Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 13: Thèm ăn lẩu và cuộc gặp gỡ với tiểu linh miêu Bạch Linh Nhi
Bạch Linh Nhi chưa từng nghĩ có một ngày cuộc đời mình lại rơi vào hoàn cảnh thê thảm như thế này.
Là một tiểu linh miêu thuộc Linh Miêu tộc ở Trung Giới, nàng vốn sở hữu khứu giác nhạy bén gấp vạn lần tu sĩ thông thường. Đối với nàng, thế giới này được cấu thành từ hàng triệu triệu mùi hương khác nhau. Nhưng hôm nay, cái thiên phú đáng tự hào ấy lại trở thành hình phạt tàn khốc nhất.
Cách đây nửa canh giờ, khi đang chật vật trốn chạy khỏi sự truy đuổi của đám thợ săn linh thú và vô tình lạc vào ranh giới của Vô Ưu Phong, một mùi hương kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử nhân loại bỗng nhiên từ hướng tây nam xộc thẳng vào mũi nàng. Đó là một thứ mùi hôi thối, nồng nặc, pha trộn giữa mùi rác thải tích tụ ngàn năm, mùi nước cống lộ thiên bị đun sôi, và một chút vị chua loét của linh dược bị thối rữa.
Cái mùi ấy đậm đặc đến mức gần như hóa thành thực thể, tạo thành một đám mây màu tím đen che phủ cả một góc trời. Bạch Linh Nhi thề bằng danh dự của tộc Linh Miêu rằng, khoảnh khắc ngửi thấy thứ mùi đó, hai mắt nàng trợn ngược, toàn thân co giật, suýt chút nữa thì hồn lìa khỏi xác ngay tại chỗ. Nàng thậm chí đã hoang mang tự hỏi, liệu có phải có vị ma đầu tuyệt thế nào đó vừa luyện thành một loại “Độc công” hủy thiên diệt địa, quyết tâm dùng mùi hôi thối để thanh lọc toàn bộ sinh linh trong phạm vi vạn dặm hay không.
“Khụt khịt… Khụ khụ…”
Bạch Linh Nhi dùng hai chân trước ôm chặt lấy chiếc mũi nhỏ hồng hào của mình, chiếc đuôi lông xù màu xám tro dựng đứng lên vì sợ hãi. Nàng run rẩy nép mình dưới một bụi cây rậm rạp bên sườn núi Vô Ưu Phong, nước mắt sinh lý chảy ròng ròng trên khuôn mặt mèo nhỏ nhắn. Đói khát, mệt mỏi và sự tra tấn về khứu giác khiến nàng gần như kiệt sức. Cái bụng nhỏ lép xẹp của nàng phát ra những tiếng “rột rột” biểu tình đầy tuyệt vọng.
Nhưng ngay khi nàng tưởng mình sắp chết vì ngạt thở và đói khát, một cơn gió nhẹ bỗng nhiên từ trên đỉnh núi thổi xuống.
Kỳ lạ thay, cơn gió này không hề mang theo chút mùi hôi thối kinh tởm ngoài kia. Ngược lại, nó mang theo một hương thơm thoang thoảng, thanh khiết của hoa nhài mùa hạ. Hương thơm ấy dịu nhẹ, mát rượi, giống như một bàn tay vô hình nhẹ nhàng vuốt ve và xoa dịu chiếc mũi đang bị tổn thương nghiêm trọng của nàng.
Bạch Linh Nhi ngơ ngác hé mắt. Nàng hít hà một hơi thật sâu, rồi lại hít thêm một hơi nữa.
“Meo…?”
Nơi này rõ ràng nằm ngay sát vùng phủ sóng của đám mây độc hại kia, tại sao không khí lại trong lành đến mức không tưởng thế này? Giống như có một bức tường vô hình nào đó đã triệt tiêu hoàn toàn mọi tạp chất và mùi hôi thối, chỉ giữ lại những gì tinh khiết nhất.
Nương theo hương hoa nhài thoang thoảng kia, khứu giác nhạy bén của Bạch Linh Nhi bỗng nhiên bắt được một tầng mùi hương khác. Đó là một mùi hương vô cùng kích thích, nồng ấm, cay nồng nhưng lại ngọt ngào, mang theo hơi thở của lửa ấm và thịt chín.
