Thiên Cơ Bất Khả Lộ – Tồn Tại Đỉnh Cấp
Chương 124: Sự hối hận của Tiên Minh

Cập nhật lúc: 2026-06-14 16:36:43 | Lượt xem: 3

Tiếng cửa gỗ phòng ngủ của Diệp Phi khép lại một cách nhẹ nhàng, phát ra một tiếng “cạch” thanh thúy giữa đêm đông tĩnh mịch. Nhưng đối với Cổ Đô Tiên Ông đang quỳ rạp dưới đất, âm thanh kia lại chẳng khác nào một tiếng sấm rền từ thuở khai thiên lập địa, nện thẳng vào thần hồn rệu rã của gã.

Trong gian phòng khách đơn sơ của ngôi nhà tranh, ánh sáng hoàng kim rực rỡ tỏa ra từ đôi cánh linh khí sau lưng Cổ Đô Tiên Ông dần dần thu liễm, hóa thành những đốm sáng nhỏ li ti rồi biến mất hoàn toàn vào trong cơ thể gã. Sức nóng hầm hập như lò nung gạch ban nãy đã biến mất, trả lại bầu không khí trong lành, thoang thoảng mùi ngải cứu và vỏ bưởi ấm áp. Đan điền của gã, nơi vừa mới trải qua một cuộc lột xác kinh thiên động địa để bước vào cảnh giới Bá Vương Cảnh tầng thứ nhất, giờ đây tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.

Cổ Đô Tiên Ông vẫn giữ nguyên tư thế quỳ sụp, hai tay áp chặt xuống nền đất nện lạnh ngắt, trán tựa vào mu bàn tay, toàn thân run rẩy không ngừng.

Lồng ngực gã phập phồng dữ dội. Trong đầu gã, một cơn bão suy nghĩ đang điên cuồng tàn phá mọi nhận thức, mọi hoài nghi và cả lòng tự phụ vạn năm mà gã hằng gìn giữ.

“Ta… ta thực sự đã đột phá rồi sao?”

Cổ Đô Tiên Ông thầm hỏi chính mình, trong lòng dâng lên một nỗi hoang mang tột độ xen lẫn sợ hãi. Gã là ai? Gã là ẩn thế trưởng lão tối cao của Tiên Minh phương Bắc, kẻ đã bế quan sâu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh suốt năm vạn năm ròng rã. Trong suốt những năm tháng dài đằng đẵng ấy, gã đã nếm trải không biết bao nhiêu tịch mịch, dùng ý chí sắt đá để rèn luyện cốt cách, chỉ với một tham vọng duy nhất: xuất quan với tu vi Chúc Đồng Cảnh viên mãn, chấn hưng Tiên Minh, đè bẹp hoàng triều Phong Châu, trở thành kẻ đứng đầu Âu Lạc Thần Châu.

Gã từng nghĩ, chỉ cần mình bước ra đời, cả thế gian này sẽ phải phủ phục dưới chân gã. Thiên đạo lôi kiếp ư? Gã đã chuẩn bị hàng trăm loại cấm khí bảo vật để chống đỡ. Thế lực hoàng gia ư? Gã tự tin một tay có thể dời non lấp bể, tước đoạt khí vận của mười lăm bộ lạc.

Thế nhưng, tất cả những dã tâm bừng bừng ấy, toàn bộ những kế hoạch vĩ đại ấy, lại bị một chậu nước ngâm chân ngải cứu và vài cái phẩy quạt nan rách nát của một “phàm nhân” mặc áo vải thô đập cho nát vụn thành tro bụi.

Một cái phẩy quạt nhẹ nhàng, không một chút dao động linh lực, không một câu khẩu quyết thần thông. Vậy mà nó lại có thể nhẹ nhàng xóa bỏ nhân quả của thiên đạo lôi kiếp, ép chặt luồng khí thế cuồng bạo của một vị Bá Vương Cảnh vào đan điền mà không làm rụng một mảnh tranh lợp mái nào!

“Ngu muội… Tiên Minh chúng ta bấy lâu nay thực sự quá ngu muội!”

Cổ Đô Tiên Ông lẩm bẩm trong lòng, nước mắt nóng hổi rỉ ra từ khóe mắt, nhỏ xuống nền đất nện xám xịt. Sự hối hận muộn màng như một bàn tay vô hình bóp nghẹt lấy trái tim gã.

