Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 93: Sự thật về chữ \”Tĩnh\”
Bình minh trên đỉnh Hải Vân Phong bao giờ cũng đến bằng một cách rất riêng biệt, không ồn ào vội vã mà chậm rãi như cách một lão nông thong thả dắt trâu ra đồng. Ánh nắng ban mai màu vàng nhạt như mật ong rừng trải dài trên những rặng tre già, khẽ khàng len lỏi qua từng kẽ lá, rọi những vệt sáng lốm đốm xuống sân gạch đất nung. Làn sương sớm còn vương vít trên mái tranh đơn sơ bắt đầu bốc hơi nhè nhẹ, hòa quyện vào làn khói bếp ấm áp đang lững lờ bay lên từ gian bếp nhỏ phía sau nhà. Mùi hương dịu ngọt của trà lài mới ủ quyện lẫn với mùi củi khô cháy đượm tạo nên một bầu không khí thanh bình đến kỳ lạ, hoàn toàn tách biệt với những biến động kinh hoàng đang cuộn trào ngoài kia thế giới.
Trong gian phòng ngủ nhỏ nhắn, Diệp Phi khẽ cựa mình trên chiếc giường tre cũ kỹ. Tiếng cót két quen thuộc vang lên kéo hắn ra khỏi giấc mộng êm đềm về những luống rau cải ngọt tốt tươi mơn mởn. Hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài rồi lững thững bước xuống giường, chân trần chạm vào nền đất mát rượi. Đêm qua ngâm chân bằng nước ấm xong, quả thực giấc ngủ của hắn sâu hơn hẳn bình thường. Cảm giác mệt mỏi sau những ngày dọn dẹp đống đổ nát quanh núi bay biến sạch sẽ, khiến tinh thần hắn sảng khoái vô cùng.
Hắn đẩy cánh cửa sổ tre hướng ra phía sân trước, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành của buổi sớm mai. Thế nhưng, cảnh tượng đập vào mắt lại khiến khóe mắt hắn khẽ giật giật.
Giữa sân vườn, hai đứa đệ tử của hắn đang đứng nghiêm chỉnh bên cạnh giếng cổ. Sở Phong đang ôm chiếc chảo đen rỉ sét đặt trên thềm đá, còn Lục Thanh Tuyết thì xách một chiếc xô gỗ, cả hai cứ đứng đực ra đó như hai pho tượng đá, mắt chăm chăm nhìn xuống lòng giếng với vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc và thành kính. Thỉnh thoảng, hai đứa lại ghé tai nhau thì thầm truyền âm điều gì đó, khuôn mặt lộ rõ vẻ chấn kinh tột độ.
Diệp Phi thở dài, lắc đầu ngao ngán bước ra sân. Hắn đi đôi guốc gỗ mộc, phát ra những tiếng “lộc cộc” khô khốc trên thềm đá.
“Sáng sớm ra hai đứa không lo nhóm bếp nấu cơm, đứng chết trân ở giếng làm cái gì thế?” Giọng Diệp Phi vang lên, mang theo chút cằn nhằn ngái ngủ đặc trưng của một phàm nhân trung niên bị phá hỏng buổi sáng yên tĩnh.
Nghe thấy tiếng động, cả Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đều giật nảy mình. Họ nhanh chóng quay người lại, cung kính chắp tay hành lễ, trên gương mặt vẫn còn vương nét bàng hoàng chưa kịp che giấu.
“Sư phụ, người đã tỉnh giấc.” Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu, giọng nói trong vắt như suối nguồn nhưng lại chứa đựng một sự sùng bái không thể che giấu. “Đồ nhi đang cùng sư đệ kiểm tra nguồn nước giếng cổ theo lời dặn dò hôm qua của người.”
Sở Phong cũng vội vàng gật đầu phụ họa, chiếc chảo đen sau lưng khẽ đung đưa: “Đúng vậy ạ! Sư phụ, nước giếng sáng nay… thật sự có biến hóa vô cùng kinh người. Người xem, luồng hơi nước bốc lên từ lòng giếng không những không còn chút ẩm mốc nào, mà ngược lại còn thanh khiết đến mức…”
Hắn chưa kịp nói hết câu đã bị Diệp Phi xua tay ngắt lời. Diệp Phi lững thững đi tới cạnh giếng, cúi đầu nhìn xuống lòng nước sâu thẳm. Dưới làn nước trong vắt, thỉnh thoảng có vài bong bóng khí sủi lên nhè nhẹ, mang theo một luồng hơi mát rượi phả thẳng vào mặt.
