Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 35: Sự chấn động của Thái Dương Thánh Địa
Gió sớm lay động đống lá khô xào xạc bên sườn núi phía Tây. Từ trong đống lá rụng mà Diệp Hạo vừa tỉ mỉ quét dọn, một cái đầu lấm lem bùn đất bỗng nhiên nhô lên, bờ vai run rẩy dữ dội.
Càn Dương Chân Nhân mở mắt, đầu óc lão đau như búa bổ. Dư âm từ quy tắc ánh sáng đèn ngủ của Diệp Phi vẫn còn lởn vởn trong nguyên thần, khiến lão vô thức ngáp dài một cái đầy thư thái. Lão vừa trải qua giấc ngủ ngon nhất trong suốt hai trăm năm tu hành của mình—không có tâm ma quấy nhiễu, không có áp lực đột phá, chỉ có sự bình yên tuyệt đối.
Thế nhưng, khi tầm nhìn của lão hoàn toàn rõ ràng, cảnh tượng trước mắt lập tức khiến lão suýt chút nữa đứt bóng ngay tại chỗ.
Ngay giữa sân sau Vô Ưu Phong, Thẩm Vô Cực—vị Thánh Tử tôn quý, kiêu ngạo tột cùng của Thái Dương Thánh Địa, người vốn dĩ đầu đội trời chân đạp đất—nay lại đang mặc một chiếc áo vải thô rách nát. Hai tay gã xách hai chiếc xô sắt rỉ sét chứa đầy phân yêu thú tỏa ra ánh hào quang vàng kim ấm áp, quỳ rạp dưới chân một thanh niên đang nằm ngửa ngáp ngắn ngáp dài trên chiếc ghế trúc.
“Tiểu đệ Thẩm Vô Cực nguyện vĩnh viễn làm phu dọn chuồng tại đây! Xin người hãy tác thành!” Giọng nói của Thẩm Vô Cực vang dội, tràn đầy sự hân hoan và thánh thiện, giống như một kẻ vừa được thần linh gột rửa linh hồn.
Càn Dương Chân Nhân rùng mình một cái da gà nổi khắp người. Lão dụi mắt đến đỏ ngầu. Đây không phải là mơ! Thẩm Vô Cực—niềm hy vọng ngàn năm của Thánh Địa—đang… hân hoan dâng phân bón?
“Không ổn! Thánh Tử bị trúng tà thuật tẩy não rồi!”
Càn Dương Chân Nhân thầm nghĩ, tim đập thình thịch như gõ trống trận. Lão thừa biết sức mạnh của ngọn núi này quái dị đến mức nào. Kỳ hạm Cực Dương Thần Chu khổng lồ còn bị kéo rụng tự do, mười vạn thiết kỵ đang nằm ngủ say như chết ngoài kia chính là minh chứng sống. Lão không thể ra mặt trực tiếp cứu người, làm vậy chỉ có nước nộp mạng.
Lão phải truyền tin tức kinh thiên động địa này về Thánh Địa. Ngay lập tức!
Càn Dương Chân Nhân rụt cổ lại, lùi sâu vào đống lá khô. Lão thọc tay vào ngực áo, run rẩy lấy ra một tấm phù ngọc màu đỏ thắm thêu hình mặt trời rực cháy—đây là Nhật Quang Vạn Lý Truyền Âm Phù, bảo vật truyền tin cấp cao nhất của Thái Dương Thánh Địa, có thể xuyên qua mọi cấm chế không gian để gửi hình ảnh trực tiếp về tổng đàn.
Nhưng đan điền của lão hiện tại trống rỗng, linh lực bị quy tắc của Vô Ưu Phong áp chế đến mức chỉ còn tương đương một phàm nhân khỏe mạnh. Lão không thể kích hoạt phù ngọc bằng cách thông thường.
“Nghiến răng nghiến lợi!” Càn Dương Chân Nhân không chút do dự, cắn thẳng vào đầu ngón tay trỏ. Lão dùng máu tươi của mình vẽ nhanh một trận pháp thu nhỏ lên mặt phù ngọc.
Huyết tế kích hoạt pháp bảo!
“Vù…”
Tấm phù ngọc khẽ run rẩy, phát ra những tia sáng đỏ nhạt cực kỳ vi diệu. Tròng mắt Càn Dương Chân Nhân dán chặt vào khe hở của đống lá khô, hướng tấm phù ngọc về phía Thẩm Vô Cực và Diệp Phi.
