Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 5: Lâm Thư Dao ngộ đạo, một chổi quét sạch bụi trần

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:42 | Lượt xem: 3

Cơn đau thắt đột ngột truyền đến từ vùng đan điền khiến Diệp Phi suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi.

Luồng linh lực phóng đại từ hư không dâng lên như sóng thần, điên cuồng va đập vào các kinh mạch của y. Hạt kim đan vốn chỉ bằng hạt cát trong đan điền bỗng chốc phình to, xoay tròn với tốc độ kinh hoàng, phát ra tiếng rít gió chói tai như động cơ phản lực hoạt động hết công suất.

Cái gì thế này?

Y chỉ muốn ngủ trưa thôi mà! Tại sao tu vi lại tự động tăng vọt như nước lũ vỡ đê thế này?

[Ting! Chúc mừng ký chủ đột phá Kim Đan Cảnh sơ kỳ! Phần thưởng: Tăng 100% tốc độ tự động hấp thu hỗn độn khi ngủ!]

“Hệ thống! Ta muốn khiếu nại! Ta muốn trả hàng!” Diệp Phi gào thét trong tâm trí, hai tay ôm lấy bụng, gương mặt vặn vẹo vì đau khổ. “Ta không muốn đột phá! Ta muốn làm một tên Trúc Cơ yếu ớt! Ngươi có biết làm Kim Đan Cảnh sẽ bị kéo đi làm nhiệm vụ tông môn không hả?!”

[Yêu cầu bị từ chối. Quyền quản trị hệ thống ghi nhận: Ký chủ đã tự nguyện nhận phản hồi tu vi từ đệ tử. Chúc ký chủ có một giấc ngủ ngon với tu vi mới.]

Diệp Phi muốn khóc không ra nước mắt. Y nhìn xuống phía dưới hiên nhà.

Lâm Thư Dao vẫn đang quỳ rạp dưới đất, trán chạm sát nền đá lạnh. Đôi vai nàng khẽ run lên, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm vào lớp đất đá vừa được quét dọn sạch sẽ.

Trong mắt nàng lúc này, Diệp Phi không chỉ là một vị sư phụ. Người chính là thần minh, là cứu tinh, là đấng tối cao đã kéo nàng ra khỏi vũng bùn tăm tối của cuộc đời!

Nàng nhìn thấy gương mặt vặn vẹo, đau đớn của Diệp Phi, trong lòng liền dâng lên một sự nghẹn ngào khôn tả.

*“Sư phụ… Người lại đang gánh chịu nhân quả thay ta!”* – Lâm Thư Dao tự não bổ với tốc độ ánh sáng. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. *“Bản thân ta là kẻ bị gia tộc ruồng bỏ, mang đầy xiềng xích nhân quả tăm tối. Sư phụ vì muốn giúp ta đột phá, vì muốn gột rửa tâm cảnh cho ta, nên đã dùng đại thần thông để chuyển toàn bộ phản phệ của thiên đạo lên người mình!”*

Nhìn xem! Sắc mặt sư phụ tái nhợt, toàn thân run rẩy, ngay cả Kim Đan hào quang cũng phải bộc phát ra ngoài để trấn áp phản phệ!

Đó là cái giá của việc nghịch thiên cải mệnh!

*“Lâm Thư Dao ơi Lâm Thư Dao, ngươi thật là ích kỷ! Sư phụ vì ngươi mà chịu khổ thế này, vậy mà ngươi chỉ biết quỳ đây khóc lóc!”* – Nàng tự trách móc bản thân một cách điên cuồng. Sự trung thành và sùng bái dành cho Diệp Phi trong nháy mắt đã vượt qua mọi giới hạn, đạt đến mức độ cuồng tín tuyệt đối.

Nàng đứng phắt dậy, hắc kiếm đen tuyền trên tay khẽ ngân vang một tiếng sắc lạnh.

“Sư phụ!” Lâm Thư Dao cắn môi, giọng nói run rẩy nhưng đầy kiên định. “Đệ tử đã hiểu thâm ý của người! Người hãy yên tâm dưỡng thương, gánh nặng nhân quả này, đệ tử nguyện cùng người gánh vác! Bất kỳ kẻ nào dám làm phiền người tĩnh dưỡng, đệ tử nhất định sẽ khiến chúng thần hình câu diệt!”

