Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 8: Xuống núi tìm trà
Bách Lý Vân cảm thấy nhân sinh của mình giống như một bàn cờ thế, mà bản thân hắn chính là con tốt thí tội nghiệp nhất hệ mặt trời.
Nằm bẹp dí trong bụi cây dại bám đầy tuyết lạnh dưới chân núi Hải Vân Phong, hắn cố gắng thu nhỏ thân hình rách nưới của mình lại hết mức có thể, thở nhẹ đến mức không dám để phát ra tiếng động. Kinh mạch trong người hắn lúc này đang kêu gào thảm thiết, tu vi Chúc Đồng Cảnh tầng thứ tư trượt dài không phanh xuống tầng thứ nhất, giống như một cái xe tuột dốc không phanh. Hắn đau đớn, hắn uất ức, nhưng trên hết là hắn sợ.
Sợ đến mức da gà nổi lên từng cục to như hạt ngô.
“Uỳnh! Uỳnh!”
Tiếng chín con giao long khổng lồ rống lên rách cả tầng mây, móng vuốt sắc lẹm của chúng cào vào hư không tạo ra những vệt lửa hoàng kim rực rỡ. Cỗ xe rồng của Thần Tử Cổ Vô Song lướt qua đỉnh đầu Bách Lý Vân, mang theo một luồng uy áp bá đạo vô song, quét qua mặt đất khiến những thân cây cổ thụ xung quanh gãy răng rắc.
“Lũ điên… Đúng là một lũ điên có chứng chỉ!” Bách Lý Vân thầm rủa xả trong lòng, nước mắt chực trào ra. “Hàn Thiết trưởng lão vừa mới bốc hơi không một dấu vết, các ngươi không lo chạy trốn đi, lại còn kéo cả một tập đoàn đa cấp hoàng kim thế này đến đây để diễu hành? Các ngươi tưởng chín con thằn lằn phun lửa đó có thể dọa được con chó mực gặm xương trên kia sao?”
Hắn nhớ lại ánh mắt hờ hững của chú chó đen Tiểu Hắc mà hắn nhìn thấy qua thần thức lúc trước. Đó là Thôn Thiên Ma Lang! Là thực thể có thể nuốt chửng cả một tinh hệ như nuốt một viên kẹo mút! Vậy mà Thần Tử Cổ Vô Song lại đang nghênh ngang ngồi trên xe rồng, đầu đội mũ miện hoàng kim, xung quanh người lập lòe dị tượng Thái Âm rực rỡ như thể sợ thế giới này không biết mình giàu.
“Hừ, một đám tôm tép phương Bắc, dám ở chỗ này giả thần giả quỷ!”
Một giọng nói trầm đục, đầy kiêu ngạo vang lên từ phía trên. Đó là Triệu Bá, một vị phó tướng hộ vệ của Cổ Vô Song, tu vi đã đạt tới Chúc Đồng Cảnh tầng thứ tám. Gã cưỡi trên một con thiết dực điêu khổng lồ, quét mắt nhìn xuống chân núi Hải Vân Phong đầy khinh bỉ.
Triệu Bá đột nhiên nhướng mày, phát hiện ra luồng khí tức yếu ớt của Bách Lý Vân đang trốn trong bụi cỏ. Gã khẽ phẩy tay, một luồng kình phong hóa thành bàn tay khổng lồ, trực tiếp túm cổ Bách Lý Vân nhấc bổng lên không trung.
“Kẻ nào lén lút ở đây? Nói! Ngươi có thấy Hàn Thiết trưởng lão của Thái Âm Thần Giáo ta đi qua đây không?” Triệu Bá quát lớn, luồng sóng âm chấn cho tai Bách Lý Vân chảy cả máu tươi.
Bách Lý Vân bị bóp cổ đến mức mặt mũi tím tái, hắn run rẩy chỉ tay lên đỉnh núi mây mù bao phủ, lắp bắp: “Triệu… Triệu đại nhân… Nghe ta khuyên một câu… Mau quay xe đi! Trên núi… trên núi có đại khủng bố! Hàn Thiết trưởng lão… đã hóa thành bụi phấn rồi!”
“Càn rỡ!” Triệu Bá cười lạnh một tiếng, trực tiếp quăng mạnh Bách Lý Vân xuống đất như quăng một đống giẻ rách. “Hàn Thiết trưởng lão là cao thủ Chúc Đồng Cảnh, thân thể cứng như đồng thau, đao thương bất nhập. Trên ngọn núi phàm nhân rách nát này làm gì có ai đủ sức tổn thương đến một sợi tóc của ngài ấy? Chắc chắn là ngươi đang nói nhảm để che giấu bí bảo!”
Trên xe rồng, Cổ Vô Song thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn Bách Lý Vân một cái. Đối với một Thần Tử cao cao tại thượng như hắn, một tu sĩ phế sài bị rơi rụng tu vi chỉ là một hạt bụi bên đường. Hắn nhàn nhạt mở miệng, giọng nói lạnh lùng truyền khắp vạn dặm:
“Bao vây Hải Vân Phong. Nếu trong vòng ba tiếng nữa không có kẻ nào ra giải thích về sự mất tích của Hàn Thiết, ta sẽ san phẳng ngọn núi này thành bình địa.”
“Rõ!”
Hàng trăm tu sĩ hoàng kim đồng thanh hô lớn, khí thế sát phạt ngút trời.
Bách Lý Vân nằm dưới đất, chỉ biết nhắm mắt cầu nguyện cho linh hồn của đám người này sớm được siêu thoát. Hắn thầm nghĩ, để xem lát nữa các ngươi làm thế nào để sống sót trước một cái gạt tay của vị “Thần Minh tối cổ” kia.
