Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 134: Tiêu diệt Ma Vương

Cập nhật lúc: 2026-06-14 17:00:08 | Lượt xem: 4

Trên con đường mòn gồ ghề dẫn từ thung lũng sông Bạch Hạc ngược về phía Bắc, ba bóng người gầy gò, mặc quần áo vải thô rách rưới đang lầm lũi bước đi dưới cái nắng hanh hao của buổi sớm mai. Trên vai mỗi người là một chiếc sọt tre nặng trĩu, bên trong chứa đầy vôi bột trắng xóa trộn lẫn với phân gà khô rực rỡ đạo vận hoàng kim.

Nếu có bất kỳ một tu sĩ nào của Âu Lạc Thần Châu đi ngang qua đây, chắc chắn họ sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách lạc đến mức cắm đầu xuống đất mà chết. Bởi vì ba kẻ đang lom khom vác sọt dọn vệ sinh kia, thực chất lại là ba vị Ma Vương danh chấn Thái Cổ, những tồn tại chỉ cần hắt hơi một cái cũng đủ để khiến cả một tinh vực phải run rẩy: Sát Na Ma Vương, Thiên Sát Ma Vương, và Hắc Diễm Ma Vương.

“Hắc Diễm đạo hữu, ta khuyên ngươi nên đi đứng cho thẳng thớm, vác cái sọt cho ngay ngắn vào.” Sát Na Ma Vương khẽ nghiêng đầu, dùng giọng điệu của một “tiền bối đi trước” để nhắc nhở kẻ mới gia nhập tổ đội. “Ngươi mà để rơi rớt một hạt vôi bột hay một tí phân gà chứa đạo vận nào ra đất, Sở sứ giả mà nhìn thấy là chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng ngài ấy sẽ nện thẳng vào thần hồn ngươi đấy. Lúc đó thì đừng có trách ta không cảnh báo trước.”

Hắc Diễm Ma Vương run rẩy một cái, vội vàng siết chặt hai quai sọt tre bám đầy muội than. Gương mặt gầy gò, hốc hác của hắn lúc này không còn một giọt máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo chiếc cằm nhọn hoắt. Hắn làm sao quên được trận chiến xu cà na nhất trong cuộc đời ba vạn năm của mình?

Khi đó, hắn vừa mới phá vỡ phong ấn, đang đắc ý vung vẩy thanh Thái Cổ Ma Long Thương rực lửa ma hòng san phẳng cả thế gian. Thế mà, một cô bé mặc bạch y, dung mạo lạnh lùng như băng tuyết trên đỉnh Hải Vân Phong chỉ lẳng lơ bước tới. Nàng chẳng thèm dùng đến thần thông hay pháp bảo hộ thân nào, chỉ nhẹ nhàng rút bên hông ra một chiếc quạt nan rách nát bám đầy mỡ lợn và muội than, phẩy nhẹ một cái về phía hắn.

Chỉ một cái phẩy quạt đơn giản đến mức thô thiển ấy, vậy mà lại giải phóng ra một luồng quy tắc nhân quả Thái Sơ tối cao, trực tiếp bóp méo toàn bộ không gian xung quanh hắn. Thanh thương bảo vật của hắn lập tức biến thành một khúc củi khô mục nát, còn ba vạn năm ma công cùng huyết mạch kiêu hãnh của hắn thì bốc hơi sạch sẽ trong vòng một nốt nhạc, biến hắn thành một phàm nhân suy yếu đến mức không thể gánh nổi một gánh nước.

“Ảo ma đến mức này thì ai mà chơi cho lại…” Hắc Diễm Ma Vương thầm khóc ròng trong lòng. Hắn liếc nhìn cô bé bạch y đang thong thả đi phía trước, dắt chiếc quạt nan rách bên hông, bên cạnh là một thiếu niên hoạt bát đang vác chiếc chảo đen rỉ sét và một chú chó đen nhỏ đang lững thững vẫy đuôi. Cả ba người họ trông giống như một gia đình phàm nhân đi chợ về, nhưng áp lực vô hình tỏa ra từ họ lại khiến cho ba vị Ma Vương chỉ biết cúi đầu xách sọt đi theo làm cu li không công.

