Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 145: Các đệ tử rút lui về núi

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:25:40 | Lượt xem: 3

Cạch!

Một tiếng động giòn giã vang lên xé rách màn đêm tĩnh mịch dưới chân núi Hải Vân Phong. Trần Thiên Kiêu vung mạnh cây chổi tre trong tay, quét ra một luồng cuồng phong màu vàng nhạt bọc lấy một đốm lửa ma màu tím sẫm đang rình rập bay tới từ phương Nam, nện thẳng nó vào vách đá cổ. Đốm lửa ma chưa kịp bùng phát sát khí đã bị quy tắc Thái Sơ bám trên những sợi tre rách nát nghiền nát thành một làn khói xám xịt, bốc hơi không để lại dấu vết.

Hắn thở hắt ra một hơi, đưa tay quẹt vệt mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt vô cùng nghiêm nghị nhìn chằm chằm về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen đang cuồn cuộn kéo đến như muốn nuốt chửng cả đất trời Âu Lạc Thần Châu.

“Rác rưởi phương Nam dạo này càng ngày càng nhiều. Quét mãi không hết!”

Trần Thiên Kiêu lẩm bẩm, quay sang quát mắng Cổ Đô Tiên Ông đang lóng ngóng cầm xẻng sắt bên cạnh:

“Cổ Đô đạo hữu! Ngươi rắc vôi bột kiểu gì thế kia? Chỗ góc đá kia vẫn còn sót một vệt uế khí màu xám tro kìa! Có biết nếu để uế khí này bay lên đỉnh núi, làm ảnh hưởng đến vườn rau cải ngọt của Thần Quân vĩ đại thì cái đầu của ngươi có mọc thêm mười cái cũng không đủ đền không?”

Cổ Đô Tiên Ông giật nảy mình, đôi cánh linh khí màu vàng nhạt sau lưng run rẩy kịch liệt. Lão vội vàng cúi gập cái lưng rường cột nước nhà năm vạn năm của mình xuống, cuống cuồng dùng xẻng xúc một đống vôi bột trộn bột nhân sâm mười vạn năm dội thẳng vào góc đá kia, mồm miệng lắp bắp:

“Trần trưởng ban bớt giận! Lão hủ sơ suất, lão hủ sẽ dọn dẹp sạch sẽ ngay lập tức! Chỉ là… luồng ma áp từ phương Nam thổi tới dạo này nặng nề quá, đan điền của lão hủ cứ liên tục nhảy dựng lên vì sợ hãi, tay chân bủn rủn cả ra.”

“Hừ! Sợ cái gì?” Trần Thiên Kiêu híp mắt, gõ mạnh cán chổi tre xuống đất, khí thế Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng bộc phát, xương cốt toàn thân kêu lên những tiếng rắc rắc trầm đục như thanh đồng cổ đại va chạm. “Chúng ta là ai? Chúng ta là thành viên của Hội Phàm Nhân Tự Nguyện Quét Rác Hải Vân Phong! Có Thần Quân ngự trị trên đỉnh núi bảo hộ, dù là Ma Hoàng Ý Chí hay mười vạn ma binh phương Nam kéo tới, trong mắt ngài cũng chỉ là một đống rác rưởi cần được dọn dẹp mà thôi!”

Ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh đang cặm cụi quét dọn tuyết và bụi đồng đỏ rỉ sét xung quanh nghe vậy liền đồng loạt đứng thẳng người, ánh mắt rực cháy lòng sùng kính cuồng nhiệt. Họ nắm chặt cán chổi tre, cảm thấy kinh mạch toàn thân thông suốt, đạo tâm thanh tịnh đến mức chưa từng có. Việc quét rác dưới chân núi thiêng này, hóa ra lại là một loại rèn luyện tâm tính và ngộ đạo đỉnh cao nhất thế gian!

Vút! Vút!

