Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 117: Hệ thống thưởng: \”Thần cấp gối ôm\”.

Cập nhật lúc: 2026-06-07 18:43:04 | Lượt xem: 2

Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ của Lười Biếng Đỉnh, nhẹ nhàng nhảy múa trên gương mặt đẹp trai nhưng đầy vẻ “trải đời” của Diệp Phi. Hắn khẽ cựa mình, cảm thấy cả người ê ẩm như vừa bị một đàn voi chạy qua, mà thực tế thì đúng là hắn vừa trải qua một đêm “chiến đấu” kịch liệt với… cái bàng quang và một đám sát thủ đen đủi.

Mùi trầm hương thoang thoảng trong phòng dường như vẫn không thể xua đi được cái ám ảnh tâm linh về “vụ án lọ hoa” tối qua. Diệp Phi ngồi dậy, mái tóc rối bời như tổ quạ, đôi mắt lim dim ngắm nhìn khung cảnh yên bình bên ngoài mà lòng đau như cắt. Hắn – một cao nhân (tự phong) với lý tưởng ăn bám vĩ đại, tại sao mỗi lần muốn đi vệ sinh hay ngủ một giấc tử tế đều phải dính dáng đến vận mệnh của tu tiên giới là thế nào?

“Hệ thống, ngươi bước ra đây cho ta!” Diệp Phi gào thét trong tâm trí. “Ngươi nhìn xem ta đã phải chịu đựng những gì? Vì cái gì mà người ta tu tiên thì phong hoa tuyết nguyệt, còn ta tu tiên lại thành ‘vệ sinh tử thần’? Danh dự của ta! Liêm sỉ của ta! Tất cả đều trôi theo cái lọ hoa của Nguyệt Nhi rồi!”

【 Ting! Phát hiện ký chủ đang có biểu hiện ăn vạ mức độ cao. Xét thấy nỗ lực ‘hy sinh thân mình’ (và cả chất thải cơ thể) để bảo vệ tông môn đêm qua, hệ thống quyết định cấp phát phần thưởng bù đắp xứng tầm. 】

【 Chúc mừng ký chủ nhận được Thần Cấp Trang Bị: ‘Thần Cấp Gối Ôm – Giấc Mộng Ngàn Năm’. 】

Diệp Phi sững lại. Cái gì? Gối ôm? Cuối cùng thì cái hệ thống vô sỉ này cũng biết quan tâm đến nhu cầu cốt lõi của một kẻ lười biếng rồi sao? Hắn nín thở, đôi mắt sáng rực chờ đợi sự xuất hiện của thần vật.

Chỉ thấy trong không gian vặn vẹo một chút, một món đồ vật từ từ hạ xuống ngay trước mặt hắn. Đó là một chiếc gối ôm dài khoảng một mét rưỡi, được bọc bởi lớp vải bằng lụa tiên mướt mắt, màu trắng tuyết điểm xuyết những hoa văn mây trôi rất tinh xảo. Nhìn sơ qua thì thấy nó tỏa ra linh khí dạt dào, chạm vào một cái liền thấy mềm mại đến tận xương tủy, dường như mọi mệt mỏi trên đời đều có thể tan biến ngay khi ôm nó vào lòng.

Nhưng vấn đề là… trên chiếc gối ôm đó, có in hình một con cá mặn (cá muối) với đôi mắt lờ đờ, vô tri, miệng hơi há ra trông cực kỳ thiếu đánh. Phía dưới con cá mặn còn có dòng chữ viết theo phong cách thư pháp phượng múa rồng bay: “Ngủ đi, thế giới ngoài kia cứ để đệ tử lo”.

Diệp Phi đen mặt: “Hệ thống, ngươi đang chế giễu ta đúng không? Cái hình vẽ này là ý gì? Tại sao một món Thần cấp lại có hình con cá mặn?”

