Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 15: Bạch Linh Nhi nấu ra Cửu Chuyển Thần Đan dưới dạng nước lẩu

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:50 | Lượt xem: 1

Sở Tiêu vừa bưng chồng bát đất nung bước ra khỏi bục cửa thì “Oành” một tiếng nổ lớn vang lên ngay giữa sân, rung chuyển cả mặt đất dưới chân!

Nồi nước lẩu trước mặt Diệp Phi đột ngột phun ra một cột sáng chín màu rực rỡ, lao thẳng lên chín tầng mây. Luồng sáng mạnh đến mức xé toạc màn đêm của Vô Ưu Phong, nhuộm hồng cả một khoảng trời bằng những dải mây ngũ sắc cát tường. Tiếng rồng ngâm phượng hót mơ hồ vang vọng khắp hư không, mang theo một mùi đan hương nồng nàn đến mức chỉ cần hít một hơi, toàn bộ kinh mạch trong người đã tự động giãn nở, linh lực cuồn cuộn tựa đại dương.

“Yêu quái phương nào!”

Lâm Thư Dao quát lớn một tiếng, hắc kiếm rỉ sét sau lưng lập tức rời vỏ, hóa thành một đạo kiếm quang đen kịt dài hàng chục trượng, che chắn ngay trước mặt Diệp Phi. Kiếm ý của nàng sắc bén vô song, xé rách gió đêm, chuẩn bị nghênh chiến với bất kỳ kẻ địch nào dám làm phiền sư phụ ăn tối.

“Đại sư tỷ, không phải yêu quái! Là… là cái nồi lẩu kia!”

Sở Tiêu mắt trợn ngược, bàn tay gân guốc vốn dĩ có thể bóp nát không gian lúc này lại run rẩy suýt làm rơi cả chồng bát đất. Hắn chỉ vào cái nồi sắt rách đang sôi sùng sục, nơi những luồng dược lực vàng kim đang ngưng tụ thành chín con rồng nhỏ bằng ánh sáng, lượn lờ xung quanh thành nồi.

Bạch Linh Nhi thì sợ hãi nhảy dựng lên, hai cái tai mèo trên đầu dựng đứng như hai chiếc anten thu sóng, chiếc đuôi xù lông dựng ngược lên như cây chổi quét nhà. Nàng cuống cuồng dùng cái vá múc canh gõ cộc cộc vào thành nồi, miệng la oai oái:

“Ơ kìa! Ta chỉ nấu lẩu cay thôi mà! Sao nó lại tự bay lên thế này? Sư phụ cứu mạng! Nồi lẩu của con sắp thành tinh rồi!”

Diệp Phi ngồi trên khúc gỗ mục, tay cầm bát đũa đờ đẫn cả người. Y nhìn cột sáng chín màu đang không ngừng phun trào kia, khóe mắt giật giật liên hồi.

*Hệ thống! Ngươi ra đây giải thích cho ta xem thế này là thế nào?!*

*Ta chỉ cho nàng cái định nghĩa ‘Vạn vật lò luyện, gia vị là Ngũ Hành tương sinh’ để nàng nấu lẩu cho ngon, cho nhanh chín thôi mà! Tại sao bây giờ nó lại biến thành cái lò phản ứng hạt nhân thế này?!*

[Đinh! Hệ thống phản hồi: Ký chủ đã định nghĩa nồi lẩu là ‘Vạn Vật Lò Luyện’. Thuộc tính này có cấp độ ưu tiên tối cao, tự động cưỡng chế dung hợp Hỏa Linh Chi (Cực Dương) và Tinh Thần Quả (Cực Âm) đạt đến trạng thái cân bằng tuyệt đối của vũ trụ. Quá trình này đã vượt qua giới hạn của Đan đạo thông thường, trực tiếp diễn hóa ra ‘Cửu Chuyển Thần Đan’ thể lỏng.]

