Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 3: Gặp gỡ phế mạch thiếu nữ Lâm Thư Dao

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:41 | Lượt xem: 3

Nắng sớm trên đỉnh Vô Ưu Phong luôn đến muộn hơn những nơi khác, bởi lẽ ngọn núi này quanh năm bị bao phủ bởi một lớp sương mù xám nhạt, lười biếng và dầy đặc như chính tính cách của vị chủ nhân nơi đây.

Dưới mái hiên của căn nhà tranh rách nát nay đã được dọn dẹp sạch sẽ, Diệp Phi đang nằm dài trên chiếc ghế trúc quen thuộc. Y mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt rộng rãi, một chân co lên, chân kia buông thõng, chiếc guốc mộc khẽ đung đưa theo nhịp thở đều đặn. Chiếc quạt giấy xếp nửa kín nửa hở che trên mặt để cản đi ánh nắng ban mai tinh nghịch đang cố len lỏi qua kẽ lá.

Không khí xung quanh yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng những giọt sương sớm trượt khỏi lá thông, rơi xuống thảm cỏ mềm với một tiếng “bõm” cực kỳ nhỏ bé.

Từ phía sau gian nhà bếp tạm bợ, một bóng người cao lớn, vạm vỡ đang rón rén bước ra. Đó là nhị đồ đệ Sở Tiêu. Gương mặt thật thà của hắn lúc này tràn đầy vẻ cẩn trọng, hai bàn tay hộ pháp vốn có thể tay không nghiền nát linh bảo đang nâng niu một chiếc ấm trà bằng đất nung cũ kỹ. Hắn đi nhẹ đến mức ngay cả những ngọn cỏ dưới chân cũng không bị dẫm nát, chỉ khẽ nghiêng đầu để tránh làm kinh động đến giấc ngủ của sư phụ.

Ở góc sân bên kia, đại đồ đệ Lâm Thư Dao đang lặng lẽ đứng đó. Nàng ôm thanh hắc kiếm rỉ sét trước ngực, đôi mắt phượng trong vắt như nước hồ thu đang chăm chú quan sát từng động tác của sư đệ.

Sở Tiêu đặt chiếc ấm trà xuống chiếc bàn đá nhỏ cạnh ghế nằm của Diệp Phi, sau đó quay sang gãi đầu, khẽ truyền âm cho Lâm Thư Dao:

“Sư tỷ, nước linh khí gánh từ thác nước ngược dòng về đã được đun sôi bằng củi thông linh rồi. Đệ… đệ pha trà thế này đã đúng cách chưa?”

Lâm Thư Dao khẽ gật đầu, bước nhẹ tới. Nàng dùng ngón tay thon dài nhấc nắp ấm trà lên, một làn khói trắng mang theo hương thơm thanh khiết của linh trà dại lập tức lan tỏa, ngưng tụ thành hình một chú chim hạc nhỏ lượn lờ trên miệng ấm trước khi tan vào hư không.

“Rất tốt. Nước linh khí tinh khiết không lẫn tạp chất, củi thông rèn luyện hỏa hầu vừa vặn. Sư đệ, nhục thân kiểm soát lực lượng của ngươi đã có tiến bộ vượt bậc rồi.” Lâm Thư Dao khẽ mỉm cười khen ngợi. Nụ cười của nàng khiến gương mặt lạnh lùng thường ngày bỗng chốc rạng rỡ như hoa nở mùa xuân.

Sở Tiêu nghe vậy thì cười híp cả mắt, trong lòng tràn ngập cảm giác tự hào. Ai mà ngờ được, một kẻ từng bị coi là “đồ bỏ đi” chỉ có sức khỏe cơ bắp như hắn, nay lại có thể dùng lực lượng Hỗn Độn Thần Thể để làm những việc tinh tế như pha trà, đun nước mà không làm vỡ một cái ấm đất tầm thường.

Đúng lúc này, dưới chiếc quạt giấy, Diệp Phi khẽ ngáp một tiếng dài, uể oải dịch chuyển bả vai. Y từ từ kéo chiếc quạt xuống, để lộ gương mặt tuấn lãng nhưng vẫn còn vương nét ngái ngủ.

