Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 2: Tối hậu thư của tông môn và chỉ tiêu tuyển đồ đệ

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:08:40 | Lượt xem: 3

Trong ký ức sâu thẳm của Diệp Phi, có những vết thương tâm lý mà ngay cả thần đan diệu dược của giới tu tiên cũng không thể chữa lành. Đó là nỗi ám ảnh mang tên “văn hóa 996” ở kiếp trước.

Y vẫn nhớ như in những buổi sáng thứ Hai xám xịt tại thành phố công nghiệp nghẹt thở, khi y phải chen chúc trên toa tàu điện ngầm đông đúc đến mức lồng ngực muốn bẹp dí, trong đầu chỉ lẩn quẩn những con số KPI (chỉ số hiệu suất) vô hồn do gã sếp hói đầu áp đặt. Gã sếp ấy rất thích “vẽ bánh”. Mỗi tuần, gã lại đứng trước bảng trắng, hoa tay múa chân nói về “tầm nhìn chiến lược”, “tối ưu hóa quy trình dọn dẹp phòng trà để nâng cao năng suất cốt lõi”, trong khi thực tế chỉ là muốn vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của đám nhân viên văn phòng tội nghiệp với mức lương ba cọc ba đồng.

Chính những năm tháng làm “con báo công sở” bị dí deadline ngập đầu đó đã tôi luyện cho Diệp Phi một ý chí thép, một đạo tâm kiên định đến mức không thể lay chuyển ở kiếp này: Thà làm kẻ lười biếng nằm chờ sung rụng, chứ quyết không bao giờ chủ động gánh vác bất kỳ trách nhiệm hay KPI nào nữa! Nếu ông trời đã cho y xuyên không, lại còn tặng kèm một cái “Hệ thống định nghĩa khái niệm” bá đạo, thì tại sao y phải khổ cực tu luyện? Nằm ngửa chính là chân lý, là sự phản kháng vĩ đại nhất đối với guồng quay tàn khốc của số phận.

“Sư phụ? Sư phụ ơi?”

Tiếng gọi nhỏ nhẹ, mang theo vài phần rụt rè và mười phần cung kính kéo Diệp Phi ra khỏi những dòng hồi tưởng đầy cay đắng của kiếp trước.

Y lười biếng hé mở một con mắt, nhìn thấy đại đồ đệ mới thu nhận của mình – Lâm Thư Dao – đang đứng cách chiếc ghế nằm bằng trúc khoảng ba bước chân. Nàng ôm khư khư thanh hắc kiếm rỉ sét trong lòng ngực, gương mặt lạnh lùng như băng tuyết giờ đây lại đỏ ửng lên vì phấn khích, đôi mắt to tròn lấp lánh nhìn y như thể nhìn một vị thần sống vừa giáng trần.

Dưới sân, đống lá rụng ngổn ngang của ngày hôm qua đã biến mất không còn một dấu vết. Mặt đất phẳng phiu, sạch sẽ đến mức có thể phản chiếu cả bóng người. Điều đáng sợ là, xung quanh sân không hề có một vết chổi quét thông thường, mà thay vào đó là vô số những vệt kiếm khí mảnh như tơ nhện, cắt ngang dọc trên mặt đất một cách cực kỳ tinh vi.

Lâm Thư Dao đã dùng hắc kiếm và cái chổi tre rách để quét rác. Đúng hơn là nàng đã dùng “Vô Tình Kiếm Ý” để chém vụn từng chiếc lá khô thành những hạt bụi nhỏ li ti rồi thổi bay chúng đi, đúng như lời chỉ điểm “quét rác là gột rửa nhân quả” của sư phụ.

Diệp Phi khẽ rùng mình một cái, trong lòng không khỏi thầm mắng một câu: *Đứa nhỏ này bị ta tẩy não đến mức tẩu hỏa nhập ma rồi sao? Quét cái sân thôi mà cũng dùng đến kiếm ý cắt đứt nhân quả, thế này thì ai dám đến Vô Ưu Phong đòi nợ nữa?*

Nhưng ngoài mặt, Diệp Phi vẫn giữ vững phong thái của một vị cao nhân lánh đời. Y khẽ động đậy ngón tay, nhẹ nhàng lay chiếc quạt giấy trong tay, uể oải nói:

“Ừm… Dao nhi, ngươi quét rất tốt. Bụi trần tâm cảnh của ngươi đã bớt đi ba phần, kiếm ý cũng vững vàng hơn trước. Nhưng nhớ kỹ, quét rác phải dùng tâm, không được dùng sức quá đà kẻo làm hỏng gạch đá của Vô Ưu Phong. Ta lười sửa lắm.”

Lâm Thư Dao nghe vậy, vội vàng dập đầu lia lịa, trong lòng lại bắt đầu một vòng “não bổ” cuồng nhiệt: *Sư phụ đang cảnh cáo mình! Người muốn nói rằng việc kiểm soát lực lượng của mình vẫn chưa đạt đến cảnh giới ‘thu phát tùy tâm’. Một cái lá rụng cũng là một mảnh nhân quả, mình dùng kiếm khí quá mạnh tuy sạch rác nhưng lại làm tổn hại đến khí mạch của ngọn núi. Sư phụ thật là nhìn xa trông rộng, một lời nói ra liền vạch trần khuyết điểm lớn nhất trong kiếm đạo của mình!*

“Đồ nhi ngu muội, xin ghi nhớ lời dạy bảo của Sư phụ! Sau này đồ nhi nhất định sẽ tiết chế kiếm ý, đạt đến cảnh giới ‘quét rác không để lại dấu vết’!” Lâm Thư Dao dõng dạc tuyên bố.

Diệp Phi cạn lời, chỉ biết gật đầu cho qua chuyện. Y đang định nhắm mắt ngủ tiếp một giấc đến trưa thì đột nhiên, bầu trời phía trên Vô Ưu Phong vang lên một tiếng rít xé gió chói tai.

