Vô Tự Thiên Thư: Một Đời Tu Chân Chỉ Cầu Tự Tại
Chương 7: Thánh nữ hạ phàm
**CHƯƠNG 7: THÁNH NỮ HẠ PHÀM**
Đỉnh mây Thái Thượng, nơi trời và đất dường như chỉ cách nhau bởi một dải lụa sương mù mỏng manh, không khí lúc nào cũng đặc quánh linh khí và sự trang nghiêm đến tột cùng. Những cung điện dát vàng ngọc bích lơ lửng giữa hư không, liên kết với nhau bằng những cầu vồng ánh sáng không bao giờ tắt. Tại nơi đây, thời gian không trôi theo cách của nhân gian, nó ngưng đọng trong sự hoàn hảo của những quy tắc.
Tô Nguyệt Nhi đứng trên đài vọng thiên, tà áo trắng tinh khôi của nàng lay động trong gió, mái tóc dài như thác đổ được giữ lại bởi một thanh ngọc trâm đơn giản nhưng toát lên vẻ quyền uy tột bậc. Nàng là Thánh nữ của Thái Thượng Giáo, người nắm giữ *Hữu Tự Thiên Thư* – vật phẩm chứa đựng mọi kịch bản của thế gian, mọi định mệnh của chúng sinh từ khi sinh ra cho đến khi tan biến vào cát bụi.
Trong tay nàng, cuốn sách bìa dát vàng lấp lánh đang tự động lật mở. Mỗi trang sách là một đời người, mỗi dòng chữ là một nhân quả. Nhưng ở trang thứ chín vạn chín nghìn chín trăm chín mươi chín, nơi đáng lẽ phải ghi chép về một đệ tử Thanh Vân Môn tên gọi Diệp Phi, thì trang giấy lại trắng tinh, không một nét mực, không một dấu vết.
Nó không phải là sự trống rỗng bình thường. Nó là một sự phủ định. Như thể cái tên đó, linh hồn đó, chưa bao giờ thuộc về thế giới này.
“Vẫn không thể tìm thấy sao?”
Một giọng nói trầm hùng, uy nghiêm như sấm rền từ phía sau vang lên. Càn Khôn Tử – vị Giáo chủ của Thái Thượng Giáo, người được coi là hiện thân của Thiên đạo – chậm rãi bước tới. Mỗi bước chân của lão khiến không gian xung quanh khẽ rung động, vạn vật cúi đầu.
Tô Nguyệt Nhi thu lại ánh mắt xa xăm, cúi người hành lễ: “Thưa Thầy, *Hữu Tự Thiên Thư* vẫn im lặng. Mọi sợi dây nhân quả xung quanh Thanh Vân Môn đều bị một thứ lực lượng vô hình xóa sạch. Dị số này… dường như không tồn tại trong dòng thời gian của chúng ta.”
Càn Khôn Tử vuốt râu, ánh mắt lão nhìn về phía chân trời, nơi mây trắng đang tụ rồi tán theo một quy luật khô khan.
“Trên thế gian này, không có gì là không có trật tự. Nếu nó không nằm trong sách, tức là nó đang làm loạn kịch bản của trời đất. Một vết mực trắng trên tấm vải đen vẫn là một vết bẩn cần phải xóa bỏ. Nguyệt Nhi, con là người giữ sách, con phải đi tìm kẻ đó. Không phải để giết, mà để đưa hắn trở lại hàng ngũ của định mệnh. Hoặc là… biến hắn thành một dòng chữ trong Hữu Tự.”
“Con hiểu.” Tô Nguyệt Nhi khẽ đáp. Trong lòng nàng lúc này, một sự tò mò chưa từng có đang trỗi dậy. Suốt hai mươi năm tu luyện “Thái Thượng Vong Tình”, tâm của nàng như mặt hồ đóng băng, chưa từng có một gợn sóng. Nàng luôn tin rằng mọi sự trên đời đều có giá trị và vị trí của nó. Nhưng giờ đây, một kẻ “không có vị trí” đã xuất hiện. Hắn là ai? Một tên lười biếng quét rác hay là một kẻ nghịch thiên cải mệnh thực thụ?
