Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 34: Thánh Tử Thánh Địa trở thành phu dọn chuồng ngựa

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:04 | Lượt xem: 1

Bạch Linh Nhi khẽ chớp đôi mắt tròn xoe xanh biếc, cái đuôi lông xù phía sau mông khựng lại giữa không trung, rồi bắt đầu ngoáy tít thò lò vì phấn khích. Nàng nhìn Thẩm Vô Cực – kẻ vừa mới một canh giờ trước còn khoác chiến giáp hoàng kim tỏa sáng chói lòa, vẻ mặt ngạo nghễ coi rẻ chúng sinh, giờ đây lại đang khom lưng, hai tay dâng chiếc chổi tre rách nát lên như thể đó là một thanh Thần kiếm thượng cổ.

Cảnh tượng này đối với một con mèo nhỏ ham ăn và thực dụng như nàng mà nói, quả thực còn kích thích hơn cả việc nhìn thấy một nồi lẩu đầy ắp thịt ba chỉ bò.

Nàng lén liếc nhìn về phía chiếc ghế trúc dưới gốc cây đào cổ thụ. Sư phụ Diệp Phi vẫn đang trùm kín chiếc chăn mỏng qua đầu, tư thế nằm nghiêng bất động như một bức tượng đá ngàn năm, chỉ có nhịp thở đều đều và thi thoảng là một tiếng ngáy khẽ chứng minh người vẫn còn sống.

“Sư phụ đang bận diễn hóa luân hồi trong giấc mộng…” Bạch Linh Nhi khẽ gật gù, tự động áp dụng bộ lọc “não bổ” cấp mười của mình lên hành vi ngủ trưa của Diệp Phi. Nàng quay lại nhìn Thẩm Vô Cực, đôi tai mèo trên đầu khẽ vẩy một cái, giọng nói non nớt cố tỏ ra nghiêm trang như một vị tiền bối thực thụ:

“Thẩm sư đệ, thái độ cải tạo lao động của ngươi bước đầu rất đáng khen ngợi. Nhưng ngươi phải biết, Vô Ưu Phong chúng ta không nuôi kẻ nhàn rỗi. Quét dọn sân sau chỉ là bài học nhập môn của ‘Đại Đạo Lao Động’ mà thôi. Ở đây, có những công việc đòi hỏi nghị lực phi thường, tâm cảnh phải kiên định như bàn thạch mới có thể gánh vác nổi.”

Nghe đến bốn chữ “Đại Đạo Lao Động”, Thẩm Vô Cực run lên một cái. Sâu trong thần hồn của gã, một cuộc chiến tranh tâm lý khốc liệt đang diễn ra mà người ngoài không thể nào tưởng tượng được.

Từ lúc bị luồng ánh sáng kỳ dị từ ngón tay của Diệp Phi bắn trúng, Thẩm Vô Cực cảm thấy thế giới quan tích lũy suốt hai mươi năm qua của mình đã bị một bàn tay vô hình bóp nát, sau đó nhào nặn lại thành một hình thù kỳ quái.

Gã là ai? Gã là Thẩm Vô Cực! Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa, thiên tài kiệt xuất sở hữu cửu dương thần thể, bước đi có rồng bay phượng múa, tương lai sẽ là kẻ ngự trị trên chín tầng mây, định đoạt sinh tử của vạn vạn tu sĩ!

Thế nhưng, ngay lúc này, một luồng ý chí cưỡng chế từ tận sâu trong tiềm thức lại không ngừng gào thét, áp đảo hoàn toàn sự kiêu ngạo của gã: *“Quét rác! Phải quét rác! Nhìn xem viên gạch kia kìa, trên đó vẫn còn một vệt bụi nhỏ bằng hạt cát! Ngươi làm sao có thể chịu đựng được sự dơ bẩn này? Chỉ có lao động, chỉ có dọn dẹp sạch sẽ mọi thứ mới có thể chứng minh giá trị tồn tại của ngươi! Lao động là vinh quang! Lao động là cứu rỗi!”*

