Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 73: Sự não bổ của hoàng tộc

Cập nhật lúc: 2026-06-17 18:58:21 | Lượt xem: 3

Đất trời Phong Châu Thần Đô sau cơn bão táp vĩ đại bỗng trở nên yên bình một cách kỳ lạ. Ánh nắng vàng óng của vùng đất Nghĩa Lĩnh linh thiêng xuyên qua những đám mây ngũ sắc rực rỡ, rọi xuống quảng trường đá đen vốn vừa trải qua một trận huyết chiến kinh thiên động địa. Thế nhưng, đập vào mắt người ta lúc này không phải là cảnh tượng hoang tàn, đổ nát của một chiến trường trung cổ, mà là một thảm hoa cỏ xanh mướt, ngập tràn sinh cơ.

Hùng Vương thứ mười tám đứng trên đài cao của long tọa đồng thau, đôi bàn tay thô ráp vốn đã cầm quyền trượng trị vì Âu Lạc Thần Châu suốt hàng trăm năm qua lúc này lại run rẩy không ngừng. Vạt hoàng bào thêu hình chim Lạc bay lượn của ông khẽ lay động trong gió, nhưng tâm thần của vị vương giả này thì đang gào thét dữ dội trong một cơn bão hoài nghi nhân sinh cực hạn.

Nếu lúc này có ai đó nói với ông rằng mười vạn ma quân phương Bắc và ba đại Ma Vương hung tàn có thể hủy diệt cả một đế quốc chỉ trong một cái búng tay lại bị tiêu diệt hoàn toàn bởi một chiếc trống đất sét nặn bằng bùn ao, ông chắc chắn sẽ vung vương đao chém bay đầu kẻ đó vì tội phao tin đồn nhảm.

Thế nhưng, sự thật rành rành ngay trước mắt.

Tro tàn của mười vạn ma binh giờ đây đã biến thành thứ phân bón hữu cơ chất lượng cao nhất vạn giới, kích thích cho hàng loạt linh thảo quý hiếm vốn chỉ có trong truyền thuyết thượng cổ thi nhau đâm chồi nảy lộc từ những kẽ đá đen trên quảng trường. Hàng vạn tu sĩ vương đô, từ những trưởng lão nội môn tóc bạc phơ cho đến đám đệ tử ngoại môn Khải Huyết Cảnh, đều đang gạt bỏ mọi phong thái cao nhân, điên cuồng nằm rạp dưới đất để tranh giành nhặt nhạnh từng cọng cỏ dại. Đối với họ, mỗi cọng cỏ ở đây đều chứa đựng “Đại Đạo Tịnh Hóa” tinh thuần nhất của vị tiền bối tối cao ngự trị trên đỉnh Hải Vân Phong.

Hùng Vương hít một hơi thật sâu, cố gắng đè nén sự chấn động trong lồng ngực, quay sang nhìn Chu Hồng – vị Lạc Tướng dũng mãnh nhất của bộ tộc Chu Diên hiện tại.

Lúc này, Chu Hồng đang đứng cung kính bên cạnh, cánh tay phải của gã vẫn còn ẩn hiện những chiếc vảy rồng màu xanh lục bảo lấp lánh dưới ánh mặt trời. Khí thế của gã đã hoàn toàn thoát thai hoán cốt, mơ hồ chạm đến ranh giới của một cảnh giới mà cả đời này Hùng Vương chưa từng dám nghĩ tới.

– Chu Lạc Tướng… – Hùng Vương khàn khàn lên tiếng, giọng nói mang theo sự tôn kính và e dè chưa từng có. – Ngươi nói… vị tôn sư vĩ đại ngự trên đỉnh Hải Vân Phong kia, thật sự chỉ tự xưng là một nông phu bình thường?