***
Trong khi dưới chân núi đang sát khí đằng đằng, trống trận định hướng sẵn sàng thổi bay cả một góc trời, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, bầu không khí lại… hoàn toàn ở một hệ bản đồ khác.
“Oáp…”
Diệp Phi lười biếng ngáp một cái dài, gãi gãi cái lưng hơi mỏi rồi ngồi dậy khỏi chiếc giường tre. Hắn khẽ nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Thời tiết dạo này thật kỳ lạ, vừa rồi rõ ràng là bão tuyết cuồn cuộn, thế mà bây giờ mây đen lại kéo đến đen kịt một góc trời phía đông, thỉnh thoảng còn có mấy vệt sáng vàng kim lập lòe như đèn LED của mấy quán karaoke dưới xuôi.
“Lũ nhà giàu dạo này rảnh rỗi thật, ban ngày ban mặt cũng bày đặt bắn pháo hoa, làm mình mất cả giấc ngủ trưa ngon lành,” Diệp Phi lẩm bẩm, bước chân trần xuống đất.
Hắn đi ra gian nhà ngoài, nhìn thấy Sở Phong đang ngồi xổm cạnh bể nước, hai tay cầm miếng giẻ lau, điên cuồng chà xát chiếc chảo đen rỉ sét. Thằng nhóc này mặt mũi đỏ gay, mồ hôi nhễ nhại, nhưng ánh mắt lại sáng quắc như đèn pha ô tô, miệng thì không ngừng lẩm bẩm cái gì đó về “Hỗn Độn vạn vật”, “tuần hoàn khép kín”.
Diệp Phi không khỏi thở dài thườn thượt. Đúng là đau đầu mà. Nhặt được hai đứa đệ tử thì cả hai đứa đều có vấn đề về thần kinh. Con bé Thanh Tuyết thì suốt ngày ôm thanh kiếm đồ chơi bằng gỗ đẽo vụng rồi đứng im như tượng đá ngoài hiên. Còn thằng nhóc Sở Phong này thì từ khi được hắn cho cái chảo đen để nấu ăn, nó liền coi cái chảo đó như bảo vật gia truyền, lau chùi đến mức sắp mòn cả lớp sắt rỉ.
“Sở Phong à,” Diệp Phi lên tiếng, giọng nói tràn đầy vẻ bất lực của một người cha già gánh còng lưng gia đình.
Sở Phong giật nảy mình, vội vàng ôm khư khư chiếc chảo đen vào lòng, dập đầu rầm một cái xuống đất: “Sư phụ! Đệ tử đang tẩy rửa thần khí, tuyệt đối không dám lười biếng một giây nào! Xin sư phụ kiểm tra!”
Diệp Phi đỡ trán: “Thôi bớt bớt lại giùm ta cái. Cái chảo đó ta rèn bằng sắt vụn mua ở chợ phế liệu, ngươi có lau đến sang năm thì nó cũng không biến thành chảo chống dính Sunhouse được đâu. Đi kiếm cho ta chút nước ấm đi.”
Lúc này, Lục Thanh Tuyết cũng từ ngoài sân bước vào. Nàng mặc một bộ bạch y giản dị, bên hông dắt thanh kiếm gỗ, dung mạo thanh cao lạnh lùng như đóa hoa sen tuyết, nhưng vừa nhìn thấy Diệp Phi, ánh mắt nàng lập tức tràn ngập sự kính cẩn và sùng bái cuồng nhiệt.
“Sư tôn, người đã tỉnh giấc.” Lục Thanh Tuyết khẽ cúi đầu hành lễ.
Diệp Phi nhìn con bé đại đệ tử xinh đẹp nhưng đầu óc cũng “hơi có vấn đề” này, thở dài nói: “Thanh Tuyết này, ta vừa mới kiểm tra lại hũ trà trong bếp. Ôi trời đất ơi, cái hũ đất nung của lão Vương bán gốm đúng là đồ dỏm, nắp đậy không chặt làm trà bên trong bị ẩm mốc hết cả rồi. Pha ra nước cứ nhạt thếch như nước lã.”
Thực chất, hũ trà của Diệp Phi toàn là những lá trà dại hắn tự hái trên núi. Nhưng đối với Lục Thanh Tuyết và Sở Phong, mỗi lần Diệp Phi pha trà, đạo vận Thái Sơ tỏa ra đều khiến bọn họ được tẩy kinh phạt tủy, tu vi tăng tiến vù vù.
Lục Thanh Tuyết nghe vậy, trong lòng lập tức chấn động mạnh.
“Sư tôn nói trà bị ẩm mốc? Không thể nào! Đó rõ ràng là Ngộ Đạo Trà chứa đựng quy tắc hỗn độn! Sư tôn nói như vậy, chắc chắn là ngài đang ám chỉ rằng tâm cảnh của chúng ta dạo này quá mức xốc nổi, đạo tâm bị vẩn đục, giống như lá trà bị ẩm mốc kia!” Lục Thanh Tuyết tự “bổ não” một cách điên cuồng, sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm túc.
Nàng lập tức quỳ sụp xuống, thành kính nói: “Sư tôn tội lỗi của đồ nhi đáng muôn chết! Là do đồ nhi tu hành chưa tới nơi tới chốn, để hồng trần tạp niệm làm ảnh hưởng đến sự thanh tịnh của ngọn núi! Đồ nhi nguyện ý xuống núi tìm kiếm nguồn trà mới tốt nhất cho người!”