“Sư phụ, người tỉnh rồi.” Lâm Thư Dao và Sở Tiêu đồng thanh khom lưng hành lễ, thái độ cung kính vô cùng.

Diệp Phi liếc nhìn hai vị đồ đệ, rồi nhìn xuống ấm trà đang bốc khói nghi ngút trên bàn đá. Y chống tay ngồi dậy, cầm lấy chén trà nhỏ do Lâm Thư Dao vừa rót, nhấp một ngụm.

Dòng nước trà ấm áp, ngọt thanh mang theo linh khí nồng nàn lập tức lan tỏa khắp tứ chi bách骸, khiến cơn buồn ngủ của y tan biến đi quá nửa. Diệp Phi khẽ nheo mắt hưởng thụ. Phải công nhận, từ khi có hai đứa đồ đệ này gánh vác việc nhà, cuộc sống “nằm ngửa” của y đã được nâng lên một tầm cao mới.

Tuy nhiên, khi ánh mắt của Diệp Phi lướt qua gương mặt của Lâm Thư Dao, y bỗng nhận ra có điều gì đó không đúng.

Hôm nay, tuy nàng vẫn đứng nghiêm trang, ôm kiếm hộ vệ như mọi khi, nhưng sâu trong đáy mắt lại phảng phất một tia sầu muộn nhàn nhạt. Kiếm ý xung quanh nàng thỉnh thoảng lại dao động nhẹ, không còn giữ được sự sắc bén, thuần tịnh tuyệt đối của Vô Tình Kiếm Đạo như mấy ngày trước.

*Có chuyện gì thế nhỉ?* Diệp Phi thầm nghĩ. *Đứa nhỏ này thường ngày cuồng tu luyện lắm mà, sao hôm nay nhìn cứ như mất hồn thế kia? Hay là do áp lực KPI dọn dẹp vệ sinh núi của mình lớn quá?*

Y khẽ ho một tiếng, đặt chén trà xuống, giọng điệu lười nhác nhưng lại mang theo một sự quan tâm vô hình:

“Dao nhi, hôm nay kiếm ý của ngươi có chút xao động. Trà tuy ngon, nhưng người pha trà dường như tâm không ở đây. Có tâm sự gì sao?”

Lâm Thư Dao nghe hỏi, thân hình mảnh mai khẽ run lên. Nàng cúi đầu, bàn tay siết chặt chuôi thanh hắc kiếm rỉ sét, cắn nhẹ môi không nói.

***

Cùng lúc đó, tại Thanh Vân Thành nằm cách Vô Ưu Phong hàng trăm dặm.

Khác hẳn với sự yên bình, tĩnh lặng của ngọn núi hoang vu, phủ đệ của Lâm gia – một trong tam đại gia tộc của Thanh Vân Thành – hôm nay lại vô cùng náo nhiệt. Tiếng khánh đá vang vọng, cờ hoa rực rỡ treo khắp các hành lang bằng gỗ đàn hương quý giá.

Hôm nay là ngày diễn ra Tộc hội thường niên của Lâm gia, cũng là ngày khảo hạch tu vi của thế hệ trẻ.

Trong đại sảnh rộng lớn được lát bằng bạch ngọc, hàng trăm tộc nhân Lâm gia đang tụ tập, trò chuyện rôm rả. Ở vị trí chủ tọa, gia chủ đương nhiệm Lâm Chấn Thiên – thúc phụ của Lâm Thư Dao – đang ngồi bệ vệ trên chiếc ghế chạm rồng bằng gỗ hoàng đàn. Lão mặc một bộ trường bào màu tím sậm, gương mặt hồng hào đầy vẻ đắc ý, thỉnh thoảng lại vuốt râu cười lớn với vị khách quý ngồi bên cạnh.

Vị khách quý đó chính là trưởng lão của Thẩm gia, đi cùng là Thẩm Vô Song – đệ đệ của Thẩm Vô Cực, đồng thời cũng là thiên tài trẻ tuổi đang được Thẩm gia dốc sức bồi dưỡng.