Sự giằng xé giữa lòng tự tôn kiêu ngạo của một Thánh Tử và quy tắc “bắt buộc lao động cải tạo” của Diệp Phi khiến gương mặt Thẩm Vô Cực vặn vẹo, lúc thì đỏ bừng vì nhục nhã, lúc thì trắng bệch vì hoảng sợ. Gã sợ hãi nhận ra, bản thân gã thực sự… đang cảm thấy vô cùng thỏa mãn khi nhìn thấy sân sau sạch bóng không một hạt bụi. Nỗi sợ hãi mất đi bản ngã, mất đi sự kiêu ngạo từng là điểm tựa cho cả đời tu luyện của gã, đang gặm nhấm linh hồn gã từng chút một.

“Ta… ta muốn…” Thẩm Vô Cực mím chặt môi, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kèn kẹt. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài từ trán xuống cằm, hòa cùng vệt bùn đất lấm lem trên mặt gã. Gã đang cố gắng dùng chút ý chí phản kháng cuối cùng của cửu dương thần thể để chống lại quy tắc kia.

Nhưng ngay khi gã định hé răng nói ra hai chữ “phản kháng”, quy tắc bảo vệ môi trường tiếng ồn của Vô Ưu Phong lập tức kích hoạt. Cổ họng gã nghẹn lại, âm thanh phát ra hoàn toàn biến dạng:

“Bánh… bánh khúc nóng hổi đây! Ai bánh khúc không…”

Tiếng rao lảnh lót vang lên giữa sân sau yên tĩnh.

Ở đằng xa, Cổ Hà đang ngồi khoanh chân dưới một bóng cây, tay cầm cuốn sổ nhỏ vội vàng ghi chép, nghe thấy tiếng rao này liền vuốt râu cười dài, vẻ mặt tràn đầy sự kính ngưỡng:

“Diệu thay! Diệu thay! Diệp tiền bối quả thực là dụng tâm lương khổ. Tiếng rao bánh khúc này nhìn thì có vẻ kỳ quặc, nhưng thực chất chính là ‘Chân Ngôn Tịnh Hóa’ dùng để mài giũa sát khí và ngạo cốt của Thẩm Vô Cực. Mỗi lần hắn muốn nổi giận, Thiên Đạo liền ép hắn phải hóa thân thành một phàm nhân bán hàng rong. Đây là đang dùng nhân gian khói lửa để mài mòn đi cái tâm xốc nổi của kẻ tu hành! Bản lĩnh bạt tụy siêu quần như vậy, ngoại trừ Diệp tiền bối, còn ai có thể làm được?”

Mộc Phong chủ đứng cạnh cũng liên tục gật đầu, ánh mắt đỏ rực linh hỏa giờ đây chỉ còn sự sùng bái tột cùng: “Đúng thế! Thái Dương Thánh Địa quanh năm tự cao tự đại, tu luyện công pháp chí dương chí cương, cương cực tất chiết. Diệp tiền bối dùng phương pháp này, chính là đang cứu mạng gã Thánh Tử kia, giúp hắn tìm lại sự cân bằng giữa âm và dương. Đại từ đại bi! Thực sự là đại từ đại bi!”

Nghe hai lão quái vật Nguyên Anh và Hóa Thần bên cạnh không ngừng tâng bốc, Thẩm Vô Cực triệt để tuyệt vọng. Ngay cả các trưởng lão của tông môn lân cận còn nhìn ra “thâm ý” của Diệp Phi, thì một kẻ đang bị giam cầm trong quy tắc như gã làm sao có đường thoát?

Sự phản kháng yếu ớt trong lòng gã hoàn toàn sụp đổ. Thay vào đó, một nỗi khao khát kỳ lạ được lao động để giải tỏa áp lực tâm lý lại bùng lên mãnh liệt.

“Bạch sư tỷ!” Thẩm Vô Cực quỳ một gối xuống đất, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định, “Xin hãy giao cho tiểu đệ công việc nặng nhọc nhất! Tiểu đệ tình nguyện dùng mồ hôi và sức lực để gột rửa tội lỗi của bản thân!”