Chu Hồng lập tức chắp tay, cúi đầu thật thấp, vẻ mặt nghiêm trang đến mức như đang bái lạy thần minh:

– Bẩm bệ hạ, ngàn chân vạn thật! Vị Chí Tôn ẩn thế ấy ngày ngày chỉ vác cuốc gỗ đi trồng rau cải ngọt, nuôi cá chép phàm trần, dắt theo một chú chó cỏ màu đen đi dạo quanh núi. Ngài ấy chưa từng tự nhận mình là tu sĩ, thậm chí còn luôn miệng lo lắng về việc thời tiết thất thường sẽ làm hỏng luống tỏi tây trong vườn nhà!

*Rắc!*

Hoàng đao dắt bên hông Hùng Vương khẽ va vào thành ghế đồng thau, phát ra một tiếng động giòn giã. Vị hoàng đế tối cao của Âu Lạc Thần Châu suýt nữa thì cắn vào lưỡi của chính mình.

“Trồng rau? Nuôi cá? Lo lắng thời tiết làm hỏng tỏi tây?!”

Trong đầu Hùng Vương, một loạt giả thuyết mang tính vũ trụ bắt đầu điên cuồng vận hành. Trí não của một vị quân chủ đứng đầu đại lục lập tức tự động kích hoạt chế độ “não bổ” (tự suy diễn) ở cấp độ tối cao.

“Không! Tuyệt đối không đơn giản như thế!”

Hùng Vương nhắm mắt lại, hô hấp dồn dập. Từng mảnh ghép của câu chuyện bắt đầu được ông kết nối lại một cách logic đến mức đáng sợ dưới góc nhìn của giới tu tiên:

“Một vị đại năng tối cổ! Một tồn tại vượt qua cả khái niệm thời gian và không gian, đứng trên đỉnh phong của vạn giới! Tại sao một người như vậy lại chọn hóa thân thành một nông phu trung niên, mặc áo vải thô bạc màu, chân lấm tay bùn? Đúng rồi! Đây chính là ‘Phản Phác Quy Chân’ trong truyền thuyết! Ngài ấy đã chán ghét sự tranh đấu vô nghĩa của giới tu chân, chán ghét việc chỉ cần khẽ thở dài là cả vạn giới sụp đổ, nên mới dùng cách này để rèn luyện tâm tính, thể nghiệm thiên đạo chân thực nhất!”

“Trồng rau cải ngọt? Đó đâu phải là rau cải thông thường! Luống cải ngọt kia chắc chắn là đại diện cho sinh linh vạn giới, được tưới tắm bằng Hỗn Độn Nguyên Khí để ngộ ra quy luật sinh tử! Còn ao cá chép? Ha ha, cá chép hóa rồng, đó rõ ràng là Ngài ấy đang tự tay nuôi dưỡng long mạch cho cả Âu Lạc Thần Châu chúng ta! Thật là một mưu đồ vĩ đại, dụng ý thâm sâu đến mức khiến người ta phải nổi da gà!”

Nghĩ đến đây, Hùng Vương thứ mười tám rùng mình một cái, mồ hôi lạnh rịn ra ướt sũng cả vạt hoàng bào bên trong. Ông nhìn về phía chiếc trống đất sét đang được Sở Phong cẩn thận nhét vào ngực áo, rồi lại nhìn chiếc gậy tre trăm dải thô sơ đang cầm trên tay Lục Linh Nhi.

“Và những thần khí nghịch thiên này… qua lời kể của hai vị tiên nhân trẻ tuổi kia, chỉ là đồ chơi đất sét nặn bằng bùn ao và một cành tre đực tiện tay chặt sau nhà để làm gậy chống đường! Trời đất ơi! Tiện tay chế tạo đã là Chí Bảo trấn quốc, bẻ gãy ma quy luật của Ma tộc phương Bắc! Nếu vị Chí Tôn ấy thực sự nổi giận, đích thân ra tay… thì cả thế giới này liệu có còn tồn tại trong dòng thời gian hay không?!”

Càng nghĩ, Hùng Vương càng cảm thấy tôn kính và sợ hãi tột độ. Ông bước nhanh xuống khỏi đài cao, gạt bỏ mọi nghi thức rườm rà của một vị hoàng đế, đi thẳng về phía nhóm người Lục Linh Nhi, Sở Phong và Trần Huyền Tử đang đứng.