Gã nhớ lại những gì gã nghe được từ tên trưởng lão Chấp Pháp Điện lúc mới xuất quan. Tiên Minh phương Bắc dưới sự dẫn dắt của Thiên Cơ Tử đã làm những gì? Họ đã kiêu ngạo dẫn mười vạn tu sĩ, mang theo Trống Đồng Thần Trận và Cửu U Chướng Độc đến bao vây ngọn núi thiêng này. Họ khinh bỉ chủ nhân Hải Vân Phong là một phàm nhân dơ bẩn. Họ dùng cấm thuật, dùng độc dịch, dùng đủ mọi thủ đoạn âm hiểm để dồn ép các đệ tử của Thần Quân.

Để rồi nhận lại cái gì?

Thiên Cơ Tử – kẻ tự xưng thấu hiểu thiên cơ, mưu mô vô song, cuối cùng bị phế sạch tu vi, phát điên phát cuồng rồi chết già hóa thành cát bụi ngay tại chân núi, ngày ngày phải đi quét phân gà trộn bụi đồng rỉ sét. Mười vạn tu sĩ kiêu hùng của Tiên Minh giờ đây biến thành một lũ phàm nhân không có nửa điểm tu vi, ngày ngày ôm chổi tre cặm cụi dọn dẹp vệ sinh để cầu xin một sinh lộ.

“Thiên Cơ Tử ơi là Thiên Cơ Tử, ngươi tự xưng là minh chủ, hóa ra lại là con lợn ngu xuẩn nhất vạn giới!” Cổ Đô Tiên Ông cắn răng tự sỉ nhục tông môn của mình. “Ngươi dám dẫn quân đi đối đầu với một tồn tại tối cổ, một thực thể sinh ra trước cả khi Hỗn Độn phân chia! Ngươi có biết ngài ấy chỉ cần ho nhẹ một tiếng, phẩy nhẹ chiếc quạt rách là có thể xóa sổ cả một kỷ nguyên hay không?”

Sự hoài nghi và nỗi sợ hãi trong lòng Cổ Đô Tiên Ông bấy giờ đã đạt đến đỉnh điểm. Gã sợ hãi vì nhận ra, nếu Diệp Phi thực sự nổi giận, chỉ cần một cái liếc mắt, không chỉ Tiên Minh phương Bắc, mà cả Âu Lạc Thần Châu này cũng sẽ biến mất khỏi dòng lịch sử như chưa từng tồn tại. Mà gã, một kẻ vừa mới đột phá Bá Vương Cảnh, tự đắc nghĩ mình là thiên hạ vô song, thực chất chỉ là một con muỗi vo ve trước mặt một ngọn núi lớn.

Giữa lúc Cổ Đô Tiên Ông đang chìm trong sự hoảng loạn tâm lý và hối hận tột cùng, một tiếng bước chân nhẹ nhàng xào xạc vang lên từ phía cửa phòng khách.

Trần Thiên Kiêu, vị cựu hộ pháp Tiên Minh, nay là “Trần trưởng ban” của tổ quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong, lén lút bước vào. Trên người gã vẫn mặc bộ y phục vải thô giặt đến bạc màu, bên hông giắt một cây chổi tre cũ kỹ, nhưng thần thái lại vô cùng bình thản, thậm chí còn có vài phần siêu nhiên thoát tục của một kẻ đã hoàn toàn giác ngộ đạo tâm.

Trần Thiên Kiêu nhìn thấy Cổ Đô Tiên Ông đang quỳ rụp dưới đất khóc lóc thảm thiết, khóe miệng gã khẽ giật giật. Gã bước tới gần, dùng cán chổi tre gõ nhẹ lên bả vai trần của Cổ Đô Tiên Ông, thấp giọng nói:

“Cổ Đô đạo hữu, đừng khóc nữa. Thần Quân đã đi nghỉ ngơi rồi. Ngài ấy thích sự thanh tĩnh, nếu tiếng khóc của ngươi làm phiền đến giấc ngủ của ngài, hoặc làm đàn gà con trong chuồng giật mình mất ngủ, thì ngay cả ta cũng không bảo lãnh nổi cái mạng của ngươi đâu.”

