Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 29: Thanh Phong Môn thăng tiến

Cập nhật lúc: 2026-06-17 16:38:56 | Lượt xem: 2

Khi tia nắng đầu tiên của ngày mới chưa kịp xua tan lớp sương mù dày đặc vốn có của vùng núi phương Nam, Thanh Phong Môn – môn phái tu tiên vốn dĩ nghèo xơ xác, nằm heo hút dưới chân núi Hải Vân Phong – đã bị đánh thức bởi một loạt những chấn động vô tiền khoáng hậu.

Bình thường, Thanh Phong Môn chỉ là một mảnh đất cằn cỗi với vài ba gian nhà tranh vách đất nứt nẻ, một cái điện thờ tổ tiên mái ngói xô lệch, quanh năm suốt tháng chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và tiếng thở dài ngao ngán của mấy tên đệ tử ngoại môn. Thế nhưng sáng hôm nay, bầu không khí tĩnh lặng ấy đã hoàn toàn bị xé toạc.

“Ầm! Ầm! Ầm!”

Tiếng gầm rú của các loại phi hành thú hộ tông vang lên liên hồi từ trên chín tầng mây. Từ hướng Đông, một cỗ kiệu bay khổng lồ được khảm nạm bằng hàng ngàn viên linh thạch ngũ sắc, kéo đi bởi tám con Thải Phượng mang huyết mạch thượng cổ, rực rỡ như một vầng thái dương nhỏ, đang từ từ đáp xuống. Từ hướng Tây, một đoàn thuyền rồng bay lơ lửng giữa hư không, trên mui thuyền cắm đại kỳ của “Thiết Mã Kiếm Tông” – một trong những thế lực kiếm đạo hàng đầu Âu Lạc Thần Châu. Chưa dừng lại ở đó, ở phía Nam, mây lành mọc lên trùng trùng điệp điệp, hàng trăm tu sĩ mặc đạo bào thêu hoa văn rồng bay phượng múa của các đại tông môn đang ngự khí phi hành, tạo thành một dải lụa ánh sáng kéo dài đến tận chân trời.

Mùi hương từ các hộp quà dâng lễ bắt đầu lan tỏa khắp không gian. Đó là mùi thơm nồng nàn, ngọt lịm của những viên đan dược lục phẩm, thất phẩm chứa đầy đan văn; là mùi thanh khiết, mát rượi của những gốc linh thảo ngàn năm vẫn còn bám nguyên đất phong ấn; thậm chí còn có cả mùi da thú quý hiếm tỏa ra từ những bộ hộ giáp được chế tác tinh xảo. Tất cả những mùi hương xa xỉ này hòa quyện với mùi khói hương cúng bái tổ tiên rẻ tiền của Thanh Phong Môn, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng ảo ma và kỳ lạ.

“Tránh ra! Thiết Mã Kiếm Tông ta đến trước! Vị trí xếp hàng đầu tiên phải thuộc về chúng ta!” Một vị trưởng lão Nguyên Anh kỳ, tóc tai chải chuốt gọn gàng, bình thường ở ngoài vạn người kính ngưỡng, lúc này lại đang đỏ mặt tía tai, ra sức chen lấn xô đẩy với một vị lão tổ của tông môn khác ngay trước cổng Thanh Phong Môn.

“Ngươi bớt nói nhảm đi! Đan Dương Tông chúng ta đã quy thuận Hải Vân Phong từ hôm qua, xét về vai vế, chúng ta là đồng minh thân cận nhất của Thanh Phong Môn! Các ngươi xếp hàng sau đi!” Một vị trưởng lão Đan Dương Tông không chịu thua kém, hai tay ôm khư khư một chiếc rương ngọc bích rực rỡ, chân đạp lên một con rùa bay, cố gắng nhoài người về phía trước.

Cảnh tượng hỗn loạn này khiến cho gã đệ tử thủ môn duy nhất của Thanh Phong Môn – một thiếu niên mới chỉ ở Khải Huyết Cảnh sơ kỳ, tên gọi Tiểu Lục – sợ đến mức đi tiểu ra quần. Tiểu Lục tay cầm một xấp giấy nháp rách nát, mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy phát phiếu xếp hàng:

“Các… các vị đại lão, xin hãy xếp hàng theo thứ tự… Ai có số từ một đến năm mươi thì đứng bên trái, ai có số từ năm mươi mốt trở đi thì đứng bên phải… Xin đừng chen lấn, nếu làm đổ hàng rào tre của bổn môn, sư phụ ta trở về sẽ… sẽ phạt quét sân đấy!”

