Sư phụ tôi chỉ thích trồng rau nuôi cá
Chương 12: Nhát cuốc mở lối thiên cơ

Cập nhật lúc: 2026-06-17 11:59:49 | Lượt xem: 7

Ánh nắng mai trên đỉnh Hải Vân Phong lúc nào cũng mang một thứ sắc màu lười biếng. Sương mù ngũ sắc lãng đãng trôi qua những kẽ lá của gốc khế cổ thụ, thỉnh thoảng lại sà xuống mặt ao cá, tạo nên những làn khói mỏng như tơ lụa dệt từ mây trời.

Diệp Phi ngồi trên tảng đá nhẵn thín bên bờ ao, một tay chống cằm, một tay hờ hững cầm chiếc cần câu làm bằng một cành trúc khẳng khiu. Trên gương mặt phong sương của gã nông phu trung niên hiện rõ hai chữ: “vô tri”. Hắn khẽ ngáp một cái dài, đôi mắt lờ đờ như thể cả tuần nay chưa được ngủ một giấc ra hồn.

Dưới mặt nước trong vắt, một con cá chép nhỏ màu đỏ cam rực rỡ đang điên cuồng vẫy đuôi. Đó chính là Đông Hải Long Vương, vị chúa tể thống trị hàng vạn dặm đại dương, lúc này đang dùng hết cả mười phần công lực để… biểu diễn nghệ thuật đớp lưỡi câu không mồi.

*“Tiền bối vĩ đại đang câu cá! Đây chắc chắn là một loại khảo nghiệm tâm tính của Thần Linh tối cổ! Mình phải phối hợp thật nhịp nhàng, không được để lưỡi câu chạm vào vảy rồng, nhưng cũng không được để ngài ấy cảm thấy tẻ nhạt!”* – Long Vương vừa bơi ngửa vừa thầm nghĩ, mồ hôi rồng (nếu có) chắc đã chảy ròng ròng khắp vảy. Nó khéo léo dùng một luồng long khí nhu hòa để giữ lấy chiếc lưỡi câu thẳng đuột, tạo ra ảo giác như thể bản thân đang bị cắn câu một cách vô cùng tự nhiên.

Diệp Phi cúi đầu nhìn con cá chép nhỏ đang làm trò xiếc dưới nước, khóe miệng khẽ giật giật. Hắn thở dài, lẩm bẩm một mình:

“Con cá này bị tăng động à? Hay là nước ao có vấn đề nhỉ? Câu không cần mồi mà nó cũng nhảy lên bám chặt lấy thế kia… Đúng là thời buổi này, đến con cá cũng bị chập mạch giống như hai đứa đệ tử của mình vậy.”

Hắn khẽ lắc đầu, trong lòng không khỏi dâng lên một nỗi sầu muộn nhân sinh sâu sắc. Xuyên không đến cái thế giới Âu Lạc Thần Châu này đã tròn ba năm, hệ thống điền viên chết tiệt kia sau khi bắt hắn cuốc đất gieo hạt ròng rã thì bỗng dưng im hơi lặng tiếng, chẳng cho hắn một chiêu nửa thức bá đạo nào để phòng thân. Đã thế, hai đứa đệ tử hắn nhặt về nuôi cơm, đứa thì suốt ngày ôm chổi tre quét sân rồi lẩm bẩm về “Đại Đạo Vô Vết”, đứa thì cõng cái chảo đen rách nát chạy quanh bếp lò rồi hô hào “Vạn Vật Quy Lô”.

Đúng là một gia môn toàn những kẻ hoang tưởng cấp độ vũ trụ! Hắn, một thanh niên hiện đại chỉ muốn làm một nông phu an phận thủ thường, gánh vác cái gia đình này quả thực là gánh còng cả lưng.

Cách đó không xa, bên cạnh luống tỏi tây xanh mướt, Lục Linh Nhi đang đứng thẫn thờ. Chiếc gáo dừa múc nước trên tay nàng khẽ nghiêng, khiến dòng nước linh tuyền mát lạnh chảy tràn ra mặt đất bùn ẩm ướt, nhưng nàng dường như chẳng hề hay biết.