—
Thanh Vân Môn, sau cuộc biến động tại buổi khảo hạch, giờ đây như chìm trong một bầu không khí u ám và căng thẳng. Lệnh truy nã Diệp Phi đã được phát đi, nhưng tung tích của hắn vẫn là một dấu hỏi lớn.
Hôm nay, một luồng ánh sáng vàng từ chín tầng mây hạ xuống ngay trước cổng chính của tông môn. Áp lực linh hồn to lớn khiến cho linh thú hộ sơn phải phủ phục xuống đất, vạn vật im hơi lặng tiếng.
“Thái Thượng Thánh nữ hạ phàm!”
Tiếng hô vang của các chấp sự như xé toạc bầu không khí tĩnh mịch. Tông chủ Thanh Vân Môn cùng các trưởng lão tất tả chạy ra đón tiếp, mặt ai nấy đều tái nhợt vì kinh sợ. Họ không hiểu vì sao một nhân vật đứng đầu giới tu chân như Tô Nguyệt Nhi lại tìm đến cái tông môn hạng bét này.
Tô Nguyệt Nhi không để ý đến những lễ nghi rườm rà. Nàng bước đi trên con đường đá dẫn vào tông môn, gót chân không chạm đất, mỗi bước chân đều có những đóa hoa sen ánh sáng nở ra rồi tàn héo ngay lập tức – tượng trưng cho sự sinh diệt của quy tắc.
“Dẫn ta đến Tàng Kinh Các.” Giọng nàng lạnh lùng như băng, không chứa đựng một chút cảm xúc nào.
Tàng Kinh Các giờ đây đã bị niêm phong. Sau khi Diệp Phi rời đi, nơi này trở thành một nơi tà môn trong mắt các đệ tử. Họ tin rằng Diệp Phi đã sử dụng một loại ma công nào đó để lừa dối Thông Thiên Trụ và Thánh nữ.
Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, bụi bặm bay trong không trung. Tô Nguyệt Nhi một mình bước vào, bỏ lại đám người đang run rẩy bên ngoài. Nàng muốn tự mình cảm nhận cái “hơi thở” của kẻ dị số đó.
Trong không gian chật hẹp, đầy mùi giấy cũ và gỗ mục, Tô Nguyệt Nhi chậm rãi quan sát. Nơi đây không có gì đặc biệt, chỉ là hàng ngàn cuốn kinh thư cơ bản được xếp chồng chất. Tuy nhiên, khi nàng nhắm mắt lại và mở ra nhãn giới của *Hữu Tự Thiên Thư*, một cảnh tượng khác hiện ra.
Nàng thấy những vệt sáng lờ mờ còn sót lại. Đó là dấu vết của sự “tự tại”. Những hạt bụi ở đây không chuyển động theo quy luật của gió, chúng bay lượn như thể đang nhảy múa, không bị ràng buộc bởi bất kỳ định luật vật lý nào.
Ánh mắt nàng dừng lại ở một góc khuất, nơi có một chiếc chiếu rách và một cái gối bằng gỗ đã mòn nhẵn. Đó là nơi Diệp Phi đã ngủ suốt mười năm qua.
Tô Nguyệt Nhi tiến lại gần, nàng nhẹ nhàng chạm tay vào mặt chiếc chiếu. Một luồng cảm xúc kỳ lạ ùa vào tâm trí nàng. Nó không phải là sát khí, không phải là tham vọng, cũng không phải là linh lực cuồn cuộn.
Nó là sự… nhàn hạ. Một sự nhàn hạ đến mức tuyệt đối.
