Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 39: Vô Ưu Phong trở thành cấm địa bất khả xâm phạm

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:07 | Lượt xem: 2

Dưới ráng chiều đỏ rực như máu của hoàng hôn, không gian trên đỉnh Vô Ưu Phong dường như cô đọng lại. Gió núi xào xạc thổi qua những tán đào cổ thụ, mang theo hương hoa thanh khiết pha lẫn một chút mùi đất ẩm ướt sau cơn mưa linh khí lúc trước. Thế nhưng, đằng sau sự yên bình thơ mộng ấy, trong đầu Diệp Phi lại là một mảnh hỗn loạn tưng bừng không khác gì một cái chợ vỡ.

Cái đuôi lông xù của Bạch Linh Nhi vẫn đang ngoáy tít thò lò trước mặt gã, tỏa ra một mùi hương sữa dừa nhạt nhạt từ những ly trà tự chế mà nàng vừa bán cho mười vạn thiết kỵ dưới núi. Đôi tai mèo của nàng khẽ giật giật, ánh mắt lấp lánh như thể vừa phát hiện ra một mỏ linh thạch vô tận.

Gã nhìn chăm chằm vào cô đệ tử nhỏ, khóe môi khẽ giật nảy một cái. Một cảm giác mệt mỏi thấu tận tâm can tràn ngập cơ thể lười biếng của gã. Gã khẽ dịch chuyển bắp đùi trên chiếc ghế nằm bằng trúc, tiếng cót két nhẹ nhàng vang lên giữa không gian tĩnh lặng, như một tiếng thở dài bất lực của một kẻ chỉ muốn làm một con cá mặn nằm chờ chết nhưng liên tục bị dòng đời xô đẩy vào vị trí vị cứu tinh của thế giới.

Trong tầm nhìn của Diệp Phi, cái bảng điều khiển hệ thống nửa trong suốt vẫn đang nhấp nháy một cách ngoan cố. Tiến trình tải xuống của “Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0” đã dừng lại ở con số 25% sau khi gã dùng Điểm Định Nghĩa để lấp liếm khe nứt quy tắc ở sườn núi phía nam. Dù tạm thời an toàn, nhưng cái bóng đen của việc bị Thiên Đạo quét sạch như một con virus máy tính vẫn lơ lửng trên đầu gã, khiến giấc ngủ trưa vốn dĩ ngọt ngào giờ đây tràn ngập vị đắng chát của sự lo âu.

Gã khẽ nhấc chiếc quạt giấy ra khỏi mặt, để lộ đôi mắt lờ đờ, ngái ngủ nhưng ẩn chứa một sự hoài nghi nhân sinh sâu sắc. Gã nhìn về phía lối nhỏ dẫn lên sơn môn, nơi có một dải sương mù màu tím nhạt đang lượn lờ trôi.

“Linh Nhi,” Diệp Phi cất giọng, âm điệu uể oải đến mức như thể mỗi chữ thốt ra đều tiêu tốn của gã mấy mươi năm tu vi, “ngươi vừa nói cái gì? Có một đoàn người… xếp hàng mang bảo vật đến xin hốt phân?”

“Đúng vậy, thưa sư phụ!” Bạch Linh Nhi gật đầu lia lịa, hai tay khoa tay múa chân đầy hào hứng. “Con thề bằng danh dự của tộc Linh Miêu luôn! Bọn họ đông lắm, chen chúc nhau dưới chân núi đến mức nghẹt cả đường đi của kiến. Có mấy vị tông chủ râu tóc bạc phơ, ngày thường đi đâu cũng có kiệu khiêng rước sách, thế mà vừa rồi con thấy họ đang tranh nhau một cái xẻng gỗ rách của nhị sư huynh! Bọn họ bảo dọn dẹp chất thải của thần thú chính là đang gột rửa bụi trần trong tâm cảnh, là bước đầu tiên để chạm tới ‘Đại Đạo Lao Động’ do người khai sáng!”

Diệp Phi nhắm mắt lại, tay bóp nhẹ thái dương. Gã cảm thấy huyệt thái dương của mình đang nảy tưng tưng như có ai đang gõ trống ở bên trong.

