Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 41: Lời mời tham gia Đại Hội Thiên Kiêu Trung Giới

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:08 | Lượt xem: 1

“Sư tỷ, tỷ mau nhìn cái này, nó tự dưng rớt từ trong vết nứt hư không ngay cạnh chuồng thú xuống, suýt chút nữa đập vỡ cái bình trà của sư phụ!”

“Đưa ta xem… Hửm? Khí tức này vô cùng cổ quái, hoàn toàn không thuộc về Hạ Giới này. Trên tấm thiệp ngọc màu tím đậm này còn khắc hoa văn ấn ký của Trung Giới… Khoan đã, dòng chữ vàng tự động hiển thị này là thế nào? *’Đại Hội Thiên Kiêu Trung Giới: Phần thưởng đặc biệt cho vị trí Quán quân là một chiếc Hỗn Độn Băng Tinh Thần Sàng, vạn năm không mục, tự động điều hòa nhiệt độ theo ý nghĩ, xua đuổi toàn bộ muỗi mòng và nhân quả quấy nhiễu xung quanh’*?”

“Đúng vậy! Sư tỷ, muội vừa mới ngửi thử, trên đó còn có mùi tiền… à không, mùi của linh thạch thượng phẩm cực kỳ nồng đậm! Nghe nói chỉ cần đăng ký tham gia, cho dù không đạt được hạng nhất thì ban tổ chức cũng sẽ phát cho mỗi người mười vạn linh thạch Trung Giới làm lộ phí!”

Dưới bóng mát của cây đào cổ thụ trên đỉnh Vô Ưu Phong, Bạch Linh Nhi đang hớt hải giơ cao một tấm thiệp mời màu tím rực rỡ, hai chiếc tai mèo màu xám tro trên đầu khẽ vểnh lên, cái đuôi lông xù phía sau mông thì ngoáy tít thò lò như một chiếc chong chóng gặp gió.

Lâm Thư Dao đang ngồi xếp bằng ôm thanh hắc kiếm rỉ sét, nghe vậy liền khẽ mở mắt ra. Cặp lông mày thanh tú của nàng khẽ nhíu lại khi nhìn chằm chằm vào tấm thiệp mời phát ra ánh sáng tím nhạt kia. Quả thực, luồng dao động không gian vương vấn trên tấm thiệp vô cùng mạnh mẽ, thậm chí còn mơ hồ truyền ra những tiếng khóc thét thảm thiết của quy tắc không gian khi bị cưỡng ép xé rách.

Thế nhưng, khi tiến vào phạm vi của Vô Ưu Phong, tấm thiệp mời kiêu ngạo đến từ Trung Giới kia lại phảng phất như một con mèo nhỏ gặp phải hổ dữ, luồng uy áp tím đậm lập tức bị ép tới mức co rúm lại, chỉ dám tỏa ra một chút ánh sáng yếu ớt, run rẩy bám trụ trên những ngón tay thon thả của Bạch Linh Nhi.

“Có chuyện gì thế hai vị sư tỷ? Lại có kẻ muốn đến làm phiền sư phụ nằm ngủ sao?”

Sở Tiêu từ phía sau chuồng thú bước ra, trên vai vẫn gánh hai chiếc thùng gỗ nứt đáy quen thuộc, bên trong lấp lánh những giọt nước mang theo hỗn độn khí nặng trĩu. Đi theo sau hắn là Thiên Lôi Thiết Giáp Tê – con Yêu Vương Hoang Cổ sừng sững một thời nay đã thu nhỏ lại bằng một con nghé con, đang ngoan ngoãn ngậm một cây chổi tre rách để dọn dẹp những đống phân do chính mình thải ra.

Lâm Thư Dao không trả lời ngay, nàng đứng dậy, bước từng bước nhẹ nhàng đến bên cạnh chiếc ghế nằm bằng trúc của Diệp Phi.

Lúc này, Diệp Phi vẫn đang nhắm nghiền hai mắt, vạt áo xanh nhạt khẽ lay động theo gió núi, chiếc quạt giấy trong tay thỉnh thoảng lại khẽ phẩy một cái như để đuổi đi những sợi tơ hồng trần vô hình. Ở một góc độ mà người phàm không thể nhìn thấy, chiếc ghế trúc dưới thân gã đang không ngừng hấp thụ những sợi tơ quy tắc rò rỉ ra từ hư không, chuyển hóa chúng thành một luồng khí mát lành, nhẹ nhàng xoa dịu tâm thần của người nằm trên đó.

