Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 14: Nồi lẩu cay và định nghĩa \”Vạn vật lò luyện\”

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:49 | Lượt xem: 2

Màn đêm buông xuống Vô Ưu Phong nhanh chóng và êm đềm như một bức rèm nhung đen khổng lồ được kéo qua bầu trời. Gió đêm bắt đầu thổi, mang theo cái se lạnh đặc trưng của vùng núi cao. Nhưng ngay khi những luồng gió ấy chạm vào ranh giới mười trượng quanh căn nhà tranh dột nát, chúng lập tức bị một sức mạnh vô hình thuần hóa, biến thành những làn gió nhẹ ấm áp, thoang thoảng hương hoa nhài dịu nhẹ.

Đây chính là thành quả của việc Diệp Phi cắn răng tiêu tốn năm mươi Điểm Định Nghĩa để thiết lập màng lọc nano siêu cấp. Đối với một kẻ coi việc “nằm ngửa” là lẽ sống tối cao như y, việc để cho mùi hôi thối kinh hoàng từ bãi rác của Cửu Huyền Tông – hay tệ hơn là cái mùi “dĩ xú chế địch” ảo ma của lão già Cổ Hà – lọt vào phòng ngủ là một tội ác không thể dung thứ.

Lúc này, Diệp Phi đang thảm hại ngồi trên một khúc gỗ mục sần sùi ở góc sân. Chiếc ghế nằm bằng trúc yêu thích của y đã bị tên nhị đồ đệ Sở Tiêu trong một phút ngộ đạo bóp nát thành đống củi vụn. Y uể oải gõ nhẹ chiếc quạt giấy vào lòng bàn tay, phát ra những tiếng “bạch, bạch” nhịp nhàng đầy vẻ chán chường. Cái bụng của một vị Kim Đan Cảnh sơ kỳ đáng ra phải sớm tịch cốc từ lâu, thế nhưng lúc này lại đang biểu tình bằng những tiếng “ột, ột” vô cùng thảm thiết.

“Sư phụ! Nước sôi rồi ạ!”

Một giọng nói trong trẻo, ngọt ngào như chim sơn ca hót vang lên từ phía gian bếp tạm bợ dưới mái hiên. Bạch Linh Nhi, lúc này đã là một thiếu nữ mười lăm mười sáu tuổi vô cùng đáng yêu, đang lăng xăng chạy ra chạy vào. Bộ y phục vải thô màu xám loang lổ không thể che giấu được vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh nhẹn của nàng. Hai chiếc tai mèo màu xám tro trên đỉnh đầu khẽ vểnh lên, xoay trái xoay phải để nghe ngóng, còn chiếc đuôi lông xù dài thượt phía sau thì ngoáy liên tục thành những vòng tròn hoàn mỹ biểu thị cho sự phấn khích tột độ.

Diệp Phi khẽ liếc mắt nhìn qua. Trên bếp lửa bập bùng, một cái nồi sắt đen thui, méo mó và rỉ sét loang lổ đang run rẩy phát ra những tiếng “két, két” khô khốc. Cái nồi này là báu vật mà Diệp Phi nhặt được từ góc vườn, kiếp trước y toàn dùng nó để úp mì tôm, thế mà giờ đây nó lại được trưng dụng để gánh vác sứ mệnh ẩm thực vĩ đại nhất Vô Ưu Phong.

Bạch Linh Nhi hăm hở ôm một đống “nguyên liệu” vừa hái được từ sườn núi đặt lên chiếc bàn gỗ sứt sẹo. Khứu giác nhạy bén gấp vạn lần người thường của tộc Linh Miêu giúp nàng ngửi ra từng luồng dược lực ẩn giấu trong đống cỏ dại kia. Nàng phấn khích chỉ tay vào đống đồ:

“Sư phụ, đồ nhi đã chuẩn bị xong rồi! Đây là Hỏa Linh Chi ba trăm năm tuổi mà nhị sư huynh vừa nhổ được dưới thác, còn đây là Tinh Thần Quả chứa đựng hàn băng linh lực cực hạn. Đồ nhi định bỏ hết vào nồi nấu chung với thịt sấy, nhưng mà…”

Bạch Linh Nhi gãi gãi đầu, hai tai mèo khẽ cụp xuống đầy vẻ bối rối. Nàng nhìn chằm chằm vào nồi nước đang sủi bọt khí màu đỏ lam xen kẽ.

