Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 6: Tiếng chổi tre làm kinh động lân cận trưởng lão

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:43 | Lượt xem: 6

“Trưởng lão! Mau nhìn xem, phương hướng kia… đó chẳng phải là Vô Ưu Phong sao? Tại sao lại có kiếm ý đáng sợ đến mức dường như muốn trảm đứt cả nhân quả luân hồi như vậy?!”

“Câm miệng! Đừng có gọi bừa bãi! Đó không phải là kiếm ý bình thường, đó là quy tắc… quy tắc lực lượng đang dao động!”

Bầu trời phía tây Vô Ưu Phong lúc này đỏ rực như thể một hũ mực đỏ khổng lồ vừa bị ai đó vô tình lật đổ trên nền lụa xanh. Những đám mây hoàng hôn vốn dĩ lững lờ trôi, giờ đây lại bị một nhát chém vô hình chia cắt làm đôi, tạo thành một rãnh nứt sâu hoắm kéo dài vạn dặm, để lộ ra những tia sáng màu tím vàng kỳ dị, yêu dã. Gió thu thổi qua những tán thông già trên đỉnh núi, không mang theo sự mát mẻ thường lệ mà lại rít lên những tiếng u uất, giống như tiếng thở dài bất lực của chính vị chủ nhân ngọn núi này.

Diệp Phi nằm trên chiếc ghế trúc quen thuộc dưới mái hiên nhà tranh dột nát, hai mắt vô thần nhìn lên rãnh nứt trên bầu trời kia. Trong lòng y lúc này, một vạn con thảo nê mã đang điên cuồng chạy rầm rập qua lại.

“Hệ thống, ngươi ra đây cho ta.” Diệp Phi lẩm bẩm trong đầu, giọng điệu tràn đầy sự mệt mỏi của một kẻ vừa bị ép tăng ca liên tục suốt ba ngày ba đêm.

[Ting! Hệ thống định nghĩa khái niệm luôn sẵn sàng phục vụ ký chủ. Chúc mừng ký chủ vừa nhận được 500 Điểm Định Nghĩa!]

“Phục vụ cái đầu ngươi ấy! Ta đã nói bao nhiêu lần rồi? Ta chỉ muốn làm một con cá mặn! Ta muốn nằm ngửa! Tại sao cái lũ đệ tử của ta cứ hở ra một tí là lại đi khai phá tiềm năng, hở ra một tí là lại ngộ đạo rồi kéo tu vi của ta lên thế này?!”

Nghĩ đến việc đan điền của mình vừa đột phá lên Kim Đan Cảnh sơ kỳ cách đây không lâu, linh lực bên trong cuồn cuộn như sông lớn cuộn sóng, Diệp Phi chỉ cảm thấy tiền đồ xám xịt. Tu vi càng cao, trách nhiệm càng lớn, rắc rối tìm đến cửa càng nhiều. Kiếp trước y đã bị văn hóa 996 vắt kiệt sức lao động đến mức đột tử, kiếp này khó khăn lắm mới xuyên không đến một ngọn núi hoang vu hẻo lánh, chỉ muốn sống một cuộc đời hưu trí nhàn hạ, thế mà…

Lâm Thư Dao ôm hắc kiếm rỉ sét, bước chân nhẹ nhàng như lướt trên mây, đi bên cạnh nàng là Trần Huyền – gã sai vặt trước đây của tông môn, nay đã trở thành một tín đồ cuồng nhiệt của bộ môn “quét rác học”. Trần Huyền vẻ mặt kính cẩn, hai tay bưng lấy chiếc chổi tre đã rách nát đến mức rụng gần hết nan chổi, như thể đang nâng niu một kiện thánh vật có thể trấn áp khí vận của cả một đại lục.

“Đại sư tỷ… chúng ta thật sự sắp được gặp Sư tôn vĩ đại sao?” Trần Huyền nuốt nước bọt, giọng run rẩy hỏi.

Lâm Thư Dao khẽ liếc nhìn gã, ánh mắt lạnh lùng thường ngày bỗng chốc tràn ngập sự sùng bái và kính ngưỡng vô hạn khi nhắc đến Diệp Phi: “Phải. Sư phụ ta là vị chí tôn ẩn thế, người không màng danh lợi, lấy thiên địa làm chiếu, lấy vạn vật làm cờ. Mỗi một hành động, một lời nói của người đều chứa đựng đại đạo chí lý. Lát nữa gặp người, ngươi tuyệt đối không được nhìn thẳng, càng không được làm ồn ào kẻo quấy rầy giấc ngủ ngộ đạo của người.”