[Cảnh báo: Do dược hiệu của Cửu Chuyển Thần Đan quá mức nghịch thiên, đã chọc giận quy tắc Thiên Đạo cũ. Đan Kiếp cấp chín đang tích tụ trên đỉnh đầu Vô Ưu Phong. Đếm ngược ba mươi giây trước khi sét đánh xuống.]

*Đan Kiếp?! Lại là thiên lôi?!*

Diệp Phi ngẩng đầu nhìn lên trời. Quả nhiên, cột sáng chín màu vừa rồi đã chọc thủng một lỗ lớn trên tầng mây, và ngay tại cái lỗ đó, vô số luồng sấm sét màu tím đen đang cuồn cuộn tích tụ, tỏa ra uy áp diệt thế khủng khiếp. Luồng uy áp này mạnh đến mức khiến toàn bộ cây cối trên Vô Ưu Phong bắt đầu rên rỉ, mặt đất nứt ra những khe rãnh nhỏ.

Diệp Hạo đứng ở góc sân, hai chân run rẩy như cầy sấy. Thiếu niên nghèo khổ chưa từng thấy qua cảnh tượng này bao giờ. Hắn cảm giác như chỉ cần một tia sét nhỏ kia rơi xuống, cả bản thân hắn lẫn cái ngọn núi này sẽ lập tức bốc hơi khỏi thế giới.

“Đây… đây là diệt thế lôi kiếp sao? Sư phụ… chúng ta phải chạy thôi!” Diệp Hạo run giọng hét lên.

“Chạy? Chạy đi đâu hả sư đệ?” Sở Tiêu gãi đầu, gương mặt thật thà lộ ra vẻ khinh bỉ nhẹ. Hắn đặt chồng bát xuống đất, bước lên một bước, gồng hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn lên, hào quang hoàng kim tỏa ra chói mắt. “Sư phụ bảo chúng ta ở lại ăn lẩu, ai cho phép đệ chạy? Để ta lên đấm nát cái đám mây đen kia là được chứ gì!”

“Nhị sư huynh, huynh điên rồi sao?! Đó là thiên kiếp đấy!” Diệp Hạo gào lên, cảm thấy tam quan của mình đang bị nghiền nát thêm một lần nữa. Người ở đây đều là quái vật loại gì thế này? Thấy thiên kiếp không chạy mà đòi lên đấm nhau với sét?

“Sở Tiêu, lui lại.”

Lâm Thư Dao lạnh lùng lên tiếng, hắc kiếm trong tay nàng khẽ run lên, phát ra tiếng rít chói tai. “Kiếm ý của ta vừa ngộ ra từ nồi lẩu này, chính là lúc dùng thiên kiếp để mài giũa. Để ta chém nó!”

“Đều đứng im cho ta!”

Diệp Phi cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà hét lên một tiếng. Y nhức đầu đến mức muốn bùng nổ. Một đứa đòi dùng tay không đấm sét, một đứa đòi dùng kiếm sắt rỉ chém thiên kiếp. Các ngươi muốn phá nát cái nhà tranh duy nhất của ta để ta phải ngủ ngoài đường đúng không?!

Hơn nữa, nếu để bọn họ ra tay, kiểu gì hệ thống cũng sẽ tính là bọn họ lập công, rồi lại phản hồi tu vi về cho y. Y không muốn đột phá nữa! Y muốn nằm ngửa!

*Hệ thống! Tiêu tốn Điểm Định Nghĩa cho ta!* Diệp Phi gào thét trong lòng.

[Đinh! Ký chủ muốn định nghĩa cái gì?]

*Định nghĩa cái đám mây sấm sét trên đầu kia! Ta lười đánh nhau, cũng lười nhìn bọn nó làm loạn. Định nghĩa: Đan Kiếp là máy hút khói bếp của Vô Ưu Phong! Nhiệm vụ của nó là hút sạch mùi khói lẩu và hơi nước dư thừa, tuyệt đối không được phát ra tiếng động hay sát thương!*

[Đinh! Yêu cầu định nghĩa: ‘Đan Kiếp là máy hút khói bếp’. Đang tính toán mức độ phi lý… Độ ưu tiên của Khái niệm: Tuyệt đối phủ định sát thương sấm sét. Tiêu tốn 100 Điểm Định Nghĩa. Xác nhận thực hiện?]