– Hai vị tiên nhân… à không, hai vị sứ giả của Chí Tôn! – Hùng Vương chắp tay, khom lưng hành lễ với hai thiếu niên trẻ tuổi, thái độ vô cùng khúm núm. – Trẫm… đại diện cho bách tính vương đô và toàn thể Âu Lạc Thần Châu, xin bái tạ ơn cứu mạng của Chí Tôn Hải Vân Phong vĩ đại! Nếu không có sự an bài thần kỳ của Ngài ấy, e rằng Phong Châu Thần Đô hôm nay đã hóa thành một vùng đất chết!

Sở Phong thấy vị hoàng đế uy nghiêm kia bỗng nhiên cúi đầu với mình thì gãi gãi đầu, cười xuề xòa, vỗ vỗ vào chiếc chảo đen rỉ sét sau lưng:

– Ôi dào, bệ hạ khách sáo quá! Sư phụ tôi chỉ dặn đi đường buồn thì gõ trống cho vui tai thôi, ai ngờ cái trống đất sét này kêu to thế, làm tôi cũng giật cả mình. Mà thôi, trận chiến cũng xong rồi, bệ hạ có thấy Chu Lạc Tướng hứa tặng chúng tôi cái gì không nhỉ?

Chu Hồng ở bên cạnh nghe vậy, lập tức bước lên một bước, quỳ sụp xuống đất, giọng nói vang dội như sấm truyền:

– Sở tiên nhân yên tâm! Mười tấn phân bón làm từ phân của thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng đã được bộ tộc Chu Diên chúng ta chuẩn bị sẵn sàng, áp tải bằng đoàn xe bọc đồng thau kiên cố nhất! Ngoài ra, còn có mười vạn rương muối biển sâu thượng hạng tinh khiết nhất vương đô, cùng mười bao giống lúa tiến vua Long Huyết Mễ cực phẩm! Tất cả đã sẵn sàng để dâng lên Chí Tôn!

Sở Phong nghe đến “mười tấn phân bón” và “muối ngon”, đôi mắt lập tức sáng rực lên như hai bóng đèn pha. Hắn xoa xoa hai tay vào nhau, hớn hở nghĩ thầm: *“Ui cha mẹ ơi! Mười tấn phân bón thần thú! Lần này mang về bón cho luống cải ngọt với tỏi tây của sư phụ, chắc chắn rau sẽ lớn nhanh như thổi! Sư phụ thế nào cũng sẽ khen mình giỏi giang, không bắt mình gieo mạ phạt nữa! Tuyệt vời ông mặt trời!”*

Trái ngược với sự phấn khởi “vô tri” của Sở Phong, Trần Huyền Tử đứng bên cạnh lại đang vận dụng linh lực mộc hệ mới đột phá để tạo ra một vầng hào quang mờ ảo quanh thân thể, cố giữ cho mình một vẻ ngoài tiên phong đạo cốt, thâm trầm khó dò. Thế nhưng, trong lòng lão chưởng môn Thanh Phong Môn lúc này lại đang gào thét thảm thiết:

*“A di đà phật, lạy trời lạy đất! Hai cái đứa nhỏ này đúng là điếc không sợ súng! Chúng nó nghĩ mười tấn phân bón kia là đồ chơi sao? Đó là phân của thần thú Cửu Thiên Phượng Hoàng đấy! Một nhúm nhỏ cũng đủ làm nổ tung đan điền của một vị Hóa Thần kỳ vì linh khí quá bạo ngược, vậy mà chúng nó định mang về bón ruộng! Mà cái gã Hùng Vương kia nữa, nhìn mình bằng cái ánh mắt sùng bái thế kia làm gì? Ta chỉ là một kẻ bất tài ăn bám đạo vận của Diệp tiền bối thôi mà! Đừng có nhìn nữa, ta sắp lo sợ đến mức tụt huyết áp rồi!”*

Dù trong lòng run rẩy như cầy sấy, Trần Huyền Tử vẫn khẽ vuốt chòm râu bạc, nhẹ nhàng gật đầu, giọng nói trầm ấm như chuông chùa:

– Lành thay, lành thay. Chu Lạc Tướng có lòng như vậy, Diệp tiền bối ở trên núi hẳn sẽ rất vui lòng. Đất cát muốn tốt phải có phân bón tốt, lòng người muốn tịnh phải có nhân nghĩa gieo mầm. Sứ mệnh độ hóa phương Bắc của chúng ta đã tạm thời viên mãn, giờ là lúc trở về núi bái kiến Chí Tôn.