Thế nhưng, trong mắt ba vị đồ đệ chân truyền, cảnh tượng này lại mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Các ngươi nhìn xem…” Lâm Thư Dao khẽ thở dài, trong giọng nói lạnh lùng thường ngày bỗng dâng lên một nỗi xót xa vô hạn. “Sư phụ của chúng ta là tồn tại vĩ đại nhường nào? Người cả ngày gánh vác thiên mệnh, lấy thân hóa đạo, tiến vào giấc mộng để diễn hóa luân hồi cho vạn giới chúng sinh. Thế mà… người chỉ có thể nằm trên một chiếc ghế trúc đơn sơ, dãi dầu mưa nắng giữa đỉnh núi hoang vu này.”

Sở Tiêu nghe vậy, hốc mắt lập tức đỏ lên, hắn nắm chặt hai nắm đấm to như hai chiếc bát tô, cơ bắp cuồn cuộn run rẩy: “Đại sư tỷ nói rất phải! Đệ mỗi lần thấy sư phụ ngủ trưa dưới tán đào, gió thổi bay vạt áo mà không có một tấm nệm êm ái, lòng đệ đau như cắt! Chiếc ghế trúc này tuy đã được nâng cấp, nhưng làm sao có thể so sánh được với chiếc ‘Hỗn Độn Băng Tinh Thần Sàng’ kia chứ? Đó là thần vật sinh ra từ hỗn độn, vạn năm không mục, lại còn có thể tự động điều hòa nhiệt độ!”

“Đúng thế, đúng thế!” Bạch Linh Nhi gật đầu lia lịa, hai mắt tròn xoe lấp lánh như sao trời. “Hơn nữa muội nghe nói, cái giường đó còn có thể tự động xua đuổi muỗi mòng và nhân quả quấy nhiễu! Sư phụ thích nằm ngửa nhất, nếu có chiếc giường này, người chắc chắn sẽ ngủ ngon hơn, không còn bị những kẻ ngu muội từ mấy cái Thánh Địa đến làm phiền nữa!”

Ba người nhìn nhau, trong đầu lập tức tự động phác họa ra một viễn cảnh vô cùng tươi đẹp: Diệp Phi nằm trên một chiếc giường thần tiên rực rỡ ánh tinh thần, xung quanh có sương mù hỗn độn vây quanh, ngủ một giấc thảnh thơi vạn năm không ai dám quấy rầy. Mà họ, những đồ đệ hiếu thảo, chính là những người đã mang món quà vĩ đại này về dâng lên sư phụ.

“Nhưng…” Sở Tiêu khẽ gãi đầu, vẻ mặt thật thà có chút khó xử. “Sư phụ cao thâm khó lường, lại thích lối sống ẩn dật vô vi. Người chắc chắn sẽ không vì một chiếc giường mà tự mình hạ sơn, chạy đến Trung Giới xa xôi để tranh giành với đám thiên kiêu rác rưởi kia.”

“Ngốc quá, Nhị sư huynh!” Bạch Linh Nhi cốc nhẹ vào cái đầu cứng như đá của Sở Tiêu một cái. “Sư phụ không đi, nhưng chúng ta có thể đi mà! Chúng ta là đồ đệ của Vô Ưu Phong, thay sư phụ xuất chinh, mang chiếc giường đó về làm quà hiếu kính, chẳng nhẽ sư phụ lại không vui sao?”

Lâm Thư Dao khẽ gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ kiên định chưa từng có: “Linh Nhi nói đúng. Hơn nữa, lần này tiến vào Trung Giới, chúng ta không chỉ đi giành giường cho sư phụ, mà còn phải kiếm thật nhiều linh thạch và kỳ trân dị bảo để nâng cấp toàn bộ Vô Ưu Phong. Chúng ta không thể để sư phụ mãi sống trong cảnh thanh bần như thế này được.”

Ở phía xa xa dưới chân núi, tiếng “quét, quét, quét” của những cây chổi tre vẫn vang lên đều đặn.

Thẩm Vô Cực – Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa, hiện tại đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, gương mặt vốn tuấn mỹ nay lấm lem bụi đất, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên một cách kỳ lạ. Hắn đang hăng hái vung chổi quét đi những chiếc lá đào rụng trên bậc thềm đá, mỗi một nhát chổi quét qua đều mang theo một luồng kiếm ý vô hình, chém đứt đi những tạp niệm trong lòng.

