Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 63: Tiếng trống đất sét vang lên
Trên bầu trời phía Bắc của Phong Châu Thần Đô, những đám mây đen kịt xám xịt như tro tàn cuồn cuộn kéo đến ngày một dày đặc, che lấp đi chút ánh sáng yếu ớt còn sót lại của buổi hoàng hôn. Sương giá lạnh lẽo mang theo mùi máu tanh tưởi của loài rồng đen phương Bắc tràn ngập khắp vạn dặm không gian, khiến hàng vạn tu sĩ đang tụ tập trên quảng trường Nghĩa Lĩnh không khỏi rùng mình, tim đập chân run. Ba vị đại Ma Vương phương Bắc ngự trên những chiếc chiến xa làm bằng xương thú khổng lồ đang nhìn xuống lôi đài với ánh mắt khinh bỉ tột cùng, tựa như đang nhìn một lũ kiến hôi chờ ngày phán xét.
Thế nhưng, ngay giữa bầu không khí áp bách đến nghẹt thở ấy, Sở Phong lại tỏ ra vô cùng thong dong. Hắn khẽ thọc tay vào bên hông, lôi ra một vật nhỏ méo mó, xám xịt và bám đầy những vệt tro bếp đen nhẻm.
Đó chính là chiếc trống đất sét nhỏ do Diệp Phi tiện tay nặn từ bùn ao Hải Vân Phong, nướng vội trong đống tro bếp sau nhà để tặng cho hắn làm đồ chơi giải khuây dọc đường. Chiếc trống này trông thô kệch đến mức nếu vứt ngoài bãi rác, e rằng ngay cả đám trẻ con phàm trần cũng chẳng buồn nhặt lên chơi.
Trần Huyền Tử đứng bên cạnh, hai chân đã run cầm cập như cày sấy vì uy áp của ba vị Ma Vương Hóa Thần kỳ trên bầu trời. Nhưng khi lão vừa liếc mắt nhìn thấy món đồ đất sét rách nát trong tay Sở Phong, đồng tử của lão đột ngột co rút lại dữ dội. Một luồng khí lạnh chạy dọc từ sống lưng lên thẳng đỉnh đầu, khiến da đầu lão tê dại.
Trong mắt một vị tông chủ “não bổ” chuyên nghiệp như Trần Huyền Tử, chiếc trống đất sét thô sơ kia bỗng chốc biến đổi hoàn toàn. Những vệt tro bếp đen nhẻm bám trên mặt trống không phải là bụi bẩn, mà chính là tàn dư của Hỗn Độn Chân Hỏa tối cổ! Những đường vân nứt nẻ, méo mó trên thân trống đất sét thực chất là những đường nét phác họa sơ khai nhất của thiên địa quy luật, chứa đựng sức mạnh sáng thế và tịnh hóa vạn vật!
*“Trời đất ơi… Diệp tiền bối quả nhiên mưu tính sâu xa đến mức khiến người ta phải rợn tóc gáy!”* Trần Huyền Tử hít vào một hơi khí lạnh, nội tâm điên cuồng gào thét. *“Ngài ấy biết rõ ma tộc phương Bắc tàn ác vô đạo, nên đã sớm chế tạo ra món chí bảo tịnh hóa tối thượng này để giao cho Sở Phong sư điệt mang theo! Chiếc trống đất sét này chính là khắc tinh của vạn ma, là cứu tinh của cả Âu Lạc Thần Châu!”*
Sở Phong không hề hay biết vị Trần sư thúc bên cạnh đang tự diễn dịch một vở kịch hoành tráng trong đầu. Hắn chỉ khẽ gãi đầu, nhìn lên bầu trời đầy ma binh giáp đen đang lao xuống như thác đổ, rồi khẽ lầm bẩm một mình:
“Sư phụ dặn đi đường buồn chán thì gõ cái này cho vui tai, nhưng phải gõ nhẹ thôi kẻo làm ồn đến hàng xóm. Mà cái đám ma đầu này cứ bay qua bay lại gào rú điếc cả tai, chắc gõ vài tiếng để tụi nó im lặng chút cũng không sao đâu nhỉ?”