Một luồng sáng màu đỏ rực như lửa từ hướng đỉnh núi chính của Thái Huyền Tông bay tới, lượn lờ vài vòng trên không trung rồi lảo đảo đáp xuống. Đó là một con hạc giấy truyền âm – phương thức liên lạc phổ biến của các chấp sự trong tông môn. Nhưng con hạc này không hề hạ cánh một cách lịch sự, mà nó giống như bị mất kiểm soát, đập thẳng vào mặt Diệp Phi khi y đang nằm ngửa.

“Bốp!”

“Ai da!”

Diệp Phi ôm mũi, suýt chút nữa thì lăn từ trên ghế trúc xuống đất. Chiếc quạt giấy rơi ra, khuôn mặt tuấn lãng nhăn nhó vì đau.

“Kẻ nào? Kẻ nào dám dùng vũ khí hạng nặng mưu sát bản chưởng môn?!” Diệp Phi gào lên, vẻ lười nhác thường ngày bay biến đâu mất.

Con hạc giấy đỏ rực sau khi đập vào mặt y thì tự động bung ra, lơ lửng giữa không trung và phát ra một giọng nói khàn khàn, mang theo sự thiếu kiên nhẫn cực độ của Trương chấp sự – người đứng đầu Chấp Sự Đường của Thái Huyền Tông:

“Gửi Chưởng môn Vô Ưu Phong – Diệp Phi!

Bản chấp sự đại diện cho Trưởng lão hội đưa ra thông báo khẩn cấp. Vô Ưu Phong của ngươi liên tục ba năm không đóng phí bảo trì trận pháp bảo hộ, không tham gia bất kỳ cuộc họp thường niên nào của tông môn. Quan trọng nhất, chỉ tiêu tuyển dụng đệ tử của Vô Ưu Phong liên tục bằng không tròn trĩnh! Theo quy định mới nhất của Thái Huyền Tông về việc tối ưu hóa tài nguyên đất đai và cắt giảm nhân sự kém hiệu quả:

Trong vòng ba ngày tới, nếu Vô Ưu Phong không đóng đủ 1000 linh thạch phí bảo trì quá hạn, HOẶC không tuyển đủ tối thiểu 3 đệ tử chính thức có linh căn để duy trì hoạt động của phong môn, Chấp Sự Đường sẽ tiến hành cưỡng chế thu hồi đất! Toàn bộ Vô Ưu Phong sẽ bị san phẳng, cải tạo thành bãi chăn thả và nhân giống linh thú cấp thấp! Diệp Phi ngươi cũng sẽ bị giáng xuống làm đệ tử tạp dịch quét dọn chuồng ngựa!

Đây là tối hậu thư! Không thương lượng!”

Đoạn âm thanh kết thúc, con hạc giấy bùng cháy thành một ngọn lửa nhỏ rồi hóa thành tro bụi, để lại một bầu không khí im lặng đến đáng sợ trên đỉnh Vô Ưu Phong.

Diệp Phi đờ người ra, chiếc quạt giấy cầm trên tay cũng run lẩy bẩy.

*Cái gì? Thu hồi đất? Biến nhà mình thành bãi chăn thả linh thú? Còn bắt mình đi quét dọn chuồng ngựa?!*

Lồng ngực Diệp Phi phập phồng, cơn tức giận từ thời kiếp trước bị dí KPI bất ngờ bùng cháy dữ dội. Y xuyên không đến đây là để nằm ngửa, để hưởng thụ cuộc sống an nhàn không lo không nghĩ. Căn nhà tranh tuy dột nát, ngọn núi này tuy hẻo lánh hoang vu, nhưng nó là thánh địa tự do của y! Bây giờ đám người của Thái Huyền Tông lại muốn cướp đi chiếc ghế nằm bằng trúc của y, bắt y đi lao động khổ sai?

“Nằm mơ! Đúng là áp bức bóc lột trắng trợn! Đây là hành vi xâm phạm quyền cư trú hợp pháp của công dân!” Diệp Phi nghiến răng nghiến lợi lẩm bẩm.

Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, sau khi nghe xong nội dung bức thư truyền âm thì gương mặt lạnh lùng bỗng chốc bao phủ bởi một tầng sát khí dày đặc. Thanh hắc kiếm trong tay nàng rung lên bần bật, phát ra những tiếng “ong ong” sắc bén đầy giận dữ.

“Sư phụ! Đám người Chấp Sự Đường thật là to gan lớn mật! Bọn họ dám sỉ nhục một vị Chí Tôn như người, lại còn muốn biến thánh địa Vô Ưu Phong thành nơi chăn nuôi súc vật!” Lâm Thư Dao bước lên một bước, quỳ sụp xuống, giọng nói lạnh thấu xương: “Đệ tử nguyện ý lập tức xuống núi, dùng hắc kiếm trong tay chém nát Chấp Sự Đường, cắt đứt toàn bộ nhân quả của đám trưởng lão ngu muội kia! Để bọn họ biết thế nào là uy nghiêm của Vô Ưu Phong chúng ta!”

“Ấy ấy! Bình tĩnh! Dao nhi, bình tĩnh chút đi!”

Diệp Phi giật nảy mình, vội vàng xua tay cản lại. Y thầm đổ mồ hôi hột. *Đồ đệ của mình tuy mạnh thật, nhưng Thái Huyền Tông có cả vạn đệ tử, lại có mấy lão quái vật Nguyên Anh Cảnh tọa trấn. Nàng một mình vác kiếm xuống chém người ta, khác nào đi tự sát? Mà cho dù nàng có thắng, thì rắc rối kéo theo sau đó sẽ lớn đến mức nào? Lúc đó yên ổn nằm ngửa thế quái nào được nữa!*

“Dao nhi, ta đã dạy ngươi thế nào rồi?” Diệp Phi hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ ung dung tự tại, nhẹ nhàng vỗ vỗ chiếc quạt giấy lên lòng bàn tay: “Kẻ mạnh thực sự không bao giờ dùng bạo lực để giải quyết những chuyện vặt vãnh này. Bạo lực chỉ là biểu hiện của sự bất lực trong việc kiểm soát quy tắc. Chúng ta là những người tu tiên văn minh, hiểu chưa?”

