Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 137: Ma Hoàng bị gián đoạn

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:06:57 | Lượt xem: 3

Mười vạn năm trước, khi Âu Lạc Thần Châu vẫn còn là một vùng đất hoang sơ ngập tràn hỗn độn, Ma Hoàng Thiên Thích đã là một danh tự khiến cho chư thiên vạn giới nghe thấy đều phải run rẩy gạt lệ. Hắn nhớ rất rõ, thuở ấy hắn oai phong biết nhường nào, thân cao ba trượng, ma diễm cuồn cuộn bao phủ vạn dặm, mỗi lần xuất tuần đều có chín con ma long kéo xe, đi đến đâu là gieo rắc nỗi kinh hoàng đến đó. Thế nhưng, vào một buổi chiều định mệnh của kỷ nguyên khai thiên lập địa, khi hắn đang nghênh ngang dẫn theo mười vạn ma binh đi ngang qua một ngọn núi vô danh, thì bỗng nhiên gặp một phàm nhân mặc áo vải thô bạc màu đang ngồi câu cá bên bờ suối.

Ký ức kinh hoàng ấy đột ngột ùa về trong thần thức của Ma Hoàng như một thước phim quay chậm. Ngày hôm đó, hắn vì muốn thể hiện uy nghiêm của một cự đầu ma tộc, đã lỡ tay thổi bay một con cá nhỏ vừa cắn câu của vị phàm nhân kia. Kết quả là gì? Vị phàm nhân đó chỉ khẽ thở dài một tiếng, đứng dậy cầm chiếc chổi lông gà phủi bụi bên hông, lững thững bước tới và nhẹ nhàng quất một phát vào mông hắn. Chỉ một phát quất nhẹ nhàng ấy thôi, nhưng sức mạnh Thái Sơ nguyên thủy bên trong đã bóp nát chín con ma long thành sương khói, đánh bay mười vạn ma binh của hắn vào luân hồi, còn bản thân hắn thì bị đánh cho rụng sạch ma vảy, khóc lóc thảm thiết chạy trốn suốt ba vạn dặm mà không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

“Rầm!”

Tiếng nổ trầm đục từ sâu trong lòng đất đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm đột ngột kéo Ma Hoàng Thiên Thích ra khỏi dòng hồi tưởng đầy nước mắt của quá khứ. Hắn giật mình tỉnh giấc, phát hiện bản thân vẫn đang bị giam cầm trong khối băng đen lạnh ngắt sâu ba ngàn trượng dưới đáy bùn thối.

“Hừ, chỉ là một giấc mơ nhảm nhí từ thuở hồng hoang mà thôi! Bản hoàng hiện tại đã tích lũy đủ ma lực vạn năm, chỉ cần một bước nữa là có thể phá vỡ phong ấn, tái xuất giang hồ!”

Ma Hoàng Thiên Thích nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ ngầu như hai vầng trăng máu lóe lên sát cơ ngút trời. Hắn bắt đầu vận chuyển “Cửu U Thiên Ma Quyết”, ép buộc toàn bộ ma khí tím sẫm tàn dư dưới đáy đầm lầy phải tụ hội về phía mình. Luồng ma lực cuồng bạo như những con sông đen điên cuồng gầm rú, va đập vào các xích thần quy tắc đang khóa chặt ma thể của hắn.

Trận pháp phong ấn vạn năm bắt đầu rạn nứt dữ dội.

Mười phần trăm… ba mươi phần trăm… năm mươi phần trăm… tám mươi phần trăm… chín mươi lăm phần trăm!

“Ha ha ha! Ngày tàn của Âu Lạc Thần Châu đã đến! Bản hoàng sắp được tự do rồi!” Ma Hoàng điên cuồng cười lớn, ma diễm trên người bùng lên rực rỡ, chuẩn bị tung ra đòn quyết định để đập tan xích thần cuối cùng.

“Phụt!”

Một tiếng động cực kỳ vô duyên, nhỏ nhẹ và thanh thản bỗng nhiên vang lên trong tận cùng ma mạch của hắn. Cảm giác giống như khi bạn đang tải một bộ phim bom tấn độ phân giải cực cao đến mức 99.9% thì đột ngột bị mất kết nối mạng internet.