“Biến hóa cái gì mà biến hóa? Chắc chắn là do mạch nước ngầm chảy qua mấy tầng đá vôi nên lọc sạch bùn đất thôi.” Diệp Phi tặc lưỡi, hoàn toàn bác bỏ suy luận của đệ tử. “Ta đã bảo rồi, cái lão Vương bán gốm dưới chợ Phong Châu thi công cái giếng này cẩu thả cực kỳ, đáy giếng đào không đủ sâu nên nước mới hay bị đục mỗi khi trời nồm. May mà đêm qua mạch nước ngầm tự thông suốt, chứ không ngày mai ta lại phải bắt thằng nhóc Sở Phong xuống núi đòi lại tiền cọc.”
Nói rồi, hắn quay sang vỗ mạnh vào vai Sở Phong một cái: “Còn đứng đó ngơ ngác làm gì? Mau múc một xô nước đầy vào bếp đun nước pha trà cho ta. Nhớ là phải múc nước ở tầng thật sâu dưới đáy ấy, nước ở đó mới ngọt và mát.”
Sở Phong bị cú vỗ vai của Diệp Phi làm cho lảo đảo một cái, nhưng trong lòng hắn lúc này lại như có sấm sét nổ vang. Hắn cúi đầu nhìn xuống chiếc xô gỗ trong tay, rồi lại nhìn sang Lục Thanh Tuyết, ánh mắt hai người giao nhau đầy chấn động.
*Mạch nước ngầm tự thông suốt? Đá vôi tự lọc?*
Sở Phong thầm kêu lên trong lòng. *Sư phụ ơi là sư phụ, người có thể tìm cái cớ nào thuyết phục hơn một chút được không? Đêm qua rõ ràng là người ngâm chân, giải phóng quy tắc Thái Sơ tối cao xuống lòng đất, trực tiếp gột rửa toàn bộ mạch linh mạch vạn dặm dưới Hải Vân Phong, biến dòng nước độc hại thành Thái Sơ Mệnh Tuyền tinh thuần nhất thiên hạ! Đến cả con Kim Long Ngao Sơn đang đột phá Thần Thông Cảnh trong bể đá kia còn phải sợ hãi rụt đầu không dám thở mạnh, vậy mà người lại bảo là do đá vôi lọc nước?*
*Lại còn bắt ta múc nước ở tầng thật sâu dưới đáy giếng… Đây rõ ràng là muốn ta trực tiếp tiếp xúc với nguồn quy tắc Thái Sơ đậm đặc nhất dưới đáy mạch nước ngầm để rèn luyện Hỗn Độn Thần Thể chứ gì! Sư phụ dụng tâm lương khổ, âm thầm ban phát cơ duyên cho đệ tử như thế, vậy mà lúc nào cũng tỏ ra như một phàm nhân tầm thường.*
Nghĩ đến đây, mắt Sở Phong đỏ hoe vì xúc động. Hắn quỳ sụp xuống đất, giọng nói nghẹn ngào: “Sư phụ! Đồ nhi hiểu rồi! Đồ nhi nhất định sẽ múc nước từ nơi sâu nhất, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng và lòng tốt của người!”
Diệp Phi nhìn đứa nhị đệ tử bỗng nhiên quỳ sụp xuống khóc lóc thảm thiết, trong lòng chỉ thấy một bầu trời bất lực và cạn lời. Hắn đưa tay lên xoa xoa thái dương, cảm giác đau đầu kinh niên lại bắt đầu tái phát.
*Cái thằng nhóc này… sáng sớm ra đã lên cơn dở hơi gì thế không biết? Chỉ bảo đi múc nước giếng về nấu trà thôi mà làm như sắp đi chịu chết không bằng. Đúng là cái đồ đầu óc có vấn đề, suốt ngày đọc mấy cuốn bùa chú nhảm nhí ngoài chợ rồi tự suy diễn lung tung.*
“Được rồi, đứng lên đi! Suốt ngày quỳ lạy dập đầu, không thấy mỏi gối à?” Diệp Phi bực bội gõ nhẹ cán tẩu thuốc bằng trúc lên trán Sở Phong một cái, phát ra tiếng “cộc” giòn giã. “Mau đi xách nước đi, trễ giờ ăn sáng của ta bây giờ.”
Cú gõ đầu tưởng chừng như vô hại của Diệp Phi vừa hạ xuống, một luồng ấm áp vô hình chứa đựng đạo vận Thái Sơ tinh thuần nhất bỗng nhiên từ cán tẩu thuốc truyền thẳng vào thần thức của Sở Phong. Toàn bộ tàn dư ma độc còn sót lại trong kinh mạch hắn lập tức bị quét sạch không dấu vết, Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền cuộn trào mạnh mẽ, vững vàng tiến thêm một bước dài hướng tới cảnh giới đỉnh phong.