*Cái thế giới này điên thật rồi.*

*Hốt phân mà cũng ngộ ra Đại Đạo? Lại còn tranh nhau xẻng gỗ?*

*Đám tu sĩ này rốt cuộc là bị cái gì kích thích thế hả trời? Chẳng lẽ linh khí loãng quá nên não bọn họ cũng bị bốc hơi hết rồi sao?*

Để kiểm chứng sự thật phũ phàng này, Diệp Phi khẽ nghiêng đầu, tầm mắt xuyên qua những kẽ lá đào, nhìn xuống sườn núi phía Tây.

Ở đó, Thẩm Vô Cực – vị Thánh Tử từng kiêu ngạo đến mức dùng mũi để nhìn người của Thái Dương Thánh Địa – lúc này đang mặc một bộ quần áo vải thô rách rưới, hai ống quần xắn cao để lộ bắp chân đầy bùn đất. Trên tay hắn là chiếc chổi tre xơ xác, nhưng động tác quét dọn của hắn lại vô cùng tỉ mỉ, thành kính đến mức như thể đang dùng bút lông vẽ nên một bức tranh thủy mặc vĩ đại. Mỗi nhát chổi đưa đi, một luồng hỏa diễm màu vàng kim nhạt lại khẽ bốc lên từ đống chất thải của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê, bị nhiệt độ và quy tắc của Vô Ưu Phong ép cho biến mất không còn một chút khói bụi.

Cách đó không xa, Dương Thần Tử – vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh thọ hơn ba trăm tuổi – đang quỳ rạp trên mặt đất, dùng những ngón tay khô gầy nhặt từng chiếc lá rụng rải rác trên thảm cỏ. Vẻ mặt lão nghiêm trang, đôi mắt trợn ngược đầy tơ máu vì quá phấn khích. Mỗi lần nhặt được một chiếc lá khô, lão lại lẩm nhẩm cái gì đó về “luân hồi”, “sinh diệt” và “nhân quả”, rồi cẩn thận xếp chúng vào một chiếc giỏ tre cũ kỹ như thể đang thu gom những khối thần thạch thượng phẩm.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Diệp Phi chỉ biết nghẹn họng. Gã cảm thấy một nỗi hoang mang sâu sắc đối với tương lai của bản thân. Nếu cái đà này cứ tiếp tục diễn ra, Vô Ưu Phong của gã sẽ sớm biến thành một cái bãi rác khổng lồ, nơi tập trung toàn bộ những kẻ tâm thần phân liệt cấp độ cao nhất của giới tu tiên.

“Sư phụ, người xem chúng ta có nên cho bọn họ lên núi không?” Bạch Linh Nhi ghé sát mặt vào, chiếc mũi nhỏ khẽ hít hà hương trà trên người Diệp Phi, vẻ mặt mong chờ. “Con thấy trong đám bảo vật bọn họ mang đến có rất nhiều thảo dược quý hiếm, nếu đem nấu lẩu thì ngon tuyệt cú mèo luôn!”

“Không được.” Diệp Phi lập tức cự tuyệt, giọng điệu kiên quyết hiếm thấy. “Tuyệt đối không được cho bất kỳ kẻ nào lên núi nữa.”

Gã không muốn cái tổ ấm yên bình, nơi gã dùng để nằm ngửa ngủ ngày, biến thành một cái chợ nông sản ồn ào náo nhiệt. Chỉ riêng việc đối phó với mấy đứa đồ đệ thích não bộ này đã khiến gã tổn thọ mất mấy chục năm rồi, nếu thêm một đám tu sĩ cuồng tín hằng ngày lượn lờ xung quanh quét rác với hốt phân, gã thà chọn cách tự sát bằng cách đâm đầu vào đậu phụ cho xong.

Thế nhưng, làm thế nào để ngăn cản bọn họ mà không làm lộ ra việc bản thân thực chất chỉ là một kẻ phàm nhân lười biếng không có chút tu vi nào?