Luồng ma lực mấu chốt nhất, vốn là đầu nguồn kết nối trực tiếp với long mạch Hải Vân Phong để cung cấp năng lượng cho hắn phá khóa, bỗng nhiên… biến mất không một dấu vết. Cứ như thể có một bàn tay khổng lồ vô hình nào đó đã nhẹ nhàng dùng kéo cắt đứt sợi dây cáp quang ma lực của hắn vậy.

“Cái… Cái gì thế này?!”

Ma Hoàng Thiên Thích trợn tròn mắt, nụ cười điên cuồng cứng đờ trên gương mặt vặn vẹo. Hắn ngơ ngác cảm nhận ma mạch Vô Cực vạn năm của mình bỗng nhiên trống rỗng, không còn một chút ma khí nào truyền về. Sự đứt đoạn đột ngột này khiến cho luồng ma lực đang vận chuyển bị phản phệ dữ dội, dội ngược vào đan điền của hắn.

“Phụt! Khục khục…”

Ma Hoàng phun ra một ngụm máu ma đen ngòm, ma diễm trên người lập tức lụi đi một nửa. Hắn ôm lấy lồng ngực ê ẩm, tức giận đến mức toàn thân run rẩy:

“Kẻ nào?! Kẻ nào đã âm thầm phá hoại ma mạch Vô Cực của bản hoàng?! Đó là ma mạch được ngưng tụ từ vạn cổ oán khí, giấu kín dưới lòng đất sâu vạn trượng, làm sao có thể dễ dàng bị chặt đứt như vậy được?!”

Hắn đâu có ngờ rằng, cách đó ba vạn dặm, trên đỉnh Hải Vân Phong lộng gió, Diệp Phi chỉ là vừa mới cúi người nhổ phăng một cọng cỏ dại màu tím sẫm mọc chen giữa luống rau cải ngọt sau nhà và tiện tay vứt vào sọt rác vì sợ nó hút hết chất dinh dưỡng của luống rau. Cọng cỏ dại màu tím sẫm ấy, trớ trêu thay, chính là đầu nguồn của ma mạch Vô Cực mà Ma Hoàng hằng kiêu ngạo.

“Không sao! Bản hoàng vẫn còn ma mạch dự phòng thứ hai kết nối qua Loa Thành Trận Địa phương Bắc!”

Ma Hoàng Thiên Thích cố gắng nuốt ngược ngụm máu đen vào trong, nghiến răng nghiến lợi tiếp tục vận công. Hắn không tin vận khí của mình lại đen đủi đến thế. Lần này, hắn dốc toàn lực, dùng cả ma huyết bản nguyên để câu thông với mạch ma khí dự phòng.

Mười phần trăm… bốn mươi phần trăm… bảy mươi phần trăm… chín mươi chín phần trăm! Chỉ còn một sợi tóc nữa thôi!

“Ầm!”

Một lực lượng chấn động vô hình, mang theo quy tắc Thái Sơ nguyên thủy thô bạo và nặng nề như cả vạn ngọn núi thiêng đè xuống, đột ngột từ lòng đất dội thẳng xuống đầu hắn.

Cú va chạm kinh hoàng này không chỉ bóp nát ma lực đang tích tụ của hắn, mà còn chấn vỡ luôn mấy khúc xương sườn kiên cố của Ma Hoàng, khiến hắn đau đớn gào thét thảm thiết.

“Áaaa! Phụt!”

Ma Hoàng Thiên Thích tiếp tục phun máu ma xối xả, ma thể bị nện sâu thêm ba ngàn trượng dưới đáy bùn thối, hoàn toàn bị khóa chặt trong khối băng đen lạnh giá. Hắn nằm bẹp dí dưới đất, khóc không ra nước mắt, lòng ngập tràn sự hoang mang và tuyệt vọng tột cùng:

“Trời đất ơi! Rốt cuộc là vị đại năng tối cổ nào đang trêu đùa bản hoàng thế này?! Mỗi lần ta chuẩn bị phá phong ấn là kẻ đó lại giậm chân một cái để nện ta xuống! Ta đã trốn sâu đến mức này rồi mà vẫn không thoát khỏi tầm mắt của kẻ đó sao?!”

Hắn đương nhiên không thể biết được, cú giậm chân diệt thế vừa rồi thực chất chỉ là do Diệp Phi ở trên núi Hải Vân Phong cảm thấy chuồng gà sau nhà bị sạt lở đất do trận mưa nồm ẩm hôm qua, nên đã xách xẻng ra nện bành bạnh xuống đất đỏ vài cái để nén chặt đất cho phẳng phiu, tránh cho đàn gà con bị ngã.