Nghĩ là làm, Sở Phong liền rút từ sau lưng ra một đoạn củi tre đực ngắn ngủn, thô sơ — thứ mà Diệp Phi đã dùng dao rựa tiện tay chặt dải tre sau nhà đưa cho hắn để làm dùi gõ trống.
***
Cùng lúc đó, tại ngọn núi Hải Vân Phong xa xôi vạn dặm phía Nam.
Khói bếp từ mái nhà tranh của Diệp Phi đang lững lờ bay lên, hòa cùng ánh hoàng hôn vàng rực rỡ tạo nên một khung cảnh điền viên vô cùng thanh bình và ấm áp. Nơi đây hoàn toàn tách biệt với những biến động kinh hoàng ngoài thế giới tu chân, tựa như một cõi tịnh thổ nằm ngoài dòng chảy của thời gian.
Diệp Phi vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, ống quần xắn cao bám đầy bùn đất ấm áp, thong thả đi dọc theo luống mạ mới gieo trước sân nhà. Hắn khẽ đưa tay lên quệt mồ hôi trên trán, nhìn thửa ruộng xanh mướt của mình mà khẽ thở dài một tiếng đầy ngao ngán:
“Haizz, hai cái đứa nhỏ này, bảo đi xuống thị trấn mua có mấy cân muối với ít hạt giống cải ngọt mà đi cả tuần trời chưa thấy mặt mũi đâu. Chắc chắn là lại la cà ở mấy cái quán xá phương Bắc rồi. Đúng là trẻ con dạo này ham chơi quá, chẳng biết lo nghĩ cho vườn rau ở nhà gì cả.”
Chú chó cỏ màu đen Tiểu Hắc đang nằm phơi cái bụng gầy còm dưới gốc cây khế cổ thụ, nghe thấy tiếng lẩm bẩm của chủ nhân liền khẽ hé một bên mắt ra nhìn. Cái đuôi cụt của nó khẽ ngoáy hai cái trên nền đất, trong lòng thầm nghĩ:
*“Chủ nhân vĩ đại ơi, Ngài lại bắt đầu diễn kịch nữa rồi. Hai vị đồ đệ của Ngài bây giờ đang ở Phong Châu Thần Đô đại phá ma quân, lập công lớn cho đất nước bằng những món đồ chơi của Ngài kia kìa. Ngài ở trên núi chỉ cần phẩy tay một cái là vạn giới sụp đổ, thế mà ngày ngày cứ lo lắng về mấy cọng cải ngọt với luống tỏi tây. Đúng là cảnh giới vô vi của Chí Tôn, phàm nhân làm sao thấu hiểu được!”*
Diệp Phi bước vào trong nhà tranh, cảm thấy hơi khát nước nên bưng bát nước vối ấm lên nhấp một ngụm. Hắn thong thả bước đến chiếc bàn gỗ gụ, gác nhẹ hai bàn chân còn vương bùn đất lên một viên đá dẹt, vuông vắn đặt dưới gầm bàn ăn cơm.
Viên đá dẹt này, không ai khác chính là Huyền Vũ Thần Thú vĩ đại, kẻ từng là Thần Quy Tể Tướng thống lĩnh thủy tộc Đông Hải từ thời khai thiên lập địa. Giờ đây, lão rùa già này đang vô cùng hạnh phúc và tự hào khi được thu nhỏ cơ thể, giả dạng làm một hòn đá kê chân bàn ăn cho Diệp Phi.
Ngay khi lòng bàn chân đầy bùn đất của Diệp Phi gác lên mai rùa, một luồng đạo vận ngũ sắc ấm áp, mang theo hơi thở tinh thuần nhất của “Thái Sơ Canh Tác Quyết” lập tức truyền xuống. Luồng thần lực này nhẹ nhàng lưu chuyển khắp cơ thể của Huyền Vũ Thần Thú, khiến những vết rạn nứt sâu hoắm trên mai rùa do thiên kiếp vạn năm để lại lập tức được hàn gắn và tịnh hóa hoàn toàn. Thần thể của lão không ngừng trở nên kiên cố và dẻo dai hơn, tu vi vốn dĩ đã tắc nghẽn từ lâu bỗng chốc tăng vọt một cách vô lý.