Sở Phong run rẩy đứng dậy, ôm lấy trán, ánh mắt nhìn Diệp Phi càng thêm phần cuồng nhiệt và sùng kính. Hắn vội vã xách xô gỗ lao vút về phía giếng cổ, bắt đầu múc nước với một sự hăng hái chưa từng có.
Lục Thanh Tuyết đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình, khóe môi khẽ cong lên tạo thành một nụ cười thanh khiết. Nàng bước đến bên chiếc bàn gỗ sồi dưới gốc cây đào tiên, nơi đặt bức chữ “Tĩnh” viết bằng giấy Dó thô sơ mà đêm qua Sở Phong đã liều chết bay lên chín tầng mây để nhặt về dâng trả cho Diệp Phi.
Hôm qua, bức chữ này bay lên trời, đóng băng toàn bộ thiên địa vạn dặm, ép Ma Hoàng Thiên Thích phải phun máu ma tháo chạy, đồng thời tước đoạt sạch sẽ tu vi của mười vạn tu sĩ Tiên Minh, biến họ thành phàm nhân chỉ trong một tích tắc. Thế nhưng lúc này, tờ giấy Dó ấy lại nằm im lìm trên mặt bàn gỗ sồi, trông nhăn nheo, bám đầy bụi bẩn và có vài chỗ hơi rách nát do gió thổi bão táp đêm qua.
Diệp Phi lững thững đi tới bên bàn gỗ sồi. Khi nhìn thấy bức chữ “Tĩnh” tơi tả nằm đó, đôi lông mày của hắn lập tức nhíu chặt lại, khuôn mặt lộ rõ vẻ tiếc của vô cùng.
“Trời đất ơi! Cái thằng nhóc Sở Phong này đúng là phá gia chi tử mà!” Diệp Phi tặc lưỡi, cầm tờ giấy Dó lên, vừa phủi bụi vừa cằn nhằn xót xa. “Ta đã dặn là phải giữ gìn cẩn thận để mang ra phơi nắng, vậy mà nó lại để gió thổi bay mất, giờ thì nhìn xem, rách nát bẩn thỉu thế này thì dùng làm sao được nữa? Một tờ giấy Dó thô này mua dưới chợ mất tận ba xu tiền đồng chứ có ít ỏi gì đâu! Đúng là không biết xót tiền của sư phụ mà.”
Lục Thanh Tuyết nghe thấy những lời cằn nhằn của Diệp Phi, tim nàng bỗng đập chệch đi một nhịp. Nàng lén nhìn biểu cảm tiếc nuối cực kỳ chân thật trên gương mặt sư phụ, trong lòng dâng lên một sự kính phục sâu sắc đến mức không thể dùng lời nào diễn tả nổi.
*Giấy Dó thô trị giá ba xu tiền đồng?*
*Trời ơi, đây là bức thư pháp chứa đựng tối cao quy tắc Thái Sơ, một chữ viết ra có thể sửa đổi quy luật thiên địa, bóp nát thần hồn của một vị cự đầu vạn năm như Ma Hoàng! Món thần vật nghịch thiên như thế, trong mắt sư phụ… lại chỉ là một tờ giấy viết chữ trị giá ba xu tiền đồng?*
*Phong thái vô vi nhi trị, coi vạn vật như cát bụi này… quả thực đã đạt đến cảnh giới tối cao mà cả Tu Tiên giới này nằm mơ cũng không thể chạm tới! Sư phụ không muốn đệ tử quá ỷ lại vào thần vật, nên mới dùng cách này để răn đe chúng ta phải biết giữ vững đạo tâm, không được kiêu ngạo tự phụ.*
Diệp Phi nhìn tờ giấy Dó rách nát một hồi, cảm thấy vứt đi thì quá phí phạm, mà dán lên chuồng gà thì nhìn cũng không được thẩm mỹ cho lắm. Hắn liếc nhìn về phía bếp lò đang cháy bập bùng trong gian bếp, nơi Sở Phong đang cặm cụi nhóm lửa bằng củi Ngô Đồng vạn năm.
“Thôi, rách thế này rồi thì chịu.” Diệp Phi thở dài, tiện tay vò nát bức chữ “Tĩnh” lại, ném thẳng vào đống củi khô dưới đáy bếp lò của Sở Phong để làm mồi nhóm lửa. “Sở Phong! Lấy cái này mà nhóm bếp cho nó đượm hỏa lực. Đỡ phải lãng phí.”