“Sát Na đạo hữu nói đúng đấy.” Thiên Sát Ma Vương cũng ghé tai nói nhỏ, vẻ mặt vô cùng sốt sắng. “Chúng ta bây giờ đã là thành viên của ‘Hội Phàm Nhân Tự Nguyện Quét Rác’. Được vác sọt vôi bột đi bón rau cải ngọt cho Thần Quân tối cổ đã là cơ duyên tịnh hóa ma tính vĩ đại rồi. Ngươi nhìn xem, ma độc trong người ta dạo này đã bớt hẳn, thay vào đó là mùi hương ngải cứu thanh mát rồi đây này.”

Hắc Diễm Ma Vương chỉ biết gật đầu lia lịa như giã gạo. Hắn tự nhủ, chỉ cần được sống sót, bắt hắn đi hốt phân gà cả đời hắn cũng cam lòng.

Thế nhưng, ngay khi cả nhóm năm người (và một con chó) chuẩn bị bước vào địa giới ngoại vi của Phong Châu Thần Đô – kinh đô hoàng triều của nước Âu Lạc – thì không gian xung quanh đột ngột biến đổi.

Một cơn gió lạnh buốt, mang theo mùi lưu huỳnh khét lẹt và uế khí nồng nặc bỗng nhiên từ đâu quét qua, khiến cho những rặng tre dại bên đường xào xạc rùng mình. Bầu trời vốn đang trong xanh rực rỡ bỗng chốc bị một màn sương mù màu đen xám tro đục ngầu bao phủ, che khuất cả ánh mặt trời ấm áp.

“Tiếng gì thế này?” Sở Phong dừng bước chân, đưa tay lên che mũi, nhíu mày nhìn về phía trước. “Mùi thối quá! Cứ như mùi chuột chết trộn lẫn với phân trâu bị bỏ quên ba tháng ấy. Sư tỷ, có phải có kẻ nào đang xả rác bừa bãi làm ô nhiễm không khí của sư phụ không?”

Lục Thanh Tuyết dừng lại, đôi mắt phượng lạnh lùng quét qua màn sương đen đang cuồn cuộn dâng lên từ hướng Phong Châu Thần Đô. Nàng khẽ vuốt nhẹ chuôi kiếm gỗ sồi thô sơ dắt bên hông, cảm nhận được một luồng sát cơ âm luật dồn dập đang va đập vào vách đá từ xa vọng lại.

“Đó là ma khí.” Lục Thanh Tuyết nhàn nhạt lên tiếng, giọng nói thanh khiết nhưng lạnh buốt như băng tuyết vạn năm. “Hơn nữa, còn có tiếng trống đồng của hoàng gia đang gõ dồn dập. Có vẻ như Phong Châu Thần Đô đang bị địch tấn công.”

“Cái gì? Có kẻ dám làm loạn ngay sát chân núi Hải Vân Phong của sư phụ?” Sở Phong trợn tròn mắt, tay phải lập tức nắm chặt lấy cán chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng. “Bọn họ không biết rằng khói bụi và tiếng ồn ào này sẽ bay lên núi làm hỏng vườn rau cải ngọt và khiến đàn gà con của sư phụ bị mất ngủ à? Đúng là một lũ báo thủ không biết trời cao đất dày là gì!”

Phía sau bọn họ, ba vị Ma Vương tù binh nghe thấy thế thì lập tức rụt cổ lại, trong lòng thầm thắp một nén nhang cho kẻ nào đang làm loạn ngoài kia. Đúng là điếc không sợ súng, dám ở gần Hải Vân Phong mà gây ồn ào, khác nào tự tay viết giấy xin đầu thai sớm?

Tại khu vực ngoại vi của Phong Châu Thần Đô, cảnh tượng lúc này vô cùng hỗn loạn và kinh hoàng.

Một khe nứt không gian khổng lồ, đen kịt như một con mắt quỷ đang ngoác miệng ra giữa không trung, rỉ ra những vệt chất lỏng màu tím đen nhớp nhúa. Từ trong khe nứt ấy, hàng vạn ma vật hình thù quái dị, toàn thân bao phủ bởi ma diễm rực lửa đang điên cuồng lao xuống như một thác nước đen.