Bụng nàng lại kêu lên một tiếng thật lớn. Sự thèm ăn vốn bị dập tắt bởi mùi thối ngoài kia giờ đây bùng lên mạnh mẽ như lửa gặp dầu. Đầu óc tiểu linh miêu trống rỗng, bốn chân tự động bước đi theo sự dẫn dắt của mùi hương quyến rũ kia, chậm rãi bò lên đỉnh Vô Ưu Phong.
***
Trong khi đó, tại sân trước của căn nhà tranh dột nát trên đỉnh Vô Ưu Phong.
Diệp Phi đang ngồi xổm trên một khúc gỗ mục — vật thay thế tạm thời cho chiếc ghế nằm bằng trúc yêu thích vừa bị gã đồ đệ Sở Tiêu bóp nát vào chiều nay. Y tay cầm chiếc quạt giấy khẽ phe phẩy, gương mặt tuấn lãng đầy vẻ uể oải, miệng không ngừng lầm bầm tự giễu.
“Haiz, làm sư phụ quả thực là nghề có độ rủi ro cao nhất cái tu tiên giới này mà. Ta chỉ muốn nằm ngửa làm một con cá mặn ăn không ngồi rồi, thế quỷ nào lại tuyển phải một lũ đồ đệ toàn là chiến thần não bổ, khắc tinh của KPI thế này?”
Y liếc nhìn bảng điều khiển hệ thống đang hiển thị trong tâm trí mình:
[Điểm Định Nghĩa hiện tại: 4350]
[Vừa tiêu tốn: 50 Điểm Định Nghĩa]
[Nội dung chỉnh sửa: Định nghĩa không khí trong bán kính mười trượng quanh nhà tranh là màng lọc nano siêu cấp, tự động phân hủy và chuyển hóa mọi phân tử mùi hôi thối thành hương hoa nhài.]
Nhìn dòng thông báo, Diệp Phi khẽ thở dài, tự gõ quạt vào lòng bàn tay. Đúng là cái khó ló cái khôn, nhưng cái khôn này cũng tốn kém quá đi. Ai mà ngờ được cái lão già Cổ Hà kia lại có năng lực tự diễn dịch đỉnh cao đến thế? Lão cho rằng y cố tình kích nổ bãi rác của Cửu Huyền Tông để dùng chiêu “Dĩ xú chế địch” chôn vùi trưởng lão Thái Dương Thánh Địa.
“Dĩ xú chế địch cái đầu lão ấy! Ta là người văn minh, thanh lịch, làm sao có thể dùng cái chiêu thức bốc mùi như thế chứ? Đó là tai nạn lao động! Tai nạn do hệ thống chuyển hướng thám thính thôi có được không?!” Diệp Phi thầm gào thét trong lòng.
Nhưng dù sao thì rào chắn mùi hương cũng đã dựng lên xong, tạm thời y không phải ngửi cái mùi hủy diệt nhân tính kia nữa. Vấn đề lớn nhất hiện tại của Diệp Phi là: đói.
Từ lúc xuyên không đến thế giới này, y chưa được ăn một bữa nào ra hồn. Đại đồ đệ Lâm Thư Dao thì suốt ngày chỉ biết ôm kiếm, ăn uống đối với nàng giống như một thủ tục phiền phức, nàng thà gặm lương khô nhạt nhẽo còn hơn vào bếp. Nhị đồ đệ Sở Tiêu thì càng khỏi phải bàn, gã cơ bắp thật thà đó nướng thịt thì ngoài cháy đen bên trong sống nhăn, luộc rau thì quên bỏ muối, ăn vào không ngộ độc đã là nhờ “Bất Hoại Chi Thân” của Diệp Phi gánh còng lưng.
“Thèm lẩu quá…” Diệp Phi nuốt nước bọt, ký ức về những nồi lẩu cay Tứ Xuyên sùng sục, đỏ rực dầu ớt ở kiếp trước bỗng nhiên ùa về, cào xé ruột gan y.
