Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 62: Lời cảnh cáo của dòng sông

Cập nhật lúc: 2026-07-02 17:21:43 | Lượt xem: 3

Tôi nhớ cái hồi mười lăm tuổi, lần đầu tiên được ông nội cho phép tự mình đi vớt một cái xác trôi sông để kiếm tiền tiêu Tết. Lúc đó tôi hăng hái lắm, trong đầu vẽ ra viễn cảnh vớt được xác của một vị đại gia lắm tiền nhiều của, gia đình họ sẽ cảm kích mà dúi vào tay tôi xấp tiền polymer thơm phức để tôi mua chiếc xe đạp mini Nhật đi tán gái đầu ngõ. Ai ngờ đâu, sau ba tiếng đồng hồ vật lộn dưới làn nước lạnh như cắt của sông Hồng, tôi lại vớt lên một gã nghiện gầy trơ xương, trong túi quần độc nhất một tờ vé số rách nát hụt giải độc đắc đúng một con số cuối cùng và ba nghìn đồng tiền giấy ướt sũng đến mức sắp rã ra thành bột giấy.
Ông nội khi ấy đã gõ thẳng chiếc tẩu thuốc bằng đồng vào đầu tôi một cú đau điếng, mắng rằng: “Thằng ranh con, làm cái nghề gom xác này mà trong đầu chỉ tơ tưởng đến tiền thì có ngày ma nó dắt mày đi bán muối hột!”
Bây giờ nghĩ lại, lời sấm truyền của ông nội đúng là linh ứng theo một cách không thể “xu cà na” hơn. Tôi không những đi bán muối hột, mà còn phải gánh còng lưng cả một tiệm mai táng An Lạc cùng hai kẻ đồng hành một gã béo nhát gan và một cô cảnh sát hình sự quả cảm, lết đi trong đêm mưa bão cuối năm 1995 trên chiếc xe tải IFA rách nát móp đầu.
Chiếc xe tải IFA lết đi từng mét trên con đường đê sông Hồng lầy lội, động cơ kêu lạch cạch rệu rã như một cụ già hen suyễn giai đoạn cuối. Kính chắn gió phía trước rạn nứt chằng chịt như mạng nhện sau cú va chạm kinh hoàng trên cầu Chương Dương. Trời tảng sáng, sương mù từ mặt sông bốc lên dày đặc, đặc quánh và trắng xóa như nước vo gạo, nuốt chửng cả đầu xe tải. Không khí lạnh buốt luồn qua những khe hở của cabin rách nát, thổi thẳng vào mặt ba con người đang mệt lử sau một đêm thập tử nhất sinh.
Phát béo gục đầu trên vô lăng, hai mắt thâm quầng như gấu trúc, hai tay run lẩy bẩy ghì chặt lấy vô lăng như thể chỉ cần buông ra một giây là chiếc xe sẽ tự động bay xuống sông Hồng. Gã mếu máo, giọng khàn đặc:
“Sinh ơi là Sinh… Cái xe này giờ có đem bán sắt vụn chắc người ta cũng chê phong thủy xấu không thèm mua. Tao thề, sau vụ này mày không tăng lương gấp ba cho tao và bao tao mười bát phở bò đặc biệt nhiều thịt trần hành thì tao sẽ đình công, tao về quê chăn vịt chứ không chơi trò cảm giác mạnh với mày nữa đâu. Suýt nữa là tao thành ma da đi vớt xác người khác rồi!”
Tôi ngồi ở ghế phụ, một tay bấu chặt vào tay vịn cabin để giữ thăng bằng, lồng ngực vẫn còn hơi âm ỉ đau dù luồng dương khí ấm áp từ cuốn Sổ Tay Da Bò đã chữa lành phần lớn tổn thương kinh mạch. Tôi liếc xéo gã béo, hừ một tiếng tự giễu:
“Mày có thôi lải nhải đi không? Người ta béo thì nhiều thịt, ấm áp, còn mày béo chỉ tổ tốn diện tích cabin. Cứ yên tâm, nếu mày có mệnh hệ gì, tao hứa sẽ khâm liệm cho mày bằng loại gỗ sưa tốt nhất, khâu xác miễn phí, khuyến mãi thêm một cặp kèn đám ma thổi suốt ba ngày ba đêm cho mày nở mày nở mặt với tổ tiên.”
