Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 36: Diệp Phi câu cá

Cập nhật lúc: 2026-06-13 19:23:30 | Lượt xem: 8

“Ngươi có chắc đây chỉ là một cái gạt tàn bình thường không?”

“Câm miệng! Ngươi muốn cả Tiên Minh cùng chôn thây với đám Thái Âm Thần Giáo kia sao?!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu đang nhuộm chín cả một khoảng trời phương Nam. Những đám mây tím nhạt – tàn dư của luồng ma khí kinh thiên động địa do Cổ Thiên Thu mang tới lúc trước – vẫn còn vương vất trên các ngọn tre, bị gió chiều thổi qua liền vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ rồi tan biến vào hư không. Cảnh tượng thiên nhiên vừa tráng lệ vừa thê lương ấy phản chiếu rõ ràng tâm trạng hoảng hốt, rệu rã của những kẻ vừa may mắn nhặt lại được một mạng từ tay tử thần.

Lâm Khải, vị sứ giả kiêu ngạo của Tiên Minh, lúc này đang quỳ rạp trên mặt đất bùn nhão nhoét. Bộ đạo bào hoàng kim lộng lẫy vốn là biểu tượng cho quyền lực tối cao của Tiên Minh giờ đây đã lấm lem bùn đất, rách mướt thảm hại. Hai tay hắn run rẩy chống xuống đất, đầu cúi sát đến mức mũi gần như chạm vào chiếc gạt tàn đất nung sứt mẻ đang cắm thẳng giữa vũng bùn trước mặt.

Đứng bên cạnh hắn là Hắc Vân – vị cựu lão tổ của Thái Âm Thần Giáo, người đã dứt khoát tự phế bỏ tu vi bán bước Lạc Vũ Cảnh của mình để đổi lấy một chiếc chổi tre rách và danh phận “phàm nhân quét rác”. Hắc Vân chống chổi, lạnh lùng nhìn Lâm Khải, trên mặt không có nửa điểm đồng tình, chỉ có sự cảnh cáo nghiêm khắc.

“Lâm đại nhân, ta khuyên ngươi nên thành tâm một chút.” Hắc Vân hừ lạnh một tiếng, giọng nói tuy không còn linh lực nhưng lại mang theo một sự thấu hiểu hồng trần sâu sắc: “Thần Quân quét sân, Thần Quân nhổ cỏ, Thần Quân vứt gạt tàn… Mỗi một hành động của ngài đều là quy tắc thiên địa xoay chuyển. Ngươi dám dùng thần thức để dò xét món thần bảo này, không sợ thần hồn lập tức hóa thành tro bụi sao?”

Lâm Khải nuốt một ngụm nước bọt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo thái dương, nhỏ xuống bùn đất. Hắn làm sao dám nghi ngờ nữa? Vừa rồi, khi hắn thử dùng một tia thần thức mỏng manh nhất để chạm vào chiếc gạt tàn đất nung sứt mẻ kia, hắn đã nhìn thấy một viễn cảnh kinh hoàng: Một vùng hư vô hỗn độn vĩ đại, nơi những ngôi sao khổng lồ chỉ như những đốm lửa nhỏ bị một bàn tay vô hình bóp nát. Mà chiếc gạt tàn này, chính là điểm hội tụ của vạn đạo nhân quả!

“Hắc Vân đạo hữu… không, Hắc Vân tiền bối!” Lâm Khải khóc không ra nước mắt, giọng run bần bật: “Ta biết sai rồi! Ta thật sự biết sai rồi! Xin hỏi… vị Thần Quân trên núi kia dạo này có sở thích gì không? Tiên Minh chúng ta có rất nhiều linh thạch, tiên thảo…”

“Bốp!”

Hắc Vân thẳng tay dùng cán chổi tre gõ một phát đau điếng vào vai Lâm Khải, mắng mỏ: “Ngu xuẩn! Thần Quân là tồn tại đỉnh cấp trước cả thời kỳ Khởi Nguyên, ngài ấy sẽ thèm khát mấy thứ rác rưởi của Tiên Minh các ngươi sao? Ở trên Hải Vân Phong, linh thạch vạn năm chỉ để lát đường đi vào chuồng gà, tiên thảo mười vạn năm chỉ là trà dại giải cảm! Ngươi mang những thứ dơ bẩn đó đến, chẳng khác nào đang sỉ nhục nhân cách cao khiết của Thần Quân!”

Lâm Khải bị gõ đến mức đầu óc quay cuồng, nhưng không dám có nửa điểm tức giận, ngược lại càng thêm kính sợ. Hắn run rẩy dập đầu trước chiếc gạt tàn: “Vâng, vâng! Vãn bối ngu muội! Vãn bối nguyện quỳ ở đây sám hối ba ngày ba đêm, cầu xin Thượng Thần rộng lượng tha thứ!”

Từ trên sườn núi, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lặng lẽ bước xuống.

