Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 1: Xuyên không thành kẻ lười biếng và Hệ thống định nghĩa khái niệm

Cập nhật lúc: 2026-06-12 16:30:11 | Lượt xem: 5

Cơn mưa rào mùa hạ đổ ập xuống Vô Ưu Phong một cách vô lý và kỳ quái, giống hệt như cái cách mà số phận đã ném Diệp Phi vào cái thế giới tu tiên này.

Bầu trời phía trên vạn dặm đột ngột bị chia làm hai nửa rõ rệt: một nửa là những đám mây đen kịt, cuồn cuộn như mực đổ, sấm chớp màu tím đỏ đan xen lách tách như những con mãng xà khổng lồ đang giãy giụa; nửa còn lại thì hoàng hôn buông xuống đỏ rực như máu, nhuộm hồng cả một góc trời. Nhưng điều quỷ dị nhất không phải là thời tiết âm dương hỗn loạn này, mà là những giọt nước mưa.

Chúng rơi xuống từ tầng mây đen, nhưng khi cách mặt đất khoảng ba trượng thì đột ngột đứng khựng lại. Hàng triệu, hàng tỷ giọt nước tròn trịa, long lanh lơ lửng giữa không trung, phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực, tạo nên một bức rèm pha lê khổng lồ, tĩnh lặng đến mức rợn người. Gió ngừng thổi. Không khí đậm đặc mùi sấm sét và hơi nước, nhưng tuyệt nhiên không có một giọt nước nào chạm đất.

Ở ngay phía dưới bức rèm mưa kỳ vĩ ấy, tại đỉnh Vô Ưu Phong hoang tàn trơ trọi, có một căn nhà tranh rách nát bốn bề rò rỉ gió lùa. Dưới mái hiên lụp xụp, một thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi đang nằm ngửa trên một chiếc ghế trúc đã bóng loáng vết mòn thời gian.

Y mặc một bộ đạo bào màu xanh nhạt rộng thùng bành, dải lụa buộc tóc đã tuột ra một nửa, khiến vài lọn tóc đen xõa dài trước trán. Đôi mắt y khép hờ, hàng mi dài hơi run lên, gương mặt tuấn tú tiêu sái mang theo một vẻ lười nhác đến tận cùng xương tủy. Chân y gác chéo, một chiếc guốc mộc treo lủng lẳng ở đầu ngón chân cái, khẽ đung đưa theo một nhịp điệu vô cùng thong thả.

Thanh niên này chính là Diệp Phi.

Nếu là một tu sĩ bình thường nhìn thấy cảnh tượng mưa lơ lửng dị thường này, chắc chắn họ sẽ kinh hãi thốt lên rằng có đại năng đang thi triển đại thần thông, hoặc giả là thiên địa dị bảo sắp sửa xuất thế, rồi vội vàng quỳ sụp xuống bái lạy hoặc cảnh giác đề phòng. Nhưng Diệp Phi thì khác. Y chỉ khẽ hé mắt, nhìn giọt nước mưa lơ lửng ngay sát mép mái hiên cách mũi mình chưa đầy ba tấc, rồi lầm bầm một câu bằng giọng ngái ngủ:

“Đến cả ông trời cũng lười rơi nước mưa xuống đất nữa sao? Đúng là thời thế đổi thay, vạn vật đều biết đồng cảm với nỗi lòng của kẻ nằm ngửa.”

Nói xong, y thở dài một tiếng đầy mệt mỏi, dường như việc mở miệng nói mười mấy chữ vừa rồi đã vắt kiệt chút năng lượng ít ỏi mà y tích lũy được sau mười hai tiếng ngủ trưa.

Đột nhiên, ngay giữa khoảng không trung tĩnh lặng trước mặt Diệp Phi, một vết nứt không gian nhỏ màu vàng kim khẽ nứt ra. Từ trong vết nứt ấy, một luồng ánh sáng kỳ lạ lướt qua mắt y, hiển thị một dòng chữ cổ bằng ánh sáng nhấp nháy liên tục, trông giống hệt như màn hình máy tính kiếp trước bị lỗi “Blue Screen of Death” (Lỗi màn hình xanh chết chóc) đang cố gắng tự khởi động lại. Dòng chữ giật cục, lúc ẩn lúc hiện:

[Cảnh báo: Phát hiện lỗ hổng hệ thống… Quyền quản trị tối cao (Root) của Thiên Đạo bị rò rỉ… Đang quét tìm thực thể tương thích…]

[Quét hoàn tất. Phát hiện linh hồn dị giới có tần số sóng não cực kỳ đồng bộ với trạng thái ‘Hỗn Độn Sơ Khai’ (Thực chất là lười suy nghĩ)…]

[Bắt đầu cưỡng chế ràng buộc…]

Diệp Phi trợn mắt nhìn dòng chữ lơ lửng kia, trong lòng không một chút gợn sóng, thậm chí còn muốn ngáp một cái.

Kiếp trước, y là một lập trình viên cao cấp, một “con lừa” đúng nghĩa của giới công nghệ, ngày ngày quay cuồng trong vòng xoáy tăng ca 996 (từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần) và những cái KPI vô lý của ban giám đốc. Cho đến một ngày, sau khi liên tục thức trắng ba đêm để sửa một cái bug không tồn tại do sếp tự nghĩ ra, tim y đột ngột nhói lên, và khi mở mắt ra, y đã thấy mình nằm ở cái xó xỉnh Vô Ưu Phong này rồi.

