Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 40: Diệp Phi nâng cấp chiếc ghế trúc thành Hỗn Độn Bảo Vật
Một tiếng rống đinh tai nhức óc xé toạc không trung, kèm theo đó là một bóng người khoác chiến giáp hoàng kim nát bươm, tay cầm một cây chổi tre rách rưới nhảy vọt lên cao ba mươi trượng!
“Đứa nào?! Đứa nào dám làm bẩn cái sân tao vừa mới quét?!”
Thẩm Vô Cực mặt mũi đỏ gay, đôi mắt hằn lên những tia máu đầy sát khí. Đối với vị Thánh Tử Thái Dương Thánh Địa này mà nói, vầng thái dương khổng lồ đang lao xuống kia không phải là biểu tượng của quyền lực tối cao, cũng chẳng phải là chiêu thức hủy thiên diệt địa gì cả. Trong mắt gã lúc này, đó chính là một đống rác siêu to khổng lồ, một nguồn ô nhiễm tiếng ồn và ánh sáng cực kỳ nghiêm trọng, đe dọa trực tiếp đến thành quả lao động cải tạo mà gã vừa còng lưng thực hiện suốt ba canh giờ qua!
Dưới chân núi, Càn Dương Chân Nhân vừa mới dập đầu xong, ngẩng đầu lên liền thấy cảnh tượng này, suýt nữa thì nghẹn họng phun ra một ngụm máu già. Lão dụi mắt liên tục, không thể tin nổi vào thị lực của một tu sĩ Nguyên Anh Cảnh của mình.
Kia… kia thực sự là Thánh Tử cao ngạo, coi trời bằng vung của Thái Dương Thánh Địa sao?
Tại sao một gã thiên kiêu từng coi việc ngự kiếm phi thăng là lẽ sống, nay lại có thể vì một đống lá khô bị thổi bay mà phẫn nộ đến mức mặt mũi vặn vẹo, cầm chổi tre xông lên liều mạng với “Thái Dương Phạt Thiên Chỉ” – thần thông trấn phái của Thánh Chủ cơ chứ?!
“Thánh tử! Mau tránh ra! Đó là ý chí của Thánh Chủ!” Càn Dương Chân Nhân khản giọng hét lớn, cố gắng dùng truyền âm nhập mật để cảnh báo.
Thế nhưng, Thẩm Vô Cực lúc này đã hoàn toàn tiến vào trạng thái “tâm thần phân liệt thể nhẹ” do tác động từ năng lực định nghĩa quy tắc lao động của Diệp Phi. Trong đầu gã bây giờ chỉ có một vòng lặp vô tận: *Quét dọn là lẽ sống, làm bẩn sơn môn của sư tổ là tội chết! Ai ngăn cản ta dọn dẹp, kẻ đó chính là rác rưởi cần được phân loại!*
“Thánh Chủ cái rắm! Rác rưởi thì phải cút vào hố rác!”
Thẩm Vô Cực gầm lên một tiếng, cây chổi tre rách nát trong tay gã bỗng nhiên tỏa ra một luồng khí thế kỳ dị. Đó không phải là linh lực hỏa hệ rực cháy truyền thống, mà là một loại ý cảnh xám xịt, mộc mạc nhưng lại mang theo sức nặng của sự kiên trì tuyệt đối.
*Xoạt!*
Một đường chổi quét ngang.
Không gian xung quanh như bị một lực lượng vô hình cưỡng chế gom gọn lại. Luồng ánh sáng vàng rực rỡ mang theo uy thế của vầng thái dương kia, vừa chạm vào phạm vi quét của cây chổi tre, liền giống như một đống bụi bặm gặp phải máy hút bụi công suất lớn, lập tức bị bẻ cong quỹ đạo một góc chín mươi độ, cắm thẳng xuống thung lũng hoang vu bên cạnh.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên ở đằng xa, bụi đất bay mù mịt, nhưng tuyệt nhiên không có một tia sóng xung kích nào có thể lan truyền đến phạm vi của Vô Ưu Phong. Quy tắc cách âm và bảo vệ môi trường của ngọn núi này đã vận hành một cách hoàn hảo, triệt tiêu toàn bộ dư chấn trong vòng một nốt nhạc.
Thẩm Vô Cực đáp xuống đất bằng một tư thế vô cùng vững chãi, khẽ thở hổn hển, tay vẫn nắm chặt cán chổi tre. Gã liếc nhìn bãi cỏ xung quanh, thấy không có cọng rác nào bị bay loạn, mới khẽ thở phào một hơi, gương mặt lộ ra vẻ thỏa mãn đến kỳ lạ.