Cổ Đô Tiên Ông giật nảy mình, vội vàng nén tiếng khóc, ngẩng khuôn mặt tèm nhem nước mắt nước mũi lên nhìn Trần Thiên Kiêu. Gã thều thào gọi:

“Trần… Trần trưởng ban… ta… ta thực sự biết sai rồi. Tiên Minh chúng ta bấy lâu nay sống trong nhung lụa kiêu ngạo, coi chúng sinh như kiến cỏ, dám mạo phạm uy nghiêm của Thần Quân vĩ đại. Ta hối hận quá! Tại sao ta không xuất quan sớm hơn năm vạn năm để ngăn chặn cái lũ ngu xuẩn Thiên Cơ Tử kia chứ?”

Trần Thiên Kiêu thở dài một tiếng, ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh, khẽ lắc đầu:

“Muộn rồi, Cổ Đô đạo hữu. Nhân quả đã định, Tiên Minh phương Bắc sụp đổ là thiên ý, cũng là cái giá phải trả cho sự kiêu ngạo mù quáng. Ngươi nên cảm thấy may mắn vì hôm nay Thần Quân tâm trạng tốt, chỉ dùng nước ngâm chân tịnh hóa ma độc cho ngươi, lại dùng quạt nan giúp ngươi ổn định tu vi. Nếu là ngày thường, một hạt nước giếng của ngài ấy cũng đủ bóp nát chín chiếc xe rồng của Thần Tử Thái Âm Thần Giáo rồi.”

Nghe đến đây, Cổ Đô Tiên Ông càng thêm run rẩy. Gã nhìn quanh gian phòng khách đơn sơ, ánh mắt vô tình dừng lại ở chiếc bàn gỗ sồi cũ kỹ bám đầy muội than. Dưới chân bàn, tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rỉ sét của hoàng gia Phong Châu Thần Đô dùng để kê chân bàn khập khiễng đang lẳng lặng nằm đó.

Cổ Đô Tiên Ông trong cơn xúc động và hoảng loạn tâm lý, muốn tìm một chỗ bám víu để lấy lại thăng bằng, liền vô tình vươn tay chạm nhẹ vào một góc của tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét kia.

O o o!

Ngay khi ngón tay của Cổ Đô Tiên Ông vừa chạm vào miếng đồng rỉ, một tiếng vang trầm đục như tiếng trống đồng cổ xưa đột ngột nổ vang trong thức hải của gã.

Trần Thiên Kiêu đứng bên cạnh cũng biến sắc khi nhìn thấy tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét dưới chân bàn bỗng nhiên phát ra một luồng sáng đỏ sậm quỷ dị, mang theo một luồng Nhân Hoàng khí cổ xưa nhưng vô cùng hỗn loạn. Luồng sáng đỏ ấy không hề bùng phát ra ngoài, mà bị quy tắc Thái Sơ vô hình từ chiếc bàn gỗ sồi đè chặt xuống lòng đất, tạo thành một vòng xoáy hào quang nhỏ ngay dưới ngón tay của Cổ Đô Tiên Ông.

“Cái gì thế này?” Trần Thiên Kiêu kinh hãi thốt lên, vội vàng lùi lại một bước, tay nắm chặt cây chổi tre phòng thủ.

Nhưng Cổ Đô Tiên Ông bấy giờ đã hoàn toàn bất động. Đôi mắt gã trợn trừng, đồng tử co rụt lại. Một luồng ký ức cổ xưa, hoang đường và vô cùng chấn động từ tấm sắc lệnh đồng đỏ đang điên cuồng truyền thẳng vào thần hồn của gã thông qua quy tắc Thái Sơ bám trên bàn gỗ sồi.

Đó là một bức tranh ký ức từ vạn vạn năm trước, thời kỳ hoàng triều Âu Lạc Thần Châu mới vừa được khai sinh.

Trong ký ức ấy, Cổ Đô Tiên Ông nhìn thấy một thiếu niên mặc y phục vải thô rách nát, tay cầm một cây chổi tre nhỏ, đang cặm cụi quét dọn đống phân gà và lá khô trên đỉnh Hải Vân Phong này. Thiếu niên ấy có khuôn mặt vô cùng thành kính, mỗi nhát chổi quét qua đều cung kính hướng về phía ngôi nhà tranh bái lạy.