Trong khi Ma Hoàng Thiên Thích đang nằm dưới đáy bùn thối khóc lóc thảm thiết và nghi ngờ nhân sinh, thì trên đỉnh Hải Vân Phong, ánh mặt trời ấm áp của buổi sớm mai đã bắt đầu rải những tia nắng vàng nhạt xuống sân nhà tranh đơn sơ.

Diệp Phi vươn vai bước ra từ phòng ngủ, ngáp một cái thật dài và vặn vẹo thắt lưng. Hôm nay tinh thần hắn sảng khoái hẳn lên, cái lưng già đau nhức suốt mấy ngày qua cuối cùng cũng đã đỡ mỏi.

“Chao ôi, thời tiết hôm nay đẹp thật đấy. Đúng là hết cơn bĩ cực đến hồi thái lai mà.” Diệp Phi lẩm bẩm, lững thững đi về phía chiếc bàn gỗ sồi ngoài hiên nhà.

Chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ này giờ đây đã được kê thăng bằng một cách hoàn hảo, không còn một chút khập khiễng nào nhờ tấm sắc lệnh đồng đỏ của hoàng gia Phong Châu Thần Đô đã bị Diệp Phi dùng chân dẫm bẹp gí dưới chân bàn. Trên bàn, một nồi canh lươn hầm cải ngọt nóng hổi đang tỏa khói nghi ngút, mang theo mùi thơm ngào ngạt của mộc hệ và thủy hệ tinh thuần lan tỏa khắp ngọn núi.

Sở Phong bưng ba chiếc bát sứ và ba đôi đũa tre từ trong bếp chạy ra, hớn hở đặt lên bàn:

“Sư phụ thức dậy rồi ạ! Hôm nay đồ nhi đã dậy từ rất sớm để chuẩn bị món canh lươn hầm cải ngọt này cho người đấy ạ. Người mau ngồi xuống ăn nóng cho thơm!”

Lục Thanh Tuyết cũng từ bên cạnh bước tới, nhẹ nhàng rót một chén trà lài nóng hổi dâng lên cho Diệp Phi, trên gương mặt thanh tú lộ ra nụ cười dịu dàng:

“Sư phụ dùng trà trước để ấm bụng ạ.”

Diệp Phi vui vẻ ngồi xuống, cầm đũa lên gắp một miếng thịt lươn bỏ vào miệng nhai chậm rãi. Vị béo ngậy của thịt lươn hòa quyện với vị ngọt thanh mát của cải ngọt mười vạn năm (mà hắn tưởng là cải ngọt bình thường) tan chảy trên đầu lưỡi, khiến hắn không nhịn được mà nheo mắt cười hài lòng:

“Chao ôi, con lươn này béo thật đấy Sở Phong ạ. Nhìn cái thớ thịt của nó săn chắc thế này, chắc chắn là lươn đồng xịn rồi. Mà sao da của nó lại có ánh vàng nhạt lấp lánh thế kia? Con nhặt được ở đâu mà ngon thế?”

Sở Phong nghe đến đây thì mồ hôi hột trên trán lập tức rơi rớt như mưa. Hắn khẽ nuốt nước bọt, liếc mắt nhìn Lục Thanh Tuyết một cái rồi run rẩy truyền âm:

“Sư tỷ… Sư phụ đang thử thách tâm tính của đệ đúng không? Con Ma Giao vạn năm tu vi nửa bước Lạc Vũ Cảnh kia suýt chút nữa đã hóa rồng, thế mà Sư phụ lại nhìn ra nó là… lươn đồng đặc sản phương Nam? Đạo nhãn của Sư phụ đúng là đã đạt đến cảnh giới phản phác quy chân, coi vạn vật như kiến cỏ rồi!”

Lục Thanh Tuyết khẽ gật đầu, truyền âm trả lời với vẻ mặt vô cùng sùng bái:

“Sư đệ chớ có nói nhiều làm ảnh hưởng đến nhã hứng của Sư phụ. Sư phụ bảo đó là lươn đồng thì nó chính là lươn đồng. Ngay cả Ma Giao vạn năm trước mặt Người cũng chỉ xứng đáng làm nguyên liệu hầm canh mà thôi. Đệ mau trả lời Người đi, kẻo Người lại nghi ngờ.”

