Sư Phụ Tôi Rất Mạnh Nhưng Ngài Ấy Chỉ Thích Ăn Bám Đệ Tử
Chương 39: Câu trả lời của Diệp Phi

Cập nhật lúc: 2026-06-07 16:58:56 | Lượt xem: 2

Ánh nắng ban mai xuyên qua khe hở của mái lá mục nát trên Phù Vân Đỉnh, rọi thẳng vào chóp mũi của Diệp Phi. Hắn khịt khịt mũi, cảm giác có thứ gì đó đang làm phiền giấc mộng đẹp – nơi hắn đang đứng trên đỉnh cao nhân sinh, được một dàn mỹ nữ ôm chân cầu xin hắn… tiêu bớt tiền hộ bọn họ.

“Gâu! Gâu gâu!”

Đại Ngốc – con chó vàng có kích thước ngang ngửa một chiếc xe bán tải – đang dùng cái lưỡi to tướng, ướt sũng của nó liếm nhiệt tình lên mặt chủ nhân. Mỗi cú liếm như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào linh hồn đang bay bổng của Diệp Phi.

“Thôi ngay… Đại Ngốc! Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, muốn gãi bụng thì tự đi mà cọ vào gốc cây, đừng có dùng ‘hôn chi thuật’ để gọi ta dậy!”

Diệp Phi lồm cồm bò dậy từ chiếc võng rách. Hắn vươn vai một cái dài thườn thượt, xương cốt kêu “răng rắc” như tiếng gỗ mục bị ép. Hắn ngáp một cái đến tận mang tai, đang định gãi bụng một cái thật sảng khoái thì bỗng nhiên cứng đờ người lại.

Bên ngoài hàng rào tre xiêu vẹo của Phù Vân Đỉnh, mười cái đầu đang nhô lên, nhìn hắn với ánh mắt sáng rực như đèn pha ô tô. Đó là mười vị “thiên tài” của Thanh Vân Tông, những kẻ hôm qua còn là niềm tự hào của các đỉnh khác, nay đã đứng xếp hàng ngay ngắn, áo quần chỉnh tề, khí thế bừng bừng.

Đi đầu đoàn người chính là Chưởng môn Thanh Vân Tử. Sau một đêm đột phá Luyện Hư cảnh, lão già này trông trẻ ra cả chục tuổi, râu tóc bóng mượt đến mức có thể dùng để quảng cáo dầu gội đầu. Lão cười hớn hở, sải bước tiến vào:

“Diệp sư đệ! Sớm thế này đã thức dậy rèn luyện thần hồn sao? Thật khiến ta hổ thẹn mà!”

Diệp Phi liếc nhìn mặt trời đã lên cao ba sào, rồi lại nhìn cái bộ dạng “đang thức dậy rèn luyện” của mình – một chiếc quần đùi hoa, áo lót thủng lỗ chỗ, tóc tai như tổ quạ. Hắn hít một hơi sâu, mặt không đổi sắc, thản nhiên thu tay lại sau lưng, giả bộ phong thái cao nhân:

“Chưởng môn sư huynh… À không, Luyện Hư đại lão, sớm thế này huynh dắt theo một bầy khỉ con sang đây làm gì? Phù Vân Đỉnh của đệ không có chuối để phát đâu.”

Thanh Vân Tử chẳng những không giận mà còn gật gù tâm đắc: “Ngôn từ của sư đệ thật thâm thúy. ‘Bầy khỉ con’? Đúng vậy, trước mặt chân lý, chúng ta chẳng qua cũng chỉ là những sinh linh ngây ngô đang tìm đường về với bản nguyên. Đây chính là mười đệ tử ưu tú nhất mà ta đã tuyển chọn kỹ càng. Chúng muốn được bái sư đệ làm thầy dự thính, mong được nghe một lời vàng ý ngọc của đệ để khai mở trí tuệ.”