“Hừ, muốn làm hỏng KPI dọn dẹp hôm nay của ta? Mơ đi!” Gã hếch cằm, tự lẩm bẩm một mình, thần thái tràn đầy vẻ tự hào của một nhân viên xuất sắc vừa bảo vệ được thành quả lao động.
Chứng kiến cảnh tượng đó, Dương Thần Tử đứng cách đó không xa chỉ biết câm nín. Lão nhìn Thẩm Vô Cực, rồi lại nhìn cây chổi tre rách nát kia, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ.
*Đại Đạo Lao Động… khủng bố đến mức này sao? Một tên Kim Đan Cảnh, chỉ bằng một cây chổi rách không có nửa điểm linh lực, lại có thể quét bay một chỉ của Thánh Chủ ở cách xa vạn dặm?!*
*Diệp tiền bối… Người rốt cuộc đã gieo rắc thứ tư duy đáng sợ gì vào đầu vị Thánh Tử này thế này?!*
Trong khi đám người bên ngoài đang chấn động đến mức tam quan nứt rạn, thì trên đỉnh Vô Ưu Phong, dưới bóng cây đào cổ thụ, Diệp Phi đang phải trải qua một cuộc khủng hoảng nhân sinh cực kỳ nghiêm trọng.
Mặc dù Thẩm Vô Cực đã chặn đứng đòn tấn công từ xa kia, và quy tắc cách âm của Vô Ưu Phong đã hoạt động hết công suất, nhưng cái sự “rung lắc nhẹ” vừa rồi vẫn khiến chiếc ghế nằm bằng trúc của Diệp Phi khẽ nghiêng đi vài milimet.
Đối với một kẻ theo đuổi chủ nghĩa “nằm ngửa” cực đoan như Diệp Phi, việc chiếc ghế trúc bị dịch chuyển dù chỉ là một sợi tóc cũng là một sự xúc phạm nghiêm trọng đối với giấc ngủ trưa vĩ đại của gã.
Gã uể oải kéo chiếc quạt giấy ra khỏi mặt, đôi mắt lim dim nhìn lên bầu trời vẫn còn vương vất vài vệt sáng vàng nhạt.
*Phiền thật sự…* Diệp Phi thở dài trong lòng, cảm giác mệt mỏi như nhân viên văn phòng bị sếp réo tên vào ngày chủ nhật dâng lên ngập tràn. *Cứ thế này thì làm sao mà ngủ ngon được? Hôm nay là một chỉ từ xa, ngày mai chắc chắn cái lão Thánh Chủ gì gì đó sẽ đích thân vác cả tông môn đến đây làm loạn. Cái ghế trúc này tuy là đồ tốt, nhưng độ thăng bằng và khả năng chống ồn chủ động vẫn chưa đạt đến cấp độ hoàn mỹ.*
Gã khẽ tặc lưỡi, quyết định phải chủ động giải quyết cái nguồn gốc gây ra sự khó chịu này.
“Hệ thống, ra đây nói chuyện chút coi.” Diệp Phi âm thầm dùng ý niệm giao tiếp.
*【Đinh! Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ ký chủ. Hiện tại tiến trình tải xuống “Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0” đã đạt 25.1%. Cảnh báo: Xung đột quy tắc đang có xu hướng gia tăng. Khuyên nghị ký chủ nên nhanh chóng tu luyện để ứng phó.】*
“Tu luyện cái đầu ngươi, ta mà thèm tu luyện à?” Diệp Phi hừ một tiếng trong lòng. “Ngươi nhìn cái ghế trúc của ta xem, vừa rồi chỉ có một chút chấn động nhỏ từ khoảng cách mười vạn dặm mà nó đã rung bần bật lên rồi. Như thế này thì làm sao ta có thể an tâm nằm ngửa diễn hóa luân hồi được? Ta cần nâng cấp nó.”
*【Ký chủ muốn định nghĩa lại chiếc ghế trúc? Vui lòng cung cấp nội dung định nghĩa mới.】*
Diệp Phi khẽ nhếch môi, ánh mắt lười biếng nhìn chằm chằm vào chiếc ghế trúc đã đồng hành cùng mình qua bao mùa mưa nắng. Gã bắt đầu vận dụng tư duy “lách luật” đỉnh cao của mình để vẽ ra một khái niệm vô lý nhất có thể.