Diệp Phi ngơ ngác nhìn nàng. Hắn chỉ đơn giản là muốn uống một ngụm trà lài hay trà ô long gì đó cho đỡ nhạt mồm nhạt miệng sau khi ngủ dậy thôi mà? Sao con bé này lại nghiêm trọng hóa vấn đề lên thế? Lại còn đòi “tội chết” với chả “muôn chết”?
“Ấy, đứng lên đi con bé này,” Diệp Phi bất đắc dĩ xua tay. “Mấy chuyện cỏn con này có gì mà tội với nợ. Ta thấy dạo này ngươi cứ rú rú trên núi quét tuyết cũng chán. Hay là thế này, ngươi xuống núi một chuyến đi. Ta nghe nói ở vùng ven biển phía đông, cách đây không xa lắm, có mấy phiên chợ của ngư dân. Ở đó chắc có bán mấy loại trà mộc mạc, giá cả lại phải chăng.”
Nói rồi, Diệp Phi thọc tay vào túi áo vải thô rách nát, mò mẫm một hồi rồi lôi ra ba đồng tiền xu bằng đồng rỉ sét xanh loang lổ. Đây là ba đồng xu hắn nhặt được lúc đào móng nhà ngày xưa, trông cũ kỹ đến mức ném ra đường chắc cũng chẳng ai thèm nhặt.
“Cầm lấy ba đồng xu này mà mua trà,” Diệp Phi nhét ba đồng xu vào tay Lục Thanh Tuyết, ân cần dặn dò: “Nhớ kỹ, đừng có mua mấy loại trà đóng hộp hào nhoáng của mấy tay buôn lậu gạt người nhé. Cứ tìm loại trà dại do chính tay ngư dân hái trên mấy vách đá ven biển ấy, loại đó mới nguyên chất và rẻ. Tiết kiệm được đồng nào hay đồng nấy, dạo này nhà mình nuôi thêm thằng nhóc Sở Phong ăn như mỏ khoét, kinh tế eo hẹp lắm.”
Lục Thanh Tuyết run rẩy đón lấy ba đồng xu đồng rỉ sét từ tay Diệp Phi.
Ngay khi ba đồng xu vừa chạm vào lòng bàn tay nàng, một luồng khí tức cổ xưa, nặng nề như cả một phương thiên địa đột ngột ập vào thần thức của nàng. Khí vận của ba đồng xu này hóa thành ba luồng thần quang hoàng kim khổng lồ ẩn hiện trong hư không: Thiên, Địa, Nhân!
“Đây… Đây không phải là tiền xu phàm nhân!” Lục Thanh Tuyết suýt chút nữa thì kinh hãi thốt lên thành tiếng. “Đây rõ ràng là Tam Tài Chí Tôn Bảo Tiền trong truyền thuyết Thái Cổ! Một đồng xu có thể định đoạt khí vận của cả một hoàng triều, ba đồng xu hợp lại chính là có thể nghịch thiên cải mệnh, tước đoạt thiên cơ! Sư tôn vậy mà lại tùy tiện đưa cho mình để… đi mua trà dại?!”
Nàng ngẩng đầu lên nhìn Diệp Phi, chỉ thấy khuôn mặt hắn vẫn tràn ngập vẻ lo lắng về tài chính gia đình, hoàn toàn là biểu cảm của một người nông dân nghèo khổ đang phải chắt bóp từng đồng lẻ.
“Độ lượng của sư tôn… quả thực đã vượt qua cả giới hạn của chư thiên vạn giới,” Lục Thanh Tuyết nghẹn ngào, hốc mắt đỏ lên vì cảm động. “Ngài rõ ràng biết dưới chân núi đang có quân đội của Thái Âm Thần Giáo vây hãm, ngài đưa cho mình ba đồng chí tôn bảo tiền này là để mình có đủ sức mạnh trấn áp khí vận của bọn chúng, đồng thời mượn cớ đi mua trà để cho mình một cơ hội xuống núi rèn luyện đạo tâm!”
“Đồ nhi… tuân mệnh!” Lục Thanh Tuyết cẩn thận cất ba đồng bảo tiền vào sát ngực, dập đầu ba cái thật mạnh. “Đồ nhi nhất định sẽ mang loại trà tốt nhất về cho sư tôn!”
“Ừ, đi đi, đi sớm về sớm,” Diệp Phi vẫy vẫy tay, sau đó quay sang gõ đầu Sở Phong một cái: “Còn thằng nhóc này, nhìn cái gì mà nhìn? Mau đi xách nước về đây cho ta nấu cơm! Cái chảo sạch rồi thì lo mà nhóm bếp đi!”
“Dạ! Đệ tử tuân lệnh!” Sở Phong rạng rỡ hẳn lên, ôm cái chảo đen chạy thoăn thoắt ra sau nhà gánh nước.
Diệp Phi lắc đầu ngao ngán, châm một mồi thuốc vào chiếc tẩu trúc, rít một hơi thật sâu rồi phả ra một làn khói trắng xóa. Làn khói nhàn nhạt bay ra ngoài hiên, lướt qua người chú chó Tiểu Hắc đang nằm gặm xương.
Tiểu Hắc khẽ hắt hơi một cái, ánh mắt nó nhìn theo bóng lưng của Lục Thanh Tuyết đang đi xuống núi, rồi lại nhìn làn khói thuốc đang từ từ bao phủ lấy ngôi nhà tranh, tạo thành một tầng phòng ngự tuyệt đối mà ngay cả Tiên Đế cũng đừng hòng nhìn thấu.
“Gâu…”
Tiểu Hắc sủa nhẹ một tiếng, thầm nghĩ: “Thần Tử Thái Âm Thần Giáo gì đó ơi, các ngươi xong đời rồi. Đại tỷ đầu xuống núi mang theo cả Tam Tài Bảo Tiền lẫn kiếm ý của chủ nhân, lát nữa các ngươi mà không quỳ xuống dập đầu xin làm cháu chắt thì ta đi bằng hai chân sau cho các ngươi xem!”