Sau khi xuyên không, Diệp Phi lập tức ngộ ra chân lý tối cao của nhân sinh: Tu tiên để làm cái gì? Trường sinh bất tử để làm cái gì? Để tiếp tục tăng ca dưới danh nghĩa “tu luyện cứu thế” à? Không! Kiếp này, y thề sẽ làm một kẻ nằm ngửa vĩ đại nhất, một chiến thần trì hoãn, một kẻ hủy diệt KPI. Việc gì có thể để ngày mai làm, tuyệt đối không làm hôm nay. Việc gì người khác có thể làm, tuyệt đối không tự mình nhúng tay vào.

Thế nhưng, cái hệ thống chết tiệt này dường như không muốn để y yên ổn nằm ngủ.

*Ting!*

Một tiếng chuông vang dội, chói tai đột ngột vang lên thẳng vào trong óc Diệp Phi, kèm theo đó là một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ, chói lòa đến mức như muốn đốt cháy cả võng mạc của y. Cái giao diện hệ thống hiện ra, mang một tông màu vàng hoàng gia lấp lánh, phát ra hào quang vạn trượng, bên tai y còn vang lên tiếng nhạc nền hoành tráng, dồn dập như thể y vừa lập được chiến công cứu vớt cả vũ trụ.

[Chào mừng ký chủ đã kích hoạt thành công: HỆ THỐNG ĐỊNH NGHĨA KHÁI NIỆM!]
[Bản hệ thống là thực thể tối cao được sinh ra từ kẽ hở của Thiên Đạo, nắm giữ quyền năng sửa đổi mã nguồn của vạn vật! Từ hôm nay, ký chủ sẽ gánh vác sứ mệnh vĩ đại…]

“Tắt ngay cái đèn pha ô tô ấy đi, chói mắt quá.” Diệp Phi nhíu chặt lông mày, vội vàng lấy tay che mắt, cáu kỉnh ngắt lời giọng nói máy móc kia. “Còn nữa, cái nhạc nền này là cái quái gì thế? Ta đang ngủ trưa, ngươi có biết tiếng ồn này có thể khiến một kẻ lười biếng bị tổn thương tinh thần nghiêm trọng không?”

Hệ thống dường như bị nghẹn họng trước phản ứng này. Thông thường, các nhân vật chính khi nhận được hệ thống bá đạo thế này đều sẽ kích động đến mức nhảy dựng lên, thề thốt sẽ thống trị thế giới, vả mặt các thiên tài. Kẻ này thì hay rồi, câu đầu tiên là chê hệ thống chói mắt và ồn ào.

[Ký chủ… Đây là giao diện Chí Tôn Thiên Đạo mặc định…]

“Ta không cần biết Chí Tôn hay Chí Tệ gì cả.” Diệp Phi thở dài, mệt mỏi vẫy vẫy tay như đang đuổi ruồi. “Chuyển sang Dark Mode (giao diện tối) ngay lập tức. Tông màu xám đen hoặc đen tuyền ấy, giảm độ sáng xuống 10%. Còn cái giọng nói máy móc của ngươi, đổi thành tiếng thì thầm êm dịu, âm lượng dưới 15 decibel cho ta. Nếu không làm được thì tự động gỡ cài đặt đi, ta lười tiếp chuyện.”

Hệ thống: “…”

Một sự im lặng kéo dài ba giây trôi qua. Có vẻ như bộ vi xử lý của Thiên Đạo đang phải chạy hết công suất để phân tích yêu cầu kỳ lạ này. Nhưng vì quyền Root đã lỡ trói buộc chặt chẽ với linh hồn của Diệp Phi, nó không có cách nào tự gỡ bỏ.

*Xẹt.*

Luồng ánh sáng vàng kim chói mắt biến mất. Thay vào đó, một màn hình ảo màu xám đen vô cùng dịu mắt, phông chữ màu trắng xám nhạt hiện ra một cách lặng lẽ. Giọng nói trong đầu Diệp Phi cũng đổi thành một giọng nữ nhẹ nhàng, êm ái như tiếng gió thoảng qua kẽ lá:

[Đã chuyển đổi sang giao diện bảo vệ mắt theo yêu cầu của ký chủ. Âm lượng đã được điều chỉnh ở mức tối thiểu.]

“Ừm, thế này còn tạm nghe được.” Diệp Phi khẽ gật đầu, vẻ mặt giãn ra, lại tựa sâu hơn vào chiếc ghế nằm bằng trúc. “Nào, nói ngắn gọn thôi, không vẽ bánh vẽ, không giao KPI, không có nhiệm vụ bắt buộc. Ngươi có tác dụng gì?”

[Báo cáo ký chủ, do sự cố rò rỉ quyền Root của Thiên Đạo, ký chủ hiện đang sở hữu quyền hạn định nghĩa lại mọi khái niệm trong Vạn Pháp Khái Nguyên Giới này. Chỉ cần sử dụng ‘Điểm Định Nghĩa’, ký chủ có thể thay đổi, sửa đổi hoặc thiết lập lại thuộc tính bản chất của bất kỳ sự vật, sự việc hay quy tắc nào.]