*Xác nhận! Mau lên, sét sắp đánh trúng nồi lẩu của ta rồi!*

[Đinh! Định nghĩa thành công!]

Ngay khi hệ thống vừa dứt lời, một tia sét màu tím đen to bằng bắp đùi người trưởng thành từ trên trời giáng xuống với tốc độ ánh sáng, nhắm thẳng vào cái nồi lẩu đang tỏa sáng chín màu kia mà bổ tới.

Lâm Thư Dao và Sở Tiêu cùng lúc biến sắc, định lao ra ngăn cản.

Thế nhưng, một cảnh tượng ảo ma đến mức khiến toàn bộ người có mặt tại hiện trường phải hóa đá lập tức xảy ra.

Tia sét hung mãnh kia khi chỉ còn cách mái hiên nhà tranh đúng ba thước, bỗng nhiên… khựng lại. Nó không nổ tung, không tỏa ra nhiệt lượng, mà đột ngột uốn éo một cái, biến thành một luồng khí xoáy hình cái phễu màu tím nhạt. Luồng khí xoáy này nhẹ nhàng đáp xuống phía trên nồi lẩu, phát ra tiếng “vù vù” êm ái như tiếng gió thổi qua khe cửa.

“Xoẹt… xoẹt…”

Toàn bộ khói bếp cay nồng, hơi nước bốc lên từ nồi lẩu lập tức bị cái phễu sấm sét kia hút sạch sành sanh, không còn sót lại một chút nào. Thậm chí, những tia sét nhỏ lượn lờ xung quanh còn tự động biến thành những màng lọc ánh sáng, lọc sạch bụi bẩn trong không khí rồi thổi ra một luồng gió mát rượi, thoang thoảng hương hoa nhài.

Đám mây đen khổng lồ đầy uy áp trên bầu trời cũng nhanh chóng co rụt lại, biến thành một cái phễu hút khói khổng lồ lơ lửng giữa không trung, chăm chỉ làm việc một cách vô cùng im lặng và ngoan ngoãn.

Cả khoảng sân rơi vào một sự im lặng chết chóc.

Hắc kiếm trong tay Lâm Thư Dao “keng” một tiếng rơi xuống đất. Nàng trợn tròn mắt, nhìn cái “máy hút khói thiên kiếp” đang hoạt động vô cùng hiệu quả kia, rồi lại nhìn sang sư phụ Diệp Phi vẫn đang thong thả ngồi húp nước lẩu.

Sở Tiêu há hốc mồm, hai cánh tay cơ bắp xìu xuống, lắp bắp:

“Đại… Đại sư tỷ… Sét… Sét đang hút khói bếp đúng không? Ta không nhìn nhầm chứ?”

Diệp Hạo thì đã hoàn toàn mất đi khả năng ngôn ngữ. Hắn quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm đầu, cảm giác như toàn bộ thế giới quan, nhân sinh quan và giá trị quan mà hắn tích lũy mười mấy năm qua đã bị một bàn tay vô hình bóp nát bét, sau đó ném vào sọt rác một cách tàn nhẫn.

Thiên kiếp diệt thế đấy! Là nỗi khiếp sợ của vạn vạn tu sĩ nghịch thiên cải mệnh đấy! Tại sao đến cái ngọn núi này, nó lại biến thành một cái công cụ làm bếp rẻ tiền thế này?!

“Ý trời… Đây chính là ý trời…”

Đúng lúc này, một giọng nói già nua, run rẩy đầy kích động vang lên từ phía hàng rào tre.