Diệp Phi nghe xong suýt chút nữa thì sặc nước miếng. Hắn lùi lại một bước, xua tay như xua tà ma:

“Không được, không được! Chỗ đệ đất chật người đông, lương thực lại khan hiếm. Thêm mười cái tàu há mồm này, đệ tử của đệ sẽ phải đi bán thận để nuôi thầy mất. Sư huynh mang chúng về đi, đừng có đem rắc rối đến cho đệ nữa!”

Mười tên thiên tài phía sau lập tức đồng thanh hô vang:

“Khẩn cầu Diệp sư thúc thu nhận! Chúng con nguyện chịu khổ, nguyện hy sinh, nguyện vì Phù Vân Đỉnh mà dốc hết sức mình!”

Một tên trong số đó, tên là Triệu Thiết Trụ, vốn là đệ tử đứng đầu nội môn về sức mạnh, nhìn thấy đống rác cạnh gốc cây cổ thụ liền rơm rớm nước mắt: “Các vị nhìn xem, ngay cả đống rác này cũng được sư thúc sắp xếp theo quy luật Ngũ hành, mỗi mảnh vỏ dưa đều chứa đựng ý cảnh ‘vật cực tất phản’. Đỉnh cao! Thật sự là quá đỉnh cao!”

Diệp Phi: “…” *Đó chỉ là đống rác mà Tiền Đa Đa chưa kịp dọn thôi, bớt não bổ hộ ta cái!*

【 Ting! Nhiệm vụ hệ thống cập nhật: Thu nhận 10 đệ tử dự thính và dạy cho chúng ‘Vô Vi Đạo’. 】
【 Gợi ý: Nếu hoàn thành, ký chủ sẽ nhận được ‘Ghế Sofa Massage Thần Thức 8D’ phiên bản giới hạn. 】
【 Chú ý: Điểm vô sỉ sẽ tăng gấp đôi nếu ký chủ khiến chúng tin rằng ‘không làm gì cả’ là đỉnh cao của tu luyện. 】

Nhìn thấy phần thưởng “Ghế Sofa Massage”, ánh mắt Diệp Phi lập tức thay đổi. Hắn không còn vẻ đuổi xua nữa mà thay vào đó là một nụ cười cực kỳ… “từ bi”.

Hắn chậm rãi tiến lại gần đám đệ tử, đi vòng quanh bọn họ như đang thẩm định một đám gà chuẩn bị đem bán. Đám thiên tài đứng im như phỗng, tim đập thình thình, mồ hôi chảy ròng ròng vì áp lực từ “vị đại lão ẩn thế”.

Lúc này, Lâm Nguyệt Nhi từ phía sau lều bước ra, vác theo thanh trọng kiếm to tướng. Thấy đám người ồn ào, nàng nhíu mày lạnh lùng:

“Sư phụ, đám người này là ai? Có cần con ‘tiễn’ bọn họ xuống núi không?”

Áp lực từ một Nguyên Anh cảnh đỉnh phong tỏa ra khiến đám đệ tử dự thính tái mặt. Triệu Thiết Trụ thầm nghĩ: *Ngay cả đồ đệ của sư thúc cũng mạnh thế này, đây chắc chắn là thánh địa tu hành rồi!*

Tiền Đa Đa cũng hớt hải chạy ra từ bếp, tay vẫn còn cầm cái xẻng xào rau: “Ơ, khách đến à? Có tiền phí tham quan không? Hay là phí đặt chỗ ngồi nghe giảng? Phù Vân Đỉnh hiện nay đang quá tải, mỗi người nộp 500 linh thạch tiền ‘hương hỏa’ nhé!”

Đám thiên tài không nói hai lời, mỗi người lôi ra một túi linh thạch đưa cho Tiền Đa Đa. Ánh mắt nhị sư huynh sáng lên như đèn pha, thầm cảm thán sư phụ thật biết cách làm ăn, sáng sớm đã có gà đến dâng lông.