Dẫn đầu đám ma vật ấy là một thực thể khổng lồ cao tới ba trượng, toàn thân đúc từ những chiếc vảy thép đen bóng, trên đầu mọc ra một chiếc sừng nhọn hoắt rực lửa đỏ. Hắn chính là Cự Ma Vương – một vị Ma Vương hung hãn của ma triều phương Nam, kẻ chưa từng nếm trải mùi vị của chiếc quạt nan rách hay chiếc chảo đen rỉ sét trên Hải Vân Phong.

“Giao ra! Hoàng tộc Âu Lạc, các ngươi mau giao ra bí kíp bón phân gà hoàng kim và bản đồ phân bố vườn rau cải ngọt tối cao cho ta!” Cự Ma Vương vung vẩy chiếc cự phủ rỉ máu khổng lồ trong tay, tiếng gầm rú của hắn chấn động cả mười vạn dặm không gian, làm rạn nứt cả những bức tường thành bằng đá của Loa Thành. “Ta đã ngửi thấy mùi hương Thái Sơ ngập tràn từ hướng này! Các ngươi dám độc chiếm nguồn tài nguyên ngộ đạo vĩ đại ấy, hôm nay ta sẽ san phẳng Phong Châu Thần Đô, bắt tất cả các ngươi làm lô đỉnh trồng rau cho ma tộc!”

Hóa ra, plot twist cực kỳ ảo ma của trận chiến này chính là: Cự Ma Vương sau khi phá vỡ phong ấn ở cực Nam, không phải muốn xưng bá thiên hạ hay tiêu diệt nhân loại. Mà là vì cái mũi thính của hắn đã ngửi thấy mùi thơm dịu ngọt, mang theo sinh mệnh lực Thái Sơ khổng lồ từ những củ khoai lang nướng và vườn cải ngọt bón phân gà của Diệp Phi bay vạt qua phương Nam.

Hắn lập tức bị thèm thuồng đến mức đạo tâm đại loạn, ma thể rạo rực. Hắn cho rằng hoàng triều Phong Châu đang giấu giếm một công thức “nông nghiệp sạch” có thể giúp ma tộc đột phá cảnh giới tối cao mà không cần tu luyện. Thế là hắn lập tức dẫn theo mười vạn ma binh, rầm rộ kéo đến Phong Châu Thần Đô để… cướp công thức bón phân và xin ăn cải ngọt.

Đối mặt với làn sóng ma vật hung hãn ấy, Hùng Vương nước Âu Lạc lúc này đang đứng trên tháp canh cao nhất của Loa Thành.

Thế nhưng, bộ dạng của vị hoàng đế tối cao này lúc này lại khiến cho người ta phải cạn lời. Hắn cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần vải thô rách nát bám đầy bùn đất, chân trần dậm trên thềm đá cổ, tay cầm một cây chổi tre cũ kỹ. Phía sau hắn, năm mươi vị Lạc Tướng và hàng vạn binh sĩ ngự lâm quân cũng trong tình trạng tương tự: cởi trần, chân đất, người cầm xẻng, người xách sọt vôi bột, đằng đằng sát khí.

Đây chính là trào lưu “giả phàm nhân dưỡng sinh” mà hoàng gia Âu Lạc đang điên cuồng thực hiện sau khi ngộ ra bức chữ “Tĩnh” của Diệp Phi. Họ tin rằng, chỉ có rũ bỏ hoàn toàn vinh hoa phú quý, ăn mặc rách rưới và chăm chỉ quét dọn vệ sinh thì mới có thể chạm tới một góc đạo tâm “vô vi nhi trị” của Thái Sơ Thần Quân.

“Câm miệng! Tên ma đầu ngu xuẩn kia!” Hùng Vương vung cây chổi tre chỉ thẳng vào mặt Cự Ma Vương, lớn tiếng mắng mỏ. “Bí kíp trồng rau cải ngọt và phân bón của Thần Quân tối cổ là thứ mà loại ma quỷ dơ bẩn như ngươi có thể dòm ngó sao? Ngươi dám dẫn quân đến đây gào rú, làm khói bụi bay mù mịt làm bẩn thềm đá của Thần Quân, hôm nay ta sẽ dùng vôi bột tiêu diệt sạch sẽ lũ các ngươi để bảo vệ môi trường!”