Hệ thống giải thích rất chi tiết, nhưng tóm lại một câu: Diệp Phi chính là một lập trình viên có quyền Admin cao nhất của cái thế giới này, có thể tùy ý sửa đổi “code” (mã nguồn) của vạn vật.

“Ồ? Định nghĩa lại khái niệm?” Diệp Phi hứng thú một chút, nhưng nhanh chóng bị sự lười biếng dập tắt. “Nghe thì oai đấy, nhưng muốn định nghĩa chắc phải làm nhiệm vụ kiếm điểm chứ gì? Ta nói cho ngươi biết trước, ta không làm nhiệm vụ đâu. Đánh quái, nhặt ve chai, cứu mỹ nhân… mấy cái trò rập khuôn ấy mệt chết đi được.”

[Ký chủ không cần làm nhiệm vụ cưỡng chế.] Giọng nói hệ thống êm dịu vang lên. [Điểm Định Nghĩa sẽ tự động sản sinh khi ký chủ tạo ra các sự kiện làm thay đổi nhận thức của chúng sinh về thế giới quan cũ (gọi là Điểm Nghịch Thiên), hoặc khi các đồ đệ của ký chủ tự mình đột phá, ngộ đạo. Hiện tại, vì là lần đầu tiên kích hoạt, hệ thống tặng kèm gói quà tân thủ: 100 Điểm Định Nghĩa miễn phí và quyền sửa đổi một Khái Niệm Cá Nhân cơ bản không tốn phí tổn.]

“Quyền sửa đổi một Khái Niệm Cá Nhân cơ bản?” Diệp Phi vuốt vuốt cằm, ánh mắt nhìn chằm chằm vào giọt nước mưa vẫn đang lơ lửng trước mặt.

Y khẽ nhúc nhích ngón tay, một bảng thuộc tính cá nhân hiện ra trên màn hình tối:

[Ký chủ: Diệp Phi]
[Chức vụ: Chưởng môn Vô Ưu Phong (Thực chất chỉ có một mình)]
[Tu vi: Phàm nhân (Không có linh căn, lười tu luyện)]
[Khái niệm cá nhân hiện tại: ‘Hít thở’ – [Thuộc tính: Duy trì sự sống bằng cách trao đổi oxy. Sát thương nhận vào khi không hít thở: Tử vong].]

Nhìn thấy dòng thuộc tính “Hít thở” này, Diệp Phi bỗng nhiên nảy ra một ý tưởng táo bạo.

Ở thế giới tu tiên này, muốn mạnh lên thì phải làm gì? Phải ngồi thiền, hấp thụ linh khí, vận chuyển chu thiên qua kinh mạch, rèn luyện gân cốt, chịu đựng đau đớn khi đột phá. Nghĩ đến cảnh phải ngồi im một chỗ kiết già mấy ngày đêm, rồi bị linh khí thô bạo va đập trong kinh mạch, Diệp Phi đã thấy đau lưng mỏi gối rồi. Quá mệt mỏi! Quá phản nhân loại!

“Hệ thống,” Diệp Phi thì thầm, “Ta muốn sử dụng quyền sửa đổi miễn phí kia để định nghĩa lại khái niệm ‘Hít thở’ của bản thân.”

[Xin ký chủ đưa ra định nghĩa mới. Lưu ý: Định nghĩa càng phi lý, càng đi ngược lại quy tắc Thiên Đạo hiện tại thì càng cần quyền hạn cao. Nhưng vì đây là Khái Niệm Cá Nhân phạm vi nhỏ, ký chủ có toàn quyền quyết định.]

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười lười nhác nhưng đầy vẻ gian xảo của một cựu lập trình viên chuyên tìm lỗ hổng phần mềm:

“Định nghĩa mới của ta là: Hít thở không còn là hành vi sinh học để duy trì sự sống nữa. Định nghĩa ‘Hít thở’ là quá trình cơ thể tự động dung hợp hỗn độn, hấp thu tinh hoa thiên địa và linh khí xung quanh một cách vô điều kiện, chuyển hóa trực tiếp thành tu vi mà không cần qua bất kỳ quá trình vận công hay lọc lựa nào. Nói ngắn gọn: Chỉ cần ta còn thở, tu vi của ta sẽ tự động tăng lên.”

Nếu một vị tu sĩ đại năng nào ở Trung Giới hay Thượng Giới nghe thấy lời này, chắc chắn sẽ thổ huyết mà chết vì tức giận. Người ta phải tranh giành từng viên linh thạch, đột phá từng cái gông xiềng cảnh giới, cửu tử nhất sinh mới tiến bộ được một chút. Tên này lại muốn vừa ngủ vừa thở mà tu vi tự tăng? Đây không phải là tu tiên, đây là gian lận trắng trợn!

Tuy nhiên, hệ thống định nghĩa khái niệm chính là cái máy gian lận tối cao của vũ trụ này.

[Đang phân tích định nghĩa mới…]
[Độ khó định nghĩa: Cao (Nghịch thiên cải mệnh quy tắc cơ bản).]
[Kiểm tra quyền hạn: Đạt yêu cầu (Quyền Root tối cao).]
[Tiêu hao: Miễn phí (Quà tân thủ).]
[Bắt đầu ghi đè mã nguồn khái niệm…]

*Oành!*

Một tiếng sấm trầm đục vang lên sâu trong tâm thức của Diệp Phi, nhưng bên ngoài vẫn hoàn toàn tĩnh lặng. Bức rèm mưa lơ lửng khẽ rung động nhẹ một cái.