“Lâm gia chủ, hôm nay chúng ta đến đây, ngoài việc chúc mừng Tộc hội của quý gia tộc, còn có một việc quan trọng cần giải quyết dứt điểm.” Trưởng lão Thẩm gia nâng chén rượu, cười nhạt nói.

Lâm Chấn Thiên vội vàng chắp tay, cung kính đáp: “Thẩm trưởng lão cứ nói, Lâm gia chúng ta quyết không từ nan.”

“Hừm, chính là chuyện hôn ước năm xưa giữa Thẩm gia chúng ta và trưởng nữ dòng chính của quý phủ – Lâm Thư Dao.” Thẩm trưởng lão đặt mạnh chén rượu xuống bàn, sắc mặt hơi trầm xuống. “Năm xưa, phụ thân của nàng ta còn tại thế, hai nhà mới định ra hôn ước này. Nhưng hiện tại, ai cũng biết Lâm Thư Dao là một phế mạch không thể tụ khí, cả đời này chú định là một phàm nhân rác rưởi. Thẩm gia chúng ta là thế lực tu tiên đỉnh phong, làm sao có thể chấp nhận một nữ nhân phế vật làm dâu?”

Lời vừa dứt, cả đại sảnh Lâm gia bỗng chốc im bặt. Các tộc nhân trẻ tuổi bắt đầu xầm xì bàn tán, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bỉ và chế giễu khi nhắc đến cái tên kia.

“Đúng vậy, Lâm Thư Dao đúng là vết nhơ của Lâm gia chúng ta!”

“Một đứa phế mạch, không chịu an phận làm một quân cờ liên hôn để cống hiến cho gia tộc, lại dám tự ý bỏ trốn khỏi phủ.”

“Nghe nói nửa tháng trước, nó đã trốn lên một ngọn núi hoang tên là Vô Ưu Phong, bái một tên tán tu lười biếng, không có chút danh tiếng nào làm sư phụ. Đúng là nực cười!”

Lâm Chấn Thiên nghe những lời bàn tán xung quanh, trên mặt không hề có nửa điểm tức giận hay bênh vực cho cháu gái mình. Ngược lại, lão còn lộ ra nụ cười nịnh bợ, vội vàng gật đầu:

“Thẩm trưởng lão bớt giận. Về chuyện này, Lâm gia chúng ta cũng vô cùng hổ thẹn. Lâm Thư Dao ngang bướng bướng bỉnh, không biết nhìn xa trông rộng. Hôm nay, nhân ngày Tộc hội trọng đại này, trước sự chứng kiến của toàn thể tộc nhân và Thẩm gia, ta xin tuyên bố…”

Lâm Chấn Thiên đứng dậy, cầm lấy tờ gia phả màu vàng kim đặt trên bàn thờ tổ tiên, dùng một cây bút lông thấm đẫm mực đỏ gạch một đường thật mạnh lên ba chữ “Lâm Thư Dao”.

“Từ hôm nay, Lâm gia chính thức xóa tên Lâm Thư Dao khỏi gia phả! Trục xuất nàng ta khỏi tộc môn! Mọi hành vi, sống chết của nàng ta từ nay về sau hoàn toàn không liên quan đến Lâm gia chúng ta! Hôn ước giữa nàng ta và Thẩm gia, tự nhiên cũng vô hiệu!”

“Hảo!”

Cả sảnh đường vang lên những tiếng vỗ tay rầm rộ, những nụ cười hả hê, khinh miệt xuất hiện trên từng gương mặt của những kẻ tự xưng là người thân của nàng. Bọn họ vui mừng vì đã vứt bỏ được một “gánh nặng”, một “vết nhơ” mà không hề hay biết bản thân vừa tự tay đẩy đi một vị tương lai Kiếm Tiên có thể trấn áp cả một thời đại.

***

Trở lại Vô Ưu Phong.