Nói xong, nàng không đợi Diệp Phi kịp úp mở nửa lời, thân hình lập tức hóa thành một luồng kiếm quang đen tuyền, lao thẳng xuống núi với tốc độ xé rách không khí.

Diệp Phi đứng trên hiên nhà, một tay vẫn ôm bụng, tay kia run rẩy giơ ra giữa không trung, miệng hốc hác không ra hơi:

“Chờ… chờ đã… Ta không có dưỡng thương… Ta chỉ là… đau bụng do đột phá thôi mà…”

Gió núi thổi vù vù qua khe cửa nhà tranh, đáp lại y chỉ là sự im lặng.

Diệp Phi tuyệt vọng ngồi sụp xuống ghế trúc, nhìn hạt kim đan đang tỏa sáng lấp lánh trong bụng mình, thở dài một tiếng đầy ngao ngán.

“Nằm ngửa thôi cũng khó khăn đến thế sao?”

***

Cùng lúc đó, tại con đường mòn dẫn lên đỉnh Vô Ưu Phong.

Một đoàn người đang hùng hổ tiến lên. Dẫn đầu là một cự thú sư tử lông vàng rực lửa, trên lưng nó là Lâm Chấn Thiên – gia chủ Lâm gia, gương mặt trầm mặc, toàn thân tỏa ra uy áp của một kiếm tu mạnh mẽ.

Bên cạnh ông ta là Thẩm Vô Song, thiên kiêu của Thẩm gia, mặc đạo bào thêu chỉ vàng lấp lánh, cưỡi trên một con bạch mã cánh bạc. Đi sau bọn họ là vị trưởng lão Thẩm gia và một toán hộ vệ tinh nhuệ, khí thế hung hãn làm chim chóc trong rừng kinh hãi bay tán loạn.

“Lâm gia chủ, ngươi chắc chắn phế vật kia đang trốn ở đây chứ?” Thẩm Vô Song lên tiếng, giọng điệu đầy khinh khỉnh. “Một ngọn núi hoang tàn thế này, linh khí loãng đến đáng thương, ngay cả chó hoang cũng không thèm ở.”

Lâm Chấn Thiên nhíu mày, trầm giọng nói: “Thẩm thiếu gia yên tâm. Kẻ dưới quyền báo lại, nghịch nữ kia sau khi bị trục xuất đã chạy đến Vô Ưu Phong này bái một kẻ lừa đảo làm thầy. Hôm nay ta dẫn nàng về, tùy ý Thẩm gia xử trí để tạ tội.”

“Hừ, tốt nhất là như vậy.” Thẩm Vô Song cười lạnh, tay vuốt ve chuôi kiếm bảo thạch bên hông. “Một kẻ có phế mạch như nàng ta, gả cho ta làm thiếp còn là ân huệ. Vậy mà dám đào hôn, làm mất mặt Thẩm gia ta. Lần này ta phải phế đi tu vi của nàng, bắt nàng quỳ bò về Thẩm gia!”

Đoàn người đang di chuyển với tốc độ cực nhanh bỗng nhiên phải khựng lại.

Phía trước con đường nhỏ, bụi đất bay mù mịt.

Một bóng người ăn mặc rách rưới, tóc tai bù xù đang cầm một cành cây khô, điên cuồng quét dọn mặt đất. Mỗi một nhát quét của hắn đều dứt khoát, mạnh mẽ, mang theo một loại tiết tấu kỳ dị.

“Quét! Quét sạch bụi trần! Quét sạch nghiệp chướng!”

Trần Huyền vừa lầm bầm, mắt trợn trừng, gương mặt tràn ngập vẻ thánh thiện nhưng hành động thì lại giống hệt một kẻ tâm thần trốn trại. Hắn chặn ngay giữa lối đi duy nhất lên núi.

“Kẻ điên nào thế này?” Thẩm Vô Song biến sắc, phất tay áo đầy vẻ chán ghét. “Cút ngay! Chó ngoan không cản đường!”