Ngay sau đó, Diệp Phi cảm thấy một luồng luân chuyển vô cùng dịu mát, ấm áp như dòng suối mùa xuân đột ngột xuất hiện trong khoang mũi của mình. Khi y hít vào một hơi thật nhẹ, không khí xung quanh dường như biến thành những sợi tơ vàng kim vô hình, ríu rít chen chúc nhau chui vào cơ thể y.

Những luồng năng lượng này không cần y phải điều khiển, không cần đi qua kinh mạch phức tạp, mà trực tiếp hòa tan vào từng tế bào, từng thớ thịt, hóa thành luồng linh lực tinh thuần nhất tích tụ ở đan điền.

Khi y thở ra, một luồng tạp chất đục ngầu, hôi hám trong cơ thể tự động bị tống ra ngoài qua lỗ chân lông, bốc hơi lập tức vào hư không.

[Định nghĩa thành công!]
[Khái niệm cá nhân mới đã được thiết lập: ‘Hít thở’ = [Hỗn Độn Dung Hợp Công Pháp]. Hiệu quả: Mỗi lần hít thở tăng 1 điểm kinh nghiệm tu vi. Trạng thái ngủ sâu: Tăng gấp đôi hiệu quả.]

[Chúc mừng ký chủ đột phá Luyện Khí Cảnh tầng một…]
[Chúc mừng ký chủ đột phá Luyện Khí Cảnh tầng hai…]
[Chúc mừng ký chủ đột phá Luyện Khí Cảnh tầng ba…]

Trong vòng chưa đầy mười nhịp thở, cơ thể Diệp Phi phát ra những tiếng nổ nhẹ giòn giã như pháo nổ. Luồng khí tức xung quanh y từ một phàm nhân không có nửa điểm tu vi, đột ngột tăng vọt lên Luyện Khí Cảnh tầng năm, rồi tầng sáu, và chỉ dừng lại khi chạm tới ngưỡng cửa Luyện Khí Cảnh tầng chín viên mãn do lượng linh khí loãng ở Vô Ưu Phong tạm thời bị hút cạn.

Diệp Phi cảm nhận được cơ thể mình trở nên nhẹ bẫng, làn da sáng lên một lớp màng mỏng như ngọc, mệt mỏi thường ngày dường như bị quét sạch một phần. Nhưng phản ứng đầu tiên của y sau khi mạnh lên một cách vô lý như vậy là… ngáp thêm một cái thật dài, rồi dịch chuyển mông tìm một tư thế nằm thoải mái hơn trên chiếc ghế trúc.

“Thở thôi cũng mệt thật đấy.” Diệp Phi lẩm bẩm đầy vẻ bất đắc dĩ. “Nhưng mà thế này cũng tốt, từ nay về sau ta có thể yên tâm nằm ngửa rồi. Ai rảnh đâu mà đi bế quan tu luyện.”

[Ký chủ…] Hệ thống dường như có chút bất lực với cái thái độ lười chảy thây của y. [Ngài đã là tu sĩ Luyện Khí Cảnh đỉnh phong, chỉ thiếu một bước là bước vào Trúc Cơ Cảnh. Ngài không muốn thừa thắng xông lên, định nghĩa thêm vài thứ để trực tiếp phi thăng sao?]

“Phi thăng làm gì?” Diệp Phi híp mắt, nhìn bầu trời đang dần chuyển tối. “Lên Thượng Giới để làm việc cho mấy lão Thần Minh kia à? Ở đây có nhà tranh, có ghế trúc, gió mát trăng thanh, không ai làm phiền, thế là đủ rồi. Làm người ấy mà, phải biết thỏa mãn.”

Vô Ưu Phong quả thực là một nơi lý tưởng cho một kẻ lười biếng. Đây là một ngọn núi hẻo lánh, hoang tàn nằm ở rìa ngoài cùng của một tông môn hạng ba có tên là Linh Vân Môn. Do linh khí trên đỉnh núi này cực kỳ nghèo nàn, lại chẳng có tài nguyên gì quý giá, nên từ lâu đã bị tông môn bỏ hoang.

Diệp Phi bằng một cách nào đó đã kế thừa danh hiệu “Chưởng môn Vô Ưu Phong” từ một vị sư phụ già đã qua đời từ ba năm trước – người mà Diệp Phi thậm chí còn lười nhớ tên. Suốt ba năm qua, y sống một mình trên núi, không nhận đệ tử, không tham gia hội họp tông môn, mỗi tháng chỉ xuống núi một lần để nhận chút lương thực ít ỏi của chưởng môn ký danh, sống một cuộc đời nhạt nhẽo nhưng vô cùng tự tại.

Nhưng sự yên bình của kẻ nằm ngửa thường không kéo dài được lâu.

Khi hoàng hôn hoàn toàn tắt lịm, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm lấy không gian, bức rèm mưa lơ lửng trên bầu trời đột ngột mất đi lực nâng đỡ kỳ lạ kia. Chúng đồng loạt rơi xuống đất, tạo nên một tiếng “rào” khổng lồ vang dội khắp núi rừng. Nước mưa xối xả trút xuống, tạt qua mái hiên dột nát, bắn cả vào gấu áo của Diệp Phi.