Diệp Phi hắng giọng một cái, ra hiệu cho tất cả im lặng. Hắn đứng giữa sân, nhìn trời, nhìn đất, rồi nhìn chằm chằm vào con chó Đại Ngốc đang nằm phơi bụng.

“Các ngươi muốn học ‘Vô Vi Đạo’ của ta?” Diệp Phi hỏi, giọng điệu sâu sắc như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử.

“Dạ! Chúng con khao khát được học!” Mười cái miệng đồng thanh.

Diệp Phi gật đầu, phất pháy chiếc quạt rách, sau đó buông một câu xanh rờn:

“Được rồi. Quy tắc đầu tiên của Phù Vân Đỉnh: Cứ để chúng tự sinh tự diệt đi, ta bận ngủ rồi.”

Bầu không khí bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ. Thanh Vân Tử há hốc mồm, Lâm Nguyệt Nhi thì cau mày suy nghĩ, còn mười đệ tử thiên tài thì đứng hình mất 5 giây.

“Sư phụ… ý người là sao?” Triệu Thiết Trụ ngơ ngác hỏi.

Diệp Phi ngáp thêm cái nữa, xoay người đi về phía chiếc võng:

“Đại đạo vốn không lời. Các ngươi đứng đây, mỗi người tìm một góc mà nhìn Đại Ngốc đi. Khi nào các ngươi ngộ được tại sao nó có thể nằm yên một chỗ cả ngày mà không bị chết đói, lúc đó mới xứng đáng nghe ta giảng bài tiếp theo. Còn bây giờ, đừng có làm ồn đến giấc ngủ của ta, kẻ nào làm ta thức giấc, ta sẽ cho Lâm Nguyệt Nhi lấy kiếm đập nát mông.”

Nói xong, Diệp Phi nhảy lên võng, đắp chiếc chăn sờn rách, xoay lưng lại với thế giới.

Thanh Vân Tử run rẩy, ánh mắt lộ vẻ sùng bái tột độ: “Thiên địa bất nhân, dĩ vạn vật vi sô cẩu… Diệp sư đệ quả thực đã đạt đến cảnh giới ‘Bất giáo chi giáo’ (Dạy mà không cần dạy). Các con nghe rõ chưa? Sư thúc đang dùng hành động thực tế để chứng minh cho các con thấy thế nào là sự tĩnh lặng của tâm hồn trước sóng gió cuộc đời đấy!”

Đám đệ tử dự thính như bừng tỉnh đại ngộ.

“Thì ra là thế! Sư thúc đang thử thách lòng kiên nhẫn của chúng ta!”
“Đúng vậy, ngài bảo chúng ta nhìn con chó kia, chắc chắn con chó này là linh thú thượng cổ, trong mỗi cái vẩy đuôi của nó đều ẩn chứa quỹ đạo của thiên tinh!”
“Sư thúc thà hy sinh danh dự cao nhân, giả vờ lười biếng để chúng ta tự mình khám phá chân lý. Ngài thực sự quá vĩ đại!”

Thế là, một cảnh tượng kỳ quái nhất lịch sử Thanh Vân Tông diễn ra trên Phù Vân Đỉnh: Một gã sư phụ nằm ngủ khò khò trên võng, thi thoảng còn gãi mông và ngáy như sấm. Phía trước gã, mười tên thiên tài của tông môn quỳ gối thành một vòng tròn, chăm chú nhìn vào một con chó vàng đang ngủ say, thỉnh thoảng chúng lại lấy sổ tay ra ghi chép kịch liệt mỗi khi con chó… xì hơi một cái.

“Ngài xem!” Triệu Thiết Trụ thì thầm với người bên cạnh, “Con thần thú này vừa xì hơi theo một nhịp điệu rất kỳ lạ, đó chắc chắn là ‘Lôi Đình Chi Âm’ ẩn giấu trong hình thức thô lậu nhất. Ta cảm thấy tu vi của mình đang rục rịch chuyển động!”

