Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 42: Diệp Phi vẽ bánh vẽ cho đồ đệ trước khi lên đường

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:09 | Lượt xem: 2

*Tại sao… tại sao ta chỉ muốn nằm ngửa thôi mà lại khó khăn đến thế này hả trời?!*

Diệp Phi ôm lấy cái đầu đau nhức của mình, gào thét thảm thiết trong tâm thức. Nhìn cái bảng giao diện hệ thống đang lập lòe ánh sáng đỏ rực như đèn nhấp nháy ở vũ trường, gã chỉ muốn trực tiếp lăn ra đất giả chết.

Rõ ràng gã đã chọn con đường “vô vi”, đã triệt để buông bỏ mọi KPI của kiếp trước, thế mà tại sao đám đồ đệ này cứ hễ bước chân ra đường là lại kích hoạt phó bản mới, kéo theo cả một rổ rắc rối về cho sư phụ?

“Hệ thống! Ngươi ra đây giải thích cho ta xem!” Diệp Phi nghiến răng nghiến lợi, dùng ý nghĩ đập bàn rầm rầm trong đầu: “Cái gì mà ‘Nằm Ngửa Quy Tắc’ lây nhiễm hệ thống Thiên Đạo Trung Giới? Cái gì mà tiến trình tải xuống tăng vọt lên 35%? Ta có làm cái gì đâu? Ta chỉ nằm ngủ thôi mà!”

*Ting! Hệ thống nhắc nhở: Do ba vị đồ đệ chân truyền của ký chủ mang theo ý cảnh ‘quét rác ngộ đạo’, ‘gánh nước rèn thể’ và ‘nấu lẩu luyện đan’ tiến vào Trung Giới, các quy tắc này có độ ưu tiên khái niệm quá cao, trực tiếp xung đột và đồng hóa quy tắc bản địa của Trung Giới.*

*Thiên Đạo Trung Giới tự động nhận diện đây là virus xâm nhập và đang điên cuồng tăng tốc độ tải bản cập nhật 2.0 để tiến hành ‘quét sạch phần mềm độc hại’ (tức là Vô Ưu Phong và ký chủ). Đề nghị ký chủ nhanh chóng can thiệp để giảm thiểu độ hoạt động của các đệ tử, tránh làm sập nguồn hệ thống.*

Khóe miệng Diệp Phi giật giật.

Hóa ra là do tụi nó quá mạnh, đi đến đâu là gieo rắc “mã độc nằm ngửa” đến đó! Nếu cứ để ba đứa “báo thủ” này tự do tự tại quậy phá ở Trung Giới, tham gia cái Đại Hội Thiên Kiêu gì đó rồi tiện tay đánh dập đầu vài chục thiên kiêu, phá hủy vài cái tông môn, thì e rằng chưa đầy ba ngày nữa, bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 sẽ tải xong 100%. Lúc đó, gã sẽ bị “quét virus” bay màu khỏi thế giới này mất!

“Không được, phải ngăn tụi nó lại!”

Diệp Phi quýnh quáng cả lên. Nhưng cánh cổng không gian màu tím đậm kia đã hoàn toàn khép lại, ba đứa đồ đệ đã bay vào hư không từ đời nào. Gã làm sao mà đuổi theo được? Bảo gã bay qua Trung Giới tìm tụi nó á? Mơ đi! Vừa mệt vừa phiền, lại còn dễ gặp nguy hiểm.

“Hệ thống, có cách nào liên lạc với bọn chúng không? Kiểu như gọi điện thoại vượt thế giới ấy?” Diệp Phi vội vàng hỏi.

*Ting! Ký chủ có thể tiêu hao 10 Điểm Định Nghĩa để sử dụng chức năng ‘Định Nghĩa Khái Niệm’. Định nghĩa lại khoảng cách không gian giữa Hạ Giới và Trung Giới lúc này thành ‘Đường dây nóng nội bộ’.*

“Chốt đơn! Tiêu hao ngay cho ta!” Diệp Phi không thèm suy nghĩ, vung tay quyết định. So với việc bị Thiên Đạo xóa sổ, chút Điểm Định Nghĩa này có là gì đâu!

*Ting! Tiêu hao 10 Điểm Định Nghĩa thành công. Đang thiết lập đường truyền… Kết nối thành công!*

***

Lúc này, trong đường hầm không gian rực rỡ sắc màu nối liền giữa Hạ Giới và Trung Giới.

Lâm Thư Dao, Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi đang đứng trên một vòng tròn hộ thể bằng kiếm khí, xung quanh là những luồng bão tố không gian điên cuồng gào thét, có thể dễ dàng xé nát một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh thông thường thành trăm mảnh.