***
Tuyến truyện song song lúc này chuyển dịch từ đỉnh núi cao xuống đến vùng ranh giới chân núi Hải Vân Phong.
Đội quân hoàng kim của Thái Âm Thần Giáo đang dàn trận vô cùng hoành tráng. Chín con giao long kéo cỗ xe rồng của Cổ Vô Song không ngừng phun ra những luồng hỏa diễm màu vàng kim nóng rực, nung chảy cả lớp tuyết dày dưới đất thành nước bùn.
Cổ Vô Song ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên xe rồng, khí thế Thái Âm Chi Chiếu trên người hắn càng lúc càng mạnh mẽ, hóa thành một vầng trăng khuyết khổng lồ lơ lửng phía sau lưng, chiếu sáng rực cả một vùng thung lũng.
“Thần Tử đại nhân, có người từ trên núi đi xuống!” Triệu Bá đột nhiên lên tiếng, ánh mắt gã híp lại, lộ ra một tia dâm tà lẫn tàn nhẫn.
Cổ Vô Song chậm rãi mở mắt.
Từ trên con đường mòn nhỏ phủ đầy tuyết trắng của Hải Vân Phong, một bóng người mặc bạch y đang lững thững bước xuống. Nàng bước đi rất chậm, hai tay trống trơn, bên hông chỉ dắt một thanh kiếm gỗ thô sơ đến mức trẻ con ở nông thôn cũng không thèm chơi. Thế nhưng, mỗi bước chân của nàng đặt xuống, lớp tuyết xung quanh đều tự động rẽ ra hai bên, không hề bám một chút bụi trần nào lên gấu váy của nàng.
“Lục Thanh Tuyết!” Cổ Vô Song nhếch môi cười lạnh, ánh mắt khóa chặt vào dung mạo khuynh quốc khuynh thành của nàng. “Ngươi rốt cuộc cũng chịu chịu bước ra ngoài rồi sao? Hàn Thiết đâu? Hắn đi bắt ngươi, tại sao đến giờ vẫn chưa thấy trở về?”
Lục Thanh Tuyết dừng bước ở ranh giới chân núi. Nàng nhìn lướt qua cỗ xe rồng chín đầu và hàng trăm tu sĩ mặc giáp vàng xung quanh, ánh mắt lạnh lùng không một gợn sóng, cứ như thể đang nhìn một đám ruồi nhặng vo ve bên đường.
“Sư tôn muốn uống trà dại ven biển,” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt mở miệng, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió vang vọng khắp thung lũng. “Tránh đường.”
Chỉ có hai chữ ngắn gọn: “Tránh đường”.
Toàn bộ quân đội của Thái Âm Thần Giáo lập tức lặng ngắt như tờ, sau đó là những tiếng cười rộ lên đầy mỉa mai.
“Ha ha ha! Con ranh này bị điên rồi sao?” Triệu Bá cười lớn, chỉ tay vào mặt Lục Thanh Tuyết. “Ngươi tưởng ngươi là ai? Trước mặt ngươi là Thần Tử tối cao của Thái Âm Thần Giáo ta! Ngươi lại dám dùng thái độ đó để nói chuyện? Còn cái gì mà ‘Sư tôn muốn uống trà’? Vị ‘sư tôn phàm nhân’ của ngươi chắc đang trốn trong xó nhà tranh run rẩy khóc lóc rồi đúng không?”
Cổ Vô Song cũng khẽ lắc đầu, trong mắt hiện lên vẻ thất vọng: “Lục Thanh Tuyết, ta vốn tưởng ngươi là một thiên tài có chút cốt cách, không ngờ đầu óc lại ngu muội đến thế. Đi theo một tên phàm nhân ẩn dật, ngay cả đầu óc cũng bị lây bệnh phàm trần rồi sao? Hôm nay, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là khoảng cách giữa thần và kiến cỏ!”
“Kích hoạt Thái Âm Vạn Long Trận! Bắt sống nàng ta cho ta!” Cổ Vô Song lạnh lùng ra lệnh.
“Tuân mệnh!”
Triệu Bá gầm lên một tiếng, dẫn đầu mười tên cao thủ Chúc Đồng Cảnh lao thẳng về phía Lục Thanh Tuyết. Đồng thời, chín con giao long kéo xe cũng ngửa cổ rống dài, phun ra chín luồng hỏa diễm hoàng kim khổng lồ, đan chéo vào nhau tạo thành một tấm lưới lửa khổng lồ bao phủ vạn trượng thiên không, khóa chặt mọi đường lui của nàng.
Đứng trước thế trận hủy thiên diệt địa của đối phương, Lục Thanh Tuyết thậm chí còn không thèm rút thanh kiếm gỗ bên hông ra.
Nàng chỉ khẽ thở dài một tiếng, thầm nghĩ: “Sư tôn đã dặn, phải đi nhanh về nhanh để kịp pha trà chiều cho người. Mình không thể lãng phí thời gian ở đây được.”
Nàng thọc tay vào sát ngực, khẽ chạm vào một trong ba đồng bảo tiền rỉ sét mà Diệp Phi vừa đưa cho.
“Vút!”
Một luồng khí tức cổ xưa, man hoang đột ngột từ trong người Lục Thanh Tuyết bộc phát ra ngoài. Không có dị tượng kinh thiên động địa, không có tiếng nổ đùng đoàng, chỉ có một luồng gợn sóng vô hình vô chất, nhẹ nhàng lan tỏa ra xung quanh giống như một chiếc lá rụng rơi xuống mặt hồ yên ả.