Bạch Linh Nhi khoái chí vô cùng, nàng chống hai tay vào hông, cái đuôi ngoáy mạnh hơn: “Được! Đã như vậy, ta sẽ giao cho ngươi một nhiệm vụ tối cao. Ở sườn núi phía Tây, có một chuồng thú. Đó là nơi ngụ cư của đầy tớ mới thu phục của Vô Ưu Phong ta — Thiên Lôi Thiết Giáp Tê. Con yêu thú này tuy đã quy phục, nhưng bản tính vẫn còn hoang dã, ăn nhiều thải nhiều. Nhiệm vụ của ngươi là quét dọn toàn bộ chuồng của nó, thu gom toàn bộ… khụ, phân yêu thú, đem về đây làm phân bón hữu cơ cho cây đào cổ thụ của sư phụ.”

Bạch Linh Nhi vừa dứt lời, Thẩm Vô Cực lập tức đứng phắt dậy.

“Tiểu đệ tuân lệnh!”

Gã nhận lấy chiếc xẻng gỗ lớn và hai chiếc xô sắt từ tay Sở Tiêu — người vừa mới đi tới với vẻ mặt thật thà, chất phác. Sở Tiêu vỗ vai Thẩm Vô Cực một cái, lực đạo mạnh đến mức khiến bộ giáp vàng của gã kêu lên “rầm” một tiếng, suýt chút nữa làm gã quỵ gối.

“Thẩm sư đệ, cố gắng lên.” Sở Tiêu cười hắc hắc, lộ ra hàm răng trắng bóng, “Chuồng của Tiểu Tê Tê mấy ngày nay chưa dọn, phân của nó có hơi… đặc thù một chút. Nhưng sư phụ từng dạy ta, gánh nước là gánh vác thế giới, vậy dọn dẹp chuồng thú chắc chắn cũng là dọn dẹp vẩn đục của thiên địa. Ngươi phải dụng tâm mà làm!”

Thẩm Vô Cực ngơ ngác nhìn Sở Tiêu. Gã có thể cảm nhận được luồng khí tức Hỗn Độn Thần Thể cuồn cuộn như biển khơi ẩn giấu dưới lớp da thịt thô ráp của thanh niên này. Một kẻ mạnh mẽ đến mức có thể tay không xé rách không gian như Sở Tiêu mà lại nói về việc dọn chuồng thú bằng một thái độ thành kính và nghiêm túc đến vậy, điều này khiến tam quan của Thẩm Vô Cực một lần nữa bị oanh tạc dữ dội.

“Hóa ra… dọn chuồng thú cũng là một loại tu luyện tối cao sao?” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, ánh mắt gã bắt đầu thay đổi. Từ sự cưỡng ép ban đầu, một tia hoài nghi và tò mò bắt đầu nhen nhóm trong lòng gã. Nếu gã thực sự muốn vượt qua Diệp Phi, muốn thoát khỏi sự khống chế này, có lẽ gã phải hiểu được cái gọi là “Đại Đạo Lao Động” này trước đã!

Gã hít một hơi thật sâu, vác xẻng gỗ, xách hai chiếc xô sắt, lảo đảo bước về phía sườn núi phía Tây.

***

Sườn núi phía Tây Vô Ưu Phong.

Nơi đây từng là một khu vực hoang sơ, nhưng từ khi Thiên Lôi Thiết Giáp Tê bị Sở Tiêu dùng thùng gỗ nứt đáy trấn áp đem về, nó đã tự mình đào một cái hang lớn và biến nơi đây thành lãnh địa riêng.

Khi Thẩm Vô Cực vừa bước chân vào khu vực này, một mùi hương cực kỳ “kinh hoàng” lập tức xộc thẳng vào mũi gã.

Đó không phải là mùi hôi thối thông thường của phàm thú, mà là một sự kết hợp hỗn độn giữa mùi lưu huỳnh khét lẹt, mùi sấm sét cháy khét và mùi uế khí nồng nặc của một con đại yêu quái Nguyên Anh Cảnh trung kỳ. Làn khói đen xám lượn lờ xung quanh lối vào hang, thi thoảng còn có những tia chớp màu xanh tím lập lòe nổ ra “tí tách” trên mặt đất.