Cổ Hà chắp tay sau lưng, bước từng bước run rẩy vào sân. Lão già Nguyên Anh Cảnh viên mãn này lúc này gương mặt đỏ bừng, nước mắt lưng tròng, nhìn cái phễu sấm sét trên trời bằng ánh mắt sùng bái đến mức cuồng nhiệt. Lão tiến đến trước mặt Diệp Phi, không nói hai lời, lập tức cúi người hành lễ sát đất:

“Diệp tiền bối! Lần này Cổ mỗ thực sự đã được mở mang tầm mắt! Ngài quả thực là hóa thân của đại đạo!”

Diệp Phi suýt nữa thì sặc nước lẩu lần thứ hai. Y trừng mắt nhìn lão già rảnh rỗi này:

“Cổ trưởng lão, sao ông lại ở đây? Mà ông vừa nói cái gì cơ?”

Cổ Hà vuốt râu, kích động đến mức giọng nói run bần bật, chỉ tay lên bầu trời:

“Tiền bối đừng giả vờ nữa! Cổ mỗ đã nhìn thấu tất cả rồi! Ngài dùng thiên kiếp hóa thành gió mát, dùng lôi đình làm sạch khói bếp. Đây không chỉ đơn thuần là đại thần thông ‘Ngôn xuất pháp tùy’, mà đây là ngài đang dùng hành động thực tế để cảnh tỉnh chúng sinh!”

“Cảnh tỉnh cái gì?” Diệp Phi méo mặt hỏi.

“Ngài đang dạy cho chúng ta biết, Thiên Đạo cũ vốn dĩ đầy rẫy những quy tắc cứng nhắc, tàn nhẫn và vô lý! Thiên kiếp sinh ra là để tiêu diệt cường giả, nhưng trong mắt ngài, thiên kiếp cũng chỉ là một thứ công cụ có thể cải tạo để phục vụ đời sống!” Cổ Hà càng nói càng hăng hái, ánh mắt sáng rực lên như đèn pha. “Ngài đang định nghĩa lại Thiên Đạo! Ngài muốn biến một Thiên Đạo diệt thế thành một Thiên Đạo phục vụ chúng sinh! Trời ơi, lòng dạ bao dung thế giới này, sự vĩ đại này… Cổ mỗ dù có tu luyện thêm mười vạn năm nữa cũng không bằng một mảnh móng tay của tiền bối!”

Lâm Thư Dao nghe xong, hai mắt cũng sáng bừng lên như ngộ ra chân lý tối cao. Nàng nắm chặt tay, gật đầu lia lịa:

“Hóa ra là thế! Sư phụ không muốn chúng ta sợ hãi thiên kiếp, mà muốn chúng ta coi thiên kiếp như một thứ bình thường trong cuộc sống! Chỉ khi có tâm thái coi thường thiên kiếp như khói bếp, chúng ta mới có thể chân chính siêu thoát khỏi sự trói buộc của quy tắc cũ!”

“Đúng thế, đúng thế! Sư phụ vĩ đại quá!” Sở Tiêu cũng hùa theo, dù hắn chẳng hiểu cái mô tê gì, nhưng cứ khen sư phụ là chắc chắn đúng.

Diệp Phi nghẹn họng trân trối nhìn ba người bọn họ tự tung tự hứng.

*Ta không có! Ta không nghĩ nhiều như thế!*

*Ta chỉ là sợ khói lẩu cay bay vào mắt làm ta chảy nước mắt thôi mà! Các ngươi rốt cuộc là có cái năng lực tự suy diễn cấp độ vũ trụ gì thế hả?!*

“Sư phụ…”

Một giọng nói nhỏ nhẹ, rụt rè cắt ngang bầu không khí điên cuồng của đám người.

Bạch Linh Nhi hai tay bưng một cái bát đất nhỏ, rón rén bước đến cạnh Diệp Phi. Trong bát của nàng không có thịt sấy, cũng không có rau cỏ, mà chỉ có một dòng chất lỏng màu vàng kim óng ánh, đặc quánh như mật ong, tỏa ra chín tầng hào quang rực rỡ và một mùi thơm thanh khiết đến mức khiến người ta chỉ cần ngửi một cái liền có cảm giác như muốn phi thăng tại chỗ.