Lục Thanh Tuyết mặc bộ y phục vải thô màu xanh nhạt do chính tay Diệp Phi khâu tặng, mái tóc đen dài được búi đơn giản bằng một chiếc trâm gỗ thô sơ. Nàng bước đi nhẹ nhàng, gót chân không hề bám một chút bụi trần, thanh kiếm gỗ dắt bên hông tỏa ra một luồng kiếm ý chí dương mờ nhạt nhưng đủ để khiến vạn vật xung quanh phải cúi đầu.

Sở Phong đi bên cạnh, vai vác chiếc chảo đen rỉ sét, vẻ mặt có chút hụt hẫng. Hắn nhìn đống đổ nát của chiến thuyền bọc sắt đen dưới chân núi, lại nhìn vũng bùn nơi Cổ Thiên Thu vừa biến mất, thở dài một tiếng: “Sư tỷ, đệ đã bảo rồi mà. Sư phụ vừa ra tay thì đến một cọng tóc của kẻ địch cũng chẳng còn để chúng ta luyện tay. Thật là chán chết đi được.”

Lục Thanh Tuyết khẽ liếc nhìn hắn, giọng nói thanh lãnh như sương mai: “Sư đệ, không được vô lễ. Sư phụ dùng lòng từ bi để gạt bỏ nhân quả, chính là muốn răn dạy chúng ta đạo lý ‘vô vi’. Ngươi suốt ngày chỉ nghĩ đến việc chém giết, tâm cảnh làm sao đột phá được?”

Sở Phong gãi đầu cười hì hì: “Sư tỷ nói phải. Nhưng mà nhìn đám người Thái Âm Thần Giáo chạy trốn trối chết thế kia, đệ thấy cũng vui mắt thật.”

Hắc Vân nhìn thấy hai người, vội vàng buông chổi, quỳ sụp xuống đất, cung kính dập đầu: “Kẻ hèn Hắc Vân, bái kiến hai vị sứ giả của Thần Quân!”

Lâm Khải thấy thế cũng vội vàng dập đầu theo, mặt dán chặt vào bùn đất, không dám thở mạnh.

Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt nhìn hai người bọn họ, cuối cùng dừng mắt lại trên đống giáp trụ hoàng kim và vũ khí bị vứt bỏ ngổn ngang của quân Thái Âm Thần Giáo. Nàng quay sang bảo Sở Phong: “Sư đệ, sư phụ bảo chúng ta dọn rác. Đống sắt vụn này tuy rác rưởi, nhưng mang về nung chảy ra cũng có thể làm được vài cái cuốc xẻng để sư phụ cuốc đất trồng rau. Còn đống giáp vàng kia, mang về vây chuồng gà cũng tốt.”

Sở Phong hai mắt sáng lên: “Ý kiến hay! Sư tỷ thật là thông minh. Để đệ thu gom lại!”

Nói rồi, vị Hỗn Độn Thần Thể mạnh mẽ có thể đập vỡ một vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh chỉ bằng một chảo, lúc này lại hăm hở xắn tay áo, điên cuồng gom đống vũ khí hoàng kim có giá trị liên thành của Thái Âm Thần Giáo thành một đống lớn, cứ như thể đang dọn dẹp đống rác rưởi không đáng một xu.

Lâm Khải quỳ bên cạnh nhìn thấy cảnh này, khóe mắt giật giật liên tục. Vũ khí hoàng kim đúc từ đồng Đông Sơn cổ, giáp trụ hộ thân của Thiết Binh… thế mà lại bị mang về làm hàng rào chuồng gà và rèn cuốc xẻng!

Sự sùng bái và kinh hãi trong lòng hắn đối với Hải Vân Phong lúc này đã đạt đến mức không thể dùng ngôn từ nào để mô tả. Đây mới thực sự là phong thái của ẩn thế tông môn tối cao!

***

Sáng hôm sau.

Ánh nắng ban mai dịu nhẹ xuyên qua những kẽ lá tre trên đỉnh Hải Vân Phong, tạo thành những sợi tơ vàng lấp lấp loáng loáng trên mặt đất ẩm ướt. Không khí sau cơn bão ma khí chiều qua trở nên vô cùng trong lành, thoang thoảng mùi đất ẩm và hương hoa lài thanh khiết từ vườn rau nhỏ sau nhà.

Diệp Phi bước ra khỏi gian phòng ngủ bằng tre, vươn vai ngáp một cái thật dài. Hắn mặc bộ y phục vải thô màu đen nhạt giặt đến bạc màu, chân trần bám chút cát mịn, mái tóc hơi bù xù trông chẳng khác nào một trung niên phàm nhân lười biếng.

“A… Thật là sảng khoái!” Diệp Phi lẩm bẩm, đưa tay lên dụi mắt: “Cái đám hàng xóm đốt rơm rạ hôm qua chắc là bị người ta mắng vốn rồi nên hôm nay không thấy đốt nữa. Không khí trong lành thế này mới đúng là nông thôn chứ!”

