Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 38: Trưởng lão Thánh Địa quỳ gối xin học hỏi

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:06 | Lượt xem: 1

Vân Trung Tử ngồi trên chiếc ghế bạch ngọc tại đại điện Cửu Huyền Tông, mông vẫn còn hơi ê ẩm từ cú ngã ngộ đạo đầy tính sử thi lần trước. Lão khẽ vuốt chòm râu bạc, ánh mắt xa xăm nhìn về phía sườn núi phía Tây của Vô Ưu Phong. Trong đầu vị tông chủ này lúc này đang không ngừng vận hành những suy nghĩ vô cùng thâm sâu về “Trọng Lực Đại Đạo”.

Lão tự nhủ, một cái ngã của người phàm chỉ là đau đớn thể xác, nhưng cái ngã dưới chân Vô Ưu Phong lại là sự va chạm giữa bản ngã và đại địa, là cách mà Diệp tiền bối dùng để thức tỉnh những kẻ đang đi sai đường. Nghĩ đến đây, Vân Trung Tử không khỏi rùng mình một cái. Sức mạnh của vị ẩn thế chí tôn kia quả thực đã vượt qua mọi giới hạn logic của tu tiên giới này rồi.

Cùng lúc đó, tại một góc khuất hẻo lánh trên sườn núi phía Tây của Vô Ưu Phong, Càn Dương Chân Nhân đang thu mình sau một bụi cây gai rậm rạp. Mồ hôi hột trên trán lão chảy dài xuống cằm, thấm ướt cả cổ áo đạo bào vốn dĩ rất chỉnh tề. Lão run rẩy cầm viên Nhật Quang Vạn Lý Truyền Âm Phù bằng đôi tay không ngừng co giật, cố gắng đè nén hơi thở đến mức tối đa để không làm kinh động đến những sinh vật quái dị xung quanh.

Cách chỗ lão không xa, Thẩm Vô Cực – vị Thánh Tử kiêu ngạo vô song của Thái Dương Thánh Địa – đang mặc một bộ y phục vải thô loang lổ vết bẩn, tay cầm chiếc chổi tre rách nát, hăng hái quét dọn chuồng thú với vẻ mặt vô cùng thành kính. Mỗi lần Thẩm Vô Cực xúc một xẻng phân của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê, gã lại lẩm bẩm điều gì đó về “Đại Đạo Lao Động” và “Gột rửa tâm trần”, gương mặt tràn đầy sự thỏa mãn như thể vừa nhặt được bí tịch thượng cổ.

Cảnh tượng này khiến Càn Dương Chân Nhân suýt chút nữa thì tự bóp nát đan điền của mình vì quá mức kinh hoàng. Lão nghiến răng, truyền âm vào phù chú với giọng điệu run rẩy tột độ:

“Thánh… Thánh Chủ! Tình hình ở Vô Ưu Phong đã hoàn toàn mất kiểm soát rồi! Thánh Tử… Thánh Tử của chúng ta đang… đang dọn phân thú nuôi để cầu đạo! Ngay cả Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực cùng hai vị trưởng lão Hóa Thần cũng đang nằm ngủ ngáy như sấm bên đống lá khô kia kìa! Nơi này không phải là tông môn tu tiên, đây là một cái đầm lầy quái dị chuyên bẻ gãy tam quan của người ta! Xin Thánh Chủ mau chóng định đoạt!”

Bên trong truyền âm phù im lặng một hồi lâu, sau đó vang lên tiếng thở dốc nặng nề của Thánh Chủ Thẩm Lục Thiên. Có vẻ như vị chí tôn của Thái Dương Thánh Địa ở đầu bên kia cũng đang trải qua một cơn chấn động tâm lý cực kỳ khủng khiếp.

***

Trong khi đó, tại khoảng sân sau yên bình của Vô Ưu Phong, bầu không khí lúc này lại ngưng đọng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng một chiếc lá đào khẽ rơi.