“Mẹ kiếp, tao thèm vào cái dịch vụ trọn gói của mày!” Phát béo chửi thề một tiếng, nhưng nhờ thế mà không khí căng thẳng trong cabin cũng giãn ra đôi chút.
Ngồi ở giữa hai chúng tôi, Quỳnh khẽ cựa mình. Vai áo khoác da của cô rách bươm, lộ ra làn da tái nhợt vì lạnh nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự kiên định, lạnh lùng đáng nể của một cảnh sát hình sự. Cô dùng chiếc khăn tay màu xanh nhạt còn vương chút hơi ấm, nhẹ nhàng lau đi vệt máu khô dính trên khóe môi tôi.
“Anh Sinh, bớt nói đùa đi. Sức khỏe của anh mới là đáng lo đấy. Lúc nãy trên cầu anh hộc ra cả búng máu, giờ sắc mặt vẫn tái mét như người cõi âm thế kia.” Quỳnh khẽ nhíu mày, giọng nói tuy nghiêm nghị nhưng không giấu nổi vẻ lo lắng thực sự.
“Đồng chí cảnh sát yên tâm, máu của tôi là máu chí dương của dòng họ Trần tích lũy mười đời, lau đi thế này đúng là phí phạm của trời. Biết thế lúc nãy tôi hứng lại để dành vẽ bùa sắc lệnh, đỡ tốn tiền mua chu sa của Ông Tư Lành.” Tôi tặc lưỡi tiếc rẻ, cố tình trêu chọc để cô bớt căng thẳng.
Quỳnh lườm tôi một cái sắc lẹm, nhưng bàn tay đang cầm khăn của cô bỗng khựng lại. Tôi nhìn xuống cánh tay phải của cô, nơi sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng đang quấn chặt lấy cổ tay. Dưới lớp chỉ, những đường gân đen nhạt màu của Ấn Ký Đoạt Hồn vẫn đang âm ỉ uốn lượn như những con giun đất nhỏ, thỉnh thoảng lại giật lên một cái khiến cô khẽ cắn chặt môi chịu đựng cơn đau buốt thấu xương.
Tôi thò tay vào túi áo khoác da bạc màu, ngón tay chạm vào chiếc khuy đồng dính máu của Trần Phong và chiếc bật lửa Zippo khắc hình Quan Công. Hơi ấm từ chiếc bật lửa và linh lực từ cuốn sổ tay da bò truyền qua da thịt, giúp tôi giữ vững thần trí. Trận chiến trên cầu Chương Dương vừa rồi chỉ là đòn dạo đầu của Lão Tám Hoài. Lão đã dùng máu của Trần Phong để kích hoạt tà thuật, ép chúng tôi vào đường cùng. Nhưng điều khiến tôi lo ngại nhất lúc này không phải là dốc Quỷ Khóc phía trước, mà là một điềm báo cực kỳ bất tường đang lởn vởn trong không gian.
Đột ngột, thái dương tôi giật nảy lên liên hồi. Khứu giác oán khí viên mãn cực hạn của tôi bỗng nhiên hoạt động điên cuồng, tựa như có một bàn tay vô hình nện thẳng một cú búa tạ vào đại não.
Mùi ẩm ốc của sương đêm và mùi khói dầu của chiếc xe tải IFA biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một mùi tanh tưởi nồng nặc đến mức cực hạn xộc thẳng vào mũi tôi. Đó là một thứ mùi tổng hợp kinh tởm: mùi cá ươn thối rữa lâu ngày dưới nắng nóng, mùi bùn thối mục ở đáy ao tù nước đọng, và kinh dị nhất là mùi dầu gió Con Ó đặc trưng của Lão Tám Hoài trộn lẫn với mùi tử khí của người chết trùng.