Thế nhưng, ba người bọn họ lại vô cùng nhàn nhã.

Sở Tiêu vác chiếc thùng gỗ nứt đáy trên vai, thỉnh thoảng lại tò mò thò tay ra ngoài bắt một luồng lôi điện không gian bỏ vào thùng như bắt đom đóm. Bạch Linh Nhi thì đang ngồi xổm, dùng một chiếc muôi đồng khều khều mấy tia lửa không gian trôi nổi, lẩm bẩm tính toán xem có nên bỏ thứ này vào nồi lẩu tiếp theo để tăng thêm vị cay xè hay không.

“Sư tỷ, Trung Giới này xem ra cũng thường thôi nhỉ?” Bạch Linh Nhi vểnh đôi tai mèo lên, híp mắt cười hì hì: “Mấy cái luồng khí bảo táp này còn không mạnh bằng áp lực dưới thác nước Linh Lung mà nhị sư huynh gánh nước mỗi ngày.”

Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm rỉ sét, thần thái lạnh lùng như băng sương: “Chớ có lơ là. Sư phụ cho phép chúng ta đi Trung Giới, ngoài việc đoạt lấy Hỗn Độn Băng Tinh Thần Sàng, chắc chắn còn có thâm ý sâu xa khác. Đây là một cuộc khảo nghiệm thực sự đối với tâm cảnh của chúng ta.”

“Đúng vậy!” Sở Tiêu thật thà gật đầu, cơ bắp cuồn cuộn khẽ gồng lên: “Đại sư tỷ nói rất phải! Con đường tu hành mà Sư phụ chỉ dạy chính là ở hai chữ ‘chăm chỉ’. Chúng ta đến Trung Giới, tuyệt đối không được làm mất mặt Vô Ưu Phong!”

Ngay khi ba người đang hăng hái sục sôi ý chí chiến đấu, đột nhiên, toàn bộ bão tố không gian xung quanh bọn họ bỗng chốc im bặt.

Vết nứt không gian vốn dĩ đang rung chuyển dữ dội bỗng trở nên tĩnh lặng như tờ, những luồng năng lượng bạo ngược hóa thành những làn gió nhẹ nhàng, ấm áp vuốt ve qua tà áo của ba người.

Một giọng nói lười biếng, uể oải nhưng mang theo một sự huyền diệu, phảng phất như từ thời thái cổ vọng lại, trực tiếp vang lên trong sâu thẳm linh hồn của cả ba:

“Các đồ nhi…”

Cả ba người run bắn cả người, sắc mặt lập tức thay đổi, đồng loạt quỳ rạp xuống hư không vô tận.

“Sư phụ?!” Lâm Thư Dao thốt lên, đôi mắt đẹp tràn ngập sự kinh ngạc và cung kính tột độ.

Không gian truyền âm vượt giới! Đây là thần thông gì chứ? Ngay cả các lão quái vật Hóa Thần Cảnh đỉnh phong muốn truyền một sợi thần niệm qua ranh giới thế giới cũng phải trả một cái giá cực kỳ thê thảm, thậm chí là tổn hao thọ nguyên. Thế mà Sư phụ lại có thể tùy ý nói chuyện với bọn họ như thể đang đứng ngay bên cạnh!

Ở đầu dây bên kia (Vô Ưu Phong), Diệp Phi hắng giọng một cái, cố gắng giả vờ giữ giọng điệu thâm trầm, huyền bí của một bậc cao nhân lánh đời:

“Khụ… Sư phụ đột nhiên nghĩ lại. Chuyến đi Trung Giới lần này của các ngươi, thực chất là một thử thách cực kỳ nghiêm ngặt đối với tâm cảnh ‘Vô Vi’ của Vô Ưu Phong ta.”

“Đệ tử xin lắng nghe lời dạy bảo của Sư phụ!” Ba người đồng thanh hô lớn, tai vểnh lên hết cỡ, không dám bỏ sót một chữ nào.

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, bắt đầu trổ tài “vẽ bánh vẽ” và rót súp gà (gaslight) thượng thừa của mình:

“Tu tiên giới Trung Giới vốn dĩ đầy rẫy những ham muốn trần tục, tranh quyền đoạt lợi. Cái gọi là ‘Đại Hội Thiên Kiêu’ thực chất chỉ là một trò hề hư danh, một cái bẫy khiến lòng người xáo động, đánh mất bản tâm. Nếu các ngươi đến đó mà lại đi tranh chấp, chém giết, đọ sức mạnh yếu với đám tôm tép kia… thì chẳng phải là đã đi ngược lại với giáo huấn ‘nằm ngửa’ của ta rồi sao?”