Lâm Thư Dao nghe vậy, sát khí lập tức thu liễm, ánh mắt lại lộ ra vẻ sùng bái: “Sư phụ dạy rất phải. Đồ nhi nông cạn, suýt chút nữa đã làm hỏng đại kế của người. Vậy theo ý Sư phụ, chúng ta nên giải quyết thế nào?”

Diệp Phi gãi gãi đầu, trong lòng thực ra đang khóc ròng. 1000 linh thạch? Y đào đâu ra? Toàn bộ tài sản của y hiện tại chỉ có vài đồng tiền phàm nhân và một đống cỏ dại sau nhà. Vậy chỉ còn cách thứ hai: Tuyển thêm hai đệ tử nữa cho đủ chỉ tiêu ba người (hiện tại đã có Lâm Thư Dao là người thứ nhất).

Nhưng vấn đề là, Vô Ưu Phong nổi tiếng là ngọn núi nghèo nàn, hoang vu nhất Thái Huyền Tông. Chưởng môn thì mang tiếng là kẻ lười biếng phế vật, không có tài cán gì. Đệ tử bình thường có đầu óc bình thường ai lại thèm gia nhập cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ?

Đúng lúc Diệp Phi đang đau đầu suy nghĩ, một bảng điều khiển ảo màu xanh đen quen thuộc đột ngột hiện lên trước mắt y, kèm theo tiếng chuông báo hệ thống vang lên trong đầu.

[Ting! Phát hiện ký chủ đang đối mặt với khủng hoảng sinh tồn của tông môn (bị dí KPI bởi thế lực thù địch).]
[Kích hoạt nhiệm vụ khẩn cấp: Giữ vững địa bàn Vô Ưu Phong.]
[Yêu cầu nhiệm vụ: Tuyển nhận thêm 2 đệ tử có ‘tiêu chuẩn phù hợp’ trong vòng 3 ngày.]
[Phần thưởng nhiệm vụ: Điểm Định Nghĩa +1000, mở rộng phạm vi định nghĩa khái niệm lên toàn bộ khu vực ngoại vi Vô Ưu Phong, nhận được ‘Thần thông: Sơ cấp Khái Niệm Nhãn’.]
[Hình phạt thất bại: Ký chủ bị buộc phải đi dọn chuồng ngựa, mất đi tư thế nằm ngửa vĩnh viễn.]

Nhìn thấy hình phạt thất bại, Diệp Phi rùng mình một cái. *Dọn chuồng ngựa? Không bao giờ! Ta thà chết chứ không chịu đi ngửi mùi phân ngựa!*

“Hệ thống, cái gọi là ‘tiêu chuẩn phù hợp’ của đệ tử là thế nào? Ta làm sao tìm được thiên tài linh căn trong vòng ba ngày ở cái nơi hoang vắng này?” Diệp Phi thầm hỏi trong đầu.

[Ký chủ có quyền sử dụng Điểm Định Nghĩa hiện có để tự thiết lập tiêu chuẩn tuyển chọn đệ tử cho Vô Ưu Phong. Hiện tại ký chủ đang có 200 Điểm Định Nghĩa từ lần ngộ đạo trước của Lâm Thư Dao.]

Mắt Diệp Phi sáng lên. Đúng rồi! Y có năng lực định nghĩa lại quy tắc mà! Tại sao phải đi tìm thiên tài theo tiêu chuẩn truyền thống của bọn họ? Thiên tài truyền thống thì kiêu ngạo, khó dạy, lại còn chăm chỉ tu luyện suốt ngày làm y nhức đầu. Y cần những đệ tử lười biếng giống y, hoặc có những thói quen kỳ lạ để dễ bề “vẽ bánh” và đùn đẩy công việc!

Diệp Phi lập tức ra lệnh trong đầu: “Hệ thống! Sử dụng 100 Điểm Định Nghĩa để tái định nghĩa lại ‘Tiêu chuẩn tuyển đệ tử’ của Vô Ưu Phong!”

[Đã nhận lệnh. Vui lòng thiết lập nội dung định nghĩa mới.]

Diệp Phi nhếch môi cười, thầm nghĩ: *Để xem lần này các ngươi chơi thế nào.* Y lẩm nhẩm thiết lập quy tắc mới:

“Định nghĩa lại tiêu chuẩn tuyển chọn đệ tử của Vô Ưu Phong:
1. Không cần thiên tư cao, linh căn càng phế sài càng tốt, ưu tiên những kẻ bị các tông môn khác ruồng bỏ hoặc coi là rác rưởi.
2. Có thói quen hoặc sở thích kỳ lạ, đặc biệt là thích những công việc chân tay thô sơ như gánh nước, nấu ăn, quét dọn.
3. Chỉ cần bước lên bậc thang của Vô Ưu Phong với tâm thế ‘muốn tìm nơi ăn chực nằm chờ’ hoặc ‘bất mãn với cuộc đời’, sẽ tự động kích hoạt duyên phận với Vô Ưu Phong, và được hệ thống coi là đệ tử phù hợp.”

[Ting! Định nghĩa quy tắc tuyển đệ tử mới thành công. Tiêu tốn 100 Điểm Định Nghĩa. Quy tắc mới đã được ghi đè lên hệ thống sàng lọc thiên đạo của Vô Ưu Phong.]

Diệp Phi thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy mình vừa thực hiện một cú lách luật ngoạn mục nhất lịch sử tu tiên. Y quay sang nhìn Lâm Thư Dao đang đứng đợi lệnh, mỉm cười nói:

“Dao nhi, việc tuyển thêm đệ tử thực ra rất đơn giản. Môn phái chúng ta thu nhận đệ tử không giống với những tông môn phàm tục ngoài kia. Bọn họ tham lam thiên tư, tham lam linh căn, nhưng thực chất chỉ là nhặt nhạnh những thứ thô thiển bên ngoài. Vô Ưu Phong ta tuyển người, chỉ tuyển kẻ có ‘Đạo duyên’ đặc biệt.”