Hắn nhìn ra sân, thấy luống rau cải ngọt của mình vẫn xanh mướt, không hề bị ảnh hưởng bởi trận “sấm sét” chiều qua thì vô cùng hài lòng. Hắn đi đến bên thềm đá, nhìn thấy chú chó nhỏ Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn, đầu gác lên hai chân trước, đuôi khẽ vẫy vẫy khi thấy hắn.

“Tiểu Hắc, dậy sớm thế à?” Diệp Phi cười, cúi xuống xoa đầu chú chó đen nhỏ. Hắn không hề biết rằng, ngay khi tay hắn chạm vào đầu Tiểu Hắc, luồng khí tức Thôn Thiên Ma Lang hung hãn của nó lập tức thu liễm hoàn toàn, biến thành một luồng linh lực ôn hòa, ngoan ngoãn như một chú cún con thực sự.

“Gâu!” Tiểu Hắc khẽ kêu một tiếng, lè lưỡi liếm liếm ngón tay Diệp Phi, trong lòng thầm nghĩ: “Chủ nhân hôm nay tâm trạng có vẻ rất tốt, chắc chắn là do đống ruồi muỗi hôm qua đã bị dọn sạch sẽ rồi.”

Diệp Phi đứng dậy, nhìn bầu trời trong xanh không một gợn mây, đột nhiên cảm thấy ngứa ngáy tay chân. Sống ẩn dật trên núi đã lâu, công việc hằng ngày chỉ quanh quẩn trồng rau, nuôi gà, thỉnh thoảng dạy học cho mấy đứa trẻ nghèo dưới chân núi, hắn bỗng thấy thèm một chút phong vị dã ngoại.

“Hôm nay trời đẹp thế này, không đi câu cá thì thật là có lỗi với thời tiết.” Diệp Phi tự nói một mình, mắt sáng lên.

Hắn đi vòng ra sau nhà tranh, tìm đến góc tường nơi dựng chiếc cần câu tre cũ kỹ của mình. Chiếc cần câu này là do hắn tự tay chặt từ bụi tre sau nhà ba năm trước. Thân cần có màu vàng óng tự nhiên của tre già, sần sùi và sứt sẹo ở vài chỗ. Sợi dây cước câu được làm từ dây gai phơi khô tết lại, còn lưỡi câu thì được uốn cong từ một cái đinh sắt rỉ sét mà hắn nhặt được khi dựng nhà.

Nhưng trong mắt của Lục Thanh Tuyết và Sở Phong – những người vừa từ dưới núi đi lên – chiếc cần câu kia lại là một thứ hoàn toàn khác.

“Sư tỷ… tỷ nhìn chiếc cần câu của sư phụ kìa…” Sở Phong nuốt nước bọt, giọng nói run rẩy truyền âm cho Lục Thanh Tuyết.

Lục Thanh Tuyết đứng sững lại, đôi mắt phượng co rụt lại vì kinh ngạc.

Dưới cái nhìn của một tu sĩ Chúc Đồng Cảnh đệ tam tầng đã thức tỉnh huyết mạch Tiên tộc, thân cần câu bằng tre già kia đang tỏa ra một luồng sinh mệnh lực khổng lồ đến mức nghẹt thở, đó rõ ràng là **Vạn Niên Ngộ Đạo Trúc** – loại thần trúc chỉ sinh trưởng ở những nơi linh mạch giao hòa, mười vạn năm mới mọc một đốt!

Còn sợi dây cước làm từ dây gai kia, mỗi một sợi nhỏ đều ẩn chứa quy tắc nhân quả vô hình, đan xen chặt chẽ như muốn trói buộc cả chư thiên vạn giới. Lưỡi câu rỉ sét kia lại càng khủng bố hơn, nó không có ngạnh, nhưng sát khí chí dương tỏa ra từ đầu lưỡi câu sắc bén đến mức có thể dễ dàng đâm thủng thần hồn của một vị Tiên Đế!

“Đây… đây là Nhân Quả Tiên Ty và Khai Thiên Thần Thiết!” Lục Thanh Tuyết thầm kinh hoàng trong lòng: “Sư phụ mang món chí bảo có thể câu đi vận mệnh của cả một thế giới này ra ngoài… ngài ấy định câu cái gì đây?”

Diệp Phi không hề hay biết về sự “bổ não” điên cuồng của hai đệ tử. Hắn vui vẻ xách chiếc xô gỗ nhỏ, cầm chiếc xẻng sắt rỉ sét đi ra góc vườn chuồng gà để đào giun đất làm mồi câu.

“Sở Phong, Thanh Tuyết!” Diệp Phi thấy hai đệ tử đứng ngơ ngác ở sân liền gọi lớn: “Hôm nay ta ra suối Hải Vân phía sau núi câu vài con cá diếc về làm món cá kho tương. Hai đứa ở nhà dọn dẹp nhà cửa, nhóm bếp sẵn đi nhé!”

Sở Phong vội vàng cung kính cúi đầu: “Dạ, sư phụ! Đệ tử tuân mệnh! Sư phụ đi đường cẩn thận!”