“Càn Dương trưởng lão, ngươi quét thế này là sai rồi!” Thẩm Vô Cực dừng tay, nghiêm túc chỉ điểm cho Càn Dương Chân Nhân đang mồ hôi nhễ nhại bên cạnh. “Quét rác không phải là dùng sức mạnh linh lực, mà là dùng tâm! Ngươi nhìn xem, chiếc lá này chính là một sợi nhân quả phiền muộn của hồng trần. Quét đi một chiếc lá, tâm cảnh của ngươi sẽ bớt đi một tia tạp niệm, đan điền mới có thể chân chính dung nạp đại đạo!”

Càn Dương Chân Nhân nghe xong, toàn thân chấn động, phảng phất như vừa ngộ ra chân lý tối cao của vũ trụ. Lão vội vàng gật đầu bôm bóp: “Thánh tử… à không, sư huynh chỉ điểm cực kỳ chí lý! Lão phu cảm thấy chân nguyên trong người sau khi quét dọn đống lá này đã trở nên tinh thuần hơn rất nhiều, ngay cả bình cảnh Nguyên Anh cũng đang có dấu hiệu lung lay!”

“Tốt! Chúng ta hãy cùng nhau gột rửa tâm cảnh, vì sự nghiệp bảo vệ môi trường của Vô Ưu Phong mà cống hiến!” Thẩm Vô Cực cười rạng rỡ, tiếp tục vung chổi một cách cuồng nhiệt.

Cách đó không xa, Dương Thần Tử và Cổ Hà đang ngồi trên hai tảng đá lớn, nhàn nhã uống nước lẩu còn thừa từ hôm qua của Bạch Linh Nhi đã được đun sôi lại.

Cổ Hà vuốt râu dài, vẻ mặt đầy sự thấu hiểu nhân sinh, trầm trồ cảm thán: “Dương đạo hữu, ngươi thấy thế nào? Đây chính là thủ đoạn cải tạo nhân sinh, hóa mục nát thành thần kỳ của Diệp tiền bối. Chỉ bằng một cây chổi tre rách, người đã hóa giải toàn bộ sát ý của Thái Dương Thánh Địa các ngươi, biến một vị Thánh Tử kiêu ngạo thành một người lao động khiêm tốn. Đây mới là đại từ đại bi, dùng đại đạo để cảm hóa chúng sinh!”

Dương Thần Tử nghẹn ngào, hai hàng nước mắt xúc động chảy dài trên gò má nhăn nheo: “Cổ Hà huynh nói không sai. Trước kia ta thật là ngu muội, lại dám mang theo chí bảo đến đây để diễu võ dương oai. Bây giờ nghĩ lại, ba ngọn Mệnh Hồn Đăng của chúng ta ở Thánh Địa hóa thành khói hồng ngáy ngủ, đó chính là tiền bối đang ban cho chúng ta một giấc mộng ngộ đạo vạn năm! Bản tôn thật muốn xuống chân núi nằm ngủ cùng Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực!”

*Khò… khò… khò…*

*Bánh mì đặc ruột thơm ngon đây! Hai đồng một ổ, mua ba tặng một!*

Từ dưới chân núi, mỗi khi Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực cùng hai vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh đang nằm ngủ say sưa khẽ ngáy lên một cái, luồng âm thanh đáng sợ kia vừa chạm vào kết giới của Vô Ưu Phong liền bị quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn tự động chuyển hóa thành tiếng rao bán bánh mì dạo vô cùng vui tai. Điều này khiến cho bầu không khí trên núi tuy bận rộn nhưng lại tràn ngập một cảm giác yên bình, ấm áp của phàm trần.

Thế nhưng, sự yên bình ấy đối với Diệp Phi mà nói, lại là một màn tra tấn tinh thần cực kỳ tàn nhẫn.

Lúc này, gã đang nằm trên chiếc ghế nằm bằng trúc, vẻ mặt tuy thản nhiên như đang ngủ sâu, nhưng thực chất trong lòng lại đang khóc ròng rã. Trước mắt gã, giao diện hệ thống màu xanh lam đang liên tục nhấp nháy những dòng chữ cảnh báo màu đỏ chói mắt:

[Cảnh báo! Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 tiến trình tải xuống đã đạt 30%!]
[Phát hiện mã độc ‘Nằm Ngửa Quy Tắc’ đang chiếm dụng nghiêm trọng tài nguyên hệ thống tại tọa độ Vô Ưu Phong. Đề nghị Admin nhanh chóng dọn dẹp virus để tránh hệ thống bị sập màn hình xanh!]