“Định nghĩa cho ta: Chiếc ghế trúc này không còn là một vật thể vật lý thông thường nữa. Nó là ‘Điểm Tựa Vĩnh Hằng’ của vũ trụ. Bất kể thế giới bên ngoài có sụp đổ, thiên địa có quay cuồng, hay có kẻ dùng thần thông diệt thế đánh tới, thì không gian trong phạm vi một mét xung quanh chiếc ghế này vẫn là một vùng ‘Tuyệt Đối Tĩnh Lặng’. Người nằm trên đó sẽ không chịu bất kỳ tác động nào từ trọng lực, chấn động, nhiệt độ, hay áp lực tinh thần. Nói ngắn gọn, đây là vùng an toàn cấp độ Hỗn Độn!”
*【Đinh! Phát hiện yêu cầu định nghĩa mang tính chất thay đổi cấu trúc không gian và quy tắc nhân quả ở cấp độ cực cao. Hệ thống đang tiến hành phân tích tính khả thi…】*
*【Phân tích hoàn tất. Để hiện thực hóa khái niệm ‘Điểm Tựa Vĩnh Hằng’, cần tiêu hao 5000 Điểm Định Nghĩa. Hiện tại ký chủ đang sở hữu 5200 Điểm Định Nghĩa (nhờ vào việc các đồ đệ liên tục ngộ đạo và dọn dẹp kẻ thù thời gian qua). Ký chủ có xác nhận thực hiện?】*
“Xác nhận! Tiêu luôn đi, giữ lại cũng có đẻ ra tiền được đâu.” Diệp Phi không thèm chớp mắt, dứt khoát đưa ra quyết định. Đối với gã, điểm số chỉ là vật ngoài thân, một giấc ngủ ngon không bị quấy rầy mới là chân lý vĩnh hằng của cuộc sống.
Ngay sau khi lệnh xác nhận được đưa ra, một hiện tượng kỳ dị chưa từng có bắt đầu diễn ra ngay trên đỉnh Vô Ưu Phong.
Không có tiếng sấm sét nổ vang, cũng không có hào quang vạn trượng làm lóa mắt người nhìn. Ngược lại, một luồng khí xám nhạt, mộc mạc và cổ xưa như thể được rút ra từ thời kỳ hỗn độn sơ khai, từ hư không từ từ bay ra, bao bọc lấy chiếc ghế trúc của Diệp Phi.
Chiếc ghế trúc vốn dĩ bình thường, nay dưới sự gột rửa của luồng khí xám kia, bắt đầu có những sự thay đổi rõ rệt. Những sợi tre màu vàng nhạt dần dần chuyển sang một màu xanh ngọc bích sâu thẳm, lấp lánh như chứa đựng cả một dải ngân hà thu nhỏ. Trên các khớp nối của ghế, những đường vân tự nhiên bắt đầu biến đổi, tự động hình thành nên những cổ tự mang theo hơi thở của đại đạo vĩnh hằng.
Bạch Linh Nhi đang đứng bên cạnh chăm chú quan sát, hai chiếc tai mèo trên đầu bỗng nhiên dựng đứng lên, đôi mắt tròn xoe xanh biếc trợn ngược vì kinh ngạc.
Nàng cảm nhận được, ngay tại khoảnh khắc luồng khí xám kia xuất hiện, toàn bộ không gian xung quanh chiếc ghế trúc dường như đã bị tách rời hoàn toàn khỏi Vạn Pháp Khái Nguyên Giới. Đó không còn là một khoảng không gian thông thường, mà là một vùng “Vô” tuyệt đối – nơi mà ngay cả dòng chảy thời gian cũng phải dừng lại, cúi đầu xưng thần trước sự hiện diện của chiếc ghế kia.