Dương Thần Tử đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát vào nền đất lạnh, toàn thân run rẩy như cầy sấy trước gió đông. Lão vừa tận mắt chứng kiến Cổ Hà đột phá ngay trước mặt mình. Một đóa sen kiếm khí màu vàng nhạt đang chầm chậm xoay tròn trên đỉnh đầu Cổ Hà, tỏa ra những dao động quy tắc của Hóa Thần Cảnh chân chính, tinh thuần đến mức không một chút tạp chất.

Lão nhìn lên chiếc ghế trúc nằm dưới gốc cây đào cổ thụ. Diệp Phi vẫn nằm đó, chiếc quạt giấy che khuất khuôn mặt, tư thế lười nhác đến cực điểm. Nhưng trong mắt Dương Thần Tử lúc này, tư thế “nằm ngửa” đó không còn là sự lười biếng nữa, mà là một loại phong thái tự tại, đứng ngoài vòng nhân quả, coi thường vạn vật chúng sinh của một vị đại năng đã thấu hiểu mọi quy tắc vũ trụ.

Thực chất, dưới chiếc quạt giấy kia, Diệp Phi đang âm thầm chửi rủa hệ thống đến mức muốn sùi bọt mép.

“Cái hệ thống chết tiệt này! Lúc nào cũng dọa dẫm người ta! Ta đã làm gì sai chứ? Ta chỉ muốn có một cái máy điều hòa nhiệt độ để ngủ trưa cho mát mẻ thôi mà! Tại sao cứ mỗi lần ta tìm được cách cải thiện chất lượng cuộc sống là cái Thiên Đạo này lại đòi cập nhật để vá lỗi?!”

Gã nhìn chăm chằm vào màn hình giao diện ảo đang nhấp nháy đỏ lòm trước mắt. Thanh tiến trình của “Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0” đang nhích dần lên một cách đáng sợ:

[Tiến trình hiện tại: 23%… 24%… 25%…]

[Cảnh báo: Phát hiện xung đột quy tắc hỏa hệ nghiêm trọng tại khu vực tọa độ Vô Ưu Phong. Lực lượng quét dọn của Thiên Đạo đang được tích tụ.]

Trên bầu trời, những đám mây đen kịt từ bốn phương tám hướng đột ngột kéo đến, cuồn cuộn như những con hắc long đang gầm thét. Một luồng uy áp nặng nề, mang theo hơi thở lạnh lẽo, vô tình của quy tắc pháp tắc tối cao, từ chín tầng mây đang điên cuồng ép xuống, khiến cho không gian xung quanh Vô Ưu Phong bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt nhỏ như mạng nhện.

Dương Thần Tử cảm nhận được luồng uy áp này, linh hồn lão lập tức run rẩy, đan điền như muốn nứt vỡ. Lão nghĩ thầm trong kinh hãi:

“Trời ạ! Đây là Thiên Phạt! Tiền bối biến chí bảo Cửu Dương Chân Hỏa Châu của Thánh Địa chúng ta thành công cụ làm mát, hành vi nghịch thiên cải mệnh, đùa giỡn quy tắc này rốt cuộc đã chọc giận Thiên Đạo rồi! Thiên Đạo muốn giáng xuống lôi kiếp để tiêu diệt Vô Ưu Phong!”

Lão ngẩng đầu nhìn Diệp Phi, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ vô hạn lẫn sự lo lắng tột cùng. Lão muốn xem vị ẩn thế chí tôn này sẽ đối phó với sự nổi giận của Thiên Đạo như thế nào.

Diệp Phi lúc này quả thực đang rất bực bội. Gã nghe thấy tiếng sấm sét nổ đùng đoàng trên đỉnh đầu, lại nhìn thấy cái tiến trình cập nhật cứ tăng vọt lên, cơn buồn ngủ bị phá hỏng hoàn toàn khiến gã cáu kỉnh vô cùng. Gã khẽ nhấc chiếc quạt giấy ra khỏi mặt, khịt mũi một cái rồi lẩm bẩm thành tiếng:

“Phiền phức thật đấy… Cái thứ rác rưởi này cứ thích tự ý dọn dẹp quét tước, không hỏi ý kiến chủ nhân đã đòi reset hệ thống. Đúng là cái đồ lỗi thời, cần phải được định nghĩa lại khái niệm thế nào là dọn dẹp.”