Huyền Vũ Thần Thú sướng đến mức suýt chút nữa thì cất tiếng rên rỉ vì dễ chịu. Lão thầm thề trong lòng:
*“Chí Tôn vĩ đại! Luồng thủy triều đại đạo này quả thực là mát mẻ đến tận xương tủy! Thần nguyện suốt đời suốt kiếp làm hòn đá kê chân cho Ngài! Kẻ nào dám tranh giành vị trí kê chân này với ta, ta sẽ dùng chiếc mai rùa này đập nát đầu kẻ đó!”*
Diệp Phi khẽ nhúc nhích ngón chân, lầm bẩm khen ngợi:
“Ừm, hòn đá dẹt này nhặt ở bờ ao về kê chân bàn ăn khớp thật, vừa mát mẻ lại vừa không bị cập rập. Đúng là đồ thiên nhiên tự nhiên lúc nào cũng tốt nhất.”
***
Trong khi Diệp Phi đang tận hưởng sự thư thái của một người phàm tại Hải Vân Phong, thì tại quảng trường Nghĩa Lĩnh của Phong Châu Thần Đô, Sở Phong đã giơ cao đoạn củi tre đực, nhắm thẳng vào mặt chiếc trống đất sét nhỏ mà gõ xuống tiếng đầu tiên.
“Tùng!”
Một tiếng trống trầm đục, thoạt nghe vô cùng bình thường và ngây ngô vang lên. Tiếng động ấy nhỏ đến mức dường như lập tức bị tiếng gào rú của hàng vạn ma quân trên bầu trời nuốt chửng.
Thế nhưng, ngay trong tích tắc tiếp theo, một hiện tượng nghịch thiên đã xảy ra, khiến toàn bộ không gian của Phong Châu Thần Đô bỗng chốc như bị đóng băng hoàn toàn.
Sóng âm từ chiếc trống đất sét phát ra không truyền đi theo đường thẳng, mà hóa thành một luồng ánh sáng vàng óng ánh rực rỡ, mang theo hơi thở của đất mẹ hồng hoang và phù văn của nền văn minh lúa nước cổ xưa. Luồng ánh sáng này tựa như một cơn sóng thần vô hình, quét qua đến đâu, toàn bộ chướng khí tà ác và mây đen do ma tộc mang đến lập tức bị tịnh hóa và bốc hơi sạch sẽ trong nháy mắt.
“Gào —!”
Những con ma binh giáp đen đang lao xuống như thác đổ bỗng chốc khựng lại giữa hư không. Đôi mắt rực lửa ma hỏa của chúng đột ngột dập tắt, thay vào đó là một vẻ mặt vô cùng ngơ ngác và trống rỗng. Bộ chiến giáp xương khô rực lửa trên người chúng, dưới tác động của tiếng trống, bỗng chốc rã ra thành những hạt bụi đất mịn màng màu xám, rơi lả tả xuống mặt đất như những hạt mưa sa.
Ba vị đại Ma Vương phương Bắc ngự trên chiến xa xương thú bỗng thấy lồng ngực mình như bị một ngọn núi khổng lồ nện mạnh vào. Bản mệnh ma lực trong cơ thể chúng lập tức bị chấn đến mức hỗn loạn, kinh mạch đảo lộn thê thảm. Chiếc chiến xa xương thú cấp năm vốn dĩ kiên cố vô ngần, dưới tiếng trống đầu tiên này, bỗng phát ra những tiếng “rắc rắc” giòn giã rồi tự động phân rã thành những khúc củi mục nát, rơi rụng rầm rầm xuống quảng trường Nghĩa Lĩnh.
“Cái… cái gì thế này?!” Một tên Ma Vương gầm lên kinh hoàng, khóe miệng rỉ ra một dòng máu đen kịt. “Đây là loại thần thông gì?! Chỉ một tiếng trống bình thường mà có thể trực tiếp phá hủy bản mệnh ma lực của ta sao?!”