Lực lượng của Hỏa Linh Chi cực dương, nóng bỏng như lửa đốt; trong khi Tinh Thần Quả lại cực âm, lạnh lẽo thấu xương. Hai luồng linh lực này vừa tiếp xúc với nước nóng liền như nước với lửa, không ngừng va chạm, gầm rú trong lòng nồi sắt. Những bọt khí to bằng nắm tay nổi lên rồi vỡ ra “bùm, bùm”, bắn ra những tia sáng đỏ lam đầy tính hủy diệt. Cái nồi sắt đáng thương bắt đầu đỏ rực lên, rồi lại nhanh chóng bị phủ một lớp băng mỏng, cứ thế lặp đi lặp lại như một cái đèn nhấp nháy bị chập điện.

“Sư phụ, hình như hai thứ này không chịu chơi chung với nhau.” Bạch Linh Nhi lo lắng nói, chiếc đuôi mèo xù lên như một cây chổi quét trần. “Nếu cứ tiếp tục đun thế này, đồ nhi e là cái nồi sắt này sẽ nổ tung mất. Mà nổ nồi thì… chúng ta sẽ không có lẩu ăn, đồ nhi còn có nguy cơ bị phạt quét nhà với ca ca Trần Huyền nữa!”

Diệp Phi nhìn cái nồi đang rung lên bần bật như sắp sửa tiến hóa thành một quả lựu đạn linh lực, khóe mắt khẽ giật giật.

*Đùa gì thế? Ta đã nhịn đói nửa ngày trời chỉ để chờ một bữa lẩu cay xé lưỡi, thế mà các ngươi lại định dùng bom linh lực để nổ bay cái bếp của ta sao?*

*Không được, vì cái dạ dày tội nghiệp này, ta bắt buộc phải ra tay lách luật thôi!*

Diệp Phi thong thả đứng dậy, đôi guốc mộc gõ lên nền đất phát ra tiếng “cộc, cộc” uể uải. Y đi tới trước bếp lửa, nhìn cái nồi đang có xu hướng phình to ra, khẽ thở dài một tiếng đầy vẻ cao thâm mạt trắc.

“Linh Nhi, ngươi quá chấp nhất vào hình thức rồi.” Diệp Phi nhàn nhạt mở miệng, giọng điệu mang theo sự lười biếng nhưng lại tràn ngập một loại uy nghiêm huyền bí. “Ngươi nghĩ luyện đan là gì? Là phải dùng thần đỉnh trăm năm, là phải canh chừng độ lửa, là phải tuân theo những công thức cứng nhắc trong sách cổ sao?”

Bạch Linh Nhi tròn xoe mắt, hai tai mèo dựng đứng lên, nín thở lắng nghe. Nàng cảm giác được, sư phụ lại chuẩn bị truyền thụ cho nàng chí lý đại đạo rồi!

Diệp Phi khẽ vung quạt giấy, che đi nửa khuôn mặt đang buồn ngủ, trong lòng thầm gọi hệ thống: *Hệ thống, tiêu tốn Điểm Định Nghĩa, định nghĩa lại quá trình nấu lẩu cho ta!*

[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm đã sẵn sàng. Kính mời ký chủ thiết lập định nghĩa mới cho hành vi “Nấu Lẩu”.]

Diệp Phi hắng giọng, âm thầm đọc lời thoại mà y đã chuẩn bị sẵn từ khi còn nằm bò trên khúc gỗ mục:

*Ta định nghĩa: Nồi lẩu này chính là Vạn Vật Lò Luyện. Quá trình nấu lẩu chính là quá trình dung hợp ngũ hành tương sinh tương khắc. Gia vị thả vào chính là các yếu tố âm dương điều hòa. Cho dù là nguyên liệu bạo ngược đến đâu, một khi đã vào nồi lẩu của Vô Ưu Phong, đều phải ngoan ngoãn hóa giải xung đột, tương trợ lẫn nhau để đạt đến trạng thái ẩm thực hoàn mỹ nhất!*

[Ting! Phát hiện định nghĩa mang tính lật đổ quy tắc hóa học và linh lực học truyền thống. Tiêu tốn 100 Điểm Định Nghĩa. Thiết lập thành công!]