*Oành!*
Ngay khi tờ giấy Dó ghi chữ “Tĩnh” rơi vào đống lửa, Sở Phong đang ngồi nhóm bếp bỗng cảm thấy da đầu mình tê dại đi một trận kinh hoàng.
Dưới đáy bếp lò, ngọn lửa vốn dĩ đang cháy bập bùng bỗng nhiên biến thành một màu hoàng kim rực rỡ, nhưng điều kỳ lạ là nó không hề tỏa ra bất kỳ luồng nhiệt lượng thiêu đốt nào. Ngược lại, một luồng quy tắc “Tĩnh” vô hình tràn ngập khắp gian bếp, khóa chặt toàn bộ hỏa độc và tạp chất của củi khô, khiến ngọn lửa cháy êm đềm, ổn định đến mức hoàn mỹ. Luồng đạo vận chí dương ấm áp từ bếp lò tỏa ra, nhẹ nhàng gột rửa cơ thể của Sở Phong và Lục Thanh Tuyết, giúp tâm cảnh của họ trở nên thanh tĩnh, không một gợn sóng.
Sở Phong run rẩy nhìn ngọn lửa hoàng kim dưới đáy nồi, hai đầu gối lại có xu hướng muốn khuỵu xuống đất.
*Sư phụ… dùng bức chữ trấn áp thiên địa để… làm mồi nhóm bếp?*
*Đây là thủ pháp dung hợp âm dương, dùng quy tắc ‘Tĩnh’ để chế ngự hỏa độc vĩ đại nhất kỷ nguyên! Chỉ có Thần Minh tối cổ mới có thể thản nhiên đem quy tắc thiên địa ra đun nước nấu cháo như thế này!*
Sở Phong nuốt nước bọt một cái thật mạnh, thầm truyền âm cho Lục Thanh Tuyết với giọng điệu run rẩy: *Sư tỷ… tỷ thấy chưa? Sư phụ đúng là thần thông quảng đại, không gì không thể làm được! Một cái phẩy tay biến quy tắc thành củi đốt, chúng ta… thực sự phải học hỏi nhiều hơn nữa mới mong hiểu được một phần vạn cảnh giới của người!*
Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, ánh mắt nàng nhìn về phía gian nhà tranh tràn đầy vẻ cung kính và kiên định chưa từng có.
***
Trong khi bầu không khí trên đỉnh Hải Vân Phong vẫn đang trôi qua một cách thanh đạm, ấm áp và đầy rẫy những màn “tự bổ não” kinh điển của hai đệ tử, thì ở một nơi khác cách đó vạn dặm — khu vực giới tu tiên phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu — lại đang trải qua một cơn địa chấn kinh hoàng chưa từng có trong lịch sử vạn năm qua.
Tại Tuyết Sơn Thần Điện, tổng đàn của Tuyết Sơn Tông — một trong những đại tông môn siêu cấp đứng đầu phương Bắc — bầu không khí lúc này ngột ngạt và lạnh lẽo đến mức đóng băng.
Trong đại điện rộng lớn được xây dựng hoàn toàn từ những khối băng vạn năm xanh ngắt, hơn ba mươi vị trưởng lão cao tầng của Tuyết Sơn Tông đang ngồi xếp bằng trên những chiếc bồ đoàn bằng tuyết cốt. Thế nhưng, không một ai trong số họ có tư thế tiên phong đạo cốt thường ngày. Gương mặt của tất cả mọi người, từ các trưởng lão Chấp Pháp Điện cho đến các vị hộ pháp đại năng, đều xám ngoét như tro tàn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán rồi lập tức đóng băng thành những hạt sương nhỏ dưới cái lạnh cắt da cắt thịt của đại điện.
Ở vị trí cao nhất, Tuyết Sơn Tông Chủ — một vị đại năng đã bước vào cảnh giới Chúc Đồng Cảnh đệ ngũ tầng từ ngàn năm trước, người vốn nổi tiếng với tâm cảnh lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm — lúc này đang run rẩy ngồi trên ghế băng hoàng kim. Đôi bàn tay lão nắm chặt lấy thành ghế đến mức các khớp xương kêu lên những tiếng “răng rắc” khô khốc, chiếc vương miện bằng băng tinh trên đầu cũng hơi lệch sang một bên do cơ thể lão không ngừng run rẩy.