Dưới mái hiên tranh, Lâm Thư Dao rốt cuộc cũng không kìm nén được cảm xúc trong lòng. Nàng quỳ sụp xuống trước chiếc ghế nằm của Diệp Phi, thanh hắc kiếm rỉ sét đặt ngang trên gối, đầu cúi thấp, giọng nói nghẹn ngào nhưng vẫn cố giữ sự kiên định:

“Sư phụ… Đệ tử đáng tội. Hôm nay là ngày Lâm gia tổ chức Tộc hội thường niên dưới chân núi. Đệ tử… đệ tử vừa cảm nhận được huyết mạch liên kết với gia tộc đã hoàn toàn bị cắt đứt. Chắc hẳn… bọn họ đã chính thức xóa tên đệ tử khỏi gia phả rồi.”

Nói đến đây, đôi vai gầy của nàng khẽ run lên. Dù đã quyết định dứt áo ra đi, dù đã ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo, nhưng sự lạnh lùng, tàn nhẫn của những người từng gọi là ruột thịt vẫn như một vết dao cứa vào lòng vị thiếu nữ mười tám tuổi.

Sở Tiêu đứng bên cạnh nghe vậy, đôi mắt to đùng lập tức trợn ngược lên, tức giận đến mức toàn thân tỏa ra kim quang nhàn nhạt, nắm đấm siết chặt kêu răng rắc:

“Cái gì?! Cái đám người Lâm gia kia dám bắt nạt Sư tỷ sao?! Sư tỷ tốt như vậy, bọn họ mắt mù hết rồi hay sao mà dám đuổi tỷ đi?! Sư phụ! Xin người cho phép con xuống núi, con sẽ dùng đôi tay này đập nát cái phủ đệ của bọn họ để đòi lại công đạo cho Sư tỷ!”

“Sư đệ, không được vô lễ trước mặt Sư phụ!” Lâm Thư Dao khẽ quát, nhưng trong lòng lại dâng lên một luồng ấm áp khó tả. Ở Lâm gia mười mấy năm, nàng chưa từng nhận được sự quan tâm chân thành nào như thế, vậy mà lên ngọn núi hoang này chưa đầy nửa tháng, nàng lại tìm thấy tình thân thực sự từ vị sư đệ thật thà và người sư phụ lười biếng kia.

Diệp Phi nằm trên ghế trúc, khẽ thở dài một tiếng.

Y nhìn cô học trò nhỏ đang quỳ dưới đất, trong lòng không khỏi dâng lên sự đồng cảm sâu sắc. Kiếp trước, y cũng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, ngày đêm tăng ca, cống hiến hết thanh xuân cho công ty. Thế nhưng, chỉ vì một lần từ chối gánh KPI vô lý của sếp, y liền bị sa thải không thương tiếc, bị đồng nghiệp xa lánh, coi như một món đồ bỏ đi đã hết giá trị lợi dụng.

Cái cảm giác bị vứt bỏ, bị phủ nhận mọi nỗ lực ấy, y hiểu rõ hơn ai hết.

“Dao nhi.” Diệp Phi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói trầm ấm xua tan đi bầu không khí ngột ngạt xung quanh. “Ngươi cảm thấy… bị một gia tộc nông cạn như vậy từ bỏ, là một tổn thất sao?”

Lâm Thư Dao ngẩn người, ngẩng đầu lên nhìn sư phụ. Nàng thấy trong đôi mắt vốn lúc nào cũng lờ đờ buồn ngủ của Diệp Phi lúc này lại lấp lánh một thứ ánh sáng sâu thẳm như tinh không, dường như có thể thấu suốt mọi ngõ ngách trong tâm hồn nàng.

“Đệ tử… đệ tử không cam lòng.” Lâm Thư Dao cắn môi, cúi đầu nói thật lòng mình. “Phụ thân đệ tử năm xưa là một kiếm tu kiêu hãnh, thanh hắc kiếm này là di vật duy nhất người để lại. Bọn họ nói đệ tử là phế mạch, nói đệ tử không xứng đáng cầm kiếm, thậm chí còn muốn dùng đệ tử để đổi lấy tài nguyên tu luyện cho kẻ khác. Đệ tử không tiếc cái danh phận Lâm gia tiểu thư, đệ tử chỉ hận… hận quy tắc của thế giới này quá bất công!”