Nghĩ là làm, dù lười đến chảy thây nhưng riêng chuyện ăn uống để thỏa mãn cái miệng, Diệp Phi vẫn có một sự kiên trì đáng kinh ngạc. Y đứng dậy, lết đôi guốc mộc vào gian bếp nhỏ rách nát bên cạnh nhà tranh.
Gian bếp này quanh năm suốt tháng đóng bụi, chỉ có vài cái nồi đất nung và một ít củi thông linh xếp ở góc. Diệp Phi lôi một cái nồi đất lớn ra, múc đầy nước suối Linh Lung do Sở Tiêu gánh về. Sau đó, y bắt đầu lục lọi đống “cỏ dại” và “hạt giống” mà mình nhặt nhặt nhạnh nhạnh được trong những lần đi dạo lười biếng trên núi.
“Cái cọng cỏ đỏ lòm này… nhìn giống ớt khô đấy, bỏ vào. Mấy hạt tròn tròn màu đen này ngửi có mùi hắc hắc giống hạt tiêu, cho thêm một vốc. À, còn củ nhân sâm ngàn năm mà Cổ Hà tặng hôm trước nữa, lấy dao gọt vài lát thả vào cho ngọt nước.”
Nếu có một vị luyện đan sư nào ở Trung Giới đứng đây lúc này, chắc chắn họ sẽ hộc máu mồm mà chết tại chỗ.
Bởi vì những thứ mà Diệp Phi đang coi là “ớt khô” và “hạt tiêu” thực chất là Hỏa Diễm Thảo vạn năm cực kỳ hiếm có — thứ có thể khiến tu sĩ hỏa hệ phát điên vì thèm muốn; và Tinh Thần Quả — thánh dược dùng để ngưng tụ thần thức. Thế mà y lại ném tất cả vào một cái nồi đất rách, dùng củi thông linh nhóm lửa lên để… nấu nước lẩu.
Lửa liếm dưới đáy nồi, nước suối Linh Lung nhanh chóng sôi sùng sục. Một mùi hương cay nồng, đậm đà, mang theo chút vị ngọt thanh của nhân sâm vạn năm bắt đầu lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, len lỏi qua những kẽ hở của mái lá và bay ra ngoài sân.
Diệp Phi hít hà một hơi, gương mặt lười nhác rốt cuộc cũng hiện ra một nụ cười thỏa mãn: “Đúng rồi, chính là cái mùi này! Tuy thiếu chút thịt bò Mỹ và đậu phụ, nhưng có chút thịt thú sấy khô của Sở Tiêu mang về gặm tạm cũng không tệ.”
Y với tay định lấy miếng thịt sấy khô đang treo trên xà nhà xuống.
Đúng lúc này, từ đống củi khô góc bếp bỗng vang lên một tiếng “sột soạt” rất khẽ.
Diệp Phi khựng lại. Y vốn dĩ nhạy cảm với những tiếng động lạ phá vỡ sự yên tĩnh của mình. Khẽ liếc mắt nhìn sang, y bỗng thấy một chiếc đuôi lông xù màu xám tro đang rụt rè thò ra từ sau khe hở giữa đống củi và bức tường đất.
Tiếp theo đó, một cái đầu nhỏ nhắn hiện ra.
Đó là một con mèo nhỏ có bộ lông màu xám nhạt loang lổ vết bùn đất, nhưng điều kỳ lạ là trên đỉnh đầu nó lại có hai chiếc tai mèo lớn hơn bình thường rất nhiều, đang khẽ động đậy theo từng nhịp thở. Đôi mắt nó to tròn, xanh biếc như ngọc bích, đang nhìn chằm chằm vào nồi nước lẩu đang bốc khói nghi ngút với vẻ thèm thuồng tột độ, nước miếng suýt chút nữa thì chảy ra ngoài.
“Ồ? Mèo hoang ở đâu ra thế này?” Diệp Phi nhướng mày.
Y khẽ quan sát kỹ hơn. Con mèo này tuy nhỏ bé, gầy gò đến mức trơ cả xương sườn, nhưng linh khí xung quanh nó lại dao động khá kỳ lạ. Hơn nữa, cái đuôi và đôi tai kia… rõ ràng không phải là mèo bình thường, mà là một tiểu yêu thuộc tộc Linh Miêu đang ở giai đoạn chưa hóa hình hoàn toàn.