Lời này vừa thốt ra, Dương Thần Tử đang quỳ dưới đất bỗng nhiên trợn tròn hai mắt, tai lùng bùng như có tiếng sấm nổ vang. Tâm thần lão chấn động mãnh liệt, hô hấp lập tức trở nên dồn dập.

*Cái… cái gì?!*

*Tiền bối vừa nói cái gì cơ?!*

*Người coi sự trừng phạt của Thiên Đạo, coi quy tắc vận hành của vũ trụ này là ‘thứ rác rưởi’? Người còn nói Thiên Đạo là ‘đồ lỗi thời’?!*

*Trời đất ơi! Người rốt cuộc là tồn tại ở cảnh giới nào mà dám dùng giọng điệu khinh thường như vậy để phán xét Thiên Đạo?! ‘Cần phải được định nghĩa lại khái niệm dọn dẹp’… Ý của tiền bối là, người muốn tự mình thiết lập lại quy tắc dọn dẹp của Thiên Đạo sao?!*

Cổ Hà đứng bên cạnh, đóa sen kiếm khí trên đầu vẫn đang tỏa ra hào quang rực rỡ. Lão nghe thấy lời của Diệp Phi thì lập tức lộ ra vẻ mặt “quả nhiên đúng như ta dự đoán”. Lão vuốt râu cười dài, nhẹ nhàng bước tới vỗ vai Dương Thần Tử, dùng giọng điệu của một kẻ đi trước đầy thông thái mà truyền âm:

“Dương đạo hữu, ngươi đã hiểu chưa? Diệp tiền bối từ lâu đã đứng trên cả Thiên Đạo rồi. Thiên Đạo cũ kỹ này trong mắt người chỉ là một đống mã nguồn lỗi thời đầy rác rưởi mà thôi. Sự nổi giận của Thiên Đạo đối với người chẳng qua chỉ là một trò đùa con trẻ. Người nói ‘định nghĩa lại’, chính là đang chuẩn bị thể hiện thủ đoạn nghịch thiên cải mệnh, dùng quy tắc của chính mình để đè bẹp quy tắc của thế giới này!”

Dương Thần Tử nghe Cổ Hà giải thích xong, đầu óc lập tức nổ tung một tiếng vang dội. Lão cảm thấy tam quan của mình đã hoàn toàn bị nghiền nát thành tro bụi, sau đó lại được tái cấu trúc theo một cách vô cùng điên rồ.

*Hóa ra… hóa ra là như vậy!*

*Độ cao của tiền bối, chúng ta cả đời này ngay cả ngước nhìn cũng không xứng!*

Lúc này, Diệp Phi đang nhìn chằm chằm vào bảng hệ thống. Tiến trình cập nhật đã chạm mức 26%. Gã biết nếu cứ để yên cho cái “thiên uy áp chế” này tích tụ, Vô Ưu Phong của gã sẽ bị biến thành bình địa, và cái giường trúc yêu quý của gã cũng sẽ bay màu. Mà bay màu đồng nghĩa với việc gã sẽ phải đi tìm chỗ khác để nằm ngửa, điều đó cực kỳ phiền phức và tốn sức lực.

“Hệ thống, tiêu hao 50 Điểm Định Nghĩa cho ta.” Diệp Phi âm thầm ra lệnh trong lòng.

[Ting! Yêu cầu tiêu hao 50 Điểm Định Nghĩa được chấp nhận. Xin ký chủ đưa ra định nghĩa mới.]