Nàng dường như nhìn thấy hình ảnh một thanh niên nằm bò ra đó, mắt lim dim nhìn một con nhện đang chăng tơ trên trần nhà, miệng thì thầm: *”Chăng làm gì cho mệt, đằng nào gió cũng thổi bay…”*
“Vô vị.” Tô Nguyệt Nhi khẽ thốt lên, nhưng chân mày nàng lại hơi nhíu lại. Đối với một người tu luyện để trở thành một phần của quy luật trời đất như nàng, sự “vô vị” này chính là kẻ thù lớn nhất.
“Ngài chính là Thánh nữ điện hạ?”
Một giọng nói rụt rè vang lên từ phía cửa. Tô Nguyệt Nhi quay lại, thấy một thiếu nữ mặc áo xanh, gương mặt thanh tú nhưng đôi mắt đầy vẻ lo âu. Đó chính là Liễu Y Y, người duy nhất trong tông môn này còn dành một chút lòng trắc ẩn cho Diệp Phi.
“Ngươi biết Diệp Phi?” Tô Nguyệt Nhi hỏi.
Liễu Y Y quỳ xuống, đầu cúi thấp: “Bẩm điện hạ, tiểu nữ là Liễu Y Y, từng phụ trách quản lý đệ tử ngoại môn. Diệp sư đệ… à không, Diệp Phi, huynh ấy vốn là một người hiền lành, chưa từng làm hại ai. Huynh ấy lười lắm, cả ngày chỉ thích quét rác và ngủ, xin điện hạ đừng trách phạt huynh ấy…”
Tô Nguyệt Nhi nhìn chằm chằm vào Liễu Y Y. Trong *Hữu Tự Thiên Thư*, định mệnh của Liễu Y Y rất rõ ràng: tu luyện đến Kim Đan, trở thành trưởng lão của một tông môn nhỏ, sống một đời bình lặng rồi chết trong một cuộc tranh chấp tài nguyên. Nhưng lúc này, nàng nhận thấy một sợi tơ hồng mỏng manh đang nối từ tâm hồn của Liễu Y Y hướng về một hư không vô định – hướng về Diệp Phi.
Hắn không chỉ xóa bỏ tên mình trong sách, hắn còn đang làm lệch đi quỹ đạo của những người xung quanh.
“Hắn có để lại gì không?” Tô Nguyệt Nhi hỏi tiếp.
Liễu Y Y do dự một chút rồi rút ra một miếng ngọc giản cũ nát mà nàng đã nhặt được khi Diệp Phi rời đi: “Đây là thứ huynh ấy bỏ quên khi thu dọn hành lý. Nó vốn là một công pháp sơ cấp, nhưng sau khi huynh ấy cầm qua, chữ nghĩa trên đó… biến mất hết rồi.”
Tô Nguyệt Nhi đón lấy miếng ngọc giản. Khi tay nàng chạm vào, *Hữu Tự Thiên Thư* trong cơ thể nàng bỗng nhiên run rẩy. Cuốn sách vàng dường như gặp phải một đối trọng vô hình, phát ra tiếng kêu ong ong cảnh báo.
Nàng truyền một chút thần thức vào ngọc giản. Không có chữ. Không có hình. Chỉ có một cảm giác trống rỗng mênh mông như biển cả đêm khuya. Nhưng giữa sự trống rỗng ấy, một giọng nói trầm thấp, lười biếng vang lên trong đầu nàng:
*”Điện hạ, sách có nhiều chữ quá, đọc không mỏi mắt sao? Chi bằng xóa bớt đi, cho tâm trí được nghỉ ngơi.”*
Tô Nguyệt Nhi giật mình, miếng ngọc giản rơi khỏi tay, vỡ tan thành từng mảnh nhỏ. Gương mặt nàng vốn bình thản như mặt nước, giờ đây lần đầu tiên xuất hiện một nét bàng hoàng.
Hắn đang nói chuyện với nàng qua tàn tích của ý niệm? Hay chính miếng ngọc này là một thông điệp hắn cố ý để lại?