Hùng Vương thứ mười tám nghe Trần Huyền Tử nói vậy, càng thêm tin tưởng vào triết lý “Đại Đạo Canh Tác” vĩ đại kia. Ông lập tức ra lệnh cho các binh sĩ mở toang cổng thành phía Nam, đích thân dẫn đầu các Lạc Tướng đi bộ hộ tống đoàn xe của bộ tộc Chu Diên ra tận ngoại vi kinh thành để bày tỏ lòng sùng kính tối cao đối với Hải Vân Phong.

***

Trong khi cả Phong Châu Thần Đô đang chấn động và sùng bái cuồng nhiệt, thì tại đỉnh núi Hải Vân Phong xa xôi, bầu không khí lại hoàn toàn khác biệt.

Khói bếp từ mái nhà tranh nhỏ nhẹ nhàng bay lên, hòa vào dải sương mù năm màu đang lững thững trôi quanh núi. Không gian tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió khẽ xào xạc qua cành khế cổ thụ và tiếng nước róc rách chảy từ khe đá vào ao cá trước sân.

Diệp Phi vừa ngủ trưa thức dậy. Hắn vươn vai một cái thật dài, ngáp ngắn ngáp dài bước ra thềm nhà tranh. Hôm nay hắn mặc một bộ vải thô màu đen bạc màu, ống quần xắn cao lên tận đầu gối, để lộ đôi bàn chân vẫn còn vương chút bùn đất khô từ buổi làm ruộng ngày hôm qua.

– Aiz, thời tiết dạo này hanh hao quá, mới chợp mắt một lát mà cổ họng đã khô khốc rồi. – Diệp Phi lẩm bẩm, bước lại gần chum nước bên hiên, múc một gáo nước suối mát lạnh dội lên chân cho sạch bùn, rồi tiện tay múc thêm một gáo uống ực một hơi.

Hắn nhìn ra thửa ruộng mạ trước nhà. Những mầm lúa non xanh mướt đang rung rinh trước gió chiều, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ của đất bùn ấm áp.

Thế nhưng, ánh mắt Diệp Phi bỗng nhiên dừng lại ở góc hàng rào bảo vệ sau nhà. Nơi đó, một khoảng rào tre đực đã bị hắn dùng rựa chặt đi hôm trước để làm gậy chống đường cho Lục Linh Nhi, tạo thành một cái lỗ hổng nhỏ bằng bắp đùi.

– Tiếc thật đấy… – Diệp Phi tặc lưỡi, vẻ mặt tràn đầy sự xót xa của một người nông dân thực thụ. – Biết thế hôm trước không chặt cây tre đực kia. Tự dưng lại làm hở một lỗ thế này, đêm đến lũ thỏ rừng mắt đỏ quạch ở sau núi mà nhảy qua hàng rào gặm nhấm luống cải ngọt non thì có mà khóc ra tiếng mán. Lũ thỏ rừng dạo này béo tốt gớm, lại còn tinh ranh như quỷ, chuyên môn rình rập lúc mình ngủ để phá hoại.

Đang lúc Diệp Phi lầm bẩm than thở, chú chó cỏ màu đen Tiểu Hắc từ trong góc nhà tranh lững thững bước ra. Nó lười biếng vươn vai, cái đuôi cụt ngủn khẽ vẫy vẫy nịnh bợ, rồi đi đến bên chân Diệp Phi, dùng cái đầu đen thui cọ cọ vào ống quần của hắn.