“Nước… nước lẩu chín rồi ạ. Người nếm thử xem có vừa miệng không?” Bạch Linh Nhi chớp chớp đôi mắt tròn xoe, chiếc đuôi khẽ ngoáy ngoáy đầy mong đợi.

Diệp Phi nhìn cái bát “nước lẩu” vàng kim kia, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một điềm báo vô cùng bất tường. Y nuốt nước bọt, hỏi hệ thống:

*Hệ thống, cái này… thực sự là nước lẩu chứ không phải thứ gì khác chứ?*

[Đinh! Hệ thống nhắc nhở: Đây là Cửu Chuyển Thần Đan thể lỏng, phẩm cấp: Chí Tôn Đan Vương. Hiệu quả: Cải tử hoàn sinh, tái tạo gân cốt, trực tiếp tăng tu vi của người sử dụng lên một đại cảnh giới mà không có bất kỳ tác dụng phụ nào. Do được nấu dưới dạng lẩu cay, nó còn mang thêm thuộc tính [Cực Hạn Hỏa Đạo] và [Ngũ Hành Tương Sinh].]

Diệp Phi nghe xong, suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

*Chí Tôn Đan Vương?! Lại còn tăng trực tiếp một đại cảnh giới?!*

*Nàng là một con mèo nhỏ mới học nấu ăn chưa đầy một ngày đấy! Tại sao lại có thể nấu ra cái thứ nghịch thiên này hả?!*

“Tiền bối… đây… đây là…”

Cổ Hà đứng bên cạnh, khi nhìn thấy thứ chất lỏng vàng kim trong bát của Bạch Linh Nhi, cả người lão bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Lão dụi mắt liên tục, rồi lại hít một hơi thật sâu cái mùi hương kia. Ngay lập tức, bình cảnh Nguyên Anh Cảnh viên mãn vốn dĩ đã kẹt cứng của lão suốt mấy chục năm qua bỗng nhiên… xuất hiện một vết nứt lớn!

“Đan hương hóa rồng… chín màu cát tường… Đây là Cửu Chuyển Thần Đan! Hơn nữa còn là Thần Đan thể lỏng cấp độ Chí Tôn!”

Cổ Hà gào lên một tiếng như dã thú bị dẫm phải đuôi, hai mắt đỏ ngầu, suýt chút nữa thì lao vào cướp cái bát trên tay Bạch Linh Nhi. Lão run rẩy chỉ vào cái nồi lẩu rách nát kia:

“Một nồi lẩu… nấu ra một nồi Cửu Chuyển Thần Đan?! Trời đất ơi! Đan Vương của Thái Dương Thánh Địa phải bế quan trăm năm, dùng thần đỉnh vạn năm, tiêu tốn vô số thảo dược quý hiếm mới có thể luyện ra một viên đan dược thất bại cấp sáu! Vậy mà… vậy mà ở đây, một tiểu cô nương dùng cái nồi sắt rách, dùng củi thông linh làm củi đốt, lại có thể nấu ra cả một nồi Chí Tôn Thần Đan?!”

Cổ Hà ôm đầu, khuỵu gối xuống đất, khóc không ra nước mắt:

“Đan đạo của thiên hạ… sụp đổ rồi! Tất cả các đan sư trên đời này đều là lũ rác rưởi! Bọn họ luyện đan cái gì chứ? Bọn họ nên đi học nấu lẩu đi thì hơn!”

Bạch Linh Nhi bị phản ứng điên cuồng của Cổ Hà làm cho sợ hãi, vội vàng nép sát vào người Diệp Phi, khẽ lẩm bẩm:

“Ông lão này bị điên rồi sao? Đây rõ ràng là nước lẩu cay mà… Ta chỉ cho thêm chút ớt và tiêu thôi…”

“Linh Nhi, con… con ăn thử một ngụm chưa?” Diệp Phi run giọng hỏi.

“Dạ chưa ạ, con phải dâng cho sư phụ trước chứ.” Bạch Linh Nhi ngoan ngoãn nói.