Thế nhưng, ngay khi luồng gợn sóng này chạm vào tấm lưới lửa hoàng kim của chín con giao long, tấm lưới lửa đó… lập tức tắt ngúm một cách vô cùng quỷ dị, giống như một ngọn nến bị người ta dùng miệng thổi nhẹ một cái.
“Cái gì?!” Triệu Bá đang lao đến giữa chừng, hai mắt trợn tròn như hai quả nhãn, suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi của chính mình.
Chưa dừng lại ở đó, luồng gợn sóng tiếp tục lướt qua chín con giao long khổng lồ.
“Áo… gâu…”
Chín con giao long vốn đang uy phong lẫm liệt bỗng nhiên rùng mình một cái, ánh mắt hoàng kim của chúng trong một tích tắc lộ ra vẻ sợ hãi tột độ, cứ như thể vừa nhìn thấy tổ tiên của vạn thú thời Thái Cổ đang đứng trước mặt. Chúng đồng loạt cụp đuôi, bốn chân run lẩy bẩy, trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất tuyết, đầu rúc sâu vào trong cánh, không dám phát ra một tiếng động nào nữa.
Cỗ xe rồng hoàng kim mất đi lực kéo, lập tức nghiêng ngả rồi rầm một tiếng đổ sụp xuống mặt đất bùn lầy, khiến cho Thần Tử Cổ Vô Song đang ngồi kiêu ngạo trên đó suýt chút nữa thì ngã lộn cổ xuống đất.
“Cái… Cái thế trận gì thế này?!”
Toàn bộ các tu sĩ hộ vệ xung quanh đều đứng hình, hóa đá ngay tại chỗ. Một cái phẩy tay nhẹ nhàng, không thèm dùng đến linh lực, vậy mà lại trực tiếp phế bỏ toàn bộ sát chiêu của Thái Âm Thần Giáo, thậm chí còn khiến chín con giao long cấp cao phải quỳ lạy như chó con gặp chủ?
Lục Thanh Tuyết hoàn toàn ngó lơ đám người đang há hốc mồm kinh hoàng kia. Nàng bước qua cỗ xe rồng đang bị lật nghiêng, nhẹ nhàng đi lướt qua người Cổ Vô Song.
Khi đi ngang qua người hắn, nàng nhàn nhạt để lại một câu: “Đừng làm ồn dưới chân núi Hải Vân Phong nữa. Sư tôn ta thích sự yên tĩnh. Nếu còn để ta nghe thấy một tiếng động nào làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của người, thanh kiếm gỗ này của ta sẽ không chỉ dùng để quét tuyết đâu.”
Nói xong, bóng dáng bạch y của nàng khẽ nhúc nhích, hóa thành một luồng ánh sáng trắng lướt đi cực nhanh, trong nháy mắt đã biến mất ở cuối con đường mòn dẫn về hướng đông, hướng thẳng về phía Đông Hải Long Cung lãnh địa.
Để lại phía sau là một khoảng không gian im lặng đến mức đáng sợ.
Cổ Vô Song lồm cồm bò dậy từ cỗ xe rồng đổ nát, khuôn mặt tuấn mỹ vô song lúc này đã vặn vẹo đến mức dữ tợn, hàm răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng ken két.
“Lục… Thanh… Tuyết!” Cổ Vô Song rống lên một tiếng đầy giận dữ, vầng trăng khuyết phía sau lưng hắn nổ tung thành vạn mảnh ánh sáng bạc rực rỡ. “Ngươi dám sỉ nhục ta! Dám sỉ nhục Thái Âm Thần Giáo! Triệu Bá! Tập hợp toàn bộ lực lượng! Ta không cần biết ngọn núi này có cái gì, ta phải tự tay lột da rút xương con ranh đó!”
“Thần… Thần Tử đại nhân…” Triệu Bá lúc này lại đang run rẩy chỉ tay vào chín con giao long dưới đất. “Chín con giao long của chúng ta… chúng nó… chúng nó bị dọa đến mức tiểu tiện không tự chủ rồi… Không chịu đứng dậy nữa…”
Cổ Vô Song nhìn xuống, suýt chút nữa thì hộc máu ngay tại chỗ vì tức giận. Chín con thú cưỡi cấp cao mà hắn vô cùng tự hào, lúc này đang nằm rạp dưới đất, mắt trợn ngược, sùi bọt mép, hoàn toàn biến thành chín con giun đất vô dụng!
***
Tuyến truyện song song tiếp tục dịch chuyển đến bờ biển Đông Hải Thần Châu xa xôi.
Nơi đây là một vùng vịnh khổng lồ, nơi có hàng ngàn đảo đá nhô lên giữa làn nước biển xanh ngắt như những chiếc răng rồng khổng lồ bảo vệ đất liền. Trên bờ biển, những ngôi nhà sàn bằng gỗ gụ, lợp mái lá dừa nước san sát nhau, tạo thành một thương cảng vô cùng sầm uất và náo nhiệt.
Đây chính là Đông Hải Thương Cảng, vùng đất chịu sự quản lý trực tiếp của Đông Hải Long Cung (dòng dõi Lạc Long Quân). Tu sĩ ở đây đa phần đều xăm hình giao long hoặc sóng nước rực rỡ lên hai cánh tay để tăng cường sức mạnh hệ Thủy (Thủy Long Quyết).
Mùi muối biển mằn mặn hòa quyện với tiếng rao bán các loại hải sản kỳ dị: những con cua khổng lồ to bằng cái mâm rực rỡ ánh bạc, những rổ tôm hùm có râu dài phát ra linh quang, và cả những sạp hàng bán các loại san hô, vỏ sò chứa đựng linh lực thô sơ.