Y cầm một mảnh gỗ mục bên cạnh, dùng ngón tay vạch vài đường xơ xác lên đó, rồi đưa cho Lâm Thư Dao:

“Ngươi mang tấm biển này xuống đặt ở ngã ba đường dưới chân núi Vô Ưu Phong. Ai nhìn thấy và muốn lên núi, chính là người ta cần.”

Lâm Thư Dao cung kính đón lấy mảnh gỗ mục. Khi nhìn thấy những dòng chữ nguệch ngoạc trên đó, nàng không khỏi trợn tròn mắt, hai má khẽ giật giật. Trên tấm biển gỗ viết:

“TUYỂN ĐỆ TỬ VÔ ƯU PHONG.
Yêu cầu: Không cần thiên tư, không cần chăm chỉ. Ưu tiên những kẻ thích nằm ngửa, ham ăn lười làm, hoặc có ước mơ gánh nước pha trà cả đời. Ai đáp ứng tiêu chuẩn sẽ được bao ăn bao ở, không phải học bài, không có KPI. Ai quá chăm chỉ xin đừng làm phiền.”

Đọc xong những dòng này, đầu óc của Lâm Thư Dao lập tức hoạt động hết công suất. Một chuỗi những suy nghĩ “não bổ” khủng khiếp bùng nổ trong tâm trí nàng:

*Trời đất ơi! Sư phụ viết ra những lời này… thực sự là quá mức thâm thúy! Người đang dùng phương pháp ‘Đại trí nhược ngu’ để châm biếm toàn bộ giới tu tiên! Người muốn sàng lọc ra những kẻ có Đạo tâm thuần khiết nhất, những người không bị danh lợi trói buộc, không bị dục vọng tu tiên thông thường che mờ mắt! Chỉ có những người dám từ bỏ sự chăm chỉ mù quáng, chấp nhận sự ‘lười biếng’ để hòa nhập với tự nhiên mới có thể ngộ được chân lý tối cao của Vô Ưu Phong! Đây không phải là tuyển đệ tử lười, đây là tuyển chọn những hạt giống thánh nhân cho kỷ nguyên mới!*

Nước mắt Lâm Thư Dao suýt chút nữa thì trào ra vì xúc động trước sự vĩ đại của sư phụ. Nàng ôm tấm biển gỗ vào lòng như ôm một bức thánh chỉ vô giá, nghẹn ngào nói:

“Sư phụ! Người… người thực sự là vị đại trí giả vĩ đại nhất mà đồ nhi từng biết! Đồ nhi đã hiểu thâm ý của người! Đồ nhi sẽ lập tức đi đặt tấm biển này xuống chân núi, bảo vệ nó bằng cả tính mạng!”

Nói xong, nàng xoay người, hóa thành một luồng kiếm quang vút đi dưới mưa, mang theo tấm biển gỗ tuyển sinh độc nhất vô nhị hướng về phía chân núi.

Nhìn bóng dáng nhiệt huyết của đại đồ đệ biến mất, Diệp Phi chỉ biết đưa tay lên che mặt, lầm bầm:

“Ta thực sự chỉ là muốn tìm một kẻ gánh nước pha trà hộ thôi mà… Sao nàng lại có thể nghĩ ra nhiều thứ sâu xa thế được chứ? Thôi kệ, đi ngủ tiếp đã.”

***

Trong khi đó, tại khu vực ngoại môn của Thái Huyền Tông, dưới chân núi Vô Ưu Phong hoang vu.

Một thanh niên to khỏe, cơ bắp cuồn cuộn đang ngồi bệt trên một tảng đá bên vệ đường, khóc tu tu như một đứa trẻ. Hắn tên là Sở Tiêu, năm nay mười chín tuổi. Khác với vẻ ngoài lực lưỡng, khỏe mạnh như một con gấu hoang, gương mặt của hắn lại toát lên vẻ thật thà, chất phác đến mức có phần ngốc nghếch.

Sở Tiêu vốn là một đệ tử tạp dịch của ngoại môn Thái Huyền Tông. Hắn không có linh căn nổi trội, chỉ có một sức khỏe phi thường bẩm sinh. Ở cái nơi coi trọng tu vi và linh căn như Thái Huyền Tông, một kẻ không thể tu luyện như hắn chỉ là tầng lớp đáy cùng của xã hội. Hằng ngày, hắn bị các đệ tử ngoại môn khác sai bảo, bắt nạt, bắt gánh nước, bổ củi thay bọn họ từ sáng sớm đến đêm muộn.

Hôm nay, hắn lại bị vu oan là làm vỡ chiếc lu nước của một vị sư huynh nội môn, thế là bị Chấp Sự Đường thẳng tay đuổi cổ khỏi phòng tạp dịch, không cho ăn cơm và ném ra khỏi sơn môn.

“Hức… Sư phụ nói đúng, thế giới này quá tàn nhẫn với kẻ thật thà… Mình chỉ muốn có một nơi gánh nước, bổ củi, ngày ăn ba bữa cơm no thôi mà… Tại sao khó thế chứ?” Sở Tiêu vừa quẹt nước mắt vừa lẩm bẩm, chiếc áo ba lỗ vải thô của hắn đã lấm lem bùn đất.

Đúng lúc này, Lâm Thư Dao từ trên trời giáng xuống. Nàng lạnh lùng cắm tấm biển gỗ mục của Diệp Phi xuống ngay ngã ba đường, ngay cạnh tảng đá Sở Tiêu đang ngồi, rồi chắp tay sau lưng, đứng nghiêm trang như một pho tượng băng, đôi mắt sắc bén canh chừng tấm biển.

Sở Tiêu giật mình, tò mò nhìn sang tấm biển gỗ. Vì là đệ tử tạp dịch, hắn cũng biết đọc vài chữ bẻ đôi. Hắn lẩm nhẩm đọc to những dòng chữ trên tấm biển:

“Tuyển đệ tử… không cần thiên tư… không cần chăm chỉ… Ưu tiên kẻ thích gánh nước pha trà… bao ăn bao ở… không có KPI…”

Mắt Sở Tiêu càng đọc càng sáng lên, to tròn như hai chiếc đèn pha. Hắn dụi dụi mắt ba lần, tự nhéo vào đùi mình một cái thật đau để chắc chắn rằng mình không đang nằm mơ.