[Quy tắc mới đã được ghi đè vào hệ thống Thiên Đạo của khu vực Vô Ưu Phong: “Vạn Vật Lò Luyện – Ngũ Vị Hòa Hợp”.]

Ngay trong khoảnh khắc âm thanh hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi, một sự thay đổi long trời lở đất đã diễn ra ngay trước mắt Bạch Linh Nhi.

Bầu không khí xung quanh bếp lò bỗng nhiên ngưng đọng lại. Những bọt khí bạo ngược đỏ lam đang nổ “bùm bùm” bỗng nhiên khựng lại giữa chừng, rồi từ từ xẹp xuống. Lửa đỏ rực và băng lạnh lẽo vốn đang cắn xé lẫn nhau, nay bỗng nhiên bắt đầu hòa quyện, xoay tròn quanh tâm nồi tạo thành một đồ hình Thái Cực Âm Dương vô cùng hoàn mỹ.

Sức nóng của Hỏa Linh Chi biến thành ngọn lửa ấm áp ôm lấy vị ngọt thanh mát, lạnh lẽo của Tinh Thần Quả. Chúng không còn triệt tiêu nhau, mà ngược lại, bổ khuyết cho nhau, tạo ra một luồng sinh khí dồi dào chưa từng có.

Chiếc nồi sắt đen thui gỉ sét vốn đang rung bần bật bỗng nhiên phát ra tiếng ngân vang trầm hùng như tiếng chuông chùa cổ kính. Những vết rỉ sét trên thân nồi từ từ bong tróc ra, lộ ra lớp kim loại đen tuyền, bóng loáng, bên trên tự động khắc họa nên những đường vân cổ xưa, huyền bí của đại đạo.

Một mùi thơm nồng nàn, cay ấm của hoa tiêu, ớt chỉ thiên hòa quyện cùng mùi thơm ngọt lịm, thanh khiết của thảo dược ngàn năm bỗng nhiên bùng phát, xộc thẳng vào mũi hai thầy trò. Mùi thơm ấy không hề nồng nặc khó chịu, mà dịu ngọt, sảng khoái đến mức chỉ cần ngửi một hơi, toàn bộ kinh mạch trong cơ thể đều như được khai thông, linh lực trong đan điền tự động vận hành nhanh hơn gấp mười lần!

“Cái này…”

Bạch Linh Nhi đứng sững sờ tại chỗ, đôi mắt xanh biếc trợn tròn lên, chiếc đuôi mèo sau mông cứng đờ ra như một khúc gỗ.

Nàng có Đan Đạo Thần Thể, nên nàng là người cảm nhận rõ ràng nhất sự biến đổi của quy tắc trong cái nồi kia.

Trong nhận thức của nàng, cái nồi sắt rách nát kia giờ đây không còn là một vật vô tri vô giác nữa. Nó đã biến thành một cái “Lò Luyện” thực sự, nhưng không phải để luyện đan dược hình tròn cứng ngắc, mà là để luyện hóa “Vạn Vật” thành một thể thống nhất!

*Vạn vật đều có thể làm nguyên liệu… Ngũ vị hương chính là ngũ hành tương sinh tương khắc…*

*Trời đất ơi! Sư phụ vừa mới làm cái gì thế này?!*

*Người chỉ đứng đó, nhẹ nhàng vung quạt một cái, thế mà đã thay đổi hoàn toàn quy tắc vận hành của linh lực âm dương!*

*Đây không phải là thuật luyện đan thông thường nữa, đây là… Khẩu Xuất Cuồng Ngôn, Ngôn Xuất Pháp Tùy! Người đã dùng ý chí của mình để định nghĩa lại quy luật của trời đất!*

Bạch Linh Nhi kích động đến mức toàn thân run rẩy, hai tai mèo khẽ run lên bần bật. Nàng nhìn Diệp Phi bằng ánh mắt sùng bái cuồng nhiệt đến mức gần như hóa thành thực thể rực cháy.

*Sư phụ bảo mình nấu ăn, thực chất là đang dùng cái nồi lẩu này để dạy cho mình chân lý chí cao của Đan Đạo!*

*Đúng vậy! Đan dược hình tròn thì có gì hay ho? Vừa cứng vừa khó nuốt! Nước lẩu cay nồng, dung hợp vạn vật, uống một ngụm là có thể trực tiếp hấp thu toàn bộ tinh hoa, đó mới chính là đỉnh cao của Đan Đạo Thần Thoại!*

“Đồ nhi hiểu rồi! Đồ nhi hoàn toàn hiểu rồi!”