Lục Thanh Tuyết đi bộ dọc theo khu chợ ven biển sầm uất này. Dung mạo xinh đẹp tuyệt trần cùng khí chất lạnh lùng như băng tuyết của nàng lập tức thu hút vô số ánh nhìn của các tu sĩ và ngư dân xung quanh. Tuy nhiên, khi nhìn thấy thanh kiếm gỗ thô sơ dắt bên hông nàng, nhiều người lại lộ ra vẻ mặt chế giễu, cho rằng nàng chỉ là một nữ tu nghèo khổ từ vùng núi hẻo lánh nào đó xuống đây kiếm sống.
“Trà dại… Trà dại hái từ vách đá Đông Hải đây! Thơm ngon bổ dưỡng, chỉ có hai đồng xu một gói đây!”
Tiếng rao yếu ớt của một lão ngư dân già nua vang lên ở một góc khuất của khu chợ.
Lục Thanh Tuyết lập tức dừng bước, ánh mắt nàng sáng lên. Nàng đi đến trước sạp hàng nhỏ của lão ngư dân. Đó chỉ là một tấm vải thô trải dưới đất, bên trên bày vài gói trà được bọc bằng lá chuối khô vô cùng giản dị.
Nàng cúi xuống, khẽ ngửi thử mùi thơm tỏa ra từ gói trà.
“Mùi vị mộc mạc, không có một chút linh khí nhân tạo nào, hoàn toàn là hương thơm tự nhiên của sương sớm và muối biển…” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ, trong lòng vô cùng vui mừng. “Đúng rồi! Đây chính là loại trà dại mộc mạc nhất mà sư tôn muốn tìm! Không màu mè, không hào nhoáng, chứa đựng chân lý ‘phản phác quy chân’ tối cao!”
Nàng ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng hỏi lão ngư dân: “Lão nhân gia, trà này bán thế nào?”
Lão ngư dân nhìn thấy một cô gái xinh đẹp như tiên nữ giáng trần hỏi mua trà của mình thì lập tức lúng túng, vội vàng xua tay nói: “Ôi, tiên cô ơi, trà này của lão già chỉ là trà dại hái trên vách đá ven biển thôi, không có linh khí gì đâu, tu sĩ các người uống vào không có tác dụng tăng tu vi đâu ạ. Nếu tiên cô thích, lão chỉ lấy hai đồng xu phàm nhân một gói thôi.”
Lục Thanh Tuyết mỉm cười nhạt, lấy ra một đồng xu đồng rỉ sét từ trong túi áo mà Diệp Phi đã đưa cho nàng.
“Ta mua một gói. Đồng tiền này gửi lão,” Lục Thanh Tuyết đặt đồng xu vào bàn tay nhăn nheo của lão ngư dân.
Ngay khi đồng xu đồng rỉ sét vừa chạm vào tay lão ngư dân, một hiện tượng kỳ diệu đã xảy ra. Lão ngư dân vốn đang bị bệnh phong thấp hành hạ nhiều năm, lưng còng tóc bạc, bỗng nhiên cảm thấy một luồng khí ấm áp vô cùng dễ chịu từ lòng bàn tay truyền thẳng vào lục phủ ngũ tạng.
Cái lưng còng của lão lập tức thẳng tắp lên, những nếp nhăn trên mặt mờ đi trông thấy, mái tóc bạc phơ bỗng nhiên có những sợi đen nhánh mọc ra. Chỉ trong một tích tắc, lão ngư dân cứ như trẻ ra đến hai mươi tuổi, tinh thần phấn chấn vô cùng!
“Trời… Trời đất ơi! Chân của ta hết đau rồi! Mắt của ta cũng sáng rõ hơn rồi!” Lão ngư dân kinh hoàng kêu lên, quỳ sụp xuống dập đầu lạy Lục Thanh Tuyết: “Tiên cô hiển linh! Tiên cô cứu mạng lão già này rồi!”
Lục Thanh Tuyết khẽ lắc đầu, đỡ lão dậy: “Không phải ta, đây là món quà của sư tôn ta ban tặng cho lão.”
Nàng biết, đây chính là thần lực từ đồng xu Tam Tài Bảo Tiền của Diệp Phi. Đối với một phàm nhân, chỉ cần một chút tàn dư khí vận từ đồng xu đó cũng đủ để giúp họ cải tử hoàn sinh, kéo dài thọ mệnh trăm năm!
Thế nhưng, ngay khi Lục Thanh Tuyết vừa cầm gói trà bọc lá chuối khô định quay người rời đi, một giọng nói ngang tàn, phách lối đột ngột cắt ngang bầu không khí ấm áp.
“Đứng lại!”
Từ phía xa, một đám tu sĩ xăm trổ đầy mình, tay cầm vũ khí rầm rộ tiến đến. Dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, mặc y phục bằng da cá mập màu xanh lam sang trọng, trên cổ đeo một vòng chuỗi ngọc trai phát ra ánh sáng lam nhạt. Hắn ta có một đôi tai hơi nhọn, trên trán có hai cái u nhỏ nhô lên trông rất kỳ dị, ánh mắt đầy vẻ dâm tà và kiêu ngạo.
“Trương Hải đại ca! Chính là con ranh đó!” Một tên thủ hạ xăm trổ chỉ tay vào Lục Thanh Tuyết. “Nó vừa mới dùng một đồng tiền xu rách để gạt lão già này, chắc chắn là có tà thuật!”