“Đệ tử đã hiểu! Đệ tử tuyệt đối sẽ nín thở, chỉ dùng tâm linh để cảm nhận sự vĩ đại của Sư tôn!” Trần Huyền gật đầu lia lịa, trong đầu gã đã tự động phác họa ra hình ảnh một vị đại năng toàn thân tỏa ra hào quang vạn trượng, tay cầm nhật nguyệt, chân đạp tinh thần.

Khi hai người bước lên đỉnh núi, đập vào mắt Trần Huyền lại là một cảnh tượng hoàn toàn trái ngược.

Dưới hiên nhà tranh rách nát đến mức gió thổi qua là mái tranh lại kêu lên “cót két”, một thanh niên trẻ tuổi mặc đạo bào xanh nhạt rộng thùng thình đang nằm sải lai trên một chiếc ghế trúc cũ kỹ. Tóc y xõa tung, một chiếc quạt giấy rách góc đang úp thẳng lên mặt để che nắng, chân gác lên một khúc gỗ mục, thỉnh thoảng lại khẽ gãi gãi mắt cá chân một cách cực kỳ bừa bãi.

Trần Huyền ngơ ngác. Đây… đây chính là vị ẩn thế chí tôn trong lời đồn sao? Sao trông giống một tên lưu manh vô nghề nghiệp đang ngủ trưa ở đầu đường xó chợ thế này?

Nhưng ngay lập tức, Lâm Thư Dao đã dùng một cái liếc mắt sắc lẹm cảnh cáo gã. Nàng khẽ bước tới, quỳ một chân xuống đất, cung kính hành lễ: “Đồ nhi Thư Dao, bái kiến Sư phụ. Đồ nhi vừa giải quyết xong một vài con ruồi nhặng dưới núi, không biết có làm phiền đến giấc ngủ tĩnh dưỡng của người không?”

Diệp Phi ở dưới chiếc quạt giấy khẽ thở dài một tiếng. Y lấy chiếc quạt ra khỏi mặt, dùng đôi mắt lim dim ngái ngủ nhìn đại đồ đệ của mình.

“Dao nhi à…” Diệp Phi uể oải nói, giọng khàn khàn, “Ta đã nói với ngươi bao nhiêu lần rồi. Đánh đánh giết giết là việc của những kẻ thô lỗ. Chúng ta là người tu đạo, phải lấy hòa vi quý. Ngươi nhìn xem, ngươi lại đi gây thù chuốc oán với Lâm gia và Thẩm gia, sau này bọn họ kéo đến đòi nợ, ai sẽ là người phải ra tiếp khách đây?”

Lâm Thư Dao nghe vậy, sống lưng lập tức cứng đờ. Trong đầu nàng, các bánh răng “não bổ” bắt đầu điên cuồng vận hành với tốc độ ánh sáng.

“Sư phụ đang trách mình ra tay quá nhẹ nhàng sao? Đúng vậy! Lâm gia và Thẩm gia là những kẻ lòng lang dạ thú, nếu chỉ dọa lui bọn chúng, bọn chúng nhất định sẽ âm mưu quay lại báo thù, làm phiền đến sự thanh tĩnh của Sư phụ! Sư phụ nói ‘ai ra tiếp khách’, thực chất là đang cảnh báo mình phải nhổ cỏ tận gốc, không để bất kỳ kẻ nào có cơ hội đến quấy rầy Vô Ưu Phong!”

Nghĩ đến đây, ánh mắt Lâm Thư Dao bỗng trở nên sắc lạnh như băng, nàng dập đầu nói: “Sư phụ giáo huấn cực kỳ phải! Đồ nhi ngu muội, chưa hiểu hết thâm ý của người! Đêm nay đồ nhi sẽ xuống núi, tự tay san bằng Lâm gia và Thẩm gia, tuyệt đối không để bọn chúng có cơ hội làm phiền người thêm một lần nào nữa!”

“Hả???”