【 Ting! Giải thích: Hình ảnh ‘Cá Mặn’ đại diện cho cảnh giới cao nhất của sự thư thái. ‘Thần Cấp Gối Ôm’ có công dụng: Tự động điều chỉnh nhiệt độ theo thân nhiệt ký chủ, có khả năng hút hết 99% tạp âm xung quanh, đồng thời phát ra tần sóng não khiến mọi kẻ thù trong bán kính mười mét nảy sinh ý định đi ngủ thay vì đánh nhau. Đặc biệt, nó còn có chức năng ‘Nội Tại Ăn Bám’: Khi ôm gối ngủ, 10% kinh nghiệm tu luyện của đệ tử gần nhất sẽ được cộng dồn trực tiếp vào ký chủ mà không cần làm gì cả. 】

Đôi mắt Diệp Phi từ từ trợn tròn. Hắn không nghe nhầm chứ? Ngủ cũng tăng được tu vi? Lại còn hút kinh nghiệm của đệ tử? Đây chẳng phải là trang bị trấn phái dành riêng cho “vua lười” sao?

“Được! Tốt lắm! Quả nhiên là hệ thống hiểu ta!” Diệp Phi thay đổi thái độ nhanh như lật bánh tráng. Hắn vồ lấy chiếc gối, ôm khít vào lòng. “Cá mặn thì sao? Cá mặn chính là chân lý! Cá mặn chính là đạo!”

Hắn ngay lập tức nằm vật xuống giường, áp mặt vào con cá mặn trên gối. Cảm giác mềm mại kia đúng là không gì sánh nổi, nó giống như đang ôm một đám mây ấm áp vậy. Diệp Phi vừa nhắm mắt lại, cảm thấy toàn thân nhẹ bẫng, một luồng khí tức thanh mát chảy từ chiếc gối vào cơ thể hắn, xua tan mọi dư âm thối nát của tối qua.

Vừa lúc đó, cửa phòng nhẹ nhàng đẩy ra. Lâm Nguyệt Nhi bưng một bát súp tẩm bổ tiến vào. Cô nàng trông vẫn cực kỳ nghiêm chỉnh với bộ đạo bào thẳng tắp và thanh trọng kiếm sau lưng, nhưng khi nhìn thấy Diệp Phi đang cuộn tròn trên giường ôm một vật thể lạ, cô lập tức đứng khựng lại.

Trong mắt Lâm Nguyệt Nhi, khung cảnh này không hề đơn giản.

Xung quanh Diệp Phi, những dải linh khí màu trắng nhạt đang xoáy tròn theo một quỹ đạo huyền bí. Chiếc gối ôm kia tỏa ra một áp lực tinh thần vô hình khiến cô – một tu sĩ Kim Đan đỉnh phong – cũng cảm thấy tâm trí chùn xuống, chỉ muốn vứt thanh kiếm đi để kiếm một cái chiếu nằm xuống bên cạnh.

“Đây là…” Lâm Nguyệt Nhi kinh ngạc lầm bầm, bát súp trên tay run rẩy. “Sư phụ… người lại đang ngộ đạo sao? Linh vật kia là gì? Nhìn nó giống như một con cá, nhưng tại sao ánh mắt của nó lại chứa đựng sự khinh bỉ đối với thế gian sâu sắc đến vậy?”

Cô càng nhìn con cá mặn trên gối, càng cảm thấy nó đang ẩn chứa một quy luật vũ trụ: “Vạn vật quay về với tĩnh lặng”. Ánh mắt lờ đờ của con cá như đang cười nhạo những kẻ bon chen ngoài kia.

“Tôi hiểu rồi!” Nguyệt Nhi bừng tỉnh, đôi mắt long lanh đầy sự sùng bái. “Sư phụ chắc chắn đã dùng pháp lực đêm qua để hóa giải uế khí, và sáng nay người lại đang dùng vật này để trấn áp sát khí dư thừa. Cái gọi là ‘Cá Mặn Đại Đạo’… đây hẳn là cảnh giới ‘Bất Biến Giữa Dòng Đời Vạn Biến’ mà người thường nhắc tới!”

Đúng lúc này, Tiền Đa Đa và Mặc Vô Thần cũng lò dò đi tới cửa.

“Đại sư tỷ, sư phụ tỉnh chưa? Con mới làm món… ối giời ơi!” Tiền Đa Đa hét lên một tiếng nhỏ khi nhìn thấy vật thể trong tay Diệp Phi. “Cái gối kia… sao nhìn nó ngon thế? Không phải, ý con là nhìn nó toát ra mùi hương của thiên tài địa bảo!”