“Con ăn đi! Ta cho phép con ăn trước!” Diệp Phi vội vàng đẩy cái bát về phía nàng. Y không dám ăn thứ này đâu. Y mà ăn vào, vạn nhất đột phá lên Hóa Thần Cảnh hay Luyện Hư Cảnh thì làm sao? Đến lúc đó Thiên Đạo sẽ chú ý đến y, cuộc sống nằm ngửa của y sẽ hoàn toàn chấm dứt!

“Thật ạ? Sư phụ tốt quá!”

Bạch Linh Nhi reo lên một tiếng vui sướng, không chút nghi ngờ, lập tức bưng bát lên húp một ngụm lớn “nước lẩu” vàng kim kia.

“Ực.”

Một tiếng nuốt nhẹ vang lên.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim từ trong miệng Bạch Linh Nhi bùng phát ra ngoài. Toàn bộ cơ thể nhỏ nhắn của nàng bỗng nhiên bay lơ lửng lên không trung. Hai cái tai mèo trên đầu và chiếc đuôi sau mông nàng tỏa ra ánh sáng rực rỡ như ngọc bích.

“Ầm!”

Một luồng sóng xung kích linh lực mạnh mẽ từ người nàng quét ra xung quanh, thổi bay toàn bộ lá rụng trong sân.

[Đinh! Đệ tử Bạch Linh Nhi dùng Cửu Chuyển Thần Đan thể lẩu, kích hoạt huyết mạch ‘Thiên Địa Linh Miêu’ ẩn giấu, tu vi đột phá!]

[Luyện Khí Cảnh tầng một… Tầng năm… Tầng mười!]

[Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ… Trung kỳ… Viên mãn!]

[Kim Đan Cảnh sơ kỳ!]

Chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi tiếng đếm, tu vi của Bạch Linh Nhi từ một tiểu yêu thú không có chút linh lực nào, trực tiếp bay thẳng lên Kim Đan Cảnh sơ kỳ! Một luồng đan ý huyền diệu, mang theo quy tắc ngũ hành tương sinh, ngưng tụ thành một tòa sen vàng nhỏ lơ lửng dưới chân nàng.

Bạch Linh Nhi từ trên cao từ từ hạ xuống đất. Nàng chớp chớp mắt, nhìn hai bàn tay trắng nõn nà của mình, rồi lại cảm nhận nguồn sức mạnh khổng lồ đang cuồn cuộn chảy trong đan điền, ngơ ngác nói:

“Con… con hình như biết bay rồi? Sư phụ, con đột phá rồi sao?”

“Kim… Kim Đan Cảnh…”

Cổ Hà lắp bắp, cả người run như cầy sấy. Một ngụm nước lẩu, trực tiếp tạo ra một vị Kim Đan Cảnh mười sáu tuổi! Hơn nữa căn cơ còn vô cùng vững chắc, không có một chút tạp chất nào! Đây không phải là thần tích thì là cái gì?!

Lâm Thư Dao và Sở Tiêu cũng trợn tròn mắt nhìn Tam sư muội mới đến.

“Chúc mừng Tam sư muội!” Lâm Thư Dao mỉm cười, tiến lên chúc mừng. “Nồi lẩu đại đạo này quả thực là thần kỳ. Sư phụ đối với muội quả thực là sủng ái vô cùng, vừa đến đã ban cho cơ duyên lớn như thế.”

“Đúng vậy, đúng vậy! Tam sư muội sau này nấu lẩu nhiều vào nhé, ta cũng muốn ăn!” Sở Tiêu hăm hở nói, nước miếng suýt nữa thì chảy ra ngoài.

Diệp Phi ngồi trên khúc gỗ mục, vẻ mặt lúc này đã hoàn toàn trống rỗng.

*Xong rồi…*

*Lại thêm một đứa đột phá…*

*Đã thế còn là Đan Đạo Chí Tôn nữa chứ…*

[Đinh! Đệ tử Bạch Linh Nhi đột phá Kim Đan Cảnh, phản hồi năm mươi phần trăm tu vi cho ký chủ. Hệ thống tự động chuyển hóa thành Hỗn Độn Lực để tránh ký chủ bị nổ tung.]