Trần Huyền không thèm nhìn gã, tiếp tục vung cành cây quét sát vào chân con bạch mã cánh bạc của Thẩm Vô Song. Cát bụi bay lên, bám vào bộ đạo bào sạch sẽ của gã.

“To gan!” Thẩm Vô Song nổi giận lôi đình. Gã là thiên kiêu Thẩm gia, đi đến đâu cũng được người người kính ngưỡng, vậy mà hôm nay lại bị một kẻ điên quét rác làm bẩn quần áo.

Gã rút kiếm, một luồng kiếm khí rực lửa đỏ thẫm chém ra, nhằm thẳng vào cổ Trần Huyền.

“Chết đi, đồ rác rưởi!”

Kiếm khí xé gió lao đến, sức nóng làm cỏ cây hai bên đường héo úa trong nháy mắt.

Thế nhưng, Trần Huyền vẫn không hề tránh né. Hắn chỉ khẽ nhướng mày, lẩm bẩm: “Rác rưởi… cần phải quét sạch…”

Hắn vung cành cây khô lên, nhẹ nhàng gạt một cái.

Một幕 kỳ dị xảy ra.

Luồng kiếm khí rực lửa hung hãn của Thẩm Vô Song, ngay khi vừa chạm vào cành cây khô của Trần Huyền, bỗng nhiên như một vệt mực vẽ trên bảng đen bị giẻ lau xóa sạch. Không có tiếng nổ, không có linh lực dao động dư thừa, ngọn lửa tắt lịm, kiếm khí tan biến vô hình vô ảnh.

“Cái gì?!” Thẩm Vô Song trợn tròn mắt, suýt nữa ngã khỏi lưng ngựa.

Lâm Chấn Thiên và vị trưởng lão Thẩm gia đi phía sau cũng biến sắc. Bọn họ là những kẻ có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, lập tức nhận ra điểm bất thường.

“Không có linh lực dao động… nhưng lại xóa bỏ được chiêu thức?” Thẩm gia trưởng lão nheo mắt, gầm lên. “Ngươi là ai? Dám ở đây giả thần giả quỷ!”

“Ta? Ta chỉ là một kẻ quét rác thánh thiện.” Trần Huyền cười ha hả, mắt lấp lánh ánh sáng kỳ dị. “Sư phụ nói, quét rác là gột rửa nhân quả! Các ngươi mang theo đầy sát ý và tham lam lên núi, chính là đống rác lớn nhất của thế gian này! Để ta quét sạch các ngươi!”

Nói xong, Trần Huyền nhảy dựng lên, cành cây khô trong tay vung ra hóa thành hàng vạn bóng ảnh, phủ đầu chụp xuống đoàn người.

“Lên cho ta! Băm vằm gã ra!” Thẩm Vô Song thét lớn.

Hơn mười tên hộ vệ tinh nhuệ lập tức rút đao xông lên. Thế nhưng, chiêu thức của bọn họ chưa kịp chạm vào người Trần Huyền thì cành cây khô của hắn đã quét trúng chân bọn họ.

*Bốp! Bốp! Bốp!*

Một loạt tiếng động giòn giã vang lên. Những tên hộ vệ vốn có tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bỗng cảm thấy một luồng sức mạnh kỳ lạ ập đến, không làm bọn họ bị thương, nhưng lại khiến toàn bộ linh lực trong người bọn họ bị khóa chặt, cơ thể mất thăng bằng ngã nhào ra đất, lăn lóc như những quả bóng tròn.

Điều kinh khủng hơn là, quần áo của bọn họ sau khi bị quét trúng bỗng trở nên sạch sẽ tinh tươm, không còn một hạt bụi, nhưng toàn bộ vũ khí và túi trữ vật trên người đều bị quét văng đi mất tích.

“Yêu pháp! Đây chắc chắn là yêu pháp!” Một tên hộ vệ bò dậy, khóc không ra nước mắt khi thấy thanh đao bản mệnh của mình đã biến mất không dấu vết.

Lâm Chấn Thiên không thể ngồi yên được nữa. Ông ta hừ lạnh một tiếng, thân hình bay vút lên khỏi lưng cự thú, trường kiếm trong tay hóa thành một luồng kiếm quang sắc bén, đâm thẳng vào ngực Trần Huyền.