Lục Thanh Tuyết cũng khẽ cúi người: “Sư phụ đi thong thả. Đồ nhi sẽ dọn dẹp gian bếp thật sạch sẽ để chờ sư phụ mang chiến lợi phẩm trở về.”

Diệp Phi xua xua tay, cười bảo: “Vẽ chuyện, ta chỉ đi câu cá thôi mà làm như đi đánh trận không bằng.”

Nói rồi, hắn vui vẻ xách cần câu và xô gỗ, lững thững đi về phía con đường mòn dẫn ra suối Hải Vân sau núi.

Nhìn bóng lưng Diệp Phi khuất sau rặng tre, Sở Phong lập tức quay sang Lục Thanh Tuyết, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: “Sư tỷ, suối Hải Vân chảy thẳng ra Đông Hải. Sư phụ đột nhiên muốn đi câu cá, lại mang theo món thần khí nhân quả kia… Đệ nghĩ việc này tuyệt đối không đơn giản là ‘muốn ăn cá kho tương’ đâu!”

Lục Thanh Tuyết gật đầu, ánh mắt ngưng trọng: “Chính xác. Đông Hải Long tộc dạo này có chút không an phận, liên tục dung túng cho đám thủy quái quấy nhiễu ngư dân địa phương. Ta nghi ngờ sư phụ đang muốn dùng nhân quả để cảnh cáo Đông Hải!”

“Chúng ta có nên đi theo quan sát không?” Sở Phong háo hức đề nghị.

“Không được làm phiền sư phụ.” Lục Thanh Tuyết trầm ngâm một lát rồi nói: “Nhưng chúng ta có thể lặng lẽ đứng từ xa quan sát, đề phòng có kẻ ngu ngốc nào mạo phạm đến ngài.”

“Được, đi thôi!”

Hai đệ tử lập tức thi triển bộ pháp, lặng lẽ bám theo phía sau Diệp Phi, giữ một khoảng cách an toàn để tránh bị phát hiện.

***

Suối Hải Vân là một con suối lớn, nước suối trong vắt như gương, chảy róc rách qua những khe đá cuội khổng lồ từ đỉnh núi thiêng Hải Vân Phong xuống tận vùng duyên hải Đông Hải. Nơi đây linh khí đậm đặc, sương mù mờ ảo bao phủ mặt nước, thỉnh thoảng lại có những con cá linh rực rỡ sắc màu nhảy vọt lên khỏi mặt nước, tạo thành những vòng tròn gợn sóng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Diệp Phi chọn một phiến đá phẳng lì, nhẵn nhụi nằm ngay sát mép nước, dưới bóng râm của một cây cổ thụ xum xuê. Hắn đặt xô gỗ xuống, thong thả ngồi xếp bằng trên phiến đá, bắt đầu quá trình chuẩn bị mồi câu.

Mồi câu của hắn chỉ là những con giun đất đỏ hỏn được đào từ góc vườn chuồng gà. Nhưng vì đất vườn chuồng gà của hắn hằng ngày đều được bón bằng phân gà (vốn là thức ăn thừa chứa linh dược Chí Tôn của Diệp Phi) và tưới bằng nước giếng cổ, nên những con giun đất này cũng đã vô tình tiến hóa thành **Thái Cổ Địa Long** cấp thấp! Mỗi con giun đất đều tỏa ra một mùi hương linh dược cực kỳ tinh thuần, đối với bất kỳ loài thủy tộc hay yêu thú nào dưới nước, đây chính là món mỹ vị tối cao có thể giúp chúng đột phá cảnh giới ngay lập tức.

Diệp Phi móc con giun đất vào chiếc lưỡi câu rỉ sét không ngạnh, lầm bầm: “Cái lưỡi câu này không có ngạnh, câu cá hơi khó đây. Nhưng thôi kệ, câu cá giải trí là chính, được con nào hay con nấy.”

Hắn vung cần câu lên.

*Vút!*

Sợi dây gai gai thô sơ vẽ nên một đường cong hoàn mỹ trên không trung. Chiếc lưỡi câu rỉ sét cùng con giun đất rơi xuống mặt nước suối trong vắt, tạo ra một tiếng *bõm* nhẹ nhàng, rồi chìm dần xuống đáy suối sâu thẳm.

Diệp Phi đặt cần câu lên đùi, tựa lưng vào thân cây cổ thụ, nhắm mắt tĩnh tâm, tận hưởng tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót líu lo xung quanh. Đối với hắn, đây mới thực sự là cuộc sống tiên nhân mà hắn hằng ao ước.

Cùng lúc đó, sâu dưới đáy suối Hải Vân, nơi dòng nước ngọt chuẩn bị hòa vào vị mặn của biển Đông Hải.

Một con rồng nhỏ màu vàng óng, dài khoảng một gang tay, đang tức giận bơi qua bơi lại giữa những rặng san hô nước ngọt. Con rồng nhỏ này tuy kích thước khiêm tốn nhưng thân hình lại vô cùng uy mãnh, trên đầu có hai chiếc sừng rồng nhỏ màu san hô rực rỡ, bốn móng vuốt sắc bén như thép nguội, vảy rồng lấp lánh ánh hoàng kim tôn quý.