Sở Phong nhìn thấy đám ma binh rơi rụng lả tả như lá rụng mùa thu, trong lòng vô cùng phấn khởi. Hắn cười toe toét, đắc ý nghĩ thầm: *“Ồ, tiếng trống này nghe vui tai thật đấy! Đúng là đồ sư phụ làm có khác, gõ một tiếng mà đám ma đầu kia bỗng nhiên cởi giáp quy hàng hết cả. Để ta gõ thêm vài tiếng nữa cho không khí thêm phần xôm tụ!”*
Không đợi đám ma tộc kịp hoàn hồn, Sở Phong lại vung tay, gõ tiếp tiếng thứ hai.
“Tùng!”
Tiếng trống thứ hai vang lên, mang theo một luồng công đức lực khổng lồ rực rỡ sắc vàng kim. Lần này, âm thanh không chỉ lan tỏa trên mặt đất, mà trực tiếp đi sâu vào lòng đất Nghĩa Lĩnh linh thiêng, kết nối và cộng hưởng mạnh mẽ với mười lăm chiếc trống đồng khổng lồ đang đặt trên đài cao của hoàng cung Phong Châu Thần Đô.
“Uỳnh! Uỳnh! Uỳnh!”
Mười lăm chiếc trống đồng cổ xưa vốn dĩ đã im lìm suốt hàng ngàn năm qua, giờ đây bỗng nhiên tự động rung chuyển dữ dội. Những hoa văn hình mặt trời, chim Lạc và hình ảnh người nông dân giã gạo khắc trên mặt trống đồng bỗng chốc sáng rực lên một luồng ánh sáng thần thoại rực rỡ. Chúng tự động phát ra những tiếng sấm rền vang dội, hòa cùng tiếng trống đất sét của Sở Phong tạo nên một bản hùng ca Đông Sơn vô cùng hoành tráng, vang vọng khắp trời đất Âu Lạc Thần Châu.
Binh sĩ hoàng gia và các tu sĩ đang quỳ rạp dưới đất vì sợ hãi, khi nghe thấy tiếng trống này bỗng cảm thấy một luồng khí nóng hừng hực đột ngột bùng phát từ sâu trong huyết mạch. Giọt máu thần thoại (Long hoặc Tiên) trong tim họ bỗng chốc thức tỉnh mạnh mẽ, khiến khí huyết sôi trào, vết thương trên người tự động lành lại với tốc độ chóng mặt.
“Hào khí Đông Sơn thức tỉnh rồi! Sức mạnh của tổ tiên đang bảo hộ chúng ta!” Một vị Lạc Tướng quân bỗng đứng bật dậy, đôi mắt đỏ rực vì phấn khích, cơ thể bộc phát ánh sáng đồng thau rực rỡ của Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong. “Anh em ơi! Theo chân hai vị tiên nhân Hải Vân Phong, tiêu diệt lũ ma tộc tà ác này!”
“Tiêu diệt ma tộc! Bảo vệ non sông!”
Hàng vạn tu sĩ đồng loạt gầm lên dõng dạc, khí thế chiến đấu dâng cao ngút trời, tạo nên một bức tường ánh sáng khổng lồ chống lại sự xâm lăng của ma quân.
***
Tại Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa gieo xong nắm mạ cuối cùng xuống ruộng mạ trước nhà. Hắn khẽ đứng thẳng người lên, vươn vai một cái cho đỡ mỏi lưng.
Đúng lúc này, từ phía bờ ao cá trước sân bỗng phát ra những tiếng “bộp bộp” nhè nhẹ, giống như có thứ gì đó đang đập nước nghịch ngợm.
Diệp Phi khẽ nhướng mày, nhìn về phía ao cá, lẩm bẩm một mình:
“Ơ, cái lũ cá chép này dạo này nghịch ngợm thế nhỉ? Trời sắp tối rồi không lo đi ngủ đi, còn quẫy nước đùng đoàng làm gì không biết. Chắc dạo này ao nhiều muỗi quá nên chúng nó nhảy lên đớp muỗi đây mà.”
Hắn tiện tay nhấc chiếc chậu gỗ chứa nước rửa chân vừa dùng xong sau nhà lên, bước ra bờ rào tre, rồi hắt mạnh chậu nước thải ra rãnh nước chảy dọc sườn núi hướng về phương Bắc.