“Đúng! Ta cũng cảm thấy vậy! Tiếng ngáy của sư thúc hòa quyện với tiếng xì hơi của thần thú, tạo thành một bản giao hưởng giữa Thiên và Địa! Thật là vi diệu!”

Đại Ngốc nằm đó, mơ màng cảm thấy có mười luồng ánh mắt nóng rực đang nhìn vào mông mình. Nó khẽ hé mắt, thấy một đám người đang ghi chép mỗi khi nó cựa mình. Nó thầm nghĩ trong đầu: *Ông chủ lừa đảo giỏi thật, nhưng đám người này còn dốt hơn cả mình. Thôi thì, chúng thích nhìn thì mình cứ ngủ tiếp thôi.*

Trong khi đó, ở trên võng, Diệp Phi đang nhe răng cười trong giấc ngủ.

【 Ting! Điểm vô sỉ: +500, +500, +500… 】
【 Đánh giá của hệ thống: Ký chủ đã đạt đến đỉnh cao của việc lừa người mà không cần dùng lời thoại. Ghế sofa massage đang trong quá trình vận chuyển qua không gian! 】

Diệp Phi mơ màng nghĩ: *Ngủ đi, cứ ngủ đi. Thế giới này thực ra đơn giản lắm, chỉ cần bạn đủ mặt dày, thì tất cả những việc ngu xuẩn bạn làm đều sẽ trở thành ‘thử thách của cao nhân’ trong mắt kẻ khác.*

Lâm Nguyệt Nhi đứng ở đằng xa, nhìn đám đệ tử mới đang “ngộ đạo” cạnh chuồng chó, lại nhìn sư phụ đang ngủ ngon lành, nàng khẽ thở dài một tiếng, đôi mắt tràn đầy sự kính phục:

“Sư phụ quả thực không hổ danh là người đứng đầu Thanh Vân Đỉnh. Ngài đã dạy cho chúng ta một bài học lớn: Đỉnh cao của sự mạnh mẽ không phải là cầm kiếm chém giết, mà là đứng trước mười vạn quân thù vẫn có thể thản nhiên ngủ gật. Kiếm ý của mình, hình như lại vừa thăng hoa rồi…”

Nàng vung kiếm ra sau lưng, bắt đầu tập luyện những chiêu thức “lười biếng” mà Diệp Phi vô tình truyền thụ. Mỗi đường kiếm chém ra đều chậm rì rì như đang thái hành, nhưng không gian xung quanh lại bị cắt nát một cách lặng lẽ.

Tiền Đa Đa thì bận rộn đi phát nước lọc cho đám đệ tử dự thính với giá 10 linh thạch một bát: “Nào, uống nước suối thần thánh do sư phụ ban phước đi các vị đồng môn. Uống xong đảm bảo tỉnh táo để nhìn mông thần thú thêm 8 tiếng nữa!”

Cả Phù Vân Đỉnh chìm trong một bầu không khí “tu luyện” vô cùng nghiêm túc, sôi động, mà thực chất chẳng ai làm cái gì ra hồn cả. Ngoại trừ một điều duy nhất là sự thật: Ai nấy đều cảm thấy mình đang mạnh lên, đơn giản vì họ tin là như thế.

Diệp Phi lật người, lẩm bẩm trong miệng: “Thêm… thêm một cái đùi gà nữa… Tiền Đa Đa… trả tiền phở đi…”

Hết thảy đều vận hành theo đúng kế hoạch của vị sư phụ “ăn bám” nhất lịch sử tu tiên. Cuộc đời của những thiên tài Thanh Vân Tông chính thức bước sang một trang mới đầy bóng tối, nhưng họ lại ngỡ đó là ánh sáng rực rỡ nhất của đời mình.

Và “câu trả lời của Diệp Phi” vẫn cứ lẩn khuất trong tiếng ngáy vang dội khắp đỉnh núi: *Đạo khả đạo, phi thường đạo. Sư phụ bận, đừng làm phiền!*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8