Diệp Phi khẽ liếc nhìn những đám mây đen kịt đang cuồn cuộn trên trời, trong lòng tràn đầy sự chán ghét đối với cái thời tiết âm u này. Gã lười biếng nghĩ:

“Định nghĩa: Cái gọi là thiên uy áp thế đang tích tụ trên trời kia, thực chất chỉ là một màn sương mù dày đặc che khuất ánh mặt trời buổi chiều. Mà sương mù thì… chỉ cần một cơn gió nhẹ là có thể thổi tan.”

[Ting! Định nghĩa thành công! Quy tắc mới đã được ghi đè lên khu vực Vô Ưu Phong. Quy tắc cũ bị vô hiệu hóa.]

Ngay khi âm thanh của hệ thống vừa dứt, Diệp Phi khẽ nâng tay, cầm chiếc quạt giấy rách nát của mình, lười biếng phẩy nhẹ một cái về phía bầu trời.

Hành động này của gã cực kỳ tùy ý, không hề có một chút linh lực nào dao động, cũng không có bất kỳ một chiêu thức tráng lệ nào được thi triển. Nó đơn giản giống như một người phàm đang quạt mát trong một ngày hè nóng bức.

Thế nhưng, ngay sau cái phẩy quạt nhẹ nhàng ấy…

Một luồng gió mát rượi, mang theo hương hoa đào thoang thoảng bỗng nhiên từ mặt đất thổi bùng lên, hướng thẳng lên chín tầng mây.

Cơn gió đi đến đâu, những đám mây đen kịt mang theo uy áp hủy thiên diệt địa của Thiên Đạo vốn đang cuồn cuộn hung tợn kia, bỗng nhiên giống như những làn khói nhẹ gặp phải cuồng phong, lập tức tan rã một cách nhanh chóng. Chỉ trong vòng nửa nhịp thở, toàn bộ bầu trời âm u, áp bách kia đã bị quét sạch sành sanh không còn một mống!

Ánh hoàng hôn đỏ rực như lòng đỏ trứng muối lại một lần nữa lộ ra, chiếu rọi những tia sáng ấm áp, lười nhác xuống khắp các sườn núi của Vô Ưu Phong. Lực lượng thiên phạt kinh khủng vừa rồi, cứ như vậy mà biến mất tăm hơi, tựa như chưa từng tồn tại trên đời này.

“Cái… cái này…”

Dương Thần Tử trợn tròn hai mắt, quai hàm suýt chút nữa thì rơi xuống đất. Lão nhìn bầu trời trong xanh lộng lẫy, lại nhìn chiếc quạt giấy trong tay Diệp Phi, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Một cái phẩy quạt…

Chỉ là một cái phẩy quạt vô cùng tùy ý của một người đang nằm ngửa ngủ trưa, vậy mà có thể trực tiếp thổi tan Thiên Phạt của Thiên Đạo?!

Đây không phải là chống lại Thiên Đạo nữa rồi. Đây rõ ràng là đang đùa giỡn, là đang chà đạp lên tôn nghiêm của Thiên Đạo một cách công khai và thô bạo nhất!

“Bùm!”

Trong đầu Dương Thần Tử như có một tiếng sét nổ vang. Một cánh cửa thế giới mới hoàn toàn đã được mở ra trước mắt lão. Lão rốt cuộc đã hiểu thế nào là “Khẩu xuất cuồng ngôn, ngôn xuất pháp tùy” của một vị Chí Tôn thực sự. Những thứ quy tắc tu tiên truyền thống mà lão tôn sùng suốt ba trăm năm qua, so với năng lực “định nghĩa lại vạn vật” của Diệp Phi, quả thực chỉ là trò chơi của trẻ con nít ranh không hơn không kém!

“Tiền bối… Diệp tiền bối vĩ đại!”

Dương Thần Tử không thể kiềm chế được sự kích động trong lòng nữa. Lão quỳ sụp xuống, dập đầu bôm bốp xuống nền đất đá đến mức trán đỏ ửng lên, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì quá mức chấn động và sùng bái.