Bạch Linh Nhi bỗng nhiên hét lên một tiếng phấn khích, dọa Diệp Phi giật nảy mình suýt chút nữa thì làm rơi chiếc quạt giấy.

Nàng nhanh như chớp giật lấy chiếc vá gỗ lớn, bắt đầu khuấy động nồi nước lẩu. Mỗi một động tác khuấy của nàng không còn là động tác nấu ăn tầm thường nữa, mà mang theo một loại nhịp điệu kỳ bí, hô ứng với quy tắc của “Vạn Vật Lò Luyện”.

Linh lực năm màu từ cơ thể nàng tuôn ra, hóa thành những đốm sáng lấp lấp lánh lánh rơi vào trong nồi. Nước lẩu đỏ hồng hực bắt đầu sôi sùng sục “ục, ục” đầy vui sướng, tỏa ra những luồng khói trắng kết thành hình thù của những con linh thú nhỏ đang nhảy múa trên miệng nồi.

Diệp Phi nhìn tiểu linh miêu đang múa vá đầy hăng hái, khóe miệng khẽ giật giật, thầm nghĩ trong lòng:

*Này này… ta chỉ muốn ăn một bữa lẩu cay bình thường thôi mà. Sao cái đứa này nhìn giống như đang làm phép triệu hồi tà thần thế kia?*

*Thôi kệ đi, miễn là lẩu ngon và không bị nổ bếp là được.*

Y thong thả quay trở lại khúc gỗ mục, tiếp tục công cuộc nằm ngửa chờ ăn.

Thế nhưng, thế giới này dường như chưa bao giờ để cho Diệp Phi được yên ổn nằm ngửa một cách trọn vẹn.

Ngay khi mùi thơm của nồi lẩu cay bắt đầu lan tỏa ra ngoài ranh giới mười trượng của căn nhà tranh, một vị khách không mời mà đến đã xuất hiện.

Ở phía rìa ngoài của Vô Ưu Phong, một sinh vật nhỏ bé đang lén lút bò trườn qua những bụi cỏ rậm rạp. Đó là một con chuột nhỏ, nhưng toàn thân nó lại phủ một lớp lông màu vàng kim rực rỡ, lấp lánh dưới ánh trăng. Đặc biệt, trên đỉnh đầu nó có một vết bớt hình mặt trời đỏ rực.

Đây chính là “Thái Dương Linh Thử” – một loại linh thú cực kỳ quý hiếm, có khứu giác siêu phàm chuyên dùng để tầm bảo và thám thính của Thái Dương Thánh Địa. Nó được Vương Sâm thả ra trước đó để lén lút bò lên Vô Ưu Phong, nhằm thám thính thực hư về vị “ẩn thế chí tôn” đang cư ngụ nơi đây.

Lúc này, con linh thử nhỏ bé đang vô cùng chật vật. Cái mũi nhỏ của nó không ngừng hắt hơi vì tàn dư của mùi hôi thối kinh hoàng từ vụ nổ “dĩ xú chế địch” của Cổ Hà ở phía tây nam dội lại. Nó đang vô cùng hối hận vì đã nhận cái nhiệm vụ quái quỷ này.

Thế nhưng, ngay khi nó bò sát đến ranh giới mười trượng của căn nhà tranh, một mùi thơm kỳ dị bỗng nhiên xộc thẳng vào mũi nó.

Mùi thơm ấy… ngọt ngào như linh dược vạn năm, lại cay nồng kích thích mọi tế bào thần kinh, mang theo một sức hút chí mạng không thể cưỡng lại đối với bất kỳ loài linh thú tầm bảo nào.

Con Thái Dương Linh Thử khựng lại. Hai mắt nó vốn màu đỏ, nay bỗng nhiên biến thành hình hai cái đùi gà quay rực sáng. Nó hoàn toàn quên mất nhiệm vụ thám thính của mình, quên luôn cả sự nguy hiểm của Vô Ưu Phong. Nó chỉ biết rằng, cái mùi thơm kia đang kêu gọi nó, thúc giục nó phải đến ăn bằng mọi giá!

“Chuýt! Chuýt!”

Nó hóa thành một vệt sáng màu vàng kim, nhanh như chớp vượt qua ranh giới mười trượng.