*Bao ăn bao ở? Lại còn ưu tiên kẻ thích gánh nước pha trà cả đời?! Đây… đây chẳng phải là công việc mơ ước dành riêng cho mình sao?!*

Sở Tiêu run rẩy đứng dậy, nuốt nước bọt cái ực, rụt rè tiến lại gần Lâm Thư Dao. Nhìn thấy thanh hắc kiếm rỉ sét tỏa ra kiếm khí lạnh thấu xương sau lưng nàng, hắn không khỏi sợ hãi, nhưng vì khát vọng được ăn cơm no quá lớn, hắn lấy hết can đảm hỏi:

“Xin hỏi… vị tiên tử này, tấm biển này viết… có thật không? Ở trên núi kia thực sự có một nơi không cần thiên tư, chỉ cần gánh nước pha trà là được ăn cơm no sao?”

Lâm Thư Dao chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt băng giá quét qua người Sở Tiêu một lượt. Ban đầu, nàng thấy tên này không có chút linh lực dao động nào, thân thể tuy khỏe mạnh nhưng kinh mạch bế tắc, đúng chuẩn là một phế vật phàm nhân.

Nhưng đột nhiên, nàng nhớ lại quy tắc tuyển đệ tử “độc lạ” của sư phụ: *Không cần thiên tư, linh căn càng phế sài càng tốt, thích làm việc chân tay thô sơ…*

Nàng nhìn lại Sở Tiêu: Thân hình lực lưỡng, thật thà ngốc nghếch, tay chân thô ráp vì lao động, lại còn đang rơi vào cảnh đường cùng không nơi nương tựa. Đây chẳng phải là “Đạo duyên” hoàn hảo mà sư phụ đã dự đoán trước hay sao?!

Ánh mắt Lâm Thư Dao lập tức dịu đi đôi chút, nàng nhàn nhạt nói:

“Đúng vậy. Vô Ưu Phong chúng ta tuyển người không nhìn thiên tư, chỉ nhìn duyên phận và Đạo tâm. Ngươi có nguyện ý lên núi gặp Sư phụ ta không?”

Sở Tiêu nghe thấy hai chữ “Sư phụ” thì kính cẩn gật đầu lia lịa: “Dạ nguyện ý! Con nguyện ý! Con chỉ cần ngày ăn ba bữa cơm, việc nặng nhọc gì con cũng làm được!”

“Tốt, đi theo ta.”

Lâm Thư Dao đi trước dẫn đường, Sở Tiêu lững thững bước theo sau, trong lòng tràn đầy hy vọng về một cuộc sống mới không bị bắt nạt.

***

Trên đỉnh Vô Ưu Phong, Diệp Phi đang nằm ngửa trên chiếc ghế trúc dưới mái hiên, miệng ngậm một cọng cỏ, hai tay gối sau đầu, tận hưởng những tia nắng ban mai ấm áp sau cơn mưa.

“Hệ thống, ngươi nói xem, liệu có tên ngốc nào thực sự tin vào cái tấm biển tuyển sinh dở hơi kia mà lên núi không?” Diệp Phi lười biếng hỏi.

[Theo tính toán logic của hệ thống, xác suất một người bình thường gia nhập Vô Ưu Phong dựa trên tấm biển đó là 0,01%. Tuy nhiên, dưới sự tác động của Quy tắc Định nghĩa mới, một ứng viên phù hợp đang trên đường tới.]

“Ồ? Thật sao? Nhanh vậy?” Diệp Phi nhướng mày.

Đúng lúc này, tiếng bước chân sột soạt vang lên từ lối đi nhỏ dẫn lên đỉnh núi. Lâm Thư Dao đi đầu tiên, phía sau là một thanh niên cao to như một ngọn núi nhỏ, gương mặt thật thà chất phác, đang rụt rè nhìn ngó xung quanh.

“Sư phụ, đệ tử đã mang về một người có Đạo duyên phù hợp với tiêu chuẩn của người.” Lâm Thư Dao chắp tay cung kính báo cáo.

Sở Tiêu nhìn thấy Diệp Phi đang nằm uể oải trên chiếc ghế trúc. Mặc dù Diệp Phi trông vô cùng lười nhác, áo bào xộc xệch, nhưng không hiểu sao dưới mắt Sở Tiêu lúc này, xung quanh Diệp Phi dường như tỏa ra một vầng hào quang mờ ảo, khí chất tiêu sái, thoát tục vô cùng. Đó là do ảnh hưởng từ tu vi Trúc Cơ Cảnh viên mãn mà Diệp Phi vừa nhận được, cộng với tâm lý sùng bái có sẵn của Sở Tiêu đối với các “tiên nhân”.

“Phịch!”

Sở Tiêu lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu thật mạnh:

“Con là Sở Tiêu, bái kiến Chưởng môn tiên nhân! Con… con không biết tu luyện, con chỉ biết gánh nước, bổ củi thôi! Xin tiên nhân thu nhận con, cho con một chỗ ăn ở, con hứa sẽ làm việc thật chăm chỉ!”

Diệp Phi nhìn thanh niên cơ bắp cuồn cuộn trước mặt, trong lòng mừng thầm như mở hội. *Ha ha ha! Tuyệt vời! Nhìn đống cơ bắp kia kìa, nhìn cái gương mặt thật thà dễ bắt nạt kia kìa! Đây chẳng phải là lao động chân tay miễn phí chất lượng cao mà mình hằng ao ước sao? Từ nay về sau, việc gánh nước pha trà, dọn dẹp nhà cửa nặng nhọc đã có người thầu rồi!*

Nhưng để giữ vững hình tượng cao nhân ẩn thế, và quan trọng nhất là để “vẽ bánh” (gaslight) cho tên ngốc này tự nguyện làm việc không công mà không oán hận, Diệp Phi khẽ hắng giọng, làm ra vẻ thâm trầm, lay nhẹ chiếc quạt giấy:

“Sở Tiêu đúng không? Ngươi muốn gia nhập Vô Ưu Phong ta?”