“Khụ! Khụ…”
Tôi ho sặc sụa, lồng ngực thắt chặt lại, hai tay ôm lấy mũi, nước mắt nước mũi trào ra vì không chịu nổi luồng ô khí đậm đặc này.
“Sinh! Mày làm sao thế? Lại lên cơn à?” Phát béo hốt hoảng hỏi, chân định nhấn ga vọt đi.
“Dừng xe! Phanh lại ngay cho tao!” Tôi gầm lên, giọng khàn đặc, tay đập mạnh vào táp lô xe.
Phát béo giật mình, đạp lút phanh chân. Chiếc xe IFA rên rỉ một tiếng dài, bánh xe trượt dài trên bùn đất lầy lội rồi dừng khựng lại sát mép đê sông Hồng.
“Có chuyện gì thế anh Sinh?” Quỳnh nhanh chóng rút khẩu súng K54 ra khỏi bao, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh màn sương mù dày đặc ngoài cửa sổ.
Tôi không trả lời, lập tức mở cửa cabin, nhảy phắt xuống bãi bùn nhão nhoét dưới đất đê. Phát béo và Quỳnh cũng vội vàng mở cửa chạy theo sau. Luồng gió sông Hồng thổi qua mạnh mẽ, mang theo cái lạnh thấu xương của mùa đông miền Bắc, nhưng cái lạnh đó không thể so sánh được với luồng âm khí lạnh buốt đang bốc lên từ phía lòng sông.
Tôi bước nhanh đến sát mép đê sạt lở, nhìn xuống dòng sông Hồng phía dưới. Quỳnh và Phát béo cũng chạy đến bên cạnh tôi, và ngay khi nhìn thấy cảnh tượng dưới sông, cả hai người họ đều đồng loạt hít vào một hơi khí lạnh, đứng chết trân như tượng sáp.
Dưới ánh sáng mờ mờ, bủng beo của buổi bình minh đang lên, mặt nước sông Hồng không còn màu đỏ hồng phù sa quen thuộc nữa. Toàn bộ khúc sông trải dài hàng trăm mét đã chuyển sang một màu xám đen đặc quánh, nhớp nhúa như dầu luyn thải. Và nổi bật trên nền nước đen ngòm đó là hàng vạn, hàng triệu xác cá lớn nhỏ.
Cá chép, cá trôi, cá trắm, cá mương… đủ mọi chủng loại nổi phơi cái bụng trắng dã, chen chúc, san sát nhau kín đặc cả một vùng nước. Chúng dạt vào sát bờ đê lầy lội, tạo thành một dải lụa trắng xóa, tanh rưởi bốc mùi hôi thối nồng nặc hướng thẳng lên trời. Nhưng điều kinh khủng nhất không phải là số lượng cá chết khổng lồ này, mà là cách chúng đang phân bố trên mặt nước.
Sóng nước sông Hồng cuộn xoáy một cách vô cùng phi lý, không tuân theo bất kỳ quy luật tự nhiên nào. Những luồng nước ngầm đen ngòm uốn lượn dưới đáy sông, ép hàng vạn xác cá chết di chuyển, kết tụ lại với nhau thành những nét vẽ khổng lồ, ngoằn ngoèo trên mặt nước.
Tôi mở to mắt âm dương, vận chuyển linh lực Thủy Vía lên đôi mắt để nhìn xuyên qua màn sương mù dày đặc.
Trên mặt sông Hồng rộng lớn, hàng vạn xác cá chết nổi trắng bụng đang xếp thành một chữ Nho cổ khổng lồ, vuông vức nhưng đầy những nét uốn lượn dị dạng như những con giun đất đang bò.
Đó là chữ **”TỬ” (死)**!
Chữ “Tử” khổng lồ viết bằng xác cá chết to như một ngôi nhà ba tầng, nằm chễm chệ ngay giữa dòng nước đen ngòm của sông Hồng.