Sở Phong bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng khúm núm cúi đầu báo cáo với Diệp Phi:

“Dạ bẩm sư phụ… đây quả thực là giống lươn vàng đặc sản phương Nam mà con phải lặn lội xuống đầm lầy U Minh, dùng hết mười phần… ý con là dùng hết sức bình sinh mới câu được đấy ạ. Nó sống dưới bùn sâu vạn năm nên thịt dai, chắc và bổ dưỡng cho xương khớp lắm ạ!”

Diệp Phi nhấp thêm một ngụm nước canh ngọt lịm, gật đầu tán thưởng:

“Ừ, ngon! Canh ngọt nước, vị cải thanh mát hòa quyện với thịt lươn béo ngậy, lại không có một chút mùi tanh nào của bùn đất. Thằng nhóc này dạo này tay nghề nấu ăn tiến bộ vượt bậc đấy. Để thưởng cho sự chăm chỉ của con, lát nữa ăn cơm xong cứ tự nhiên vào bếp lấy hai củ khoai lang nướng mà ăn.”

Sở Phong nghe đến ba chữ “khoai lang nướng” thì hai mắt lập tức sáng rực lên như hai ngọn đèn pha công suất lớn. Hắn kích động đến mức toàn thân run rẩy, lập tức quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa trước mặt Diệp Phi:

“Tạ ơn sư phụ ban thưởng vĩ đại! Đồ nhi nhất định sẽ tận trung phụng sự Hải Vân Phong, ngày mai lại xuống núi tìm thêm… lươn béo về hầm canh cho người ạ!”

Hắn thừa biết, khoai lang nướng của Diệp Phi chính là thần vật ngộ đạo chí cao vô thượng. Trần Thiên Kiêu chỉ ăn một mẩu nhỏ đã đột phá lên Chúc Đồng Cảnh đệ lục tầng trạng thái phàm nhân bất tử, ba mươi vị tông chủ Tân Tiên Minh ăn xong liền gột rửa sạch ma độc tàn dư. Bây giờ hắn được hẳn hai củ khoai lang nướng, đây chẳng phải là cơ duyên nghịch thiên giúp Hỗn Độn Thần Thể của hắn đột phá lên tầng thứ cao hơn sao?

Diệp Phi đang ăn ngon lành bỗng thấy Sở Phong lại quỳ xuống dập đầu bành bạnh thì mặt lập tức đen lại. Hắn bất lực dùng đôi đũa tre gõ nhẹ lên đầu Sở Phong một cái cốc rõ to:

“Đã bảo là bớt quỳ lạy đi rồi cơ mà! Ăn cơm thì ngồi cho hẳn hoi, cứ hở ra một tí là dập đầu như tế sao thế hả? Đầu óc con dạo này bị làm sao ấy, hay là do thức đêm đọc mấy cuốn sách bùa chú nhảm nhí nhiều quá nên bị ảo tưởng sức mạnh rồi?”

Cú gõ đầu nhẹ nhàng của Diệp Phi, đối với Sở Phong, lại giống như một luồng sấm sét Thái Sơ vô hình dội thẳng vào thần hồn. Luồng ấm áp tinh thuần từ cán đũa tre truyền vào người hắn, trong nháy mắt bốc hơi toàn bộ tạp chất tàn dư trong kinh mạch, giúp Hỗn Độn nguyên thủy khí trong đan điền của hắn được củng cố vững chắc như kim cương, tu vi nháy mắt đạt đến trạng thái viên mãn của cảnh giới hiện tại.

Sở Phong ôm đầu, vừa đau vừa sướng đến mức suýt chút nữa thì khóc nấc lên. Hắn vội vàng đứng dậy, ngoan ngoãn ngồi vào ghế tre, lẩm bẩm:

“Dạ, đồ nhi biết lỗi rồi ạ… Đồ nhi sẽ ngồi ăn nghiêm túc ạ.”

Lục Thanh Tuyết khẽ cười thanh khiết, bưng chậu nước ấm ngâm chân dọn dẹp ra góc sân, sau đó cung kính đứng bên cạnh châm thêm nước nóng vào chén trà của Diệp Phi với lòng sùng bái sâu sắc:

“Sư phụ bớt giận, sư đệ chỉ là quá mức cảm động trước tình thương của người thôi ạ. Người dùng thêm chút canh cho ấm người.”