Tiền Đa Đa với khứu giác nhạy bén của một trù thần, thề rằng hắn ngửi thấy mùi của “Thanh Tâm Liên” vạn năm từ chiếc gối đó. Hắn lập tức lấy bàn tính ra gõ cạch cạch: “Báu vật! Đây chắc chắn là thần khí từ thời Thượng cổ! Sư phụ giấu kỹ thật, bây giờ mới mang ra thị uy!”

Mặc Vô Thần thì nhỏ tuổi nhất, cậu bé ngây thơ nhìn chằm chằm vào chiếc gối, rồi đột ngột quỳ sụp xuống: “Sư phụ vĩ đại quá! Đến cả gối ngủ cũng mang hình hài linh vật hộ mệnh. Con cá đó… nhìn nó thật giống như đang thiền định ở tầng thứ cao nhất. Con cảm thấy mình sắp đột phá rồi!”

Nói đoạn, Mặc Vô Thần cứ thế ngồi xếp bằng ngay cửa phòng sư phụ, bắt đầu vận công. Quả thật, sóng âm của “Thần Cấp Gối Ôm” phát ra khiến tâm hồn người ta cực kỳ yên bình, vô tình giúp cậu bé loại bỏ mọi tâm ma rắc rối, linh khí xung quanh cứ thế ùa vào.

Diệp Phi đang thiu thiu ngủ, nghe thấy tiếng ồn ào thì bực mình hé mắt ra. Hắn thấy ba đứa đệ tử đang đứng, quỳ, và ngồi tụ tập trước cửa, đứa nào đứa nấy nhìn cái gối của hắn như nhìn thấy tổ tiên.

“Mấy đứa làm cái gì vậy?” Diệp Phi ngáp dài, giọng ngái ngủ. “Mới sáng ngày ra không đi tu luyện đi, tụ tập ở đây xem ta ngủ à?”

Lâm Nguyệt Nhi vội vàng tiến tới, cúi đầu cung kính: “Sư phụ, chúng con thấy người đang tế luyện thần vật nên không dám làm phiền. Xin hỏi sư phụ, món pháp bảo mang hình hình thái linh ngư (cá thần) này có tên là gì ạ? Có phải là ‘Trấn Hồn Hải Ngư’ trong truyền thuyết?”

Diệp Phi nhìn con cá mặn chết tiệt trên gối, rồi nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Nguyệt Nhi, hắn ho khù khụ một tiếng, cố lấy giọng thâm sâu: “Khụ… cái này gọi là… Thần Cấp Gối Ôm. Nó không phải pháp bảo để đánh nhau, mà là để… tu tâm.”

“Tu tâm!” Cả ba đệ tử đồng thanh, đôi mắt sáng rực.

“Đúng.” Diệp Phi bắt đầu bài thuyết trình vô sỉ thường nhật. “Các con xem, con cá này có đặc điểm gì? Mắt lờ đờ, miệng há hốc, không tranh không đoạt. Đây chính là đại diện cho cảnh giới ‘Vô Vi’. Người tu hành chúng ta suốt ngày chém giết, giành giật tài nguyên, cuối cùng để làm gì? Để rồi cũng tan biến thành mây khói. Chiếc gối này giúp ta kết nối với bản nguyên của vũ trụ, để ta biết rằng: Có đôi khi, nằm ngửa mới là đỉnh cao của tu luyện.”

Tiền Đa Đa gật đầu lia lịa: “Hóa ra là vậy! Sư phụ đang dạy chúng con cách buông bỏ tham sân si! Hèn chi từ khi đứng gần cái gối này, con bỗng cảm thấy tiền bạc chỉ là phù du… (khựng lại một chút)… dù phù du vẫn quan trọng nhưng không quan trọng bằng một giấc ngủ ngon!”

Mặc Vô Thần lúc này bỗng nhiên toàn thân phát ra một luồng hào quang nhẹ. 【 Ting! Đệ tử Mặc Vô Thần nhờ cảm ngộ ‘Cá Mặn Đại Đạo’ của ký chủ, đột phá Luyện Khí tầng 9 lên Trúc Cơ sơ kỳ! 】

【 Ting! Ký chủ được hưởng 10% kinh nghiệm cộng dồn từ đệ tử. Chúc mừng ký chủ thăng lên Vô Sỉ Cảnh tầng 6 – trung kỳ! 】

Diệp Phi suýt thì ngã khỏi giường. Cái quái gì thế? Hắn chỉ nói linh tinh để tụi nhỏ đi chỗ khác cho hắn ngủ, vậy mà thằng nhóc út này đột phá thật sao? Lại còn kéo theo hắn thăng cấp nữa?