Diệp Phi khẽ xòe chiếc quạt giấy ra, nhẹ nhàng phẩy một cái. Gió chiều thổi qua mái tóc đen hờ hững của gã, tạo nên một vẻ tiêu sái, thoát tục đến kỳ lạ. Trong mắt Bạch Linh Nhi, hành động này của sư phụ lại mang một ý cảnh sâu xa, như thể người đang cân nhắc đến vận mệnh của cả một phương thế giới.

*Sư tôn quả nhiên là đang lo nghĩ cho chúng sinh,* Bạch Linh Nhi thầm nghĩ, đôi mắt tròn xoe tràn đầy sự sùng bái. *Người không muốn những kẻ phàm phu tục tử kia dễ dàng đạt được đại đạo, bởi vì cơ duyên quá lớn sẽ khiến tâm cảnh của họ bị sụp đổ. Người làm vậy là đang bảo vệ họ!*

Trong lúc cô nàng tam đồ đệ đang bận rộn hoàn thiện giả thuyết vĩ đại của mình, Diệp Phi đã thầm gọi giao diện hệ thống trong đầu.

“Hệ thống, có cách nào để thiết lập một ranh giới tuyệt đối xung quanh Vô Ưu Phong không? Kiểu như… khiến cho bọn họ không thể tự ý đi lên, cũng không thể làm phiền đến ta ấy?”

[Đinh! Phát hiện yêu cầu của ký chủ. Hệ thống đề xuất sử dụng năng lực “Định nghĩa khái niệm” để thiết lập quy tắc khu vực.]

[Hiện tại ký chủ còn sở hữu 350 Điểm Định Nghĩa. Vui lòng lựa chọn các thuộc tính muốn thiết lập.]

Diệp Phi nhìn vào bảng danh sách các quy tắc có thể chỉnh sửa. Gã khẽ nhíu mày suy nghĩ. Gã cần một cái gì đó thật triệt để, có thể khiến cho đám tu sĩ ngoài kia sợ hãi mà lui bước, nhưng lại không cần gã phải đích thân ra tay đánh đấm mệt mỏi.

“Đầu tiên,” Diệp Phi thầm lẩm bẩm trong lòng, “ta muốn định nghĩa lại quy tắc không phận của Vô Ưu Phong. Bất kỳ thực thể nào bay cao hơn ba thước so với mặt đất trong phạm vi ngọn núi này đều sẽ bị coi là ‘vật thể rơi tự do không kiểm soát’.”

Quy tắc này gã đã dùng một lần với Thẩm Vô Cực, hiệu quả vô cùng mỹ mãn. Nhưng lần này, gã muốn nâng cấp nó lên thành một quy tắc vĩnh cửu, bao phủ toàn bộ ngọn núi, biến Vô Ưu Phong thành một vùng “Cấm bay” tuyệt đối của toàn bộ giới tu tiên.

“Tiếp theo, ta muốn định nghĩa lại tiếng ồn. Bất kỳ âm thanh nào có tần số vượt quá mức giới hạn của một tiếng thì thầm, một khi truyền vào phạm vi Vô Ưu Phong, sẽ tự động bị chuyển hóa thành tiếng gió rít qua khe đá hoặc tiếng chim hót líu lo. Ta ghét nhất là tiếng gào rú đòi nợ hay khiêu chiến của mấy tên đầu đường xó chợ.”

“Cuối cùng, đối với những kẻ cố tình bước qua ranh giới dưới chân núi mà không được sự cho phép…” Diệp Phi khẽ híp mắt lại, một nụ cười tinh quái thoáng qua trên gương mặt tuấn lãng. “Ta định nghĩa hành động đó là ‘bước đi trên đầm lầy thời gian’. Tốc độ di chuyển của bọn họ sẽ bị giảm đi chín mươi chín phần trăm, đồng thời mọi nỗ lực vận dụng linh lực trong cơ thể sẽ bị chuyển hóa thành cảm giác buồn ngủ cực hạn.”

*Muốn lên núi làm phiền ta ngủ đúng không? Thế thì các ngươi cứ việc nằm ngủ gục ngay tại chân núi cho ta!* Diệp Phi thầm nghĩ, vô cùng đắc ý với sự sáng tạo của mình.