“Gừ…”

Một tiếng gầm nhẹ vang lên từ trong hang tối.

Thiên Lôi Thiết Giáp Tê, giờ đây đã thu nhỏ kích thước chỉ bằng một con nghé để tiện việc đi lại trên núi, chậm rãi bò ra ngoài. Toàn thân nó bọc trong lớp vảy sừng dày màu xám đen, chiếc sừng nhọn hoắt trên đầu vẫn còn vương vất những tia sét tím. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào Thẩm Vô Cực, mang theo vẻ hung dữ của loài bá chủ hoang dã.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy chiếc xẻng gỗ và hai chiếc xô sắt trên tay Thẩm Vô Cực, cùng với khí tức “lao động cải tạo” quen thuộc tỏa ra từ người gã, con yêu thú này lập tức rụt cổ lại, vẻ hung dữ biến mất sạch sẽ, thay vào đó là một sự khúm núm đến tội nghiệp. Nó nhớ rất rõ, cái thứ khí tức này chính là thứ đã biến gã khổng lồ cơ bắp Sở Tiêu thành một kẻ điên cuồng thích gách nước ngược thác, và cũng chính là thứ suýt nữa đã khiến nó bị con mèo nhỏ tai xám kia ném vào nồi lẩu cay.

“Ngoan…” Thẩm Vô Cực run rẩy nói, nhưng không phải vì sợ con yêu thú, mà vì gã đang nhìn chằm chằm vào bãi “chiến trường” phía sau nó.

Khắp lối vào hang và bên trong hang, rải rác những đống chất thải khổng lồ, đen xì, xung quanh bao phủ bởi một lớp lôi điện dày đặc. Mỗi đống phân đều giống như một quả lôi tạt nhỏ, sẵn sàng nổ tung nếu có bất kỳ nguồn linh lực nào chạm vào.

“Ta là Thánh Tử của Thái Dương Thánh Địa…”

Thẩm Vô Cực nhắm mắt lại, nước mắt tủi nhục suýt nữa thì rơi xuống. Gã chưa từng nghĩ có một ngày, bản thân lại phải đứng trước một đống phân yêu thú Nguyên Anh, tay cầm xẻng gỗ để chuẩn bị làm phu dọn chuồng. Nỗi sỉ nhục này, nỗi đau đớn này, so với việc bị phế bỏ tu vi còn tàn nhẫn hơn vạn lần!

Nhưng, quy tắc trong cơ thể gã lại bắt đầu vận hành.

*“Kìa! Đống phân kia đang chứa lôi điện không ổn định, nếu không dọn dẹp, nó sẽ làm ô nhiễm linh khí của Vô Ưu Phong! Ngươi là một phu dọn dẹp vĩ đại, làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?”*

Ý chí cưỡng ép bùng lên, Thẩm Vô Cực không tự chủ được mà bước lên một bước, vung chiếc xẻng gỗ xúc mạnh vào đống phân đầu tiên.

“Đoành!”

Một tiếng nổ nhỏ vang lên. Lôi điện chứa trong đống phân lập tức bộc phát, dọc theo cán xẻng gỗ truyền thẳng vào lòng bàn tay Thẩm Vô Cực. Luồng lôi lực cuồng bạo này tuy không mạnh bằng thiên kiếp, nhưng nó mang theo uế khí cực kỳ nồng nặc, lập tức kích hoạt hỏa lực “Thái Dương Chân Hỏa” tự vệ trong đan điền gã.

Sự xung đột giữa Lôi, Hỏa và Uế khí ngay lập tức diễn ra trong kinh mạch của Thẩm Vô Cực.

“Phụt!”

Thẩm Vô Cực phun ra một ngụm máu nhỏ, nhưng gã không lùi lại. Trái lại, đôi mắt gã đột nhiên trợn trừng, một luồng ánh sáng kỳ dị bộc phát từ sâu trong đồng tử.

Trong khoảnh khắc lôi hỏa giao nhau, thần hồn của gã dường như bị kéo vào một không gian kỳ lạ. Ở đó, gã nhìn thấy ngọn lửa của mình — ngọn lửa Thái Dương Chân Hỏa vốn luôn kiêu ngạo, thiêu rụi mọi thứ, giờ đây dưới áp lực của uế khí và lôi điện, lại đang bắt đầu biến đổi.