Diệp Phi suýt chút nữa thì ngã nhào từ trên ghế trúc xuống đất. Y trố mắt nhìn cô đồ đệ xinh đẹp nhưng đầu óc dường như có vấn đề của mình.

“Này này này! Ngươi đứng lại đó cho ta!” Diệp Phi vội vàng hét lên, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán. “Ta bảo ngươi lấy hòa vi quý! Hòa vi quý có hiểu không?! Ai mượn ngươi đi diệt môn nhà người ta chứ?! Ngươi mà đi diệt môn bọn họ, các tông môn lớn khác không kéo đến san phẳng Vô Ưu Phong của ta mới là lạ ấy!”

“Sư phụ yên tâm, đồ nhi sẽ làm thật sạch sẽ, tuyệt đối không để lại bất kỳ dấu vết nào!” Lâm Thư Dao vẻ mặt kiên định, tràn đầy quyết tâm.

Diệp Phi che mặt, cảm thấy huyết áp của mình đang tăng vọt lên một tầm cao mới. Y phát hiện ra một sự thật phũ phàng: giao tiếp với cái lũ “não bổ” này còn mệt hơn là đi cày cuốc kiếp trước.

Để dời đi sự chú ý của Lâm Thư Dao, Diệp Phi liếc mắt nhìn sang gã thanh niên đang quỳ run rẩy bên cạnh.

“Kẻ này là ai?” Diệp Phi hỏi, tay chỉ vào Trần Huyền.

Trần Huyền nghe hỏi đến mình, lập tức run lên bần bật, dập đầu liên tục: “Tiểu nhân… tiểu nhân Trần Huyền, trước đây là đệ tử ngoại môn quét rác của tông môn. Nay được Đại sư tỷ khai sáng, nguyện cả đời này ở lại Vô Ưu Phong quét rác cho Sư tôn!”

Lâm Thư Dao cũng tiến lên nói: “Sư phụ, Trần Huyền tuy tư chất bình thường, nhưng tâm cảnh quét rác của gã cực kỳ thuần túy, vừa rồi dưới núi gã đã giúp đồ nhi dọn dẹp chiến trường rất tốt. Đồ nhi đã hứa sẽ xin Sư phụ ban cho gã một chiếc chổi mới.”

Diệp Phi nhìn Trần Huyền, rồi lại nhìn chiếc chổi tre rách nát trên tay gã, trong lòng không khỏi dở khóc dở cười.

Cái ngọn núi này rốt cuộc là bị cái gì ám thế này? Một đứa thì cuồng kiếm đạo đến mức đầu óc hỏng hóc, một đứa thì thật thà cơ bắp cuồn cuộn suốt ngày đi gánh nước, giờ lại thêm một tên cuồng quét rác tâm thần phân liệt?

“Chổi mới sao…” Diệp Phi lẩm nhẩm. Y lười đi mua chổi mới, mà trên ngọn núi này ngoài cỏ dại ra thì làm gì có cửa hàng tạp hóa nào. Y liếc nhìn góc nhà tranh, thấy một chiếc chổi tre cũ kỹ, phủ đầy bụi bặm và mạng nhện mà y từng dùng để đuổi gà rừng.

“Được rồi, cầm lấy cái này đi.” Diệp Phi vẫy tay, chiếc chổi tre cũ kỹ bay tới, rơi bộp một cái trước mặt Trần Huyền.

Trần Huyền nhìn chiếc chổi tre cũ kỹ, có chút ngơ ngác. Nhưng gã chưa kịp nói gì thì Diệp Phi đã thầm nghĩ trong lòng: “Hệ thống, nếu đã ban thưởng thì ban cho nó ra hồn một chút, kẻo nó lại quét rác rào rào làm phiền ta ngủ. Định nghĩa lại chiếc chổi này cho ta, thuộc tính là… quét rác làm sạch linh lực đi.”

[Ting! Phát hiện ký chủ muốn định nghĩa lại đối tượng: ‘Chiếc chổi tre cũ’. Tiêu tốn 50 Điểm Định Nghĩa. Thuộc tính mới đã được thiết lập: [Vạn Vật Tẩy Trần Thần Khí] – Mỗi khi quét rác, tự động tẩy lọc 1% tạp chất linh lực trong cơ thể người sử dụng, đồng thời có 5% cơ hội quét sạch mọi hiệu ứng phòng ngự của mục tiêu trong phạm vi mười trượng.]