Một câu nói vô tình của gã đệ tử nhỏ nhoi bỗng chốc khiến cả đám cường giả Hóa Thần kỳ, Nguyên Anh kỳ đang chen lấn lập tức im bặt. Họ nhìn cái hàng rào tre mỏng manh, rách nát của Thanh Phong Môn bằng ánh mắt đầy kính sợ.

“Trời ạ, hàng rào tre này… nhìn thì đơn giản, nhưng các ngươi có thấy đạo vận ẩn hiện trên đó không? Chắc chắn đây chính là ‘Vô Vi Trận Pháp’ do vị Chí Tôn ẩn thế trên đỉnh Hải Vân Phong đích thân bố trí! Một khi chúng ta làm hỏng nó, e rằng chỉ cần một cái phẩy tay của Ngài ấy, cả tông môn chúng ta sẽ bốc hơi khỏi dòng thời gian giống như Càn Khôn Lão Tổ!” Một vị trưởng lão của thế lực phương Bắc run giọng não bổ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt sũng cả vạt áo đạo bào thêu chỉ vàng.

“Đúng vậy, đúng vậy! Phản phác quy chân! Thanh Phong Môn quả nhiên là thánh địa ẩn dật, nhìn bề ngoài rách nát thế này thực chất là để che mắt thiên đạo, rèn luyện tâm tính kiếm đạo! Chúng ta phải cung kính, tuyệt đối không được có nửa điểm vô lễ!”

Thế là, một đám cường giả hô mưa gọi gió ở thế giới bên ngoài, lúc này lại ngoan ngoãn xếp thành một hàng dài dằng dặc, im lặng như những đứa trẻ tiểu học đứng chờ chia kẹo, không một ai dám ho he hay dùng thần thức để dò xét bên trong.

Trong khi đó, ở khu vực biên giới phía Bắc, Trần Huyền Tử đang đồng hành cùng Lục Linh Nhi và Sở Phong bỗng nhiên nhận được truyền âm khẩn cấp từ ngọc giản liên lạc của tông môn ở quê nhà.

“Sư phụ! Sư phụ ơi cứu mạng!” Giọng nói của nhị trưởng lão Thanh Phong Môn vang lên đầy hoảng loạn, xen lẫn tiếng khóc nức nở. “Tông môn… tông môn chúng ta sắp bị dẫm nát rồi! Mấy chục vị Hóa Thần lão tổ, hàng trăm Nguyên Anh đại lão đang vây kín cổng! Họ đòi dâng tặng toàn bộ gia sản, thậm chí… thậm chí có kẻ còn đòi dâng cả Thánh nữ của họ cho sư phụ làm thị thiếp! Con không trụ nổi nữa rồi, sư phụ mau quay về đi!”

Trần Huyền Tử nghe xong, suýt chút nữa thì từ trên luồng kiếm khí của mình ngã lộn cổ xuống đất. Lão trố mắt nhìn chiếc ngọc giản, cơ mặt giật giật liên hồi.

“Cái gì? Thị thiếp? Thánh nữ?” Trần Huyền Tử nuốt nước bọt một cái ực, trong lòng thầm nghĩ: “Lão phu đã râu tóc bạc phơ, sống cuộc đời nghèo khó hơn nửa đời người, đến cái quần bông còn phải vá ba lượt, thế mà bây giờ lại có Thánh nữ đòi làm thị thiếp? Cái thế giới này điên rồi sao?”

Nhưng lão nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Lão biết rất rõ, những kẻ đó tìm đến Thanh Phong Môn không phải vì lão có sức hấp dẫn của một lão già rách rưới, mà là vì họ muốn thông qua lão để tiếp cận vị Chí Tôn vĩ đại trên đỉnh Hải Vân Phong – Diệp Phi tiền bối!