Trong đầu nàng lúc này, bức huyết thư viết trên chiếc lông vũ đỏ thẫm của chim Lạc vẫn đang hiện lên rõ mồn một như một vết thương rỉ máu.

*“Hoàng tộc Lục gia… bị diệt môn rồi. Hoàng thúc Lục Hoài An phản bội… dâng hiến trận đồ Loa Thành cho Cốt Hỏa Tông để đổi lấy Hóa Thần Đan…”*

Từng chữ, từng câu trong bức thư nhuốm máu của cha như những nhát dao đâm nát tâm can của thiếu nữ. Nàng siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rỉ máu. Sự hận thù, nỗi đau đớn và cảm giác bất lực đan xen vào nhau, hóa thành một luồng khí lạnh thấu xương bao phủ xung quanh thân thể nàng. Dù tu vi Lạc Vũ Cảnh của nàng đã vô cùng vững chắc, nhưng trước một thế lực khổng lồ như Cốt Hỏa Tông và kẻ phản đồ Lục Hoài An đang nắm giữ đại quyền, một mình nàng làm sao có thể báo thù?

Nàng khẽ cắn môi, nước mắt không tự chủ được mà rơi lã chã xuống luống tỏi tây. Nàng vội vàng lấy tay lau đi, sợ rằng biểu cảm yếu đuối của mình sẽ làm phiền đến sự thanh tịnh của sư phụ. Đối với nàng, sư phụ Diệp Phi chính là một vị Chí Tôn tối cao đang dùng thân phận người phàm để trải nghiệm hồng trần, rèn luyện đạo tâm. Nàng không muốn vì huyết hải thâm thù của bản thân mà kéo ngài vào vòng xoáy nhân quả trần tục.

Thế nhưng, mọi cử động nhỏ nhất của nàng làm sao qua được mắt Diệp Phi – người tuy không có tu vi nhưng lại có một đôi mắt nhạy bén của một kẻ luôn lo lắng về việc người làm việc vặt bị kiệt sức.

Diệp Phi thở dài, đặt chiếc cần câu trúc xuống tảng đá. Hắn vác chiếc cuốc gỗ thô sơ trên vai, thong thả bước về phía luống tỏi tây.

*“Đấy, lại thế rồi. Con bé này chắc chắn là đang nhớ nhà, hoặc là bị áp lực cuộc sống đè nặng quá rồi. Nhìn cái mặt phụng phịu, mắt thì đỏ hoe thế kia, chắc chắn là vừa khóc xong.”* – Diệp Phi thầm nghĩ, trong lòng không khỏi dâng lên một niềm thương cảm. Dù sao Lục Linh Nhi cũng chỉ là một thiếu nữ mười tám, hai mươi tuổi, ở cái tuổi này ở hiện đại thì đang bận đi học, đi chơi, vậy mà ở đây phải theo hắn gánh nước quét sân, quả thực là có chút thiệt thòi.

Hắn bước đến bên cạnh nàng, giọng nói trở nên vô cùng ôn hòa và ấm áp:

“Linh Nhi, sao thế con? Tưới nước mà cũng thẫn thờ thế kia, bộ đang có tâm sự gì à?”

Lục Linh Nhi giật nảy mình, vội vàng cúi đầu, cố gắng thu liễm luồng sát khí và sự bi phẫn trong mắt, giọng nói có chút run rẩy:

“Sư… Sư phụ. Đệ tử không sao, chỉ là… chỉ là gió núi hơi to, bụi bay vào mắt thôi ạ.”

“Bụi bay vào mắt?” Diệp Phi liếc nhìn bầu trời lặng gió, sương mù tĩnh lặng không một gợn sóng, trong lòng thầm cười khổ. *Con bé này nói dối cũng không biết đường chọn lý do cho hợp lý. Gió núi to đến mức nào mà thổi bay được bụi vào mắt một kẻ suốt ngày luyện võ công giả tưởng như con chứ?*

Hắn không vạch trần lời nói dối vụng về của nàng, chỉ nhẹ nhàng đặt chiếc cuốc gỗ xuống đất. Hắn nhìn luống tỏi tây dưới chân, thấy đất cát xung quanh có phần khô cứng, cỏ dại bắt đầu chen chúc mọc lên ở các góc luống.