[Đinh! Thiết lập quy tắc khái niệm mới: “Cấm Địa Vô Ưu Phong”.]
[- Quy tắc 1: Cấm bay tuyệt đối (Độ ưu tiên cấp 3).]
[- Quy tắc 2: Thanh lọc tiếng ồn (Độ ưu tiên cấp 2).]
[- Quy tắc 3: Đầm lầy thời gian và Ru ngủ linh lực (Độ ưu tiên cấp 3).]
[Tiêu hao tổng cộng: 150 Điểm Định Nghĩa. K ký chủ có đồng ý thực hiện?]

“Thực hiện!” Diệp Phi không chút do dự trả lời trong đầu.

Ngay lập tức, một luồng sóng chấn động vô hình, mang theo một màu xám nhạt vô cùng mờ nhạt, từ chiếc ghế trúc của Diệp Phi lan tỏa ra xung quanh. Nó nhẹ nhàng như một gợn nước trên mặt hồ yên ả, lướt qua những tán đào, quét qua chuồng thú nơi Thẩm Vô Cực đang làm việc, rồi nhanh chóng bao phủ toàn bộ phạm vi mười dặm xung quanh Vô Ưu Phong.

Cùng lúc đó, dưới chân núi Vô Ưu Phong, bầu không khí đang vô cùng náo nhiệt và hỗn loạn.

Hàng trăm tu sĩ từ các tông môn và thế gia lớn lân cận đang tụ tập đông nghịt. Những chiếc phi thuyền khổng lồ, những cỗ xe kéo lộng lẫy nạm đầy linh thạch lơ lửng trên không trung, tỏa ra những luồng hào quang rực rỡ, làm sáng rực cả một góc trời chiều.

“Các vị đạo hữu, xin hãy nhường đường!” Một vị lão giả mặc đạo bào màu lam, trên ngực thêu hình một con hạc trắng đang tung cánh, lớn tiếng quát gọi. Lão là tông chủ của Bạch Hạc Môn, một thế lực hạng trung ở lân cận, sở hữu tu vi Kim Đan Cảnh viên mãn. “Bạch Hạc Môn chúng ta mang theo ba gốc vạn năm Tuyết Sâm đến để dâng lên Diệp tiền bối, mong người cho phép đệ tử chúng ta được vào sơn môn quét rác!”

“Hừ, ba gốc Tuyết Sâm mà cũng đòi tranh?” Một gã trung niên cao lớn, toàn thân tỏa ra sát khí nồng đậm của Thiết Huyết Bang khinh bỉ nói. “Thiết Huyết Bang chúng ta mang theo mười rương xích thiết khoáng thạch thượng phẩm, đủ để rèn đúc hàng vạn binh khí! Chúng ta chỉ xin được dọn dẹp chuồng ngựa cho thần thú của tiền bối mà thôi!”

Sự tranh giành diễn ra vô cùng gay gắt. Bọn họ ai cũng muốn là người đầu tiên bước lên núi, bởi vì theo những tin đồn rúng động gần đây, Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa sau khi lên núi hốt phân đã đột phá lên Tịnh Hỏa Đại Đạo, còn Đại Trưởng Lão Dương Thần Tử thì quỳ rạp dưới chân chí tôn để cầu đạo. Đây là loại cơ duyên gì chứ? Đây chính là con đường tắt dẫn thẳng lên trời!

Thế nhưng, ngay lúc đám người đang định chen lấn xô đẩy để tiến vào ranh giới của Vô Ưu Phong, luồng sóng quy tắc màu xám nhạt kia đột ngột quét qua.

*Vù…*

Một tiếng động cực kỳ khẽ khàng vang lên, giống như tiếng gió thổi qua một chiếc lá khô.

Trong nháy mắt tiếp theo, toàn bộ không gian dưới chân núi bỗng nhiên rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến đáng sợ.