Nhờ màng lọc nano siêu cấp của Diệp Phi, luồng độc khí tím đen bám trên lông của con chuột lập tức bị phân hủy sạch sẽ, hóa thành hương hoa nhài thanh khiết. Nhưng bản thân con chuột thì không bị cản lại, nó phóng thẳng về phía ánh lửa bập bùng dưới mái hiên nhà tranh.

Lúc này, Bạch Linh Nhi vừa mới thả mớ thịt sấy vào nồi, đang quay lưng lại để lấy thêm bát đũa.

Con Thái Dương Linh Thử lao đến như một mũi tên. Mùi thơm từ nồi lẩu sôi sùng sục khiến nó hoàn toàn mất đi lý trí. Nó không hề do dự, nhảy vọt lên cao một vòng ba trăm sáu mươi độ hoàn mỹ trên không trung, rồi…

*Tõm!*

Nó nhảy thẳng vào giữa nồi lẩu đang sôi sùng sục!

“Á!” Bạch Linh Nhi vừa quay lại liền nhìn thấy cảnh tượng đó, không khỏi hét lên một tiếng kinh hãi. “Sư phụ! Có con chuột nhảy vào nồi lẩu của chúng ta rồi!”

Diệp Phi cũng biến sắc, bật dậy khỏi khúc gỗ mục.

*Cái gì?! Con chuột nhảy vào nồi lẩu?!*

*Bữa tối của ta! Nồi lẩu cay yêu quý của ta! Sao lại có con chuột tự tử bằng cách nhảy vào nồi lẩu thế này?!*

*Thế này thì còn ăn uống gì được nữa! Bẩn chết đi được!*

Diệp Phi cảm thấy tiền đồ ẩm thực của mình sụp đổ hoàn toàn trong tích tắc. Y định lao đến đổ nồi nước lẩu đi, nhưng ngay lập tức, một hiện tượng kỳ dị lại xảy ra.

Con Thái Dương Linh Thử sau khi nhảy vào nồi nước lẩu “Vạn Vật Lò Luyện”, đáng ra phải bị luộc chín và biến thành một đống xương tàn trong vòng một nốt nhạc do nhiệt độ và dược lực kinh khủng của Hỏa Linh Chi.

Thế nhưng, dưới tác động của quy tắc “Vạn Vật Lò Luyện” và “Ngũ Vị Hòa Hợp” mà Diệp Phi vừa mới định nghĩa, cái nồi này không cho phép bất kỳ sự hủy diệt vô lý nào xảy ra. Tất cả những gì đi vào trong nồi, đều phải được “dung hợp” và “luyện hóa” thành trạng thái hoàn mỹ nhất.

Toàn bộ nước lẩu trong nồi bỗng nhiên bùng phát ra một luồng ánh sáng vàng kim chói lọi.

Con chuột vàng kim kia không hề bị luộc chín. Ngược lại, dược lực khổng lồ tích tụ trong cơ thể của một con linh thú tầm bảo ăn toàn linh dược trăm năm bỗng nhiên bị nồi lẩu “vắt” sạch sẽ ra ngoài.

Lớp lông vàng kim của nó tan chảy vào nước lẩu, biến nước lẩu từ màu đỏ hồng hực chuyển sang một màu đỏ ánh kim vô cùng lộng lẫy, như thể được rát bằng những hạt bụi vàng của các vì tinh tú. Mùi thơm của nồi lẩu bỗng chốc tăng lên gấp trăm lần, lan tỏa ra khắp Vô Ưu Phong, khiến cho những loài chim muông đang ngủ say trong rừng cũng phải giật mình tỉnh giấc, hướng về phía nhà tranh mà kêu vang đầy thèm khát.

Bản thân con Thái Dương Linh Thử, sau khi bị “lọc” sạch toàn bộ tạp chất và dược lực bạo ngược trong cơ thể, bỗng nhiên bắt đầu co rút lại.

Da thịt của nó biến đổi, cấu trúc xương cốt của nó được tái tạo hoàn toàn dưới quy tắc đan đạo của nồi lẩu.

*Bùm!*

Một tiếng nổ nhỏ vang lên, một luồng khói trắng hình tròn bay ra. Từ trong nồi lẩu, một sinh vật béo tròn trùng trục bỗng nhiên nhảy vọt ra ngoài, đáp xuống mặt bàn gỗ một cách vững vàng.