Oanh!

Một luồng hào quang màu vàng nhạt bỗng nhiên từ trên chiếc chổi tre cũ kỹ bộc phát ra, chiếu sáng rực rỡ cả một góc sân. Những sợi tre xơ xác bỗng chốc trở nên óng ánh như được dệt từ những sợi chỉ vàng của thiên đạo, từng hạt bụi trên chổi bay đi, để lại một luồng Đạo vận thanh khiết, trang nghiêm đến cực điểm.

Trần Huyền trố mắt nhìn chiếc chổi tre trong tay, chỉ cảm thấy một luồng dòng điện ấm áp từ cán chổi truyền thẳng vào lòng bàn tay, chạy dọc theo kinh mạch rồi rót vào đan điền. Luồng linh lực hỗn loạn, đầy tạp chất của một đệ tử ngoại môn như gã bỗng chốc bị gột rửa, trở nên vô cùng tinh thuần!

“Trời… Trời đất ơi…” Trần Huyền run rẩy lắp bắp, nước mắt chảy ròng ròng. “Đây… đây không phải là chổi, đây là… đây là Thần khí tẩy tủy cứu thế!”

Gã điên cuồng dập đầu với Diệp Phi: “Cảm tạ Sư tôn ban thưởng! Trần Huyền nguyện cả đời này dùng chiếc chổi này để quét sạch bụi trần cho Vô Ưu Phong!”

Nói xong, Trần Huyền như phát điên, cầm lấy chiếc chổi tre bắt đầu quét đất rào rào.

*Xoẹt… Xoẹt…*

Mỗi một nhát quét của gã, một luồng sóng linh lực màu vàng nhạt lại lan tỏa ra xung quanh, cuốn bay đi mọi hạt bụi, thậm chí cả những luồng khí tức tạp loạn trong không khí cũng bị quét sạch sành sanh. Không khí trên Vô Ưu Phong bỗng chốc trở nên trong lành đến mức kỳ lạ, khiến người ta chỉ cần hít một hơi cũng cảm thấy sảng khoái tinh thần.

Diệp Phi nhìn Trần Huyền đang quét đất một cách đầy hăng say, khóe miệng khẽ giật giật.

“Cái quái gì thế này…” Diệp Phi lẩm bẩm. Y chỉ muốn cho gã một cái chổi để gã làm việc, sao trông gã như vừa cắn thuốc lắc thế kia?

Đúng lúc này, từ phía sau bếp, Sở Tiêu bưng một đĩa dại quả dại đỏ mọng đi ra, toàn thân tỏa ra kim quang nhạt của Hỗn Độn Thần Thể.

“Sư phụ, nước ấm đã đun xong rồi, người có muốn dùng trà không?” Sở Tiêu thật thà hỏi.

“Để đó đi.” Diệp Phi uể oải vẫy tay.

Cùng lúc đó, ở một nơi cách Vô Ưu Phong không xa, trong hư không bỗng nhiên gợn lên một làn sóng nhẹ.

Cổ Hà – Thái Thượng Trưởng Lão của lân cận tông môn, một lão quái vật đã sống hơn ba trăm năm, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh Cảnh hậu kỳ – lúc này đang ẩn mình trong một đám mây, trợn tròn mắt nhìn xuống đỉnh Vô Ưu Phong.

Lão ban đầu chỉ là đi ngang qua, bị luồng kiếm ý kinh thiên động địa lúc nãy của Lâm Thư Dao thu hút nên mới tò mò ghé qua xem thử. Nhưng những gì lão đang chứng kiến lúc này đã hoàn toàn lật đổ tam quan ba trăm năm tu tiên của lão!

“Đó… đó là cái gì?!” Cổ Hà run rẩy, chòm râu dài bạc phơ cũng run bần bật theo.

Lão nhìn chằm chằm vào Trần Huyền đang quét đất.

“Mỗi một nhát chổi… đều ẩn chứa Quy tắc của Đại Đạo! Tẩy trần… đó là Khái niệm ‘Tẩy Trần’ trong truyền thuyết sao?! Một tên tiểu tử quét rác, thế mà lại đang diễn hóa Quy tắc tẩy tủy của thiên địa?! Mỗi nhát quét của gã đều đang gột rửa tạp chất của không gian xung quanh!”