“Vãn bối Dương Thần Tử, có mắt như mù, trước đây lại dám dùng những thứ quy tắc phàm tục nông cạn để đo lường cảnh giới của tiền bối! Lời nói vừa rồi của tiền bối quả thực đã khai sáng cho vãn bối, khiến vãn bối hiểu ra thế nào là chân lý thực sự của đại đạo! Xin tiền bối từ bi, thu nhận vãn bối làm kẻ hầu hạ, cho phép vãn bối được ở lại Vô Ưu Phong để quét rác, dọn phân thú nuôi cùng với Thánh Tử!”

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nghe tiếng dập đầu bôm bốp bên cạnh mà khóe mắt giật giật liên hồi. Gã khẽ hé mắt dưới chiếc quạt giấy, nhìn lão già tóc đỏ đang khóc lóc thảm thiết dưới đất kia với vẻ mặt đầy hoang mang.

*Cái quái gì thế này? Lão già này bị làm sao vậy?*

*Ta chỉ là phẩy quạt cho mát vì trời nóng quá thôi mà? Lão tự dưng dập đầu xin đi dọn phân là cái trò gì thế này?!*

*Vô Ưu Phong này rốt cuộc là có cái chất độc gì, tại sao ai đến đây một lúc cũng đều muốn đi dọn phân với quét rác thế hả trời?!*

Gã thở dài một tiếng đầy bất lực, cảm thấy cái đám người này thực sự là một lũ thần kinh phân liệt mức độ nặng. Nhưng để tránh việc lão già này tiếp tục dập đầu làm ồn đến giấc ngủ của mình, Diệp Phi đành phải hắng giọng, dùng giọng điệu uể oải nhất có thể để nói:

“Muốn dọn dẹp thì cứ tự nhiên đi… Đừng có làm ồn đến ta là được.”

Lời này lọt vào tai Dương Thần Tử, lập tức được lão tự động chuyển dịch sang một tầng ý nghĩa vô cùng vĩ đại:

*Tiền bối đồng ý rồi! Người nói ‘muốn dọn dẹp thì cứ tự nhiên’, chính là đang ngầm thừa nhận ta đã có tư cách tham gia vào quá trình ‘dọn dẹp quy tắc cũ’ của người! Còn câu ‘đừng làm ồn đến ta’, chính là khảo nghiệm thứ nhất: Ta phải hành sự thật cẩn trọng, không được để những việc phàm tục làm nhiễu loạn tâm cảnh tối cao của người!*

“Vãn bối tuân mệnh! Vãn bối tuyệt đối không dám làm phiền đến giấc mộng diễn hóa luân hồi của tiền bối!”

Dương Thần Tử dập đầu thêm ba cái thật mạnh, sau đó rón rén lùi lại phía sau, gương mặt tràn đầy vẻ tự hào và phấn khích chưa từng có trong đời. Lão lập tức chạy xồng xộc về phía chuồng thú nuôi của Bạch Linh Nhi, giật lấy chiếc xẻng tre từ tay một tên hộ vệ đang ngơ ngác, bắt đầu hăng hái xúc phân ngựa với một tốc độ kinh hoàng.

Cổ Hà đứng bên cạnh nhìn cảnh này, khẽ vuốt râu mỉm cười đầy đắc ý. Lão tự nhủ:

“Dương đạo hữu này tuy ngộ tính hơi chậm một chút, nhưng cuối cùng cũng đã được khai sáng dưới sự từ bi của Diệp tiền bối. Xem ra, Vô Ưu Phong chúng ta lại có thêm một phu dọn dẹp chất lượng cao rồi.”

***

Cùng lúc đó, tại một địa điểm khác – đại điện nguy nga tráng lệ của Thái Dương Thánh Địa.

“Xoảng!”