“Vãi… à không, tốt lắm!” Diệp Phi nhanh chóng lấy lại vẻ cao nhân, vuốt vuốt chòm râu không tồn tại. “Vô Thần, con có căn cơ rất tốt. Vừa rồi ta đã dùng chiếc gối này để truyền thụ cho con một chút ý niệm thái bình. Thấy chưa? Tu hành không nhất thiết phải khổ hạnh.”

Lâm Nguyệt Nhi nhìn tiểu sư đệ đột phá một cách thần kỳ như vậy, trong lòng lại càng thêm tự trách. “Mình đúng là thiển cận. Cứ nghĩ phải vác trọng kiếm tập luyện mười hai canh giờ mỗi ngày mới là tốt, đâu biết sư phụ dùng một cái gối cũng có thể giúp người ta đắc đạo. Mình phải học tập sư phụ!”

Nghĩ là làm, Nguyệt Nhi buông thanh trọng kiếm cái “ầm” xuống sàn (khiến cả cái đỉnh rung chuyển nhẹ), sau đó cô cũng bắt chước sư phụ, ngồi bệt xuống đất, nhìn chăm chằm vào con cá mặn.

Diệp Phi ôm trán. Xong rồi, đời hắn coi như xong. Giờ cả cái đỉnh này chắc biến thành khu điều trị nội trú cho bệnh nhân mất ngủ quá.

Trong lúc không khí đang vô cùng “thiền định” và “vô tri”, thì bên ngoài có tiếng thông báo dồn dập của một tiểu đồ đệ báo tin: “Báo! Chưởng môn Thanh Vân Tử đại nhân tới thăm!”

Diệp Phi giật mình. Cái lão già râu dài này lại tới làm gì? Chắc chắn lại định vay tiền hoặc nhờ vả cái gì rồi. Hắn định giấu cái gối đi nhưng linh khí của nó quá mạnh, giấu vào túi càn khôn thì nó lại tự nhảy ra (vì hệ thống bảo gối này thích hít không khí trong lành).

Thanh Vân Tử bước vào phòng với vẻ mặt hớt hải, râu tóc có hơi cháy xém – có lẽ là do dư chấn của vụ nổ lọ hoa tối qua khiến lão cả đêm phải đi giải quyết hậu quả chính trị với Liên Minh Sát Thủ. Nhưng vừa bước vào cửa, lão lập tức khựng lại.

Trước mắt lão là một cảnh tượng vô cùng quái dị: Đệ tử thiên tài Mặc Vô Thần đang tỏa hào quang Trúc Cơ; Tiền Đa Đa đang ngồi gõ bàn tính với vẻ mặt thánh thiện như một vị Phật Di Lặc; Lâm Nguyệt Nhi – mỹ nhân lạnh lùng – thì đang ngồi nhìn chằm chằm vào một cái gối dài có hình con cá mặn với ánh mắt như muốn nhìn thấu thiên cơ.

Và trung tâm của tất cả là Diệp Phi, đang nằm lười nhác ôm cái gối đó, áo quần xộc xệch, nhìn lão với vẻ mặt: “Lại gì nữa đây ông già?”.

“Diệp… Diệp sư đệ!” Thanh Vân Tử lắp bắp, đưa tay chỉ vào chiếc gối. “Vật này… là vật gì? Tại sao ta cảm nhận được một luồng Đạo ý còn tinh khiết hơn cả bảo vật trấn tông ‘Vô Vi Chung’?”

Lão tiến lại gần hơn, chiếc gối “Thần Cấp” lập tức phát huy tác dụng phụ: 【 Hút tạp âm và tạo cơn buồn ngủ 】.

Thanh Vân Tử vừa đi tới gần giường, bỗng nhiên thấy đôi mắt nặng trĩu. Bao nhiêu mệt mỏi từ việc quản lý một tông môn toàn những kẻ kỳ dị, bao nhiêu lo lắng về sự xâm lăng của Ma giới, bỗng chốc… chẳng là cái đinh gì nữa. Lão thấy trong đầu mình hiện lên một hình ảnh: Lão đang nằm trên một bãi cỏ, không có giấy tờ, không có báo cáo, không có đứa đệ tử nào gây họa.