“Quy tắc bất công?” Diệp Phi khẽ cười, nụ cười mang theo vài phần tự giễu, vài phần ngông cuồng của kẻ đứng ngoài vòng nhân quả.

Y chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế trúc, tay cầm quạt giấy khẽ lay động, từng bước đi đến trước mặt Lâm Thư Dao.

“Thế gian này vốn dĩ làm gì có quy tắc nào là tuyệt đối đúng đắn?” Diệp Phi thong thả nói, tà áo xanh bay nhẹ trong gió sớm. “Bọn họ định nghĩa ‘linh mạch’ là tiêu chuẩn duy nhất để đánh giá một thiên tài. Bọn họ định nghĩa ‘tu vi truyền thống’ là con đường duy nhất để bước lên đỉnh phong. Nhưng trong mắt ta, đó chẳng qua chỉ là những xiềng xích tự mình trói buộc do một lũ bảo thủ, ngu muội đặt ra mà thôi.”

Lâm Thư Dao và Sở Tiêu đều nín thở lắng nghe. Lời nói của Diệp Phi tuy nhẹ nhàng, nhưng đối với hai vị đồ đệ, mỗi một chữ, một câu đều như sấm sét giữa trời quang, trực tiếp oanh kích vào tam quan vốn có của họ.

Diệp Phi cúi người, ngón tay thon dài khẽ chạm vào lưỡi kiếm rỉ sét của thanh hắc kiếm trong tay Lâm Thư Dao.

Trong đầu y, giao diện hệ thống màu tối lập tức hiện lên, hiển thị số Điểm Định Nghĩa hiện có.

*Hừ, dám bắt nạt đồ đệ của Diệp Phi ta sao? Dù ta có lười biếng, ghét phiền phức, nhưng đã là người của Vô Ưu Phong thì tuyệt đối không đến lượt lũ tép riu dưới núi kia sỉ nhục! Hôm nay, ta sẽ cho các ngươi biết thế nào là định nghĩa lại cuộc đời!*

“Hệ thống, tiêu tốn Điểm Định Nghĩa, tiến hành định nghĩa lại thuộc tính tu luyện của Lâm Thư Dao.” Diệp Phi âm thầm ra lệnh trong lòng.

[Ting! Đã nhận yêu cầu. Đang quét thuộc tính của đối tượng Lâm Thư Dao… Phát hiện cơ thể mang ‘Kiếm Cốt Thiên Sinh’ nhưng bị phong ấn bởi quy tắc linh mạch truyền thống của thế giới này. Vui lòng thiết lập nội dung định nghĩa mới.]

Diệp Phi khẽ nhếch môi, chậm rãi mở miệng, giọng nói vang vọng khắp đỉnh Vô Ưu Phong, dường như mang theo một loại sức mạnh vô hình khiến không gian xung quanh hơi vặn vẹo:

“Từ hôm nay, ta định nghĩa: Kiếm đạo của Lâm Thư Dao không cần linh mạch làm trung gian, không cần thiên địa linh khí làm chất xúc tác. Kiếm ý của nàng chính là nguồn năng lượng duy nhất, Kiếm tâm của nàng chính là quy tắc vận hành duy nhất của cơ thể này. Chỉ cần tâm nàng còn kiếm, vạn vật thế gian, quy tắc thiên địa đều phải cúi đầu trước lưỡi kiếm của nàng!”

OÀNG!

Một tiếng sấm trầm đục bỗng nhiên vang lên giữa trời quang mây tạnh, dường như Thiên Đạo đang run rẩy phản kháng trước sự sửa đổi thô bạo này, nhưng dưới quyền hạn tối cao của Hệ thống định nghĩa khái niệm, sự phản kháng đó nhanh chóng bị dập tắt.

[Ting! Định nghĩa thành công! Lâm Thư Dao đã đạt được thuộc tính ẩn: ‘Kiếm Tâm Duy Nhất, Phá Bỏ Quy Tắc Linh Mạch’. Tiêu tốn 200 Điểm Định Nghĩa. Số lượng đệ tử nhận phản hồi: 1. Tu vi của ký chủ tự động tăng vọt!]