“Tránh ra.”
Tô Nguyệt Nhi bước lướt qua Liễu Y Y, đi thẳng ra khỏi Tàng Kinh Các. Nàng không nhìn đám trưởng lão đang quỳ lạy, không nhìn những dãy núi mây phủ của Thanh Vân Môn. Nàng bay thẳng lên không trung, tay áo phất lên tạo thành một vệt sáng rực rỡ xé toạc màn mây.
Nàng không trở về Thái Thượng Giáo. Nàng sẽ đi tìm hắn.
Tại sao một kẻ coi rẻ định mệnh, coi rẻ tu hành, lại có thể nắm giữ một thứ đạo lý khiến nàng – một Thánh nữ của Thiên đạo – phải cảm thấy bất an?
—
Phía bên dưới chân núi, tại một quán trà nhỏ sập sệ bên đường, nơi những kẻ phàm trần qua lại, một lão già lôi thôi đang ngồi vắt chân lên ghế, miệng nhai củ lạc rang, mắt nhìn theo vệt sáng trên trời của Thánh nữ.
“Tiểu tử, ngươi lại gây họa lớn rồi. Con bé đó không dễ đối phó đâu.” Lão Tửu vừa nói vừa rót một bát trà nhạt.
Diệp Phi ngồi đối diện, hắn đang dùng cuốn sách trắng tinh không chữ để… quạt mát. Hắn ngáp dài một cái, giọng uể oải:
“Kệ đi lão già. Người ta là Thánh nữ cao quý, ta là kẻ lười quét rác, chắc gì đã gặp nhau lần thứ hai. Mà cái cuốn Thiên Thư này cũng lạ, lúc nướng cá thì khói, lúc quạt thì gió chẳng bao nhiêu. Lão nói xem, nó là thần vật kiểu gì thế này?”
Lão Tửu cười sặc sụa, vỗ mạnh vào vai Diệp Phi: “Nó là thần vật bởi vì nó cho phép ngươi ‘không làm gì’. Thế gian này, ai cũng muốn dùng pháp bảo để dời non lấp bể, chỉ có ngươi dùng nó để quạt mát cho cái sự lười của mình. Đó mới là cảnh giới cao nhất của sự tự tại đấy!”
Diệp Phi nhếch môi cười, ánh mắt hắn thoáng chốc nhìn về vệt sáng rực rỡ của Tô Nguyệt Nhi trên bầu trời cao.
“Trời cao thì mặc trời cao. Ta chỉ cầu một chỗ ngồi mát, có bát trà xanh, thế là đủ. Sách của nàng ấy nhiều chữ quá, chắc là nặng lắm… Thật đáng thương.”
Hắn đứng dậy, phủi phủi bụi trên áo thô, dắt theo con lừa què đang đứng gặm cỏ bên cạnh: “Đi thôi lão già, tìm nơi nào kín đáo mà ngủ một giấc. Thánh nữ hạ phàm, thiên hạ này sắp loạn rồi, chúng ta phải trốn cho kỹ.”
Bóng hai người dần khuất vào màn sương buổi sớm, bỏ lại sau lưng cả giới tu chân đang sục sôi vì một danh tự không hề có thật.
Dưới chân Diệp Phi, mỗi bước chân của hắn đi qua, cỏ dại vốn đã khô héo bỗng nhiên tươi tốt trở lại, như thể chúng cũng được hưởng lây sự tiêu diêu, thoát khỏi vòng luân hồi khắc nghiệt của bốn mùa.
Thiên đạo có chữ, nhưng lòng người vô tự.
Trận chiến giữa hai cuốn thiên thư, giữa trật tự của Càn Khôn và sự hư vô của Diệp Phi, đã bắt đầu âm thầm như thế, ngay từ khoảnh khắc Thánh nữ hạ phàm tìm kiếm một cái bóng không tên.
—
**HẾT CHƯƠNG 7**