Giữa đại điện, một mảnh vỡ của truyền tin ngọc giản đang lơ lửng giữa không trung, không ngừng phát ra những luồng ánh sáng đỏ rực rỡ dồn dập, kèm theo đó là giọng nói hoảng loạn, tuyệt vọng đến tột cùng của một vị mật báo trưởng lão gửi về từ chiến trường Hải Vân Phong:
“Tông chủ! Đại sự không ổn rồi! Tiên Minh… Tiên Minh phương Bắc hoàn toàn sụp đổ rồi! Mười vạn đại quân tu sĩ… chín chiếc phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ khổng lồ… tất cả… tất cả đều biến thành phàm nhân chỉ trong một tích tắc!”
“Chủ nhân Hải Vân Phong… vị Thượng Thần tối cổ kia… ngài ấy chỉ viết một chữ ‘Tĩnh’ trên tờ giấy Dó thô sơ rồi để gió thổi bay lên trời! Chữ viết vừa xuất hiện, thiên địa vạn dặm lập tức đóng băng! Ma Hoàng Thiên Thích thò bàn tay khổng lồ từ phương Nam lên cũng bị một luồng quy tắc từ chữ viết đập cho nổ tung ma thể, phun máu ma tháo chạy trối chết!”
“Minh Chủ Thiên Cơ Tử… ngài ấy bị phế sạch tu vi, phát điên hóa thành phàm nhân rồi chết già ngay chân núi! Trần Hộ Pháp đã dẫn dắt toàn bộ tàn quân tự phế tu vi, lập ra ‘Hội Phàm Nhân Tự Nguyện Quét Rác Hải Vân Phong’ để xin làm nô bộc cho Thượng Thần! Tông chủ! Mau đóng cửa phong sơn! Tuyệt đối không được đắc tội với Hải Vân Phong! Nếu không… Tuyết Sơn Tông chúng ta sẽ bị xóa sổ khỏi thế gian này vĩnh viễn!”
*Rắc!*
Âm thanh từ ngọc giản truyền tin đột ngột tắt lịm, mảnh ngọc giản vỡ vụn thành vô số hạt bụi sáng lấp lánh rồi rơi rụng xuống nền băng lạnh giá.
Sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy toàn bộ đại điện của Tuyết Sơn Tông. Không một ai dám thở mạnh, không một ai dám lên tiếng. Những lời báo cáo kinh hoàng vừa rồi tựa như một thanh búa tạ khổng lồ đập thẳng vào đạo tâm vạn năm của tất cả các vị đại năng có mặt tại đây, khiến thần hồn họ chấn động dữ dội, đan điền dường như cũng muốn rạn nứt vì sợ hãi.
Mười vạn tu sĩ Tiên Minh bị phế sạch tu vi chỉ bằng một chữ viết!
Minh Chủ Thiên Cơ Tử — vị đại năng Bán Bộ Tiên Đế đứng đầu phương Bắc — chết già trong tuyệt vọng, hóa thành cát bụi dưới chân núi Hải Vân Phong!
Đến cả Ma Hoàng Thiên Thích mạnh mẽ vô song từ thời Thái Cổ cũng bị đánh cho phun máu ma chạy trối chết!
Đây là loại sức mạnh nghịch thiên gì thế này? Đây rõ ràng là sức mạnh của quy tắc sáng thế, là ý chí của một vị Thượng Thần tồn tại trước cả khi Hỗn Độn phân chia, Hồng Hoang thành hình!
“Tông… Tông chủ…”
Một vị trưởng lão cao tuổi, râu tóc bạc phơ, run rẩy đứng dậy từ chiếc bồ đoàn. Giọng nói của lão lập cập, hai đầu gối va vào nhau lập cập phát ra tiếng kêu run rẩy: “Tin tức này… liệu có phải là thật không? Chỉ bằng một chữ viết… làm sao có thể dễ dàng phế bỏ mười vạn tu sĩ như vậy được? Có khi nào… có khi nào đây chỉ là một trò lừa bịp của hoàng triều Phong Châu nhằm uy hiếp các bộ lạc phương Bắc chúng ta?”
“Ngu xuẩn! Im miệng ngay cho ta!”