Mà đứng ở hiên nhà tranh khi ấy, chính là Diệp Phi – vẫn với vẻ ngoài thư sinh khoảng bốn mươi tuổi, mặc bộ y phục vải thô đen nhạt giặt đến bạc màu, tay cầm tẩu thuốc trúc lười biếng rít một hơi khói dài.

Thiếu niên quét rác kia sau này lớn lên, thức tỉnh huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên, dùng sức mạnh vô song đánh bại vạn tộc, thống nhất mười lăm bộ lạc, lập nên hoàng triều Âu Lạc Thần Châu lừng lẫy vạn cổ. Thiếu niên ấy, chính là vị Hùng Vương đời thứ nhất – Vạn Cổ Nhân Đế khai quốc!

Trước khi lâm chung, vị Hùng Vương đời thứ nhất ấy đã dùng tất cả Nhân Hoàng khí của mình, đúc nên một tấm sắc lệnh bằng đồng đỏ rực lửa chiến ý. Trên tấm sắc lệnh ấy không phải là chiếu chỉ hoàng gia uy nghiêm sắc phong cho ai, mà là những dòng chữ do chính tay vị Nhân Đế viết với tất cả sự hèn mọn, thành kính và sám hối:

“Đệ tử ký danh Hùng Hồng, tội nghiệt sâu nặng vì ham mê hoàng quyền phàm trần mà rời bỏ núi thiêng, không thể hầu hạ bên cạnh Thần Quân suốt đời. Nay trước khi lâm chung, dâng lên tấm đồng đỏ này làm bằng chứng tạ lỗi, nguyện cầu Thần Quân vạn cổ trường tồn, thứ lỗi cho đứa đệ tử bất hiếu này…”

Tấm sắc lệnh đồng đỏ ấy thực chất là một bức thư tạ lỗi của một gã đệ tử quét rác gửi về cho sư phụ Diệp Phi!

Thế nhưng, trải qua vạn vạn năm dâu bể, hậu thế ngu muội của hoàng triều Phong Châu đã thất lạc truyền thừa, ngộ nhận tấm đồng đỏ tạ lỗi này thành “Sắc lệnh hoàng gia tối cao” chứa đựng mệnh lệnh của hoàng triều ban cho Hải Vân Phong!

Phốc!

Cổ Đô Tiên Ông há miệng phun ra một ngụm máu đen, thần hồn gã chấn động mạnh mẽ đến mức suýt nữa thì rạn nứt đan điền vừa mới đột phá. Gã buông lỏng tay khỏi tấm sắc lệnh đồng rỉ, ngã ngửa ra sàn nhà tranh, hai mắt nhìn trân trân lên trần nhà bám đầy bồ hóng, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa trong sự bàng hoàng tột độ:

“Hóa ra… hóa ra là như vậy… Ha ha ha! Ngu xuẩn! Cả thế giới này đều là một lũ ngu xuẩn!”

Trần Thiên Kiêu hoảng hốt, vội vàng cúi xuống đỡ lấy Cổ Đô Tiên Ông, truyền một luồng linh lực ấm áp vào kinh mạch gã để ổn định tâm thần, gấp gáp hỏi:

“Cổ Đô đạo hữu! Ngươi nhìn thấy cái gì? Mau tỉnh lại! Đừng có phát điên như Thiên Cơ Tử!”

Cổ Đô Tiên Ông nắm chặt lấy vai áo của Trần Thiên Kiêu, hai mắt đỏ ngầu, vừa khóc vừa cười nói:

“Trần trưởng ban… ngươi có biết vị Hùng Vương đời thứ nhất, vị khai quốc công thần vĩ đại nhất lịch sử Âu Lạc Thần Châu chúng ta là ai không? Ngài ấy… ngài ấy thực chất chỉ là một gã đệ tử quét rác ký danh trên Hải Vân Phong này! Tấm sắc lệnh đồng đỏ mà hoàng gia nâng niu như mạng sống, thực chất chỉ là một bức thư tạ lỗi của một gã học việc gửi cho Thần Quân!”

“Cái gì?!” Trần Thiên Kiêu nghe xong, toàn thân cũng như bị sét đánh ngang tai, đứng hình ngay tại chỗ.

Gã nhìn chăm chăm vào tấm sắc lệnh đồng đỏ rỉ sét đang dùng để kê chân chiếc bàn gỗ sồi khập khiễng kia. Tấm sắc lệnh tối cao của hoàng gia, đại diện cho quyền lực tuyệt đối của mười lăm bộ lạc, giờ đây chỉ là một miếng đồng rỉ bẩn thỉu, bị Thần Quân tiện tay nhét dưới chân bàn để tránh khập khiễng khi uống trà!