“Ối giời đất ơi…” Phát béo rên rỉ một tiếng, hai chân gã nhũn ra, suýt nữa thì ngã quỵ xuống bãi bùn nếu không kịp bám vào thành xe tải. “Cá… cá chết xếp chữ… Cái này là cái trò ảo ma gì thế này? Lão Tám Hoài mở tiệm bán cá phóng sinh hóa thạch à?”
“Không phải phóng sinh…” Quỳnh lẩm bẩm, gương mặt thanh tú của cô trở nên trắng bệch, đôi bàn tay nắm chặt khẩu K54 run lên bần bật. “Tất cả… tất cả mắt của chúng…”
Tôi nheo mắt nhìn kỹ hơn, và một luồng khí lạnh chạy dọc từ xương sống lên tận đỉnh đầu.
Kinh dị tột cùng! Hàng vạn xác cá chết trôi nổi kia, tất cả những đôi mắt tròn xoe, trợn ngược, trắng dã của chúng không hề nhìn lên trời, cũng không nhìn trôi nổi vô định. Mà toàn bộ hàng vạn đôi mắt cá chết ấy, đồng loạt xoay phắt về một hướng duy nhất.
Chúng đang nhìn chằm chằm về hướng Tây Nam.
Mà hướng Tây Nam từ khúc đê này nhìn vào nội thành Hà Nội, chính là vị trí của ngõ Khâm Thiên — nơi đặt tiệm mai táng An Lạc của tôi!
Cứ như thể hàng vạn vong hồn cá chết đang oán hận, trợn mắt nhìn thẳng vào nhà tôi, chỉ chờ chực lao lên bờ để xé xác chúng tôi ra thành trăm mảnh.
“Rắc… rắc…”
Một tiếng động nhỏ vang lên từ phía Quỳnh. Tôi quay sang, thấy cô đang ôm chặt lấy cánh tay phải của mình. Luồng âm khí lạnh buốt phóng ra từ chữ “Tử” khổng lồ dưới sông đang tràn lên đê, kích thích Ấn Ký Đoạt Hồn trên người cô. Những đường gân đen dưới da cô bắt đầu phồng rộp lên, tỏa ra làn khói đen nhạt, màu sắc của sợi chỉ ngũ sắc bảo mạng quấn trên tay cô đang nhanh chóng chuyển sang màu xám xịt như tro tàn.
“Đứng sau lưng tao!”
Tôi gầm nhẹ một tiếng, không chần chừ thêm một giây nào, lập tức rút chiếc Thước Tầm Long bằng đồng dắt ở hông ra. Tôi dồn toàn bộ linh lực Thủy Vía viên mãn cực hạn vào lòng bàn tay, trích một giọt máu thuần dương ở đầu ngón tay trỏ quẹt mạnh lên thân thước bằng đồng, rồi đóng mạnh đầu thước xuống nền đất đê lầy lội.
“Uỳnh!”
Một luồng dương khí màu xanh lam nhạt, ấm áp và mạnh mẽ bộc phát ra từ Thước Tầm Long, tạo thành một màng chắn vô hình hình bán cầu rộng khoảng ba mét, bao bọc lấy tôi, Quỳnh và Phát béo. Luồng sát khí lạnh buốt từ sông Hồng phóng lên chạm vào màng chắn dương khí lập tức phát ra những tiếng “xèo xèo” chói tai, tan biến thành những làn khói trắng vô hại.
Cơn đau trên cánh tay Quỳnh dịu đi rõ rệt, cô thở hắt ra một hơi, dựa lưng vào thành xe tải, mồ hôi hột rịn đầy trên trán.

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Lời cảnh cáo của dòng sông - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Đây là tà thuật gì thế anh Sinh?” Quỳnh khàn giọng hỏi, mắt vẫn không rời khỏi chữ “Tử” khổng lồ bằng xác cá dưới sông.