Bạch Linh Nhi lúc này hoàn toàn không biết mình đã bị phát hiện. Đầu óc nàng đã bị mùi thơm quyến rũ của nồi nước lẩu khống chế hoàn toàn. Nàng thề, cả đời này nàng chưa từng ngửi thấy thứ gì thơm ngon đến mức này. So với nồi nước lẩu này, những linh đan diệu dược mà các vị trưởng lão trong tộc luyện chế ra chỉ là rác rưởi không hơn không kém!
“Chỉ một miếng thôi… ta chỉ liếm một miếng thôi rồi sẽ chạy ngay…” Bạch Linh Nhi thầm nhủ trong lòng, tự trấn an bản thân.
Nàng khẽ liếm mép, dùng bốn chân ngắn ngủn nhẹ nhàng rón rén bò ra khỏi đống củi, mắt không rời miếng thịt sấy khô đang treo lơ lửng trên xà nhà ngay phía trên nồi lẩu. Nàng lấy đà, hai chân sau khẽ nhún một cái, định bụng nhảy vọt lên vồ lấy miếng thịt rồi rút lui trong chớp mắt.
*Vút!*
Bạch Linh Nhi nhảy lên cực kỳ chuẩn xác. Nhưng ngay khi móng vuốt nhỏ của nàng chỉ còn cách miếng thịt sấy đúng một thốn, một bàn tay thon dài, thong thả nhưng nhanh đến mức không thể tin nổi bỗng nhiên thò ra từ hư không.
Bàn tay kia nhẹ nhàng tóm đúng vào phần da gáy của nàng, xách ngược nàng lên giữa không trung.
“Meo… Meo?!”
Bạch Linh Nhi giật nảy mình, bốn chân ngắn ngủn khua khoắng loạn xạ trong không khí. Nàng hoảng sợ quay đầu lại, liền đối diện với một khuôn mặt tuấn tú nhưng đầy vẻ lười nhác và ngái ngủ của một thanh niên mặc đạo bào xanh nhạt rộng rãi.
“Tiểu gia hỏa, gan cũng to đấy chứ. Dám vào tận bếp của ta để ăn trộm đồ ăn?” Diệp Phi nhếch môi cười, giọng điệu đầy vẻ trêu chọc.
Bạch Linh Nhi trong lòng hoảng hốt tột độ. Nàng là linh thú thuộc Linh Miêu tộc, tuy tu vi chưa cao nhưng bản năng sinh tồn lại cực kỳ nhạy bén. Khoảnh khắc bị bàn tay của Diệp Phi chạm vào, nàng bỗng cảm nhận được một luồng áp lực vô hình, mênh mông như biển cả áp đảo xuống.
Không có linh lực dao động mãnh liệt, không có uy áp ngập trời, nhưng cảm giác đó giống như nàng đang đối mặt với chính quy tắc của trời đất vậy. Chỉ cần người thanh niên này khẽ động ngón tay, nàng có thể lập tức tan biến khỏi thế gian này mà không để lại chút dấu vết nào.
*Trời đất ơi! Kẻ này… kẻ này không phải là phàm nhân!*
*Hắn là một vị siêu cấp cường giả lánh đời!*
Tam quan của Bạch Linh Nhi trong chớp mắt sụp đổ hoàn toàn. Nàng run lẩy bẩy, hai chiếc tai mèo cụp hẳn xuống, chiếc đuôi xù co quắp lại giữa hai chân sau, miệng phát ra những tiếng kêu “meo meo” yếu ớt đầy vẻ cầu xin tha thứ.
“Xin tiền bối tha mạng! Tiểu miêu biết sai rồi! Tiểu miêu chỉ vì quá đói nên mới mạo phạm…” Bạch Linh Nhi dùng ngôn ngữ của Linh Miêu tộc để truyền âm, giọng nói của một thiếu nữ non nớt vang lên trong đầu Diệp Phi, tràn đầy sự sợ hãi và hối lỗi.
Diệp Phi nghe thấy giọng nói truyền âm trong đầu, nhướng mày kinh ngạc: “Ơ, biết nói chuyện cơ à? Lại còn là một tiểu nha đầu?”