Tuyết Sơn Tông Chủ đột ngột đứng phắt dậy, gầm lên một tiếng đầy giận dữ, khuôn mặt lão vặn vẹo vì sợ hãi tột độ. Luồng ma áp từ cơ thể lão bộc phát ra, trực tiếp đánh sập một góc cột băng khổng lồ phía sau đại điện: “Hoàng triều Phong Châu lấy đâu ra thực lực đó? Thiên Cơ Tử là nhân vật thế nào, các ngươi còn không biết sao? Lão già đó mưu mô xảo quyệt, nắm giữ Thiên Cơ La Bàn vạn năm, vậy mà còn bị phản phệ nát vụn la bàn, chết không nhắm mắt dưới chân núi Hải Vân Phong! Ngay cả Trần Thiên Kiêu — kẻ kiêu ngạo tột cùng của Chấp Pháp Điện — cũng phải tự phế tu vi thành phàm nhân để quét rác cầu sinh lộ! Ngươi nghĩ tất cả bọn họ đều đang diễn kịch cho ngươi xem chắc?”
Vị trưởng lão kia bị mắng cho mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng sợ quỳ sụp xuống đất, không dám hé răng thêm một lời nào.
Tuyết Sơn Tông Chủ hít một hơi thật sâu, cố gắng nén luồng khí lạnh đang dâng trào trong lồng ngực. Lão đi qua đi lại trên bục hoàng kim, mồ hôi lạnh ướt sũng cả tấm áo bào thêu hoa văn tuyết trắng tinh xảo. Lão biết, Tuyết Sơn Tông lúc này đang đứng trước ranh giới sinh tử mỏng manh nhất từ trước đến nay. Chỉ cần một bước đi sai lầm, chỉ cần một đệ tử nào đó vô tình bay ngang qua địa giới Hải Vân Phong làm kinh động đến vị Thượng Thần tối cổ kia… thì ngọn núi Tuyết Sơn ngàn năm này sẽ lập tức biến thành tro bụi chỉ trong một cái chớp mắt.
“Truyền lệnh của ta!” Tuyết Sơn Tông Chủ đột ngột dừng bước, ánh mắt lão rực sáng lên một sự quyết đoán đầy hèn nhát nhưng vô cùng sáng suốt. “Kể từ ngày hôm nay, Tuyết Sơn Tông chính thức đóng cửa phong sơn! Kích hoạt toàn bộ các trận pháp ẩn nấp cổ xưa, tắt hết tất cả các hộ tông đại trận rực rỡ hào quang đi!”
“Tông chủ? Tắt hộ tông đại trận?” Một vị trưởng lão khác kinh ngạc thốt lên. “Nếu tắt đại trận phòng ngự, ngộ nhỡ có kẻ thù hoặc ma vật phương Nam tấn công thì làm sao?”
“Ngươi đúng là đồ đầu heo!” Tuyết Sơn Tông Chủ điên cuồng mắng mỏ, giơ tay tát bay chiếc vương miện của vị trưởng lão kia. “Cái hộ tông đại trận rực sáng hào quang vạn dặm đó của chúng ta, trong mắt vị Thượng Thần trên Hải Vân Phong kia… có khác gì một cái bia ngắm bắn sáng rực không? Ngài ấy chỉ cần ngứa mắt, phẩy nhẹ chiếc quạt nan một cái là cả ngọn núi này sẽ bốc hơi sạch sẽ! Tắt hết đi cho ta! Biến toàn bộ ngọn núi này thành một ngọn núi tuyết bình thường nhất, không có một chút dao động linh lực nào!”
“Còn nữa! Ra lệnh cho tất cả các đệ tử nội môn lẫn ngoại môn, kể cả các trưởng lão bế quan vạn năm… tất cả đều phải thu hồi phi kiếm, cấm tuyệt đối việc ngự khí phi hành trên không trung! Ai dám bay lượn trong phạm vi mười vạn dặm xung quanh Hải Vân Phong, lập tức trục xuất khỏi tông môn, lột sạch da mặt, phế bỏ tu vi rồi vứt xác xuống thung lũng cho thú dữ ăn!”
“Tất cả mọi người từ hôm nay… phải ăn mặc giản dị bằng vải thô, cuốc đất, trồng rau, nuôi cá, giả làm phàm nhân hết cho ta! Khi đi lại dưới chân núi phải đi bộ, khúm núm khép nép, gặp bất kỳ ai mặc áo vải thô đi guốc gỗ cũng phải quỳ sụp xuống dập đầu xưng hô là Thượng Tiên! Đã rõ chưa?”
Toàn bộ các vị trưởng lão trong đại điện đồng loạt rùng mình một cái, vội vàng dập đầu lia lịa trên nền băng lạnh giá, đồng thanh hô lớn:
“Đệ tử tuân mệnh! Tông chủ anh minh!”
Cảnh tượng tương tự lúc này cũng đang diễn ra tại khắp các đại tông môn siêu cấp khác ở phương Bắc Âu Lạc Thần Châu.