Diệp Phi cúi xuống, vỗ nhẹ vào đầu Tiểu Hắc, cười mắng:

– Mày cũng thế, nuôi mày tốn cơm tốn gạo, suốt ngày chỉ biết nằm phơi nắng dưới gốc khế. Có cái lỗ hàng rào thế kia mà cũng không biết canh giữ, để lũ thỏ rừng vào phá rau là tao lột da mày làm thịt giả cầy đấy nghe chưa!

Tiểu Hắc nghe thấy hai chữ “giả cầy” thì cái tai cụp bỗng nhiên dựng đứng lên, toàn thân rùng mình một cái. Nó vội vàng sủa nhỏ một tiếng dõng dạc, ánh mắt đen láy lập tức lộ ra một tia uy nghiêm kinh người của Thôn Thiên Thần Thú.

Trong lòng Tiểu Hắc đang điên cuồng gào thét:

*“Chủ nhân ơi! Oan cho con quá! Con thỏ rừng nào dám bén mảng đến gần vườn rau của Ngài chứ? Đứa nào dám đến, con chỉ cần hừ nhẹ một cái là linh hồn nó bay màu ngay lập tức rồi! Con thỏ rừng hôm trước chẳng qua là do con cố ý thả cho nó chạy để Ngài có cái mà… tập thể dục thôi mà! Xin Ngài đừng nấu giả cầy con, thịt con dai nhách, lại toàn là tạp chất hỗn độn, không ngon bằng món cơm nguội trộn nước sốt tỏi tây của Ngài đâu!”*

Diệp Phi không hay biết những suy nghĩ phức tạp trong đầu con chó cỏ nhà mình. Hắn vác chiếc cuốc gỗ thô sơ lên vai, dắt theo Tiểu Hắc đi về phía ao cá trước sân.

Mỗi bước chân của hắn chạm xuống đất ruộng, long mạch của cả Âu Lạc Thần Châu lại tự động rung chuyển nhẹ một cái. Những luồng ma khí tàn dư hay chướng khí độc hại ẩn sâu dưới lòng đất vạn dặm đều bị một lực lượng vô hình tịnh hóa sạch sẽ, củng cố cho long mạch quốc gia trở nên kiên cố hơn vạn phần.

Thế nhưng Diệp Phi chỉ nghĩ đơn giản là đất ruộng dạo này hơi cứng, cần phải xới lên cho tơi xốp.

Hắn đi đến bên bờ ao, nhìn xuống làn nước trong vắt ngũ sắc rực rỡ. Con cá chép nhỏ (Đông Hải Long Vương) đang nằm im lìm dưới đáy ao, thấy bóng Diệp Phi in xuống mặt nước thì toàn thân run bẩy bẩy như cầy sấy. Nó cố gắng khép chặt hai mang rồng, thu nhỏ kích thước đến mức tối đa, giả vờ làm một con cá cảnh phàm trần ngoan ngoãn nhất có thể.

Diệp Phi cúi người, nhìn con cá chép nhỏ, khẽ cau mày lẩm bẩm:

– Lạ thật, con cá này hôm nay sao trông có vẻ gầy đi thế nhỉ? Chắc dạo này thời tiết thất thường, nước ao bị lạnh nên nó lười ăn. Aiz, hai cái đứa Linh Nhi và Sở Phong kia đi mua muối gì mà cả tuần nay chưa thấy mặt mũi đâu. Không biết chúng nó có bị đám gian thương dưới thị trấn lừa gạt hay không. Ở cái thời buổi này, người phàm như chúng ta đi ra ngoài dễ bị bắt nạt lắm.

Hắn khẽ thở dài, trong lòng dâng lên một nỗi lo lắng nhẹ nhàng của người làm sư phụ:

– Phương Bắc dạo này nghe nói hay có bão cát đỏ với giông bão thất thường, hai đứa nó thì người non dạ, lỡ bị cảm lạnh rồi sốt hỏng cả não thì khổ. Thôi thì đợi chúng nó về, ta phải nấu một nồi canh cải ngọt thật to để giải nhiệt cho tụi nó mới được.