Sau khi chứng kiến Càn Khôn Lão Tổ bốc hơi một cách im lặng và kỳ bí, giới tu chân Âu Lạc Thần Châu đã hoàn toàn hiểu ra một chân lý: Muốn sống sót trong thời đại này, cách tốt nhất là tìm một cái đùi thật to để ôm. Mà cái đùi to nhất, chắc chắn nhất, chính là vị nông phu thích trồng rau nuôi cá trên đỉnh Hải Vân Phong kia. Nhưng vì không ai dám trực tiếp lên núi làm phiền sự thanh tịnh của Chí Tôn (sợ bị biến thành phân bón cho luống cải ngọt), nên Thanh Phong Môn của Trần Huyền Tử tự nhiên trở thành chiếc cầu nối vàng ngọc duy nhất.

“Trần sư thúc, có chuyện gì vậy?” Sở Phong ôm chiếc trống đất sét nhỏ màu xám đen, tò mò ghé đầu lại hỏi.

Trần Huyền Tử lau mồ hôi trán, dở khóc dở cười nói: “Sư điệt… tông môn của ta… có lẽ sắp biến thành cái chợ vỡ rồi. Các đại tông môn khắp nơi đang kéo đến dâng lễ vật cầu thân, cầu kết minh. Ta… ta e rằng phải mượn truyền tống trận của Đan Dương Tông để phân thân trở về giải quyết một chuyến, nếu không đám người đó sẽ biến Thanh Phong Môn thành đống đổ nát mất.”

Lục Linh Nhi đứng bên cạnh, tay cầm chiếc cuốc gỗ thô sơ tỏa ra đạo vận ngũ sắc, lạnh lùng gật đầu: “Sư phụ từng dạy, ‘nước nổi thì bèo nổi’. Sức ảnh hưởng của sư phụ quá lớn, Thanh Phong Môn nhận được ân huệ này cũng là nhân quả. Trần sư thúc cứ về giải quyết đi, con và Sở Phong đệ đệ sẽ tiếp tục tiến về phía Bắc, chờ sư thúc hội hợp.”

“Được, các ngươi đi đường cẩn thận! Có chiếc trống đất sét của Diệp tiền bối ban tặng, ta cũng yên tâm phần nào.”

Nói đoạn, Trần Huyền Tử lập tức vận dụng tu vi Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ mới đột phá, thân hình hóa thành một luồng ánh sáng rực rỡ, đáp xuống một thành trì gần nhất có truyền tống trận của Đan Dương Tông để cấp tốc trở về.

Chỉ sau nửa canh giờ, thông qua trận pháp dịch chuyển không gian cực nhanh, Trần Huyền Tử đã đặt chân xuống chân núi Thanh Phong Môn. Vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lão suýt chút nữa thì ngất xỉu tại chỗ.

Hàng ngàn tu sĩ xếp hàng kéo dài từ chân núi lên đến tận điện thờ chính. Những chiếc rương bách bảo chất cao như núi, tỏa hào quang vạn trượng, chiếu sáng rực cả một góc trời vốn dĩ u tối của Thanh Phong Môn. Đám đệ tử ngoại môn của lão bình thường chỉ biết đi hái củi, gánh nước, nay đứa nào đứa nấy mặt mũi ngơ ngác, tay ôm đầy linh thạch cực phẩm do các đại lão “tiện tay” ban tặng để làm tiền trà nước.

“A! Trần chưởng môn đã về!”

Không biết là vị đại lão nào tinh mắt hét lên một tiếng, ngay lập tức, hàng ngàn ánh mắt rực lửa, tràn đầy sự nịnh bợ và kính sợ đồng loạt đổ dồn về phía Trần Huyền Tử.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Hàng loạt đại lão Hóa Thần kỳ không hề do dự, trực tiếp quỳ sụp xuống đất, tạo nên một cảnh tượng vô cùng tráng quan.

“Bái kiến Trần chưởng môn! Trần chưởng môn vạn tuế vạn tuế, vạn vạn tuế!”

Trần Huyền Tử da mặt giật nảy mình, vội vàng xua tay, ra vẻ tiên phong đạo cốt nhưng trong lòng thì run như cầy sấy: “Các… các vị đạo hữu, xin đứng lên! Thanh Phong Môn ta chỉ là một môn phái nhỏ, không dám nhận đại lễ thế này của các vị!”