Ngay khoảnh khắc âm thanh hệ thống dứt lời, một luồng biến hóa long trời lở đất lập tức xảy ra trên người Lâm Thư Dao.

Nàng trợn tròn mắt, cảm nhận được một luồng sức mạnh ấm áp, huyền diệu vô cùng từ hư không đột ngột giáng xuống, trực tiếp tràn vào trong cơ thể nàng. Linh mạch vốn bị bế tắc, khô cằn từ thuở nhỏ của nàng lúc này bỗng chốc… biến mất!

Không phải là bị hủy hoại, mà là hoàn toàn tan rã, hóa thành vô số những hạt đốm sáng màu vàng kim, dung nhập vào từng thớ thịt, từng khúc xương và đặc biệt là hòa quyện hoàn hảo vào Vô Tình Kiếm Ý của nàng!

Nàng không còn linh mạch của một tu sĩ bình thường nữa, bởi vì giờ đây, toàn bộ cơ thể nàng đã hóa thành một thanh thần kiếm sống!

Vô Tình Kiếm Ý trong cơ thể nàng bắt đầu tự động vận hành theo một quỹ đạo hoàn toàn mới, một quỹ đạo chưa từng có trong bất kỳ cuốn công pháp tu tiên nào của thế giới này. Không cần hấp thụ linh khí bên ngoài, chỉ cần một ý niệm của nàng, kiếm ý tự sinh, vô cùng vô tận!

Oanh!

Một luồng kiếm áp kinh thiên động địa đột ngột từ người Lâm Thư Dao bộc phát ra. Kiếm khí vô hình quét qua, khiến toàn bộ sương mù trên đỉnh Vô Ưu Phong trong nháy mắt bị chém thành vạn mảnh, lộ ra bầu trời trong xanh, lấp lánh ánh nắng vàng rực rỡ.

Tu vi của nàng, từ Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ, trực tiếp nhảy vọt lên Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, rồi đến Trúc Cơ Cảnh hậu kỳ, và chỉ dừng lại khi chạm đến viên mãn!

Thanh hắc kiếm rỉ sét trong tay nàng bỗng vang lên một tiếng “coong” thanh thúy, lớp rỉ sét bên ngoài mặc dù không bong tróc, nhưng bên trong lại mơ hồ tỏa ra một luồng kiếm mang màu đen kịt, sắc bén đến mức dường như có thể dễ dàng cắt rách không gian xung quanh.

“Sư… Sư phụ…” Lâm Thư Dao run rẩy đứng dậy, nàng nhìn hai bàn tay mình, rồi nhìn thanh kiếm trong tay, hoàn toàn bị chấn động đến mức tam quan đổ vỡ.

Nàng có thể cảm nhận rõ ràng, bản thân hiện tại mạnh hơn trước kia gấp mười lần, thậm chí gấp trăm lần! Và quan trọng nhất là, nàng đã hoàn toàn thoát khỏi sự trói buộc của cái gọi là “phế mạch”. Con đường tu tiên của nàng, giờ đây do chính nàng và sư phụ định nghĩa!

Sở Tiêu đứng bên cạnh há hốc mồm, chiếc ấm trà đất nung suýt chút nữa rơi khỏi tay. Hắn lắp bắp:

“Sư… Sư tỷ… Tỷ mạnh quá! Đệ cảm thấy… kiếm khí của tỷ bây giờ có thể một kiếm chém đôi ngọn núi này mất!”

Lâm Thư Dao không trả lời sư đệ. Nàng nhìn về phía Diệp Phi đang thong thả thu quạt giấy lại, vẻ mặt vẫn uể oải như cũ, dường như việc vừa làm chỉ là một cái phẩy tay nhẹ nhàng không đáng nhắc tới.

Trong lòng nàng, sự sùng bái dành cho vị sư phụ này đã đạt đến một cảnh giới không thể dùng ngôn từ của nhân gian để miêu tả.