Dưới đáy ao, Đông Hải Long Vương nghe thấy hai chữ “canh cải ngọt” thì suýt nữa thì sặc nước chết đuối ngay trong ao linh tuyền. Nó trợn tròn mắt, thầm khóc không ra nước mắt:

*“Chí Tôn vĩ đại ơi! Ngài đừng có nhắc đến món canh cá nữa được không! Con đã ra lệnh cho toàn bộ thủy tộc dưới Đông Hải dốc toàn lực vận chuyển mười vạn rương muối biển sâu thượng hạng đến chân núi rồi! Chắc chắn sẽ về kịp trước khi hai vị tiên nhân trở lại! Xin Ngài tha cho cái mạng già vạn năm này của con!”*

Tiểu Hắc đi bên cạnh, liếc mắt nhìn con cá chép nhỏ dưới đáy ao đầy khinh bỉ, rồi lại ngước nhìn lên bầu trời phương Bắc. Với thần nhãn của Thôn Thiên Thần Thú, nó thừa sức nhìn thấy một luồng khí cơ màu xám tro, cổ xưa đang âm thầm di chuyển từ chân núi Hải Vân Phong hướng lên phía trên.

Khí cơ này không mang theo sát ý lộ liễu, nhưng lại ẩn chứa một quy luật sinh tử tuần hoàn cực kỳ kỳ lạ, có thể khiến cỏ cây héo úa rồi lại lập tức tái sinh.

Tiểu Hắc khẽ hừ mũi một cái, trong lòng thầm nghĩ: *“Hừ, lại là một kẻ không biết trời cao đất dày nào mò đến đây. Lại còn lẩm bẩm cái gì mà ‘Thái Sơ Chi Chủ’, ‘Viễn Cổ Long Huyệt’. Để xem lát nữa chủ nhân tiện tay dùng cuốc gỗ đập cho một phát thì có còn gáy được nữa không!”*

***

Lúc này, tại một góc khuất dưới chân núi Hải Vân Phong, bóng người mặc y phục xám tro đang chậm rãi bước đi trên con đường mòn dẫn lên đỉnh núi.

Chiếc nón lá rách nát che khuất nửa khuôn mặt của y khẽ lay động theo từng cơn gió chiều. Mỗi bước chân của y chạm xuống mặt đất, đất đá xung quanh bỗng nhiên rạn nứt ra, rỉ ra những tia hắc khí u minh lạnh lẽo, nhưng ngay lập tức lại bị dải sương mù năm màu rực rỡ từ trên đỉnh Hải Vân Phong tràn xuống tịnh hóa sạch sẽ.

Y dừng bước, nhìn vệt sương năm màu vừa dễ dàng hóa giải khí cơ của mình, đôi mắt ẩn dưới vành nón khẽ híp lại, giọng nói khàn khàn tự lẩm bẩm:

– Quả nhiên là sức mạnh của Thái Sơ Chi Chủ… Ngay cả sương mù quanh núi cũng chứa đựng quy luật tịnh hóa tối cao. Trò chơi vạn năm trước, Ngài dùng một bàn tay phong ấn Viễn Cổ Long Huyệt, bắt ta phải ngủ say dưới lòng đất lạnh lẽo. Giờ đây, phong ấn đã rạn nứt, ta muốn xem xem… Ngài làm thế nào để ngăn cản ta giải phóng vạn cổ long hồn!

Y nắm chặt chiếc hộp gỗ cổ xưa trên lưng, khí thế xung quanh bùng phát ra một cách mạnh mẽ, chuẩn bị xông lên đỉnh núi để quyết chiến một trận sinh tử với vị “Thái Sơ Chi Chủ” vĩ đại kia.

Thế nhưng, ngay khi y vừa bước qua ranh giới của hàng rào tre đực đổ nát sau nhà Diệp Phi…

*“Cục tác! Cục tác!”*

Một tiếng gáy dõng dạc, thanh tao bỗng nhiên vang lên từ trên cành khế cổ thụ trước sân nhà tranh.