*Trời đất ơi!* Bạch Linh Nhi thầm hét lên trong lòng, chiếc đuôi lông xù cứng đờ ra vì quá mức chấn động. *Sư tôn… Người lại bắt đầu rồi! Người chỉ là cảm thấy tư thế nằm chưa đủ thoải mái, liền tùy tay rút ra một luồng Hỗn Độn Khí để rèn luyện bảo vật sao?! Thanh thế này… khí vận này… món bảo vật này e là đã vượt qua giới hạn của Linh Bảo cấp Thiên Tiên, đạt đến cấp độ Hỗn Độn Chí Bảo trong truyền thuyết rồi!*
*【Đinh! Định nghĩa thành công!】*
*【Vật phẩm: Chiếc ghế nằm bằng trúc cũ kỹ đã được nâng cấp thành: “Hỗn Độn Vô Ưu Sập” (Hỗn Độn Chí Bảo cấp thấp).】*
*【Thuộc tính đặc biệt 1: “Tuyệt Đối Cách Ly” – Miễn dịch 100% với mọi loại công kích vật lý, pháp thuật, linh hồn và quy tắc dưới cấp độ Thiên Đạo Định Quy. Tự động chuyển hóa mọi chấn động xung quanh thành tần số rung nhẹ nhàng để mát-xa lưng cho người nằm.】*
*【Thuộc tính đặc biệt 2: “Hỗn Độn Thần Tráo” – Khi ký chủ nằm trên ghế, một màn sương hỗn độn sẽ tự động kích hoạt trong bán kính một mét, che giấu hoàn toàn thiên cơ. Bất kỳ kẻ nào cố gắng dòm ngó hoặc bói toán về ký chủ sẽ bị phản phệ bằng một cú sập nguồn linh hồn (màn hình xanh hệ thống).】*
*【Thuộc tính đặc biệt 3: “Vô Ưu Ý Cảnh” – Tỏa ra mùi hương thanh nhẹ của hoa đào cổ thụ, giúp người nằm nhanh chóng đi vào giấc ngủ sâu, đồng thời tự động hấp thụ hỗn độn khí để rèn luyện nhục thân mà không cần tu luyện.】*
Nhìn vào bảng thuộc tính mới tinh của chiếc ghế, Diệp Phi hài lòng đến mức suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
“Thế này mới gọi là nằm ngửa chuyên nghiệp chứ!”
Gã vui vẻ lẩm bẩm, lập tức ngả người nằm xuống chiếc “Hỗn Độn Vô Ưu Sập” mới toanh.
Ngay khi tấm lưng của gã vừa tiếp xúc với mặt ghế, một cảm giác êm ái, mát mẻ nhưng lại vô cùng ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể. Chiếc ghế tự động điều chỉnh độ nghiêng một cách hoàn hảo, ôm sát vào cột sống của gã. Một làn sương xám nhạt từ từ bốc lên, bao phủ lấy thân hình lười biếng của Diệp Phi, tạo thành một cái kén bảo vệ mờ ảo, thần bí vô cùng.
Gã khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận mọi âm thanh ồn ào của thế giới bên ngoài, từ tiếng gió rít, tiếng chổi tre xào xạc của Diệp Hạo đằng xa, cho đến cả những suy nghĩ tạp nham của đám người dưới núi, đều biến mất không còn một tăm tích.
Trong thế giới của gã lúc này, chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối và hương hoa đào thoang thoảng.
“Ngủ thôi… Mặc kệ ngoài kia có trời sập đất nứt gì…” Diệp Phi lẩm bẩm, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu thư thái nhất từ trước đến nay.
Trong khi Diệp Phi đang tận hưởng cảm giác êm ái của Hỗn Độn Chí Bảo, thì ở dưới chân núi Vô Ưu Phong, bầu không khí lại đang căng thẳng đến mức cực điểm.
Càn Dương Chân Nhân sau khi chứng kiến màn “quét dọn thiên chỉ” đầy tính sử thi của Thẩm Vô Cực, đã hoàn toàn sụp đổ tâm lý. Lão run rẩy bò đến gần Thẩm Vô Cực, giọng nói lạc đi vì kinh hãi:
“Thánh… Thánh tử… Ngươi vừa rồi… làm sao có thể làm được điều đó? Đó là thần thông của Thánh Chủ đấy!”
Thẩm Vô Cực khinh bỉ liếc nhìn Càn Dương Chân Nhân một cái. Ánh mắt của gã không còn vẻ kiêu ngạo, hống hách của một vị Thánh Tử ngày xưa, mà thay vào đó là một sự điềm tĩnh, sâu sắc và có phần… thánh thiện của một người đã tìm thấy chân lý cuộc đời từ đống phân thú.
“Càn Dương trưởng lão, ngươi nông cạn quá.” Thẩm Vô Cực lắc đầu, thở dài một tiếng đầy vẻ tiếc nuối. “Thần thông thì đã sao? Thánh Chủ thì thế nào? Tất cả cũng chỉ là những thứ hư vinh, phù phiếm bên ngoài mà thôi. Bọn họ bay lượn trên trời cao, tự xưng là chúa tể, nhưng thực chất tâm cảnh lại đầy rác rưởi và bụi bặm.”