Trước đây, gã tu luyện Thái Dương Chân Kinh, luôn cho rằng “Hỏa” là hủy diệt, là bá đạo, là dùng nhiệt độ cực hạn để biến kẻ thù thành tro bụi. Nhưng lúc này, khi ngọn lửa của gã bắt đầu tiếp xúc và bao bọc lấy đống phân dơ bẩn kia để ngăn chặn tiếng nổ, gã bỗng nhận ra một quy luật hoàn toàn mới.

Ngọn lửa không chỉ hủy diệt, nó còn tịnh hóa.

Khi uế khí bị ngọn lửa thiêu rụi, nó không biến mất hoàn toàn, mà lại chuyển hóa thành một luồng khí tức thuần khiết, mát lành, thấm vào lòng đất, nuôi dưỡng cho những ngọn cỏ non xung quanh chuồng thú bỗng nhiên mọc lên xanh tốt với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.

“Cương cực tất chiết… Vật cực tất phản…”

Thẩm Vô Cực đứng ngây người ra đó, chiếc xẻng gỗ vẫn cắm trong đống phân. Đầu óc gã như có một luồng sét đánh qua, làm sáng tỏ toàn bộ những điểm nghẽn trong quá trình tu luyện bấy lâu nay.

“Hóa ra là vậy! Hóa ra đây mới là chân lý của Thái Dương Chân Hỏa! Lửa của ta quá mức bá đạo, chỉ biết thiêu rụi mà không biết sinh sôi, nên mới luôn bị kẹt ở nút thắt cổ chai không thể đột phá. Diệp tiền bối… người bắt ta đến đây dọn chuồng thú, không phải là để sỉ nhục ta, mà là đang dùng cách này để chỉ điểm cho ta!”

Một sự xúc động tột cùng, một nỗi kinh hoàng xen lẫn sùng bái bùng lên trong lòng gã Thánh Tử.

“Người biết rõ ta bị kẹt ở ranh giới của sự hủy diệt, nên mới bắt ta tiếp xúc với thứ dơ bẩn nhất, hỗn độn nhất, để ta ngộ ra quy tắc ‘Tịnh Hóa’ và ‘Tái Sinh’ của ngọn lửa! Trời ơi… một ý đồ vĩ đại và thâm sâu đến nhường nào! Vậy mà ta trước đó còn oán hận người, còn cho rằng người là một kẻ lười biếng lừa đảo!”

Thần hồn của Thẩm Vô Cực run rẩy dữ dội. Gã nhìn về phía đỉnh núi Vô Ưu Phong, nơi Diệp Phi đang ngủ trưa, trong lòng chỉ còn lại một sự tôn kính tuyệt đối, một sự quỳ lạy từ tận sâu trong linh hồn.

“Diệp tiền bối… lòng dạ của người rộng lớn như biển cả, ân tình này, Thẩm Vô Cực ta cả đời này có làm trâu làm ngựa cũng không thể báo đáp hết!”

“Ầm!”

Trong đan điền của Thẩm Vô Cực, cửu dương thần thể đột ngột chấn động. Chín vầng thái dương nhỏ vốn đang ảm đạm do bị quy tắc đè nén, giờ đây bỗng nhiên xoay chuyển mạnh mẽ. Nhưng lần này, chúng không còn tỏa ra ánh sáng hỏa diễm đỏ rực, nóng rát như trước, mà lại chuyển hóa thành một màu vàng kim ấm áp, mang theo một luồng sinh khí dạt dào và khả năng tịnh hóa vạn vật.

Quy tắc “Tịnh Hóa Chi Hỏa” — một khái niệm hoàn toàn mới, chưa từng xuất hiện trong lịch sử của Thái Dương Thánh Địa, đã chính thức được hình thành trong thần hồn của gã Thánh Tử!