Y đặt Bạch Linh Nhi xuống mặt đất, nhưng vẫn dùng một ngón tay khẽ đè lên cái đầu nhỏ của nàng để ngăn nàng bỏ chạy. Diệp Phi ngồi xổm xuống, chống cằm nhìn con mèo nhỏ đang run rẩy dưới đất, trong lòng bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ vô cùng thú vị.
Hiện tại Vô Ưu Phong của y đang rơi vào tình trạng “dương thịnh âm suy” nghiêm trọng. Đại đồ đệ Lâm Thư Dao suốt ngày chỉ biết luyện kiếm, lạnh lùng như một tảng băng trôi. Nhị đồ đệ Sở Tiêu thì thật thà, cục mịch, chỉ biết gánh nước và đập phá đồ đạc. Tên đệ tử mới Diệp Hạo thì mang theo nợ máu sâu nặng, suốt ngày trầm mặc ủ rũ.
Tông môn thiếu đi một chút sinh khí, quan trọng nhất là… thiếu một người biết nấu ăn!
Diệp Phi liếc nhìn nồi lẩu đang sôi sùng sục, rồi lại nhìn con linh miêu nhỏ nhắn đang không ngừng nuốt nước bọt kia. Khứu giác của yêu tộc bẩm sinh nhạy bén với dược liệu, nếu có thể đào tạo con mèo này thành một đầu bếp riêng kiêm dược sư, chẳng phải sau này y sẽ có lẩu ngon ăn mỗi ngày mà không cần phải tự mình động tay vào sao?
Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Diệp Phi càng thêm phần “gian xảo”.
“Ngươi tên là gì?” Diệp Phi hỏi, ngón tay khẽ gãi gãi dưới cằm của Bạch Linh Nhi.
Cảm giác ngứa ngáy, dễ chịu bỗng nhiên truyền đến khiến Bạch Linh Nhi không tự chủ được mà khẽ híp mắt lại, tiếng “gừ gừ” nho nhỏ phát ra từ cổ họng. Nhưng nàng nhanh chóng nhận ra mình đang đứng trước một vị ẩn thế chí tôn, liền vội vàng nghiêm túc truyền âm trả lời: “Báo cáo tiền bối, tiểu miêu tên là Bạch Linh Nhi, thuộc Linh Miêu tộc…”
“Bạch Linh Nhi? Tên nghe cũng hay đấy.” Diệp Phi khẽ gật đầu, y buông tay ra, thong thả đứng dậy, cầm lấy một cái bát đất nhỏ bên cạnh, múc ra một bát nước lẩu đỏ rực, thơm phức.
Y đặt cái bát chứa thứ nước lẩu nóng hổi kia trước mặt Bạch Linh Nhi, nhàn nhạt nói: “Ta thấy ngươi đói đến mức sắp xỉu rồi. Ăn đi.”
Bạch Linh Nhi nhìn bát nước lẩu trước mặt, mùi thơm nồng đậm ập vào cánh mũi khiến nàng không thể kiềm chế được nữa. Nhưng nàng vẫn ngẩng đầu lên nhìn Diệp Phi với vẻ cảnh giác và hoài nghi: “Tiền bối… người thực sự cho tiểu miêu ăn sao? Không có độc chứ ạ?”
Diệp Phi tức cười, gõ nhẹ chiếc quạt giấy lên đầu nàng một cái: “Ta muốn giết ngươi thì cần gì phải dùng đến độc? Ăn hay không tùy ngươi, không ăn ta đổ đi.”
“Ăn! Tiểu miêu ăn!”
Bạch Linh Nhi vội vàng cúi đầu xuống, thò cái lưỡi hồng nhỏ nhắn ra, rụt rè liếm thử một ngụm nhỏ nước lẩu.
*Oanh!*
Khoảnh khắc giọt nước lẩu đầu tiên chạm vào đầu lưỡi của Bạch Linh Nhi, nàng bỗng cảm thấy đầu óc mình như nổ tung.
Một luồng dược lực tinh khiết, ấm áp và khổng lồ chưa từng có bỗng nhiên bùng phát trong khoang miệng nàng, sau đó nhanh chóng hóa thành một dòng suối ấm áp chảy xuôi theo thực quản, lan tỏa khắp tứ chi bách骸 của nàng.