Lúc này, Thẩm Vô Cực đã hăng hái đứng dậy. Gã kéo chiếc xe bò chứa đầy phân yêu thú, vừa đi vừa lẩm bẩm với vẻ mặt vô cùng thành kính: “Tịnh hóa… ta phải dùng ngọn lửa tịnh hóa này để dọn dẹp sạch sẽ chuồng thú phía Tây… Sư phụ đang nhìn ta, ta không thể lười biếng!”
Phía sau gã, Bạch Linh Nhi khẽ vẫy hai chiếc tai mèo màu xám, cười híp mắt cổ vũ: “Cố lên nha Thẩm sư đệ! Hôm nay dọn xong mười cái chuồng thú, ta sẽ thưởng cho ngươi một bát nước lẩu siêu cay!”
“Đa tạ Bạch sư tỷ! Tiểu đệ nhất định hoàn thành nhiệm vụ!” Thẩm Vô Cực rống lên đầy nhiệt huyết, kéo xe phân chạy phăm phăm về phía Tây với tốc độ kinh người, hoàn toàn không cần dùng đến linh lực hỏa hệ mà chỉ dùng sức mạnh thuần túy của “Tịnh Hỏa Đại Đạo” vừa tự ngộ ra.
Càn Dương Chân Nhân ghi lại toàn bộ cảnh tượng này vào phù ngọc. Tim lão rỉ máu, nước mắt suýt nữa trào ra.
Thánh Tử của lão… nay lại đi dọn phân để đổi lấy một bát nước lẩu?!
Lão áp sát miệng vào phù ngọc, hạ thấp giọng đến mức tối đa, nói bằng giọng run rẩy: “Báo… báo cáo Thánh Chủ! Đại sự không ổn! Hạm đội viễn chinh toàn quân bị diệt! Toàn bộ mười vạn thiết kỵ đang ngủ say dưới chân núi! Đại Trưởng Lão Dương Vô Cực đang ngáy o o bên bụi chuối! Còn Thánh Tử… Thánh Tử đã bị đầu độc tâm trí, phản bội Thánh Địa, tự nguyện làm nô bộc dọn phân tại Vô Ưu Phong!”
Nói xong, lão đập mạnh tay vào phù ngọc.
“Oanh!”
Tấm phù ngọc bỗng nhiên hóa thành một luồng kim quang nhỏ xé rách sương mù, bay vút lên bầu trời, hướng thẳng về phía Thái Dương Thánh Địa với tốc độ không thể ngăn cản.
“Xong rồi!” Càn Dương Chân Nhân thở phào nhẹ nhõm. Nhưng luồng kim quang kia quá rõ ràng giữa bầu trời Vô Ưu Phong tĩnh mịch.
“Ai đó?!”
Một tiếng quát lạnh lùng vang lên. Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm rỉ sét, từ trên một tảng đá cao nhảy xuống, ánh mắt sắc lẹm như kiếm phong quét thẳng về phía đống lá khô nơi Càn Dương Chân Nhân đang lẩn trốn.
Càn Dương Chân Nhân hồn xiêu phách lạc. Lão biết mình không thể chống lại nữ tử này—người đã một kiếm chém nát phân thân ý chí của Hóa Thần trưởng lão.
Trong khoảnh khắc sinh tử, Càn Dương Chân Nhân lập tức thi triển kỹ năng sinh tồn mạnh nhất của mình: giả chết!
Lão nhắm tịt mắt, nằm thẳng cẳng, miệng há ra, lưỡi thè sang một bên, gương mặt vặn vẹo như thể đã chết lâm sàng từ ba ngày trước.
“Xào xạc.”
Lâm Thư Dao bước tới, dùng mũi hắc kiếm gẩy gẩy đống lá khô, nhìn thấy lão già Nguyên Anh đang nằm bất động với vẻ mặt vô cùng thảm hại.
Trần Huyền từ bên cạnh vác chổi tre đi tới, tò mò nhìn: “Đại sư tỷ, lão già này sao thế?”
Lâm Thư Dao nhíu mày, giọng điệu lạnh lùng: “Chắc là do quy tắc của sư phụ quá mạnh, lão ta chịu không nổi uy áp nên đã thăng thiên rồi. Thật yếu ớt.”
Trần Huyền gật gù, giơ cây chổi tre lên: “Vậy để đệ quét lão ta vào hố phân hữu cơ cùng với rác rưởi luôn nhé? Đỡ mất mỹ quan ngọn núi.”
Nghe đến hai chữ “hố phân”, Càn Dương Chân Nhân suýt nữa nhảy dựng lên gào khóc. Nhưng lão vẫn cố cắn răng chịu đựng, không dám nhúc nhích một sợi lông tơ, trong lòng không ngừng niệm chú cầu nguyện.
