Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 121: Thiên kiếp kéo đến

Cập nhật lúc: 2026-06-07 18:49:04 | Lượt xem: 2

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới còn chưa kịp xuyên qua màn sương mù dày đặc của dãy Thanh Vân thì trên đỉnh Phù Vân, một mùi thơm quyến rũ đến mức khiến thần tiên cũng phải nuốt nước miếng đã bay lơ lửng khắp nơi.

Cây cột thu lôi trị giá năm vạn linh thạch – cái thứ mà tối qua vừa bị thiên lôi “tẩm quất” đến mức đỏ rực như bàn ủi của thần bếp – nay vẫn còn tỏa ra hơi nóng hôi hổi. Diệp Phi, vị sư phụ khả kính với mái tóc rối bời như tổ chim, đang ngồi xổm bên cạnh cây cột, tay cầm một đôi đũa dài nửa mét, vẻ mặt nghiêm túc như thể đang tham gia vào một cuộc đại hội luận đạo sinh tử.

Trên thân cột sắt phẳng lỳ, ba miếng thịt bò thượng hạng đang xèo xèo bốc khói. Từng giọt mỡ vàng óng chảy xuống, chạm vào lớp linh kim vẫn còn dư lượng điện tích nhỏ, tạo ra những tiếng “tách tách” nghe cực kỳ vui tai.

“Sư phụ… người thực sự muốn ăn cái này sao?” Tiền Đa Đa tay bưng bát nước chấm, mặt mày méo xệch nhìn sư phụ mình đang hăm hở “áp chảo” thịt trên cái vật mà vài tiếng trước suýt chút nữa đã đánh nổ cả cái đỉnh núi này.

Diệp Phi không ngẩng đầu lên, tay thoăn thoắt lật miếng thịt bò, giọng điệu triết lý đầy mình:
“Đa Đa, con không hiểu rồi. Đây không phải là thịt bò bình thường. Đây là ‘Thịt bò bít tết vảy sấm sét’. Từng sớ thịt đều được thiên lôi tôi luyện, ăn vào không chỉ no bụng mà còn giúp kinh mạch được ‘massage’ bằng dòng điện cao thế nhẹ. Con nhìn đi, miếng thịt này đang run rẩy, đó là nó đang hưng phấn vì được hóa thân vào chính đạo đấy!”

Mặc Vô Thần đứng cạnh đó, đôi mắt lấp lánh sự ngưỡng mộ tột độ. Cậu bé lấy sổ tay ra, hí hoáy ghi chép: “Sư phụ dạy: Muốn thành đại sự, phải biết tận dụng thiên uy để làm bữa sáng. Cảnh giới dùng thiên lôi nấu ăn chính là biểu hiện cao nhất của việc hòa hợp với thiên nhiên.”

Lâm Nguyệt Nhi thì khoanh tay đứng nhìn cái cột thu lôi giá năm vạn của mình bị biến thành cái chảo khổng lồ. Cô thở dài, thầm tự nhủ: “Sư phụ làm vậy chắc chắn là để trung hòa năng lượng dư thừa trong cột lôi, tránh cho đỉnh Phù Vân bị nổ tung do linh lực quá tải. Ngài ấy thật sâu sắc, dù đang nấu ăn nhưng vẫn lo cho an nguy của chúng ta.”

Thế nhưng, niềm vui “áp chảo” của Diệp Phi chẳng kéo dài được bao lâu.

Bỗng nhiên, mặt trời vốn đang rạng rỡ phía chân trời đột ngột bị một bàn tay vô hình nào đó che khuất. Một luồng hơi lạnh thấu xương lan tỏa khắp không gian, khiến mỡ bò trên cây cột sắt đông cứng lại trong tích tắc.

“Gì thế này? Đứa nào tắt nắng đấy?” Diệp Phi ngẩng đầu lên, miệng vẫn còn ngậm một góc miếng thịt bò cháy xém.