Đó không còn là con chuột vàng kim gầy gò lúc trước nữa.

Hiện ra trước mặt Diệp Phi và Bạch Linh Nhi là một con thú nhỏ béo ú nần, tròn xoe như một quả bóng tuyết, lông trắng muốt không một sợi tạp chất. Trên đỉnh đầu nó, vết bớt hình mặt trời đã biến mất, thay vào đó là một hoa văn hình đóa hoa tiêu nhỏ màu đỏ vô cùng ngộ nghĩnh. Hai cái tai nó dài ra, cái đuôi ngắn ngủn khẽ ngoáy ngoáy.

Nó đã bị nồi lẩu “luyện hóa” và tiến hóa ngược dòng, từ một con chuột thám thính tầm thường biến thành một loại sinh vật thần thoại chưa từng xuất hiện: “Lẩu Đạo Thần Thú” (hoặc đơn giản là một con thỏ ngọc béo ú biết thử độc).

Con thú nhỏ béo tròn lắc lắc cái đầu, hai mắt nó lúc này không còn màu đỏ điên cuồng nữa, mà trong vắt như nước hồ thu. Nó nhìn Bạch Linh Nhi, rồi lại nhìn Diệp Phi, bỗng nhiên quỳ rạp hai chân trước xuống bàn, cung kính cúi đầu “chuýt, chuýt” vài tiếng đầy vẻ thần phục.

Nó đã hoàn toàn bị thuần hóa bởi quy tắc của Vô Ưu Phong, tự nguyện trở thành sủng vật kiêm chân chạy vặt cho gian bếp của Linh Nhi.

Bạch Linh Nhi đứng ngây người nhìn con thú nhỏ béo tròn trên bàn, rồi lại nhìn nồi nước lẩu đang tỏa ra ánh sáng vàng kim lộng lẫy và mùi thơm chấn động tâm can kia.

Nàng hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng dược lực tinh thuần đến mức khó tin đang cuộn trào trong nồi.

*Cái này… cái này không phải là nước lẩu bình thường nữa!*

*Dược lực của Hỏa Linh Chi, Tinh Thần Quả, cộng thêm toàn bộ tinh hoa bản nguyên của một con Thái Dương Linh Thử… tất cả đã được dung hợp một cách hoàn mỹ không một chút tỳ vết!*

*Đây chính là… Cửu Chuyển Thần Đan dưới dạng lỏng!*

*Hơn nữa, con chuột kia không những không chết, mà còn được gột rửa toàn bộ phàm thai, tiến hóa thành thần thú!*

*Trời đất ơi! Luyện đan mà không làm hại đến sinh mệnh, ngược lại còn giúp sinh mệnh tiến hóa! Đây chính là cảnh giới chí cao vô thượng của Đan Đạo: Khởi Tử Hồi Sinh, Tạo Hóa Chúng Sinh!*

Bạch Linh Nhi xúc động đến mức nước mắt lưng tròng. Nàng quay sang nhìn Diệp Phi, hai tai mèo run lên bần bật vì phấn khích:

“Sư phụ! Người… người quả thực là Thần Minh tái thế! Đồ nhi hôm nay đã được mở mang tầm mắt! Hóa ra, nấu lẩu thực sự là phương pháp luyện đan đỉnh cao nhất thế gian này!”

Diệp Phi nhìn con thỏ béo ú trên bàn, rồi lại nhìn nồi nước lẩu lấp lánh ánh vàng kim, trong lòng không khỏi dâng lên một cảm giác dở khóc dở cười cực hạn.

*Ơ kìa… Thế này cũng được sao?*

*Ta chỉ là lười biếng không muốn dọn dẹp đống đổ nát nếu cái nồi bị nổ, nên mới định nghĩa bừa một chút. Thế mà lại vô tình biến con chuột thám tử của người ta thành một con thỏ béo thử độc, còn biến nồi lẩu thành Thần Đan lỏng luôn rồi?*

*Cái hệ thống này… quả thực là ảo ma Canada quá đi mất!*

Y khẽ ho một tiếng, cố gắng duy trì vẻ mặt bình thản như nước hồ thu, thong thả ngồi xuống khúc gỗ mục, nhàn nhạt nói:

“Đã biết thâm ý của ta, vậy thì còn không mau múc lẩu ra? Ta đói lắm rồi.”