“Linh Nhi này, con nhìn luống đất này xem.” Diệp Phi chỉ tay xuống mặt đất bùn xám xịt.

Lục Linh Nhi ngẩn người, vội vàng nhìn theo ngón tay của sư phụ. Trong mắt nàng, luống đất bình thường kia bỗng nhiên tỏa ra một luồng đạo vận mờ ảo. Mỗi cọng cỏ dại dường như đều đang chứa đựng một loại khí tức hắc ám, đang điên cuồng cướp đoạt sinh mệnh lực của luống tỏi tây.

Diệp Phi cầm lấy cán cuốc gỗ, hai tay nắm chắc, hơi khom lưng xuống. Hắn dùng lực, giáng một nhát cuốc thật mạnh xuống mặt đất khô cứng.

*Phập!*

Đối với Diệp Phi, đây chỉ là một nhát cuốc bình thường của một nông phu để làm tơi xốp đất đai. Nhưng đối với Lục Linh Nhi, và đối với cả thế giới tu chân ngoài kia, nhát cuốc này lại là một sự kiện kinh thiên động địa!

Khi lưỡi cuốc gỗ thô sơ vừa chạm vào mặt đất Hải Vân Phong, một tiếng nổ trầm đục như tiếng sấm từ thời khai thiên lập địa bỗng vang vọng trong sâu thẳm linh hồn của Lục Linh Nhi. Sương mù ngũ sắc bao quanh ngọn núi bỗng nhiên cuộn trào mãnh liệt, hóa thành những dải rồng sương khổng lồ lượn lờ trên không trung.

Trọng lực của Hải Vân Phong trong một tích tắc tăng lên gấp vạn lần, rồi lại đột ngột biến mất. Trên bầu trời cao vạn trượng, một vệt sáng vàng kim rực rỡ xé rách tầng mây, để lộ ra một vết nứt không gian nhỏ xíu, bên trong ẩn hiện hàng tỷ tinh hà đang vận hành theo một quy luật hoàn mỹ.

Thiên cơ của Âu Lạc Thần Châu, vốn đang bị che mờ bởi ma khí phương Bắc và sự hỗn loạn của chiến tranh, lúc này dưới nhát cuốc của Diệp Phi bỗng nhiên bị cưỡng ép vạch ra một con đường sáng rực!

Ở phía sau nhà bếp, Sở Phong đang cầm cái bát gỗ đựng đầy cám ngô để cho đàn gà ăn. Khi nhát cuốc của Diệp Phi bổ xuống, đan điền mới đúc màu đen nhánh của hắn bỗng nhiên rung lên bần bật. Tiếng chuông đồng thau trong xương cốt của hắn tự động ngân vang vang dội.

Hắn trố mắt nhìn ra ngoài sân, chiếc bát gỗ trên tay rơi rụng xuống đất, cám ngô vương vãi khắp nơi mà hắn cũng chẳng buồn nhặt.

*“Trời đất ơi! Sư phụ… Sư phụ vừa mới chém đứt Thiên Cơ! Nhát cuốc đó không phải là cuốc đất, đó là ngài đang dùng nghịch thiên thần thông để sắp xếp lại trật tự của vận mệnh! Khí thế này… ngay cả Thiên Đạo cũng phải nhường đường!”* – Sở Phong nuốt nước bọt cái ực, da đầu tê dại đến mức muốn nổ tung. Hắn vội vàng nín thở, không dám bỏ sót bất kỳ một động tác nào của Diệp Phi.

Dưới sườn núi Hải Vân Phong, Cao Thành đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá để điều hòa khí huyết. Vết thương do trận chiến trước đó tuy đã được Cửu Diệp Tiên Thảo chữa lành, nhưng kinh mạch của lão vẫn còn chút xơ cứng.

Đột nhiên, mặt đất dưới chân lão rung chuyển nhẹ một cái. Một luồng địa mạch linh lực tinh khiết như rồng đất cuộn trào từ đỉnh núi lao xuống, xông thẳng vào lòng bàn chân lão.

*Hộc!*

Cao Thành phun ra một ngụm máu đen kịch độc tích tụ nhiều năm trong phổi, lồng ngực bỗng trở nên vô cùng nhẹ nhõm. Tu vi Chúc Đồng Cảnh đỉnh phong của lão vốn đã trì trệ nay bỗng nhiên dao động, có xu hướng muốn đột phá lên Lạc Vũ Cảnh!