Hai luồng ánh sáng rực rỡ, một vàng kim hỗn độn, một bạch y băng thanh, đột ngột xé rách màn sương mù dày đặc từ phía Nam phóng tới, đáp xuống ngay trước cổng tre Hải Vân Phong.

Rầm!

Sở Phong vừa tiếp đất đã ném mạnh cái bao tải rách đựng đầy củi khô ma cốt và chiếc Kim Ấn Thái Sơ Quốc Sư xuống thềm đá, thở hồng hộc. Sau lưng hắn, Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương cũng khúm núm hạ xuống, vai vác sọt tre đựng vôi bột, mặt mũi xám ngoét vì mệt mỏi nhưng không một ai dám ho he nửa lời.

“Cung nghênh nhị vị sứ giả đại nhân trở về!” Trần Thiên Kiêu cùng mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh lập tức quỳ sụp xuống, dập đầu cung kính chào đón.

Lục Thanh Tuyết khẽ phẩy nhẹ chiếc quạt nan rách bươm bám đầy muội than bên hông, ánh mắt lạnh lùng như sương tuyết vạn năm quét qua đám người đang quỳ dưới đất. Nàng cảm nhận được luồng khí nóng hầm hập chứa đựng quy tắc tịnh hóa Thái Sơ từ chậu nước ngâm chân của sư phụ vừa dội xuống sườn núi cách đây không lâu, giúp củng cố vững chắc tu vi của bản thân.

“Trần trưởng ban, đứng lên đi.” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói thanh khiết nhưng chứa đựng uy áp vô hình. “Tình hình dưới núi dạo này thế nào?”

Trần Thiên Kiêu vội vàng đứng dậy, khom người báo cáo:

“Báo cáo sứ giả đại nhân! Nhờ có bốn tiếng gõ xẻng sắt sửa chuồng gà của Thần Quân tối cổ truyền từ đỉnh núi xuống lúc chiều, long mạch quốc gia đã được định hình vững chắc gấp mười lần. Vết nứt đất rỉ ra chất lỏng vàng kim đã hoàn toàn khép chặt. Tuy nhiên… luồng ma khí diệt thế từ phương Nam vẫn đang cuồn cuộn kéo tới. Theo thám tử báo về, Ma Hoàng Ý Chí tại Tế Đàn Vạn Ma đã chiếm hữu pho tượng ma thần đá đen, đang hội tụ mười vạn ma binh rầm rộ tiến đánh Hải Vân Phong!”

Nghe đến cái tên “Ma Hoàng Ý Chí” và “mười vạn ma binh”, ba vị Ma Vương đứng phía sau Sở Phong lập tức run rẩy như cầy sấy. Hắc Diễm Ma Vương vội vàng ôm chặt lấy sọt vôi bột, lắp bắp:

“Sứ… sứ giả đại nhân! Luồng ý chí kia của Ma Hoàng thực sự là một kẻ điên! Hắn không biết bản thể của mình đã bị tịnh hóa thành nhái xanh nằm trong giỏ tre của Thần Quân, nên vẫn ảo tưởng muốn dẫn quân san phẳng nơi này. Chúng tiểu nhân thề suốt đời quét rác, quyết không tham gia vào trò điên rồ của hắn!”

Sở Phong dùng chân đá nhẹ vào mông Hắc Diễm Ma Vương, mắng:

“Lảm nhảm cái gì! Mau mang sọt vôi bột kia ra chuồng gà rắc sạch sẽ đi! Còn luồng ý chí ngu ngốc kia, dám kéo mười vạn ma binh đến làm ồn, phá vỡ giấc ngủ của sư phụ ta, ta sẽ dùng chảo đen đập chết ăn thịt hết!”