“Ôi…” Thanh Vân Tử lảo đảo. “Cái cảm giác này… thật là giải thoát.”

Lão vốn là người có tu vi cao nhất tông môn, nhưng vì áp lực quá lớn nên tâm cảnh luôn không ổn định. Bây giờ, đứng trước “Cá Mặn Đại Đạo”, lão cảm thấy như tìm thấy ánh sáng chân lý.

“Sư đệ! Ngươi… ngươi đã đạt tới cảnh giới ‘Vô Niệm’ rồi sao?” Thanh Vân Tử rưng rưng nước mắt. “Ngươi dùng linh vật hình con cá này để nhắc nhở bản thân về sự tự do giữa đại dương nhân gian? Một con cá muối không cần nước, vẫn có thể tồn tại bằng chính ý chí của mình! Vĩ đại! Thật là vĩ đại!”

Diệp Phi: “…” (Trong lòng hắn thầm nghĩ: ‘Ông già, đó chỉ là hình vẽ tượng trưng cho sự lười thôi mà, ông có cần phải nâng tầm quan điểm lên thế không?’).

Nhưng Diệp Phi nào có để lỡ cơ hội này. Hắn khẽ mỉm cười, cái kiểu cười nửa miệng trông cực kỳ bí hiểm: “Chưởng môn sư huynh, huynh đã hiểu rồi đó. Tu tiên không phải là cứ lao đầu vào bế quan. Đôi khi, chỉ cần một chiếc gối ôm, một tâm hồn rộng mở, ta có thể thấy được cả trời đất.”

Thanh Vân Tử gật gật đầu, bỗng nhiên lão nhìn chiếc gối với ánh mắt thèm thuồng: “Sư đệ… cái này… có thể cho ta mượn… ôm thử một tí được không? Chỉ một tí thôi.”

“Không được!” Diệp Phi lập tức siết chặt gối. “Vật này có nhận chủ! Người lạ chạm vào sẽ bị ‘Cá Mặn Khí’ xâm nhập, dẫn đến tu vi trì trệ, cả đời chỉ muốn nằm ngủ, cực kỳ nguy hiểm!”

Thực ra Diệp Phi sợ lão ôm xong không trả, hoặc hệ thống nó phạt hắn vì cho người khác mượn đồ chơi riêng.

Thanh Thanh Tử thở dài tiếc nuối, nhưng ánh mắt nhìn Diệp Phi đã chuyển từ “lão sư đệ ăn bám” sang “ẩn thế cao nhân không thể lường trước”.

Lão nghiêm mặt lại (dù đôi mắt vẫn hơi lờ đờ vì hiệu ứng cái gối): “Được rồi, nói chuyện chính. Tối qua vụ Ảnh Tử và Sát Tận bị tóm trong tình trạng… thối hoắc, cả tu tiên giới đang xôn xao. Người của Ảnh Sát Hội đang rất tức giận, bọn chúng nói ngươi sỉ nhục đạo thuật của tụi nó bằng cách dùng… ờ… thứ uế vật đó. Bọn chúng đe dọa sẽ cử những sát thủ cấp cao hơn, thậm chí là Ma Tôn cấp bậc đến để ‘đòi lại danh dự’.”

Diệp Phi ngáp một cái thật dài, dụi mắt vào con cá mặn: “Ma Tôn? Có mạnh bằng cái gối của ta không?”

Thanh Vân Tử đổ mồ hôi hột: “Dĩ nhiên là mạnh hơn về mặt công phá, nhưng… nếu ngươi dùng ‘Cá Mặn Đại Đạo’ này, có lẽ cũng đối phó được. Nhưng ta lo là chúng sẽ tấn công vào ngày đại hội Tông Môn sắp tới. Ngươi lúc đó đừng có mà nằm ngủ trên võng nhé.”

Diệp Phi xua xua tay: “Biết rồi, biết rồi. Cứ để bọn chúng đến. Ta đang cần thêm vài kẻ… cọ rửa lọ hoa cho Nguyệt Nhi mà.”

Sau khi đuổi được Thanh Vân Tử (vốn vẫn quyến luyến cái gối) và đám đệ tử ra ngoài, Diệp Phi nằm phè phỡn trên giường. Hắn bắt đầu tận hưởng cảm giác “kinh nghiệm tự động nhảy số”.