Lão kinh hoàng mở mắt, ngước nhìn lên đỉnh Hải Vân Phong đang tỏa ra ánh hào quang ngũ sắc rực rỡ qua màn sương mờ.

*“Chí Tôn… Chí Tôn lại hiển thánh rồi! Ngài chỉ cần khẽ động một ngón tay, địa mạch của cả vùng núi này liền thay đổi! Đây là ngài đang ban ân huệ cho ta, giúp ta tịnh hóa tàn dư ma độc! Ơn đức này, Cao Thành ta vạn kiếp bất phục!”* – Lạc Tướng dũng mãnh của bộ tộc Chu Diên quỳ sụp xuống đất, hướng về đỉnh núi dập đầu lia lịa, nước mắt giàn giụa vì cảm động.

Trên đỉnh núi, Diệp Phi hoàn toàn không hay biết mình vừa mới gây ra một trận chấn động tâm linh cho cả vùng. Hắn chỉ thấy nhát cuốc này hơi nặng tay, đất cát dường như hơi cứng hơn mọi khi một chút. Hắn dùng chân dẫm lên vai cuốc, bẩy mạnh một cái, lật tung một tảng đất lớn lên, để lộ ra những rễ cỏ dại màu trắng xám đang bám chặt dưới lòng đất.

Hắn cúi người, dùng tay nhổ phăng nắm rễ cỏ dại rách nát kia lên, ném sang một bên, rồi quay sang nhìn Lục Linh Nhi đang đứng đờ người ra như phách tán hồn xiêu.

Diệp Phi chống tay lên cán cuốc, thở phào một cái, nở nụ cười hiền hậu rồi ôn tồn dạy bảo:

“Con nhìn xem, Linh Nhi. Luống đất này nếu cứ để mặc cho nó khô cứng, cỏ dại sẽ thi nhau mọc lên, hút hết chất dinh dưỡng của tỏi tây. Đất cát muốn tốt, trước hết phải xới tung nó lên. Phải bới sâu tận gốc, lật ngược mọi thứ lại. Có như thế, những cái rễ thối, rễ độc mới lòi ra ngoài ánh nắng, đất mới tơi xốp, hạt giống mới có chỗ để nảy mầm khỏe mạnh được.”

Nói xong, hắn lại vỗ vỗ vai nàng, giọng nói đầy ẩn ý (theo cách nghĩ của hắn là khuyên nàng nên mở lòng, đối mặt với khó khăn):

“Cuộc sống cũng thế thôi con ạ. Đôi khi có những thứ cũ kỹ, thối nát cứ bám chặt lấy mình, làm mình mệt mỏi. Cách tốt nhất là đừng có trốn tránh hay u sầu làm gì. Cứ mạnh dạn xới tung nó lên, đập tan cái cũ đi để xây dựng cái mới tốt đẹp hơn. Con hiểu ý ta chứ?”

*Uỳnh!*

Một tiếng nổ lớn như muốn nổ tung đại não của Lục Linh Nhi!

Lời nói của Diệp Phi như một luồng sấm sét vô hình, trực tiếp đánh tan mọi sự u tối, hoang mang trong tâm trí nàng.

*“Đất cát muốn tốt… phải xới tung nó lên… Bới sâu tận gốc, lật ngược mọi thứ lại…”*

*“Những cái rễ thối, rễ độc mới lòi ra ngoài ánh nắng… Đập tan cái cũ đi để xây dựng cái mới…”*

Nàng run rẩy, đôi mắt trợn tròn, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

*Sư phụ… Ngài thực sự đã biết hết tất cả rồi! Ngài biết gia tộc của ta bị diệt môn! Ngài biết hoàng thúc Lục Hoài An là kẻ phản bội! Ngài biết triều đình Phong Châu Thần Đô hiện tại đã mục nát, bị ma khí phương Bắc và tà tu xâm chiếm từ tận gốc rễ!*