Thẩm Vô Cực cười dài một tiếng, nước mắt giàn giụa trên mặt, nhưng ánh mắt lại sáng rực như sao trời. Gã vung xẻng gỗ lên, động tác không còn một chút ngượng ngùng, ngập ngừng nào nữa, mà đầy sự uyển chuyển, nghệ thuật và thành kính:

“Xúc! Ta xúc! Ta tịnh hóa! Ta dọn dẹp!”

Mỗi một xẻng gã xúc xuống, ngọn lửa vàng kim ấm áp từ tay gã tỏa ra, lập tức tịnh hóa hoàn toàn lôi điện và uế khí trong đống phân yêu thú, biến chúng thành những viên phân bón hữu cơ khô ráo, tỏa ra một mùi hương thảo mộc dịu nhẹ kỳ lạ, hoàn toàn không còn mùi hôi thối ban đầu.

Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đứng cạnh nhìn cảnh tượng này, đôi mắt tròn xoe đầy kinh ngạc. Nó hít hà mùi hương dễ chịu tỏa ra từ những viên phân bón đã được tịnh hóa, rồi nhìn Thẩm Vô Cực đang xúc phân với một tốc độ kinh hoàng, trong lòng thầm nghĩ: “Cái quái gì thế này? Gã phu dọn chuồng này… hình như còn điên cuồng hơn cả gã gánh nước kia rồi!”

***

Cùng lúc đó, tại sân sau Vô Ưu Phong.

Diệp Phi vẫn đang nằm trên ghế trúc, đầu trùm chăn mỏng, đang mơ màng nghĩ về việc tối nay nên bảo Linh Nhi nấu món lẩu gì để ăn, thì đột nhiên…

“Ting! Cảnh báo hệ thống!”

Một tiếng chuông báo động đỏ chói vang lên trực tiếp trong óc gã, khiến gã giật nảy mình, suýt chút nữa thì lộn nhào khỏi chiếc ghế trúc yêu thích.

“Cái gì thế? Lại có chuyện gì nữa?!” Diệp Phi âm thầm gào thét trong lòng, vội vàng mở giao diện hệ thống ra xem.

Trên màn hình ảo, những dòng chữ màu đỏ rực liên tục nhấp nháy, kèm theo âm thanh cảnh báo dồn dập:

[Phát hiện biến động dữ liệu nghiêm trọng!]
[Đối tượng cải tạo lao động: Thẩm Vô Cực, dưới sự ‘chỉ điểm’ của ký chủ, đã tự ngộ ra quy tắc cấp cao: ‘Tịnh Hỏa Đại Đạo’ (Khái niệm Tịnh Hóa và Tái Sinh của Hỏa hệ).]
[Lòng thù hận và kiêu ngạo của đối tượng đã giảm xuống bằng 0, độ trung thành và sùng bái đối với ký chủ tăng vọt lên 120% (Trạng thái: Cuồng tín đồ).]
[Do có thêm quy tắc mới được định nghĩa thực thể hóa tại Vô Ưu Phong, tiến độ tải về của ‘Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0’ tăng thêm 1%!]
[Tiến độ hiện tại: 13.5%. Cảnh báo: Khi tiến độ đạt 100%, Thiên Đạo 2.0 sẽ tự động thực hiện quét dọn virus và thanh trừng toàn bộ Vô Ưu Phong!]

Nhìn thấy dòng chữ “tiến độ tăng thêm 1%”, Diệp Phi trợn tròn mắt, suýt chút nữa thì hộc máu mồm.

“Cái quái gì thế này?!”

Gã ngồi bật dậy trên ghế trúc, chiếc chăn mỏng rơi xuống đất cũng không thèm nhặt. Gương mặt tuấn lãng ngày thường lười nhác của gã lúc này tràn đầy sự hoang mang, hoảng sợ và tuyệt vọng tột cùng.

“Thẩm Vô Cực! Ta bảo hệ thống định nghĩa ngươi thành kẻ rối loạn tâm lý bắt buộc lao động cải tạo để ngươi bớt ồn ào, để ngươi đi hốt phân cơ mà! Tại sao ngươi đi hốt phân mà cũng có thể ngộ đạo được hả?!”