“Trần chưởng môn quá khiêm tốn rồi!” Vị thái thượng trưởng lão của Thiết Mã Kiếm Tông tiến lên phía trước, gương mặt tràn đầy nụ cười cầu hòa, khom lưng nói: “Thanh Phong Môn ngài gần gũi với Hải Vân Phong, ngày ngày được nghe đại đạo của Chí Tôn, tu vi của Trần chưởng môn nay đã đạt đến Lạc Vũ Cảnh, quả thực là thiên tài nở muộn, khiến chúng ta vô cùng ngưỡng mộ! Thiết Mã Kiếm Tông chúng ta nguyện dâng tặng mười vạn linh thạch cực phẩm, ba tòa mỏ quặng đồng thau, cùng mười vị đệ tử xuất sắc nhất để làm đệ tử ngoại môn của quý phái, chỉ cầu được kết thành minh hữu!”

“Đúng vậy! Đan Dương Tông chúng ta dâng tặng một trăm lò linh đan đệ nhất, cùng mười vạn gốc linh thảo quý hiếm!”

Mọi người tranh nhau hét lớn, tiếng ồn ào suýt nữa làm sập cái mái nhà tranh của Trần Huyền Tử. Đúng lúc này, một vị tông chủ của một đại tông môn chuyên về nữ tu ở phương Bắc – Hoa Vũ Lâu – tiến lên, phía sau nàng là một thiếu nữ che mặt bằng lụa mỏng, vóc dáng thướt tha, dung nhan ẩn hiện cực kỳ xinh đẹp.

“Trần chưởng môn, Hoa Vũ Lâu chúng ta không có nhiều tài nguyên như các tông môn khác, nhưng Thánh nữ của chúng ta mang băng cơ ngọc cốt huyết mạch, nguyện ý dâng hiến cho Trần chưởng môn làm… người hầu rửa chân, ngày ngày hầu hạ ngài uống nước vối của Chí Tôn!”

“Phụt!”

Trần Huyền Tử suýt chút nữa thì phun ra một ngụm máu già. Lão trố mắt nhìn vị Thánh nữ xinh đẹp tuyệt trần kia, rồi nhìn cái chân gầy guộc đầy lông của mình, trong lòng gào thét: “Để một vị Thánh nữ Hóa Thần kỳ rửa chân cho ta? Ta có mạng để hưởng thụ không đây? Nếu để Diệp tiền bối biết được ta dùng danh nghĩa của Ngài để làm mấy chuyện bậy bạ này, Ngài ấy chỉ cần phẩy tay một cái là ta bốc hơi cùng Càn Khôn Lão Tổ luôn!”

“Khụ khụ!” Trần Huyền Tử nghiêm nét mặt, vuốt chòm râu bạc, ra vẻ chính nhân quân tử: “Ý tốt của Hoa Vũ Lâu, lão phu xin nhận. Nhưng Thanh Phong Môn ta tu hành theo lối giản dị, thanh tịnh, không màng sắc dục phàm trần. Thánh nữ điện hạ cành vàng lá ngọc, làm người hầu rửa chân quả thực là ủy khuất, xin hãy thu hồi ý định này!”

Vị tông chủ Hoa Vũ Lâu nghe vậy, không những không giận, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt vô cùng xúc động, quay sang bảo các trưởng lão bên cạnh: “Các ngươi thấy chưa? Trần chưởng môn quả nhiên chịu ảnh hưởng sâu sắc từ Chí Tôn Hải Vân Phong! Phẩm hạnh cao khiết, không bị sắc dục làm mờ mắt! Chí lý, quả thực là chí lý!”

Đám tu sĩ xung quanh lại tiếp tục gật đầu lia lịa, dâng lên lòng kính phục vô hạn. Họ tự động não bổ rằng mọi lời nói, hành động từ chối của Trần Huyền Tử đều ẩn chứa một loại kiếm ý thanh cao, không nhiễm bụi trần.

Đúng lúc này, vị tông chủ của một tông môn cổ xưa ở vùng đầm lầy phương Nam – Ngự Cổ Môn – bước ra, hai tay nâng một chiếc hộp bằng gỗ lim cũ kỹ, tỏa ra một luồng khí tức vô cùng cổ quái, mộc mạc nhưng lại có chút quen mắt.