May mắn thay, Bạch Linh Nhi ở đằng xa gọi lớn: “Trần Huyền! Mau lại đây giúp ta khiêng cái nồi lẩu khổng lồ này ra sân trước! Khách hàng sắp tỉnh dậy rồi, chúng ta phải chuẩn bị bán nước lẩu hồi sức kiếm tiền!”
“Tới liền, tới liền!” Trần Huyền vội vã vác chổi chạy đi.
Lâm Thư Dao cũng khẽ lắc đầu, quay người rời đi để bảo vệ sự yên tĩnh cho Diệp Phi.
Càn Dương Chân Nhân nằm trong đống lá, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng như tắm. Lão biết mình tạm thời giữ được cái mạng già, nhưng tin tức lão vừa gửi đi chắc chắn sẽ tạo nên một trận đại địa chấn tại Thái Dương Thánh Địa.
***
Cùng lúc đó, tại Thái Dương Thánh Địa.
Bầu không khí vốn dĩ tôn nghiêm, thần thánh nay bị bao phủ bởi một sự ngột ngạt đến đáng sợ.
Trong Thái Dương Thần Điện khổng lồ, một tấm gương đồng lớn trôi nổi giữa không trung—đó là bản nhận tin của Nhật Quang Vạn Lý Truyền Âm Phù.
Thánh Chủ Thái Dương Thánh Địa—Thẩm Lục Thiên, một vị đại năng Hóa Thần Cảnh hậu kỳ, đang ngồi trên ngai vàng rực lửa, xung quanh là hàng chục vị trưởng lão cấp cao, sắc mặt ai nấy đều vô cùng ngạo nghễ và tự tin. Họ đang chờ đợi tin chiến thắng từ hạm đội viễn chinh.
“Vù!”
Tấm gương đồng khổng lồ bỗng nhiên run rẩy dữ dội, phát ra ánh sáng đỏ rực rỡ.
“Có tin tức rồi!” Một vị trưởng lão vuốt râu cười lớn, “Chắc chắn là hạm đội đã tiêu diệt Vô Ưu Phong, đang báo cáo chiến quả!”
Thẩm Lục Thiên khẽ gật đầu, ánh mắt đầy kiêu ngạo: “Vô Cực nhi tử của ta xuất thế, mang theo chín vầng thái dương hộ thể, làm sao có thể thất bại? Mở hình ảnh ra!”
Tấm gương đồng lập tức hiển thị hình ảnh.
Nhưng hình ảnh hiện ra không phải là cảnh tượng sụp đổ hoang tàn của Vô Ưu Phong, mà là một góc sân tranh xơ xác dưới gốc đào cổ thụ. Tiếp theo, giọng nói run rẩy, đầy hoảng loạn của Càn Dương Chân Nhân vang lên:
“Báo… báo cáo Thánh Chủ! Đại sự không ổn! Hạm đội viễn chinh toàn quân bị diệt!…”
Toàn bộ đại điện trong nháy mắt im phăng phắc. Nụ cười trên mặt các trưởng lão cứng đờ. Sắc mặt Thẩm Lục Thiên từ hồng hào chuyển sang tái mét.
Hình ảnh trên gương đồng chuyển động, khóa chặt vào một bóng người mặc áo vải thô, hăm hở dọn dẹp chuồng thú, hai tay xách hai xô phân lấp lánh ánh kim quang.
“Sư phụ! Đồ nhi… khụ, tiểu đệ Thẩm Vô Cực đã hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp chuồng thú!…”
Giọng nói đầy nhiệt huyết, hân hoan và tôn sùng của Thẩm Vô Cực vang vọng khắp Thái Dương Thần Điện, đập thẳng vào tai của từng vị trưởng lão. Tiếp đó là cảnh Thẩm Vô Cực quỳ rạp dưới đất, dập đầu ba cái thật mạnh trước một thanh niên đang nằm ngửa ngủ trưa trên chiếc ghế trúc.
“Rắc!”
Thẩm Lục Thiên bóp nát tay vịn bằng vạn năm hỏa ngọc của ngai vàng. Toàn thân lão run rẩy dữ dội, lửa giận bùng phát hóa thành những ngọn hỏa diễm thực thể thiêu rụi cả một góc điện thờ.
“Đây… đây là cái quái gì?!” Thẩm Lục Thiên gầm lên, giọng nói chứa đựng sự phẫn nộ tột cùng làm rung chuyển cả chín tầng mây, “Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa ta! Kẻ mang huyết mạch thần linh! Lại đi dọn phân cho một tên lười nhác?! Lại còn quỳ lạy dập đầu?!”