Phía xa xa, từ bốn phương tám hướng, những đám mây đen đặc như mực tàu bắt đầu ùn ùn kéo đến. Không phải là mây đen báo bão thông thường, mà là loại mây đen đặc quánh, nặng nề, mang theo áp lực của một kẻ chủ nợ đến đòi tiền lúc cuối tháng.

Chỉ trong vài nhịp thở, bầu trời Thanh Vân Tông đã tối sầm lại. Vạn dặm xung quanh không còn một tia sáng nào lọt qua nổi. Một cảm giác bất an cực độ bao trùm lấy tất cả các đệ tử của tông môn.

Tại chính điện Thanh Vân Tông, Chưởng môn Thanh Vân Tử đang cầm chén trà thì bỗng dưng tay run bần bật, nước trà đổ hết vào râu. Lão già bay vèo ra khỏi cửa, nhìn lên bầu trời mà mặt không còn một giọt máu:
“Thiên kiếp? Không đúng… Đây không phải là thiên kiếp của Kim Đan hay Nguyên Anh. Đây là… Vạn dặm ám vân! Có vị đại năng nào sắp độ kiếp phi thăng sao? Hay là thiên địa sắp sụp đổ?”

Lão chưa kịp dứt lời thì từ đỉnh Phù Vân, một luồng hào quang rách rưới – chính xác là Diệp Phi đang cưỡi một cái thớt bay (vì lười gọi phi kiếm) – vèo tới.

“Lão già! Có chuyện gì thế? Ta đang nướng thịt mà trời sập tối, mỡ đóng cục hết cả rồi này! Có phải lão lại quên nộp tiền bảo hiểm linh khí nên bị Thiên đạo cắt điện không?” Diệp Phi vừa gãi mông vừa gào lên.

Thanh Vân Tử nhìn thấy Diệp Phi thì như thấy cứu tinh, nhưng nghe câu nói của hắn thì lại muốn quỵt luôn mạng sống cho rảnh nợ:
“Diệp Phi! Ngươi còn tâm trí nghĩ đến thịt bò sao? Ngươi nhìn xem, mây đen bao phủ vạn dặm, thiên địa linh khí đang cuộn trào một cách điên cuồng. Đây chắc chắn là đại họa! Tông môn chúng ta sắp… sắp bị xóa sổ rồi!”

Diệp Phi nheo mắt nhìn lên bầu trời. Hệ thống trong đầu hắn bỗng dưng nảy ra một dòng thông báo đỏ lòm:
【 Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: “Người đẹp và Quái vật sấm sét”.
Nội dung: Thiên đạo cảm thấy bị sỉ nhục vì bạn dùng cột thu lôi để áp chảo thịt bò tối qua. Nó đã gọi hội đến để “tẩn” bạn.
Yêu cầu: Đứng im tại chỗ, không được dùng linh lực để phản kháng trong vòng 30 phút.
Phần thưởng: Một bộ Combo Đèn Pin Vĩnh Cửu và Kỹ năng “Lừa tình Thiên Đạo”.
Hình phạt nếu thất bại: Toàn bộ thịt bò trong kho của Tiền Đa Đa sẽ biến thành giun đất. 】

Diệp Phi tái mặt. Hắn không sợ sấm sét, không sợ chết, nhưng nghe đến việc kho thịt bò của đệ tử nhị bị biến thành giun đất thì đúng là một đòn chí mạng vào linh hồn ăn bám của hắn.

“Chết tiệt! Cái Thiên đạo này nhỏ mọn thế sao? Không cho ăn thì thôi, làm gì mà phải kéo cả họ hàng hang hốc đến thế này?” Diệp Phi lẩm bẩm.

Lúc này, trên bầu trời, đám mây đen bắt đầu xoay chuyển, tạo thành một cái vòng xoáy khổng lồ có đường kính hàng nghìn dặm, mà tâm điểm của nó không đâu khác chính là cái cột sắt năm vạn linh thạch trên đỉnh Phù Vân. Những tia chớp tím lịm, dày đặc như mạng nhện bắt đầu len lỏi trong mây, phát ra những tiếng nổ đì đùng khiến tâm thần người ta run rẩy.