“Đúng thế! Mau cút về đầm lầy mà quét rác đi!” Vị Lạc Tướng râu hùm của bộ lạc Vũ Ninh cũng hét lớn, tay cầm chiếc trống đồng cổ đại nện mạnh một cái.

“Đùng! Đùng! Đùng!”

Tiếng trống đồng vang lên dồn dập, tạo ra những làn sóng âm màu vàng kim rực rỡ tỏa ra bốn phương tám hướng, tạm thời ngăn chặn bước tiến của đàn ma vật. Thế nhưng, ma triều quá đông, uế khí tím sẫm bắt đầu ăn mòn vào các hoa văn trên mặt trống đồng, khiến những chiếc trống cổ bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ.

“Ha ha ha! Một lũ phàm nhân rách rưới cầm chổi quét rác mà cũng đòi chống cự ta?” Cự Ma Vương cười điên cuồng, vung cự phủ chém mạnh một nhát. Luồng ma quang màu tím đen khổng lồ xé rách không gian, đánh thẳng về phía tháp canh của Loa Thành, mắt thấy sắp sửa nghiền nát Hùng Vương và các Lạc Tướng thành tro bụi.

Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một luồng ánh sáng vàng nhạt, mang theo mùi hương ngải cứu và vỏ bưởi thanh mát đột ngột từ trên trời giáng xuống, trực tiếp đè bẹp luồng ma quang của Cự Ma Vương thành mây khói vô hại.

“Cái gì?” Cự Ma Vương trợn tròn mắt quỷ, lùi lại ba bước trên không trung, hoảng hốt nhìn lên bầu trời.

Từ trong màn sương đen bị xé toạc, Lục Thanh Tuyết và Sở Phong lững thững bước ra. Theo sau họ là ba vị Ma Vương tù binh đang vác sọt vôi bột với vẻ mặt vô cùng ngoan ngoãn.

“Sư… Sư sứ giả!” Hùng Vương nhìn thấy hai người thì mừng rỡ khôn xiết, vội vàng quỳ sụp xuống dập đầu sát đất, trán rỉ ra vài vệt máu tươi do dập đầu quá mạnh. “Hoàng nhi bái kiến hai vị sứ giả đại nhân! Tên ma đầu phương Nam này dám đến đây gây ồn ào, đòi cướp công thức bón phân cải ngọt của Thần Quân tối cổ! Xin hai vị sứ giả ra tay trừng trị để giữ gìn sự thanh tĩnh cho ngọn núi thiêng!”

Sở Phong vác chiếc chảo đen rỉ sét đi tới trước tháp canh, liếc nhìn Hùng Vương và đám binh sĩ cởi trần đi chân đất, khóe miệng khẽ giật giật:

“Hoàng thượng, các ngươi dạo này… ăn mặc mát mẻ thế này để quét rác à? Có cần ta bảo sư phụ cho mượn mấy cái quần đùi rách để mặc cho đỡ lạnh không?”

“Không dám! Không dám!” Hùng Vương vội vàng xua tay, gương mặt tràn đầy vẻ thành kính và sùng bái cuồng nhiệt. “Mặc đồ vải thô đi chân đất chính là cách để chúng ta mài giũa đạo tâm, cảm nhận sự vĩ đại giản dị của Thần Quân vĩ đại! Chúng ta không thấy lạnh, ngược lại còn thấy khí huyết vô cùng thông suốt!”

Sở Phong chỉ biết thở dài một tiếng, tự nhủ đám người hoàng gia này đầu óc càng ngày càng có vấn đề nghiêm trọng, tự bổ não đến mức hết thuốc chữa rồi.

Lúc này, Cự Ma Vương đứng trên không trung nhìn thấy Sát Na, Thiên Sát và Hắc Diễm Ma Vương đang đứng phía sau hai đệ tử, thì lập tức trợn ngược mắt, gào lên kinh ngạc:

“Sát Na! Thiên Sát! Hắc Diễm! Các ngươi… các ngươi làm sao thế này? Sao lại mặc đồ vải thô rách rưới, sau lưng lại còn vác sọt phân gà thế kia? Khí thế Ma Vương vạn cổ của các ngươi đâu rồi? Sao lại đi làm nô bộc cho hai đứa nhóc phàm nhân thế này? Đúng là bôi tro trát trấu vào mặt Ma tộc ta!”