*Trời ơi! Sư phụ… người rốt cuộc là tồn tại vĩ đại đến mức nào?! Người chỉ dùng một câu nói, liền có thể tùy ý sửa đổi quy tắc tu luyện của Thiên Đạo, giúp một phế vật như ta một bước bước lên trời! Bản môn ‘Vô Ưu Phong’ này, rõ ràng chính là nơi ẩn cư của một vị sáng thế thần linh! Những gì Lâm gia coi là báu vật, quy tắc tu tiên của thế giới này, trong mắt sư phụ chỉ như một trò đùa trẻ con!*

Nàng quỳ rụp xuống một lần nữa, dập đầu thật mạnh xuống đất, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống, nhưng đó là những giọt nước mắt của sự giải thoát và lòng biết ơn vô hạn:

“Đệ tử Lâm Thư Dao, tạ ơn Sư phụ tái tạo ân đồng! Sư phụ chỉ điểm kiếm đạo, định nghĩa lại nhân sinh cho đệ tử, đệ tử nguyện cả đời này làm trâu làm ngựa, hộ vệ Vô Ưu Phong, tuyệt đối không phản bội!”

Diệp Phi khẽ giật mình trước phản ứng mãnh liệt của đại đồ đệ. Y khẽ ho một tiếng, nhanh chóng che giấu vẻ mặt dở khóc dở cười của mình dưới chiếc quạt giấy, thản nhiên nói:

“Đứng lên đi. Ta đã nói rồi, cái gọi là quy tắc thế gian, chẳng qua chỉ là hư vô. Bản môn chọn đồ đệ, nhìn là nhìn vào kiếm tâm, chứ không nhìn vào ba cái thứ linh mạch tầm thường kia. Ngươi đã ngộ ra chân lý, từ nay về sau, hãy tự mình bước đi trên con đường này. Lâm gia kia… từ nay không còn tư cách nhắc đến tên ngươi nữa.”

“Đệ tử tuân mệnh!” Lâm Thư Dao đứng dậy, ánh mắt lúc này đã hoàn toàn quét sạch mọi u sầu, thay vào đó là một sự lạnh lùng, kiêu hãnh của một vị kiếm tu thực sự. Nàng biết, từ giây phút này, Lâm gia dưới núi đối với nàng chỉ là những con kiến hôi nông cạn, không đáng để nàng bận tâm nữa.

Đúng lúc này, một luồng năng lượng ấm áp, khổng lồ từ cơ thể Lâm Thư Dao phản hồi ngược lại, trực tiếp tràn vào đan điền của Diệp Phi.

[Ting! Nhận được năm mươi phần trăm phản hồi từ việc đột phá của đại đồ đệ Lâm Thư Dao. Tu vi của ký chủ tự động tăng vọt!]

Diệp Phi cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn như đại dương gầm rú trong cơ thể mình. Cảnh giới của y từ Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ trực tiếp kéo lên Trúc Cơ Cảnh viên mãn, thậm chí còn mơ hồ có xu hướng đột phá lên Kim Đan Cảnh!

*Ôi trời đất ơi!* Diệp Phi âm thầm khóc không ra nước mắt. *Ta chỉ muốn lách luật để giúp đồ đệ giải tỏa tâm lý, ai ngờ tu vi của mình lại tăng vọt thế này! Cứ cái đà này, chẳng mấy chốc ta sẽ biến thành đại tu sĩ Kim Đan Cảnh mất! Ta thực sự chỉ muốn nằm ngửa làm một kẻ lười biếng thôi mà, tại sao ông trời lại tàn nhẫn bắt ta phải mạnh lên thế này chứ?!*

Y thở dài một tiếng đầy “đau khổ”, uể oải nằm lại xuống chiếc ghế nằm bằng trúc, vắt chéo chân, lại dùng chiếc quạt giấy che mặt để tiếp tục giấc ngủ trưa đang dang dở.

***

Trong khi đó, tại phủ đệ Lâm gia ở Thanh Vân Thành.

Lễ Tộc hội vẫn đang diễn ra vô cùng náo nhiệt. Lâm Chấn Thiên sau khi gạch tên Lâm Thư Dao khỏi gia phả, liền nâng ly rượu lên định cùng Thẩm gia trưởng lão cạn chén chúc mừng.