Lâm Thư Dao nghe vậy, trong lòng chấn động mạnh, như có một tia sét xẹt qua đại não.

*Trời ơi! Sư phụ đang cảnh tỉnh chúng ta!*

*Ngài lo lắng chúng ta sang Trung Giới sẽ bị ánh hào quang của danh lợi làm mờ mắt, sẽ bị cuốn vào vòng xoáy ân oán tình thù tầm thường! Sư phụ muốn chúng ta giữ vững tâm cảnh ‘vô vi’, không được tùy tiện ra tay sát sinh để tránh nhuốm phải nhân quả thế tục!*

“Sư phụ từ bi!” Lâm Thư Dao nghẹn ngào, cúi đầu sát đất: “Đệ tử suýt chút nữa đã phạm sai lầm lớn! Đệ tử vốn nghĩ sẽ quét sạch toàn bộ thiên kiêu Trung Giới để chứng minh thực lực của Vô Ưu Phong, nay nghe lời Sư phụ chỉ dạy, mới biết mình vẫn còn quá nông nổi, hiếu thắng!”

Diệp Phi nghe qua “đường dây nóng” mà suýt chút nữa té ngửa khỏi ghế trúc.

*Cái gì?! Ngươi định quét sạch toàn bộ thiên kiêu Trung Giới á?! Hên là ta gọi điện kịp thời, không thì cái Thiên Đạo 2.0 nó cập nhật xong trong vòng một nốt nhạc mất!*

Diệp Phi vội vàng vuốt ngực cho xuôi khí, tiếp tục nhẹ giọng dụ dỗ:

“Ừm, biết sai sửa sai, thế mới là đồ nhi ngoan của ta. Vì vậy, chuyến đi này, các ngươi tuyệt đối không được tự ý gây sự, không được tham gia vào các cuộc tranh đấu vô nghĩa. Mục tiêu duy nhất của các ngươi… khụ, là hoàn thành một nhiệm vụ nhỏ.”

“Xin Sư phụ chỉ thị!” Sở Tiêu nắm chặt nắm đấm, vẻ mặt đầy sự quả cảm.

Diệp Phi thở dài một hơi, giọng điệu đầy vẻ lười nhác nhưng lại được gã định nghĩa bằng giọng điệu “đại đạo vô biên”:

“Ta dạo này ngủ không được ngon giấc, cái ghế trúc này nằm lâu cũng hơi mỏi lưng. Ta nghe nói cái Hỗn Độn Băng Tinh Thần Sàng kia nằm rất êm. Các ngươi đi… chỉ cần mang chiếc giường đó về cho ta là được. Hãy nhớ, đối với ta, chiếc giường đó không phải là một món chí bảo để tranh giành, mà nó chỉ là… ‘Chiếc giường êm nhất’ mà thôi.”

“Đi đi, mang về cho ta chiếc giường êm nhất. Những thứ khác, đều là phù vân.”

Nói xong, Diệp Phi lập tức cúp máy cái “rụp” để đỡ tốn Điểm Định Nghĩa, để lại ba đứa đồ đệ ngơ ngác trong không gian giới hạn.

Thế nhưng, lời nói của Diệp Phi sau khi đi qua bộ não “tự suy diễn” (não bổ) cấp độ tối đa của ba đứa đồ đệ, đã lập tức biến đổi thành một ý nghĩa hoàn toàn khác, mang tính chất hủy thiên diệt địa.

Lâm Thư Dao run rẩy đứng dậy, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang một sự sùng bái cuồng nhiệt đến mức đáng sợ. Nàng nhìn về phía Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi, giọng nói run lên vì xúc động:

“Nhị sư đệ, Tam sư muội… các ngươi có nghe thấy lời Sư phụ vừa nói không?”

Sở Tiêu gật đầu thật mạnh, mắt đỏ hoe: “Đại sư tỷ, đệ nghe rồi! Sư phụ nói… Người dạo này ngủ không ngon giấc, lưng bị mỏi!”

“Ngốc tử! Đó chỉ là biểu hiện bên ngoài mà thôi!” Lâm Thư Dao khẽ mắng, nhưng giọt nước mắt cảm động đã lăn dài trên má: “Sư phụ vĩ đại đến mức nào chứ? Ngài là ẩn thế chí tôn, là đấng định nghĩa lại quy tắc thiên địa! Một người như Ngài, tại sao lại phải chịu đau lưng? Tại sao lại ngủ không ngon?”

Bạch Linh Nhi ôm lấy cái đuôi mèo của mình, tò mò hỏi: “Đại sư tỷ, ý tỷ là sao ạ?”