Nói rồi, Sở Phong quay sang nhìn Lục Thanh Tuyết, nét mặt lộ rõ vẻ lo lắng:

“Sư tỷ, lần này Ma Hoàng Ý Chí dẫn theo mười vạn ma binh tinh nhuệ nhất phương Nam, sát khí ngút trời. Sư phụ vừa mới đi ngủ sau khi ngâm chân xong. Người đã dặn dò chúng ta ngày mai phải xuống núi đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm. Nếu đêm nay lũ ma binh kia làm ồn, khiến sư phụ mất giấc ngủ ngon, người nổi giận lôi đình thì cả đất nước Âu Lạc này e là cũng bay màu mất.”

Lục Thanh Tuyết trầm ngâm một lát, bàn tay thon dài siết chặt chuôi kiếm gỗ sồi. Nàng nhớ lại lời dặn dò đầy bất lực của Diệp Phi trước khi đi ngủ: *”Thời tiết Âu Lạc nồm ẩm, sấm sét mùa đông là chuyện bình thường của tự nhiên. Các con cứ suốt ngày lo lắng chuyện bao đồng làm gì.”*

Một tia sáng ngộ đạo đột ngột xẹt qua tâm trí nàng. Đôi mắt phượng kiêu sa của Lục Thanh Tuyết bừng sáng rực rỡ, nàng hít sâu một hơi, khẽ truyền âm cho Sở Phong:

“Sư đệ, đệ có nhận ra dụng ý sâu xa của sư phụ không?”

Sở Phong ngơ ngác gãi đầu: “Dụng ý gì cơ ạ?”

“Sư phụ nói sấm sét và ma khí diệt thế kia chỉ là ‘chuyện bình thường của tự nhiên’! Ngài đóng cửa đi ngủ, dập tẩu thuốc, thực chất là đang dùng thân thể phàm nhân để che mắt thiên đạo, đồng thời giao phó trận chiến này như một bài kiểm tra tốt nghiệp cho hai ta!” Lục Thanh Tuyết xúc động đến mức giọng nói hơi run rẩy. “Ngài muốn xem xem, sau ba năm được ngài âm thầm ban phát cơ duyên, truyền dạy đại đạo chí giản qua chiếc chảo đen và quạt nan rách, chúng ta có đủ bản lĩnh để tự mình dọn dẹp đống rác rưởi phương Nam này, bảo vệ sự yên bình của Hải Vân Phong hay không!”

Sở Phong nghe xong, đại não lập tức hoạt động hết công suất, liên tục bổ não ra hàng vạn kịch bản thần thánh. Hắn vỗ đùi một cái đét, mắt chữ O miệng chữ Ô:

“A! Sư tỷ nói quá đúng! Sư phụ cố tình đóng cửa ngủ say, chính là muốn nói với chúng ta rằng: ‘Lũ ma binh kiến cỏ kia không đáng để ta phải mở mắt nhìn một cái. Các con tự đi mà dọn dẹp!’ Đúng vậy! Nếu chuyện gì cũng để sư phụ phải tự tay búng nước hay gõ xẻng, thì hai đệ tử chúng ta đúng là một lũ phế vật ăn hại!”

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh nghe lỏm được cuộc đối thoại của hai vị sứ giả, đạo tâm của hắn cũng triệt để thăng hoa. Hắn quỳ rụp xuống đất, nước mắt giàn giụa vì cảm động trước tầm nhìn vĩ đại của Thần Quân tối cổ:

“Thần Quân vĩ đại! Ngài quả là từ bi vô lượng! Ngài dùng giấc ngủ phàm nhân để thử thách lòng trung thành và đạo tâm quét rác của mười vạn cựu tu sĩ chúng ta! Trần mỗ hôm nay đã hoàn toàn đại ngộ!”