“Kiếm khí hóa hình – Phá!”

Thế nhưng, ngay khi mũi kiếm của Lâm Chấn Thiên chỉ còn cách Trần Huyền ba thước, một luồng áp lực lạnh lẽo từ trên trời giáng xuống.

*Oanh!*

Một luồng kiếm quang đen tuyền như một tia sét đen xé toạc màn sương mù, cắm thẳng xuống mặt đất giữa Lâm Chấn Thiên và Trần Huyền.

Mặt đất rung chuyển dữ dội, một vết nứt sâu hoắm kéo dài mười trượng xuất hiện, ngăn cách hai bên. Sức mạnh chấn động cực mạnh hất văng Lâm Chấn Thiên lùi lại vài bước, đáp xuống đất với vẻ mặt đầy kinh hãi.

Màn sương mù tản ra, lộ ra một bóng dáng quen thuộc.

Lâm Thư Dao đứng đó, tay cầm thanh hắc kiếm đen tuyền không một vết rỉ sét, tà áo xanh bay phấp phới trong gió núi. Đôi mắt nàng lạnh lùng không một chút hơi ấm, quét qua đoàn người phía trước.

“Lâm Thư Dao!” Thẩm Vô Song nghiến răng nghiến lợi hét lên. “Ngươi rốt cuộc cũng chịu xuất hiện rồi!”

Lâm Chấn Thiên nhìn con gái mình, đồng tử co rụt lại. Ông ta cảm nhận được một luồng khí tức mạnh mẽ, sâu thẳm phát ra từ người nàng – luồng khí tức mà ngay cả ông ta, một kẻ đã ở Trúc Cơ hậu kỳ nhiều năm, cũng cảm thấy nghẹt thở.

“Tu vi của ngươi…” Lâm Chấn Thiên run giọng nói. “Làm sao có thể? Ngươi rõ ràng là phế mạch, làm sao có thể đạt đến… Trúc Cơ hậu kỳ viên mãn?!”

“Trúc Cơ hậu kỳ viên mãn?!” Thẩm Vô Song và Thẩm gia trưởng lão đồng thanh kinh hô.

Chỉ mới có vài ngày ngắn ngủi kể từ khi nàng bị trục xuất khỏi gia tộc, từ một kẻ không có chút tu vi nào, làm sao có thể nhảy vọt lên cảnh giới này? Điều này hoàn toàn đi ngược lại mọi quy luật của giới tu tiên!

Lâm Thư Dao khẽ liếc nhìn Trần Huyền đang ngồi bệt dưới đất, gật đầu nói: “Làm tốt lắm. Ngươi tiếp tục quét dọn đi, chỗ này để ta lo.”

Trần Huyền cười ngây ngô: “Vâng, đại sư tỷ. Ta đi quét dọn rác rưởi tiếp đây.” Nói rồi, hắn lại cầm cành cây lùi ra xa, tiếp tục công việc dọn dẹp một cách vô cùng thành kính.

Lâm Thư Dao quay sang nhìn Lâm Chấn Thiên, khóe môi khẽ cong lên một vệt giễu cợt: “Lâm gia chủ, chúng ta đã không còn quan hệ gì nữa. Các ngươi rầm rộ kéo đến Vô Ưu Phong, làm phiền sư phụ ta ngủ trưa, là muốn tìm cái chết sao?”

“Hỗn xược!” Lâm Chấn Thiên giận đỏ mặt. “Ngươi là đứa con bất hiếu! Mau quỳ xuống cho ta! Cho dù ngươi có kỳ ngộ gì đi nữa, trước mặt ta và Thẩm gia trưởng lão, ngươi cũng chỉ là một kẻ mới đột phá mà thôi!”

“Thẩm gia trưởng lão, xin hãy cùng ta ra tay bắt giữ nghịch nữ này!” Lâm Chấn Thiên quay sang nói với lão già mặc áo xám bên cạnh.

“Được! Để lão phu xem thử kẻ nào đã dạy ra một đồ đệ cuồng vọng như thế này!” Thẩm gia trưởng lão bước lên một bước, tay vuốt chòm râu dê, trong tay xuất hiện một mặt gương đồng cổ kính tỏa ra ánh sáng vàng rực. “Linh bảo cấp trung – Bát Quái Kính! Thu!”