Lâm Thư Dao hít một hơi thật sâu, nhìn về phía khoảng không xám xịt của Trung Giới phía trước, tôn sùng nói:

“Sư phụ đang dùng chính nhục thân của mình để gánh vác nhân quả và sát khí của cả vạn giới! Mỗi một giây Ngài nằm ngủ, thực chất là Ngài đang tiến vào giấc mộng luân hồi, dùng đại thần thông để hóa giải những tai kiếp hủy diệt của thế gian! Nhưng vì gánh nặng đó quá lớn, quy tắc của Hạ Giới không đủ để nâng đỡ Ngài, khiến Ngài bị tổn hao tâm thần, mệt mỏi khôn nguôi!”

“Mà cái Hỗn Độn Băng Tinh Thần Sàng kia… chính là thần vật chứa đựng quy tắc hỗn độn nguyên thủy nhất! Chỉ có nó mới có thể giúp Sư phụ giảm bớt áp lực khi gánh vác vạn giới! Sư phụ vì không muốn chúng ta lo lắng, nên mới nói giảm nói tránh rằng Ngài chỉ muốn một ‘chiếc giường êm’!”

“Sự từ bi và hy sinh của Sư phụ… thực sự vượt qua cả trời đất!”

Sở Tiêu nghe xong, lồng ngực phập phồng liên tục, máu nóng trong người sôi trào như lửa đốt. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục: “Hóa ra là như vậy! Sư phụ vì chúng ta, vì chúng sinh mà phải chịu đựng đau đớn như thế! Đám tu sĩ Trung Giới kia lại dám đem thần vật cứu thế này ra làm phần thưởng cho một cái đại hội rách rưới?!”

Bạch Linh Nhi cũng tức giận đến mức hai tai dựng đứng lên, nhe răng nanh nhỏ sắc nhọn: “Đúng vậy! Chiếc giường đó vốn dĩ là của sư phụ! Kẻ nào dám giữ nó, kẻ đó chính là đang gián tiếp làm tổn hại đến sức khỏe của Sư phụ, là tội nhân của cả vũ trụ!”

Lâm Thư Dao rút thanh hắc kiếm rỉ sét ra, một luồng kiếm ý lạnh thấu xương bùng phát, trực tiếp chém đôi một luồng bão tố không gian vừa mới lao tới:

“Sư phụ bảo chúng ta không được tùy tiện tranh chấp hư danh, nghĩa là chúng ta không cần phải tham gia cái đại hội rườm rà kia làm gì cho bẩn tay. Chúng ta… cứ trực tiếp đi thẳng đến chỗ để chiếc giường, mang nó về là xong!”

“Kẻ nào tự nguyện dâng giường, ta sẽ tha cho một mạng. Kẻ nào dám ngăn cản Sư phụ đi ngủ…”

Lâm Thư Dao mắt lóe lên tia sáng lạnh lẽo, gằn từng chữ:

“…Ta sẽ quét sạch tông môn của kẻ đó khỏi bản đồ Trung Giới!”

“Rõ!” Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi đồng thanh hét lớn, khí thế ngút trời.

Thế là, ba đứa đồ đệ mang theo một niềm tin sắt đá rằng mình đang thực hiện “sứ mệnh cứu thế, mang giường về cho Sư phụ ngủ ngon”, hùng dũng bước ra khỏi lối ra của đường hầm không gian, chính thức đặt chân lên lãnh thổ Trung Giới.

Một cơn bão táp kinh hoàng nhất lịch sử Trung Giới… đã chính thức được khơi mào bởi một chiếc giường ngủ trưa của Diệp Phi.

***

Trong khi đó, tại đỉnh Vô Ưu Phong, Hạ Giới.

“Hắt xì!”

Diệp Phi đang nằm trên ghế trúc đột nhiên hắt hơi một cái rõ to, suýt chút nữa thì rớt cả cái quạt giấy xuống đất. Gã xoa xoa cái mũi, lẩm bẩm: “Lạ thật, ai lại đang nói xấu mình sau lưng thế nhỉ? Chắc không phải là ba đứa báo thủ kia đâu…”

Nghĩ đến việc mình vừa kịp thời “chấn chỉnh” tư tưởng của ba đứa đồ đệ, bảo tụi nó đi lấy giường một cách hòa bình, Diệp Phi cảm thấy vô cùng tự hào về trí thông minh của mình.

“Ha ha, mình đúng là thiên tài mà! Bọn chúng nghe lời mình như vậy, chắc chắn sẽ không đi gây sự đánh nhau lung tung nữa. Cứ thế lẳng lặng mang cái giường về, hệ thống cập nhật sẽ dừng lại, mình lại có thể tiếp tục nằm ngửa ngủ trưa đến thiên hoang địa lão!”