Các đệ tử Thanh Vân Tông hoảng loạn chạy tán loạn. Tiếng chuông báo động của tông môn vang lên dồn dập, tạo thành một bản nhạc tang tóc.

Lâm Nguyệt Nhi, Tiền Đa Đa và Mặc Vô Thần cũng đã bay đến bên cạnh Diệp Phi.

“Sư phụ! Lần này có vẻ nghiêm trọng rồi!” Lâm Nguyệt Nhi rút trọng kiếm ra, khí thế hào hùng. “Dù có phải tan xương nát thịt, đệ tử cũng sẽ bảo vệ người!”

Tiền Đa Đa ôm chặt cái túi tiền và chiếc chảo trấn phái, run cầm cập: “Sư phụ, nếu chúng ta chết, người nhớ thanh toán nốt khoản nợ năm nghìn linh thạch tiền mua đùi gà tháng trước cho con nhé. Xuống dưới đó con còn có vốn làm ăn…”

Mặc Vô Thần thì lại vô cùng bình thản, cậu bé nhìn lên bầu trời đen kịt với vẻ mặt đăm chiêu:
“Sư tỷ, nhị sư huynh, hai người đừng lo. Mọi người không thấy sao? Sư phụ đang rất bình tĩnh. Thậm chí ngài ấy còn… gãi đầu. Đây chắc chắn là do sư phụ thấy trời tối quá, muốn tạo ra một màn trình diễn pháo hoa lớn nhất lịch sử để chúng ta mở mang tầm mắt.”

Cả đám đệ tử nhìn lại Diệp Phi. Quả thực, Diệp Phi đang đứng đó, nhìn đám mây đen với ánh mắt “vô cảm” (thực ra là đang chửi rủa hệ thống).

“Các con lui lại hết đi.” Diệp Phi bỗng dưng lên tiếng, giọng nói mang theo một sự “tang thương” giả tạo. “Thiên đạo hôm nay muốn nhắm vào ta. Một mình ta gánh vác là đủ rồi. Nhớ kỹ, nếu ta có mệnh hệ gì… thì hầm nốt số thịt bò kia đi, đừng để lãng phí.”

“Sư phụ!!!” Ba đứa đệ tử đồng thanh kêu lên, xúc động đến rơi nước mắt. Trong mắt tụi nó, sư phụ lúc này cao lớn như một vị thần, sẵn sàng hy sinh thân mình vì đồ đệ (thực chất là vì kho thịt bò).

Thanh Vân Tử cũng cảm động không kém, lão vỗ vai Diệp Phi: “Diệp lão đệ, nếu ngươi qua được kiếp này, ta hứa sẽ xóa toàn bộ nợ tiền rượu của ngươi ở tàng thư các!”

Diệp Phi mắt sáng rực lên: “Thật không? Nói lời phải giữ lấy lời đấy!”

Đúng lúc đó, từ trên trời cao, đạo thiên lôi đầu tiên giáng xuống. Nó không phải là một tia, mà là một cột sáng màu tím đậm to bằng cả một căn nhà, mang theo uy thế hủy thiên diệt địa, nhắm thẳng đỉnh đầu Diệp Phi mà nổ tung.

“OÀNH!!!”

Ánh sáng chói lòa khiến tất cả mọi người phải nhắm nghiền mắt lại. Mặt đất rung chuyển như thể bị một bàn tay khổng lồ tát mạnh vào. Bụi mù mịt bốc lên che khuất tầm nhìn.

“Sư phụ!!!” Lâm Nguyệt Nhi gào lên, định xông vào thì bị một lực lượng vô hình đẩy lùi lại.

Trong làn khói bụi, Diệp Phi vẫn đứng đó. Nhưng thay vì tư thế hiên ngang, hắn đang… nằm dài trên cái võng được treo ngay dưới chân cây cột thu lôi. Hệ thống đã ra lệnh “đứng im thụ hưởng”, mà với Diệp Phi, đứng im mệt hơn là nằm im.

