Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 162: Hóa ra Ma Thần thức tỉnh là vì… ngửi thấy mùi súp của Diệp Phi.

Cập nhật lúc: 2026-06-03 19:38:03 | Lượt xem: 7

**Chương 162: Hóa ra Ma Thần thức tỉnh là vì… ngửi thấy mùi súp của Diệp Phi**

Bầu không khí tại Thực Thần Cung sau khi Ma Thần tự nguyện “lấp hố” trở nên vô cùng kỳ quái.

Nếu là ở các bộ truyện tu tiên chính thống, lúc này lẽ ra phải là cảnh tượng muôn dân quỳ lạy, vạn tông triều bái, hào quang vạn trượng tỏa ra từ phía nam chính. Nhưng thực tế thì sao? Diệp Phi đang ngồi xổm bên cạnh đống vàng bạc mà Ma Thần để lại, mặt mày đưa đám, tay cầm chiếc đũa tre bị gãy đầu, lẩm bẩm:

– Một chiếc đũa… Đây là chiếc đũa ngà voi giả ta mua ở chợ đồ cũ với giá hai linh thạch đấy! Lão già dưới lòng đất kia không biết đền bù thiệt hại vật chất à? Mang đống vàng này đi tiêu thì người ta lại tưởng ta đi đào mộ tổ tông nhà ai!

Hệ thống trong đầu hắn đúng lúc này lại vang lên âm thanh “ting ting” đầy gợi đòn:

*“Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành thành tựu: [Dùng một chiếc đũa giáo huấn Thần Linh]. Ký chủ đã đạt đến cảnh giới ‘Vật tùy ý biến’, dù là cọng bún hay sợi lông chân cũng có thể trở thành Tuyệt Thế Thần Kiếm.”*

*“Phần thưởng: Một gói gia vị tổng hợp ‘Hương Vị Địa Ngục’ (Cảnh báo: Ăn vào có thể thấy được tổ tiên đang vẫy tay ở bờ bên kia sông Nại Hà) và 500 điểm ‘Lười biếng’.”*

Diệp Phi trợn mắt:
– Mi bảo ai dùng lông chân làm kiếm? Mi có tin ta dùng điểm lười biếng để đổi lấy một quả bom nguyên tử ném thẳng vào cái máy chủ của mi không?

Hắn mệt mỏi đứng dậy, định bụng phủi mông đi ngủ tiếp thì một đám người, dẫn đầu là Lục Tiểu Bảo, đã lao đến nhanh như chớp.

– Sư phụ! Người không thể cứ thế mà đi được! – Lục Tiểu Bảo vừa chạy vừa múa bút liên hồi trên cuốn sổ tay – Cái động tác chọc đũa lúc nãy, người dùng bao nhiêu phần trăm công lực? Có phải người đã tính toán chính xác điểm rơi của đạo tắc không gian, sau đó dùng kiếm khí hóa hình đũa tre để đánh vào ‘luân xa’ yếu nhất của Ma Thần không?

Diệp Phi đứng hình ba giây, sau đó thở dài đầy vẻ cao nhân:
– Ta chỉ thấy lão làm đổ bát mì tôm của ta. Đã làm đổ mì thì phải ăn đũa, quy luật giang hồ cơ bản thế thôi mà?

– Ái chà! – Lục Tiểu Bảo rít lên một hơi khí lạnh, mắt sáng quắc như đèn pha ô tô – ‘Làm đổ mì phải ăn đũa’… Ý của sư phụ là: Hợp tan của vạn vật vốn là nhân quả, Ma Thần chạm vào ‘duyên’ (sợi mì) của sư phụ, nên phải nhận ‘quả’ (chiếc đũa). Đỉnh! Quá đỉnh! Các huynh đệ ghi vào: Đạo lý bát mì và chiếc đũa nghiệp chướng!

Đám đệ tử xung quanh vừa nghe xong liền gật đầu lia lịa, có đứa còn lấy gương ra soi xem mình có đủ tư cách cầm đũa như sư phụ không.

Trong lúc đó, Thẩm Vô Khuyết vẫn đứng im lìm như một pho tượng. Hắn nhìn chằm chằm vào cái hố mà Ma Thần vừa tự lấp. Hắn không hiểu. Tại sao một vị Thượng Cổ Ma Thần, người từng gieo rắc nỗi kinh hoàng cho cả ba cõi, lại có thể dễ dàng khuất phục trước một chiếc đũa tre?

Để tìm câu trả lời, Thẩm Vô Khuyết tiến lại gần Ma Chủ U Minh – người hiện đang mặc tạp dề, tay cầm cái bàn chải, chuẩn bị đi rửa cái đống bát đĩa dính đầy bụi đất sau trận rung chuyển vừa rồi.

– Lão U, lão nói thật đi. – Thẩm Vô Khuyết trầm giọng – Lão tổ tông nhà lão yếu đến thế sao?