Diệp Phi đắc ý cười thầm, với tay lấy ly trà sương sớm bên cạnh nhấp một ngụm, cảm giác cuộc sống thật là thi vị.

Gió núi hiu hiu thổi qua, mang theo hương hoa đào nhè nhẹ. Diệp Phi liếc mắt nhìn xuống sườn núi phía Tây.

Ở đó, Thẩm Vô Cực – cựu Thánh Tử kiêu ngạo của Thái Dương Thánh Địa – lúc này đang mặc một bộ y phục vải thô rách rưới, hai tay cầm chiếc chổi tre quét lá rụng một cách cực kỳ tỉ mỉ.

“Xoẹt… xoẹt…”

Mỗi một nhát chổi của hắn quét qua, không gian xung quanh dường như có một luồng lực lượng huyền diệu dao động. Từng chiếc lá khô rụng xuống đất chưa kịp chạm đất đã bị một luồng “Tảo Địa Kiếm Ý” vô hình gom lại một chỗ một cách ngay ngắn.

“Thẩm sư đệ, nhịp chổi của ngươi hôm nay có chút vội vã rồi.” Càn Dương Chân Nhân đứng bên cạnh, tay vuốt chòm râu dài, vẻ mặt đầy sự thông thái của một bậc tiền bối đi trước: “Quét rác là quá trình gột rửa nhân quả, quét sạch bụi trần tâm cảnh. Ngươi quét vội vàng như vậy, chứng tỏ trong lòng vẫn còn tạp niệm, vẫn chưa hoàn toàn buông bỏ được hào quang Thánh Tử năm xưa.”

Thẩm Vô Cực nghe vậy, lập tức dừng chổi, trên trán rịn ra một tầng mồ hôi mỏng. Hắn cung kính cúi đầu trước Càn Dương Chân Nhân: “Trưởng lão chỉ điểm cực phải! Đệ tử quả thực vẫn còn chút nóng nảy. Vừa rồi nhìn thấy ba vị đại sư tỷ, nhị sư huynh và tam sư tỷ tiến vào Trung Giới, trong lòng đệ tử không tự chủ được mà dấy lên ý chí chiến đấu, muốn cùng bọn họ so tài cao thấp.”

Càn Dương Chân Nhân lắc đầu cười khổ, ánh mắt nhìn về phía căn nhà tranh trên đỉnh núi đầy sự kính sợ:

“Ngươi a, vẫn là chưa hiểu được đại đạo của Diệp tiền bối. Diệp tiền bối bảo chúng ta ở lại đây quét rác, thực chất là đang bảo vệ chúng ta. Trung Giới kia là nơi nước sâu vô cùng, quy tắc hỗn loạn. Ba vị kia là chân truyền của tiền bối, mang theo thiên mệnh trong người mới có thể đi. Chúng ta tu vi nông cạn, đi qua đó chỉ có nước làm bia đỡ đạn. Ở lại đây quét rác, tích lũy công đức, gột rửa tâm cảnh mới là con đường đúng đắn nhất!”

Thẩm Vô Cực nghe xong, cả người chấn động, ánh mắt lộ ra vẻ giác ngộ sâu sắc: “Đệ tử đã hiểu! Đệ tử nhất định sẽ kiên trì quét rác, không phụ lòng mong mỏi của Diệp tiền bối!”

Nói xong, hắn lại vung chổi lên, lần này nhịp điệu đã trở nên hài hòa, tự nhiên hơn rất nhiều. Mỗi một động tác quét rác đều mang theo một vẻ đẹp nghệ thuật khó tả.

Diệp Phi ở trên đỉnh núi nhìn xuống, suýt chút nữa phun cả ngụm trà trong miệng ra ngoài.

*Hai cái tên này… rốt cuộc là bị ta gaslight đến mức độ thần kinh phân liệt luôn rồi sao? Quét rác thôi mà cũng nói ra được một tràng triết lý nhân sinh đại đạo như đúng rồi thế kia?!*

*Thôi kệ, tụi nó thích quét thì cứ để tụi nó quét. Dù sao có người dọn dẹp vệ sinh miễn phí cho Vô Ưu Phong cũng tốt.*

Diệp Phi nhắm mắt lại, chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ trưa đang dang dở của mình.

Thế nhưng, đúng lúc này, bầu trời phía trên Vô Ưu Phong đột nhiên biến sắc!