Một con gà cỏ ngũ sắc rực rỡ, đậu trên cành khế, khẽ vỗ đôi cánh rực rỡ như lửa phượng. Tiếng gáy của nó mang theo một luồng sóng âm vô hình, trực tiếp quét ngang qua không gian, hóa giải toàn bộ khí thế màu xám tro của kẻ mặc y phục xám tro chỉ trong một tích tắc.

*Bùm!*

Bóng người mặc y phục xám tro bỗng thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi khổng lồ đập trúng. Y lảo đảo lùi lại hơn mười bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu màu xám đen, đôi mắt trợn tròn kinh hoàng nhìn con gà cỏ đang đứng trên cành khế:

– Phượng… Phượng Hoàng thượng cổ?! Tại sao một con Phượng Hoàng thần thú tối cao lại đi làm… gà báo thức ở cái nơi này?!

Chưa kịp để y hết bàng hoàng, chú chó cỏ màu đen Tiểu Hắc đã lững thững từ bờ ao bước lại gần hàng rào tre. Nó đứng bên cạnh cái lỗ hổng nhỏ, khẽ hé mắt nhìn kẻ mặc y phục xám tro dưới chân núi, rồi lười biếng ngáp một cái thật to.

*Hống!*

Một tiếng gầm vô hình, mang theo uy áp Thôn Thiên Thần Thú kinh thiên động địa vang vọng thẳng vào thần thức của kẻ mặc y phục xám tro.

Y bỗng thấy bầu trời trước mắt mình như sụp đổ, một cái miệng khổng lồ có thể nuốt chửng cả tinh hà đang chực chờ nuốt chửng linh hồn y vào hư vô. Toàn bộ tu vi vượt qua cả Hóa Thần kỳ của y lúc này trước mặt con chó cỏ kia bỗng trở nên nhỏ bé, yếu ớt như một hạt cát giữa sa mạc.

*Phốc!*

Kẻ mặc y phục xám tro phun ra một ngụm máu lớn, lồng ngực phập phồng dữ dội, ngã quỵ xuống đất, hai tay run rẩy bám chặt lấy tảng đá lớn. Trên gương mặt y lúc này không còn một giọt máu, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ đến mức linh hồn suýt chút nữa thì tan biến:

– Thôn… Thôn Thiên Thần Thú?! Trời đất ơi! Đây là cái quái gì thế này?! Một con chó giữ nhà lại là Thần Thú diệt thế thượng cổ?!

Đúng lúc này, từ phía ruộng mạ trước nhà, giọng nói vui vẻ, bình thản của Diệp Phi bỗng nhiên vang lên:

– Này! Cái anh bạn mặc áo xám kia ơi! Đi đứng kiểu gì mà lại ngã lăn quay ra đất thế? Có cần tôi đỡ một tay không?

Kẻ mặc y phục xám tro run rẩy ngẩng đầu lên.

Y nhìn thấy một nông phu trung niên, tay cầm cuốc gỗ thô sơ, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất, đang mỉm cười nhìn mình với ánh mắt cực kỳ… “vô tri” và thân thiện.

Thế nhưng, dưới thần thức của kẻ mặc y phục xám tro, y bỗng nhìn thấy trong đồng tử của người nông phu kia là cảnh tượng hàng tỷ tinh hà sụp đổ, vô số vũ trụ sinh ra và chết đi trong một tích tắc. Luồng đạo vận vĩ đại từ người nông phu kia tỏa ra khiến cả thiên địa quy luật xung quanh đều phải tự động uốn cong, phủ phục dưới chân hắn.

*“Thái… Thái Sơ Chi Chủ!”*

Kẻ mặc y phục xám tro chấn động tâm thần đến mức suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ. Y rùng mình một cái, vội vàng dập đầu sụp xuống đất, giọng nói run rẩy không ra hơi:

– Chí… Chí Tôn vĩ đại! Vãn bối… vãn bối biết lỗi rồi! Xin Chí Tôn đại nhân đại lượng, tha cho vãn bối một mạng! Vãn bối không dám làm phiền sự thanh tịnh của Ngài nữa đâu!