Ma Chủ U Minh dừng động tác lau bát, nhìn xung quanh một vòng rồi kéo Thẩm Vô Khuyết vào góc khuất, thì thào:
– Ngươi tưởng ta không nhục à? Nhưng mà lão tổ vừa nhắn nhủ với ta qua thần thức trước khi lặn xuống đất… Ngươi có biết tại sao lão lại tỉnh dậy vào lúc này không?

– Không phải vì cảm nhận được khí tức của Kiếm Thần đại nhân sao?

Ma Chủ cười khổ, lắc đầu:
– Sai rồi! Lão tổ nói, lão đang ngủ say ở độ sâu vạn dặm dưới lòng đất, đang mơ thấy mình được ăn tiệc ở Thiên Đình. Đột nhiên, có một mùi hương… một loại mùi súp vừa mặn, vừa thơm, vừa có chút vị thanh của linh dược vạn năm tràn thẳng xuống khe nứt địa tầng, sộc thẳng vào mũi lão.

– Mùi súp? – Thẩm Vô Khuyết ngây người.

– Đúng! Lão tổ mười vạn năm không ăn gì, miệng đắng đến mức muốn điên cuồng. Mùi hương đó quyến rũ đến mức lão không kiềm chế được mà bò lên, cứ ngỡ là có một đại đại cao nhân nào đó đang mở hội thực thần. Lão bò lên với tâm thế… muốn xin một bát. Ai ngờ vừa ló đầu lên khỏi mặt đất, chưa kịp hỏi ‘Cho hỏi quán này có nhận ship không?’ thì đã thấy Kiếm Thần đại nhân cầm đũa chọc thẳng vào giữa trán.

Ma Chủ U Minh thở dài thườn thượt:
– Lão tổ bảo, lúc đó lão cảm thấy mình không phải bị đánh bởi một chiếc đũa, mà là bị toàn bộ Thiên Đạo của vị giác trừng phạt. Cái uy áp đó không phải để giết người, mà là để nhắc nhở: ‘Cơm chưa chín mà đã đòi ăn thì ăn đũa là đúng rồi’. Lão sợ quá nên mới vội vàng chui xuống lại để… bình tĩnh lại nhân sinh.

Thẩm Vô Khuyết nghe xong, toàn thân run rẩy. Hóa ra là vậy! Kiếm thuật của Diệp sư phụ đã đạt đến mức… nấu canh cũng có thể dụ thần tiên từ dưới đất chui lên, dùng đũa tre cũng có thể giáo dục được ác ma.

Lúc này, ở trong bếp, Lăng Nguyệt đang loay hoay với cái nồi súp của mình. Nàng không biết rằng chính cái nồi súp này là thủ phạm khiến địa cầu suýt chút nữa bị Ma Thần “phá đất mà lên”.

– Diệp sư huynh! – Lăng Nguyệt bưng một bát súp nghi ngút khói ra, trên mặt vẫn còn dính chút nhọ nồi nhưng trông vẫn xinh đẹp lạ lùng – Huynh mau nếm thử đi. Muội đã dùng ‘Muối Thần Ma’ huynh cho, cộng với mấy củ khoai lang tím huynh nhặt được ở sau núi để nấu đấy!

Diệp Phi nhìn bát súp màu tím rực rỡ, lại ngửi thấy cái mùi hương vừa kỳ lạ vừa quyến rũ đến mức khiến linh hồn hắn muốn bay ra khỏi xác. Hắn nhớ lại, mấy củ “khoai lang tím” đó thực chất là hắn thấy nó mọc ở cạnh bãi rác của tông môn, trông hơi bẩn nên hắn nhặt về định để… ném con chó của hàng xóm, ai ngờ lại bị Lăng Nguyệt lấy mất.

Hệ thống: *“Cảnh báo! Đó không phải khoai lang tím. Đó là ‘Thái Cổ Tím Tủy Căn’, mười vạn năm mới mọc một lần, chuyên dùng để dẫn dụ các sinh vật thượng cổ. Ký chủ vô tình dùng nó nấu súp, không khác gì treo biển ‘Ăn buffet miễn phí’ trước mặt các vị thần đang ngủ.”*

Diệp Phi: “…”

Hắn nhìn bát súp, tay run rẩy cầm chiếc đũa còn lại.
– Lăng Nguyệt này… Lần sau muội đừng dùng mấy củ khoai này nấu súp nữa nhé. Ta sợ ăn xong ta lại phải tiếp thêm vài ông Ma Thần nữa thì mệt lắm.

Lăng Nguyệt nghiêng đầu, cười ngọt ngào:
– Huynh lại khiêm tốn rồi! Huynh cố tình để muội nấu món này để nhử Ma Thần lên giáo huấn, chẳng lẽ muội lại không biết sao? Sự tính toán của huynh quả thật là thần sầu, khiến muội bội phục sát đất!

Nói xong, nàng múc một thìa súp đưa đến tận miệng Diệp Phi.

Đúng lúc này, từ xa có tiếng xé gió truyền lại. Một nhóm tu sĩ áo bào vàng kim, thêu hình thanh kiếm rực lửa trên ngực, hạ cánh ngay trước cổng Thực Thần Cung. Dẫn đầu là một thanh niên kiêu ngạo, tay cầm quạt giấy, ánh mắt đầy vẻ khinh khỉnh. Đó chính là Thượng Quan Kiếm của Thiên Kiếm Môn – kẻ luôn coi Diệp Phi là cái gai trong mắt.