*Ầm!!!*

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng không phải là tiếng sấm sét thông thường. Nhờ vào “Quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn” mà Diệp Phi đã định nghĩa trước đó cho Vô Ưu Phong, tiếng nổ cực lớn kia khi vừa chạm vào ranh giới ngọn núi liền ngay lập tức bị bóp méo, biến đổi thành một âm thanh vô cùng quen thuộc và… kỳ quặc:

“BÁNH BAO NÓNG HỔI… VỪA THỔI VỪA ĂN… BA ĐỒNG MỘT CÁI… AI BÁNH BAO NÓNG KHÔNGGG…”

Diệp Phi đang thiu thiu ngủ liền giật nảy mình trợn mắt: “Cái quái gì thế? Ai bán bánh bao ở đây?”

Gã nhìn lên bầu trời, và cảnh tượng tiếp theo khiến gã triệt để câm nín.

Trên chín tầng mây, không gian bị xé rách ra một đường khổng lồ dài hàng vạn trượng. Từ trong vết nứt đó, mười hai tòa cung điện di động khổng lồ, toàn thân tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ như mười hai vầng thái dương nhỏ, đang rầm rộ bay ra, tạo thành một trận pháp khổng lồ bao phủ cả bầu trời.

Đó chính là “Thái Dương Thần Trận” tối cao của Thái Dương Thánh Địa!

Dẫn đầu mười hai tòa thần điện kia là một cỗ chiến xa khổng lồ được kéo bởi chín con Kim Ô rực lửa. Trên chiến xa, một nam tử trung niên mặc hoàng kim long bào, đội mũ miện, toàn thân tỏa ra uy áp khủng khiếp của một vị cường giả Hóa Thần Cảnh đỉnh phong đang đứng chắp tay sau lưng, ánh mắt sắc lạnh như chim ưng nhìn xuống Vô Ưu Phong.

Người này chính là Thánh Chủ của Thái Dương Thánh Địa – Thẩm Lục Thiên!

Đi theo phía sau ông ta là mười hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh của Thánh Địa, ai nấy đều khí thế ngập trời, linh lực hỏa hệ bùng phát làm cho cả bầu trời Hạ Giới như muốn bốc cháy.

Thẩm Lục Thiên đứng trên chiến xa, hít một hơi thật sâu, vận dụng toàn bộ chân nguyên để gầm lên một tiếng tuyên chiến đầy uy nghiêm nhằm áp đảo tinh thần đối phương:

“VÔ ƯU CHÍ TÔN! MAU RA ĐÂY GIẢI THÍCH CHO BẢN TỌA! TẠI SAO ĐẠI TRƯỞNG LÃO VÀ THÁNH TỬ CỦA THÁI DƯƠNG THÁNH ĐỊA TA LẠI BỊ BẮT LÀM NÔ BỘC QUÉT RÁC Ở CHỖ CỦA NGƯƠI?!”

Thế nhưng, bi kịch ở chỗ, uy áp của ông ta tuy rất lớn, nhưng âm thanh khi đi qua màng lọc quy tắc của Vô Ưu Phong thì…

“BÁNH BAO NÓNG HỔI… VỪA THỔI VỪA ĂN… BA ĐỒNG MỘT CÁI… AI BÁNH BAO NÓNG KHÔNGGG…”

Tiếng rao bánh bao vang dội khắp ngọn núi, thậm chí còn có phần luyến láy, ngân vang vô cùng truyền cảm.

Thẩm Lục Thiên: “???”

Mười hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh phía sau: “???”

Bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng gượng gạo và yên lặng đến đáng sợ. Chín con Kim Ô kéo xe cũng ngơ ngác quay đầu lại nhìn Thánh Chủ của mình, phảng phất như đang hỏi: *Ủa chủ nhân, người vừa mới rao bán bánh bao hả?*

Thẩm Lục Thiên mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Ông ta là đường đường là Thánh Chủ của một phương Thánh Địa, uy chấn thiên hạ, thế mà vừa tới nơi lại bị biến thành kẻ bán bánh bao dạo?!

“Yêu pháp! Đây chắc chắn là yêu pháp che mắt!” Thẩm Lục Thiên gầm lên (nhưng trong tai mọi người ở Vô Ưu Phong thì vẫn là tiếng rao bánh bao cực lớn).

Dưới chân núi, Thẩm Vô Cực đang cầm chổi tre quét rác, vừa nghe thấy tiếng rao liền ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy cỗ chiến xa Kim Ô và mười hai tòa Thái Dương Thần Trận trên trời, sắc mặt hắn lập tức đại biến.

Nhưng hắn không phải lo lắng cho tính mạng của mình, mà là…

“Cha! Đừng có hét nữa!” Thẩm Vô Cực vội vàng vẫy vẫy cái chổi tre rách nát lên trời, gào lên đầy lo lắng: “Cha có biết cha vừa làm cái gì không?! Tiếng hét của cha làm rụng mất bao nhiêu là lá đào của Sư tổ rồi kìa! Con vừa mới quét sạch xong cái sân này! Cha làm bẩn sân của con rồi!”