Gã giơ cây chổi tre rách nát lên trước mặt Càn Dương Chân Nhân, vẻ mặt nghiêm túc như thể đang giới thiệu một thanh kiếm tuyệt thế:
“Ngươi có biết vì sao ta lại có thể quét bay đòn tấn công đó không? Bởi vì ta không dùng linh lực để chống cự. Ta chỉ đang dọn dẹp. Trong mắt ta, đòn tấn công đó là một đống rác làm bẩn sân chơi của sư tổ. Mà quy tắc của Vô Ưu Phong này rất đơn giản: Rác rưởi thì không có quyền tồn tại ở đây!”
“Giữ vững đôi chân trên mặt đất, biết trân trọng sự yên bình của vạn vật… Đây mới là đại đạo chân chính mà sư tổ muốn truyền dạy cho chúng ta!”
Nói đến đây, Thẩm Vô Cực bỗng nhiên quay người lại, hướng về phía đỉnh núi quỳ sụp xuống, dập đầu một cái thật mạnh:
“Sư tổ vĩ đại! Đệ tử Thẩm Vô Cực hôm nay cuối cùng đã ngộ ra rồi! Con xin thề từ nay về sau sẽ nguyện làm một kẻ quét dọn trung thành của Vô Ưu Phong, quét sạch mọi bụi trần, bảo vệ sự thanh tịnh cho người!”
*Ầm!*
Ngay khi Thẩm Vô Cực dứt lời, từ sâu trong đan điền của gã bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn.
Kim Đan vốn dĩ đã bị rạn nứt do quy tắc của Vô Ưu Phong áp chế trước đó, nay dưới sự tác động của tâm cảnh ngộ đạo cực hạn, bỗng nhiên vỡ tan ra. Thế nhưng, không có sự suy giảm tu vi nào diễn ra cả. Ngược lại, từ trong những mảnh vỡ của Kim Đan, một đóa sen màu xám nhạt, mang theo hơi thở của “Đại Đạo Lao Động” bỗng nhiên ngưng tụ thành hình!
Tu vi của Thẩm Vô Cực, vào khoảnh khắc này, trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh Cảnh sơ kỳ!
Mà luồng Nguyên Anh này của gã, lại không có nửa điểm linh lực hỏa hệ truyền thống của Thái Dương Thánh Địa. Nó hoàn toàn được cấu thành từ quy tắc quét dọn thuần túy, tỏa ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ, thanh khiết vô ngần.
Càn Dương Chân Nhân đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
*Phá vỡ Kim Đan… Ngưng tụ Nguyên Anh bằng quy tắc quét rác?!*
*Cái thế giới này… điên thật rồi!*
Lão quay đầu nhìn về phía đỉnh Vô Ưu Phong, nơi có làn sương xám nhạt đang bao phủ mờ ảo, trong lòng dâng lên một sự kính sợ vô biên.
Chỉ bằng việc bắt một vị Thánh Tử đi dọn chuồng thú và xúc phân, Diệp Phi không những không phế đi gã, mà ngược lại còn giúp gã tẩy rửa hoàn toàn tạp niệm, ngộ ra một loại đại đạo hoàn toàn mới, trực tiếp đột phá Nguyên Anh Cảnh!
Thủ đoạn cải tạo nhân sinh này… hóa mục nát thành thần kỳ này… quả thực đã vượt qua phạm vi hiểu biết của nhân loại!
“Diệp tiền bối… Người thực sự là một vị Thần Minh sống!” Càn Dương Chân Nhân nghẹn ngào, hai hàng nước mắt xúc động chảy dài trên gò má nhăn nheo. Lão không chần chừ thêm một giây nào nữa, lập tức tiến lên một bước, giật lấy một cây chổi tre rách nát khác từ tay một tên hộ vệ hoàng kim đang nằm ngủ bên cạnh.
“Thánh tử! Hãy để lão phu cùng quét với ngươi! Lão phu cũng muốn được gột rửa tâm cảnh, muốn được cống hiến cho sự nghiệp bảo vệ môi trường của Vô Ưu Phong!” Càn Dương Chân Nhân hét lên đầy quyết tâm.
“Tốt! Càn Dương trưởng lão, hoan nghênh ngươi gia nhập đội ngũ dọn dẹp!” Thẩm Vô Cực cười rạng rỡ, hai thầy trò liền hăng hái vung chổi, bắt đầu một cuộc đại tổng vệ sinh dưới chân núi với một sự cuồng nhiệt chưa từng có.
