Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 36: Thánh Địa phái trưởng lão đến chuộc người
“Ngươi rốt cuộc có hiểu thế nào là tôn nghiêm của một Hóa Thần Cảnh không?”
“Không hiểu, nhưng ta biết nếu ngươi không lùi lại ba bước, thanh sắt này sẽ quét bay cả linh hồn của ngươi.”
Hoàng hôn trên đỉnh Vô Ưu Phong buông xuống đỏ rực như một lòng đỏ trứng muối khổng lồ bị ai đó ném vỡ trên bầu trời, nhuộm những đám mây thành một màu hồng phấn lười nhác. Sương mù từ các thung lũng lân cận tràn về, nhưng vừa chạm vào ranh giới ngọn núi liền bị quy tắc bảo vệ môi trường biến đổi, lách tách hóa thành những làn hơi ấm áp mang theo mùi bánh mì nướng bơ tỏi thơm phức. Gió chiều thổi qua rặng đào cổ thụ, không hề mang theo vẻ tiêu sơ của mùa thu, ngược lại dường như cũng lây nhiễm cái tính lười chảy thây của chủ nhân ngọn núi này, thổi một cách vô cùng uể oải, nhẹ nhàng như một chiếc chăn bông mềm mại đang vỗ về vạn vật đi vào giấc ngủ.
Thế nhưng, bầu không khí yên bình như một khu nghỉ dưỡng năm sao ấy lại đang bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của một vị khách không mời mà đến.
Lâm Thư Dao đứng ở lối nhỏ dẫn lên sơn môn, đôi mắt phượng lạnh lùng không một chút gợn sóng. Trên tay nàng, thanh hắc kiếm rỉ sét – vốn là thanh sắt củi dùng để gạt tàn bếp – đang được cầm một cách hờ hững, đầu kiếm chúc xuống đất, vẽ ra một đường rãnh nhỏ trên nền đất đá. Đối diện với nàng là một lão già mặc đạo bào thêu chín vầng mặt trời rực rỡ, râu tóc đỏ rực tựa như lửa cháy, xung quanh thân thể có ba vòng sáng xích hỏa liên tục xoay chuyển, tỏa ra uy áp của một cường giả Hóa Thần Cảnh thực thụ.
Vị trưởng lão này chính là Dương Thần Tử, thủ tọa trưởng lão của Hỏa Thần Điện thuộc Thái Dương Thánh Địa, người vừa được Thánh Chủ Thẩm Lục Thiên giao cho trọng trách mang theo chí bảo đến Vô Ưu Phong để “thương lượng chuộc người” – hoặc theo đúng nghĩa đen là đến xem xét tình hình thực tế của Thánh Tử Thẩm Vô Cực.
Dương Thần Tử ngực phập phồng vì tức giận. Lão là ai chứ? Một đại năng Hóa Thần Cảnh đi đến đâu cũng được vạn người quỳ lạy, thế mà vừa đặt chân lên ngọn núi này, chưa kịp thể hiện chút uy phong nào thì chân nguyên trong người đã bị một lực lượng vô hình ép chặt vào đan điền, không cách nào vận hành nổi. Đã thế, một con nhóc miệng còn hôi sữa lại dám cầm một thanh sắt rỉ chặn đường, dùng ánh mắt như nhìn kẻ tâm thần để nhìn lão!
“Nữ oa tử, đừng có cuồng vọng!” Dương Thần Tử cố giữ giọng điệu uy nghiêm của một bậc tiền bối, dù trong lòng đang vô cùng hoang mang trước sự biến mất đột ngột của linh lực, “Lão phu lần này đại diện cho Thái Dương Thánh Địa, mang theo thành ý mười phần cùng chí bảo ngàn năm đến bái kiến Vô Ưu Chí Tôn. Ngươi thân là đệ tử, không biết lễ nghi nghênh đón thì chớ, lại dám vô lễ như thế?”
Lâm Thư Dao khẽ thở dài, biểu cảm trên mặt không đổi, nhưng trong lòng đã bắt đầu liệt kê ra danh sách các công việc dọn dẹp cần làm. Sư phụ Diệp Phi vừa mới lật người trên chiếc ghế trúc ở phía sau viện, nếu để tiếng ồn của lão già tóc đỏ này làm phiền đến giấc ngủ của người, đó chính là sự thất trách lớn nhất của một đại đồ đệ.