Đây chính là Ngao Sơn – Tam hoàng tử của Đông Hải Long Cung, dòng dõi chính tông của Lạc Long Quân vĩ đại!

“Lão già khú đế kia! Thật là quá đáng!” Ngao Sơn vừa bơi vừa tức giận lầm bầm, trong miệng phun ra những bong bóng nước nhỏ: “Ta chỉ vô tình làm vỡ cái chén ngọc lưu ly của người thôi mà! Thế mà người lại nhẫn tâm phong ấn toàn bộ tu vi của ta, biến ta thành cái dạng rồng đất này, rồi ném vào cái xó suối nước ngọt này để tự kiểm điểm!”

Ngao Sơn mang theo lòng kiêu ngạo tột cùng của Long tộc, bơi lội trong dòng suối nhỏ với vẻ mặt khinh bỉ. Hắn nhìn đám cá diếc, cá chép phàm trần xung quanh đang bơi lội tung tăng, hừ lạnh một tiếng: “Lũ cá ngu ngốc dơ bẩn kia, tránh xa bổn thái tử ra! Nếu không phải bổn thái tử bị phong ấn tu vi, chỉ cần một cái hắt hơi cũng đủ để biến các ngươi thành canh cá!”

Do bị phong ấn tu vi, lúc này Ngao Sơn chỉ có thể sử dụng một phần mười sức mạnh thể chất của Long tộc, tương đương với một yêu thú Khải Huyết Cảnh đỉnh phong. Hắn cảm thấy đói bụng, liền muốn tìm kiếm một chút linh tảo hoặc cá nhỏ để lót dạ.

Đột nhiên, một mùi hương cực kỳ mê người, nồng nàn và tinh thuần đến mức không thể tin nổi từ phía thượng nguồn con suối bay tới.

Ngao Sơn đứng hình ngay lập tức. Đôi mắt rồng nhỏ của hắn trợn tròn, cái mũi nhỏ hít hà liên tục: “Cái… cái mùi gì thế này?! Mùi hương này… chứa đựng linh khí nguyên thủy tinh thuần nhất! Thậm chí còn mạnh hơn cả vạn năm Long Tiên Thảo trong hoàng khố của Đông Hải!”

Bản năng thèm ăn của Long tộc lập tức bùng phát dữ dội. Ngao Sơn không thể kiềm chế được nữa, hắn vẫy đuôi một cái, hóa thành một vệt sáng màu vàng kim, điên cuồng bơi ngược dòng suối hướng về phía phát ra mùi hương.

Chỉ trong vài hơi thở, Ngao Sơn đã bơi đến vùng nước dưới phiến đá nơi Diệp Phi đang ngồi.

Hắn nhìn thấy một con giun đất màu đỏ hồng đang ngoằn ngoèo uốn lượn trên một chiếc lưỡi câu rỉ sét lơ lửng giữa dòng nước. Mùi hương mê người kia chính là phát ra từ con giun đất này!

“Ha ha ha! Đúng là trời giúp bổn thái tử!” Ngao Sơn cười lớn trong lòng, hai mắt sáng rực như hai ngọn đèn dầu: “Chỉ cần ăn được con linh trùng này, phong ấn trên người ta chắc chắn sẽ bị phá vỡ một phần! Lúc đó ta có thể trực tiếp bay về Đông Hải, cho lão già kia một bài học!”

Tuy nhiên, là một hoàng tử Long tộc thông minh, Ngao Sơn cũng có chút cảnh giác. Hắn nhìn chiếc lưỡi câu rỉ sét kia, lại nhìn sợi dây cước thô sơ nối liền lên mặt nước.

“Hừ, muốn bẫy bổn thái tử sao?” Ngao Sơn khinh bỉ nghĩ: “Chiếc lưỡi câu này không hề có ngạnh, sợi dây câu thì thô sơ rách nát như vậy, chắc chắn là của một tên phàm nhân ngu ngốc nào đó thả xuống. Bổn thái tử chỉ cần dùng móng vuốt giật con giun đất ra là xong!”

Nghĩ là làm, Ngao Sơn bơi lại gần, thò một chiếc móng rồng sắc bén ra, định giật con giun đất khỏi lưỡi câu.

Nhưng ngay khi móng vuốt của hắn vừa chạm vào con giun đất, một luồng lực hút vô hình, khổng lồ và bá đạo tột cùng từ chiếc lưỡi câu rỉ sét đột ngột bùng phát!

*Uỳnh!*

Trong tâm trí của Ngao Sơn bỗng chốc vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa như sấm sét nổ ngang tai. Hắn cảm thấy toàn bộ không gian xung quanh mình lập tức bị đông cứng hoàn toàn. Sợi dây câu gai thô sơ kia trong mắt hắn bỗng chốc biến thành một sợi xích quy tắc hoàng kim khổng lồ, quấn chặt lấy thần hồn và thể xác của hắn, khóa chặt mọi đường lui!