*Dọn cái đầu mi ấy mà dọn!* Diệp Phi thầm mắng trong lòng. *Ta chỉ là một người phàm muốn nằm ngửa ăn không ngồi rồi thôi mà! Ai biết cái năng lực định nghĩa quy tắc này lại biến ta thành virus của Thiên Đạo chứ? Lại còn tải xuống 30% nữa… Lỡ nó tải xong 100% rồi thanh trừng toàn bộ cái ngọn núi này, ta biết trốn đi đâu hả?!*

Chưa dừng lại ở đó, Diệp Phi còn nghe mồn một tiếng thì thầm bàn tán của ba đứa đồ đệ báo thủ cách đó không xa. Mặc dù tụi nó đã cố gắng nói rất nhỏ, nhưng với tư cách là chủ nhân của Vô Ưu Phong, từng ngọn cỏ cọng cây ở đây đều là tai mắt của gã.

*Cái gì mà giường Hỗn Độn? Cái gì mà Trung Giới? Cái gì mà đi kiếm tiền mua giường mới cho sư phụ?*

Khóe mắt Diệp Phi khẽ giật giật dưới chiếc quạt giấy.

*Trời đất ơi, ba đứa tụi nó lại định bày trò gì nữa đây? Lần trước đi ra ngoài thì mang về một tên Thánh Tử bắt dọn phân, lần này lại muốn chạy lên Trung Giới để cướp giường sao? Trung Giới là nơi nào chứ? Đó là cõi giới của quy tắc, nơi vạn pháp khởi nguyên, cao thủ như mây, Hóa Thần Cảnh đi đầy đường, Đạo Ngôn Cảnh chạy lung tung! Ba đứa tụi nó định lên đó để nộp mạng, hay là định kéo cả một ổ ong vò vẽ về cho ta giải quyết hả?!*

Thế nhưng, một suy nghĩ khác đột ngột lóe lên trong đầu Diệp Phi, khiến gã khẽ rùng mình một cái.

*Khoan đã… Nếu tụi nó đi Trung Giới, tức là tụi nó sẽ rời khỏi Vô Ưu Phong?*
*Đúng vậy! Trung Giới xa xôi vạn dặm, muốn đi về ít nhất cũng phải mất dăm ba năm, thậm chí là vài chục năm!*
*Không có ba đứa tụi nó ở đây ‘não bổ’ rồi gây chuyện, ta chẳng phải sẽ được yên ổn nằm ngửa ngủ trưa sao? Không có ai kéo thù hận về núi, cái tiến trình tải xuống của Thiên Đạo kia chắc chắn sẽ dừng lại, thậm chí là tự động giảm xuống!*

Càng nghĩ, Diệp Phi càng cảm thấy đây là một cơ hội ngàn năm có một để tống khứ ba cái “ôn thần” này đi thật xa. Chỉ cần tụi nó đi rồi, gã sẽ đóng cửa sơn môn, triệt để nằm ngửa, tận hưởng những ngày tháng thanh tịnh không KPI, không chiến đấu!

Nghĩ đến đây, Diệp Phi khẽ ho một tiếng, chậm rãi thu hồi quạt giấy, đôi mắt lim dim lười nhác hé mở một khe nhỏ, nhìn về phía ba vị đồ đệ đang lấm lét tiến lại gần.

“Sư phụ…”

Lâm Thư Dao dẫn đầu bước lên, quỳ một gối trước chiếc ghế trúc, dâng tấm thiệp mời màu tím lên bằng hai tay, cung kính nói: “Đệ tử có việc muốn bái cáo. Đây là thiệp mời tham gia Đại Hội Thiên Kiêu Trung Giới. Đệ tử cảm thấy, kiếm đạo của mình tuy đã có chút thành tựu, nhưng vẫn cần phải tiến vào phong ba bão táp thực sự của Trung Giới để ma luyện bản tâm. Cho nên, ba người chúng con muốn xin phép Sư phụ được hạ sơn, tiến vào Trung Giới một chuyến.”