Diệp Phi khẽ nhíu mày. Y lười di chuyển chiếc ghế trúc vào trong nhà, liền vươn tay ra, chỉ nhẹ vào khoảng không gian trước mặt và lầm bầm:

“Hệ thống, tiêu hao Điểm Định Nghĩa để định nghĩa lại cái mái hiên này cho ta.”

[Yêu cầu nhận được. Xin ký chủ đưa ra định nghĩa cho ‘Mái hiên nhà tranh’.]

“Định nghĩa: Mái hiên này là một bức tường ranh giới tuyệt đối. Bất kỳ giọt nước mưa nào rơi xuống trong phạm vi ba trượng xung quanh nó đều bị coi là ‘vật thể không có quyền truy cập’ và tự động chuyển hướng rơi ra ngoài.”

[Đang phân tích…]
[Tiêu hao: 10 Điểm Định Nghĩa (Còn lại 90 điểm).]
[Định nghĩa thành công!]

Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ diệu xảy ra. Mưa ngoài kia vẫn rơi như trút nước, sấm sét vẫn đùng đoàng, nhưng trong phạm vi ba trượng xung quanh căn nhà tranh của Diệp Phi, không khí bỗng chốc trở nên khô ráo lạ thường. Những giọt nước mưa khi rơi đến ranh giới vô hình ấy liền tự động trượt sang hai bên như có một chiếc ô khổng lồ, vô hình đang che chở cho căn nhà. Gió lạnh thổi tới cũng tự động biến thành làn gió xuân ấm áp, dễ chịu.

Diệp Phi hài lòng nhắm mắt lại, chuẩn bị chìm vào giấc ngủ tối thì đột nhiên, từ con đường mòn dẫn lên đỉnh Vô Ưu Phong vang lên những tiếng bước chân nặng nề, dồn dập xen lẫn tiếng thở dốc đầy mệt mỏi.

Thông qua thần thức nhạy bén của một tu sĩ Luyện Khí Cảnh chín tầng mới đạt được, Diệp Phi có thể cảm nhận rõ ràng có người đang tiến về phía này. Hơn nữa, hơi thở của người đó cực kỳ hỗn loạn, đầy rẫy huyết khí và sát ý, dường như đang bị trọng thương hoặc đang chạy trốn sự truy sát.

Diệp Phi khẽ thở dài, mặt méo xẹo như vừa ăn phải mướp đắng.

“Phiền phức đến rồi. Đúng là không để cho người ta yên ổn nằm ngửa mà.” Y lầm bầm, kéo vạt áo che kín mặt, quyết định giả chết đến cùng. “Không thấy ta, không thấy ta… Ta chỉ là một cái xác không hồn đang ngủ…”

Nhưng ông trời dường như rất thích trêu đùa y.

Chỉ vài phút sau, một bóng người lảo đảo vượt qua rặng trúc rậm rạp, bước vào khoảng sân nhỏ trước căn nhà tranh của Diệp Phi.

Đó là một thiếu nữ khoảng mười tám tuổi. Dưới ánh chớp thỉnh thoảng lóe lên trên bầu trời, có thể thấy rõ dung nhan của nàng vô cùng lạnh lùng, xinh đẹp tựa như một đóa hoa tuyết lọt thỏm giữa trần thế, nhưng lúc này gương mặt ấy lại tái nhợt không một giọt máu. Trên người nàng mặc một bộ y phục màu trắng đã rách rưới nhiều chỗ, bị máu tươi nhuộm đỏ thành những vệt loang lổ ghê người.

Tay phải nàng nắm chặt một thanh cự kiếm rỉ sét loang lổ, lưỡi kiếm cắm xuống đất, kéo lê tạo thành một vệt dài trên nền đất bùn nhão nhoét. Nàng bước đi lảo đảo, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt phượng lại bừng lên một ngọn lửa kiên trì và bướng bỉnh đến cực hạn.

Nàng chính là Lâm Thư Dao, thiên tài kiếm đạo từng vang danh một thời của Linh Vân Môn, nhưng giờ đây chỉ là một kẻ bị phế bỏ tu vi, bị tông môn ruồng rẫy và đang bị kẻ thù truy sát đến đường cùng.

Khi bước vào phạm vi ba trượng xung quanh căn nhà tranh, Lâm Thư Dao đột ngột khựng lại. Nàng ngơ ngác nhìn xung quanh.

Mưa xối xả ngoài kia vẫn đang gầm rú, nhưng ngay khi bước qua ranh giới vô hình kia, nàng bỗng cảm nhận được một bầu không khí khô ráo, ấm áp đến lạ kỳ. Những hạt mưa bám trên tóc và vai nàng dường như bị một lực lượng dịu nhẹ nào đó làm cho bốc hơi sạch sẽ. Không có gió lạnh, không có tiếng sấm sét đinh tai nhức óc, chỉ có sự tĩnh lặng và ấm áp như một thế giới hoàn toàn khác.

Ánh mắt nàng dời về phía dưới mái hiên, nơi có một thanh niên đang nằm dài trên chiếc ghế trúc, vạt áo che kín mặt, chân gác chéo, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng ngáy nhẹ vô cùng nhịp nhàng.

Lâm Thư Dao ngẩn người. Cảnh tượng này quá mức quỷ dị và phi logic.