Vị tông chủ Bạch Hạc Môn vốn đang đỏ mặt tía tai gào thét bỗng nhiên phát hiện ra cổ họng mình không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào nữa. Lão há to miệng, dây thanh quản rung động điên cuồng, nhưng thứ thoát ra ngoài chỉ là những luồng không khí im lặng tuyệt đối. Lão hoảng sợ nhìn sang xung quanh, và cảnh tượng trước mắt khiến lão suýt chút nữa thì đứng tim.

Tất cả mọi người – từ các tông chủ, gia chủ cho đến những đệ tử đi theo – đều đang há hốc mồm trong câm lặng. Những tiếng gào thét, tiếng cãi vã, tiếng vó ngựa gầm rú của linh thú… tất cả đều biến mất không còn một dấu vết. Thay vào đó, âm thanh duy nhất còn tồn tại là tiếng gió núi thổi xào xạc qua các kẽ đá, và tiếng rao “Bánh mì nóng hổi đây…” cực kỳ nhỏ bé, mơ hồ vang vọng từ sâu trong rừng trúc, do quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn của Diệp Phi chuyển hóa từ những tiếng quát tháo lúc trước.

“Chuyện… chuyện gì thế này?!” Vị tông chủ Bạch Hạc Môn điên cuồng truyền âm cho trưởng lão bên cạnh, thế nhưng lão kinh hoàng nhận ra, ngay cả thần thức truyền âm vốn dĩ là vô hình cũng bị một lực lượng vô hình bóp nát ngay khi vừa ra khỏi thức hải.

Quy tắc của Vô Ưu Phong: Ở đây, tiếng ồn là bất hợp pháp!

Chưa dừng lại ở đó, sự kinh hoàng thực sự mới chỉ bắt đầu.

Một vị tu sĩ trẻ tuổi thuộc một gia tộc lớn, do quá sốt ruột và muốn thể hiện bản thân, đã quyết định vận dụng linh lực, ngự kiếm bay thẳng lên sườn núi. Thanh phi kiếm của hắn vừa mới bay lên, tỏa ra ánh sáng xanh lam rực rỡ, đưa hắn vọt lên độ cao khoảng bốn thước so với mặt đất.

Thế nhưng, ngay khi bàn chân hắn vượt qua ranh giới vô hình của Vô Ưu Phong ở độ cao đó…

*Bộp!*

Linh lực hỏa hệ trong đan điền của hắn lập tức tắt ngấm như một ngọn nến gặp bão. Thanh phi kiếm mất đi sự nâng đỡ, cùng với cơ thể của vị tu sĩ kia, đột ngột rơi thẳng xuống đất với một tốc độ kinh hoàng, giống như một bao tải cát bị ném từ trên lầu cao xuống.

Mặt hắn đập thẳng vào một bãi bùn lầy bên vệ đường, mông chổng ngược lên trời, thanh phi kiếm cắm ngập vào đất ngay bên cạnh tai, khẽ rung lên bần bật.

Cảnh tượng đó diễn ra một cách nhanh chóng và tàn nhẫn đến mức khiến toàn bộ những tu sĩ xung quanh đều trợn tròn mắt, da đầu tê dại.

“Hắn… hắn là một Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ đấy!” Một vị trưởng lão của thế gia khác cố gắng dùng ánh mắt và ngôn ngữ ký hiệu để giao tiếp với người bên cạnh, gương mặt già nua tràn đầy sự sợ hãi. “Tại sao linh lực của hắn lại biến mất hoàn toàn trong nháy mắt? Trận pháp gì mà lại đáng sợ đến thế?”

Một vị lão quái vật Nguyên Anh Cảnh thầm lặng đứng trong góc, ánh mắt đầy vẻ kiêu ngạo thường ngày giờ đây đã bị thay thế bởi sự kinh nghi bất định. Lão khẽ khịt mũi một cái, không tin vào tà thuyết này. Lão cho rằng đây chỉ là một loại ảo thuật hoặc một loại cấm chế trọng lực tầm thường.

Với tu vi Nguyên Anh Cảnh của mình, lão tin rằng bản thân có thể dễ dàng dùng sức mạnh tuyệt đối để phá vỡ cấm chế này.