“Nếu để Đại sư tỷ trở về thấy một hạt bụi, tỷ ấy sẽ dùng chổi tre quét sạch tu vi của con mất! Cha mau thu hồi cái đống thần trận hỏa diễm kia đi, tàn tro của nó rớt xuống làm ô nhiễm môi trường Vô Ưu Phong bây giờ!”

Thẩm Lục Thiên đứng trên chiến xa, nghe thấy lời con trai mình nói, tức đến mức suýt chút nữa phụt ra một ngụm máu già.

*Cái thằng nghịch tử này!*

*Ta mang theo mười hai tòa Thái Dương Thần Trận, huy động toàn bộ lực lượng tinh anh của Thánh Địa đến đây để cứu ngươi! Thế mà ngươi không những không cảm kích, lại còn mắng ta làm bẩn cái sân ngươi vừa mới quét?!*

*Ngươi bị cái chổi tre đó nhập xác rồi hay sao hả?!*

“Thẩm Vô Cực! Ngươi có còn là Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa nữa không?!” Thẩm Lục Thiên tức giận quát lớn: “Ngươi đường đường là thiên kiêu một đời, thế mà lại đi cam tâm tình nguyện làm phu quét rác cho một kẻ giả thần giả quỷ?! Mau theo ta trở về!”

Thẩm Vô Cực vẻ mặt đầy sự kiên định, nắm chặt cây chổi tre: “Không! Con không về! Ở đây con mới ngộ ra được chân lý của ‘Đại Đạo Lao Động’! Quét rác chính là quét sạch chấp niệm! Cha không hiểu được sự vĩ đại của Diệp tiền bối đâu!”

Càn Dương Chân Nhân cũng từ sau bụi cây bước ra, chắp tay khuyên bảo lên trời: “Thánh Chủ! Nghe lão phu một lời khuyên, mau thu hồi thần trận đi! Diệp tiền bối đang ngủ trưa, nếu người làm ồn đến giấc ngủ của người, hậu quả không phải là thứ mà Thái Dương Thánh Địa chúng ta có thể gánh vác được đâu!”

Thẩm Lục Thiên lúc này thực sự đã tức điên lên rồi. Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực biến thành heo ngủ ngáy khò khò dưới gốc cây, Càn Dương trưởng lão thì phản bội khuyên ngăn, ngay cả đứa con trai độc nhất mà ông ta tự hào nhất cũng biến thành kẻ cuồng quét dọn!

“Lũ điên! Các ngươi đều bị tên yêu nhân kia tẩy não rồi!”

Thẩm Lục Thiên hai mắt đỏ ngầu, sát khí ngút trời. Ông ta vung tay lên, mười hai tòa Thái Dương Thần Trận lập tức vận chuyển điên cuồng, ngọn lửa vàng kim rực cháy thiêu rụi cả khoảng không, áp lực khủng khiếp khiến cho mặt đất dưới chân núi bắt đầu rạn nứt:

“Hôm nay, bản tọa sẽ tự tay san bằng cái Vô Ưu Phong này! Để xem tên ‘Vô Ưu Chí Tôn’ kia rốt cuộc có bản lĩnh gì!”

“Thần trận, khai cho ta! Thái Dương Phạt Thiên Chỉ!!!”

Thẩm Lục Thiên chỉ thẳng ngón tay xuống đỉnh núi, mười hai tòa thần trận lập tức ngưng tụ thành một ngón tay khổng lồ bằng lửa vàng kim dài hàng ngàn trượng, mang theo sức mạnh hủy thiên diệt địa từ từ ép xuống Vô Ưu Phong!

Nhìn thấy ngón tay lửa khổng lồ kia lao xuống, Thẩm Vô Cực không hề sợ hãi, ngược lại hai mắt hằn lên những tia máu đầy sát khí.

Đối với vị cựu Thánh Tử lúc này mà nói, ngọn lửa khổng lồ kia không phải là đòn tấn công của cha mình, mà là… một đống rác thải khổng lồ đang chuẩn bị làm bẩn cái sân mà hắn đã tốn bao công sức để quét dọn sạch sẽ!

“Cha… đây là cha tự chuốc lấy!”

Thẩm Vô Cực gầm lên một tiếng, toàn thân bộc phát ra một luồng ánh sáng vàng nhạt của Nguyên Anh Cảnh. Hắn không dùng kiếm, không dùng pháp bảo, mà là… hai tay nắm chặt cây chổi tre rách nát, nhảy vọt lên cao ba mươi trượng!