“Trần chưởng môn, Ngự Cổ Môn chúng ta vạn năm qua luôn canh giữ một món thần khí thượng cổ, được đồn đại là chứa đựng huyết mạch tiên tổ, có khả năng hô mưa gọi gió, điều khiển linh mạch của cả một vùng non sông. Nhưng vạn năm qua không một ai có thể kích hoạt được nó. Nay chúng ta biết Thanh Phong Môn là nơi hội tụ linh khí của Chí Tôn, nên quyết định dâng tặng món thần khí này, hy vọng Trần chưởng môn có thể dâng lên cho Chí Tôn Hải Vân Phong!”

Nói đoạn, vị tông chủ kia cung kính mở chiếc hộp gỗ ra.

Trần Huyền Tử tò mò ghé mắt nhìn vào. Đám đại lão xung quanh cũng nín thở, tập trung toàn bộ thần thức để chiêm ngưỡng “Thần khí thượng cổ vạn năm” của Ngự Cổ Môn.

Thế nhưng, khi nắp hộp vừa mở ra, luồng hào quang rực rỡ biến mất, lộ ra bên trong là một vật thể vô cùng kỳ dị.

Đó là một thanh gỗ dài tầm hai thước, một đầu có gắn một cái lưỡi sắt dẹt, rỉ sét loang lổ, xộc lên một mùi rỉ sắt nồng nặc và… mùi bùn đất ẩm ướt của ruộng mạ. Nhìn đi nhìn lại, cái thứ được gọi là “Thần khí thượng cổ vạn năm” này… trông không khác gì một cái dụng cụ gieo hạt lúa cầm tay của nông dân phàm trần!

“Cái… cái này là…” Trần Huyền Tử trợn tròn mắt, khóe miệng giật giật dữ dội. Lão dụi dụi mắt ba lần, rồi nhìn kỹ lại cái lưỡi sắt rỉ sét kia. Trên cán gỗ vẫn còn khắc một chữ “Diệp” vô cùng nguệch ngoạc bằng nét bút thô sơ.

“Trời đất ơi!” Trần Huyền Tử trong lòng dậy sóng, suýt chút nữa thì hét toáng lên. “Đây chẳng phải là cái dụng cụ gieo mạ cầm tay mà Diệp tiền bối làm mất vào mùa xuân năm ngoái sao? Lúc đó Ngài ấy còn tiếc rẻ, tìm khắp ngọn núi suốt ba ngày ba đêm, mắng con chó Tiểu Hắc vì tội ngậm đồ chơi đi giấu! Hóa ra… hóa ra con chó kia ngậm xuống núi rồi vứt ở đầm lầy phương Nam, thế nào lại bị đám người Ngự Cổ Môn này nhặt được, cung phụng như thần khí thượng cổ suốt một năm qua?!”

Plot twist này quá mức ảo ma khiến Trần Huyền Tử đứng hình mất năm giây. Lão nhìn vị tông chủ Ngự Cổ Môn đang đứng khom lưng, gương mặt tràn đầy vẻ tự hào và kính cẩn, lại nhìn cái dụng cụ gieo mạ rỉ sét nằm chễm chệ trong chiếc hộp gỗ lim quý giá.

“Trần chưởng môn, ngài xem! Luồng khí tức mộc mạc này, những vết rỉ sét tự nhiên này chính là dấu vết của thời gian vạn năm! Trên cán gỗ còn có một đạo văn hình chữ ‘Diệp’, chứa đựng thiên cơ vô tận! Chúng ta đã thử dùng vạn loại linh hỏa để nung chảy nó nhưng không hề suy suyển một sợi tóc! Đây chắc chắn là một kiện Chí Bảo cấp Hùng Đế!” Vị tông chủ Ngự Cổ Môn thao thao bất tuyệt, ánh mắt lấp lánh sự tự tin.

Trần Huyền Tử âm thầm lau mồ hôi lạnh, trong lòng dở khóc dở cười: “Các ngươi dùng linh hỏa nung cái cuốc gieo mạ của Chí Tôn, không bị Ngài ấy dùng thiên quy đập chết là may mắn lắm rồi! Chữ ‘Diệp’ kia rõ ràng là do Ngài ấy dùng dao khắc lên để đánh dấu đồ sở hữu của mình, tránh để hàng xóm cầm nhầm, thế mà các ngươi dám bảo đó là đạo văn cấp Hùng Đế?!”