Một căn nhà tranh rách nát dột nát, một kẻ lười biếng đang ngủ say giữa đêm giông bão, nhưng xung quanh lại khô ráo ấm áp như tiên cảnh. Đây tuyệt đối không phải là một phàm nhân bình thường!

“Tiền bối…” Lâm Thư Dao khàn giọng lên tiếng, giọng nói run rẩy vì kiệt sức và lạnh giá. Nàng quỳ sụp xuống đất, hai tay nâng thanh cự kiếm rỉ sét lên quá đầu, đầu cúi sát đất. “Vãn bối Linh Vân Môn đệ tử Lâm Thư Dao, bái kiến ẩn thế cao nhân! Xin tiền bối thu lưu, chỉ cần cứu vãn bối một mạng, vãn bối nguyện làm trâu làm ngựa, cả đời hầu hạ tiền bối!”

Diệp Phi dưới vạt áo khẽ giật giật khóe miệng.

*Trâu ngựa cái gì chứ? Ta lười nuôi trâu nuôi ngựa lắm, tốn cỏ chết đi được.* Y nghĩ bụng, quyết định tiếp tục im lặng, giả vờ như mình đã ngủ say như chết.

Thế nhưng, Lâm Thư Dao không hề bỏ cuộc. Nàng quỳ ở đó, nước mắt hòa lẫn với những giọt mồ hôi lạnh lăn dài trên má. Nàng đã đi đến bước đường cùng rồi. Đan điền bị vỡ, kinh mạch bị đứt, những kẻ truy sát ngoài kia sắp đuổi kịp. Ngọn núi Vô Ưu Phong hoang vu này là hy vọng cuối cùng của nàng. Nàng tin rằng, một kẻ có thể dùng đại thần thông để ngăn cách cả một vùng trời mưa bão như thế này, chắc chắn là một vị ẩn thế chí tôn đang trò chơi nhân gian.

“Tiền bối!” Lâm Thư Dao dập đầu thật mạnh xuống nền đất khô ráo, tiếng động vang lên cộc cộc rõ mồn một. “Vãn bối biết mình tư chất ngu độn, đan điền đã phế, không xứng làm đệ tử của tiền bối. Nhưng vãn bối có thù sâu như biển chưa trả, xin tiền bối từ bi chỉ điểm một con đường sống! Dù là đi quét rác, chẻ củi, gánh nước… vãn bối cũng nguyện ý!”

Nghe đến ba chữ “quét rác, chẻ củi, gánh nước”, đôi tai của Diệp Phi đột ngột động đậy dưới vạt áo.

*Hửm? Quét rác? Chẻ củi? Gánh nước?*

Diệp Phi bỗng nhiên mở mắt ra dưới vạt áo, ánh mắt khẽ sáng lên.

Căn nhà tranh này dột nát đã lâu, sân trước sân sau đầy lá rụng và cỏ dại mà y thì lười quét dọn đến mức thà để nó mọc um tùm như rừng rậm. Nước uống hàng ngày y cũng lười đi gánh, toàn phải dùng nước mưa hứng được từ mái hiên (dù giờ đã có ranh giới ngăn mưa). Củi đun nước pha trà cũng đã hết sạch từ ba ngày trước, khiến y phải uống nước lạnh.

Nếu có một công cụ lao động tự nguyện, miễn phí, lại chăm chỉ thế này dâng tận cửa…

Diệp Phi khẽ kéo vạt áo xuống, hé ra nửa khuôn mặt tuấn tú nhưng ngái ngủ. Y nhìn thiếu nữ đang quỳ rạp dưới đất, khẽ tặc lưỡi một cái đầy vẻ đắn đo.

“Ngươi nói… ngươi nguyện ý quét nhà, chẻ củi, gánh nước?” Diệp Phi uể oải lên tiếng, giọng nói trầm thấp, lười nhác vang lên trong không gian tĩnh lặng.

Lâm Thư Dao nghe thấy tiếng trả lời, trong lòng mừng rỡ khôn xiết, vội vàng dập đầu thêm một cái: “Vãn bối nguyện ý! Chỉ cần tiền bối không chê bỏ, việc nặng nhọc gì vãn bối cũng làm được!”

“Ừm…” Diệp Phi vươn vai một cái, chiếc ghế trúc phát ra tiếng “két két” như sắp gãy đến nơi. Y ngồi dậy, tay cầm chiếc quạt giấy khẽ gõ gõ vào lòng bàn tay, ánh mắt lướt qua thanh cự kiếm rỉ sét của nàng, rồi lại lướt qua đan điền đã bị phế bỏ của nàng.

Trong đầu Diệp Phi, giọng nói hệ thống lại vang lên:

[Phát hiện nhân vật có khí vận lớn: Lâm Thư Dao. Trạng thái hiện tại: Đan điền bị phế, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn, ý chí kiếm đạo cực kỳ kiên định. Ký chủ có muốn thu nhận làm đồ đệ ký danh và định nghĩa lại thuộc tính của nàng không?]

Diệp Phi thầm nghĩ: *Thu đồ đệ thì phiền phức lắm, suốt ngày phải dạy dỗ, hướng dẫn, rồi lo KPI đột phá. Nhưng nếu định nghĩa lại một chút để nàng tự tu luyện, tự làm việc nhà cho mình… thì có vẻ là một thương vụ đầu tư có lời.*

“Được rồi.” Diệp Phi uể oải đứng dậy, chân đi guốc mộc khẽ bước xuống nền đất. Y đi đến trước mặt Lâm Thư Dao, cúi người nhìn thanh cự kiếm rỉ sét kia, rồi nhàn nhạt nói:

“Ngươi nói đan điền ngươi đã phế, không thể tu luyện được nữa?”