Diệp Phi thấy cái gã mặc áo xám rách rưới kia bỗng nhiên quỳ sụp xuống dập đầu lia lịa thì gãi gãi đầu, vẻ mặt vô cùng bối rối và kỳ quặc. Hắn quay sang nhìn Tiểu Hắc, rồi lại nhìn kẻ mặc áo xám, lẩm bẩm nghĩ thầm:

*“Ơ kìa? Cái anh bạn này bị sao thế nhỉ? Chắc là đi đường xa nắng nóng quá nên bị sốt hỏng não, hóa điên rồi chăng? Tự dưng lại quỳ lạy mình gọi là Chí Tôn vĩ đại? Mình chỉ là một người phàm trồng rau nuôi cá bình thường thôi mà! Đúng là thời tiết dạo này độc thật, người phàm ra ngoài đường dễ bị điên quá!”*

Hắn lắc đầu thở dài, vác cuốc gỗ đi lại gần, bảo kẻ mặc áo xám:

– Thôi thôi, anh bạn mau đứng lên đi. Đất cát bẩn thỉu lắm, quỳ lạy làm gì. Đêm hôm gió lạnh thế này, đi lang thang dưới chân núi dễ bị cảm lạnh lắm đấy. Mau về nhà ngủ đi kẻo sốt hỏng cả não thì khổ!

Lời nói của Diệp Phi vừa dứt, kẻ mặc y phục xám tro bỗng thấy một luồng mộc khí ấm áp, tinh thuần từ người Diệp Phi tỏa ra, trực tiếp chữa lành hoàn toàn mọi vết thương trên cơ thể và linh hồn y, thậm chí còn giúp tu vi tắc nghẽn vạn năm của y mơ hồ có dấu hiệu đột phá.

Thế nhưng, dưới góc nhìn “não bổ” cực hạn của y, y lập tức nghĩ:

*“Trời đất ơi! Chí Tôn đang dùng đại đạo chí lý để cảnh cáo mình! Ngài ấy bảo ‘đêm hôm gió lạnh, mau về nhà ngủ đi’, nghĩa là Ngài ấy đang ra lệnh cho mình phải lập tức quay trở về Viễn Cổ Long Huyệt, đóng cửa tu luyện, không được can thiệp vào nhân gian nữa! Còn luồng mộc khí cứu mạng này… chính là ân huệ cứu rỗi của Ngài dành cho kẻ biết hối cải!”*

– Vãn… vãn bối tuân lệnh! Cảm tạ ơn cứu mạng của Chí Tôn! Vãn bối lập tức cút ngay! Lập tức cút ngay! – Kẻ mặc y phục xám tro dập đầu thêm ba cái thật mạnh, rồi vội vàng thi triển thần thông, xé rách không gian tháo chạy trối chết về phương Bắc, không dám ngoảnh đầu nhìn lại dù chỉ một lần.

Diệp Phi đứng nhìn vết nứt không gian biến mất trong lặng lẽ, chỉ biết ngơ ngác gãi đầu, quay sang bảo Tiểu Hắc:

– Đúng là cái gã kỳ quặc, mới nói có một câu đã chạy mất dép. Thời buổi này người điên nhiều thật đấy, Tiểu Hắc ạ.

Tiểu Hắc khẽ vẫy đuôi, sủa nhẹ một tiếng nịnh bợ, trong lòng thầm nghĩ: *“Chủ nhân quả nhiên là vô địch vạn giới, chỉ cần khuyên bảo một câu đã dọa cho kẻ mạnh nhất Viễn Cổ Long Huyệt chạy vắt chân lên cổ! Sứ mệnh tịnh hóa thế gian của chúng ta… quả thực là quá dễ dàng!”*

Và thế là, dưới mái tranh Hải Vân Phong bình yên, khói bếp vẫn nhẹ nhàng bay lên hòa vào gió chiều. Vị “Chí Tôn” Diệp Phi vẫn thản nhiên vác cuốc dạo bước bên ruộng mạ, hoàn toàn không hay biết mình vừa dọa cho một tồn tại vĩ đại phương Bắc phải sợ đến mức mất mật quay xe.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8