“Thành ý của các ngươi, sư phụ ta không rảnh để tâm.” Lâm Thư Dao giọng nói trong trẻo nhưng lạnh thấu xương, “Còn về chí bảo… Vô Ưu Phong chúng ta không thiếu rác rưởi. Nếu muốn chuộc người, trước tiên hãy học cách im lặng. Ở đây, kẻ nào nói to hơn tiếng ngáy của sư phụ ta đều bị coi là hành vi gây ô nhiễm tiếng ồn.”
“Ngươi…!” Dương Thần Tử suýt chút nữa thì hộc máu.
Đúng lúc này, từ phía sau chuồng thú của Vô Ưu Phong, một bóng người mặc áo vải thô, tay bưng một chiếc xô gỗ lớn đang hăm hở chạy ra. Người này toàn thân lấm lem bùn đất, nhưng trên mặt lại rạng rỡ một nụ cười vô cùng hạnh phúc, xung quanh cơ thể thỉnh thoảng lại bùng lên những đốm lửa vàng tinh khiết cực kỳ huyền diệu.
Dương Thần Tử trợn tròn mắt, hai tròng mắt suýt rơi ra ngoài. Kẻ đang hớn hở xách xô phân đi thoăn thoắt kia, chẳng phải là Thánh Tử cao quý của họ – Thẩm Vô Cực sao?!
“Vô Cực! Ngươi… ngươi đang làm cái gì thế này?!” Dương Thần Tử không kìm lòng được gào lên một tiếng kinh hãi.
“Suỵt! Lão già thối tai, ngươi im miệng ngay cho ta!”
Thẩm Vô Cực giật nảy mình, vội vàng đặt xô phân xuống, ba chân bốn cẳng chạy tới, vẻ mặt đầy hốt hoảng và tức giận. Gã không thèm nhìn đến thân phận trưởng lão của Dương Thần Tử, trực tiếp đưa tay bịt miệng lão lại, hạ thấp giọng mắng mỏ:
“Ngươi muốn chết đúng không? Nói nhỏ thôi! Sư phụ… khụ, Diệp tiền bối đang ngủ trưa dưới gốc đào! Nếu ngươi làm thức giấc giấc mộng luân hồi của người, phá hỏng đại ngộ của ta, ta thề sẽ bắt ngươi dọn sạch toàn bộ chuồng của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê trong vòng một tháng!”
Dương Thần Tử bị Thánh Tử nhà mình bịt miệng, đầu óc lập tức rơi vào trạng thái “màn hình xanh” của hệ thống. Lão ngơ ngác nhìn Thẩm Vô Cực, rồi lại nhìn cái xô gỗ tỏa ra mùi vị… vô cùng vi diệu kia. Trên vách xô, những đốm lửa vàng tinh khiết kia đang nhẹ nhàng tịnh hóa mọi tạp chất, biến thứ chất thải hữu cơ tầm thường kia thành một loại phân bón ẩn chứa linh khí nồng đậm.
Đây… đây thực sự là Tịnh Hỏa Đại Đạo!
Một trong những quy tắc hỏa hệ tối cao mà ngay cả Thánh Chủ cũng chỉ mới chạm tới một góc lông tơ! Thế mà giờ đây, Thánh Tử của họ lại đang dùng nó để… tịnh hóa phân yêu thú?!
“Vô… Vô Cực… ngươi thật sự đã ngộ ra Tịnh Hỏa rồi sao?” Dương Thần Tử lắp bắp hỏi, giọng run rẩy như sắp khóc vì xúc động xen lẫn kinh hoàng.
Thẩm Vô Cực hất cằm, vẻ mặt đầy tự hào và kiêu ngạo, hệt như một học sinh giỏi vừa đạt điểm tuyệt đối trong kỳ thi đại học: “Hừ, đó là đương nhiên! Dưới sự chỉ điểm thần sầu của Diệp tiền bối, ta đã hiểu ra thế nào là bản chất của sự tịnh hóa. Muốn đốt cháy vạn vật, trước tiên phải học cách chấp nhận sự dơ bẩn nhất của thế gian. Việc dọn dẹp chuồng thú này chính là một thử thách tâm tính vĩ đại mà tiền bối dành riêng cho ta! Ngươi nhìn xem, ngọn lửa này có phải rất đẹp không?”