Ánh mắt Cổ Hà dời sang Sở Tiêu đang đứng bưng đĩa quả dại.

“Hít…!” Cổ Hà hít vào một ngụm khí lạnh, suýt chút nữa thì sặc nước bọt mà rơi từ trên mây xuống. “Hỗn… Hỗn Độn Thần Thể?! Đó là thể chất chí tôn vạn năm khó gặp, một khi đại thành có thể tay không đỡ thiên kiếp, nghiền nát thần binh! Thế mà… thế mà ở đây lại chỉ là một tên tiểu tử bưng trà rót nước cho người khác?!”

Cuối cùng, ánh mắt của Cổ Hà dời đến người thanh niên đang nằm lười biếng trên chiếc ghế trúc – Diệp Phi.

Trong mắt Cổ Hà lúc này, Diệp Phi không còn là một thanh niên lười nhác bình thường nữa. Xung quanh Diệp Phi, không gian dường như đang tự động vặn vẹo, những sợi tơ quy tắc của thiên đạo dường như đang reo hò, nhảy múa xung quanh y một cách đầy nịnh nọt. Y chỉ cần nằm đó, thở nhẹ một cái, hỗn độn khí liền tự động hội tụ về phía y.

“Phản Phác Quy Chân! Đây tuyệt đối là Phản Phác Quy Chân!” Cổ Hà kích động đến mức toàn thân run rẩy, hai mắt đỏ ngầu. “Vị tiền bối này… tu vi của người rốt cuộc đã đạt đến cảnh giới khủng khiếp nào rồi?! Ngay cả Hỗn Độn Thần Thể cũng phải cung kính đứng hầu, ngay cả một tên quét rác dưới trướng người cũng có thể nắm giữ Quy tắc tẩy trần! Khủng bố! Quá mức khủng bố!”

Cổ Hà tự suy diễn, cảm thấy mình vừa phát hiện ra một bí mật động trời của tu tiên giới. Vô Ưu Phong này, căn bản không phải là một ngọn núi hoang vu, mà là nơi ẩn cư của một vị Chí Tôn tối cao, một tồn tại có thể tùy ý định nghĩa lại quy tắc của thiên đạo!

“Cơ duyên! Đây chính là cơ duyên lớn nhất trong cuộc đời ba trăm năm của ta!” Cổ Hà thầm nghĩ, trong lòng dâng lên một sự hăm hở tột cùng. Lão đã bị kẹt ở Nguyên Anh Cảnh hậu kỳ hơn một trăm năm nay, không thể tiến thêm một bước nào nữa. Nếu hôm nay có thể nhận được một lời chỉ điểm của vị tiền bối này, biết đâu lão có thể đột phá lên Hóa Thần Cảnh, kéo dài thêm vài trăm năm thọ nguyên!

Nghĩ đến đây, Cổ Hà không ngần ngại nữa. Lão hít một hơi thật sâu, thu liễm toàn bộ khí tức cường giả của mình, từ trên mây hạ xuống đất, đi bộ từng bước lên đỉnh Vô Ưu Phong để thể hiện sự kính trọng tối cao.

Diệp Phi đang nhắm mắt dưỡng thần bỗng nhiên nhướng mày. Y cảm nhận được có một luồng khí tức mạnh mẽ đang tiến lại gần. Dù y lười biếng, nhưng với tu vi Kim Đan Cảnh sơ kỳ vừa mới đạt được cùng với sự nhạy bén của Hệ thống, y vẫn nhận ra có người đang đến.

“Lại là ai nữa đây? Phiền chết đi được…” Diệp Phi lầm bầm trong lòng, thầm cầu nguyện kẻ đến không phải là kẻ thù đến đòi nợ.

Chỉ thấy từ con đường mòn dẫn lên đỉnh núi, một lão già tóc bạc phơ, râu dài chạm đất, mặc một bộ đạo bào màu xám đơn giản đang bước đi một cách cực kỳ cẩn trọng. Mỗi bước đi của lão đều nhẹ nhàng như sợ làm tổn thương đến những ngọn cỏ dưới chân, gương mặt đầy vẻ thành kính, cung kính.