“Thủy Sát Khốc Giang.” Tôi thu Thước Tầm Long lại, dắt vào hông, sắc mặt lạnh lùng đến đáng sợ. “Lão Tám Hoài đã dùng máu chí dương của Trần Phong và oán khí của long mạch sông Hồng bị nghẽn để đầu độc dòng sông này. Lão ép dòng sông phải khạc ra tử khí, biến hàng vạn sinh linh dưới nước thành âm binh oán quỷ để gửi chiến thư cho tao.”
Tôi nhìn chữ “Tử” khổng lồ đang xoáy tròn dưới sông, khẽ nhếch môi cười lạnh, một nụ cười đầy tự giễu và ngạo nghễ:
“Lão già khốn kiếp này đúng là chịu chơi thật. Muốn dùng cả một dòng sông Hồng để dọa một thằng phu gom xác nghèo kiết xác như tao sao? Lão muốn cảnh cáo tao rằng: Nếu tao dám bước chân vào dốc Quỷ Khóc vào đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa, thì cả tiệm An Lạc, cả ngõ Khâm Thiên và tất cả những người xung quanh tao sẽ phải chôn thây dưới đáy sông này cùng với đám cá kia.”
“Thế… thế giờ mình làm thế nào?” Phát béo mếu máo, răng đánh vào nhau cầm cập. “Hay là… hay là mình báo cảnh sát? À quên, cô Quỳnh là cảnh sát rồi… Hay là mình gọi quân đội đến dọn dẹp đống cá này đi? Chứ nhìn thế này tao về nhà ngủ thế quái nào được nữa!”
“Cảnh sát dương gian không dọn được rác âm phần đâu thằng béo.” Tôi vỗ mạnh vào bả vai gã một cái, kéo gã quay lại cabin xe. “Lên xe! Quay về tiệm An Lạc gặp Ông Tư Lành trước đã. Lão Tám Hoài đã ra chiến thư, chúng ta mà trốn thì lão càng lấn tới. Để xem ai mới là kẻ phải nằm xuống dòng sông này!”
Phát béo không dám hé răng nửa lời, vội vàng trèo lên cabin nổ máy. Chiếc xe tải IFA móp méo lùi lại một đoạn, rồi rồ ga lao vút đi trên con đường đê sương mù, để lại sau lưng chữ “Tử” khổng lồ bằng xác cá vẫn đang lặng lẽ trợn ngược mắt nhìn theo trong buổi bình minh u ám.
***
Khoảng một tiếng sau, chiếc xe tải IFA rệu rã rốt cuộc cũng lết về đến đầu ngõ Khâm Thiên. Con ngõ nhỏ hẹp, ẩm ướt của Hà Nội những năm 1995 vẫn còn ngái ngủ trong làn sương sớm. Mùi bánh mỳ nướng nóng hổi từ lò gạch đầu ngõ và mùi trà nóng của các quán nước vỉa hè thoảng qua, mang lại chút hơi thở bình dị của nhân gian, xua đi phần nào cái lạnh lẽo, tanh tưởi bám trên người chúng tôi suốt cả đêm.
Phát béo tắt máy xe, bước xuống đất liền ngồi sụp xuống bực cửa tiệm mai táng An Lạc, hai tay ôm đầu than thở:
“Ôi cái cuộc đời xu cà na của tôi… Đi làm tài xế chở xác lương tháng có ba cọc ba đồng mà cứ vài ngày lại phải đối đầu với quỷ nhập tràng, rồi lại đến ma da, giờ lại đến vạn cá chết xếp chữ. Tao thề, Sinh ơi, tao mà chết trước mày, mày nhớ cúng cho tao thật nhiều tiền vàng, nhà lầu xe hơi giấy để tao xuống dưới kia mua đứt cái âm phủ của Lão Tám Hoài luôn cho bõ ghét!”
“Mày yên tâm, tao sẽ cúng cho mày cả một dàn người mẫu giấy chân dài mét tám để dưới đó mày đỡ cô đơn.” Tôi vừa đẩy cánh cửa gỗ của tiệm An Lạc ra vừa nói đùa, nhưng giọng điệu đã mệt mỏi thấy rõ.