Thánh Chủ Thẩm Lục Thiên đập mạnh tay xuống chiếc bàn bằng vạn năm hỏa ngọc tủy, khiến nó lập tức vỡ vụn thành trăm mảnh. Ngọn lửa thực thể màu vàng kim rực cháy xung quanh thân thể lão bùng phát dữ dội, thiêu rụi cả một góc bức rèm lụa quý giá trong điện thờ.

Gương mặt uy nghiêm của lão lúc này đang vặn vẹo một cách dị thường, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ kinh hoàng và không thể tin nổi. Lão nhìn chằm chằm vào Nhật Quang Vạn Lý Truyền Âm Phù đang tỏa ra những tia sáng yếu ớt trên tay, giọng nói run rẩy đến mức lạc đi:

“Cái… cái gì?! Dương Thần Tử… vị trưởng lão Hóa Thần Cảnh của chúng ta… cũng đã quỳ gối dập đầu xin được đi dọn phân ngựa ở Vô Ưu Phong rồi sao?!”

Càn Dương Chân Nhân ở đầu bên kia truyền âm phù vội vàng gật đầu lia lịa, dù biết Thánh Chủ không nhìn thấy:

“Đúng vậy, Thánh Chủ! Thuộc hạ tận mắt chứng kiến! Dương trưởng lão dập đầu bôm bốp đến mức trán đỏ lòm, khóc lóc thảm thiết xin được chỉ điểm! Sau đó, tiền bối Vô Ưu Phong chỉ nói một câu bâng quơ, Dương trưởng lão liền như ngộ ra chân lý tối cao, lập tức chạy đi tranh giành công việc xúc phân với Thánh Tử! Nơi này… nơi này thực sự là một cái hố đen nuốt chửng tam quan của tu sĩ chúng ta!”

Thẩm Lục Thiên nghe xong, ngã ngồi xuống ngai vàng, toàn thân như mất hết sức lực. Lực lượng hỏa diễm thực thể xung quanh lão trong nháy mắt lụi tàn, chỉ còn lại những làn khói đen bốc lên nghi ngút.

Lão là Thánh Chủ của một phương thế lực tối cao, kiến thức sâu rộng, trải qua biết bao sóng gió. Nhưng lúc này, lão cảm thấy đầu óc mình đang bị quá tải nghiêm trọng trước những thông tin phi lý này.

Một trưởng lão Hóa Thần Cảnh, một Thánh Tử thiên tư trác tuyệt mang trong mình Tịnh Hỏa Đại Đạo, hai cột trụ của Thái Dương Thánh Địa… giờ đây đều đang hăng hái dọn phân thú nuôi tại một ngọn núi hoang dã?!

“Vô Ưu Phong… Diệp Phi…” Thẩm Lục Thiên lẩm bẩm cái tên này, trong lòng dâng lên một nỗi kính sợ và tò mò vô hạn.

Lão khẽ nhắm mắt lại, trầm tư suy nghĩ một hồi lâu. Theo như những gì Càn Dương Chân Nhân miêu tả, vị Diệp tiền bối kia rõ ràng là một vị ẩn thế chí tôn đã đạt đến cảnh giới “Ngôn xuất pháp tùy”, có thể tùy ý sửa đổi quy tắc thiên địa, biến chí bảo cấp Thiên tiên thành công cụ điều hòa nhiệt độ, một cái phẩy quạt thổi tan Thiên Phạt.

Một tồn tại khủng khiếp như vậy, Thái Dương Thánh Địa bọn họ tuyệt đối không thể đắc tội! Ngược lại, nếu có thể kết giao, hoặc thậm chí là đạt được một chút chỉ điểm từ người… đó sẽ là cơ duyên nghịch thiên giúp Thái Dương Thánh Địa chân chính đứng đầu thiên hạ!

Nghĩ đến đây, ánh mắt Thẩm Lục Thiên bỗng nhiên bùng lên một tia quyết đoán mãnh liệt. Lão đứng phắt dậy, lớn tiếng ra lệnh cho hộ vệ bên ngoài:

“Mau! Chuẩn bị cho ta những lễ vật quý giá nhất trong bảo khố! Ta muốn đích thân mang theo chân tâm bái kiến Vô Ưu Phong, bái kiến Diệp tiền bối vĩ đại!”