“Đã bảo là… KHÔNG ĐƯỢC LÀM BẨN SÂN CỦA TA RỒI MÀ!!!”

Một chiêu quét chổi hướng thẳng lên trời, mang theo “Tảo Địa Kiếm Ý” tối cao đã được ngộ đạo, chém ra một luồng kiếm mang hình bán nguyệt khổng lồ bằng bụi trần và lá khô!

*Ầm!!!*

Một cảnh tượng khiến cho Thẩm Lục Thiên và mười hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh cả đời này cũng không thể quên được đã xảy ra.

Ngón tay lửa khổng lồ “Thái Dương Phạt Thiên Chỉ” có thể dễ dàng san bằng một tông môn hạng trung kia, khi va chạm với luồng kiếm mang từ cây chổi tre của Thẩm Vô Cực, lại giống như một đống bụi bẩn gặp phải chiếc máy hút bụi siêu cấp.

*Xoẹt… xoẹt… xoẹt…*

Toàn bộ ngọn lửa vàng kim rực cháy bị luồng kiếm ý quét rác gom lại một chỗ một cách cực kỳ gọn gàng, sau đó… trực tiếp bị nén thành một viên cầu lửa nhỏ bằng quả bóng bàn, rơi rớt bộp xuống đất ngay cạnh chân của Thẩm Vô Cực.

Thẩm Vô Cực đáp xuống đất, dùng chân dẫm bẹp quả bóng lửa, sau đó cầm chổi quét nhẹ một cái, đống tro tàn của chiêu thức hủy thiên diệt địa kia liền bay thẳng vào… hố phân hữu cơ của Bạch Linh Nhi ở sân sau.

“Xong. Rác thải đã được phân loại và xử lý đúng nơi quy định.” Thẩm Vô Cực thở phào nhẹ nhõm, phủi phủi bụi trên áo thô.

Trên trời, Thẩm Lục Thiên trợn tròn mắt, há hốc mồm đến mức có thể nhét vừa một quả trứng ngỗng.

Mười hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh phía sau cũng đồng loạt hóa đá tại chỗ, gió thổi qua làm vạt áo bay bay mà không một ai dám nhúc nhích.

*Chuyện… chuyện quái gì vừa xảy ra thế này?!*

*Thần thông mạnh nhất của Thánh Chủ, kết hợp với sức mạnh của mười hai tòa Thái Dương Thần Trận… lại bị một tên tu sĩ Nguyên Anh Cảnh dùng một cây chổi tre rách quét bay như quét rác bẩn?!*

*Cái thế giới này điên rồi! Chắc chắn là điên rồi!*

Thẩm Lục Thiên lảo đảo lùi lại một bước trên chiến xa, lồng ngực khí huyết sôi trào, rốt cuộc không kìm nén được nữa, phụt ra một ngụm máu tươi: “Phốc…! Ngươi… ngươi rốt cuộc đã luyện thành yêu pháp gì?!”

Thẩm Vô Cực ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy sự tự hào và kiêu hãnh: “Đây không phải là yêu pháp! Đây là ‘Tảo Địa Đại Đạo’ do Sư tổ Diệp Phi đích thân truyền dạy! Cha, con xin khuyên cha một câu chân thành…”

Hắn chỉ tay về phía căn nhà tranh trên đỉnh núi, nơi Diệp Phi đang bất lực đứng nhìn qua cửa sổ:

“Mau xuống đây nộp chổi đầu hàng đi! Nếu không, một khi Sư tổ thực sự nổi giận, Người chỉ cần định nghĩa lại khái niệm ‘Thái Dương’ của Thánh Địa chúng ta thành ‘Quả trứng gà luộc’, thì Thái Dương Thánh Địa sẽ lập tức bay màu khỏi thế gian này đấy!”

Nghe thấy lời đe dọa đầy “vô lý nhưng lại vô cùng thuyết phục” của con trai, nhìn lại cây chổi tre rách nát đang tỏa ra kiếm ý kinh hoàng trong tay hắn, Thẩm Lục Thiên và mười hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh bỗng cảm thấy một luồng hơi lạnh thấu xương chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Mà lúc này, trên đỉnh núi, Diệp Phi đang đứng bên cửa sổ căn nhà tranh, nhìn thấy cảnh tượng đó thì chỉ biết đưa tay lên che mặt, bất lực thở dài:

“Xong rồi… lại thêm một đám ‘báo thủ’ nữa tự tìm đến cửa dâng KPI. Cái cuộc sống nằm ngửa của ta… rốt cuộc là bao giờ mới bắt đầu được đây?!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8