【 Ting! Đệ tử Tiền Đa Đa bắt đầu luyện công. Ký chủ nhận được 0.01% tiến độ. 】
【 Ting! Đệ tử Lâm Nguyệt Nhi luyện kiếm ý. Ký chủ nhận được 0.05% tiến độ. 】

“Haha! Thế này thì cần gì tu luyện nữa?” Diệp Phi sung sướng lộn vài vòng trên giường. “Từ nay về sau, ai dám bảo ta là kẻ ăn bám? Ta là người đang vận hành mô hình ‘Tu Tiên Đa Cấp’ công bằng nhất! Các đệ tử hưởng vinh quang, sư phụ hưởng kết quả. Hết sức hợp lý!”

Nhưng cuộc đời không bao giờ đơn giản với Diệp Phi. Hệ thống bỗng nhiên vang lên một âm thanh khác, nghe có vẻ “gian xảo” hơn thường ngày.

【 Ting! Nhiệm vụ phụ tuyến mở ra: ‘Sức Mạnh Của Cá Mặn’.
Nội dung: Trong vòng 3 ngày, hãy để ít nhất 50 người trong tông môn cùng ôm gối ngủ với ký chủ (hoặc dưới sự ảnh hưởng của gối) để tạo thành ‘Trận Pháp Lười Biếng’.
Khen thưởng: Nâng cấp gối ôm lên cấp bậc ‘Bất Khả Xâm Phạm’ – Có thể biến hình thành khiên chắn chống lại đòn tấn công của Đại Thừa Cảnh.
Hình phạt nếu thất bại: Chiếc gối sẽ tự động phát ra mùi của ‘cái lọ hoa tối qua’ liên tục trong vòng một tháng. 】

Diệp Phi bật dậy như bị lò xo gắn vào mông, gương mặt tái mét.

“Hệ thống! Ngươi… ngươi ác độc quá! Ta vừa mới được ngửi mùi tiên thảo, ngươi định cho ta ngửi mùi phân của Ảnh Tử thêm một tháng sao? Đã vậy còn bắt ta ngủ cùng 50 người? Ta là đàn ông thẳng! Ngươi định biến Lười Biếng Đỉnh thành cái ký túc xá tập thể hay là ổ tệ nạn gì đây?”

【 Ting! Ký chủ tự chọn. Thời gian bắt đầu đếm ngược: 71:59:59… 】

Diệp Phi nhìn cái gối, nhìn dòng chữ “Ngủ đi, thế giới ngoài kia cứ để đệ tử lo”, hắn thấy mình giống như con cá mặn kia, đang bị hệ thống lôi ra khỏi nước và xát muối vào vết thương danh dự.

“Được thôi, là ngươi ép ta!” Diệp Phi nghiến răng. “Nguyệt Nhi! Đa Đa! Vô Thần! Vào đây cho sư phụ! Ta có một bộ ‘Pháp Trận Thiền Định’ cực kỳ đỉnh cao cần phổ cập ngay lập tức!”

Từ ngoài cửa, tiếng bước chân hăm hở của ba đứa đệ tử vọng lại. Tụi nó đâu biết rằng, một đợt sóng “lười biếng” mang quy mô lớn sắp sửa quét qua Thanh Vân Tông, bắt đầu từ chiếc gối ôm hình cá mặn của vị sư phụ không bao giờ bình thường này.

Dưới ánh nắng, con cá mặn trên gối dường như khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy bí hiểm của kẻ đứng ngoài vòng tranh đấu, trong khi chủ nhân của nó đang hớt hải tìm cách “lùa gà” để bảo vệ cái mũi của chính mình. Đúng là, tu tiên chưa bao giờ khó đến thế, nhất là khi bạn có một chiếc gối ôm cấp Thần và một cái hệ thống thích làm trò con bò.

Màn đêm buông xuống trên Thanh Vân Tông, nhưng ở Lười Biếng Đỉnh, một chương mới đầy “mệt mỏi” và hài hước vừa mới chỉ bắt đầu. Diệp Phi nhìn đám đệ tử đang chuẩn bị chăn màn, lầm bầm: “Vì một thế giới không có mùi hôi, sư phụ đành phải hy sinh nhan sắc thôi!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8