[Đinh! Ký chủ Diệp Phi, tu vi hiện tại: Kim Đan Cảnh viên mãn. Chỉ còn một bước nữa là đột phá Nguyên Anh Cảnh.]

Nghe tiếng thông báo của hệ thống vang lên trong đầu, Diệp Phi chỉ muốn ngửa mặt lên trời mà khóc một trận thật to. Y đã cố gắng hết sức để lười biếng, để không tu luyện rồi! Tại sao cái tu vi này nó cứ như nước lũ tràn bờ, cứ tự động chảy vào người y thế này?!

“Sư phụ…”

Diệp Hạo lúc này bỗng nhiên bước lên trước, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống trước mặt Diệp Phi, dập đầu liên tục:

“Sư phụ thượng tại thượng! Đệ tử Diệp Hạo, nguyện ý bái người làm thầy! Cầu xin người thu nhận đệ tử! Dù có phải làm trâu làm ngựa, gánh nước quét rác, hay là đi rửa bát cho Tam sư muội, đệ tử cũng tuyệt đối không một lời oán hận!”

Thiếu niên nghèo khổ lúc này ánh mắt kiên định vô cùng. Hắn đã thấy rõ rồi. Cái ngọn núi này tuy nhìn rách nát, sư phụ tuy nhìn lười biếng, nhưng thực chất đây chính là nơi ẩn cư của một vị đại chí tôn đứng đầu thế giới! Ở đây, quét rác có thể ngộ ra kiếm đạo, gánh nước có thể luyện thành thần thể, ngay cả nấu lẩu cũng có thể nấu ra Cửu Chuyển Thần Đan và đột phá Kim Đan Cảnh!

Nếu hắn bỏ lỡ cơ duyên này, hắn chính là kẻ ngu ngốc nhất thế gian! Mối thù gia tộc, mối hận bị hủy hôn, tất cả đều phải trông cậy vào vị sư phụ “nằm ngửa” này rồi!

Diệp Phi nhìn thiếu niên đang quỳ dưới đất, rồi lại nhìn cái nồi lẩu đang sôi sùng sục, thở dài một hơi đầy bất lực:

“Thôi được rồi… Ngươi đã muốn ở lại thì cứ ở lại đi. Nhưng ta nói trước, ở Vô Ưu Phong này, quy tắc đầu tiên và cũng là quy tắc duy nhất chính là: Không được làm phiền ta nằm ngửa. Rõ chưa?”

“Đệ tử tuân mệnh!” Diệp Hạo mừng rỡ dập đầu.

“Được rồi, tất cả vào ăn lẩu đi. Ăn nhanh lên rồi dọn dẹp, ta buồn ngủ lắm rồi.” Diệp Phi uể oải vẫy tay, lười nhác dựa lưng vào vách tường đất, nhắm mắt dưỡng thần.

Cổ Hà thấy thế, lập tức cười híp mắt, tự giác bưng bát chạy đến cạnh nồi lẩu, nịnh nọt nói với Bạch Linh Nhi:

“Bạch cô nương… à không, Bạch đan thần! Cho lão già này xin một bát nước lẩu được không? Lão hứa sẽ rửa bát sạch sẽ mười ngày!”

“Được chứ, ông cứ tự nhiên!” Bạch Linh Nhi hoạt bát cười, tay vá múc canh hoạt động liên tục.

Dưới mái hiên nhà tranh dột nát, tiếng cười nói vui vẻ, tiếng húp nước lẩu sùm sụp vang lên hòa cùng tiếng “vù vù” êm ái của cái “máy hút khói thiên kiếp” trên trời. Một cảnh tượng tu tiên vô cùng kỳ dị, vô tiền khoáng hậu, cứ thế diễn ra trên đỉnh Vô Ưu Phong yên bình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8