Diệp Phi trong lòng vui mừng muốn nhảy dựng lên ăn mừng, nhưng trên mặt vẫn phải duy trì một vẻ mặt tịch mịch, cô độc của một vị Chí Tôn ẩn thế. Gã khẽ phẩy quạt giấy, giọng điệu hờ hững, kéo dài hơi như thể sắp ngủ thiếp đi:

“Trung Giới hay Hạ Giới, chung quy cũng chỉ là một mảnh hồng trần nhạt nhòa, có gì khác biệt đâu? Các ngươi muốn đi thì cứ đi. Thế nhưng…”

Diệp Phi khẽ dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua ba gương mặt đang đầy vẻ mong chờ, thầm nghĩ trong lòng: *Đi thì đi, nhưng nhớ kỹ là đừng có gây chuyện thị phi rồi mang thù hận về đây bắt ta dọn dẹp nghe chưa! Đừng có làm bẩn tay chân rồi lại bắt sư phụ các ngươi ra tay cứu mạng!*

Thế là, gã thong thả nói ra một câu đầy ẩn ý: “Nhớ kỹ, chớ có làm bẩn tay.”

*Oành!*

Một luồng sấm sét vô hình phảng phất như vừa đánh thẳng vào tâm thần của ba vị đồ đệ chân truyền.

Lâm Thư Dao toàn thân chấn động, hai vai khẽ run lên vì xúc động. Nàng cúi đầu thật sâu, trán chạm sát đất, giọng nói run rẩy nhưng tràn đầy sự kính phục: “Sư phụ… đệ tử đã hoàn toàn hiểu rõ thâm ý của người! ‘Chớ có làm bẩn tay’… Người đang nhắc nhở chúng con rằng, đối thủ ở Trung Giới tuy nhiều, nhưng trong mắt người, chúng chẳng qua chỉ là những hạt bụi bặm dơ bẩn của hồng trần. Chúng con đi chuyến này, tuyệt đối không được dùng những thủ đoạn tàn nhẫn, thô thiển làm vẩn đục bản tâm, mà phải dùng ‘quy tắc dọn dẹp’ của Vô Ưu Phong để thanh lý môn hộ cho thiên địa!”

Sở Tiêu cũng bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi đánh đét một cái: “Phải rồi! Sư phụ ý bảo chúng ta đừng dùng tay không đánh nhau với chúng, vì nhục thân của chúng quá dơ bẩn, không xứng để Hỗn Độn Thần Thể của chúng ta chạm vào! Chúng ta nên dùng thùng gỗ và chổi tre để ‘vận chuyển’ chúng đi! Đúng là đại trí tuệ!”

Bạch Linh Nhi gật đầu liên tục như gà mổ thóc, hai tai mèo dựng đứng lên đầy hăng hái: “Muội cũng hiểu rồi! Sư phụ bảo chớ làm bẩn tay, tức là bảo muội lúc nấu lẩu đừng có tự tay giết thịt chúng, mà hãy để chúng tự nguyện nhảy vào nồi lẩu hóa thân thành linh dược bồi bổ cho đại địa! Ôi, sư phụ thật là từ bi, ngay cả kẻ thù cũng được người ban cho cơ hội hóa thân thành chất dinh dưỡng!”

Diệp Phi nghe thấy tiếng bàn tán xôn xao của ba đứa, khóe mắt khẽ giật giật liên tục, suýt chút nữa thì hộc máu tại chỗ.

*Cái gì mà dọn dẹp thiên địa? Cái gì mà tự nguyện nhảy vào nồi lẩu?! Ta chỉ bảo các ngươi đi chơi thì đừng có nghịch đất nghịch cát cho bẩn tay thôi mà! Sao trong đầu các ngươi toàn là mấy cái suy nghĩ bạo lực, dọn dẹp vệ sinh với ăn uống kinh dị thế hả?!*

Nhưng nhìn thấy ánh mắt sùng bái cuồng nhiệt, lấp lánh như muốn dâng hiến cả sinh mạng của tụi nó, Diệp Phi triệt để bỏ cuộc. Gã mệt mỏi phẩy phẩy quạt, nhắm nghiền hai mắt lại:

“Đi đi, đi lẹ giùm ta cái…”

“Đệ tử tuân mệnh! Chúng con nhất định sẽ mang chiếc giường… à không, mang vinh quang rực rỡ nhất về cho Vô Ưu Phong!” Lâm Thư Dao dõng dạc tuyên bố, khí thế ngút trời.

Nàng đứng dậy, cầm lấy tấm thiệp mời màu tím đậm kia, nhẹ nhàng truyền vào một sợi linh lực.