Nói xong, gã còn cố ý điều khiển một luồng lửa vàng nhỏ nhảy múa trên đầu ngón tay đầy bùn đất của mình.
Dương Thần Tử hoàn toàn chết lặng. Lão nhìn Thẩm Vô Cực, rồi lại nhìn sang Lâm Thư Dao đang đứng ôm kiếm với vẻ mặt “ta đã quen với cảnh này rồi”. Trong đầu lão, bánh xe “não bổ” bắt đầu quay cuồng với tốc độ bàn thờ.
*Trời đất ơi! Hóa ra tin tức của Càn Dương Chân Nhân truyền về là thật!*
*Vị ẩn thế chí tôn kia quả nhiên là đang dùng đại trí tuệ để giáo hóa Thánh Tử! Dùng cách thức cực đoan nhất để chà đạp lòng kiêu hãnh của gã, bắt gã đối mặt với thứ dơ bẩn nhất, từ đó niết bàn trùng sinh, ngộ ra chân lý tối cao của lửa!*
*Dụng ý này… quả thực là thâm sâu khó lường, vượt qua mọi phương pháp tu luyện truyền thống của Thái Dương Thánh Địa ta từ trước đến nay!*
Nghĩ đến đây, Dương Thần Tử hô hấp dồn dập, thái độ ngạo mạn ban đầu lập tức bay sạch không còn một mảnh vụn. Lão vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, cúi đầu thật sâu trước Lâm Thư Dao, giọng điệu cung kính đến mức có phần khúm núm:
“Lâm cô nương, là lão phu vô tri, mạo phạm quý tông quy tắc. Lão phu lần này đến đây, thực chất là mang theo ý chỉ của Thánh Chủ, đem lòng biết ơn sâu sắc cùng chí bảo đến bái tạ Diệp tiền bối đã không quản ngại nhọc nhằn, dốc lòng dạy dỗ Thánh Tử nhà ta.”
Lâm Thư Dao khẽ nhíu mày. Lại thêm một kẻ tự suy diễn lung tung. Nhưng thôi, chỉ cần họ không làm phiền sư phụ là được. Nàng nghiêng người, thản nhiên nói: “Đi theo ta. Nhưng nhớ kỹ, đi nhẹ nói khẽ, nếu không ta sẽ dùng chổi quét các ngươi xuống núi.”
“Vâng, vâng! Lão phu nhất định tuân thủ!” Dương Thần Tử vội vàng gật đầu như bổ củi, bước chân rón rén như một tên trộm đang hành nghề, hoàn toàn không còn chút phong thái nào của một đại năng Hóa Thần Cảnh.
Đi theo sau Lâm Thư Dao, Dương Thần Tử tiến vào sâu trong Vô Ưu Phong.
Mỗi một bước đi, tam quan của lão lại bị rạn nứt thêm một chút. Lão nhìn thấy một thanh niên cơ bắp cuồn cuộn (Sở Tiêu) đang dùng hai chiếc thùng gỗ nứt đáy gánh những dòng nước mang theo hơi thở hỗn độn chảy ngược lên đỉnh núi; lão nhìn thấy một thiếu niên gầy gò (Diệp Hạo) đang tỉ mỉ quét những chiếc lá rụng, mỗi một đường chổi quét qua đều mang theo một luồng khí xám nhạt huyền bí dập tắt mọi dao động linh lực xung quanh; lão còn nhìn thấy một con mèo nhỏ đáng yêu (Bạch Linh Nhi) đang ngồi đếm một đống lớn linh thạch và bảo vật, miệng lẩm bẩm tính toán doanh thu trà sữa với vẻ mặt vô cùng thỏa mãn.