Mùi khói nhang bài thoang thoảng từ trong tiệm bay ra, ấm áp và quen thuộc, lập tức xoa dịu khứu giác oán khí đang nhạy cảm của tôi.
Bên trong phòng ngoài của tiệm mai táng, Ông Tư Lành đang ngồi trên chiếc ghế tre cũ kỹ. Một mắt bị hỏng đeo băng đen của ông khẽ nheo lại, tay cầm chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun gõ gõ vào gạt tàn sứ làm bắn ra những tàn lửa đỏ hồng. Thấy chúng tôi bước vào với bộ dạng tơi tả, người dính đầy bùn đất và bốc mùi tanh nồng nặc, chân mày ông lão nhíu chặt lại.
“Về rồi đấy à? Thằng ranh con, tao ngửi thấy mùi tử khí sông Hồng bám đầy trên người mày rồi. Lại vừa thoát chết từ cõi âm về đấy hả?” Ông Tư Lành rít một hơi thuốc lào thật sâu, phả ra làn khói xám dày đặc chứa tàn lửa chu sa ấm áp, xua tan bớt luồng âm khí lạnh lẽo bám trên vai Quỳnh và Phát béo.
Tôi đỡ Quỳnh ngồi xuống chiếc ghế tre bên cạnh, rồi tự mình rót một chén trà hoa cúc nóng hổi đã nguội bớt đặt lên bàn. Tôi uống cạn một hơi, cảm nhận vị đắng ngọt của trà thấm vào cổ họng, rồi nghiêm giọng nói:
“Cháu vừa chạm trán Lão Tám Hoài trên cầu Chương Dương. Lão dùng tà thuật khóa phanh xe IFA, suýt nữa thì dìm cả ba chúng cháu xuống sông Hồng làm mồi cho cá.”
“Chưa hết đâu Ông Tư!” Phát béo chen ngang, giọng vẫn còn run rẩy. “Lúc nãy đi dọc đường đê, tụi con còn thấy vạn xác cá chết nổi trắng bụng dưới sông Hồng, xếp thành chữ “TỬ” to như cái nhà cấp bốn, mắt cá cứ trợn ngược nhìn thẳng về phía ngõ Khâm Thiên nhà mình kìa! Con thề, nhìn kinh tởm và ảo ma lắm!”
Nghe đến đây, Ông Tư Lành đang cầm tẩu thuốc bỗng khựng lại. Sắc mặt ông lão một mắt bỗng chốc trở nên nghiêm trọng cực kỳ, nụ cười khẩy thường ngày biến mất hoàn toàn. Ông đặt chiếc tẩu thuốc xuống bàn tre, trầm giọng hỏi:
“Mày bảo vạn cá chết xếp chữ ‘Tử’ cổ hướng về phía này?”
“Vâng, chính xác là chữ Tử viết bằng chữ Nho cổ, hướng thẳng về phía Tây Nam, tức là hướng nhà mình.” Quỳnh gật đầu xác nhận, cô kéo tay áo khoác da lên, để lộ cánh tay phải quấn chỉ ngũ sắc đang rỉ ra những vệt đen mờ. “Luồng âm khí từ sông Hồng phóng lên mạnh đến mức tà khí Ấn Ký Đoạt Hồn trên tay tôi lại bắt đầu nổi loạn.”
Ông Tư Lành đứng dậy, khập khiễng bước đến bên bàn thờ tổ nghiệp của dòng họ Trần đặt ở góc phòng. Ông thắp ba nén nhang bài đặc chế, cắm vào bát hương cổ bằng đồng, rồi quay lại nhìn tôi bằng ánh mắt sâu hoắm, đầy lo âu:
“Thằng ranh con… đây không phải là trò dọa dẫm thông thường đâu. Đây là tà thuật *Thủy Sát Khốc Giang* của phái tà đạo Nam Bộ pha trộn thuật phong thủy Cao Biền. Lão Tám Hoài đã dùng máu chí dương của Trần Phong — người có bát tự thuần dương bị lão hại chết — để làm vật hiến tế, khóa chặt long mạch sông Hồng tại khúc dốc Quỷ Khóc.”