Mặt gương đồng phóng to ra giữa không trung, chiếu xuống một luồng kim quang nồng nặc, mang theo thuộc tính [Trói buộc] cực mạnh, muốn định vị và khóa chặt Lâm Thư Dao.

Thế nhưng, Lâm Thư Dao chỉ đứng yên tại chỗ, thậm chí không thèm chớp mắt.

Trong đầu nàng, lời dạy của Diệp Phi lại vang lên:

*“Chém cỏ là chém đứt xiềng xích của Vận Mệnh.”*

Nàng đã ngộ ra Tẩy Trần Kiếm Ý. Đối với nàng lúc này, mọi quy tắc trói buộc, mọi linh bảo trên thế gian này, chẳng qua cũng chỉ là những hạt bụi bám trên tấm gương tâm cảnh mà thôi. Chỉ cần một nhát chổi, quét sạch là xong!

“Tẩy Trần Kiếm Ý – Nhất kiếm tảo trần tâm!”

Lâm Thư Dao khẽ động tay.

Thanh hắc kiếm đen tuyền vạch ra một đường cong giản dị, mộc mạc đến cực điểm trong không khí. Không có kiếm khí ngợp trời, không có tiếng nổ vang dội. Chỉ có một luồng gió mát nhẹ nhàng thổi qua.

Thế nhưng, luồng gió mát ấy vừa chạm vào luồng kim quang của Bát Quái Kính, kim quang lập tức vỡ vụn như bong bóng xà phòng.

*Răng rắc!*

Một tiếng động giòn giã vang lên, mặt gương đồng cổ kính – linh bảo cấp trung mà Thẩm gia trưởng lão vô cùng tự hào – bỗng xuất hiện một vết nứt dài, rồi vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ rơi lả tả xuống đất.

“Phụt!”

Thẩm gia trưởng lão bị phản phệ, phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt xám ngoét như tro tàn, lùi liên tiếp mười bước mới đứng vững. Lão nhìn Lâm Thư Dao với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng tột độ:

“Kiếm ý… Kiếm ý gì thế này? Tại sao nó có thể dễ dàng chém đứt liên kết tâm thần của lão phu với linh bảo?!”

Lâm Chấn Thiên và Thẩm Vô Song hoàn toàn hóa đá.

Một kiếm! Chỉ với một kiếm nhẹ nhàng, nàng đã phế đi một vị trưởng lão dày dặn kinh nghiệm cùng một món linh bảo cấp trung!

“Đến lượt các ngươi.” Lâm Thư Dao lạnh lùng nói, hắc kiếm trong tay khẽ chỉ thẳng vào Thẩm Vô Song.

Thẩm Vô Song cảm thấy da đầu tê dại, nỗi sợ hãi tột cùng dâng lên trong lòng. Gã gào lên: “Lâm Chấn Thiên! Mau cản nàng lại! Nàng điên rồi!”

Lâm Chấn Thiên nghiến răng, biết rằng không còn đường lui. Ông ta vung kiếm, dồn toàn bộ linh lực vào chiêu thức mạnh nhất của mình: “Lâm Gia Tuyệt Học – Vạn Kiếm Quy Tông!”

Hàng trăm luồng kiếm khí màu xanh hiện ra xung quanh ông ta, lao đi vun vút như mưa sa bão táp nhắm vào Lâm Thư Dao.

Lâm Thư Dao khẽ thở dài một tiếng.

“Sư phụ nói đúng, các ngươi thực sự quá ồn ào. Tiếng ồn này… sẽ làm hỏng giấc ngủ của người.”

Nàng bước lên một bước. Thân hình nàng bỗng nhạt nhòa đi, hóa thành một đạo tàn ảnh di chuyển giữa cơn mưa kiếm khí với tốc độ kinh hoàng. Nàng lách qua từng luồng kiếm ý một cách hoàn mỹ, như thể nàng biết trước đường đi của chúng.

*Xoẹt!*

Một tiếng động rất khẽ vang lên.

Lâm Thư Dao đã xuất hiện phía sau Lâm Chấn Thiên. Nàng thu kiếm vào bao với một tiếng *tạch* giòn giã.