“Vãn bối Cổ Hà, Thái Thượng Trưởng Lão của Cửu Huyền Tông lân cận, mạo muội đến bái kiến Diệp tiền bối!” Cổ Hà đi đến trước sân, không dám tiến thêm một bước nào vào phạm vi của nhà tranh, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu hành lễ một cách cực kỳ cung kính.

Lâm Thư Dao lập tức đặt tay lên chuôi hắc kiếm, ánh mắt lạnh lùng nhìn Cổ Hà đầy cảnh giác. Sở Tiêu cũng nheo mắt lại, cơ bắp trên người khẽ gồng lên, tỏa ra áp lực nặng nề. Trần Huyền thì vẫn điên cuồng quét đất, dường như thế giới xung quanh không còn liên quan gì đến gã nữa.

Diệp Phi từ dưới chiếc quạt giấy hé mắt nhìn ra, thấy một lão già đang quỳ rạp dưới đất tự xưng là Thái Thượng Trưởng Lão của tông môn lớn lân cận, trong lòng không khỏi lộp bộp một cái.

“Thái Thượng Trưởng Lão? Nguyên Anh Cảnh?! Lão già này mạnh như vậy, sao lại quỳ lạy mình thế kia? Hay là lão đang dùng kế dụ địch? Muốn dụ mình sơ hở rồi một chiêu miểu sát?” Diệp Phi run rẩy nghĩ thầm. Y tự biết mình chỉ là một tên Kim Đan Cảnh sơ kỳ “hàng giả” nhờ hệ thống buff lên, nếu thật sự đánh nhau với một lão quái vật Nguyên Anh Cảnh, y chắc chắn sẽ bị hành ra bã trong vòng một nốt nhạc.

Phải bình tĩnh! Phải giả bộ! Đúng vậy, chỉ có giả bộ làm cao nhân ẩn thế thì mới có thể dọa lui được lão già này!

Diệp Phi hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình trở nên lười biếng, thâm trầm và xa xăm nhất có thể.

Y không thèm ngồi dậy, vẫn nằm ngửa trên ghế trúc, chiếc quạt giấy khẽ quạt vài cái, nhàn nhạt nói:

“Cổ Hà? Ngươi đến đây làm gì? Vô Ưu Phong của ta vốn dĩ là nơi thanh tịnh, không tiếp khách ngoài.”

Giọng nói của Diệp Phi tuy nhỏ, nhưng lọt vào tai Cổ Hà lại giống như sấm sét nổ vang giữa trời quang!

“Quả nhiên là đại năng ẩn thế!” Cổ Hà thầm nghĩ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Lão cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng cực kỳ nặng nề bao trùm lấy toàn thân. Luồng áp lực này không phải là áp lực linh lực thông thường, mà là một loại cảm giác bị nhìn thấu hoàn toàn, giống như đứng trước mặt thiên đạo vậy!

Cổ Hà càng thêm dập đầu sát đất, giọng run rẩy: “Tiền bối bớt giận! Vãn bối đi ngang qua đây, cảm nhận được kiếm ý ngút trời của quý đồ đệ, lại thấy Vô Ưu Phong có hào quan đại đạo phóng thẳng lên chín tầng mây, nên mới mạo muội đến đây xin được chiêm ngưỡng dung nhan của tiền bối. Vãn bối đã bị kẹt ở Nguyên Anh Cảnh hậu kỳ hơn trăm năm, thọ nguyên sắp cạn, cúi xin tiền bối từ bi, ban cho vãn bối một lời chỉ điểm!”

Diệp Phi nghe xong, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Hóa ra là đến xin chỉ điểm… May quá, không phải đến đòi nợ.”

Nhưng chỉ điểm cái quái gì bây giờ? Bản thân y còn chẳng biết tu luyện là cái thá gì, công pháp thì toàn là do hệ thống tự động chạy, y chỉ biết ngủ và nằm ngửa thôi! Nếu nói bừa bãi lộ tẩy thì tiêu đời!

Nghĩ đến đây, Diệp Phi quyết định dùng tuyệt chiêu của các triết gia kiếp trước: nói những câu vô nghĩa nhưng nghe có vẻ cực kỳ thâm sâu, để lão già này tự đi mà suy diễn!