Hắn đứng phắt dậy, vung cây chổi tre lên cao, dùng linh lực Chúc Đồng Cảnh đệ thất tầng hét lớn, tiếng vang rền vạn dặm:

“Hỡi mười vạn phàm nhân tự nguyện quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong! Thần Quân tối cổ đã đóng cửa đi ngủ! Ngài đã giao phó vận mệnh của ngọn núi thiêng này vào tay chúng ta! Đêm nay, mười vạn ma binh phương Nam dám đến làm bẩn lối đi của ngài, chúng ta sẽ dùng chổi tre quét sạch bọn chúng! Dùng xẻng sắt đập tan bọn chúng! Dùng vôi bột tịnh hóa bọn chúng thành phân bón ruộng cải ngọt! Các ngươi có dám chiến một trận không?”

“Chiến! Chiến! Chiến!”

Mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh đồng loạt hô vang. Tiếng hét của họ tuy không còn linh lực ngập trời của thời kỳ tu tiên, nhưng lại chứa đựng một loại ý chí phàm nhân bất tử, kiên định và mạnh mẽ đến mức khiến sương mù ma khí xung quanh phải dạt ra hai bên.

Cảnh tượng lúc này vô cùng dở khóc dở cười nhưng cũng đầy bi tráng. Mười vạn người phàm cởi trần, đi chân đất, tay cầm chổi tre, xẻng sắt, rổ phân gà, đứng xếp hàng ngay ngắn dưới chân núi thiêng Hải Vân Phong, sẵn sàng đối đầu với đại quân ma binh rực lửa ma hỏa tàn bạo nhất thời Thái Cổ.

Trong khi đó, ở căn phòng ngủ ấm áp trên đỉnh núi.

Diệp Phi đang đắp chiếc chăn tre cũ kỹ, ngủ khò khò.

“Hưm… lão Vương bán gốm… ngày mai… nhất định phải đòi bằng được ba đồng tiền cọc… không trả… ta cho thằng nhóc Sở Phong đập tiệm…”

Hắn lẩm bẩm trong mơ, gương mặt phàm nhân lộ rõ vẻ đắc ý khi mơ thấy mình dùng ba đồng tiền đồng mua được cả một xe hạt giống cải ngọt siêu to khổng lồ bón phân gà thơm phức. Trong cơn mộng mị sảng khoái, Diệp Phi vô tình trở mình một cái, cái chân trần đạp mạnh vào vách gỗ tre của ngôi nhà tranh.

Bịch!

Một tiếng động trầm đục vang lên.

Không một ai nhìn thấy, ngay khi chân Diệp Phi chạm vào vách tre, một luồng sóng gợn màu hoàng kim nhạt, mỏng như sợi tóc nhưng chứa đựng quy tắc Thái Sơ nguyên thủy vô thượng, đột ngột phóng ra từ ngôi nhà tranh, lan tỏa với tốc độ vượt qua cả ánh sáng, quét thẳng về hướng biên giới phương Nam Âu Lạc Thần Châu.

Tại thung lũng sông Bạch Hạc, cách Hải Vân Phong ba vạn dặm.

Mười vạn ma binh tinh nhuệ của Ma Hoàng Ý Chí đang rầm rộ hành quân. Tiếng giáp sắt va chạm, tiếng dị thú hai đầu gầm rú làm rung chuyển cả màn đêm. Đi đầu là pho tượng ma thần đá đen khổng lồ chứa đựng Ma Hoàng Ý Chí, đôi mắt bùng lên hai ngọn lửa ma màu tím đậm đầy tợn dữ:

“Hải Vân Phong! Vị Thần tối cổ lười biếng kia dám tước đoạt ma mạch của ta, biến bản thể của ta thành nhái bén! Đêm nay, ta sẽ san phẳng ngọn núi thiêng kia, nuốt chửng long mạch Âu Lạc, bắt tất cả đệ tử của hắn làm nô lệ…”

Uỳnh!

Luồng sóng gợn hoàng kim từ cú trở mình của Diệp Phi quét qua.

Toàn bộ mười vạn ma binh đang hung hăng sát khí đột ngột… trượt chân đồng loạt. Mặt đất dưới chân chúng bỗng nhiên trở nên trơn tuột như bôi mỡ lợn.