Cơn mưa kiếm khí màu xanh lập tức biến mất.

Lâm Chấn Thiên đứng chết trân tại chỗ. Một lọn tóc của ông ta khẽ rụng xuống, trên cổ áo xuất hiện một vệt cắt sắc ngọt, chỉ cần sâu thêm một phân nữa là đầu ông ta đã lìa khỏi cổ.

Toàn bộ linh lực trong đan điền của ông ta bị kiếm ý của Lâm Thư Dao khóa chặt hoàn toàn, không thể vận hành dù chỉ một chút.

Ông ta đã thua, thua một cách triệt để, không có một cơ hội chống cự nào.

“Ngươi…” Lâm Chấn Thiên run rẩy quay đầu lại nhìn con gái mình, trong mắt không còn vẻ kiêu ngạo của một gia chủ, chỉ còn sự sợ hãi và hối hận vô bờ bến.

Lâm Thư Dao không nhìn ông ta, nàng đi thẳng đến trước mặt Thẩm Vô Song đang run bần bật trên lưng ngựa.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì?” Thẩm Vô Song lắp bắp, mặt cắt không còn một giọt máu. “Ta là thiên kiêu Thẩm gia… cha ta là…”

*Bốp!*

Lâm Thư Dao vung tay tát một cái thật mạnh, hất văng Thẩm Vô Song khỏi lưng bạch mã, ngã nhào xuống đất bụi.

“Thiên kiêu?” Lâm Thư Dao cúi đầu nhìn gã, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ. “Trước mặt sư phụ ta, ngay cả thiên đạo cũng phải cúi đầu, loại rác rưởi như ngươi cũng xứng tự xưng là thiên kiêu sao?”

Nàng quay người lại, lạnh lùng ra lệnh cho đám người đang nằm la liệt dưới đất:

“Cút khỏi Vô Ưu Phong ngay lập tức. Nếu còn để ta nhìn thấy các ngươi lảng vảng quanh đây, làm phiền sư phụ tĩnh dưỡng, ta sẽ tự tay diệt sạch cả Lâm gia và Thẩm gia!”

Sát khí nồng nặc tỏa ra từ người Lâm Thư Dao khiến đám người Lâm – Thẩm không dám ho he một lời. Bọn họ vội vàng bò dậy, dìu dắt nhau chạy trối chết xuống núi, ngay cả linh thú cũng không kịp dắt theo.

Trần Huyền từ xa chạy lại, nhìn theo bóng bọn họ, tiếc nuối lầm bầm: “Rác rưởi chạy nhanh quá, ta còn chưa quét sạch bụi bẩn trên người bọn họ…”

Lâm Thư Dao khẽ mỉm cười, nhìn Trần Huyền nói: “Không sao, hôm nay ngươi đã lập công. Theo ta lên núi, ta sẽ xin sư phụ ban thưởng cho ngươi một chiếc chổi mới.”

“Thật sao?! Cảm ơn đại sư tỷ! Cảm ơn sư phụ!” Trần Huyền nhảy cẫng lên vui sướng như một đứa trẻ được kẹo.

Hai người nhanh chóng đi ngược lên đỉnh núi, để lại con đường mòn yên tĩnh và sạch sẽ đến mức kỳ lạ dưới ánh nắng chiều tà.

Nơi đỉnh Vô Ưu Phong, Diệp Phi vẫn đang ngồi trên ghế trúc, vẻ mặt thẫn thờ nhìn lên bầu trời xanh ngắt.

Y vừa cảm nhận được một luồng “Điểm Định Nghĩa” khổng lồ vừa được cộng vào tài khoản hệ thống của mình do Lâm Thư Dao vừa dọa chạy hai thế lực lớn dưới núi.

[Ting! Đồ đệ Lâm Thư Dao hoàn thành việc ‘vệ sinh’ môn phái, dọa lui kẻ địch, bảo vệ giấc ngủ của sư phụ. Nhận được 500 Điểm Định Nghĩa!]

Diệp Phi ôm đầu, rên rỉ một tiếng đau khổ:

“Lại tăng điểm… Lại mạnh lên rồi… Ai đó cứu ta với, ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa thôi mà!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8