Lâm Thư Dao cắn chặt môi, mắt đỏ hoe gật đầu: “Vâng… chưởng môn Linh Vân Môn đã tự tay phế đi tu vi của vãn bối, nói vãn bối cả đời này chỉ là một kẻ phế nhân, không bao giờ có thể cầm kiếm được nữa.”

“Ngu xuẩn.” Diệp Phi khẽ lắc đầu, vẻ mặt tràn đầy sự khinh bỉ (thực chất là lười giải thích). “Ai định nghĩa rằng tu tiên thì phải cần đan điền? Ai định nghĩa rằng kiếm sĩ thì phải cần linh lực?”

Lâm Thư Dao ngẩn người, ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn Diệp Phi: “Tiền bối… ý của người là…”

Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ thần bí mà kiếp trước y hay dùng để “gaslight” (thao túng tâm lý) các lập trình viên cấp dưới khi giao việc khó cho họ. Y giơ ngón tay trỏ lên, khẽ chỉ vào thanh cự kiếm rỉ sét của Lâm Thư Dao, trong lòng thầm gọi hệ thống:

“Hệ thống, tiêu hao Điểm Định Nghĩa, định nghĩa lại khái niệm ‘Kiếm’ của Lâm Thư Dao và con đường tu luyện của nàng.”

[Yêu cầu nhận được. Xin ký chủ đưa ra định nghĩa chi tiết.]

Diệp Phi nháy mắt, nghĩ ra một định nghĩa cực kỳ “hố não” mà y vừa tự nghĩ ra để lười dạy học:

“Định nghĩa: Kiếm không phải là vũ khí sát thương bằng linh lực. Kiếm là một ý niệm, một khái niệm cắt đứt mọi xiềng xích của Vận Mệnh. Lâm Thư Dao không cần đan điền để chứa linh lực, bởi vì toàn bộ thân thể của nàng chính là một thanh kiếm vô hình. Đan điền của nàng không phải bị phế, mà là đang tiến hóa thành ‘Kiếm Thai Không Gian’ – nơi không chứa linh khí thô tục, chỉ chứa Kiếm Ý tinh thuần nhất. Con đường tu luyện của nàng là ‘Vô Tình Kiếm Đạo’ – chém đứt nhân quả, chém sạch bụi trần. Và việc ‘Quét rác’ hàng ngày của nàng chính là quá trình gột rửa nhân quả, quét sạch bụi trần tâm cảnh, mỗi nhát chổi quét qua đều là một đường kiếm ý đột phá.”

[Đang phân tích định nghĩa…]
[Độ khó định nghĩa: Cực cao (Thay đổi bản chất hệ thống tu luyện của một cá nhân, sáng tạo ra một công pháp khái niệm mới).]
[Tiêu hao: 80 Điểm Định Nghĩa (Còn lại 10 điểm).]
[Định nghĩa thành công! Đang ghi đè quy tắc lên cơ thể Lâm Thư Dao…]

*Ầm!*

Một luồng khí thế bén nhọn, lạnh lẽo đến thấu xương đột ngột từ trên chín tầng mây đâm thẳng xuống, xuyên qua mái hiên căn nhà tranh, rót thẳng vào đỉnh đầu Lâm Thư Dao.

Lâm Thư Dao trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy dữ dội. Nàng cảm thấy đan điền đã vỡ nát của mình bỗng nhiên hóa thành một vùng hư vô sâu thẳm, đen kịt như hố đen vũ trụ, nhưng lại chứa đựng một luồng sức mạnh sắc bén vô biên vô tận. Những kinh mạch bị đứt đoạn của nàng không hề được nối lại theo cách thông thường, mà bị luồng kiếm ý vô hình kia trực tiếp nghiền nát, biến thành hàng vạn sợi tơ kiếm bén nhọn chạy dọc khắp cơ thể.

Thanh cự kiếm rỉ sét trong tay nàng bỗng nhiên phát ra tiếng ngân vang “ong ong” thanh thúy, lớp rỉ sét bên ngoài khẽ bong tróc, lộ ra một luồng hắc mang mờ ảo nhưng sắc bén đến mức dường như có thể cắt đứt cả không gian xung quanh.

[Chúc mừng ký chủ đã dẫn dắt đồ đệ ngộ đạo thành công!]
[Lâm Thư Dao đã ngộ ra ‘Vô Tình Kiếm Đạo’ (Khái niệm cấp), tu vi hiện tại: Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ (Thực chất là Kiếm Thai sơ kỳ, tương đương Trúc Cơ Cảnh nhưng sức chiến đấu vượt trội).]
[Phản hồi từ đồ đệ: Ký chủ nhận được 50% tu vi phản hồi, đột phá Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ!]

Một luồng linh lực khổng lồ, tinh thuần gấp mười lần trước đó đột ngột bùng nổ trong đan điền của Diệp Phi. Hít vào một hơi, y cảm thấy toàn thân sảng khoái vô cùng, tu vi của y trực tiếp vượt qua Luyện Khí Cảnh, vững vàng bước vào Trúc Cơ Cảnh sơ kỳ.