Cảm giác mệt mỏi, đói khát tích tụ suốt nhiều ngày qua trong chớp mắt biến mất không để lại dấu vết. Những vết thương nhỏ do gai cào, đá bén cắt phải trong quá trình trốn chạy cũng tự động khép miệng và lành lặn với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy.
Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là hiệu quả trị thương.
Bạch Linh Nhi bỗng thấy đan điền của mình run lên bần bật. Luồng dược lực kia sau khi đi vào cơ thể nàng bỗng nhiên tự động phân tách thành năm luồng khí tức mang năm màu sắc khác nhau: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ. Năm luồng khí tức này xoay tròn xung quanh đan điền của nàng, tạo thành một cái vòng tròn hoàn mỹ, tương sinh tương khắc lẫn nhau, không ngừng gột rửa và rèn giũa kinh mạch của nàng.
*Đây… đây không phải là nước lẩu bình thường!*
*Đây là Cửu Chuyển Thần Đan! Không, thậm chí còn vượt xa cả Cửu Chuyển Thần Đan!*
*Nước lẩu này được nấu từ nước suối linh thiêng nhất, gia vị là tinh hoa của ngũ hành quy tắc! Kẻ nấu ra nồi nước lẩu này… rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới khủng bố đến mức nào?!*
Bạch Linh Nhi trợn tròn mắt nhìn Diệp Phi, trong lòng dâng lên một sự kinh hoàng và sùng bái không thể dùng ngôn từ nào diễn tả nổi. Nàng không màng đến việc nước lẩu còn nóng, bắt đầu cắm đầu vào bát, liếm láp một cách điên cuồng, như thể nếu dừng lại một giây thôi thì cơ duyên nghịch thiên này sẽ biến mất vậy.
Diệp Phi nhìn con mèo nhỏ đang ăn một cách ngon lành, trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng thông báo của hệ thống:
[Đinh! Phát hiện đối tượng phù hợp để thu nhận làm Tam đồ đệ: Bạch Linh Nhi (Linh Miêu tộc, mang trong mình Đan Đạo Thần Thể chưa thức tỉnh).]
[Yêu cầu ký chủ hoàn thành việc thu nhận đệ tử để tiếp tục nhận phần thưởng “Điểm Định Nghĩa” và củng cố quyền Root của Thiên Đạo.]
Diệp Phi cười thầm trong lòng. Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, hệ thống này quả thực rất biết cách chiều lòng người lười.
Y nhìn Bạch Linh Nhi đã liếm sạch sẽ đến mức cái bát đất sáng bóng như mới, khẽ hắng giọng, bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và thâm sâu:
“Linh Nhi, ngươi có biết nồi lẩu này ta nấu bằng thứ gì không?”
Bạch Linh Nhi lúc này toàn thân đang tỏa ra một làn sương mù màu hồng nhạt, đó là do dược lực quá mạnh đang phát tán ra ngoài. Nàng cung kính quỳ rạp hai chân trước xuống đất, truyền âm đầy vẻ sùng kính: “Tiểu miêu ngu muội, chỉ cảm nhận được trong nước lẩu này chứa đựng quy tắc ngũ hành tương sinh, cùng với dược lực của vô số thiên tài địa bảo vạn năm. Tiền bối quả thực là thần tiên hạ phàm!”
Diệp Phi khẽ lắc đầu, vẻ mặt đầy vẻ tiếc nuối cho sự “vô tri” của nàng: “Sai rồi, hoàn toàn sai rồi.”
Y khẽ phe phẩy quạt giấy, chậm rãi nói: “Thế nhân tu luyện đan đạo, suốt ngày chỉ biết vùi đầu vào những cái lò đồng lạnh lẽo, canh chừng từng chút lửa, tính toán từng lạng dược liệu. Bọn họ cho rằng đó là đan đạo, nhưng thực chất chỉ là hành vi rập khuôn, máy móc của kẻ phàm phu tục tử mà thôi.”
Bạch Linh Nhi nín thở, hai chiếc tai mèo dựng đứng lên, tập trung lắng nghe từng chữ một. Nàng cảm thấy một cánh cửa tri thức hoàn toàn mới đang dần hé mở trước mắt mình.