Trương Hải, vốn là thiếu chủ của Hải Quy Tông (một tông môn phụ thuộc dưới trướng Đông Hải Long Cung), quét mắt nhìn Lục Thanh Tuyết từ đầu đến chân, nước dãi suýt chút nữa thì chảy ra ngoài vì thèm khát trước dung mạo tuyệt mỹ của nàng.
“Ồ, từ đâu đến một tiểu mỹ nhân băng giá thế này?” Trương Hải cười khẩy, bước lên trước, chặn đứng đường đi của Lục Thanh Tuyết. “Ngươi dám ở trên địa bàn của Hải Quy Tông ta dùng tà thuật lừa gạt ngư dân? Lại còn dám mua trà dại rách nát này? Có biết Đông Hải Thương Cảng này có quy tắc gì không?”
Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt nhìn hắn, trong mắt không có một chút cảm xúc nào: “Quy tắc gì?”
“Hừ! Bất kỳ ai giao dịch ở đây đều phải nộp thuế cho Hải Quy Tông chúng ta!” Trương Hải hất hàm, ra vẻ bá đạo. “Nhìn ngươi nghèo kiết xác thế này, chắc cũng chẳng có linh thạch để nộp thuế đâu đúng không? Thôi thế này đi, bổn thiếu chủ hôm nay tâm trạng tốt, ngươi chỉ cần đi theo ta về phủ đệ bồi ta uống vài chén rượu, ta sẽ miễn thuế cho ngươi, lại còn tặng cho ngươi mấy thỏi linh thạch thượng phẩm để tiêu xài, thế nào?”
Lão ngư dân già nua vừa được cứu sống thấy vậy, vội vàng bò đến che trước mặt Lục Thanh Tuyết, run rẩy van xin: “Trương thiếu chủ! Xin ngài bớt giận! Tiên cô đây là người tốt, ngài đừng làm khó dễ cô ấy…”
“Cút ra chỗ khác, đồ già không biết sống chết!”
Trương Hải tức giận, trực tiếp vung chân đá mạnh một cái vào người lão ngư dân.
“Bốp!”
Một tiếng động khô khốc vang lên.
Nhưng người bị đá bay đi không phải là lão ngư dân, mà chính là Trương Hải!
Hắn ta giống như một quả bóng da bị ai đó sút mạnh, bay thẳng ra phía sau hơn mười trượng, đập rầm vào một sạp hàng bán cá muối, khiến cho cá muối bay tứ tung, người ngợm dính đầy vảy cá dơ bẩn.
Lục Thanh Tuyết vẫn đứng nguyên tại chỗ, chân nàng thậm chí còn chưa hề di chuyển nửa bước. Chỉ có thanh kiếm gỗ dắt bên hông nàng là khẽ dao động một cái, tạo ra một luồng kiếm khí vô hình vô chất, trực tiếp đánh bay Trương Hải đi.
“Thiếu chủ!”
Đám thủ hạ xăm trổ của Hải Quy Tông kinh hoàng chạy đến đỡ Trương Hải dậy.
Trương Hải lồm cồm bò dậy khỏi đống cá muối, khuôn mặt lam nhạt lúc này đã đỏ gay vì nhục nhã và tức giận. Hắn ta chỉ tay vào Lục Thanh Tuyết, rống lên điên cuồng: “Con ranh chết tiệt! Ngươi dám ra tay với ta?! Có biết cha ta là ai không?! Cha ta chính là Tông chủ Hải Quy Tông, cao thủ Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong! Mau lên! Băm vằm con ranh này ra cho ta!”
“Giết!”
Hơn mười tên thủ hạ xăm trổ đồng loạt kích hoạt Thủy Long Quyết, trên cánh tay chúng hiện lên những hình xăm giao long rực sáng, ngưng tụ hơi nước xung quanh thành những thanh đao bằng nước sắc bén, điên cuồng lao về phía Lục Thanh Tuyết.
Lục Thanh Tuyết khẽ nhíu mày.
Nàng nhìn gói trà dại bọc lá chuối khô trong tay, rồi lại nhìn đám người đang lao đến.
“Sư tôn từng dạy, làm người phải biết tiết kiệm, không được lãng phí tài nguyên của đất trời,” Lục Thanh Tuyết thầm nghĩ. “Nhưng sư tôn cũng từng nói, đối với những loại ruồi nhặng hay làm phiền người khác, chỉ cần dùng một nhát chổi quét sạch là được.”
Nàng chậm rãi đặt gói trà dại lên vai lão ngư dân đang run rẩy bên cạnh, nhẹ nhàng nói: “Lão nhân gia, giữ hộ ta gói trà này một chút. Ta phải… quét dọn rác rưởi một lát.”
Nói xong, Lục Thanh Tuyết rốt cuộc cũng đặt tay lên chuôi thanh kiếm gỗ đẽo vụng bên hông.
“Keng…”
Một tiếng kiếm reo trong trẻo, thanh tao đột ngột vang lên, lấn át toàn bộ tiếng sóng biển rầm rì của Đông Hải.
Chỉ trong một tích tắc, toàn bộ thương cảng sầm uất bỗng nhiên lặng ngắt như tờ. Những tu sĩ có tu vi cao ở xung quanh đột ngột cảm thấy tim mình thắt lại, một luồng kiếm ý lạnh lẽo tột cùng, sắc bén đến mức có thể chém rách cả linh hồn bộc phát ra từ thanh kiếm gỗ thô sơ kia, khiến cho da thịt bọn họ đau nhói như bị ngàn vạn mũi kim châm vào.