Diệp Phi muốn khóc không ra nước mắt. Gã chỉ muốn nằm ngửa, gã chỉ muốn làm một con lười vui vẻ hưởng thụ cuộc sống an nhàn, tại sao cái thế giới này, từ đồ đệ cho đến kẻ thù, đứa nào đứa nấy cũng đều là những bậc thầy “não bổ” cấp độ vũ trụ thế này?

Bên này có một Lâm Thư Dao chém cỏ ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo, một Sở Tiêu gánh nước luyện thành Hỗn Độn Thần Thể, một Bạch Linh Nhi nấu lẩu ra Cửu Chuyển Thần Đan, giờ lại thêm một gã Thánh Tử phe địch đi hốt phân ngộ ra Tịnh Hỏa Đại Đạo!

Cứ cái đà này, chẳng mấy chốc Vô Ưu Phong của gã sẽ trở thành một ổ “virus” khổng lồ, khiến cái Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 chết tiệt kia tải về nhanh hơn, và lúc đó gã sẽ bị quét sạch khỏi khái niệm tồn tại!

“Không được! Ta phải ngăn chặn chuyện này lại!” Diệp Phi vò đầu bứt tai, “Ta phải tìm cách làm giảm tiến độ tu luyện của bọn họ, hoặc ít nhất là không cho bọn họ ngộ đạo bừa bãi nữa!”

Ngay lúc Diệp Phi đang đau đầu suy nghĩ biện pháp lách luật, thì từ phía sườn núi phía Tây, một bóng người đang nhanh nhẹn chạy tới.

Thẩm Vô Cực lúc này đã cởi bỏ bộ hoàng kim chiến giáp vướng víu, chỉ mặc một chiếc áo vải thô màu xám, hai tay xách hai chiếc xô sắt chứa đầy những viên phân bón lấp lánh ánh vàng kim và tỏa ra hương thơm dịu nhẹ. Gương mặt gã tràn đầy sự hân hoan, thánh thiện, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi:

“Sư phụ! Đồ nhi… khụ, tiểu đệ Thẩm Vô Cực đã hoàn thành nhiệm vụ dọn dẹp chuồng thú! Tiểu đệ đã mang phân bón đã được tịnh hóa về đây để bón cho cây đào cổ thụ của người!”

“Bịch!”

Thẩm Vô Cực đặt hai chiếc xô sắt xuống, rồi quỳ rạp xuống đất trước mặt Diệp Phi, dập đầu ba cái thật mạnh, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động:

“Diệp tiền bối! Ơn tái tạo của người, Thẩm Vô Cực cả đời này khắc cốt ghi tâm! Từ nay về sau, Vô Ưu Phong chính là nhà của ta, chuồng thú phía Tây chính là chiến trường của ta! Xin người hãy để ta vĩnh viễn được làm một phu dọn chuồng tại đây, dùng ngọn lửa tịnh hóa này để giữ cho sơn môn luôn sạch sẽ, thanh tịnh!”

Diệp Phi đờ đẫn nhìn Thẩm Vô Cực đang quỳ dưới đất, lại nhìn hai xô phân bón đang tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp kia, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh chạy thẳng từ lòng bàn chân lên đỉnh đầu.

“Ta…” Diệp Phi run rẩy mở miệng, nhưng cổ họng nghẹn ắng lại, không biết nên nói cái gì cho phải.

Gã nhìn sang bên cạnh, Cổ Hà đã rơm rớm nước mắt, vừa ghi chép vào sổ vừa lẩm bẩm: “Trời đất ơi… dùng phân yêu thú để diễn hóa sinh tử, dùng hốt phân để độ hóa một Thánh Tử kiêu ngạo thành một tín đồ trung thành… Diệp tiền bối, người quả thực là hóa thân của đại từ đại bi, vượt qua cả chư Phật mười phương!”

Diệp Phi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt bất lực khẽ lăn dài trên má.

“Ta thực sự… chỉ muốn đi ngủ thôi mà…” Gã thầm nghĩ, lòng tràn đầy một nỗi tuyệt vọng sâu thẳm trước sự vây hãm của những kẻ cuồng “não bổ” xung quanh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8