“Xào —!”
Diệp Phi nghĩ đó chỉ là một chậu nước bẩn bình thường cần vứt đi. Thế nhưng, hắn không hề biết rằng, chậu nước rửa chân ấy vốn dĩ chứa đựng luồng Hỗn Độn Tịnh Hóa Thần Thủy vô song, được tích tụ từ việc hắn ngày ngày gác chân lên mai của Huyền Vũ Thần Thú để ngâm chân.
Ngay khi dòng nước rửa chân chảy xuống rãnh nước sườn núi, nó lập tức hòa vào linh mạch của Âu Lạc Thần Châu, hóa thành một luồng thủy triều đại đạo ngũ sắc rực rỡ, cuồn cuộn chảy xiết dưới lòng đất với tốc độ vượt qua cả ánh sáng, hướng thẳng về phía Phong Châu Thần Đô vạn dặm xa xôi mà dội về.
***
Tại quảng trường Nghĩa Lĩnh, ba vị đại Ma Vương phương Bắc đã hoàn toàn hoảng loạn. Chúng nhận ra rằng, dưới sự gia trì của tiếng trống đất sét từ Sở Phong, toàn bộ ma binh giáp đen đã bị tước đoạt sạch sẽ ma lực, trở thành những nông phu phàm trần yếu ớt đang lúng túng nhìn nhau giữa chiến trường.
“Không thể nào! Ngay cả Vạn Ma Phệ Hồn Trận của Sứ giả Ma tộc cũng bị phá hủy dễ dàng như vậy sao?!” Tên Ma Vương đi đầu gào lên điên cuồng, đôi mắt đỏ quạch vì tuyệt vọng. “Ta không tin! Ta là Ma Vương bất tử, làm sao có thể bại dưới tay một tên nhóc con mang chảo đen được chứ! Chết đi!”
Nói đoạn, tên Ma Vương hóa thành một luồng ma hỏa khổng lồ màu xanh lục, mang theo toàn bộ sức mạnh Hóa Thần kỳ còn sót lại, điên cuồng lao thẳng xuống lôi đài, hướng về phía Sở Phong mà oanh tạc.
Sở Phong vẫn đứng yên tại chỗ, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tinh nghịch. Hắn dùng đoạn củi tre đực, dồn hết sức lực gõ mạnh xuống tiếng trống thứ ba — tiếng trống định mệnh quyết định trận chiến.
“TÙNG —!”
Tiếng trống thứ ba vang lên, âm thanh to lớn như tiếng sấm rền vang trời lở đất. Đúng lúc này, luồng thủy triều đại đạo ngũ sắc từ chậu nước rửa chân của Diệp Phi cũng vừa vặn dội đến dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh, cộng hưởng hoàn mỹ với tiếng trống của Sở Phong.
Một cột ánh sáng ngũ sắc khổng lồ, mang theo hơi thở tịnh hóa tối thượng của Thái Sơ Canh Tác Quyết, đột ngột phun trào từ sâu dưới lòng đất Nghĩa Lĩnh, xuyên qua mặt đá đen của lôi đài mà bắn thẳng lên bầu trời.
Luồng ma hỏa khổng lồ của tên Ma Vương phương Bắc vừa chạm vào cột ánh sáng ngũ sắc này liền giống như tuyết gặp ánh mặt trời, lập tức tan rã và bốc hơi sạch sẽ không để lại một dấu vết nào. Cơ thể của tên Ma Vương khổng lồ bị luồng ánh sáng tịnh hóa bao bọc lấy, khiến hắc khí ma công trên người hắn liên tục bị tước đoạt, da thịt rạn nứt rồi tự động phân rã thành những làn sinh mệnh lực màu lục tinh khiết, thấm sâu vào lòng đất Nghĩa Lĩnh màu mỡ.
“A —! Không! Đây không phải là sức mạnh của phàm nhân! Vị đại năng đứng sau các ngươi… rốt cuộc là thần thánh phương nào?!”