Diệp Phi khẽ xoay người trên ghế trúc, tìm một tư thế nằm thoải mái hơn, rồi uể oải nói:

“Chỉ điểm? Đạo của ngươi, tại sao lại phải xin ta chỉ điểm? Đại đạo vô hình, sinh ra từ hư vô, trở về với cát bụi. Ngươi tu đạo ba trăm năm, thế mà vẫn chưa hiểu được một đạo lý đơn giản nhất sao?”

Cổ Hà run lên, vội vàng hỏi: “Cúi xin tiền bối nói rõ! Đạo lý đơn giản nhất đó là gì ạ?”

Diệp Phi khẽ ngáp một cái, giọng điệu tràn đầy sự lười biếng tột cùng:

“Đạo có ngàn vạn con đường, nhưng con đường ngắn nhất… chính là không đi đường nào cả. Ngươi từ đâu tới thì về đó đi, đừng làm phiền ta nằm ngửa.”

Nói xong, Diệp Phi úp chiếc quạt giấy lên mặt, xoay người vào trong, trực tiếp nhắm mắt ngủ tiếp, không thèm để ý đến Cổ Hà nữa. Y thầm nghĩ: “Ta đuổi khách thẳng thừng thế này, lão già này chắc phải biết điều mà tự biến đi chứ hả?”

Nhưng Diệp Phi hoàn toàn không thể ngờ được, câu nói bâng quơ đầy tính lười biếng của y, lọt vào tai Cổ Hà lại giống như một trận đại địa chấn lật đổ cả linh hồn lão!

“Không đi đường nào cả…?”

Cổ Hà đứng chết trân tại chỗ, hai mắt trợn tròn, trong đầu liên tục vang vọng câu nói của Diệp Phi.

“Không đi đường nào cả… Nghĩa là sao? Đúng vậy! Đại đạo chí giản! Ta trăm năm nay luôn tìm kiếm một con đường để đột phá, luôn cố gắng vận hành linh lực, tìm kiếm thiên tài địa bảo, cố gắng đi thật nhanh trên con đường tu tiên… Nhưng ta đã quên mất, điểm cuối của đại đạo chính là bản nguyên! Đi càng nhiều, càng dễ bị lạc lối! Không đi đường nào, chính là lấy tĩnh chế động, để bản thân hòa vào làm một với thiên địa, để thiên đạo tự động dẫn dắt ta!”

“Vô vi nhi trị! Lấy tĩnh chế động! Không đi chính là đi nhanh nhất!”

Oanh!!!

Trong đan điền của Cổ Hà bỗng nhiên vang lên một tiếng nổ lớn. Bình cảnh Nguyên Anh Cảnh hậu kỳ kiên cố như bàn thạch suốt hơn một trăm năm qua của lão, lúc này dưới câu nói của Diệp Phi, bỗng chốc xuất hiện một vết nứt khổng lồ, rồi vỡ vụn hoàn toàn!

Một luồng linh lực tinh thuần, mạnh mẽ chưa từng có từ trong nguyên anh của lão bộc phát ra, quét sạch khắp kinh mạch. Khí chất của Cổ Hà bỗng chốc thay đổi, trở nên mờ ảo, sâu thẳm hơn trước gấp mười lần!

Lão… lão thế mà lại trực tiếp đột phá lên Nguyên Anh Cảnh viên mãn, chỉ còn cách Hóa Thần Cảnh đúng một bước chân!

“Đột… Đột phá rồi?!” Cổ Hà run rẩy nhìn hai bàn tay mình, cảm nhận được luồng sức mạnh khổng lồ mới có được, nước mắt lão chảy ròng ròng vì quá đỗi kích động.

Chỉ bằng một câu nói bâng quơ của tiền bối khi đang ngủ trưa, thế mà đã giúp lão đột phá bình cảnh trăm năm! Đây là thủ đoạn nghịch thiên đến mức nào chứ?!

Cổ Hà quỳ sụp xuống, dập đầu liên tục xuống đất, tiếng dập đầu vang lên chan chát:

“Cảm tạ Diệp tiền bối tái tạo ân đồng! Lời dạy của tiền bối như sấm truyền bên tai, khai sáng cho vãn bối ngu muội! Tiền bối quả nhiên là đại năng đứng trên chín tầng trời, lấy thân hóa đạo, dùng giấc mộng để diễn hóa luân hồi! Khủng bố, quá mức khủng bố!”