Thế nhưng, cả Thẩm Vô Cực và Càn Dương Chân Nhân đều không biết rằng, đòn tấn công “Thái Dương Phạt Thiên Chỉ” bị quét bay vừa rồi chỉ là phát súng khơi mào cho một cơn bão táp lớn hơn rất nhiều.
Tại tổng đàn của Thái Dương Thánh Địa, cách xa mười vạn dặm.
Trong tòa đại điện rực lửa, Thẩm Lục Thiên – Thánh Chủ của Thái Dương Thánh Địa, bỗng nhiên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt ngập tràn sự kinh hãi và hoang mang.
Ý chí của lão gửi gắm trong “Thái Dương Phạt Thiên Chỉ” vừa rồi bỗng nhiên bị mất liên lạc một cách hoàn toàn. Điều đáng sợ hơn là, lão không hề cảm nhận được bất kỳ sự kháng cự hay vụ nổ linh lực nào từ phía đối phương.
Cảm giác đó… giống như thể ý chí của lão vừa mới chạm vào Vô Ưu Phong, liền bị một thứ lực lượng vô hình coi như “rác rưởi” mà tùy tiện quét đi, ném vào một góc xó xỉnh nào đó vậy.
“Không thể nào… Bản tọa là tu sĩ Hóa Thần Cảnh đỉnh phong, nửa bước chân vào Đạo Ngôn Cảnh! Làm sao có thể bị một kẻ ẩn thế vô danh dễ dàng hóa giải thần thông như vậy?!”
Thẩm Lục Thiên lẩm bẩm, bàn tay run rẩy bấu chặt vào thành ngai vàng bằng vạn năm hỏa ngọc tủy, khiến nó rạn nứt ra từng vệt lớn.
Đúng lúc này, chiếc la bàn ngọc cổ kính treo giữa đại điện bỗng nhiên tự động xoay tròn điên cuồng, phát ra những tiếng cọt kẹt chói tai, như thể sắp sửa chịu không nổi áp lực mà vỡ vụn.
Một giọng nói khàn khàn, mang theo sự hoảng loạn tột độ từ trong chiếc la bàn truyền ra:
“Thánh Chủ! Không xong rồi! Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0… tiến trình tải xuống bỗng nhiên tăng vọt lên 30%! Thiên Đạo đang phát ra cảnh báo đỏ về việc xuất hiện ‘Xung đột quy tắc nghiêm trọng’ tại tọa độ của Vô Ưu Phong!”
“Cái gì?!” Thẩm Lục Thiên đứng phắt dậy, thần sắc đại biến.
“Thiên Cơ Các vừa mới gửi tin tức… Các chủ Thiên Cơ Tử sau khi cố gắng bói toán về chủ nhân của Vô Ưu Phong, đã bị phản phệ đến mức la bàn nổ tung, hiện tại đang phát điên, liên tục lẩm bẩm cái gì mà ‘Lỗi hệ thống màn hình xanh’, ‘Admin tối cao’… Thánh Chủ, Vô Ưu Phong đó… quả thực là một cấm địa đáng sợ!”
Thẩm Lục Thiên nghe xong, hô hấp trở nên dồn dập. Lão nhìn về hướng Vô Ưu Phong xa xôi, trong lòng dâng lên một sự đấu tranh dữ dội.
Thế nhưng, sự kiêu ngạo của một vị Thánh Chủ đứng đầu một phương không cho phép lão chùn bước. Hơn nữa, việc Thánh Tử của Thánh Địa đang bị bắt giữ làm phu dọn phân ở đó là một vết nhơ không thể nào gột rửa nếu lão không đòi lại công đạo.
“Truyền lệnh của bản tọa!” Thẩm Lục Thiên gầm lên, ánh mắt hằn lên vẻ quyết nhiên. “Kích hoạt toàn bộ mười hai tòa ‘Thái Dương Thần Trận’! Tập hợp tất cả các trưởng lão Hóa Thần Cảnh! Chúng ta… sẽ đích thân mang theo đại quân đến Vô Ưu Phong bái kiến vị ‘Vô Ưu Chí Tôn’ kia!”
“Bản tọa muốn xem thử, quy tắc của hắn… rốt cuộc có thể định nghĩa lại cả Thiên Đạo hay không!”
Cơn bão táp thực sự đang dần dần tụ hội về phía Vô Ưu Phong. Những ngày tháng khởi đầu yên bình, nằm ngửa ngủ trưa không bị ai làm phiền của Diệp Phi, từ khoảnh khắc này… đã chính thức vẽ lên một dấu chấm hết đầy kịch tính.