Tiếng gào thét tuyệt vọng của tên Ma Vương phương Bắc vang vọng khắp không gian, rồi tắt lịm hoàn toàn. Toàn bộ mười vạn ma quân giáp đen phía sau, dưới tác động của cột ánh sáng ngũ sắc và tiếng trống thứ ba, bỗng chốc rã ra thành tro bụi, biến thành một lượng phân bón hữu cơ khổng lồ, rơi rào rào xuống những thửa ruộng xung quanh Phong Châu Thần Đô.
Bầu trời xám xịt, đầy tuyết đen gớm ghiếc của phương Bắc bỗng chốc tan biến sạch sẽ. Ánh nắng ấm áp, trong lành lại một lần nữa chiếu rọi khắp kinh thành linh thiêng, mang theo mùi thơm dịu nhẹ của đất ẩm sau mưa và hương hoa khế ngọt ngào từ hướng Nam dội về.
Trần Huyền Tử ngồi bệt dưới đất, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng nghịch thiên vĩ đại này mà há hốc mồm, nước mắt giàn giụa vì quá xúc động và kính sợ. Lão lập tức quỳ sụp xuống đất, hướng về phía Nam — hướng núi Hải Vân Phong mà dập đầu lia lịa, miệng lẩm bẩm đầy sùng kính:
“Diệp tiền bối… Ngài quả thực là đấng cứu thế tối cao! Chỉ một chậu nước rửa chân hắt ra sân, phối hợp với tiếng trống của Sở Phong sư điệt mà trực tiếp tiêu diệt mười vạn ma quân phương Bắc, tịnh hóa hoàn toàn đất đai nước nhà! Thần thông của Ngài, cả đời này Trần Huyền Tử thần phục sát đất!”
Lục Linh Nhi đứng thẳng người trên lôi đài, chiếc gậy tre trăm dải trong tay nàng khẽ tỏa ra những đốm sáng màu xanh lục dịu nhẹ. Nàng nhìn xuống đống tro bụi của ma quân đã hóa thành phân bón tốt tươi cho đất đai, rồi khẽ mỉm cười, lòng đầy sùng kính đối với Diệp Phi:
*“Sư phụ… Linh Nhi đã hoàn thành ý chỉ của Ngài rồi. Lũ ma tộc tà ác này đã thực sự trở thành chất dinh dưỡng tốt nhất để bồi bổ cho long mạch nước nhà đúng như Ngài mong muốn. Sứ mệnh ‘gieo mạ’ của chúng ta tại Phong Châu Thần Đô, giờ đây đã hoàn thành mỹ mãn!”*
Sở Phong lúc này mới thong thả cất chiếc trống đất sét vào ngực áo, rồi gãi đầu gãi tai nhìn hàng vạn tu sĩ và bách tính đang quỳ rạp dưới đất khóc lóc tạ ơn cứu mạng. Hắn khẽ lầm bẩm một mình đầy ngơ ngác:
“Ơ, sư phụ bảo gõ cái trống này cho vui tai giải sầu dọc đường thôi mà. Sao mình mới gõ có ba tiếng, cái đám ma đầu kia đã biến thành phân bón hết cả, còn mọi người lại quỳ khóc thảm thiết thế kia? Đúng là người phương Bắc dễ xúc động thật đấy!”
Hắn lắc đầu ngán ngẩm, rồi vác chiếc chảo đen rỉ sét lên lưng, quay sang nhìn Lục Linh Nhi cười toe toét:
“Sư tỷ, ma đầu dọn dẹp xong rồi, đất cũng được bón phân tốt tươi rồi. Chúng ta mau đi mua muối với hạt giống cải ngọt rồi về núi thôi, kẻo sư phụ ở nhà mong, lại mắng hai đứa mình ham chơi trốn việc gieo mạ thì nguy!”
Lục Linh Nhi khẽ gật đầu, gương mặt lạnh lùng bỗng chốc trở nên vô cùng ấm áp khi nghĩ về mái nhà tranh thanh bình trên đỉnh Hải Vân Phong. Nàng nắm chặt chiếc gậy tre trong tay, cùng Sở Phong và chú chó cỏ Tiểu Hắc chuẩn bị lên đường trở về nhà bái kiến vị sư phụ nông phu vĩ đại của mình.