Lão khẽ bước tới, chân đạp hư không, chuẩn bị bay lên để tiến vào Vô Ưu Phong. Thế nhưng, ngay khi ngón chân lão vừa mới nhấc khỏi mặt đất ba thước…

Một áp lực vô hình, lạnh lẽo và tuyệt đối như ý chí của cả một thế giới, đột ngột đè nặng lên vai lão. Áp lực đó không đến từ linh khí, không đến từ trọng lực, mà nó đến từ chính quy tắc vận hành của không gian xung quanh. Trong khoảnh khắc đó, khái niệm “bay” trong đầu lão dường như đã bị xóa sổ hoàn toàn. Cơ thể lão không còn thuộc về sự điều khiển của linh lực nữa, mà trở thành một vật thể nặng nề, chịu sự chi phối tuyệt đối của quy tắc rơi tự do.

*Rầm!*

Vị lão quái vật Nguyên Anh Cảnh lừng lẫy một phương, người mà đi đến đâu cũng được vạn người quỳ lạy, lúc này lại cắm đầu xuống đất một cách vô cùng thảm hại, mông chổng lên trời, râu tóc dính đầy bùn đất dơ bẩn.

Cả đám đông dưới chân núi đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, thế nhưng không một tiếng động nào phát ra ngoài. Sự im lặng bao trùm lấy vạn vật, chỉ có những đôi mắt trợn ngược vì kinh hãi đang nhìn chằm chằm vào vị Nguyên Anh Cảnh đang chật vật bò dậy từ hố đất.

Lúc này, bọn họ mới thực sự hiểu ra một sự thật tàn nhẫn: Vô Ưu Phong không phải là nơi bọn họ có thể dùng tu vi hay thế lực để áp chế. Ở đây, quy tắc của Diệp Phi chính là Thiên Đạo!

Vị lão quái vật Nguyên Anh Cảnh sau khi bò dậy, gương mặt đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Lão không dám bay nữa, quyết định đi bộ bước qua ranh giới để chứng minh thực lực của mình. Thế nhưng, ngay khi bàn chân lão vừa đặt qua vạch ranh giới mờ ảo màu tím nhạt…

Lão bỗng nhiên cảm thấy cơ thể mình nặng nề một cách dị thường. Không phải là do trọng lực tăng lên, mà là thời gian xung quanh lão dường như đã bị kéo giãn ra vô tận. Mỗi lần lão muốn nhấc chân lên, động tác của lão lại chậm chạp đến mức nực cười. Phải mất đến gần mười nhịp thở, lão mới có thể nhấc chân lên được một tấc, giống như một con rùa già đang cố gắng bò qua một vũng keo dính siêu cấp.

Hơn thế nữa, linh lực cuồn cuộn trong đan điền của lão, vốn dĩ đang sôi sục sát ý, bỗng nhiên dịu lại một cách kỳ lạ. Một cảm giác buồn ngủ dạt dào, ấm áp như ánh nắng mùa xuân, từ đan điền lan tỏa ra khắp các kinh mạch, xộc thẳng lên não bộ của lão.

Đôi mắt của vị lão quái vật Nguyên Anh Cảnh bắt đầu lờ đờ. Mi mắt lão nặng trĩu xuống như có hàng vạn cân đá đè lên. Lão lắc đầu liên tục để giữ tỉnh táo, nhưng cảm giác thèm ngủ kia lại quá mức mãnh liệt, vượt qua mọi sự phản kháng của ý chí.

*Không… không được… ta là Nguyên Anh Cảnh… ta không thể… khò…*

Chưa kịp bước thêm bước thứ hai, vị lão quái vật lừng lẫy kia đã đổ rụp xuống thảm cỏ bên đường, hai mắt nhắm nghiền, miệng khẽ há ra, phát ra những tiếng ngáy ngủ vô cùng thư thái và đều đặn.

Cảnh tượng này thực sự đã triệt để đánh nát tam quan của toàn bộ tu sĩ đang có mặt dưới chân núi.

Một vị Nguyên Anh Cảnh chân chính, chỉ mới bước vào ranh giới Vô Ưu Phong chưa đầy hai bước, đã bị ép cho lăn ra ngủ say như chết ngay tại chỗ!