“Dạ đúng ạ! Xin tiên nhân thu nhận!” Sở Tiêu khẩn khoản.

“Ừm… Vô Ưu Phong ta tuy tuyển người không nhìn thiên tư, nhưng cũng không nhận phế vật lười biếng.” Diệp Phi nói với giọng điệu nghiêm túc. Y chỉ tay về phía góc sân, nơi có hai chiếc thùng gỗ cũ kỹ, thành thùng đã nứt nẻ nhiều đường, đáy thùng thậm chí còn có một lỗ hổng lớn bằng ngón tay.

“Ngươi có thấy hai chiếc thùng gỗ kia không? Và dòng thác dốc đứng chín mươi độ phía sau núi kia nữa?” Diệp Phi chỉ tay ra phía sau, nơi có một dòng thác nước đổ ập từ trên đỉnh núi đá dựng đứng xuống vực sâu, bọt tung trắng xóa, tiếng gầm rú vang trời.

Sở Tiêu nhìn cái thùng nứt đáy, rồi nhìn dòng thác dựng đứng như bức tường thành, mặt nghệt ra, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên trán.

“Dạ… dạ thấy…”

Diệp Phi khẽ mỉm cười, giọng nói vang lên đầy vẻ huyền bí:

“Nhiệm vụ đầu tiên của ngươi để chính thức bước vào môn phái: Dùng hai chiếc thùng nứt đáy kia, gánh nước ngược dòng thác chín mươi độ kia lên đây cho ta. Khi nào ngươi đổ đầy cái bể nước sau nhà, ngươi sẽ là nhị đồ đệ của ta.”

Sở Tiêu nghe xong, đại não lập tức lâm vào trạng thái đình trệ. *Cái gì? Dùng thùng nứt đáy gánh nước? Lại còn gánh ngược dòng thác dựng đứng? Đây… đây có phải là đang đùa giỡn mình không? Thùng nứt thì nước chảy hết sạch trước khi lên tới nơi, dòng thác dốc thế kia làm sao leo lên được?*

Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, nghe thấy thử thách của sư phụ thì đôi mắt lạnh lùng bỗng bừng sáng rực rỡ. Nàng lập tức “não bổ” ra ý nghĩa sâu xa của thử thách này:

*Trời ơi! Thử thách của Sư phụ thật là quá mức kinh điển! Thùng gỗ nứt đáy đại diện cho việc ‘không giữ lại tạp niệm’, gánh nước ngược dòng thác đại diện cho tinh thần ‘nghịch thiên cải mệnh’ của người tu sĩ! Sư phụ đang dùng cách này để khảo nghiệm ý chí và rèn luyện nhục thân cho Sở Tiêu! Người quả nhiên đã nhìn ra tiềm năng ẩn giấu của tên này!*

Lâm Thư Dao vội vàng truyền âm cho Sở Tiêu: “Sở sư đệ! Đừng ngần ngại! Đây là đại cơ duyên mà Sư phụ ban cho ngươi! Lời của Sư phụ chính là chân lý, chỉ cần ngươi tin tưởng tuyệt đối và làm theo, ngươi sẽ ngộ ra thần thông tối cao! Mau nhận lời đi!”

Sở Tiêu nghe lời truyền âm của Lâm Thư Dao, lại nhìn vẻ mặt thản nhiên, tự tại của Diệp Phi, trong lòng bỗng bùng lên một niềm tin mãnh liệt. Hắn nghĩ: *Phải rồi, tiên nhân làm sao có thể đưa ra thử thách vô nghĩa được? Chắc chắn đây là một loại khảo nghiệm tiên gia! Mình tuy ngốc, nhưng mình có sức khỏe! Mình quyết không bỏ cuộc!*

“Con tuân lệnh Sư phụ! Con sẽ đi gánh nước ngay!”

Sở Tiêu dõng dạc hô to, đứng phắt dậy, bước tới nhấc hai chiếc thùng gỗ nứt đáy lên, hừng hực khí thế hướng về phía dòng thác phía sau núi.

Nhìn bóng lưng hăm hở của Sở Tiêu, Diệp Phi trong lòng cười thầm đến mức nội thương. *Ha ha ha, tên ngốc này đúng là dễ lừa thật! Gánh nước bằng thùng nứt đáy ngược dòng thác dựng đứng? Cho dù ngươi có là trâu mộng thì cũng gánh đến tết sang năm mới đầy được một gáo nước! Như vậy là ta sẽ có một đứa gánh nước miễn phí trọn đời rồi!*

Tuy nhiên, để hệ thống công nhận việc tuyển đệ tử và hoàn thành nhiệm vụ, Diệp Phi biết mình phải thực hiện một bước quan trọng: Định nghĩa lại quy tắc cho hành động gánh nước của Sở Tiêu.

Y nhắm mắt lại, kết nối với Hệ thống định nghĩa khái niệm:

“Hệ thống! Sử dụng 100 Điểm Định Nghĩa còn lại để gia cố khái niệm cho hai chiếc thùng gỗ nứt đáy và hành động gánh nước của Sở Tiêu!”

[Đã nhận lệnh. Vui lòng thiết lập nội dung định nghĩa mới.]

Diệp Phi nhếch môi, thầm nghĩ: *Đã chơi thì chơi cho lớn, nhưng vẫn phải giữ cho hắn làm việc nặng nhọc.* Y thiết lập:

“Định nghĩa lại:
1. ‘Vết nứt trên thùng gỗ’ của Sở Tiêu không phải là khuyết điểm, mà mang khái niệm ‘Dung nạp vạn tượng, lọc sạch tạp chất’. Chỉ có nước tinh thuần nhất, mang theo linh khí đậm đặc nhất mới được giữ lại trong thùng, còn tạp chất và nước thường sẽ tự động chảy ra ngoài qua vết nứt.
2. ‘Gánh nước ngược dòng thác chín mươi độ’ thực chất không phải là leo núi thông thường, mà là khái niệm ‘Nghịch chuyển càn khôn, gánh vác sức nặng của một phương thế giới’. Mỗi bước chân Sở Tiêu bước lên thác nước sẽ gánh chịu áp lực tương đương với sức nặng của một ngọn núi nhỏ, giúp hắn tôi luyện nhục thân đến mức cực hạn.”