Kỳ tích lại một lần nữa xuất hiện. Cây cột thu lôi năm vạn linh thạch – với cấu tạo đặc biệt từ Lôi Linh Kim – một lần nữa phát huy tác dụng “ăn bám” của nó. Toàn bộ đạo thiên lôi khủng khiếp kia, khi chạm đến phạm vi mười trượng quanh Diệp Phi, liền bị cái cột sắt hút sạch sành sanh.

Điện lượng quá lớn khiến cây cột phát ra tiếng kêu “u u” như một con thú bị bỏ đói lâu ngày. Toàn bộ đỉnh Phù Vân sáng rực lên như ban ngày, nhưng tất cả linh lực đó đều được truyền xuống sợi dây xích sắt gắn vào sâu trong lòng đất.

Diệp Phi nằm trên võng, cảm nhận những tia điện nhỏ chạy qua người như đang đi xông hơi massage. Hắn thoải mái đến mức muốn thốt lên “Phê quá”, nhưng sợ làm hỏng hình tượng cao nhân nên đành nén lại.

Bầu trời dường như lại càng tức giận hơn khi thấy chiêu “vả mặt” của mình không hiệu quả. Mây đen cuộn xoáy mạnh hơn, tiếng sấm nổ liên miên không dứt. Trong vòng mười phút tiếp theo, hàng trăm đạo lôi đình liên tiếp giáng xuống. Mỗi lần đánh xuống là một lần Thanh Vân Tông rung chuyển.

Nhưng Diệp Phi thì vẫn cứ… nằm đó. Thậm chí hắn còn lôi từ trong túi càn khôn ra một chiếc kính râm màu đen (vật phẩm lụm được từ một nhiệm vụ trước đó) đeo vào cho đỡ chói mắt.

Các tu sĩ từ các tông môn lân cận bắt đầu kéo đến đứng từ xa quan sát. Ai nấy đều bàng hoàng đến mức không thốt nên lời.

“Kẻ nào đang độ kiếp thế kia? Nhìn kìa! Hắn nằm trên võng chịu sét!”
“Đó không phải là độ kiếp, đó là đang sỉ nhục Thiên đạo! Ta chưa từng thấy ai độ kiếp mà lại thoải mái như đi nghỉ mát thế kia!”
“Người đó là ai? Chẳng lẽ là… Diệp Phi của Thanh Vân Tông? Cái tên ăn hại nổi danh đó sao?”

Lúc này, ở trung tâm cơn bão sấm sét, Diệp Phi bắt đầu thấy hơi… chán. Sấm sét đánh nhiều quá làm cây cột sắt nóng lên, cái võng của hắn cũng bắt đầu có mùi khét.

“Hệ thống, bao lâu rồi? Ta sắp bị nướng chín thành heo quay rồi này!” Diệp Phi hét thầm trong đầu.

【 Ting! Còn 15 phút nữa. Hãy kiên trì. Thiên đạo đang gọi thêm anh em ở các đại lục khác đến. Bạn đang tạo nên một kỷ lục mới về việc bị ghét! 】

Diệp Phi trợn mắt: “Gì cơ? Gọi thêm anh em? Mi giỡn ta chắc?”

Ngay lập tức, như để minh chứng cho lời của hệ thống, mây đen vốn đã bao phủ vạn dặm nay lại dãn ra thêm, bao trùm cả những đế quốc xa xôi nhất của Thiên Huyền Đại Lục. Toàn bộ thế giới tu tiên chìm trong bóng tối.

Một đạo sấm sét màu đen – loại sấm sét chỉ tồn tại trong truyền thuyết mang tên “Hủy Diệt Ma Lôi” – bắt đầu hình thành ở trung tâm vòng xoáy. Nó không phát ra tiếng động, nhưng hơi thở của nó khiến cho không gian xung quanh bắt đầu vỡ vụn.

Thanh Vân Tử ở xa thấy cảnh này thì suýt té xỉu: “Hủy… Hủy Diệt Ma Lôi? Xong rồi! Thanh Vân Tông hôm nay sẽ biến thành tro bụi mất thôi!”