*Ý của sư phụ chính là… Ngài muốn ta không được bi lụy, không được trốn tránh! Ngài đang ra lệnh cho ta phải quay trở về Phong Châu Thần Đô, dùng sức mạnh của bản thân để xới tung cái vương triều mục nát đó lên! Phải lật đổ thế lực cũ, bới tận gốc những kẻ phản đồ, tiêu diệt Cốt Hỏa Tông, lập lại một trật tự hoàn toàn mới cho Âu Lạc Thần Châu!*

*Đó chính là… “Phá Cựu Lập Tân”, là sứ mệnh vĩ đại mà vị Chí Tôn tối cao này giao phó cho ta!*

Càng nghĩ, Lục Linh Nhi càng cảm thấy máu trong người sôi trào cuồn cuộn. Đôi cánh ánh sáng Lạc Vũ phía sau lưng nàng suýt chút nữa tự động bùng phát vì sự hưng phấn và khí thế ngút trời. Sự u uất, đau khổ lúc nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một ý chí chiến đấu kiên định, sắc bén như một thanh thần binh vừa ra lò.

Nàng quỳ sụp xuống đất, hai đầu gối chạm mạnh vào mặt bùn đất ẩm ướt, dập đầu thật mạnh trước mặt Diệp Phi, giọng nói vang dội, tràn đầy sự tôn kính và quyết tâm:

“Sư phụ! Lời dạy của ngài như mặt trời soi sáng đêm tối, giúp đệ tử triệt để tỉnh ngộ! Đệ tử nguyện tuân theo ý chí của sư phụ, lập tức xuống núi, xới tung mảnh đất thối nát Phong Châu, bới sạch mọi rễ độc phản đồ, lật ngược càn khôn để lập lại trật tự mới cho đất trời!”

Diệp Phi đang đứng gãi đầu gãi tai, nghe thấy câu trả lời của nàng thì toàn thân hóa đá tại chỗ.

Khóe mắt hắn giật liên hồi, chiếc cuốc gỗ trên tay suýt chút nữa rơi bộp xuống đất.

*Cái gì cơ?*

*Xới tung Phong Châu? Bới sạch rễ độc phản đồ? Lật ngược càn khôn?*

*Ta chỉ bảo con xới đất trồng tỏi tây thôi mà! Sao tự dưng lại liên quan đến chính trị vương triều với lật đổ càn khôn cái gì ở đây? Cái con bé này… đầu óc con rốt cuộc là được cấu tạo bằng cái gì thế hả? Diễn sâu cũng vừa vừa phải phải thôi chứ, đây là phim truyền hình cung đấu đấy à?*

Hắn méo mặt, chỉ biết cạn lời toàn tập. Hắn vội vàng xua tay, giọng nói tràn đầy sự bất lực:

“Kìa… Linh Nhi, con đứng lên đi. Ta đã bảo bao nhiêu lần rồi, đừng có hở chút là quỳ lạy thế này. Với lại con bớt ảo tưởng giùm ta cái, ta chỉ bảo con phụ ta làm vườn thôi mà…”

“Sư phụ! Đệ tử cũng đã thông suốt rồi!”

Một tiếng hét lớn đầy phấn khích vang lên từ phía sau. Sở Phong cõng chiếc chảo đen rỉ sét chạy vội tới, hai mắt sáng rực như sao đêm, vẻ mặt phấn khích đến mức đỏ bừng cả tai. Hắn không nói không rằng, cũng quỳ rạp xuống bên cạnh Lục Linh Nhi, dập đầu lia lịa:

“Sư phụ dụng ý thâm sâu, đệ tử vô cùng bái phục! ‘Đại đạo canh tác’ của sư phụ quả nhiên là vô song vạn cổ! Sư tỷ muốn đi ‘xới đất’ ở Phong Châu, đệ tử làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn? Đệ tử nguyện cõng chảo đi theo sư tỷ, dùng ngọn lửa tịnh hóa của bếp lò để thiêu rụi toàn bộ lũ cỏ dại tà ác kia, giúp sư phụ hoàn thành đại nghiệp canh tác vạn giới!”

Diệp Phi nhìn hai đứa đệ tử đang quỳ trước mặt mình, đứa thì đòi lật ngược càn khôn, đứa thì đòi thiêu rụi cỏ dại vạn giới, trong lòng chỉ biết khóc không ra nước mắt.