– Diệp Phi! Nghe nói ngươi vừa thu phục được Ma Thần bằng một chiếc đũa? – Thượng Quan Kiếm cười lạnh, thanh âm chấn động cả sơn môn – Trò lừa đảo này của ngươi cũng đỉnh thật đấy! Ta không tin trên đời này có thứ kiếm pháp như vậy. Chắc chắn là ngươi đã cùng bọn Ma tộc đóng kịch để lừa bịp thiên hạ! Hôm nay, Thượng Quan Kiếm ta sẽ vạch trần bộ mặt thật của tên “Kiếm Thần ăn chực” nhà ngươi!

Diệp Phi nhìn Thượng Quan Kiếm, rồi nhìn bát súp trong tay Lăng Nguyệt, bỗng nhiên cảm thấy một nỗi mệt mỏi vô tận dâng trào.

– Thượng Quan gì đó ơi… – Diệp Phi uể oải nói – Ngươi có muốn ăn một bát súp không? Ăn xong rồi chúng ta bàn chuyện đánh nhau sau được không?

– Ăn súp? Ngươi coi thường ta sao? – Thượng Quan Kiếm tức giận đỏ mặt, rút kiếm ra chỉ vào Diệp Phi – Kiếm của ta chỉ uống máu, không uống súp!

Ngay giây tiếp theo, mùi hương từ bát súp trong tay Lăng Nguyệt bắt đầu lan tỏa đến chỗ Thượng Quan Kiếm.

Thượng Quan Kiếm vốn dĩ đang hừng hực sát khí, đột nhiên khịt mũi một cái. Hắn sững người. Mùi này… tại sao lại khiến kiếm tâm của hắn dao động? Tại sao hắn lại cảm thấy… bụng mình đang đánh trống tưng bừng?

Phía sau hắn, đám đệ tử Thiên Kiếm Môn cũng bắt đầu nuốt nước bọt ực ực.

– Sư huynh… mùi này thơm quá… – Một đệ tử thì thầm – Có vẻ như là linh dược cấp bậc truyền thuyết…

Thượng Quan Kiếm nuốt một ngụm nước bọt, cố giữ vững phong thái:
– Đây là… độc chiêu dụ dỗ tâm trí của hắn! Mọi người đừng mắc bẫy! Diệp Phi, ngươi đừng hòng dùng mỹ vị làm mòn ý chí chiến đấu của ta! Ngươi… ngươi có còn bát nào nữa không? Cho ta nếm một ngụm xem có độc không đã!

Cả sân trường lại rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Ma Chủ U Minh từ trong bóng tối ló đầu ra, nhìn Thượng Quan Kiếm với ánh mắt thương hại:
– Thêm một tên nữa sắp ăn đũa rồi… Đúng là tuổi trẻ chưa trải sự đời. Ở Thực Thần Cung, người ta không đánh nhau bằng kiếm, người ta đánh nhau bằng… dạ dày.

Diệp Phi thở dài, đưa bát súp cho Lục Tiểu Bảo:
– Bảo này, đi múc thêm vài bát ra đây. Cho mỗi vị khách một bát súp “khoai lang tím”. Để ta vào ngủ một lát, khi nào họ đột phá cảnh giới hay bị “hành lá bay đầy đầu” thì gọi ta dậy đi dọn dẹp nhé.

– Tuân lệnh sư phụ! – Lục Tiểu Bảo hào hứng chạy đi.

Diệp Phi bước đi với dáng vẻ lôi thôi, dép lê loẹt quẹt trên nền đá. Trong lòng hắn chỉ có một tâm nguyện duy nhất: “Hệ thống ơi, làm ơn đi, sau này cho ta phần thưởng là cái giường êm một chút, chứ cứ bắt ta đi làm ‘Kiếm Thần nấu bếp’ thế này, ta sợ đến ngày nào đó cả thượng giới cũng bò xuống xin ăn mất!”

Hệ thống: *“Ting! Phát hiện đối thủ mới tiềm năng. Nhiệm vụ: Khiến Thượng Quan Kiếm từ bỏ kiếm đạo để chuyển sang học nghề… bưng bê cho quán ăn. Phần thưởng: Một bộ gối ôm bằng lông Thượng Cổ Thần Thú siêu cấp mềm mại.”*

Đôi mắt lờ đờ của Diệp Phi đột nhiên lóe sáng.
– Gối ôm à? Được rồi… Thượng Quan Kiếm, coi như ngươi xui xẻo rồi. Bữa cơm này, ta nhất định phải “chốt đơn” ngươi làm nhân viên chạy bàn mới được!

Và thế là, một cuộc “đối đầu kiếm đạo” mang tầm cỡ đại lục lại chuẩn bị kết thúc bằng một bữa tiệc súp tím đầy ám ảnh.

*Hết chương 162.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8