Diệp Phi ở dưới chiếc quạt giấy nghe thấy tiếng dập đầu chan chát cùng tiếng khóc lóc thảm thiết của Cổ Hà, khóe mắt không ngừng co giật.

“Cái gì thế này? Lão già này điên rồi sao? Ta chỉ bảo lão biến đi để ta ngủ, lão khóc lóc cái gì? Lại còn đột phá nữa chứ? Cái thế giới này rốt cuộc có bị lỗi hệ thống không vậy?!”

Đúng lúc này, tiếng báo hiệu của hệ thống lại vang lên trong đầu Diệp Phi, tàn nhẫn dập tắt chút hy vọng nằm ngửa cuối cùng của y:

[Ting! Ký chủ dùng một câu nói bâng quơ chỉ điểm cho Thái Thượng Trưởng Lão Cổ Hà đột phá bình cảnh trăm năm, gây ra chấn động tâm lý cực lớn cho đối phương. Nhận được 1000 Điểm Định Nghĩa!]

[Ting! Danh tiếng của Vô Ưu Phong bắt đầu truyền bá ra ngoài. Nhiệm vụ khẩn cấp: Tuyển đủ 3 đệ tử trong thời gian giới hạn tiến độ hiện tại: 2/3. Ký chủ hãy mau chóng tìm kiếm đệ tử thứ ba, nếu không sẽ bị phạt đi dọn chuồng ngựa!]

Diệp Phi nằm trên chiếc ghế trúc, hai dòng nước mắt bất lực âm thầm chảy dọc theo thái dương.

“Ai đó… làm ơn cứu ta… Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa thôi mà…” y gào thét trong lòng, nhưng bên ngoài vẫn phải duy trì vẻ mặt cao nhân ẩn thế bất động thanh sắc.

Trong khi đó, Cổ Hà sau khi dập đầu tạ ơn xong, vẻ mặt đầy cung kính, đứng dậy khom lưng nói với Lâm Thư Dao và Sở Tiêu: “Hai vị đạo hữu, Diệp tiền bối đại ân đại đức, Cổ Hà suốt đời không quên. Từ nay về sau, việc của Vô Ưu Phong chính là việc của Cửu Huyền Tông ta! Kẻ nào dám đến đây làm phiền tiền bối tĩnh dưỡng, Cổ Hà ta sẽ là người đầu tiên liều mạng với bọn chúng!”

Lâm Thư Dao khẽ gật đầu, vẻ mặt lạnh lùng nhưng trong lòng lại đầy tự hào: “Sư phụ ta vốn dĩ từ bi, chỉ là không muốn thấy sinh linh đồ thán. Ngươi biết điều là tốt.”

Cổ Hà vâng vâng dạ dạ, không dám ở lại lâu làm phiền Diệp Phi “ngủ trưa diễn hóa luân hồi”, lão vội vàng ôm quyền cáo lui, bước chân nhẹ nhàng bay đi trong niềm vui sướng tột cùng. Lão thầm nghĩ, sau khi trở về tông môn, lão nhất định phải lập tức ra lệnh cho toàn bộ đệ tử không được phép bén mảng đến gần Vô Ưu Phong, đồng thời phải chuẩn bị những lễ vật hậu hĩnh nhất để dâng lên cho vị Diệp tiền bối vĩ đại kia.

Trên đỉnh Vô Ưu Phong, tiếng chổi tre của Trần Huyền vẫn vang lên đều đặn rào rào dưới ánh hoàng hôn tím vàng.

*Xoẹt… Xoẹt…*

Mỗi nhát quét, một luồng ánh sáng vàng nhạt lại lan tỏa, gột rửa đi những hạt bụi cuối cùng của ngày tàn, để lại một không gian tĩnh lặng, sạch sẽ đến mức kỳ dị.

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, nghe tiếng chổi tre rào rào bên tai, cảm nhận được dòng linh lực Kim Đan Cảnh trong người đang tự động vận hành với tốc độ tăng vọt 100% khi ngủ nhờ hiệu ứng của hệ thống, chỉ biết thở dài một tiếng đầy tuyệt vọng.

Y biết, cuộc sống nằm ngửa, yên bình của mình… e rằng từ nay về sau sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay trở lại nữa. Con đường “bị ép trở thành đệ nhất thiên hạ” của y, chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8