[Ting! Định nghĩa khái niệm thành công. Tiêu tốn 100 Điểm Định Nghĩa. Khái niệm mới đã được áp dụng lên Sở Tiêu và hai chiếc thùng gỗ.]

Bên ngoài, tại dòng thác dốc đứng phía sau núi Vô Ưu Phong.

Sở Tiêu tay xách hai chiếc thùng gỗ nứt đáy, đứng dưới chân thác nước khổng lồ đổ xuống ầm ầm. Hắn hít một hơi thật sâu, múc đầy hai thùng nước thác rồi bắt đầu bước chân đầu tiên lên vách đá dựng đứng dốc chín mươi độ.

Ngay khi chân hắn chạm vào vách đá ướt át, một hiện tượng kỳ dị vô cùng đã xảy ra!

“Uỳnh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong cơ thể Sở Tiêu. Hắn đột nhiên cảm thấy hai chiếc thùng gỗ nứt đáy trong tay bỗng chốc nặng như hai quả núi nhỏ! Sức nặng khủng khiếp đó đè ép lên vai, lên cơ bắp của hắn, khiến toàn bộ xương cốt trong người hắn phát ra những tiếng “răng rắc” giòn giã.

Nhưng kỳ lạ thay, nước trong hai chiếc thùng tuy nứt đáy nhưng không hề chảy ra ngoài một giọt nào! Thay vào đó, những tia tạp chất màu đen đục liên tục bị rò rỉ ra qua vết nứt, để lại trong thùng một loại chất lỏng lấp lánh ánh lam quang, tỏa ra linh khí tinh thuần đến mức nghẹt thở!

“Aaaa!”

Sở Tiêu gầm lên một tiếng như dã thú. Dưới áp lực khủng khiếp của khái niệm “gánh vác sức nặng một phương thế giới”, Hỗn Độn Thần Thể ẩn giấu sâu trong huyết mạch của hắn – thứ thể chất chí cao vô thượng vốn bị bế tắc bấy lâu nay – đột ngột bị kích hoạt dữ dội!

Mỗi một bước chân hắn dẫm lên vách đá dựng đứng, vách đá đó dường như tự động sinh ra một lực hút kỳ lạ nâng đỡ hắn, đồng thời dòng nước thác đổ ập vào người hắn không những không đẩy hắn ngã xuống, mà lại giống như những búa tạ vô hình đang không ngừng rèn giũa, tôi luyện nhục thân của hắn.

Cơ bắp của Sở Tiêu phồng lên, làn da của hắn chuyển dần sang màu đồng cổ lấp lánh ánh kim quang. Một luồng khí huyết cuồn cuộn như rồng gầm bống chốc bùng nổ, xé rách không khí xung quanh!

“Rắc! Rắc! Rắc!”

Xương cốt toàn thân Sở Tiêu được tái tạo với tốc độ chóng mặt. Tu vi của hắn, vốn là một phàm nhân không có linh căn, giờ đây lại dùng một phương thức vô cùng thô bạo và khủng khiếp để phá vỡ gông cùm thiên địa!

Luyện Thể Cảnh… Luyện Khí Cảnh… Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ!

Chỉ trong vòng mười bước chân đầu tiên ngược dòng thác, Sở Tiêu đã tay không phá vỡ ranh giới phàm nhân, bước vào Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ bằng con đường “Lực Chứng Đạo”, luyện thành Hỗn Độn Thần Thể sơ kỳ!

Đỉnh Vô Ưu Phong lúc này, Diệp Phi đang thảnh thơi nằm ngửa bỗng nghe thấy tiếng chuông báo hệ thống vang lên dồn dập như đòi nợ trong đầu.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã dẫn dắt đồ đệ ngộ đạo thành công!]
[Sở Tiêu đã ngộ ra ‘Hỗn Độn Thần Thể’ (Khái niệm cấp), đạt đến tu vi Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ (Thực chất là Hỗn Độn Thể sơ kỳ, sức mạnh nhục thân có thể tay không đỡ linh bảo, gánh vác càn khôn)!]
[Phản hồi từ đồ đệ: Ký chủ nhận được 50% tu vi phản hồi của Hỗn Độn Thần Thể, tu vi hiện tại: Trúc Cơ Cảnh trung kỳ, nhận được thuộc tính nhục thân ‘Bất Hoại Sơ Cấp’!]

“Phụt!”

Diệp Phi suýt chút nữa thì sặc nước bọt chết tươi. Y bật dậy khỏi chiếc ghế trúc, hai mắt trợn ngược lên nhìn bảng thông báo của hệ thống.

*Cái gì cơ?! Lại… lại đột phá nữa rồi?!*

Một luồng sức mạnh nhục thân khổng lồ, mang theo cảm giác cứng cáp, dẻo dai chưa từng có đột ngột bốc lên từ đan điền, lan tỏa ra khắp tứ chi bách骸 của Diệp Phi. Y cảm thấy da thịt mình lúc này dường như dẻo dai như da rồng, xương cốt cứng như huyền thiết, ngay cả tu vi Trúc Cơ Cảnh của y cũng trực tiếp nhảy vọt lên Trúc Cơ Cảnh trung kỳ!

Diệp Phi sờ sờ cơ bắp vẫn thon gọn nhưng ẩn chứa sức mạnh bùng nổ của mình, rồi nhìn ra phía sau núi, nơi tiếng gầm rú của dòng thác vẫn vang lên đều đặn.