Diệp Phi lắc đầu thở dài, nhấp một ngụm trà lài thanh mát, thầm nghĩ trong lòng:

“Đúng là nuôi hai đứa đệ tử này tốn nơ-ron thần kinh thật. Một đứa thì suốt ngày lạnh lùng như cục băng, một đứa thì hở ra là quỳ lạy khóc lóc như bị thần kinh phân liệt. Nhưng thôi, nấu ăn ngon thế này thì cũng tạm chấp nhận được.”

Hắn quay sang nhìn chú chó đen Tiểu Hắc đang nằm ngoan ngoãn dưới gầm bàn, tiện tay ném cho nó một khúc xương lươn nhỏ:

“Ăn đi Tiểu Hắc. Ăn xong nhớ ra trông vườn cải ngọt cho hẳn hoi nghe chưa? Dạo này thời tiết nồm ẩm, nhiều sâu bọ lắm đấy.”

Tiểu Hắc vội vàng ngậm lấy khúc xương Ma Giao vạn năm chứa đầy đạo vận thủy hệ, vẫy đuôi mừng rỡ nịnh nọt Diệp Phi, nhưng trong lòng thì đang khóc ròng vì sung sướng:

“Trời đất ơi! Xương Ma Giao vạn năm chứa tinh hoa huyết mạch thế này mà chủ nhân lại ném cho mình gặm như xương chó bình thường… Thôi, mình cứ giả vờ làm chó ngoan ngoãn ở đây quét dọn vườn cải, thỉnh thoảng được gặm xương rồng thế này thì chẳng mấy chốc sẽ tiến hóa thành Hắc Long vạn cổ vô địch thiên hạ!”

Trong khi ba thầy trò Diệp Phi đang quây quần ăn uống vui vẻ và hóm hỉnh trò chuyện bên hiên nhà tranh, thì dưới đáy đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm phương Nam, bầu không khí lại u ám và tuyệt vọng đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Ma Hoàng Thiên Thích lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn thần trí. Hắn nằm bẹp dí trong khối băng đen sâu ba ngàn trượng, toàn thân ê ẩm, đau đớn như bị một chiếc chiến xa bằng đồng đỏ khổng lồ của hoàng gia cán qua cán lại hàng chục lần.

“Tại sao? Tại sao vận mệnh của Ma tộc ta lại trắc trở đến thế này?”

Ma Hoàng khóc không ra nước mắt, những giọt ma huyết màu tím đen rỉ ra từ khóe miệng hắn, bốc hơi thành những luồng khói xám tro thối hoắc.

“Mười vạn năm trước, ta kiêu ngạo thế nào, một tay che trời, vạn ma cúi đầu. Thế mà mười vạn năm sau, ta khó khăn lắm mới tích lũy đủ năng lượng để phá xích, chuẩn bị bộc phát thì lại bị một lực lượng vô hình bẻ gãy ma mạch, dẫm nát xương sườn!”

Hắn bắt đầu dùng tàn niệm ma thức yếu ớt của mình để phân tích mọi chuyện đã xảy ra từ trước đến nay.

“Không thể là trùng hợp được! Tuyệt đối không thể là trùng hợp! Chắc chắn có một kẻ đứng sau màn giật dây, sắp xếp mọi thứ một cách hoàn hảo để chơi đùa với bản hoàng!”

Ma Hoàng Thiên Thích rùng mình nhớ lại những biến cố gần đây:

“Đầu tiên, ma mạch Vô Cực của ta kết nối với Hải Vân Phong bị nhổ tận gốc. Tiếp theo, long mạch phương Nam bị bốn tiếng gõ xẻng từ đỉnh núi chấn vỡ, đè ép ma lực của ta xuống đáy bùn thối. Chưa hết, hôm qua vòm trời phương Nam đột ngột bị chọc thủng hai lỗ lớn, giải phóng luồng ánh sáng tịnh hóa Thái Sơ xua tan hoàn toàn ma khí vạn dặm của ta… Hai tiếng nổ lớn kia… rõ ràng là quy tắc Khởi Nguyên tối cao! Chỉ cần một cái phẩy tay nhẹ nhàng của kẻ đó đã thanh tẩy sạch bóng ma khí của ta, biến các Ma tướng đắc lực của ta thành…”

Hắn đột ngột dừng lại, thần sắc trở nên vô cùng vặn vẹo và kinh hoàng khi cảm nhận được tình hình của các thuộc hạ dưới quyền thông qua tàn dư huyết mạch liên kết:

“Chờ đã… Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương, Hắc Diễm Ma Vương… Ba vị Ma Vương vĩ đại của Ma tộc ta, sao bây giờ khí tức của họ lại… bình yên và thanh thản thế này?! Họ đang vác sọt tre đựng vôi bột đi… quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong sao?!”