*Trời ơi là trời! Thằng nhóc này lại thêm dầu vào lửa nữa rồi! Một đứa hoang tưởng đã đủ mệt, giờ hai đứa tụi nó hợp sức lại thì cái Hải Vân Phong này sắp thành trại tâm thần mất thôi!*

Hắn ôm đầu, cảm thấy bất lực đến mức muốn ngửa mặt lên trời thở dài. Nhưng nhìn ánh mắt kiên định, tràn đầy nhiệt huyết và sự tôn sùng tuyệt đối của hai đứa trẻ, hắn lại không nỡ tạt gáo nước lạnh vào mặt tụi nó. Dù sao thì… tụi nó ảo tưởng một chút cũng chứng tỏ tụi nó rất kính trọng hắn, đúng không?

Diệp Phi thở dài một hơi dài thườn thượt, quyết định từ bỏ việc giải thích. Hắn uể oải đưa chiếc cuốc gỗ thô sơ trong tay cho Lục Linh Nhi, xua tay bảo:

“Được rồi, được rồi. Hai đứa muốn làm gì thì làm đi, ta mệt mỏi quá rồi. Linh Nhi, con cầm lấy cái cuốc này đi. Xới đất cho thật kỹ vào đấy, ta vào nhà nghỉ ngơi một lát.”

Lục Linh Nhi run rẩy đưa hai tay ra, cung kính đón lấy chiếc cuốc gỗ từ tay Diệp Phi.

Ngay khi những ngón tay thon thả của nàng vừa chạm vào cán cuốc gỗ thô ráp, một luồng năng lượng khổng lồ, cổ xưa và thuần khiết như dòng máu của đất mẹ bỗng nhiên bùng phát!

*Ầm!*

Trong thế giới tinh thần của Lục Linh Nhi, chiếc cuốc gỗ này không còn là một nông cụ bình thường nữa. Nó bỗng biến hóa thành một thanh **Hỗn Độn Khai Thiên Phủ** khổng lồ, tỏa ra khí tức mộc hệ và thổ hệ nồng đậm đến mức có thể áp chế cả vạn cổ chí tôn.

Luồng khí tức ấy lưu chuyển vào kinh mạch của nàng, khiến đôi cánh ánh sáng Lạc Vũ phía sau lưng nàng bỗng nhiên ngưng tụ lại, hóa thành những chiếc lông vũ bằng vàng rực rỡ, tỏa ra ánh sáng thần thánh vô biên. Tu vi Lạc Vũ Cảnh của nàng trong nháy mắt được củng cố đến mức hoàn mỹ nhất, không một chút tạp chất!

*“Đây… đây là Canh Tác Thần Khí của sư phụ! Ngài vậy mà lại tin tưởng giao phó món thần binh sáng thế này cho ta! Đây chính là ngài đang ngầm ban cho ta quyền lực tối cao để thay ngài chấp chưởng hình phạt của đất trời tại Phong Châu!”* – Linh Nhi ôm chiếc cuốc gỗ vào lòng, nước mắt lại rơi, nhưng lần này là vì sự cảm động và lòng biết ơn vô hạn.

Nàng ngước lên nhìn bóng lưng Diệp Phi đang thong thả vắt tay sau lưng, uể oải đi về phía hiên nhà tranh. Bóng lưng ấy trông thật bình thường, thật phong sương, nhưng trong mắt nàng, đó lại là bóng lưng của một vị Thần tối cao đang lặng lẽ gánh vác cả vận mệnh của vạn giới trên vai.

Sở Phong đứng bên cạnh, nhìn thấy chiếc cuốc gỗ tỏa ra đạo vận ngũ sắc bao quanh Linh Nhi thì ghen tị đến mức đỏ cả mắt. Hắn lầm bẩm:

“Sư tỷ, sư phụ thiên vị tỷ quá nha! Ban cho tỷ cả Canh Tác Thần Khí vĩ đại như thế này… Đệ chỉ có cái chảo đen rách này thôi.”

Lục Linh Nhi khẽ mỉm cười, ánh mắt trở nên sắc lạnh và kiên định chưa từng có. Nàng đứng dậy, cầm chiếc cuốc gỗ trong tay, khí thế tỏa ra xung quanh khiến ngay cả chú chó cỏ Tiểu Hắc đang nằm dưới gốc khế cũng phải khẽ hé mắt nhìn, vẫy đuôi một cái như để biểu thị sự tán đồng.