“Cái… cái gì thế này?!” Ngao Sơn hoảng sợ tột độ, hắn muốn vẫy đuôi bỏ chạy nhưng phát hiện cơ thể mình không thể di chuyển dù chỉ một milimet. Luồng uy áp Thái Sơ tỏa ra từ chiếc lưỡi câu rỉ sét đè nặng lên linh hồn hắn, khiến huyết mạch Kim Long tôn quý của hắn run rẩy dữ dội vì sợ hãi.

Đây không phải là lưỡi câu của phàm nhân!

Đây là một món cấm khí tối cổ chuyên dùng để câu sát thần minh!

Chưa kịp để Ngao Sơn lên tiếng cầu xin tha mạng, lưỡi câu rỉ sét đã nhẹ nhàng móc vào miệng hắn. Thần kỳ là, chiếc lưỡi câu không hề làm hắn bị đau hay chảy máu, nhưng nó lại khóa chặt toàn bộ linh lực và ý chí của hắn, biến hắn thành một con “cá” ngoan ngoãn trên lưỡi câu.

***

Trên phiến đá, Diệp Phi đang thiu thiu ngủ bỗng cảm thấy đầu cần câu tre khẽ trĩu xuống.

*Nhấp nháy… nhấp nháy…*

Chiếc phao cỏ tự chế trên mặt nước nhấp nhô liên tục, rồi đột ngột bị kéo chìm nghỉm xuống đáy suối.

“Ồ! Có cá cắn câu rồi!” Diệp Phi bừng tỉnh, hai mắt sáng lên. Hắn vội vàng nắm chặt cán cần câu tre, dùng lực nhấc lên.

“Nặng thế này sao? Chắc chắn là một con cá chép lớn rồi!” Diệp Phi phấn khởi nghĩ thầm.

Dưới suối, Ngao Sơn cảm nhận được một luồng sức mạnh vĩ đại, không thể kháng cự từ đầu cần câu truyền xuống. Luồng sức mạnh ấy nhẹ nhàng kéo hắn lên mặt nước.

“Không! Ta là hoàng tử Đông Hải tôn quý! Ta không thể bị một kẻ phàm nhân câu lên như một con cá trê được!” Ngao Sơn điên cuồng gào thét trong lòng. Hắn dùng hết sức bình sinh, vận dụng toàn bộ sức mạnh thể chất của Long tộc để ghì chặt xuống đáy suối, định kéo phăng kẻ câu cá kia xuống nước cho bõ ghét.

Nhưng hắn đã lầm.

Khi hắn bắt đầu dùng lực kéo ghì, sợi dây câu gai thô sơ kia bỗng chốc căng ra. Một luồng lực lượng phản chấn khổng lồ, mang theo đạo vận hỗn độn nguyên thủy từ đầu cần câu dội ngược xuống.

*Rắc!*

Ngao Sơn cảm thấy toàn bộ xương cốt trong cơ thể mình như muốn rệu rã, thần hồn suýt chút nữa bị chấn cho tiêu tán hoàn toàn. Luồng lực lượng kia mạnh mẽ đến mức khiến hắn nhận ra, kẻ đang cầm cần câu ở phía trên kia, chính là ý chí của cả vũ trụ này! Trước mặt tồn tại ấy, Long tộc vĩ đại cũng chỉ là sâu kiến không hơn không kém!

“Thần… Thần Minh tối cổ!” Ngao Sơn hoàn toàn sụp đổ ý chí chiến đấu. Hắn sợ hãi đến mức co rúm người lại, không dám có nửa điểm kháng cự nữa, ngoan ngoãn để luồng sức mạnh kia kéo mình bay lên khỏi mặt nước.

*Xoạt!*

Một vệt nước bắn tung tóe.

Diệp Phi giật mạnh cần câu. Một vệt sáng màu vàng kim bay vút lên không trung, vẽ nên một đường cong hoàn mỹ dưới ánh mặt trời ban mai, rồi rơi thẳng về phía phiến đá nơi hắn đang ngồi.

“A, bắt được rồi!” Diệp Phi vui mừng reo lên, đưa tay ra đón lấy chiến lợi phẩm.

Nhưng khi nhìn rõ vật đang giãy giụa trong tay mình, vẻ mặt Diệp Phi bỗng chốc trở nên vô cùng kỳ quái.

Đó không phải là một con cá chép lớn như hắn tưởng tượng.

Trong lòng bàn tay hắn là một sinh vật nhỏ bé màu vàng óng, dài khoảng một gang tay, thân hình thuôn dài, da dẻ trơn tuột, trên đầu có hai cái u nhỏ trông như sừng, dưới bụng có bốn cái móng vuốt nhỏ xíu đang khua khoắng loạn xạ trong không khí.

“Cái quái gì thế này?” Diệp Phi gãi đầu, vẻ mặt tràn đầy sự thất vọng tự giễu: “Câu cả buổi sáng, hóa ra lại câu lên một con giun đất màu vàng to xác? Hay là một con lươn đột biến?”