*Tên ngốc Sở Tiêu kia… hắn thực sự dùng cái thùng nứt đáy gánh nước ngược dòng thác mà đột phá thành Hỗn Độn Thần Thể sao?! Thế giới này điên rồi, hay là cái Hệ thống định nghĩa này quá mức bug rồi?!* Diệp Phi ôm đầu, dở khóc dở cười. Y vốn chỉ muốn tìm một lao động chân tay miễn phí để làm việc nhà, ai ngờ lại vô tình tạo ra một con quái vật nhục thân có thể tay không nghiền nát linh bảo!

Lúc này, Lâm Thư Dao đứng bên cạnh, cảm nhận được luồng khí thế của Diệp Phi lại một lần nữa tăng vọt một cách bí ẩn, trong lòng nàng sự sùng bái đã đạt đến mức không thể dùng ngôn từ nào diễn tả nổi.

*Trời ơi! Sư phụ chỉ ngồi một chỗ, lay nhẹ chiếc quạt giấy, mà tu vi lại tự động tăng vọt! Người rõ ràng là đang dùng phương pháp ‘Vô vi nhi trị’ (không làm mà cai trị), lấy sự tiến bộ của đồ đệ để diễn hóa đạo quả của bản thân! Sở sư đệ vừa mới lên núi gánh nước đã lập tức đột phá Trúc Cơ, luyện thành thần thể! Sư phụ đúng là thần linh sống!*

Lâm Thư Dao quỳ sụp xuống, hai tay chắp lại, thành kính nói:

“Chúc mừng Sư phụ tu vi lại tiến thêm một bước! Thần thông của Sư phụ hóa育 vạn vật, đệ tử vô cùng ngưỡng mộ!”

Diệp Phi khẽ ho một tiếng, nhanh chóng thu liễm vẻ mặt khiếp sợ, lấy chiếc quạt giấy che mặt, khẽ thở dài một tiếng đầy vẻ “cô độc của kẻ mạnh”:

“Haiz… Tu vi đối với ta chỉ như mây khói thoảng qua, tăng hay không tăng cũng thế cả thôi. Dao nhi, ngươi thấy đấy, chỉ cần có Đạo tâm kiên định, ngay cả một phàm nhân thật thà như Sở Tiêu cũng có thể một bước lên mây. Bản môn tuyển đệ tử, quả nhiên là chuẩn xác.”

“Sư phụ nói cực phải!” Lâm Thư Dao gật đầu lia lịa, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng tuyệt đối.

Đúng lúc này, từ phía sau nhà tranh, Sở Tiêu tay xách hai chiếc thùng gỗ nứt đáy bước ra. Nhưng điều đáng sợ là, hai chiếc thùng gỗ lúc này không hề rò rỉ một giọt nước nào, bên trong chứa đầy một loại chất lỏng màu lam nhạt lấp lánh ánh sáng linh khí. Bản thân Sở Tiêu thì toàn thân tỏa ra kim quang nhàn nhạt, mỗi bước chân hắn dẫm lên mặt đất đều khiến mặt đất hơi rung nhẹ, khí thế cuồn cuộn như một con hung thú thượng cổ mới tỉnh giấc.

Hắn đi đến trước mặt Diệp Phi, đặt hai chiếc thùng nước xuống, gãi gãi đầu cười thật thà:

“Sư phụ! Con đã gánh được hai thùng nước linh khí đầu tiên lên rồi ạ! Con cảm thấy người mình khỏe lắm, gánh nước thế này con có thể gánh cả ngày không mệt!”

Nhìn hai thùng “nước linh khí tinh thuần” kia, rồi nhìn tên quái vật cơ bắp đang cười ngốc nghếch trước mặt, Diệp Phi chỉ biết âm thầm lau mồ hôi hột, ngoài mặt vẫn gật đầu khen ngợi:

“Tốt lắm, Tiêu nhi. Ngươi đã hoàn thành xuất sắc bước đầu tiên. Từ hôm nay, ngươi chính là nhị đồ đệ của Vô Ưu Phong ta. Nhiệm vụ hằng ngày của ngươi vẫn là gánh nước pha trà và bổ củi sau nhà. Hãy nhớ kỹ, mỗi giọt nước ngươi gánh là một phần sức nặng của càn khôn, bổ củi chính là rèn luyện ý chí khai thiên lập địa. Cứ thế mà làm.”

“Dạ! Đệ tử tuân mệnh Sư phụ! Đệ tử chắc chắn sẽ gánh nước, bổ củi thật tốt, không phụ lòng mong mỏi của người!” Sở Tiêu dập đầu dõng dạc hứa hẹn, trong lòng vô cùng biết ơn sư phụ đã cho hắn một cơ hội đổi đời vĩ đại thế này.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hoàn thành một phần nhiệm vụ khẩn cấp. Số lượng đệ tử hiện tại của Vô Ưu Phong: 2/3. Thời gian còn lại: 2 ngày 12 giờ. Xin ký chủ tiếp tục nỗ lực tuyển thêm một đệ tử cuối cùng để giữ vững địa bàn!]

Nghe tiếng báo của hệ thống, Diệp Phi khẽ thở phào nhẹ nhõm.

*Hô… Cuối cùng cũng giải quyết được hai phần ba chỉ tiêu KPI rồi. Chỉ còn thiếu một đệ tử nữa là có thể bảo vệ được cái ghế nằm bằng trúc và căn nhà tranh thân yêu của mình, không phải đi dọn chuồng ngựa nữa.*

Y nhắm mắt lại, khẽ lay nhẹ chiếc quạt giấy, uể oải nằm xuống chiếc ghế trúc quen thuộc. Dưới ánh nắng ban mai ấm áp, hai vị đồ đệ – một vị ôm kiếm rỉ sét đứng nghiêm trang như tượng băng, một vị cơ bắp cuồn cuộn xách thùng nước nứt đáy cười ngốc nghếch – đang đứng hộ vệ hai bên, tạo nên một cảnh tượng vô cùng kỳ quặc nhưng cũng không kém phần hài hước trên đỉnh Vô Ưu Phong hoang vu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8