Ông lão rít một hơi thuốc dài, phả khói lên trần nhà rồi tiếp tục:
“Lão ép dòng sông phải khạc ra tử khí tích tụ hàng trăm năm dưới đáy bùn. Vạn cá chết xếp chữ ‘Tử’ chính là lời chiến thư diệt môn của lão gửi đến hậu duệ dòng họ Trần mày. Lão muốn cô lập tiệm An Lạc này, biến nơi đây thành một cái hố đen hút âm khí. Nếu mày dám bước chân vào dốc Quỷ Khóc vào đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa, lão sẽ dùng chín cái đầu người chết trùng và cả cái mạng của mày để hoàn thành Thiên Linh Đại Trận, khóa chết vận mệnh của cả đất Thăng Long này để cầu phú quý mười đời cho dòng họ Trịnh.”
Căn phòng bỗng chốc trở nên im lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió mùa đông bắc rít qua khe cửa gỗ nghe u u như tiếng khóc than của những vong hồn oán hận dưới sông Hồng.
Ông Tư Lành nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng ông trầm xuống, mang theo một sự nghiêm túc chưa từng có:
“Thằng ranh con, tao hỏi thật mày một câu. Trận chiến này lành ít dữ nhiều. Lão Tám Hoài đã luyện thành tà công đến mức có thể khống chế cả một khúc sông Hồng. Nếu mày lùi bước, chấp nhận bỏ cuộc, tao có thể dùng tàn lực của mình để lập trận che mắt thiên cơ, đưa mày, thằng béo và cô cảnh sát này trốn vào miền Tây hoặc lên Tây Nguyên lánh nạn. Lão Tám Hoài sẽ đạt được mục đích, long mạch sông Hồng bị khóa, nhưng ít nhất… mày vẫn giữ được mạng sống để nối dõi tông đường cho dòng họ Trần. Mày chọn đi.”
Tôi nhìn Ông Tư Lành, rồi nhìn sang Quỳnh đang nén đau đớn chịu đựng Ấn Ký Đoạt Hồn, cuối cùng nhìn sang Phát béo — gã bạn thân nhát gan nhưng đêm qua đã dũng cảm ôm khư khư chiếc túi bạt chứa ba cái đầu công nhân để giữ vía cho họ.
Cuốn Sổ Tay Da Bò trong túi áo ngực tôi bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng nhiệt lượng ấm áp, rực rỡ như ánh mặt trời mùa hạ đột ngột lan tỏa khắp lồng ngực tôi. Một trang sách trống trong cuốn sổ tự động lật mở trong tâm trí tôi, rỉ ra một giọt máu vàng kim ấm áp, như một lời nhắc nhở đanh thép về sứ mệnh của kẻ gác cổng hai cõi âm dương.
Nợ của người chết, tôi đã nhận.
Nợ máu của bố mẹ tôi bị hại chết mười năm trước, tôi phải đòi.
Dòng họ Trần mười đời tích lũy âm đức gom xác, chưa từng biết đến hai chữ “lùi bước” trước tà ma ngoại đạo.
Tôi khẽ mỉm cười, một nụ cười bất cần đời nhưng ngập tràn dương khí của kẻ nắm giữ Sổ Tay Gom Xác. Tôi rút chiếc bật lửa Zippo Quan Công ra, bật nắp “tách” một tiếng, ngọn lửa vàng rực rỡ hiện lên, xua tan bóng tối u ám trong căn phòng. Tôi châm một nén nhang bài đặc chế, đặt lên bàn thờ tổ nghiệp, rồi quay lại nhìn Ông Tư Lành, gằn giọng từng chữ:
“Ông Tư, cháu là kẻ gom xác, sợ nghèo chứ chưa bao giờ sợ chết. Nợ máu mười năm trước của bố mẹ cháu, cháu chưa tính sổ với Lão Tám Hoài thì thôi, giờ lão dám mang cả dòng sông Hồng ra để dọa cháu sao? Dù sông Hồng có hóa thành sông máu, dù dốc Quỷ Khóc có là đầm lầy âm ty, cháu cũng phải dùng Thước Tầm Long này chém đứt đầu Lão Tám Hoài, đòi lại công lý cho chị Lượm, cho Trần Phong và cho tất cả những người đã chết oan dưới tay lão!”