“Ơ kìa! Cái quái… rầm rầm rầm!”

“Ối! Ai đẩy ta đấy?”

Hàng vạn ma binh mặc giáp sắt nặng nề ngã sấp mặt, đè lên nhau như những quân bài domino, tiếng giáp sắt va chạm loảng xoảng vang lên đầy thảm hại. Con dị thú hai đầu khổng lồ đi đầu bỗng nhiên bị mất đà, cắm thẳng hai cái đầu sừng xuống bùn thối, mông chổng ngược lên trời, kêu lên những tiếng “éc éc” giống hệt heo bị chọc tiết.

Sét đánh đùng đoàng trên trời đáng lẽ phải bổ xuống Loa Thành để uy hiếp tinh thần quân sĩ hoàng gia, thì đột ngột… nổ lệch hướng. Một tia sét tím khổng lồ to bằng cột đình bỗng nhiên bẻ cong một góc chín mươi độ, nện thẳng vào đỉnh đầu pho tượng ma thần đá đen của Ma Hoàng Ý Chí.

Bùm!

“Aaaa! Thiên đạo mù à? Sao lại đánh ta?!”

Ma Hoàng Ý Chí gào lên thảm thiết, pho tượng đá đen bị sét đánh nứt toác một mảng lớn ở vai, khói đen bốc lên khét lẹt. Hắn điên cuồng vẫy vùng, cố gắng ngưng tụ ma lực nhưng phát hiện ra quy tắc không gian xung quanh dường như đang cố tình chống đối lại hắn. Mỗi khi hắn muốn tiến lên một bước, thì mặt đất lại tự động lùi lại nửa bước, khiến đại quân hành quân suốt nửa canh giờ mà vẫn dậm chân tại chỗ.

Bản thể Ma Hoàng đang nằm trong giỏ tre dưới chân giường Diệp Phi, thông qua sợi ma niệm mỏng manh chứng kiến cảnh tượng này, chỉ biết dùng hai chân trước che mặt, khóc ròng trong lòng:

*Ngu xuẩn! Luồng ý chí ngu ngốc của ta ơi! Ngươi có biết vị Thần tối cổ kia chỉ cần trở mình một cái, gác chân lên vách giường là đã bẻ cong cả thiên đạo, bắt sấm sét tự đánh vào đầu ngươi không? Mau rút quân đi! Đừng để hắn nổi giận mang ta đi xào sả ớt thật mà!*

Nhưng Ma Hoàng Ý Chí ở phương Nam hoàn toàn không nghe thấy tiếng lòng của bản thể. Hắn tức giận đến mức thất khiếu xịt khói ma, gầm lên điên cuồng:

“Tiến lên! Dù có phải bò, cũng phải bò đến Hải Vân Phong cho ta! Kẻ nào dám lùi bước, ta sẽ luyện hóa thần hồn!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, bầu không khí chuẩn bị chiến đấu đã đạt đến mức cực hạn.

Trần Thiên Kiêu đứng trên tảng đá khổng lồ, tay cầm chổi tre, phân phối lực lượng vô cùng chuyên nghiệp:

“Tổ dọn dẹp vệ sinh hoàng gia Âu Lạc đâu? Mang năm mươi chiếc xe kéo chứa phân gà khô trộn vôi bột xếp thành hàng ngang trước lối vào! Khi ma binh xuất hiện, lập tức hất phân gà ra để tạo thành trận pháp tịnh hóa Thái Sơ!”

“Có chúng tôi!” Vị Lạc Tướng râu hùm của bộ lạc Vũ Ninh dõng dạc hô lớn, cởi trần lộ ra cơ bắp cuồn cuộn bám đầy bụi đồng đỏ, hăng hái đẩy chiếc xe kéo bốc mùi nồng nặc nhưng chứa đựng đạo vận mộc hệ tinh thuần cực hạn.