“Sở Phong, sư phụ ban cho chúng ta cơ duyên lớn như vậy, chúng ta tuyệt đối không được làm ngài thất vọng. Việc ‘canh tác’ ở Phong Châu lần này, ta và đệ phải làm cho thật tốt!”

“Sư tỷ yên tâm! Cái chảo đen của đệ đã đói khát lắm rồi! Lũ tà tu phương Bắc kia, đệ sẽ biến tụi nó thành phân bón hết!” Sở Phong vỗ ngực bôm bốp, cười toe toét.

Cùng lúc đó, tại sườn núi Hải Vân Phong hoang vu.

Bầu trời vốn đang trong xanh bỗng nhiên bị một luồng mây đen kịt, tỏa ra mùi lưu huỳnh và máu tanh nồng nặc che phủ. Từ trong đám mây đen, hàng chục bóng người khoác hắc y, trên ngực thêu hình bộ xương khô rực lửa đang lơ lửng đáp xuống.

Dẫn đầu là một lão già có mái tóc dài màu xám tro, gương mặt gầy guộc như bộ xương khô, đôi mắt tỏa ra luồng ma hỏa màu xanh lục lập lòe. Khí thế của lão mạnh mẽ đến mức khiến không gian xung quanh liên tục bị bóp méo, xa xa vượt qua Chúc Đồng Cảnh thông thường, rõ ràng là một vị cường giả đã bước nửa chân vào Lạc Vũ Cảnh!

Lão chính là **Huyết Cốt Trưởng Lão** của Cốt Hỏa Tông, đại huynh của Huyết Sát Trưởng Lão đã chết trước đó.

“Huyết Sát đệ đệ… khí tức của đệ ấy hoàn toàn biến mất ở khu vực này.” Huyết Cốt Trưởng Lão khàn giọng lên tiếng, giọng nói như tiếng hai khúc xương khô cọ xát vào nhau, nghe vô cùng ghê rợn. “Kẻ nào… kẻ nào dám lớn gan sát hại trưởng lão của Cốt Hỏa Tông ta? Cho dù có trốn lên đỉnh núi này, ta cũng sẽ băm vằm hắn thành vạn đoạn!”

“Trưởng lão, nhìn kìa! Có một tên tu sĩ phe Âu Lạc đang ở kia!” Một tên hắc y nhân chỉ tay về phía Cao Thành đang ngồi dưới gốc cây sồi cổ thụ.

Huyết Cốt Trưởng Lão híp mắt, luồng sát cơ ngập trời lập tức khóa chặt lấy Cao Thành.

Dưới áp lực khủng khiếp của một vị bán bước Lạc Vũ Cảnh, Cao Thành từ từ đứng dậy. Lão nắm chặt thanh đại đao bằng đồng thau, ngước nhìn đám mây đen kịt trên trời, nhưng kỳ lạ thay, trên gương mặt lão không hề có một chút sợ hãi nào.

Ngược lại, lão khẽ liếc nhìn lên đỉnh Hải Vân Phong – nơi chiếc cuốc gỗ của Diệp Phi vừa mới vạch ra một con đường thiên cơ sáng rực.

Cao Thành nhếch môi, nở một nụ cười đầy ngạo nghễ và khinh bỉ đối với đám tà tu phương Bắc:

“Lũ tạp chủng Cốt Hỏa Tông… Các ngươi nghĩ ngọn núi thánh này là nơi các ngươi muốn đến là đến, muốn đi là đi sao? Hôm nay, để ta xem các ngươi làm thế nào bước qua được ranh giới của Hải Vân Phong!”

Thanh đại đao đồng thau của Cao Thành khẽ rung lên, âm thanh trầm đục vang vọng khắp thung lũng, báo hiệu một trận chiến đẫm máu sắp sửa bắt đầu. Mà ở trên đỉnh núi, Lục Linh Nhi cũng đang nắm chặt chiếc cuốc gỗ, ánh mắt hướng về phía sườn đồi, sát khí bắt đầu ngưng tụ…

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8