Hắn đưa sinh vật nhỏ kia lên trước mặt quan sát kỹ lưỡng.

Ngao Sơn lúc này đang bị Diệp Phi cầm trong tay, thần hồn run rẩy dữ dội. Khi hắn nhìn vào đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không bao la của Diệp Phi, hắn cảm thấy toàn bộ bí mật của mình đều bị nhìn thấu hoàn toàn. Khí thế vô hình tỏa ra từ người phàm nhân mặc áo vải thô này mạnh mẽ đến mức khiến hắn muốn quỳ lạy dập đầu ngay lập tức.

“Thượng… Thượng Thần tha mạng!” Ngao Sơn điên cuồng truyền âm cầu xin, giọng nói run rẩy như sắp khóc: “Vãn bối là Ngao Sơn, Tam thái tử của Đông Hải Long Cung! Vãn bối vô tri mạo phạm thần uy, xin Thượng Thần rộng lượng tha cho vãn bối một mạng!”

Nhưng trong tai của Diệp Phi – một phàm nhân trăm phần trăm không có thần thức – những lời truyền âm bằng linh hồn của Ngao Sơn hoàn toàn biến thành những tiếng *chít chít* nhỏ xíu như tiếng chuột kêu.

“Ồ, con lươn này còn biết kêu nữa à?” Diệp Phi tặc lưỡi, ngạc nhiên bảo: “Lại còn có bốn cái chân nhỏ xíu thế này… Chắc là một loài kỳ giông đột biến gen rồi. Trông cũng khá ngộ nghĩnh đấy chứ.”

Ngao Sơn nghe thấy thế, suýt chút nữa phun ra một ngụm máu rồng vì uất ức.

Giun đất màu vàng?!

Lươn đột biến?!

Kỳ giông đột biến gen?!

Hắn là Kim Long tôn quý nhất thiên hạ! Là hoàng tử Đông Hải! Thế mà trong mắt vị Thượng Thần này, hắn lại bị xếp chung nhóm với lũ sinh vật thấp kém dơ bẩn kia!

Nhưng Ngao Sơn không dám phản kháng, dù chỉ là một chút biểu cảm tức giận trên mặt cũng không dám lộ ra. Hắn biết, vị Thượng Thần trước mặt này chỉ cần dùng một ngón tay bóp nhẹ một cái là có thể khiến hắn và cả Đông Hải Long Cung biến mất khỏi bản đồ vĩnh viễn. Để giữ mạng, hắn vội vàng thu nhỏ cơ thể lại, quấn tròn quanh ngón tay Diệp Phi, ngoan ngoãn vẫy vẫy cái đuôi nhỏ, tỏ vẻ vô hại và đáng yêu hết mức có thể.

“Ơ, con lươn này thông minh thật đấy, lại còn biết nịnh bợ nữa.” Diệp Phi cười lớn, cảm thấy con vật này khá thú vị. Hắn tiện tay ném Ngao Sơn vào chiếc xô gỗ chứa đầy nước suối trong vắt: “Thôi được rồi, nhìn ngươi ngộ nghĩnh thế này, ta không nỡ làm thịt đâu. Mang về nuôi trong bể nước làm cảnh cũng tốt.”

Ngao Sơn rơi vào xô gỗ, uống một ngụm nước suối, trong lòng thở phào nhẹ nhõm vì giữ được mạng sống. Nhưng khi hắn nhìn quanh chiếc xô gỗ thô sơ kia, hắn lại một lần nữa trợn tròn mắt kinh ngạc.

Chiếc xô gỗ này làm bằng gỗ thông thường, nhưng bên trong nước suối lại đang tỏa ra một luồng đạo vận hỗn độn cực kỳ tinh thuần! Thì ra, do chiếc xô gỗ này hằng ngày đều được dùng để xách nước giếng cổ trên Hải Vân Phong, nên chất gỗ của nó đã bị gột rửa hoàn toàn, biến thành một món **Hỗn Độn Dưỡng Hồn Khí**!

Uống nước trong chiếc xô này, phong ấn tu vi trên người Ngao Sơn bỗng chốc có dấu hiệu lỏng lẻo, linh lực trong cơ thể hắn bắt đầu vận chuyển nhanh hơn gấp mười lần bình thường!

“Trời đất ơi!” Ngao Sơn kích động đến mức suýt chút nữa nhảy vọt ra ngoài: “Đây… đây là đại cơ duyên! Vị Thượng Thần này không giết ta, ngược lại còn ban cho ta cơ duyên vĩ đại thế này! Ta… ta nguyện ý làm sủng vật của ngài mãi mãi!”

Lúc này, từ trong bụi rậm cách đó không xa, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đang đứng chết lặng chứng kiến toàn bộ cảnh tượng vừa xảy ra.

Đầu óc của hai đệ tử lúc này đang hoạt động hết công suất, liên tục đưa ra những phân tích mang tính chấn động tâm can.