“Cổ Đô đạo hữu! Ngươi dẫn ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh đứng ở sườn núi phía Đông, dùng xẻng sắt ngắm chuẩn đầu lũ dị thú mà nện! Nhớ kỹ, không được dùng linh lực bừa bãi kẻo làm kinh động đến giấc ngủ của Thần Quân! Chỉ dùng lực lượng cơ bắp và đạo vận bám trên xẻng sắt thôi!”

“Trần trưởng ban yên tâm! Lão hủ hôm nay sẽ cho lũ ma đầu kia biết thế nào là ‘Đạo quét rác’ vĩ đại!” Cổ Đô Tiên Ông mắt sáng quắc, đôi cánh linh khí sau lưng vỗ mạnh, sẵn sàng xung phong.

Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương và Hắc Diễm Ma Vương thấy cảnh tượng mười vạn người phàm hăng hái chuẩn bị chiến đấu, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi kính sợ tột độ. Hắc Diễm Ma Vương thầm nghĩ: *Lực lượng này… tuy không có tu vi cao thâm, nhưng ý chí của họ đã hòa làm một với quy tắc của ngọn núi thiêng này. Đây mới thực sự là quân đội vô địch! Đi theo Thần Quân quét rác, quả nhiên là quyết định sáng suốt nhất đời ta!*

Hắn vội vàng chạy lại gần Sở Phong, khúm núm dâng lên một cây xẻng sắt rỉ sét nhặt được ở chuồng gà:

“Sứ giả đại nhân! Tiểu nhân cũng muốn xin lập công! Đêm nay tiểu nhân nguyện làm tiên phong, cầm xẻng sắt này đi xúc sạch đống xương cốt của lũ ma binh kia về làm củi nhóm bếp cho ngài!”

Sở Phong liếc nhìn hắn, hài lòng gật đầu:

“Tốt! Biết điều đấy. Tí nữa đánh nhau, ngươi cứ nhắm vào mấy tên Ma tướng vác búa mà xúc. Xương của bọn chúng cứng, làm củi cháy đượm lắm, sư phụ ta rất thích.”

Lục Thanh Tuyết lơ lửng trên không trung, tà áo trắng bay phấp phới trong gió đêm. Nàng chậm rãi rút thanh kiếm gỗ sồi ra khỏi vỏ. Ngay khi mũi kiếm gỗ hướng xuống đất, cây đào tiên rực rỡ hoa nở cạnh vườn rau (vốn là thanh kiếm gỗ cũ nàng cắm xuống trước đó) đột ngột rung lên xào xạc, phóng ra hàng vạn cánh hoa đào mang theo kiếm ý chí dương mỏng như sợi tóc, bay quanh thân người nàng, tạo thành một vầng hào quang ấm áp bảo vệ toàn bộ đỉnh Hải Vân Phong khỏi ma khí tím sẫm.

Nàng nhìn về phía sườn núi phía Nam, nơi những bóng đen đầu tiên của đại quân ma binh đã bắt đầu xuất hiện trong màn sương mù.

“Sư đệ, bọn chúng đến rồi.” Lục Thanh Tuyết lạnh lùng lên tiếng.

Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét lên vai, tay nắm chặt thanh củi Ngô Đồng vạn năm, nở một nụ cười rạng rỡ đầy lém lỉnh nhưng chứa đựng sát cơ vô hạn:

“Đến rất đúng lúc! Canh lươn cải ngọt hầm xương đêm nay… thiếu chút lửa. Lũ củi khô phương Nam này, để ta tự tay nhóm lò!”

Trần Thiên Kiêu giơ cao cây chổi tre, mười vạn phàm nhân đồng loạt giương vũ khí thô sơ lên trời.

Trận chiến cuối cùng để bảo vệ sự thanh tịnh và giấc ngủ ngon của người sư phụ “phàm nhân yếu ớt” Diệp Phi, chính thức bắt đầu dưới chân núi Hải Vân Phong đầy huyền thoại.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8