*Vù!*

Tấm thiệp mời lập tức bùng phát ra một luồng sáng màu tím đậm rực rỡ, trực tiếp xé rách hư không trước mặt ba người, tạo thành một cánh cổng ánh sáng xoay tròn điên cuồng, lộ ra phong cảnh mờ ảo, huyền bí của Trung Giới ở phía bên kia.

Trước khi bước vào cánh cổng ánh sáng, Lâm Thư Dao khẽ quay đầu lại, nhìn về phía Thẩm Vô Cực và Càn Dương Chân Nhân đang quét rác dưới chân núi, lạnh lùng dặn dò:

“Thẩm sư đệ, Càn Dương trưởng lão, chúng ta đi Trung Giới một chuyến. Ở nhà các ngươi phải chăm sóc sư phụ thật tốt. Nếu để một hạt bụi rớt lên ghế trúc của sư phụ, hoặc để tiếng ồn làm phiền giấc ngủ của người, khi chúng ta trở về, ta sẽ dùng chổi tre quét sạch tu vi của các ngươi!”

Thẩm Vô Cực lập tức đứng nghiêm, vỗ ngực bôm bóp, vẻ mặt đầy sự trung thành: “Đại sư tỷ yên tâm! Đệ tử nhất định sẽ dùng cả mạng sống này để bảo vệ sự yên tĩnh và sạch sẽ của Vô Ưu Phong! Cho dù có mười hai tòa Thái Dương Thần Trận của Thánh Địa tới đây, đệ cũng sẽ quét sạch chúng!”

Càn Dương Chân Nhân cũng gật đầu lia lịa: “Phải đó! Lão phu nguyện lấy tính mạng bảo đảm, không một con ruồi nào được phép bay qua đầu Diệp tiền bối!”

Lâm Thư Dao gật đầu hài lòng, sau đó cùng Sở Tiêu và Bạch Linh Nhi bước một bước tiến vào cánh cổng ánh sáng tím. Cánh cổng lập tức khép lại, biến mất không để lại một dấu vết nào.

Trên đỉnh Vô Ưu Phong, bầu không khí bỗng chốc trở nên vô cùng tĩnh lặng. Gió núi thổi qua, mang theo hương hoa đào thanh khiết.

Diệp Phi nằm trên chiếc ghế trúc, khẽ thở phào nhẹ nhõm một hơi thật dài.

*Hộc… Cuối cùng cũng đi rồi. Thế giới rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại…*

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang. Ngay khi Diệp Phi vừa nhắm mắt chuẩn bị chìm vào giấc ngủ sâu không mộng mị, trong đầu gã bỗng vang lên một tiếng báo hiệu chói tai của hệ thống:

*Ting! Đệ tử chân truyền của ký chủ đã chính thức tiến vào Trung Giới, kích hoạt bản đồ mới ‘Vĩnh Hằng Khái Niệm Hải’.*

*Ting! Do đệ tử của ký chủ mang theo ‘Quy tắc Vô Ưu Phong’ xâm nhập Trung Giới, gây ra sự hỗn loạn và xung đột quy tắc nghiêm trọng tại hệ thống Thiên Đạo Trung Giới. Tiến trình tải xuống Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 tăng vọt từ 30% lên 35%!*

*Cảnh báo: Hệ thống Thiên Đạo Trung Giới đã bị nhiễm mã độc ‘Nằm Ngửa Quy Tắc’. Tiến trình quét dọn và thanh trừng dữ liệu rác tại tọa độ Vô Ưu Phong sẽ được đẩy nhanh! Đề nghị Admin chuẩn bị đối phó!*

“Cái gì?!”

Diệp Phi giật nảy mình, bật dậy khỏi chiếc ghế trúc, chiếc quạt giấy trong tay rơi bộp xuống đất. Gã trợn tròn mắt nhìn cái bảng giao diện hệ thống đang nhấp nháy liên tục như muốn nổ tung trước mặt.

“Mới đi có ba giây mà tiến trình tải xuống đã tăng lên 35% rồi?! Đám báo thủ này rốt cuộc đã mang cái gì qua đó thế hả?!”

Diệp Phi ôm đầu gào thét trong lòng, cảm giác bất lực và hoang mang tột độ dâng lên ngập tràn. Gã nhìn về phía bầu trời xanh thẳm, nơi ba đứa đồ đệ vừa mới biến mất, trong lòng chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất:

*Tại sao… tại sao ta chỉ muốn nằm ngửa thôi mà lại khó khăn đến thế này hả trời?!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8