Sát Na Ma Vương nghe thấy thế thì khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống đất, lớn tiếng mắng lại:

“Ngu xuẩn! Cái đồ Ma Vương thiếu hiểu biết nhà ngươi thì biết cái gì chứ? Chúng ta đây là đang thực hiện nghĩa vụ lao động công ích, tích lũy điểm KPI dọn vệ sinh để được Thần Quân ban cho vỏ khoai lang ngộ đạo! Ngươi dám ở đây gào rú đòi cướp cải ngọt của Thần Quân, đúng là cái loại không có văn hóa nông nghiệp sạch! Mau quỳ xuống xin hàng đi, may ra còn được Trần trưởng ban phát cho một cây chổi tre để quét rác giữ mạng!”

“Câm miệng! Một lũ phản đồ hèn nhát!” Cự Ma Vương tức giận đến mức thất khiếu bốc khói đen. Hắn vung chiếc cự phủ khổng lồ lên, tỏa ra ma diễm ngút trời, gầm lên điên cuồng: “Hôm nay ta sẽ tự tay chém chết hai đứa nhóc này, sau đó bắt các ngươi về làm phân bón cho ma điện của ta!”

Nói rồi, hắn bộc phát toàn bộ ma lực vạn năm, hóa thành một luồng hắc phong khổng lồ, mang theo sát cơ hủy thiên diệt địa lao thẳng về phía Lục Thanh Tuyết.

Lục Thanh Tuyết nhìn tên Ma Vương đang điên cuồng lao tới, đôi lông mày thanh tú khẽ nhíu lại. Nàng ngửi thấy mùi lưu huỳnh nồng nặc phát ra từ người hắn, cảm thấy vô cùng ghê tởm.

“Mùi hôi thối này… nếu bay lên Hải Vân Phong, chắc chắn sẽ làm bẩn những lá trà lài mà sư phụ yêu thích.” Nàng lẩm bẩm, ánh mắt đột ngột trở nên lạnh lùng và kiên định.

Nàng khẽ nâng tay phải lên, nhẹ nhàng chạm vào chuôi thanh kiếm gỗ sồi thô sơ dắt bên hông.

Khoảnh khắc ngón tay nàng chạm vào kiếm gỗ, một luồng kiếm ý chí dương ấm áp, ngưng tụ từ quy tắc Thái Sơ nguyên thủy của Diệp Phi, đột ngột tràn vào kinh mạch nàng. Băng Cơ Ngọc Cốt của nàng bừng sáng rực rỡ, tỏa ra một làn sương trắng thanh khiết bao bọc lấy toàn thân nàng như một vị nữ thần bước ra từ tranh vẽ.

Nàng thong thả rút thanh kiếm gỗ sồi ra.

“Rắc…”

Một tiếng động cực kỳ nhẹ nhàng vang lên, giống như tiếng một cành củi khô bị bẻ gãy. Thế nhưng, ngay khi thanh kiếm gỗ hoàn toàn rời khỏi vỏ, toàn bộ thiên địa xung quanh Phong Châu Thần Đô bỗng nhiên đóng băng hoàn toàn.

Mười vạn ma vật đang gào rú bỗng nhiên đứng hình, ma diễm trên người chúng lập tức bị dập tắt sạch sẽ. Chiếc cự phủ của Cự Ma Vương đang bổ xuống giữa chừng cũng đột ngột khựng lại trên không trung, rạn nứt ra thành vạn mảnh vụn rỉ sét trước khi kịp chạm vào một sợi tóc của Lục Thanh Tuyết.

“Cái… cái gì thế này?” Cự Ma Vương trợn tròn mắt, thần hồn hắn lúc này đang gào thét điên cuồng vì sợ hãi. Hắn cảm nhận được, thứ đang chĩa vào trán mình không phải là một thanh kiếm gỗ thô sơ, mà là một ý chí Khởi Nguyên tối cao, nặng nề và kiên cố đến mức có thể dễ dàng nghiền nát cả vũ trụ này thành mạt bụi.

“Một nhát kiếm này… là để bảo vệ vườn rau cải ngọt của sư phụ.” Giọng nói của Lục Thanh Tuyết vang lên, nhẹ nhàng như tiếng gió rít qua rặng tre dại, nhưng lại chứa đựng nhân quả tuyệt đối không thể lay chuyển.