Và ở đằng xa, dưới gốc cây đào cổ thụ đang nở hoa rực rỡ bất chấp thời tiết, một thanh niên mặc đạo bào màu xanh nhạt rộng rãi đang nằm ngửa trên một chiếc ghế trúc. Gương mặt y tuấn lãng tiêu sái, nhưng tư thế nằm thì… quả thực là không còn chút hình tượng nào: một chân gác lên thành ghế, một tay cầm chiếc quạt giấy che mặt, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng ngáy khò khò vô cùng đều đặn.
“Kỳ nhân! Quả thực là kỳ nhân!” Dương Thần Tử trong lòng gào thét, hai mắt sáng rực lên, *Tư thế nằm ngủ này… thoạt nhìn thì lười nhác, nhưng thực chất lại hòa nhập hoàn hảo với thiên địa quy tắc! Người và ghế trúc, ghế trúc và cây đào, cây đào và cả ngọn núi này… tất cả đều là một thể thống nhất! Đây chính là cảnh giới Thiên Nhân Hợp Nhất trong truyền thuyết sao?! Khủng bố! Quá mức khủng bố!*
Lúc này, Diệp Phi thực ra đã tỉnh từ lâu.
Gã nghe thấy tiếng ồn ào ngoài sơn môn, trong lòng đã thầm mắng chửi mười tám đời tổ tông của cái đám thích dùng bạo lực kia. Gã chỉ muốn có một giấc ngủ trưa yên tĩnh, tại sao khó khăn đến thế?
[Cảnh báo đỏ! Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 hiện đã đạt tiến trình 13.5%. Phát hiện các tệp tin rác mang theo năng lượng quy tắc lạ đang xâm nhập Vô Ưu Phong. Đề nghị ký chủ nhanh chóng quét dọn để tránh bị hệ thống thanh trừng!]
Tiếng chuông báo động của hệ thống vang lên trong đầu khiến Diệp Phi đau hết cả thái dương. Gã lười biếng bỏ chiếc quạt giấy ra khỏi mặt, khẽ hé mắt nhìn lão già tóc đỏ đang đứng khúm núm cách đó không xa.
“Lại là kẻ nào nữa đây?” Diệp Phi uể oải ngáp một cái, giọng nói mang theo sự ngái ngủ và cáu kỉnh cực độ, “Vô Ưu Phong không nhận thêm đệ tử dọn phân nữa, chuồng thú đã đủ người rồi. Muốn xin việc thì đi nơi khác.”
Dương Thần Tử nghe vậy, tim lập tức nhảy vọt lên tận cổ họng. Lão không hề cảm thấy bị sỉ nhục, ngược lại càng thêm kính sợ. Quả nhiên là ẩn thế đại năng, liếc một cái đã thấu thị mọi ý đồ của họ!
Lão vội vàng quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng lên một chiếc hộp bằng ngọc thạch đỏ rực, tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp nhưng không hề chói mắt:
“Diệp tiền bối đại từ đại bi! Vãn bối là Dương Thần Tử của Thái Dương Thánh Địa, lần này phụng mệnh Thánh Chủ, mang theo chí bảo trấn phái ‘Cửu Dương Chân Hỏa Châu’ đến để tạ lỗi với tiền bối. Đồng thời…” Lão liếc nhìn Thẩm Vô Cực đang đứng dọn phân đằng xa với ánh mắt đầy thèm muốn, “…Thánh Địa chúng ta vô cùng cảm kích sự dạy dỗ của tiền bối đối với Thánh Tử. Chúng ta không dám xin chuộc người, chỉ mong tiền bối có thể thu nhận thêm vài đệ tử ưu tú của Thánh Địa đến đây… khụ, học tập lao động!”
Nói xong, lão cung kính mở chiếc hộp ngọc ra.
Một viên châu màu đỏ rực như một mặt trời thu nhỏ bay lơ lửng giữa không trung. Ngay khi nó xuất hiện, nhiệt độ xung quanh Vô Ưu Phong lập tức tăng vọt, không gian xung quanh viên châu bắt đầu bị thiêu đốt đến mức vặn vẹo. Đây là “Cửu Dương Chân Hỏa Châu”, một kiện linh bảo cấp bậc Thiên tiên, ẩn chứa một tia chân hỏa thuần khiết nhất của mặt trời, có thể dễ dàng thiêu rụi cả một tòa thành trì chỉ trong một nhịp thở.