Sự thật hoang đường và chấn động này như một nhát búa tạ, đập tan hoàn toàn chút kiêu ngạo cuối cùng của một tu sĩ trong lòng cả hai người.

Hóa ra, cái gọi là hoàng triều Âu Lạc Thần Châu, cái gọi là Tiên Minh phương Bắc hống hách vạn năm, thực chất chỉ là đám con cháu bất hiếu, ngu muội đang nhảy múa, múa rìu qua mắt thợ trước mặt vị Thần tối cổ – sư phụ của tổ tiên khai quốc của họ!

“Chúng ta… chúng ta bấy lâu nay tranh giành cái gì chứ?” Cổ Đô Tiên Ông khóc ròng ròng, giọng nói khản đặc vì hối hận. “Tiên Minh tranh giành khí vận với hoàng triều, dòm ngó linh mạch Hải Vân Phong, định san phẳng ngọn núi này… Hóa ra chúng ta chỉ là một lũ cháu chắt bất hiếu đang cầm gậy gộc đòi đánh tổ tiên của mình! Thật là tội nghiệt tày trời! Thiên lôi đánh chết chúng ta cũng không oan!”

Trần Thiên Kiêu cũng trầm mặc sâu sắc. Gã buông Cổ Đô Tiên Ông ra, đứng dậy, nhìn về phía cửa phòng ngủ đóng chặt của Diệp Phi với một sự kính ngưỡng và sùng bái cuồng nhiệt đến mức không thể dùng lời nào tả xiết.

“Bây giờ ngươi đã hiểu chưa, Cổ Đô đạo hữu?” Trần Thiên Kiêu thấp giọng nói, ánh mắt rực sáng. “Thần Quân đóng vai phàm nhân lười biếng, không phải vì ngài ấy yếu ớt, mà vì đối với ngài ấy, thiên địa hủy diệt, hoàng triều hưng thịnh hay Tiên Minh sụp đổ cũng chỉ như một vệt khói tẩu thuốc mà thôi. Ngài ấy dùng tấm sắc lệnh kê chân bàn, dùng phân gà bón rau cải, dùng nước ngâm chân tịnh hóa ma độc… Tất cả đều là đang dùng thân giáo để cảnh tỉnh chúng ta: Trở về với phàm trần, giữ vững đạo tâm thanh tĩnh, mới là con đường tu luyện chân chính.”

Cổ Đô Tiên Ông nghe xong, như bừng tỉnh đại ngộ giữa cơn mê vạn năm. Gã lồm cồm bò dậy, quỳ rạp hướng về phía phòng ngủ của Diệp Phi, dập đầu lia lịa xuống nền đất nện, giọng nói vang lên đầy kiên định và thành tâm:

“Cổ Đô ngu muội, nay đã hoàn toàn giác ngộ! Từ nay về sau, Tân Tiên Minh phương Bắc sẽ triệt để giải tán! Ta không làm ẩn thế trưởng lão nữa, ta cũng không cần cái danh hiệu Bá Vương Cảnh vô dụng này! Ta nguyện rũ bỏ đạo bào, mặc áo vải thô, suốt đời suốt kiếp làm một tên phàm nhân quét rác dưới chân núi Hải Vân Phong để chuộc lại tội lỗi của Tiên Minh!”

Gã quay sang nhìn Trần Thiên Kiêu, ánh mắt khẩn thiết cầu xin:

“Trần trưởng ban! Xin ngài hãy nhận ta vào tổ dọn dẹp! Ta có thể vác đá, ta có thể trộn vôi bột diệt khuẩn, ta có thể dọn phân gà! Chỉ cần cho ta một cây chổi tre, ta nguyện quét dọn từ chân núi lên đến đỉnh núi suốt mười vạn năm!”