Các trưởng lão bên dưới sợ hãi quỳ rạp xuống đất, không một ai dám thở mạnh. Sự kiêu ngạo của Thái Dương Thánh Địa trong nháy mắt bị chà đạp không còn một mảnh vụn. Tin tức này nếu truyền ra ngoài, họ sẽ trở thành trò cười cho toàn bộ giới tu tiên!
“Thánh Chủ bớt giận!”
Một vị trưởng lão tóc bạc, râu dài run rẩy bước ra, chỉ tay vào tấm gương đồng: “Chuyện này quá kỳ lạ! Vô Cực vốn dĩ tâm chí kiên định, lại có hộ thân bảo vật, làm sao có thể dễ dàng bị khuất phục như vậy? Hơn nữa, ngài hãy nhìn kỹ ngọn lửa bao quanh cơ thể Vô Cực khi gã bưng hai xô phân kia…”
Thẩm Lục Thiên nheo mắt nhìn lại hình ảnh đang dần mờ đi trên gương đồng.
Vị trưởng lão kia giọng nói bỗng trở nên run rẩy vì kinh hãi: “Đó không phải là hỏa diễm thông thường của Thánh Địa ta! Đó là… đó là quy tắc cực hạn đã thực thể hóa! Là Tịnh Hỏa Đại Đạo trong truyền thuyết! Ngay cả ngài và lão phu tu luyện ngàn năm cũng chưa từng chạm tới được ranh giới của quy tắc này!”
Lời vừa nói ra, cả đại điện lại xôn xao bàn tán xôn xao.
Đúng vậy! Thẩm Vô Cực đang dọn phân, nhưng ngọn lửa bao quanh cơ thể gã lại thuần khiết, huyền diệu đến mức không thể tin nổi. Gã không hề bị phế tu vi, ngược lại, gã thực sự đã mạnh lên một cách điên cuồng!
“Không lẽ…” Thẩm Lục Thiên lẩm bẩm, ngọn lửa giận dữ trong mắt gã bỗng nhiên ngưng trệ, thay vào đó là một sự kinh hoàng tột độ, “Kẻ nằm trên ghế trúc kia… thực sự là một vị ẩn thế đại năng đứng trên cả quy tắc thiên đạo?!”
“Chỉ bằng việc bắt Vô Cực dọn phân mà có thể giúp gã ngộ ra Tịnh Hỏa Đại Đạo?!”
Sự “não bổ” của các trưởng lão Thái Dương Thánh Địa bắt đầu hoạt động với công suất tối đa.
“Trời ạ! Đây không phải là sỉ nhục! Đây là một cơ duyên nghịch thiên!”
“Đúng vậy! Vị tiền bối kia đang dùng cách thức cực đoan nhất để mài giũa tâm tính của Thánh Tử! Muốn ngộ ra Tịnh Hỏa, trước tiên phải thanh lọc lòng kiêu ngạo! Hốt phân chính là quá trình tịnh hóa bản thân!”
“Vĩ đại! Quá mức vĩ đại! Vị tiền bối này quả thực là dụng tâm lương khổ!”
Thẩm Lục Thiên đứng lặng người trên ngai vàng. Cơn giận của lão bỗng chốc biến mất, thay vào đó là một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Lão nhìn chằm chằm vào bóng dáng Diệp Phi đang nằm ngửa ngủ trưa trên gương đồng.
Một kẻ có thể tùy ý định nghĩa lại quy tắc, hóa giải mười vạn thiết kỵ thành kẻ ngủ say, độ hóa Thánh Tử thành cuồng tín đồ… Thế lực như vậy, Thái Dương Thánh Địa làm sao có thể đối đầu?
“Thánh Chủ! Chúng ta phải làm sao đây?” Các trưởng lão lo lắng hỏi.
Thẩm Lục Thiên im lặng một hồi lâu, rồi đột nhiên đưa ra một quyết định táo bạo:
“Chuẩn bị lễ vật! Lớn nhất, quý giá nhất! Lão phu sẽ đích thân tới Vô Ưu Phong!”
Lão nghiến răng, mắt lóe lên tia sáng quyết đoán: “Nếu Vô Cực đã có duyên phận lớn như vậy, Thái Dương Thánh Địa ta tuyệt đối không thể phá hỏng đại sự của vị tiền bối kia. Chúng ta không những không đi cứu gã, mà còn phải gửi thêm… gửi thêm đệ tử ưu tú đến đó để xin được… hốt phân!”