“Vâng ạ! Đồ nhi dâng lẩu cho sư phụ ngay đây!”

Bạch Linh Nhi hăng hái đáp lời, nhanh nhẹn múc một bát lẩu đầy ắp thịt sấy cùng nước dùng vàng kim óng ánh, cung kính dâng lên bằng hai tay. Con thỏ béo tròn bấy giờ cũng rất biết điều, dùng hai chân trước ôm lấy một đôi đũa tre sạch sẽ, nhảy tót lên vai Linh Nhi rồi dâng đũa cho Diệp Phi với vẻ mặt vô cùng nịnh nọt.

Diệp Phi nhận lấy bát lẩu và đôi đũa, khẽ gật đầu hài lòng.

Y gắp một miếng thịt sấy đã thấm đẫm nước lẩu vàng kim đưa vào miệng.

Ngay trong khoảnh khắc miếng thịt chạm vào đầu lưỡi, một vụ nổ hương vị thực sự đã diễn ra trong khoang miệng Diệp Phi. Vị cay nồng, ấm nóng của hoa tiêu kích thích mọi vị giác, hòa quyện cùng vị ngọt thanh khiết, mát lạnh của Tinh Thần Quả tạo nên một sự cân bằng hoàn mỹ đến mức khó tin. Miếng thịt sấy vốn khô khốc, nay lại mềm mại, mọng nước và tràn ngập linh khí tinh thuần.

Nước lẩu trôi xuống cổ họng ấm áp, lập tức hóa thành một luồng dòng ấm áp lan tỏa ra khắp tứ chi bách骸 của y.

[Ting! Ký chủ ăn vụng… à không, thưởng thức “Vạn Vật Lò Luyện Lẩu Đan”, nhận được phản hồi dược lực cực hạn.]

[Tu vi của ký chủ tự động tăng vọt!]

[Kim Đan Cảnh sơ kỳ… Kim Đan Cảnh trung kỳ… Kim Đan Cảnh hậu kỳ!]

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã đột phá lên Kim Đan Cảnh hậu kỳ một cách vô cùng nhàn nhã bằng phương pháp ăn lẩu nằm ngửa!]

Diệp Phi suýt chút nữa thì sặc nước lẩu.

*Khoan đã! Cái gì thế này?!*

*Ta chỉ ăn một bát lẩu thôi mà! Sao lại đột phá liên tục hai tiểu cảnh giới thế này?!*

*Ta đã nói là ta muốn nằm ngửa, ta không muốn đột phá nhanh như vậy mà! Tu vi tăng cao đồng nghĩa với việc rắc rối sẽ tìm đến cửa nhanh hơn! Cái hệ thống chết tiệt này có để cho ta yên ổn làm một kẻ lười biếng không hả?!*

Diệp Phi trong lòng khóc không ra nước mắt, nhưng bên ngoài vẫn phải cố gồng mình, vẻ mặt không chút gợn sóng, tiếp tục thong thả húp thêm một ngụm nước lẩu.

“Ngon lắm.” Y nhàn nhạt khen một câu.

Bạch Linh Nhi nghe thấy thế, vui mừng đến mức chiếc đuôi mèo ngoáy tít thò lò như một cái chong chóng tre.

Đúng lúc này, từ phía con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, ba bóng người đang thong thả đi tới.

Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm rỉ sét đi đầu, gương mặt lạnh lùng thường ngày lúc này lại mang theo một vẻ ngơ ngác khó tả. Đi bên cạnh nàng là Sở Tiêu với thân hình cơ bắp cuồn cuộn nhưng gương mặt lại vô cùng thật thà, tay đang xách theo hai chiếc thùng nứt đáy đã được đổ đầy nước linh khí lấp lánh. Đi sau cùng là Diệp Hạo – thiếu niên nghèo mới đến, lúc này gương mặt vẫn còn chưa hết bàng hoàng sau khi chứng kiến màn tay không bóp nát không gian của nhị sư huynh.

“Mùi gì thế này… thơm quá…” Sở Tiêu hít hà một hơi, cái mũi to của hắn co giật liên tục. “Đại sư tỷ, muội có ngửi thấy không? Cái mùi này… hình như phát ra từ phía nhà tranh của sư phụ.”