Trần Thiên Kiêu nhìn vẻ mặt thành khẩn và giọt nước mắt sám hối chân thành của Cổ Đô Tiên Ông, khẽ gật đầu hài lòng. Gã từ bên hông rút ra một cây chổi tre mới tinh, đưa bằng hai tay cho Cổ Đô Tiên Ông, nghiêm giọng nói:

“Được! Thần Quân từng dạy: ‘Cuộc sống ngắn ngủi, đừng chém giết lẫn nhau mà hãy lo trồng trọt chăm sóc gia đình’. Ngươi đã có lòng sám hối chân thành, từ nay về sau, ngươi chính là thành viên chính thức của Tổ dọn dẹp vệ sinh Hải Vân Phong. Cầm lấy chổi tre này, đi xuống chân núi rắc vôi bột diệt khuẩn cùng mười vạn phàm nhân đi!”

Cổ Đô Tiên Ông run rẩy đón lấy cây chổi tre bằng hai tay, như thể đang đón nhận một món chí bảo tối cao vượt qua cả Tiên giới. Gã áp chặt cây chổi tre vào ngực, dập đầu tạ ơn Trần Thiên Kiêu rồi nhanh chóng rảo bước đi ra ngoài sân, hướng về phía chân núi trong đêm đông lạnh giá.

Trong gian phòng ngủ ấm áp, Diệp Phi đang trùm chiếc chăn bông cũ kỹ bám đầy mùi nắng ấm lên đầu.

Nghe thấy tiếng khóc thút thít trầm đục cùng tiếng dập đầu rầm rầm ngoài phòng khách bỗng nhiên im bặt, rồi tiếng bước chân xào xạc rời đi, Diệp Phi khẽ lật người trên chiếc giường tre cũ kỹ, cằn nhằn lẩm bẩm một mình đầy bực bội:

“Cái lão già cởi trần đeo cánh giả kia cuối cùng cũng chịu đi về rồi à? Đúng là dở hơi cá cáp mà! Đã bảo là yếu thì ở nhà uống thuốc đi, cứ chạy lên đây quỳ lạy khóc lóc sướt mướt như thể mình là Thần chết đến đòi nợ không bằng. Làm mình mất cả giấc ngủ ngon!”

Hắn tự giễu lắc đầu, kéo chăn che kín tai để tránh tiếng gió rít ngoài cửa sổ tre. Hắn chỉ muốn làm một phàm nhân lười biếng, ngày ngày trồng vài cây rau cải ngọt, nuôi mấy con gà con, thỉnh thoảng xuống chợ đòi vài đồng tiền cọc của lão Vương bán gốm để mua bánh cuốn nóng ăn cho đỡ thèm. Vậy mà không hiểu sao cái đám người quét rác dưới núi cứ hở ra là suy diễn lung tung, khóc lóc quỳ lạy rầm trời rầm đất.

“Đúng là một lũ cuồng tín rảnh rỗi sinh nông nổi.” Diệp Phi lầu bầu một tiếng cuối cùng rồi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.

Dưới gầm giường tre, chú chó đen nhỏ Tiểu Hắc khẽ hé một con mắt ra nhìn bóng lưng của Diệp Phi. Nó khẽ vẫy cái đuôi xù lông, thở dài một tiếng đầy đồng cảm và tự nhủ trong lòng:

“Chủ nhân vĩ đại ơi là chủ nhân vĩ đại… Ngài cứ tiếp tục đóng vai phàm nhân lười biếng đi. Ngài đâu biết rằng cái đám tu sĩ ngoài kia bấy lâu nay đã tự bổ não đến mức suýt nữa thì tự tử tập thể vì hối hận rồi. Thôi kệ bọn họ, tối nay mình phải lén ra vườn rau ăn vụng mấy cây cải ngọt chứa quy tắc Thái Sơ mới được, Hắc Long huyết mạch của mình sắp sửa tiến hóa hoàn mỹ rồi!”

Nó khẽ ngáp một cái đầy khinh bỉ trước sự tự bổ não của đám người ngoài kia, rồi lại gác mõm lên hai chân trước, lẳng lặng ngủ thiếp đi bên cạnh đống phân gà chứa đầy đạo vận mộc hệ tinh thuần ở góc sân…

Ngoài kia, tuyết vẫn rơi nhẹ trên những vách đá cổ kính của Hải Vân Phong. Nhưng dưới chân núi, mười vạn cựu tu sĩ Tiên Minh cùng ba mươi mốt vị đại năng vừa mới cải tà quy chính đang cặm cụi cầm chổi tre quét dọn vôi bột, biến cả vùng sườn núi thành một thánh địa ngộ đạo thanh tĩnh và bình yên nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8