Dương Thần Tử thầm nghĩ: *Món chí bảo này đủ để lay động bất kỳ tu sĩ nào trong thiên hạ. Diệp tiền bối dù có đứng cao đến đâu, chắc chắn cũng sẽ có chút động lòng.*
Thế nhưng, biểu cảm của Diệp Phi lúc này lại là… ghét bỏ.
Gã nhìn viên châu đỏ rực kia, cảm thấy luồng khí nóng tỏa ra từ nó làm gã đổ mồ hôi, vô cùng khó chịu cho việc ngủ nướng. Hơn nữa, cái hệ thống rác rưởi kia lại đang không ngừng kêu “ting ting” cảnh báo về việc nguồn năng lượng hỏa hệ này đang làm tăng tốc độ tải bản cập nhật Thiên Đạo.
“Thứ gì mà nóng bức, phiền phức thế này?” Diệp Phi nhíu mày, tay phẩy phẩy quạt, “Đem cái cục than tổ ong này đi chỗ khác. Ta đang ngủ ngon, các ngươi mang lò sưởi đến đây làm cái gì? Muốn nướng khoai thì ra sau bếp tìm Linh Nhi.”
Dương Thần Tử nghe xong, da đầu tê dại.
*Cửu Dương Chân Hỏa Châu… bị gọi là cục than tổ ong?!*
*Hơn nữa, tiền bối chê nó quá nóng…*
Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, lập tức bước lên một bước, ánh mắt lạnh lùng nhìn Dương Thần Tử: “Sư phụ đã nói nó là cục than tổ ong, vậy nó chính là cục than tổ ong. Các ngươi mang thứ rác rưởi này đến làm bẩn mắt sư phụ, đáng phạt!”
“Không, không phải! Tiền bối bớt giận! Lâm cô nương bớt giận!” Dương Thần Tử mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, đầu óc quay cuồng tìm cách giải thích, *Làm sao bây giờ? Chí bảo của Thánh Địa trong mắt tiền bối chỉ là rác rưởi! Đúng vậy, một vị đại năng định nghĩa lại quy tắc thì làm sao thèm khát một kiện linh bảo hỏa hệ tầm thường chứ? Mình phải làm sao để món quà này có ích cho người đây?*
Diệp Phi nhìn lão già tóc đỏ đang xoắn xuýt đến mức sắp bốc cháy kia, thở dài một tiếng bất lực. Gã thực sự lười đuổi họ đi, càng lười giải thích. Nhưng cái nóng từ viên châu kia quả thực rất khó chịu. Gã cần một cái gì đó mát mẻ hơn, hoặc ít nhất là một thiết bị điều hòa nhiệt độ để gã có thể ngủ ngon trong những ngày hè oi bức này.
“Hệ thống,” Diệp Phi thầm gọi trong đầu, “Tiêu hao bao nhiêu Điểm Định Nghĩa để sửa đổi cái cục than đỏ lòm này?”
[Ting! Phát hiện linh bảo cấp Thiên tiên ‘Cửu Dương Chân Hỏa Châu’. Để định nghĩa lại thuộc tính quy tắc của vật phẩm này thành thiết bị điều hòa nhiệt độ hai chiều, tiêu hao 150 Điểm Định Nghĩa. Ký chủ hiện có 2300 Điểm Định Nghĩa. Có đồng ý thực hiện?]
“Đồng ý. Định nghĩa lại thuộc tính của nó: Đây không phải là linh bảo hỏa hệ, mà là một chiếc máy điều hòa không khí tự động điều chỉnh theo nhiệt độ cơ thể của ta. Khi ta nóng, nó tỏa ra khí mát; khi ta lạnh, nó tỏa ra hơi ấm vừa phải. Phạm vi hoạt động là ba mét xung quanh chiếc ghế trúc này.”
[Ting! Định nghĩa thành công! Khái niệm ‘Điều hòa không khí hai chiều’ đã được ghi đè lên quy tắc của Cửu Dương Chân Hỏa Châu.]