“Đó… Đó là cái gì?!” Một vị lão quái vật đang ngồi uống rượu trong một tửu lâu gần đó kinh hoàng đứng bật dậy, chén rượu trong tay rơi xuống đất vỡ tan tành. “Kiếm ý của Vạn Cổ Nhân Đế?! Không thể nào! Trên đời này làm sao lại có một thanh kiếm gỗ chứa đựng kiếm ý khủng khiếp đến thế?!”
Lục Thanh Tuyết không thèm nhìn đám người Hải Quy Tông đang lao đến. Nàng chỉ khẽ vung kiếm gỗ lên, nhẹ nhàng chém ra một nhát về phía mặt biển Đông Hải rực nắng.
“Vút!”
Một vệt sáng trắng mảnh như sợi tơ trời bay ra từ mũi kiếm gỗ.
Nó đi qua đầu đám người Trương Hải, không hề làm tổn thương đến một sợi tóc của bọn chúng. Thế nhưng, vệt sáng trắng đó bay thẳng ra ngoài khơi xa vạn trượng, trực tiếp chém thẳng xuống mặt nước biển Đông Hải đang cuồn cuộn sóng dữ.
“Ầm… Ầm… Ầm…”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, rung chuyển cả một vùng trời đất.
Trước mặt hàng vạn tu sĩ và ngư dân đang đứng chết lặng ở thương cảng, mặt biển Đông Hải rộng lớn vô tận bỗng nhiên… bị chia làm đôi!
Một vệt rãnh sâu hoắm vạn trượng, kéo dài suốt hàng trăm dặm ra tận khơi xa xuất hiện giữa lòng biển cả, để lộ ra cả lớp cát bùn và những rặng san hô cổ xưa dưới đáy biển sâu. Nước biển ở hai bên vệt rãnh dựng đứng lên như hai bức tường khổng lồ cao hàng ngàn trượng, nhưng lại bị một lực lượng vô hình vô chất ép chặt, không thể đổ sụp xuống được!
Một kiếm chém đôi Đông Hải!
“Phịch… Phịch… Phịch…”
Hơn mười tên thủ hạ xăm trổ của Hải Quy Tông đồng loạt buông vũ khí, hai chân mềm nhũn ra, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, mặt cắt không còn một giọt máu.
Trương Hải lúc này đã hoàn toàn hóa đá, hai mắt trợn ngược lên, toàn thân run rẩy dữ dội như người bị động kinh. Hắn ta nhìn vệt rãnh khổng lồ chia đôi mặt biển ngoài kia, rồi lại nhìn thanh kiếm gỗ thô sơ trong tay Lục Thanh Tuyết, trong lòng chỉ còn lại một nỗi sợ hãi tột cùng, lấp đầy cả linh hồn.
Đây… Đây mà là một nữ tu nghèo khổ sao?!
Đây rõ ràng là một vị Nữ Đế sống bước ra từ thời kỳ Thái Cổ! Một kiếm chém đôi biển cả, lực lượng này ngay cả Đông Hải Long Vương cũng đừng hòng làm được! Vậy mà hắn ta lại dám trêu ghẹo nàng, dám đòi nộp thuế của nàng?!
“Ta… Ta sai rồi… Tiên cô tha mạng… Nữ Đế tha mạng…” Trương Hải điên cuồng dập đầu xuống đất tuyết, dập đầu đến mức trán chảy cả máu tươi, khóc lóc thảm thiết.
Lục Thanh Tuyết nhẹ nhàng tra kiếm gỗ vào bao.
Nàng đi đến trước mặt lão ngư dân, đón lấy gói trà dại bọc lá chuối khô, cẩn thận cất vào trong giỏ tre nhỏ mang theo sau lưng. Sau đó, nàng cúi xuống nhìn Trương Hải đang run rẩy dưới đất, nhàn nhạt nói:
“Trà này ta đã trả tiền mua đứt. Các ngươi còn có ý kiến gì không?”
“Không dám! Tuyệt đối không dám!” Trương Hải khóc ròng ròng, đầu lắc như điên. “Trà này là của tiên cô! Toàn bộ trà ở Đông Hải này đều là của tiên cô! Chỉ cần tiên cô thích, Hải Quy Tông chúng ta nguyện ý dâng nộp toàn bộ tài bảo…”
“Không cần,” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng ngắt lời. “Sư tôn ta chỉ thích trà dại mộc mạc. Những thứ tài bảo dơ bẩn của các ngươi, mang đến Hải Vân Phong chỉ làm bẩn mắt người mà thôi.”
Nói xong, nàng khẽ phẩy chiếc quạt nan rách (Nhân Quả Tiên Phiến) dắt bên hông một cái để xua đuổi mùi tanh tưởi của đống cá muối xung quanh.
Một luồng gió nhẹ thổi qua, toàn bộ chướng khí, độc tố và cả mùi hôi tanh của thương cảng trong một tích tắc biến mất sạch sẽ, trả lại một bầu không khí vô cùng trong lành và mát mẻ, thoang thoảng hương thơm của hoa lài thanh khiết.
Bóng dáng bạch y của Lục Thanh Tuyết khẽ nhúc nhích, hóa thành một luồng tiên quang trắng muốt, bay thẳng lên trời cao, hướng về phía ngọn núi thiêng Hải Vân Phong mà quay trở về.
Để lại phía sau là hàng vạn con người đang quỳ rạp dưới đất, thành kính hướng về hướng nàng biến mất mà dập đầu bái lạy như bái lạy một vị thần minh sống giáng trần.
Trận chiến chưa thực sự bắt đầu, nhưng danh tiếng của “Nữ Đế kiếm gỗ” đến từ Hải Vân Phong đã chính thức chấn động toàn bộ giới tu tiên Đông Hải Thần Châu từ ngày hôm nay!