Lâm Nguyệt Nhi nghiến răng, cô không thể đứng nhìn sư phụ gặp nguy hiểm nữa. “Mặc kệ quy tắc, mình phải cứu sư phụ!”

Nhưng trước khi cô kịp động đậy, Diệp Phi bỗng dưng đứng dậy trên chiếc võng. Hắn tháo kính râm ra, ngước nhìn đạo Ma lôi màu đen kia với vẻ mặt… ghét bỏ.

“Đã bảo là trời tối không thấy đường tìm cửa rồi, cứ đánh mãi thế này thì bao giờ ta mới được ngủ trưa?”

Hắn bỗng nhiên đưa tay ra sau lưng, lôi ra chiếc quạt rách nát của mình. Đây là món “vũ khí” duy nhất mà hắn thường xuyên sử dụng, chủ yếu là để đuổi ruồi.

Nhưng trong mắt các đệ tử và quần chúng đang xem kịch, hành động này mang một ý nghĩa hoàn toàn khác.

“Nhìn kìa! Diệp cao nhân muốn dùng quạt để chống lại Hủy Diệt Ma Lôi!”
“Ngài ấy điên rồi sao? Một cái quạt rách làm sao chịu nổi một đòn đó?”

Diệp Phi chẳng thèm quan tâm. Thực ra hắn chỉ định quạt cho mát vì cái cột thu lôi đang tỏa nhiệt kinh quá. Hắn phẩy nhẹ cái quạt một cái:
“Phù… Nóng chết đi được. Tan đi cho người ta nhờ!”

Cùng lúc đó, đạo Ma lôi màu đen giáng xuống với tốc độ ánh sáng.

Một điều kỳ quái xảy ra. Khi đạo Ma lôi chạm vào luồng gió từ cái quạt rách của Diệp Phi, nó bỗng nhiên… đổi hướng. Không phải là nó bị đánh tan, mà là nó giống như bị một bàn tay tát cho lệch quỹ đạo.

“VÈOOOO… OÀNH!!!”

Đạo Hủy Diệt Ma Lôi thay vì đánh trúng đỉnh Phù Vân, nó lại bay thẳng qua đầu Diệp Phi, nhắm thẳng vào một ngọn núi hoang ở cách đó trăm dặm. Trong một tích tắc, ngọn núi đó biến mất hoàn toàn, để lại một cái hố sâu không thấy đáy.

Cả thế giới im bặt.

Diệp Phi cũng đơ người. Hắn nhìn cái quạt rách trong tay, rồi nhìn cái hố đằng xa.
“Ơ… Trúng gió à? Sao lại bay lệch thế kia?”

Hệ thống vang lên âm thanh lạnh lùng:
【 Ting! Chúc mừng ký chủ đã vô tình kích hoạt kỹ năng ‘Hữu Kinh Vô Hiểm’. Do linh lực ăn bám của bạn quá nồng đậm, Thiên đạo cảm thấy buồn nôn khi chạm vào bạn nên đã tự động đổi hướng đòn tấn công. 】

Diệp Phi: “…” (Mi chửi ta đúng không? Mi chắc chắn là đang chửi ta!)

Nhưng những người xung quanh thì không biết chuyện đó. Trong mắt họ, Diệp Phi vừa dùng một cái quạt rách, nhẹ nhàng phẩy một cái đã làm chệch hướng đạo thiên lôi mạnh nhất thế gian.

“SƯ PHỤ VẠN TUẾ!!!” Tiếng hò reo của đám đệ tử đỉnh Phù Vân vang động cả bầu trời.

“Thần thánh! Đúng là thần thánh phương nào!”
“Chỉ một cái quạt rách mà có thể điều khiển Thiên lôi, đây chính là cảnh giới ‘Thiên Nhân Hợp Nhất’ trong truyền thuyết!”

Trên bầu trời, mây đen dường như cũng cảm thấy “quá ngại”. Đánh mãi không trúng, lại còn bị đối phương khinh thường dùng quạt xua đuổi, Thiên đạo có vẻ cũng biết giữ liêm sỉ. Mây đen bắt đầu tản ra nhanh chóng như lúc nó đến.