Đây là loại yêu pháp gì? Đây là loại quy tắc khủng bố đến mức nào chứ?

Những tu sĩ vốn đang háo hức chen lấn nhau lúc trước, giờ đây đồng loạt lùi lại phía sau vài bước, ánh mắt nhìn về phía ngọn núi Vô Ưu Phong ngập tràn một nỗi kính sợ và hoảng sợ tột độ. Không một ai dám ho he, không một ai dám tự ý bước qua ranh giới kia nữa.

Vô Ưu Phong trong mắt bọn họ, lúc này đã không còn là một ngọn núi tu tiên thông thường, mà là một vùng cấm địa bất khả xâm phạm của một vị ẩn thế chí tôn tối cao – người có thể tùy ý định đoạt quy tắc sống chết, biến một vị Nguyên Anh Cảnh thành một con heo lười chỉ trong một nhịp thở.

Từ phía xa, trốn sau một bụi cây gai rậm rạp trên sườn núi phía Tây, Càn Dương Chân Nhân đang chứng kiến toàn bộ cảnh tượng kinh hoàng này qua một chiếc kính viễn vọng chế tác từ linh ngọc. Gương mặt lão xám ngoét, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm, làm ướt sũng cả chòm râu dê.

“Khủng… khủng bố quá…” Càn Dương Chân Nhân run rẩy lẩm bẩm, tay run đến mức suýt chút nữa làm rơi chiếc kính viễn vọng. “Diệp tiền bối rõ ràng là đã đạt đến cảnh giới vô thượng rồi! Chỉ bằng một ý niệm, người đã thiết lập nên ba tầng quy tắc tuyệt sát vây khốn toàn bộ tu sĩ dưới núi. Không cần ra tay, không cần sát sinh, chỉ dùng sự từ bi của ‘Đại Đạo Lao Động’ và ‘Giấc Mộng Luân Hồi’ để cảm hóa bọn họ!”

Lão nhìn về phía vị lão quái vật Nguyên Anh Cảnh đang ngủ ngáy o o dưới chân núi, trong lòng dâng lên một sự đồng cảm sâu sắc. Lão biết, vị đạo hữu kia thực chất là đang được Diệp tiền bối ban tặng một cơ duyên vĩ đại – được ngủ một giấc không mộng mị để thanh lọc tâm ma.

*Diệp tiền bối quả nhiên là đại từ đại bi!* Càn Dương Chân Nhân thầm nghĩ, hai mắt đỏ hoe vì xúc động. *Người thà để bản thân bị mang tiếng là tàn nhẫn, cũng quyết không muốn dùng bạo lực để sát hại chúng sinh. Người dùng giấc ngủ để hóa giải mọi tranh chấp, dùng sự im lặng để dạy cho bọn họ biết thế nào là sự khiêm nhường trước thiên địa!*

Nghĩ đến đây, Càn Dương Chân Nhân không thèm trốn tránh nữa. Lão đứng phắt dậy, chỉnh đốn lại y phục xộc xệch của mình, rồi hướng về phía đỉnh núi Vô Ưu Phong quỳ sụp xuống, dập đầu bôm bốp ba cái thật mạnh để tỏ lòng thành kính tối cao.

Trên đỉnh núi, Diệp Phi lúc này đã hoàn toàn không biết đến những hoạt động não bộ vô cùng phong phú của đám người dưới núi.

Gã nhìn qua giao diện hệ thống, thấy toàn bộ khu vực dưới chân núi đã được dọn dẹp sạch sẽ trong trạng thái yên lặng tuyệt đối, những chấm đỏ đại diện cho các tu sĩ đang nhấp nháy trong trạng thái “Ngủ say” hoặc “Tốc độ rùa bò”, gã mới thực sự thở phào nhẹ nhõm một hơi.

“Thế có phải tốt hơn không?” Diệp Phi lẩm bẩm, nụ cười lười biếng xuất hiện trở lại trên môi. Gã gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay, quay sang nhìn Bạch Linh Nhi đang đứng đực mặt ra vì kinh ngạc bên cạnh.