Nàng vung kiếm gỗ, chém nhẹ một nhát từ trên xuống dưới.

Không có kiếm khí hoàng kim rực rỡ, không có tiếng nổ kinh thiên động địa. Chỉ có một vệt sáng trắng mỏng manh như sợi tơ trời, nhẹ nhàng lướt qua cổ của Cự Ma Vương.

“Xoẹt…”

Cái đầu khổng lồ mang theo chiếc sừng nhọn rực lửa của Cự Ma Vương lập tức lìa khỏi cổ, rơi tự do xuống đất.

Thế nhưng, điều kỳ lạ và ảo ma nhất chính là: từ vết chém trên cổ hắn không hề rỉ ra một giọt máu ma màu đen hôi thối nào. Toàn bộ ma thể khổng lồ ba trượng của Cự Ma Vương, ngay khoảnh khắc đầu rơi xuống, đã bị kiếm ý chí dương của Diệp Phi tịnh hóa hoàn toàn, biến đổi kích thước và hình dạng một cách chóng mặt.

Chỉ trong vòng một nhát mắt, thân thể khổng lồ của vị Ma Vương Thái Cổ hung hãn ấy đã biến thành một đống củi khô Ngô Đồng hoàn mỹ, sạch sẽ, tỏa ra mùi hương ngải cứu thơm ngát và không còn một chút ma tính nào. Cái đầu của hắn cũng biến thành một chiếc gáo múc nước bằng gỗ sồi tròn trịa, nhẵn nhụi nằm lăn lóc dưới đất.

Mười vạn ma binh phía sau chứng kiến cảnh tượng vị thủ lĩnh tối cao của mình bị tiêu diệt chỉ bằng một nhát kiếm gỗ, lại còn bị biến thành củi khô và gáo múc nước, thì lập tức sụp đổ đạo tâm hoàn toàn.

“Tha mạng! Tiên cô tha mạng! Thần Quân tha mạng!”

Hàng vạn ma vật đồng loạt quỳ rụp xuống ruộng bùn, dập đầu khóc lóc thảm thiết. Ma tính trong người chúng dưới sức mạnh tịnh hóa của kiếm ý cũng nhanh chóng tiêu biến, biến chúng thành những phàm nhân gầy gò, rách rưới, vội vàng nhặt lấy những cây chổi tre rơi vãi dưới đất để tỏ lòng quy phục.

Toàn bộ chiến trường xung quanh Phong Châu Thần Đô đột ngột trở nên tĩnh lặng tuyệt đối.

Hùng Vương cùng năm mươi vị Lạc Tướng và hàng vạn binh sĩ hoàng gia đứng đực ra trên tháp canh, hai mắt trợn ngược, miệng há to đến mức có thể nhét vừa một quả bưởi thối. Họ không thể tin nổi vào mắt mình. Một vị Ma Vương hung hãn có thể lay chuyển cả đất trời, vậy mà lại bị đại đệ tử của Thần Quân tối cổ chém chết dễ dàng như chém một cọng rau cải ngọt ngoài vườn!

“Ảo ma… Ảo ma thực sự!” Hùng Vương thầm gào thét trong lòng, toàn thân run rẩy vì phấn khích và sùng bái cuồng nhiệt. “Một thanh kiếm gỗ tự đẽo vụng về của Thần Quân ban tặng, vậy mà lại chứa đựng kiếm ý chém rách bầu trời, bóp méo cả quy luật sinh mệnh của Ma Vương! Đây chính là thần thông vĩ đại vượt qua cả Tiên giới!”

Ngay sau đó, từ khắp các bức tường thành của Loa Thành và trong toàn bộ Phong Châu Thần Đô, hàng triệu người dân và binh sĩ bừng tỉnh khỏi cơn chấn động, đồng loạt quỳ sụp xuống đất, hô vang danh hiệu của Lục Thanh Tuyết và Thái Sơ Thần Quân Diệp Phi.

“Thái Sơ Thần Quân vô địch thiên địa! Nữ kiếm tiên Hải Vân Phong vạn tuế!”