Diệp Phi chỉ tay vào nồi đất đang sôi sùng sục, giọng nói bỗng trở nên trầm bổng, mang theo một phong thái tựa như chí tôn giảng đạo:
“Nồi lẩu này, chính là Vạn Vật Lò Luyện của thiên địa. Nước lẩu này, chính là hiện thân của Ngũ Hành quy tắc tương sinh tương khắc. Còn những thứ gia vị ta bỏ vào kia… chính là tinh hoa đạo vận của vũ trụ. Luyện đan thực chất cũng giống như nấu ăn vậy. Kẻ có thể dung hợp vạn vật vào một nồi lẩu, khiến cho hương vị đạt đến sự cân bằng hoàn mỹ, kẻ đó chính là Đan Đạo Chí Tôn.”
Nói đến đây, Diệp Phi thầm ra lệnh cho hệ thống: “Hệ thống, kích hoạt năng lực Định Nghĩa Khái Niệm cho ta!”
[Đinh! Ký chủ vui lòng đưa ra nội dung định nghĩa.]
Diệp Phi nhếch môi: “Định nghĩa lại nồi lẩu này: Nồi lẩu là Vạn Vật Lò Luyện, gia vị là Ngũ Hành tương sinh tương khắc. Kẻ nào ăn vào và thấu hiểu được khái niệm này, sẽ lập tức thức tỉnh Đan Đạo Thần Thể, nhìn thấu mọi dược lý trong thiên hạ.”
[Đinh! Tiêu tốn 500 Điểm Định Nghĩa. Định nghĩa khái niệm thành công!]
*Oanh!*
Một tiếng nổ vô hình bỗng nhiên vang lên trong thức hải của Bạch Linh Nhi.
Nàng cảm thấy nồi nước lẩu đang sôi sùng sục trước mặt bỗng nhiên biến đổi. Trong mắt nàng, đó không còn là một nồi nước màu đỏ nữa, mà là một vầng thái cực đồ khổng lồ đang chậm rãi xoay tròn, diễn hóa ra sự hình thành và diệt vong của vạn vật chúng sinh.
Những cọng cỏ dại, những hạt tiêu đen trong nồi bỗng chốc biến thành những ký tự cổ xưa màu vàng kim, không ngừng bay lượn và khắc sâu vào trong linh hồn nàng.
“Luyện đan… chính là nấu ăn…”
“Nấu ăn… chính là luyện đan…”
“Vạn vật đều có thể làm nguyên liệu, ngũ vị hương chính là ngũ hành…”
Bạch Linh Nhi lẩm bẩm những lời này, đôi mắt xanh biếc bỗng nhiên bùng phát ra hai luồng ánh sáng rực rỡ. Toàn thân nàng bỗng nhiên bốc lên một luồng khói trắng dày đặc.
Trong làn khói trắng ấy, vóc dáng nhỏ bé của con mèo dần dần kéo dài ra. Hai chân sau hóa thành đôi chân thon dài, trắng nõn nà của một thiếu nữ; hai chân trước hóa thành đôi tay ngọc ngà mềm mại.
Khi làn khói tan đi, xuất hiện trước mặt Diệp Phi là một thiếu nữ khoảng mười lăm, mười sáu tuổi. Nàng mặc một bộ y phục bằng vải thô màu xám loang lổ, nhưng không thể che giấu được dung nhan đáng yêu, hoạt bát với đôi mắt tròn xoe lấp lánh như sao trời. Trên đỉnh đầu nàng, hai chiếc tai mèo màu xám tro khẽ vểnh lên, phía sau mông là một chiếc đuôi lông xù dài thượt đang khẽ ngoáy qua ngoáy lại đầy vẻ phấn khích.
Nàng đã hóa hình thành công!
Hơn nữa, trong đan điền của nàng, một đóa sen lửa năm màu bỗng nhiên thành hình, tỏa ra hương thơm dược thảo nồng nàn. Đó chính là Đan Đạo Thần Thể — thể chất huyền thoại mà ngàn vạn dược sư mơ ước cả đời cũng không thể có được!