Bầu trời từ từ sáng trở lại. Ánh nắng rực rỡ một lần nữa phủ xuống Thanh Vân Tông.

Diệp Phi nhìn mây tan, thở phào nhẹ nhõm. Hắn lại nằm xuống võng, miệng lẩm bẩm: “Cuối cùng cũng xong. Đa Đa đâu? Mau ra nướng tiếp thịt bò cho sư phụ, miếng vừa nãy nguội quá rồi, mất hết vị điện tích…”

Tiền Đa Đa mồ hôi đầm đìa chạy ra: “Dạ! Dạ! Có ngay thưa sư phụ! Con sẽ dùng nhiệt lượng còn lại của cây cột này để làm món ‘Bò né Thiên Kiếp’ cho người!”

Lâm Nguyệt Nhi đứng nhìn sư phụ, mắt đỏ hoe vì xúc động: “Sư phụ, người đã vất vả rồi. Người dùng chính thân mình để ngăn cản đại họa cho cả đại lục mà vẫn không màng danh lợi, chỉ muốn ăn một miếng thịt bò… Tấm lòng này của người, đồ nhi suốt đời ghi tạc!”

Mặc Vô Thần thì vừa viết vào sổ vừa lẩm bẩm: “Ngày… tháng… năm… Sư phụ dùng quạt rách đánh bại Hủy Diệt Ma Lôi, bảo vệ hòa bình thế giới. Kết luận: Sức mạnh của sư phụ tỉ lệ nghịch với độ sạch sẽ của bộ quần áo ngài đang mặc.”

Trong lúc cả tông môn đang ăn mừng vì thoát nạn, thì ở dưới chân núi, thám tử của Huyết Sát Thiên Tôn đang bò lổm ngổm dưới đất, tay cầm ngọc giản truyền tin run bần bật:
“Chủ… Chủ nhân… Ngài hủy kế hoạch tấn công đi! Diệp Phi không phải là người, hắn là quái vật! Hắn dùng quạt… đúng, một cái quạt rách… hắn phẩy nhẹ một cái làm sấm sét màu đen của trời cao bay như bay rác! Hắn còn đeo kính râm để khinh thường Thiên đạo! Chúng ta mà sang đó, chắc chắn sẽ bị hắn quạt một cái bay ra khỏi ngân hà luôn!”

Huyết Sát Thiên Tôn nhận được tin, trực tiếp bóp nát chén rượu quý, nghiến răng: “Cái gì? Lại là hắn? Lần trước là vỏ chuối, lần này là quạt rách? Diệp Phi… Ngươi rốt cuộc là loại yêu ma quỷ quái gì?”

Diệp Phi trên đỉnh Phù Vân không biết rằng mình vừa lập thêm một chiến công hiển hách (trong trí tưởng tượng của người khác). Hắn chỉ quan tâm đến miếng thịt bò áp chảo đang tỏa hương ngào ngạt kia thôi.

“Xèo… xèo…”

“A, miếng này vừa tầm này!” Diệp Phi nhai ngấu nghiến, cảm nhận dòng điện nhỏ li ti chạy râm ran khắp lưỡi. “Thế mới là cuộc sống chứ. Thiên kiếp hay thiên gì đi nữa, cũng không quan trọng bằng cái dạ dày!”

Bầu trời Thiên Huyền Đại Lục hôm đó đã trải qua một cuộc “sang chấn tâm lý” lớn nhất lịch sử. Nhưng đối với vị sư phụ vô liêm sỉ nhất thế gian này, nó chỉ đơn giản là một sự cố làm chậm trễ bữa sáng của hắn mà thôi.

Chương này khép lại với hình ảnh Diệp Phi nằm đung đưa trên võng dưới ánh nắng chan hòa, tay cầm đũa gắp thịt bò, còn cây cột thu lôi năm vạn linh thạch thì vẫn âm thầm bốc khói, tự hào về vai trò “cái lò nướng” vĩ đại nhất của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8