“Thẩm trưởng lão, từ nay về sau, Lâm gia và Thẩm gia chúng ta…”

OÀNG!

Lời chưa kịp dứt, một luồng áp lực vô hình, lạnh lẽo tột cùng bỗng nhiên từ trên trời giáng xuống, bao trùm toàn bộ phủ đệ Lâm gia.

Rắc! Rắc! Rắc!

Vô số tiếng rạn nứt vang lên đồng thời. Toàn bộ chén đĩa bằng ngọc, bình rượu quý trên bàn tiệc bỗng chốc xuất hiện những vết nứt chi chít rồi vỡ vụn thành cát bụi.

Nhưng điều đáng sợ nhất là, tất cả các kiếm tu của Lâm gia và Thẩm gia có mặt trong đại sảnh lúc này đều cảm thấy thanh kiếm đeo bên hông mình bỗng nhiên run rẩy kịch liệt.

Coong! Coong! Coong!

Hàng trăm thanh kiếm tự động tuột khỏi bao, đồng loạt rơi xuống đất, hướng về phía ngọn núi Vô Ưu Phong xa xôi kia mà run rẩy cúi đầu, dường như đang triều bái vị vương giả mới của kiếm đạo.

“Cái… cái gì thế này?!”

Lâm Chấn Thiên sắc mặt đại biến, chén rượu trong tay rơi bộp xuống đất vỡ tan. Lão cảm thấy lồng ngực mình nghẹn lại, một luồng kiếm ý vô hình, sắc bén đến mức có thể chém đứt cả huyết mạch liên kết đang lẩn khuất trong không khí, khiến lão không tự chủ được mà lùi lại ba bước, suýt chút nữa ngã nhào khỏi chiếc ghế chủ tọa.

Thẩm gia trưởng lão cũng bỗng nhiên đứng bật dậy, sắc mặt tràn đầy vẻ kinh hãi, mắt nhìn chằm chằm về hướng Vô Ưu Phong:

“Kiếm ý thật khủng khiếp! Đây… đây là có vị Kiếm Tiên nào vừa mới đột phá sao?! Áp lực này… ngay cả lão tổ của Thẩm gia chúng ta cũng chưa chắc đã có được!”

Thẩm Vô Song đứng bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, thanh bảo kiếm hộ thân của hắn lúc này đã hoàn toàn rạn nứt, biến thành một đống sắt vụn dưới đất.

Cả đại sảnh Lâm gia náo nhiệt lúc nãy giờ đây rơi vào một sự im lặng chết chóc, đầy rẫy sự hoang mang và sợ hãi. Bọn họ hoàn toàn không thể ngờ được, người vừa gây ra dị tượng kinh thiên động địa này, chính là đứa con gái “phế mạch” mà bọn họ vừa mới ra sức khinh bỉ, sỉ nhục và tự tay xóa tên khỏi gia phả cách đó vài giây.

Dưới ánh nắng ban mai ấm áp của Vô Ưu Phong, sương mù đã hoàn toàn tan biến, để lộ ra một khoảng trời xanh thẳm vô ngần.

Sở Tiêu đã bắt đầu hí hửng xách rìu ra sau nhà bổ củi, mỗi một nhát rìu hạ xuống đều mang theo sức mạnh thần thể cuồn cuộn, tiếng “bốp, bốp” vang lên đều đặn, nhịp nhàng.

Lâm Thư Dao đứng dưới mái hiên, lặng lẽ cầm chiếc chổi tre rách nát, bắt đầu quét dọn những chiếc lá rụng trong sân. Mỗi một động tác đưa chổi của nàng lúc này đều mang theo một sự tự nhiên, thanh thoát kỳ lạ, kiếm ý nội liễm hoàn hảo, không còn một chút tạp niệm.

Còn Diệp Phi, vị chưởng môn “ẩn thế chí tôn” trong mắt các đồ đệ, lúc này đang chìm vào giấc ngủ trưa êm đềm trên chiếc ghế trúc. Thỉnh thoảng y lại khẽ lầm bầm một câu mơ ngủ:

“Đừng ép KPI… ta… ta muốn nằm ngửa…”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8