Tại Thiên Lôi Môn — nơi các tu sĩ chuyên tu luyện lôi pháp cuồng bạo, nổi tiếng với tính cách nóng nảy, hiếu chiến tột cùng — lúc này Tông chủ Thiên Lôi Môn đang điên cuồng dùng xẻng sắt tự tay đập vỡ chiếc trống đồng lôi điện gia truyền vạn năm của tông môn.
“Đập! Đập hết cho ta!” Tông chủ Thiên Lôi Môn vừa thở hồng hộc vừa ra sức đập phá, khuôn mặt đỏ gay vì hoảng sợ. “Hùng Bưu mang sắc lệnh đồng đỏ của hoàng gia đến Hải Vân Phong gõ trống làm ồn, kết quả bị Thượng Thần tước đoạt sạch sẽ Nhân Hoàng khí, tu vi rớt thảm hại xuống Khải Huyết Cảnh tầng thứ nhất, sắc lệnh biến thành miếng đồng rỉ sét kê chân bàn! Bộ lạc Vũ Ninh gõ trống lôi hỏa bị Sở sứ giả dùng chảo đen đập nát vụn mười chiếc trống đồng cổ đại! Thiên Lôi Môn chúng ta suốt ngày gõ trống đánh sấm đùng đoàng… ngộ nhỡ làm phiền đàn gà con của Thượng Thần ngủ trưa, ngài ấy lại ho nhẹ một tiếng thổi bay cả cái tông môn này ra ngoài vũ trụ thì sao?”
“Từ hôm nay, cấm đệ tử gõ trống! Cấm luyện lôi pháp tạo ra tiếng nổ! Ai dám làm phát ra tiếng động lớn hơn tiếng muỗi kêu… ta sẽ tự tay bóp nát đan điền của kẻ đó!”
Tại Cực Âm Giáo — một thế lực hắc ám chuyên luyện chế ma công và độc dược — Giáo chủ Cực Âm Giáo đang run rẩy dẫn đầu hàng vạn đệ tử mang toàn bộ Cửu Thiên Độc Hũ và các loại độc dược vạn năm ra đổ sạch xuống hố phân chuồng phía sau núi.
“Đổ! Đổ hết đi!” Giáo chủ Cực Âm Giáo vừa khóc ròng vừa thúc giục đệ tử. “Ba vị trưởng lão Chấp Pháp Điện mang Cửu Thiên Độc Hũ xuống Hải Vân Phong định đầu độc nguồn nước, kết quả Thượng Thần chỉ ho nhẹ một tiếng do ngứa cổ họng… liền khiến dòng độc dịch bốc hơi sạch sẽ, độc hũ nổ tung, thổi bay ba vị trưởng lão ra tận rìa vũ trụ không rõ tung tích! Độc dược của chúng ta trong mắt ngài ấy… chỉ là thứ rác rưởi không đáng một xu! Giữ lại mấy cái thứ độc hại này chỉ tổ rước họa vào thân! Từ nay về sau, Cực Âm Giáo chúng ta đổi tên thành ‘Cực Âm Hợp Tác Xã Trồng Cải Ngọt’, tất cả đệ tử đi bón phân trồng rau hết cho ta!”
Chỉ trong vòng một ngày ngắn ngủi, toàn bộ giới tu tiên phương Bắc của Âu Lạc Thần Châu bỗng nhiên rơi vào một trạng thái kỳ lạ chưa từng có trong lịch sử.
Các đại phi thuyền chiến đấu bằng đồng đỏ oai phong lẫm liệt biến mất hoàn toàn trên bầu trời. Các luồng ánh sáng ngự kiếm phi hành rực rỡ của các thiên tài tu tiên cũng không còn xuất hiện. Hộ tông đại trận của các đại tông môn tắt lịm, biến những ngọn núi thiêng rực rỡ hào quang thành những ngọn núi hoang vu hẻo lánh tầm thường nhất.
Hàng vạn đại năng tu tiên, những kẻ vốn dĩ cao cao tại thượng coi chúng sinh như kiến cỏ, lúc này lại mặc trên người những bộ y phục bằng vải thô thô sơ, tay cầm cuốc sắt gậy tre, lững thững đi bộ trên đất cát, cặm cụi trồng rau nuôi gà với vẻ mặt vô cùng thành kính và cẩn trọng. Cả phương Bắc bỗng nhiên trở nên yên tĩnh đến mức đáng sợ, không một tiếng trống lôi, không một tiếng gầm rú của dị thú, tất cả đều đang cố gắng thể hiện một bộ dạng “phàm nhân vô hại” nhất có thể để cầu mong sự tha thứ và không làm kinh động đến vị tồn tại tối cổ trên đỉnh Hải Vân Phong.