Bạch Linh Nhi kinh ngạc nhìn nhìn hai bàn tay của mình, rồi lại sờ sờ khuôn mặt của mình. Nàng cảm nhận được luồng sức mạnh đan đạo cuồn cuộn trong cơ thể, cùng với những kiến thức về dược lý bỗng nhiên xuất hiện trong đầu rộng lớn như biển cả.
Nàng quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Diệp Phi dập đầu ba cái thật mạnh, giọng nói trong trẻo, xúc động đến mức run rẩy:
“Sư phụ tại thượng! Đồ nhi Bạch Linh Nhi, bái kiến sư phụ! Cảm ơn sư phụ đã ban cho đồ nhi cơ duyên nghịch thiên cải mệnh này!”
Diệp Phi thấy thế, khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn duy trì sự bình thản và cao thâm mạt trắc như cũ (dù trong lòng đang mở cờ trong bụng vì từ nay về sau đã có đầu bếp riêng miễn phí).
Y khẽ khoát tay, nhàn nhạt nói: “Đứng lên đi. Từ nay về sau, ngươi chính là Tam đệ tử của Vô Ưu Phong ta. Nhiệm vụ của ngươi rất đơn giản…”
Diệp Phi chỉ tay vào nồi lẩu và gian bếp: “Sau này, toàn bộ việc ăn uống của tông môn, đặc biệt là việc nấu lẩu cho ta, đều giao cho ngươi quản lý. Nếu nấu không ngon… ta sẽ phạt ngươi quét dọn nhà cửa cùng với Trần Huyền.”
Bạch Linh Nhi nghe xong, không hề cảm thấy tủi thân hay ấm ức, ngược lại hai mắt nàng sáng lên như hai cái đèn pha.
*Sư phụ thế mà lại giao cho mình quản lý gian bếp!*
*Đây không phải là một gian bếp bình thường! Đây là nơi diễn hóa đan đạo chí cao vô thượng!*
*Sư phụ giao nhiệm vụ này cho mình, rõ ràng là muốn mình mượn việc nấu ăn hàng ngày để không ngừng rèn luyện và ngộ đạo đan đạo!*
*Trời ơi! Thâm ý của sư phụ quả thực là sâu xa đến mức không thể lường trước được! Người thương yêu mình quá đi mất!*
Bạch Linh Nhi xúc động đến mức hai tai mèo run lên bần bật, dập đầu thề thốt: “Đồ nhi tuân mệnh! Đồ nhi nhất định sẽ dốc hết toàn lực, nấu ra những món ăn ngon nhất để không phụ sự kỳ vọng và khảo nghiệm của sư phụ!”
Diệp Phi nhìn vẻ mặt đầy vẻ quyết tâm và sùng bái cuồng nhiệt của Bạch Linh Nhi, trong lòng khẽ run lên một cái.
*Khoan đã… Cái biểu cảm này…*
*Sao nhìn giống hệt cái biểu cảm của Lâm Thư Dao và Sở Tiêu mỗi khi chuẩn bị phá phách thế nhỉ?*
*Không lẽ… mình lại vừa mới gaslight thành công thêm một đứa nữa rồi sao?!*
Y khẽ lắc đầu, xua tan đi cái suy nghĩ đáng sợ kia, thong thả ngồi xuống khúc gỗ mục, gõ quạt nói: “Được rồi, múc cho ta một bát lẩu đầy đủ thịt sấy đi. Ta đói lắm rồi.”
“Vâng ạ! Sư phụ chờ đồ nhi một chút, đồ nhi sẽ dùng Hỏa Linh Chi và Tinh Thần Quả nấu cho người một nồi lẩu ngon nhất thế gian!” Bạch Linh Nhi hăng hái nhảy chân sáo vào bếp, bắt đầu trổ tài.
Nhìn bóng lưng tràn đầy năng lượng của tiểu linh miêu, Diệp Phi khẽ thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào vách tường đất, hé mắt nhìn lên bầu trời đêm của Vô Ưu Phong.
Gió đêm vẫn thổi, hương hoa nhài vẫn thoang thoảng bay xa, hoàn toàn cách biệt với sự hỗn loạn và mùi hôi thối ngoài kia. Một cuộc sống nằm ngửa, có đồ đệ gánh vác mọi việc, xem ra cũng không đến nỗi tệ như y nghĩ.