“Sư… Sư tỷ…” Sở Phong nuốt nước bọt, giọng run bần bật: “Tỷ có nhìn thấy con rồng nhỏ màu vàng vừa rồi không? Đó… đó rõ ràng là Kim Long của Đông Hải Long tộc! Khí tức huyết mạch tôn quý kia, đệ tuyệt đối không thể nhầm lẫn được!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, sắc mặt nhợt nhạt vì kinh ngạc: “Đúng vậy. Đó chính là hoàng tử của Đông Hải Long Cung. Thế mà… thế mà sư phụ lại dùng một con giun đất để câu hắn lên, rồi tiện tay ném vào xô gỗ như một con lươn cảnh…”

“Sư phụ quả nhiên vĩ đại!” Sở Phong hai mắt sáng rực như đèn pha, sùng bái cuồng nhiệt: “Ngài ấy đi câu cá, thực chất là đang dùng nhân quả để ‘câu’ đi khí vận của Đông Hải Long Cung! Con Kim Long kia rơi vào tay sư phụ, từ nay về sau Đông Hải Long tộc làm sao dám làm loạn nữa?”

Lục Thanh Tuyết trầm ngâm một lát, ánh mắt hiện lên vẻ thấu hiểu sâu sắc: “Không chỉ dừng lại ở đó. Ngươi nhìn cách con Kim Long kia quấn quanh ngón tay sư phụ tỏ vẻ nịnh bợ kìa. Sư phụ dùng lòng từ bi gột rửa tà niệm của hắn, ban cho hắn cơ duyên trong xô gỗ để cảm hóa hắn. Đây chính là đạo lý ‘thu phục lòng người bằng đức’ của vị Thần Minh tối cổ!”

“Sư tỷ phân tích quá chính xác!” Sở Phong gật đầu lia lịa: “Sư phụ quả thật là thâm sâu khó lường! Chúng ta thật là may mắn khi được bái dưới môn hạ của ngài!”

***

Chiều hôm đó.

Diệp Phi xách chiếc xô gỗ trở về nhà tranh trên đỉnh Hải Vân Phong với tâm trạng vô cùng vui vẻ. Tuy hôm nay không câu được con cá diếc nào để làm món cá kho tương, nhưng việc nhặt được một con “lươn đột biến màu vàng” ngộ nghĩnh này cũng khiến hắn thấy hài lòng.

“Sở Phong! Thanh Tuyết! Ta về rồi đây!” Diệp Phi gọi lớn khi bước vào sân nhà.

Sở Phong và Lục Thanh Tuyết đã đứng đợi sẵn từ lâu, vội vàng chạy ra đón tiếp với vẻ mặt cung kính tột cùng.

“Sư phụ vất vả rồi!” Sở Phong nhanh nhảu đỡ lấy chiếc cần câu tre từ tay Diệp Phi, còn Lục Thanh Tuyết thì đón lấy chiếc xô gỗ.

Ngay khi Lục Thanh Tuyết nhìn vào bên trong xô gỗ, nàng bắt gặp ánh mắt của Ngao Sơn đang nằm khoanh tròn dưới đáy xô.

Ngao Sơn nhìn thấy Lục Thanh Tuyết và thanh kiếm gỗ bên hông nàng, cảm nhận được luồng kiếm ý chí dương có thể chém rách bầu trời kia, hắn sợ hãi đến mức vội vàng cúi đầu, vẫy đuôi tỏ vẻ phục tùng.

“Ồ, con lươn vàng này ngoan thật đấy.” Diệp Phi cười bảo: “Thanh Tuyết, mang nó đổ vào cái bể nước đá cạnh giếng cổ nuôi làm cảnh đi. Thỉnh thoảng cho nó ăn chút cơm thừa cũng được.”

Cơm thừa?!

Cho Kim Long Đông Hải ăn cơm thừa?!

Lục Thanh Tuyết khẽ run người, nhưng nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, cung kính cúi đầu: “Dạ, sư phụ. Đồ nhi sẽ chăm sóc nó thật tốt.”

Nàng biết, “cơm thừa” của sư phụ chính là những món linh dược Chí Tôn chứa đạo vận Thái Sơ vĩ đại! Đối với con Kim Long này, đây chính là ân điển lớn nhất đời hắn!

Ngao Sơn trong xô gỗ nghe thấy thế, kích động đến mức muốn dập đầu tạ ơn liên tục. Được ăn cơm thừa của Thượng Thần! Đây rõ ràng là cơ duyên phi thăng mà vạn năm qua Đông Hải Long tộc chưa từng có ai đạt được!

Diệp Phi lững thững đi vào nhà tranh, chuẩn bị pha ấm trà nhài để nghỉ ngơi. Hắn hoàn toàn không biết rằng, việc hắn câu được con “lươn đột biến” này đã vô tình gieo xuống một nhân quả vĩ đại, chuẩn bị làm chấn động toàn bộ Đông Hải Long Cung và giới tu tiên Âu Lạc Thần Châu trong những ngày sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8