Ma Hoàng Thiên Thích cảm thấy đạo tâm vạn năm của mình trong nháy mắt nứt vỡ thành trăm mảnh, sụp đổ hoàn toàn:

“Quét rác có gì vui mà bọn họ lại tranh giành nhau đi thế kia?! Lại còn có cả Cổ Đô Tiên Ông – ẩn thế trưởng lão của Tiên Minh, và Trần Thiên Kiêu – hộ pháp Tiên Minh, tất cả đều cởi trần, đi chân đất, hăng hái rắc vôi bột diệt khuẩn quanh chuồng gà… Cái thế giới này điên rồi! Chắc chắn là điên rồi! Kẻ đứng trên Hải Vân Phong kia không phải là người, ngài ấy là một vị Thần tối cổ có sở thích cực kỳ biến thái và tàn bạo!”

Ma Hoàng Thiên Thích rụt đầu rụt cổ lại trong khối băng đen, toàn thân run rẩy vì sợ hãi:

“Vị Thần tối cổ kia quá rảnh rỗi! Ngài ấy suốt ngày ngồi trên núi, dùng tẩu thuốc trúc ngắm nhìn thiên hạ, rình mò bản hoàng phá phong ấn để giậm chân dẫm bẹp gí tấm sắc lệnh và dùng xẻng nện đầu ta trêu đùa! Bản hoàng không chơi nữa! Ta thề sẽ không bao giờ phá phong ấn nữa!”

Trong cơn tuyệt vọng và hoảng sợ tột cùng, Ma Hoàng Thiên Thích đưa ra một quyết định lịch sử:

“Ngoan ngoãn ngủ tiếp thôi! Tránh voi chẳng xấu mặt nào. Bản hoàng sẽ kích hoạt cấm thuật đóng băng sinh mệnh lực ở mức cao nhất, tự phong ấn bản thân sâu thêm mười vạn năm nữa! Để xem khi ta ngủ say như chết, vị Thần phàm nhân lười biếng kia còn trêu đùa được ai!”

Nghĩ là làm, Ma Hoàng Thiên Thích điên cuồng ngưng tụ tia ma ý cuối cùng, thi triển bí thuật đóng băng toàn bộ kinh mạch và đan điền của mình, thu nhỏ ma thể lại chỉ bằng một con nhái bén, chìm sâu xuống lòng đất đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm để ngủ tiếp mười vạn năm, thề không bao giờ bén mảng đến vùng đất Âu Lạc Thần Châu này nữa.

Lúc này, trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa ăn xong bát canh lươn hầm cải ngọt thơm ngon dâng lên tận miệng. Hắn thỏa mãn bưng chén trà lài lên nhấp một ngụm nhỏ, rồi lững thững bước ra hiên nhà, lấy tẩu thuốc trúc ra rít một hơi thật dài.

“Phù…”

Làn khói trắng mỏng manh, thơm ngát mùi lá ngải cứu và vỏ bưởi bay ra từ miệng hắn, nhẹ nhàng lơ lửng trôi về phía Nam. Luồng khói trắng đi đến đâu, những tàn dư ma khí tím sẫm cuối cùng mọc lên từ đầm lầy Dã Vy Dạ Lâm đều lập tức bốc hơi sạch sẽ, trả lại cho Âu Lạc Thần Châu một bầu trời đêm trong vắt, yên bình và rực rỡ ánh sao.

Diệp Phi gõ nhẹ cán tẩu thuốc vào thành lan can tre, cười hiền từ nhìn hai đệ tử đang lăng xăng dọn dẹp bát đũa ngoài sân:

“Thanh Tuyết, Sở Phong, dọn dẹp xong thì đi ngủ sớm đi nhé. Ngày mai ta với hai đứa lại xuống chợ Phong Châu một chuyến, đòi tiền cọc của lão Vương bán gốm xong thì ghé qua tiệm hạt giống mua ít hạt cải ngọt mới về trồng. Cuộc sống phàm nhân thế này mới gọi là yên bình chứ.”

“Dạ, đồ nhi tuân mệnh Sư phụ ạ!” Lục Thanh Tuyết và Sở Phong đồng thanh cung kính đáp lời, trong lòng ngập tràn sự kính ngưỡng và tự hào vô hạn đối với vị sư phụ vĩ đại của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8