“Linh Nhi, ngươi thấy chưa?” Diệp Phi ra vẻ thâm trầm nói. “Ta đã nói rồi, tu tiên không phải là cứ cheo leo trên trời cao, ngự kiếm bay lượn là giỏi. Sống trên đời, điều quan trọng nhất là phải biết giữ vững đôi chân trên mặt đất, biết trân trọng sự yên bình của vạn vật. Bọn họ muốn lên núi quét rác, thực chất chỉ là vì lòng tham muốn đạt được cơ duyên nhanh chóng mà thôi. Nếu tâm cảnh của họ chưa đủ thanh tịnh, cho họ lên núi chỉ làm bẩn thêm sơn môn của chúng ta.”

“Để bọn họ ở dưới đó ngủ một giấc đi. Khi nào tỉnh dậy, bọn họ tự khắc sẽ hiểu được ý nghĩa thực sự của cuộc sống.”

Bạch Linh Nhi nghe xong, hai chiếc tai mèo trên đầu khẽ dựng đứng lên, đôi mắt tròn xoe ngập tràn ánh sáng ngộ đạo. Nàng cảm thấy những lời nói này của sư phụ như một luồng sấm sét giữa trời quang, đánh thẳng vào thức hải của nàng, làm sáng tỏ mọi nghi ngờ bấy lâu nay về ý nghĩa của việc tu luyện.

*Sư tôn vĩ đại quá!* Bạch Linh Nhi thầm hét lên trong lòng, chiếc đuôi vẫy mạnh đến mức tạo ra những luồng gió nhỏ. *Người hóa ra không phải là lười biếng, mà là đang dùng hành động thực tế để dạy cho chúng con biết thế nào là ‘Vô Vi Chi Đạo’! Giữ vững đôi chân trên mặt đất… trân trọng sự yên bình… đây chính là cảnh giới tối cao của việc hòa mình vào thiên địa!*

“Con… con hiểu rồi thưa sư phụ!” Bạch Linh Nhi nghẹn ngào nói, hai má đỏ bừng vì xúc động. “Con sẽ không bao giờ đề xuất việc cho người lạ lên núi nữa! Con sẽ hằng ngày nấu ăn thật ngon, chăm sóc chu đáo cho sư phụ để người có thể yên tâm… ngộ đạo!”

Diệp Phi khẽ gật đầu, vẻ mặt đầy sự vui mừng và an ủi của một vị danh sư, thế nhưng trong lòng gã lại đang thầm mở tiệc ăn mừng.

*Tốt lắm! Cuối cùng cũng lừa được con mèo nhỏ này rồi!*

*Từ nay về sau, không có ai lên núi quấy rầy, ta lại có thể tiếp tục nằm ngửa ngủ trưa đến tận thiên hoang địa lão rồi!*

Gã uể oải kéo chiếc quạt giấy che kín mặt, điều chỉnh tư thế nằm trên chiếc ghế trúc sao cho thoải mái nhất, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ trưa đang dở dang.

Làn gió mát rượi từ viên Cửu Dương Chân Hỏa Châu vẫn nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương hoa đào ngọt ngào. Tiếng chổi tre của Diệp Hạo đằng xa vẫn vang lên đều đặn, xào xạc, xào xạc, tạo nên một bản nhạc ru ngủ vô cùng êm ái.

Thế nhưng, sự yên bình của Diệp Phi chưa duy trì được mười nhịp thở, thì một tiếng nổ lớn từ hướng chân trời xa xôi lại đột ngột vang lên, đánh vỡ bầu không khí tĩnh lặng của buổi chiều tà.

*Đoàng!*

Một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, mang theo uy thế ngập trời của một vầng thái dương thực sự, từ chín tầng mây đang điên cuồng lao xuống hướng Vô Ưu Phong.

Diệp Phi dưới chiếc quạt giấy khẽ run lên một cái, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực vô hạn.

*Lại cái gì nữa đây…*

*Ta thực sự… chỉ muốn ngủ một giấc thôi mà! Tại sao cái thế giới này lại tàn nhẫn với ta đến thế hả?!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8