Tuy nhiên, Trần Huyền Tử là một con cáo già trong giới tu chân. Lão biết nếu mình nói thật rằng đây chỉ là cái dụng cụ gieo mạ của một nông phu, đám người này chắc chắn sẽ nghĩ lão đang sỉ nhục trí tuệ của họ, hoặc họ sẽ tự động não bổ ra một tầng nghĩa sâu xa hơn nữa, ví dụ như “Chí Tôn dùng cuốc gieo mạ để gieo mầm sự sống cho vạn giới”.

Thế là, Trần Huyền Tử ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc đón lấy chiếc hộp gỗ lim, cung kính nói: “Tông chủ Ngự Cổ Môn quả nhiên có lòng! Món… thần khí này quả thực có nhân quả rất lớn với Hải Vân Phong. Lão phu sẽ thay mặt Chí Tôn thu nhận, ngày sau khi lên núi bái kiến, lão phu nhất định sẽ dâng trả lại cho Ngài ấy. Ngài ấy… chắc chắn sẽ rất vui mừng vì tìm lại được món đồ này.”

“Được Chí Tôn thu nhận chính là vinh hạnh lớn nhất của Ngự Cổ Môn chúng ta!” Vị tông chủ kia mừng rỡ khôn xiết, lập tức quỳ xuống dập đầu tạ ơn, cảm giác như mình vừa lập được một đại công lao cứu vớt cả giới tu tiên.

Lúc này, một vị trưởng lão khác của một đại tông môn phương Bắc vội vàng chen lên, dâng lên một chiếc rương lớn tỏa ra mùi hương vô cùng đặc biệt. Không phải mùi đan dược, cũng không phải mùi linh thảo, mà là một mùi… hôi hám, nồng nặc vô cùng khó ngửi, giống như mùi phân động vật bị ủ lâu ngày.

Đám tu sĩ xung quanh lập tức bịt mũi, nhao nhao lùi lại phía sau.

“Này! Vô cực Tông các ngươi mang cái thứ thối tha gì đến đây thế hả? Định mưu sát Trần chưởng môn sao?”

Vị trưởng lão Vô Cực Tông kia đỏ mặt, nhưng vẫn kiêu hãnh ngẩng cao đầu, lớn tiếng giải thích: “Các ngươi thì biết cái gì?! Chúng ta nghe đồn Chí Tôn Hải Vân Phong cực kỳ yêu thích trồng rau nuôi cá! Mà muốn rau tốt thì phải làm gì? Phải có phân bón! Đây chính là phân bón được thu thập từ hang ổ của thần thú ‘Cửu Thiên Phượng Hoàng’ ở cực Bắc, được ủ chín bằng băng hỏa vạn năm, chứa đựng mộc hệ sinh mệnh lực tinh khiết nhất thế gian! Chúng ta dâng tặng ba tấn phân bón này, chính là gãi đúng chỗ ngứa của Chí Tôn! Các ngươi dâng tặng kiếm pháp, linh đan, Chí Tôn có thèm nhìn một cái không?!”

Câu nói này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu đám tu sĩ xung quanh. Tất cả lập tức bừng tỉnh đại ngộ, vỗ đùi đen đét.

“Trời đất ơi! Sao ta lại không nghĩ ra cơ chứ?!”

“Đúng vậy! Chí Tôn thích trồng rau, chúng ta dâng tặng kiếm pháp làm cái gì? Phải dâng phân bón, dâng hạt giống chứ!”

“Vô Cực Tông quả nhiên thâm độc! Lần này họ lập công lớn rồi!”

Trần Huyền Tử đứng bên cạnh nghe đám đại lão Hóa Thần kỳ tranh nhau bàn luận về “phân bón thần thú” bằng vẻ mặt vô cùng nghiêm túc và sùng bái, lão chỉ cảm thấy thế giới quan của mình đã hoàn toàn đổ vỡ. Lão không thể tưởng tượng nổi cảnh tượng một ngày nào đó, đám đại lão này sẽ kéo nhau lên Hải Vân Phong, mỗi người vác một bao phân bón quỳ trước cổng rào để… xin làm đệ tử.

“Khụ khụ… Vô Cực Tông quả thực… chu đáo.” Trần Huyền Tử cố nén nụ cười đau khổ, phẩy tay bảo đệ tử ngoại môn: “Tiểu Lục, mau… mau mang ba tấn phân bón này ra bãi rác sau núi cất giữ cẩn thận, chờ ngày dâng lên Chí Tôn.”