***

Quay trở lại với Vô Ưu Phong.

Sau khi dẹp yên cái “bản cập nhật” phiền phức của Thiên Đạo, Diệp Phi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm một hơi. Gã kéo chiếc quạt giấy che kín mặt, điều chỉnh tư thế nằm sao cho thoải mái nhất, chuẩn bị tiếp tục chìm vào giấc ngủ trưa đang dở dang.

Làn gió mát rượi từ viên Cửu Dương Chân Hỏa Châu vẫn nhẹ nhàng thổi qua, mang theo hương hoa đào ngọt ngào. Tiếng chổi tre của Diệp Hạo đằng xa vẫn vang lên đều đặn, xào xạc, xào xạc, tạo nên một bản nhạc ru ngủ vô cùng êm ái.

Thế nhưng, sự yên bình của Diệp Phi chưa duy trì được mười nhịp thở, thì một âm thanh hớt hải khác lại vang lên từ phía lối nhỏ dẫn lên sơn môn.

“Sư phụ! Sư phụ ơi! Có chuyện lớn rồi!”

Bạch Linh Nhi – tam đồ đệ của gã – đang lon ton chạy đến với chiếc đuôi lông xù vểnh ngược lên vì phấn khích. Đôi tai mèo trên đầu cô nàng khẽ động đậy liên hồi, gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên vì chạy nhanh.

Diệp Phi dưới chiếc quạt giấy khẽ thở dài một tiếng đầy đau khổ.

*Lại cái gì nữa đây trời…*

*Ta thực sự… chỉ muốn có một giấc ngủ trưa yên tĩnh thôi mà! Tại sao cái mong muốn nhỏ nhoi này của ta lại khó khăn đến thế hả?!*

Gã uể oải nhấc quạt ra, nhìn cô đệ tử nửa người nửa mèo đang đứng thở hổn hển trước mặt, hỏi bằng giọng ngái ngủ:

“Linh Nhi… có chuyện gì thế? Ta không phải đã bảo là không có việc gì quan trọng thì đừng có làm phiền ta ngủ sao?”

Bạch Linh Nhi vội vàng nuốt nước bọt, hai tay múa may liên hồi để diễn tả sự phấn khích của mình:

“Sư phụ! Người không biết đâu! Ở dưới chân núi… có một đoàn người ăn mặc vô cùng lộng lẫy, ngồi trên những cỗ xe kéo bằng linh thú bay đang xếp hàng dài dằng dặc! Bọn họ nói là đại diện cho các tông môn và gia tộc lớn ở lân cận, mang theo vô số bảo vật, linh thạch đến để… xin được quỳ gối học hỏi ‘Đại Đạo Lao Động’ của Vô Ưu Phong chúng ta!”

“Bọn họ thấy Thánh Tử và trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa đang dọn phân hăng hái quá, nên cũng muốn xin một suất để được dọn dẹp sân sau cho sư phụ kìa! Sư phụ, người xem chúng ta có nên thu phí dịch vụ dọn dẹp này không ạ?”

Diệp Phi nghe xong, đầu óc lập tức rơi vào trạng thái đứng máy lâm sàng.

*Cái… cái gì cơ?!*

*Xếp hàng dài dằng dặc mang bảo vật đến… chỉ để xin một suất dọn phân và quét rác ở đây á?!*

*Cái thế giới tu tiên này… rốt cuộc là bị cái lỗi hệ thống gì vậy hả trời?!*

Gã nhìn về phía bầu trời hoàng hôn đỏ rực, trong lòng dâng lên một nỗi bất lực vô biên. Xem ra, con đường “nằm ngửa” của gã từ nay về sau, quả thực là sẽ càng ngày càng trở nên vô cùng náo nhiệt và đầy rẫy những sự hiểu lầm vĩ đại rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8