“Tạ ơn Thần Quân từ bi cứu mạng vạn dân! Tạ ơn hai vị sứ giả đại nhân!”

Tiếng reo hò sấm dậy của vạn dân vang vọng khắp đất trời, chấn động cả những tầng mây xám xịt trên bầu trời, khiến màn sương đen hoàn toàn tan biến, trả lại một bầu trời trong xanh rực rỡ ánh nắng sớm.

Sở Phong nhanh nhẹn nhảy xuống tháp canh, nhặt chiếc gáo gỗ và đống củi khô do Cự Ma Vương biến thành bỏ vào chiếc bao tải rách sau lưng. Hắn hớn hở vỗ vỗ vào bao tải, cười toe toét nói với Lục Thanh Tuyết:

“Sư tỷ, nhát kiếm của chị chuẩn xác thật đấy! Đống củi này chứa đạo vận hỏa hệ tinh thuần cực kỳ, mang về cho sư phụ nhóm bếp hầm canh cải ngọt thì cứ gọi là cháy đượm phải biết! Lại còn được khuyến mãi thêm một chiếc gáo múc nước mới tinh để sư phụ múc nước giếng cổ nữa chứ.”

Lục Thanh Tuyết khẽ mỉm cười thanh khiết, nhẹ nhàng tra thanh kiếm gỗ sồi vào vỏ bên hông. Nàng nhìn vạn dân đang quỳ lạy xung quanh, khẽ gật đầu nói với Hùng Vương đang quỳ dưới đất:

“Đứng lên đi. Trận chiến đã kết thúc. Các ngươi mau chóng dọn dẹp chiến trường, rắc vôi bột diệt khuẩn xung quanh Loa Thành để tránh dịch bệnh làm ảnh hưởng đến nguồn nước. Nhớ kỹ lời dạy của sư phụ: giữ vững đạo tâm thanh tĩnh, chăm lo trồng trọt, không được làm bẩn môi trường.”

“Hoàng nhi tuân mệnh! Hoàng nhi thề sẽ quét dọn sạch sẽ Phong Châu Thần Đô vĩnh viễn để không làm phiền lòng Thần Quân tối cổ!” Hùng Vương dập đầu lia lịa, dâng lên chiếc Kim Ấn Thái Sơ Quốc Sư đúc từ vàng ròng thiên thạch thêu rực rỡ để tỏ lòng thành kính.

Sở Phong không chút khách khí, giật phắt lấy chiếc Kim Ấn thiên thạch nặng trịch của Hùng Vương, thản nhiên ném vào bao tải rách đựng củi khô, lẩm bẩm:

“Cái cục vàng ròng này nhìn cũng thô sơ đấy, mang về cho sư phụ dùng để đè nắp vại dưa cải muối chua chắc là vừa vặn. Sư tỷ, chúng ta đi thôi, kẻo sư phụ ở nhà chờ lâu lại cằn nhằn.”

“Ừm, đi thôi.” Lục Thanh Tuyết gật đầu.

Nàng hóa thành một luồng bạch quang thanh khiết bay vút về hướng Bắc. Sở Phong vác bao tải củi khô, dắt theo ba vị Ma Vương tù binh đang ngoan ngoãn vác sọt vôi bột, nhanh chóng chạy bộ đuổi theo sau tà áo của sư tỷ.

Ở góc tháp canh Loa Thành, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc lững thững đi theo sau, cái đuôi khẽ ngoáy ngoáy đầy khinh bỉ. Nó nhìn đống đổ nát của ma triều đã bị tịnh hóa sạch sẽ, thầm nghĩ trong lòng:

“Một lũ ngốc nghếch… Cứ thích đến đây gây ồn ào để rồi bị biến thành củi nhóm lò hầm canh cải. Để xem tối nay chủ nhân có nấu canh cải ngọt hầm xương không, mình phải lén ăn vụng vài cây cải ngọt mới được!”

Dưới chân núi Hải Vân Phong, khói bếp lại bắt đầu lững lờ bay lên từ ngôi nhà tranh nhỏ đơn sơ của Diệp Phi, lững lờ trôi trên vòm trời xanh thẳm, báo hiệu một cuộc sống điền viên bình yên vô sự vạn vạn năm của vị thần tối cổ ẩn dật và các đệ tử của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8