Lâm Thư Dao không trả lời, nhưng bước chân của nàng đã tự động nhanh hơn. Khứu giác của một tu sĩ kiếm đạo nhạy bén giúp nàng nhận ra, luồng mùi thơm này không chỉ đơn thuần là thức ăn ngon, mà bên trong nó chứa đựng một loại quy tắc kiếm ý vô cùng sắc bén nhưng lại vô cùng dung hợp, dường như có thể gột rửa tâm cảnh của người ngửi thấy.

Khi ba người bước vào sân nhà tranh, cảnh tượng trước mắt khiến cả ba lập tức đứng hình.

Dưới mái hiên nhà tranh dột nát, sư phụ Diệp Phi đang thong thả ngồi trên khúc gỗ mục, tay cầm bát lẩu vàng kim ăn một cách vô cùng nhàn nhã. Bên cạnh y, một thiếu nữ tai mèo đáng yêu đang cầm vá khuấy nồi lẩu sôi sùng sục, và trên bàn gỗ… một con thỏ béo tròn múp míp đang hăng hái dùng chân trước gắp từng miếng củi thông linh ném vào bếp lửa một cách vô cùng thành thạo.

“Sư phụ…” Lâm Thư Dao ngơ ngác gọi một tiếng.

Diệp Phi khẽ ngước mắt lên, nhìn ba đứa đồ đệ đang đứng ngây người như phích nước ngoài sân, uể oải khoát tay nói:

“Đến rồi à? Đúng lúc lắm, Linh Nhi vừa mới nấu xong nồi lẩu cay. Các ngươi tự đi lấy bát đũa rồi vào ăn cùng cho vui. Ăn xong còn có sức mà… nằm ngửa.”

Sở Tiêu nghe thấy chữ “ăn” liền sáng mắt lên, lập tức vứt hai cái thùng gỗ sang một bên, hăm hở chạy vào bếp lấy bát đũa.

Lâm Thư Dao thì đứng im tại chỗ, ánh mắt nàng chăm chú nhìn vào nồi nước lẩu đang tỏa ra ánh sáng vàng kim lộng lẫy kia. Nàng cảm nhận được luồng kiếm ý sắc bén ẩn chứa trong nước lẩu – đó chính là kết quả của việc Hỏa Linh Chi cực dương tương khắc với Tinh Thần Quả cực âm, tạo ra một sự cân bằng tĩnh lặng nhưng đầy bộc phát, giống hệt như triết lý “Vô Tình Kiếm Đạo” của nàng.

*Sư phụ… người quả thực là dụng tâm lương khổ!*

*Người biết kiếm ý của mình gần đây đang gặp nút thắt, nên đã đặc biệt bảo Tam sư muội nấu nồi lẩu này, mượn sự dung hợp của ngũ hành để chỉ điểm cho mình cách dung hòa sát ý và sinh cơ trong kiếm đạo!*

*Trời ơi! Phương pháp chỉ điểm này… quả thực là huyền diệu đến mức không thể tưởng tượng nổi!*

Lâm Thư Dao hít một hơi thật sâu, đôi mắt lạnh lùng bỗng nhiên bùng phát ra hai luồng kiếm quang rực rỡ. Nàng hướng về phía Diệp Phi cúi đầu thật sâu, giọng nói run rẩy vì cảm động:

“Sư phụ gánh vác vạn vật, chỉ điểm đệ tử bằng nồi lẩu đại đạo này. Đệ tử… hoàn toàn lĩnh ngộ!”

Diệp Phi đang nhai dở miếng thịt sấy, nghe thấy thế suýt chút nữa thì nghẹn họng.

*Cái gì?! Lại lĩnh ngộ nữa rồi sao?!*

*Ta chỉ bảo các ngươi vào ăn lẩu thôi mà! Ngươi từ cái nồi lẩu cay này thì lĩnh ngộ được cái kiếm ý quái quỷ gì hả Lâm Thư Dao?!*

*Các ngươi rốt cuộc có để cho ta ăn một bữa cơm yên ổn không thế?!*

Y đau khổ nhắm mắt lại, nuốt ực miếng thịt xuống cổ họng, trong lòng tràn ngập sự bất lực tột cùng. Xem ra, cái con đường nằm ngửa của y, dưới sự “trợ giúp” nhiệt tình của đám đồ đệ não bổ này, càng ngày càng đi chệch hướng một cách không thể cứu vãn nổi rồi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8