“Dạ, sư phụ!” Tiểu Lục tay bịt mũi, nước mắt nước mũi giàn giụa, run rẩy gọi thêm vài tên đệ tử khiêng chiếc rương thối hoắc đi ra sau núi.

Sau khi giải quyết xong một loạt những lễ vật kỳ dị, Trần Huyền Tử đứng trên bục cao của điện thờ Thanh Phong Môn, nhìn xuống hàng ngàn tu sĩ đang cung kính đứng chờ chỉ thị.

Lão hít một hơi thật sâu, vận dụng linh lực truyền âm khắp vạn dặm: “Các vị đạo hữu! Thanh Phong Môn ta từ nay về sau sẽ cùng các vị kết thành liên minh, cùng nhau bảo vệ sự bình yên của Âu Lạc Thần Châu! Nhưng xin các vị hãy nhớ kỹ một điều: Chí Tôn Hải Vân Phong thích sự yên tĩnh, không thích bị làm phiền. Bất kỳ kẻ nào dám tự ý lên núi quấy rầy Ngài ấy, hoặc mang ý đồ xấu xa, kết cục của Càn Khôn Lão Tổ chính là tấm gương đi trước! Các vị đã hiểu rõ chưa?!”

“Chúng ta đã hiểu rõ! Tuân lệnh Trần chưởng môn chỉ dạy!”

Hàng ngàn tu sĩ đồng thanh hô lớn, âm thanh vang dội khắp núi rừng, chấn động đến mức làm rụng sạch lá của mấy cây khế cổ thụ quanh Thanh Phong Môn.

Trần Huyền Tử hài lòng gật đầu. Lão biết, từ ngày hôm nay, Thanh Phong Môn của lão đã chính thức thăng tiến, từ một môn phái hạng bét rách nát trở thành “đệ nhất tông môn” trên danh nghĩa của cả vùng phương Nam Âu Lạc Thần Châu. Tất cả những điều này, đều là nhờ vào bóng mát vĩ đại của vị “nông phu” đang nhàn nhã câu cá trên đỉnh Hải Vân Phong kia.

Sau khi đám đông tu sĩ dần giải tán trong sự hân hoan, Trần Huyền Tử lập tức gom hết đống rương bảo vật và đặc biệt là chiếc hộp gỗ đựng cái dụng cụ gieo mạ cầm tay rỉ sét kia vào nhẫn trữ vật. Lão dặn dò nhị trưởng lão ở nhà trông coi tông môn cẩn thận, rồi nhanh chóng kích hoạt trận pháp dịch chuyển để quay lại phương Bắc hội hợp với Lục Linh Nhi và Sở Phong. Lão không thể chờ đợi thêm nữa để dâng trả lại “thần khí thượng cổ” này cho Diệp Phi tiền bối khi chuyến đi kết thúc.

Trong khi đó, trên đỉnh Hải Vân Phong, Diệp Phi vừa ngủ trưa dậy, vươn vai một cái thật dài dưới gốc cây khế cổ thụ. Hắn hoàn toàn không biết rằng ở dưới chân núi, cái dụng cụ gieo mạ cầm tay bị mất của mình đã được tôn vinh thành “Thần khí thượng cổ vạn năm chứa đựng thiên cơ vô tận”, và một bao phân bón thối hoắc đang chuẩn bị được dâng lên cho hắn với tất cả sự thành kính của giới tu chân.

Hắn dắt chú chó cỏ Tiểu Hắc đi dạo một vòng quanh vườn rau cải ngọt mướt mát, mỉm cười hài lòng: “Thời tiết hôm nay tốt thật, không có bão lớn, rau cải mọc đều lắm. Tiểu Hắc, tối nay ta nấu canh cải ngọt với cá chép cho mày ăn nhé.”

Tiểu Hắc khẽ rên rừ rừ, vẫy đuôi mừng rỡ, ánh mắt ranh mãnh nhìn xuống chân núi, thầm nghĩ: “Chủ nhân quả nhiên là đấng sáng thế, chỉ cần ngủ một giấc, thế giới bên dưới đã tự động ngoan ngoãn dâng lễ vật rồi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8