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng xám nhạt vô cùng huyền bí từ ngón tay Diệp Phi bay ra, nhẹ nhàng quấn lấy viên châu đỏ rực đang lơ lửng giữa không trung.
Trước mắt bao người, viên “Cửu Dương Chân Hỏa Châu” – chí bảo ngàn năm của Thái Dương Thánh Địa – bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Ngọn lửa rực rỡ xung quanh nó trong nháy mắt bị dập tắt hoàn toàn, thay vào đó là một luồng sương mù màu xanh lam nhạt tỏa ra hơi lạnh vô cùng dễ chịu. Viên châu từ màu đỏ rực chuyển sang một màu xanh ngọc bích mát mắt, nhẹ nhàng bay đến treo trên cành đào ngay phía trên đầu chiếc ghế trúc của Diệp Phi.
Một làn gió mát rượi, mang theo hương hoa đào thoang thoảng nhẹ nhàng thổi xuống, bao bọc lấy thân thể Diệp Phi, khiến gã thoải mái đến mức khẽ rên lên một tiếng, gương mặt lười nhác tràn đầy vẻ thỏa mãn.
“Ừm… thế này còn tạm được.” Diệp Phi lầm bẩm, mắt nhắm nghiền, chuẩn bị tiếp tục giấc ngủ dang dở.
Mà ở phía dưới, Dương Thần Tử đã hoàn toàn hóa đá.
Lão nhìn viên Cửu Dương Chân Hỏa Châu giờ đây đang tỏa ra… hơi lạnh mát mẻ như băng tuyết mùa đông, nhưng lại không hề có chút hàn khí thấu xương nào, mà vô cùng dịu nhẹ, thoải mái.
*Đây… đây là nghịch chuyển âm dương?!*
*Biến chân hỏa chí dương thành hàn khí chí âm chỉ trong một cái búng tay?!*
*Hơn nữa, quy tắc của viên châu đã hoàn toàn bị thay đổi! Lão không còn cảm nhận được bất kỳ dao động hỏa hệ nào từ nó nữa, nó dường như đã biến thành một thứ luật lệ hoàn toàn mới, một loại quy tắc ‘Điều hòa nhiệt độ’ chưa từng xuất hiện trong Thiên Đạo!*
“Khẩu xuất cuồng ngôn, ngôn xuất pháp tùy… không, đây là sửa đổi quy tắc thiên địa!” Dương Thần Tử run rẩy lẩm bẩm, hai đầu gối nhũn ra, quỳ rạp hẳn xuống đất, đầu chạm xuống nền đá lạnh lẽo, “Diệp tiền bối thần thông quảng đại, vãn bối bái phục! Thái Dương Thánh Địa nguyện đời đời kiếp kiếp thần phục dưới chân tiền bối!”
Lúc này, Cổ Hà từ góc sân cũng lén lút thò đầu ra, tay cầm cuốn sổ nhỏ, mắt sáng như sao, vừa nhanh tay ghi chép vừa lẩm bẩm một cách đầy phấn khích:
“Ngày… tháng… năm… Diệp tiền bối một tay nghịch chuyển âm dương, định nghĩa lại chí bảo của Thái Dương Thánh Địa thành ‘Linh Bảo Điều Hòa’. Người dùng hành động này để răn dạy chúng ta rằng: Quy tắc của thế gian chỉ là hư vô, nóng hay lạnh, đúng hay sai, tất cả đều do tâm ta định nghĩa. Đây chính là cảnh giới cao nhất của ‘Tâm cảnh tịnh hóa đạo’! Khủng bố, quá mức khủng bố!”
Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nghe thấy tiếng lầm bầm của Cổ Hà, khóe miệng khẽ giật giật.
*Ta thực sự… chỉ muốn có một cái máy điều hòa để ngủ ngon thôi mà! Cái đám các ngươi làm ơn đừng có nói chuyện triết học nữa được không?!*
Gã thở dài, cố gắng phớt lờ những tiếng “não bổ” xung quanh, kéo chiếc quạt giấy che kín mặt, quyết định đi gặp Chu Công. Nhưng gã biết, cuộc sống “nằm ngửa” của gã từ nay về sau, có lẽ sẽ càng ngày càng trở nên náo nhiệt và phiền phức hơn rồi.