Diệp Phi thầm nghĩ: *Ồ, hóa ra phản hồi từ đồ đệ lại ngon ăn thế này sao? Mình chẳng cần làm gì, chỉ cần nói vài câu bốc phét mà tu vi tự động tăng vọt. Đúng là đỉnh cao của việc nằm ngửa!*

Lúc này, Lâm Thư Dao hoàn toàn ngây dại. Nàng cảm nhận được luồng sức mạnh khủng khiếp đang cuộn trào trong cơ thể mình – thứ sức mạnh mà ngay cả khi ở thời kỳ đỉnh cao nàng cũng chưa từng dám mơ tới. Một kiếm ý có thể cắt đứt nhân quả, cắt đứt vận mệnh!

Nàng ngước nhìn Diệp Phi, ánh mắt từ kinh hãi chuyển sang sùng bái cuồng nhiệt, tôn sùng đến mức tột cùng.

*Chỉ bằng một câu nói… chỉ bằng một cái chỉ tay… Sư phụ đã định nghĩa lại cả con đường tu tiên cho mình! Người thực sự là một vị Chí Tôn vĩ đại, đứng trên cả quy tắc của Thiên Đạo!* Lâm Thư Dao thầm nghĩ, trong lòng tự động hoàn thành một chuỗi “não bổ” (tự suy diễn) vô cùng phức tạp về thân thế và thâm ý sâu xa của Diệp Phi.

“Đệ tử Lâm Thư Dao, bái kiến Sư phụ!” Lâm Thư Dao dập đầu sát đất, giọng nói nghẹn ngào vì xúc động. “Đại ân đại đức của Sư phụ, đồ nhi cả đời không quên! Đồ nhi nguyện vì Sư phụ gánh vác mọi việc nặng nhọc trên Vô Ưu Phong!”

“Khụ…” Diệp Phi khẽ ho một tiếng, lấy chiếc quạt giấy che đi nụ cười đắc ý trên khuôn mặt. Y khoanh tay sau lưng, làm ra vẻ cao nhân đắc đạo, nhàn nhạt nói:

“Được rồi, đứng lên đi. Từ hôm nay, ngươi là đại đồ đệ ký danh của Vô Ưu Phong ta. Quy tắc của môn phái ta rất đơn giản: Không có quy tắc nào cả. Việc tu luyện của ngươi, cứ theo những gì ta vừa nói mà làm.”

Y chỉ tay về phía chiếc chổi tre rách nát đang dựng ở góc tường:

“Kia là thanh chổi quét rác của ngươi. Hãy nhớ kỹ, quét rác là quét sạch nhân quả, quét sạch bụi trần tâm cảnh. Khi nào ngươi quét sạch được đống lá rụng ở sân trước, kiếm đạo của ngươi sẽ tự khắc tiến thêm một bước.”

Lâm Thư Dao nhìn chiếc chổi tre rách nát kia, nhưng trong mắt nàng lúc này, chiếc chổi ấy dường như đang tỏa ra một luồng kiếm ý huyền diệu vô cùng. Nàng run rẩy bước tới, hai tay cung kính đón lấy chiếc chổi như đón nhận một món chí bảo thượng cổ.

“Đệ tử tuân mệnh! Đệ tử chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của Sư phụ, quyết tâm quét sạch bụi trần, gột rửa nhân quả!” Lâm Thư Dao dõng dạc tuyên bố, ánh mắt tràn đầy sự kiên định và sùng bái.

Diệp Phi hài lòng gật gật đầu, thầm nghĩ trong lòng: *Tốt lắm, cuối cùng cũng có người quét dọn cái sân rác này rồi. Từ ngày mai mình có thể yên tâm ngủ nướng đến trưa.*

Y xoay người, uể oải bước về phía chiếc ghế trúc nằm thân yêu của mình, khẽ lẩm bẩm:

“Mệt mỏi quá, một ngày làm việc cật lực cuối cùng cũng kết thúc rồi. Hệ thống, tắt màn hình đi, ta đi ngủ đây.”

[Ký chủ… Ngài thực sự chỉ muốn đi ngủ sau khi vừa mới đột phá Trúc Cơ Cảnh và thu nhận một thiên tài kiếm đạo sao?] Hệ thống có chút không cam lòng hỏi.

“Không ngủ thì làm gì? Đi cày cuốc tiếp à? Ngươi có biết nằm ngửa chính là trạng thái hòa nhập với thiên nhiên tốt nhất không?” Diệp Phi lầu bầu, kéo vạt áo che kín mặt, một lần nữa nằm xuống chiếc ghế trúc.

Bên ngoài, tiếng mưa rơi xối xả gầm rú vẫn tiếp diễn, nhưng trong ranh giới nhỏ bé của Vô Ưu Phong, mọi thứ lại yên bình và tĩnh lặng đến lạ kỳ. Dưới mái hiên khô ráo, một kẻ lười biếng đang chìm vào giấc mộng đẹp, thỉnh thoảng phát ra tiếng ngáy nhẹ, trong khi một thiếu nữ ôm chiếc chổi tre rách nát đang đứng nghiêm trang dưới mưa, ánh mắt bừng sáng một niềm tin mãnh liệt vào một kỷ nguyên tu tiên hoàn toàn mới mà sư phụ nàng vừa mới vẽ ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8