Sự thật về chữ “Tĩnh” của Diệp Phi… đã thực sự mang lại một sự “tĩnh lặng” tuyệt đối cho toàn bộ giới tu tiên phương Bắc Âu Lạc Thần Châu theo một cách dở khóc dở cười nhất.
***
Quay trở lại đỉnh Hải Vân Phong, ánh nắng buổi sớm đã bắt đầu ấm áp hơn.
Diệp Phi sau khi ăn xong bát cháo hành gừng ấm nóng do Lục Thanh Tuyết chuẩn bị, tinh thần sảng khoái vô cùng. Hắn lững thững bước ra sân sau, cầm theo chiếc sọt tre đựng đầy phân gà khô đã được trộn lẫn với một ít mạt đồng rỉ sét mà Sở Phong quét dọn hôm qua dưới chân núi.
Nhìn vườn rau cải ngọt sau nhà tranh xanh mơn mởn, từng chiếc lá cải to bằng bàn tay rực sáng lên những đường gân xanh lục nhạt tinh xảo, Diệp Phi không khỏi nở một nụ cười đầy thỏa mãn.
“Ừm… đúng là phân gà trộn mạt đồng rỉ sét bón rau tốt thật.” Diệp Phi lẩm bẩm, vừa rải phân gà xuống gốc rau vừa gật gù đắc ý. “Cái miếng đồng rỉ sét của chú em hoàng bào hôm qua mang đến, mài ra đem trộn bón rau thế này mà cải lại mọc nhanh thế không biết. Đúng là phương pháp dân gian phàm nhân bao giờ cũng hiệu quả nhất.”
Hắn hoàn toàn không biết rằng, cái “mạt đồng rỉ sét” mà hắn đang thản nhiên rải xuống đất kia… thực chất là những mảnh vỡ chứa đựng mười phần Nhân Hoàng khí tối cao của hoàng gia Phong Châu Thần Đô và quy tắc tước đoạt của Loa Thành Trận Địa! Những viên phân gà khô kia lại chứa đựng đạo vận hỗn độn của đàn Kim Ô Thái Cổ trong chuồng gà!
Hai thứ thần vật nghịch thiên kết hợp lại, được tưới bằng dòng nước giếng cổ chứa quy tắc Thái Sơ từ nước ngâm chân của hắn, đã khiến vườn rau cải ngọt biến thành một vườn Chí Tôn Tiên Thảo mười vạn năm rực rỡ hào quang đạo vận. Mỗi một lá cải ngọt lúc này đều chứa đựng một trăm năm kiếm ý chí dương và quy tắc sinh mệnh mộc hệ tinh thuần cực hạn, có thể giúp một phàm nhân lập tức tẩy tủy phạt cốt, ngộ đạo phi thiên chỉ trong một cái chớp mắt.
Dưới thềm đá ngoài sân, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc đang nằm gác mõm lên đống phân gà ở góc chuồng, đôi mắt đỏ ngầu lén lút nhìn chằm chằm vào những cây cải ngọt mơn mởn đang rực sáng đạo vận mộc hệ trong vườn rau. Nó nuốt nước bọt một cái thật mạnh, cái đuôi ngắn ngủn khẽ vẫy vẫy đầy thèm thuồng.
*Sư phụ ơi là sư phụ… người đúng là phá gia chi tử vĩ đại nhất thiên hà này mà!*
Tiểu Hắc thầm khóc ròng trong lòng. *Đem Nhân Hoàng khí tối cao kết hợp đạo vận Kim Ô để bón cho rau cải ngọt… Cái thứ rau cải này ăn vào… đến cả Thôn Thiên Ma Lang thời Thái Cổ như ta còn phải thèm nhỏ dãi! Tối nay ta nhất định phải lén mò ra vườn rau, ăn vụng vài cây cải ngọt mới được! Không thể để hai đứa đệ tử ngốc nghếch kia độc chiếm món thần vật ngộ đạo cấp Chí Tôn này được!*
Nghĩ đến đây, Tiểu Hắc khẽ ngáp một cái thật dài khinh bỉ sự tự bổ não của hai đệ tử, rồi lại khép mắt tiếp tục giả vờ ngủ ngon lành dưới ánh nắng ấm áp của Hải Vân Phong, tận hưởng cuộc sống điền viên yên bình dường như sẽ còn kéo dài vạn vạn năm…