Quỳnh đứng phắt dậy, ánh mắt cô rực sáng lên sự kiên định của công lý dương gian. Cô đặt bàn tay quấn chỉ ngũ sắc lên bàn tre, giọng đanh thép:
“Tôi sẽ dùng danh nghĩa cảnh sát hình sự phối hợp với anh. Dốc Quỷ Khóc đã bị tôi phong tỏa nghiêm ngặt dưới danh nghĩa điều tra vụ án mạng của Trần Phong. Lão Tám Hoài muốn lập đàn tế sớm cũng không thể qua mặt được luật pháp dương gian. Chúng ta sẽ tử thủ đến cùng!”
Phát béo thấy thế, cũng hít một hơi thật sâu, gạt nước mắt nước mũi rồi vác chiếc chày gỗ dâu tằm dính đầy máu chó mực đứng thẳng người lên, cố ra vẻ dũng mãnh:
“Mẹ kiếp! Thằng béo này tuy nhát gan, gặp ma là khóc thét, nhưng đêm qua tao đã lội bùn vớt đầu người cùng mày rồi thì giờ sợ cái quái gì nữa! Sinh, tao sẽ quét nhựa dâu tằm dán kín bùa Sắc Lệnh lên chiếc xe IFA kia, biến nó thành cỗ xe tăng trừ tà mạnh nhất ngõ Khâm Thiên này. Để xem đám âm binh rơm của Lão Tám Hoài có chịu nổi một cú húc của tao không!”
Ông Tư Lành nhìn ba chúng tôi, khóe miệng khẽ giật giật, rồi ông lão một mắt bỗng bật cười ha hả — một điệu cười sảng khoái nhưng đầy sát khí của một bậc tiền bối phái Nội Đạo năm xưa:
“Tốt! Tốt lắm! Đúng là hậu duệ của dòng họ Trần, không làm tao thất vọng. Thằng ranh con, hai ngày nữa là đêm nguyệt thực toàn phần, thời điểm âm khí thịnh nhất trăm năm. Lão Tám Hoài sẽ lập đàn tế trận tại dốc Quỷ Khóc. Chúng ta sẽ biến đêm đó thành ngày giỗ chung của cả lũ tà đạo!”
Ông Tư Lành chỉ tay vào Phát béo: “Thằng béo, ngày mai đi mua ngay cho tao mười cân tỏi ta, năm mươi cân muối hột và ba cuộn chỉ ngũ sắc bảo mạng. Chúng ta sẽ gia cố chiếc xe tải IFA thành một cỗ xe trừ tà thực sự.”
Rồi ông quay sang tôi: “Còn mày, thằng ranh con, dùng máu đầu ngón tay vẽ ngay cho tao ba trăm lá bùa Sắc Lệnh của phái Nội Đạo. Trận chiến này, chúng ta không chỉ cứu người sống, mà còn phải độ cho vạn vong hồn dưới sông Hồng được siêu thoát!”
“Rõ, thưa Ông Tư!” Tôi dắt Thước Tầm Long vào hông, ánh mắt lạnh lùng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sương mù sông Hồng đang dần tan đi dưới ánh nắng ban mai rực rỡ.
Lời cảnh cáo của dòng sông Hồng đã gửi đến, và câu trả lời của kẻ gom xác Trần Sinh tôi chính là: Quyết chiến đến giọt máu cuối cùng!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8