Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 47: Kẻ ăn thịt sống

Cập nhật lúc: 2026-07-02 16:27:31 | Lượt xem: 2

Tôi nhớ hồi mười tuổi, có lần tôi lén ăn vụng nửa con gà luộc trên bàn thờ tổ tiên vào ngày rằm tháng Bảy. Khi bị ông nội bắt quả tang với cái đùi gà còn ngậm trong miệng, ông không đánh tôi ngay. Ông chỉ lẳng lặng rít một hơi thuốc lào, thả khói mù mịt rồi nhìn tôi bằng ánh mắt sâu hoắm, phán một câu xanh rờn: “Sinh ạ, ăn đồ cúng của ma xó mà không xin phép, sau này lớn lên cái nghiệp nó quật, có khi mày chỉ có nước đi ăn thịt sống với quỷ thôi con.”

Lúc đó, tôi còn trẻ người non dạ, vừa nhai nhồm nhoàm vừa nghĩ thầm trong bụng: “Ông nội lại dọa khỉ rồi. Thịt gà ngon thế này, có thành quỷ mà được ăn cả con thì cháu cũng cam lòng.” Ai mà ngờ được, cái “vía miệng ăn hại” của tôi ngày đó lại ứng nghiệm vào một đêm đông lạnh giá mười sáu năm sau, theo một cách không thể nào kinh tởm và dở khóc dở cười hơn thế. Đời tôi đúng là cái bồn chứa oán khí di động, hễ cứ nghĩ mình đã chạm đáy của sự xui xẻo thì số phận lại tặng cho tôi một cái xẻng để tự đào sâu thêm vài mét nữa.

***

Trong căn phòng ngoài của tiệm mai táng An Lạc, tiếng mưa phùn cuối năm 1995 gõ vào mái tôn những nhịp điệu đều đều, buốt giá. Gió bấc lùa qua khe cửa gỗ rách nát, mang theo cái lạnh thấu xương của Hà Nội những ngày giáp Tết. Tôi ngồi trên chiếc ghế tre ọp ẹp, nhìn chằm chằm vào bộ đồng phục hộ lý màu xanh bạc màu và cái thẻ nhân viên giả mang tên “Trần Văn Sáng” mà Vũ Thúy Quỳnh vừa ném lên bàn.

“Đồng chí cảnh sát, cô có chắc là cái bộ đồ này vừa với tôi không?” Tôi cầm chiếc áo lên, ướm thử vào thân hình cao gầy, có phần hơi tái mét của mình. “Trông nó rộng thùng thình thế này, tôi mặc vào nhìn không khác gì cái bao tải gai di động. Lỡ tay sai của Lão Tám Hoài ở viện Bạch Mai có mắt thẩm mỹ cao, chúng nó nhìn phát biết ngay tôi là hộ lý fake thì sao?”

Quỳnh đứng bên cạnh, mái tóc đuôi ngựa buộc cao gọn gàng, hai tay khoanh trước ngực. Dù gương mặt cô có phần mệt mỏi và xanh xao do phải liên tục chống chọi với Ấn Ký Đoạt Hồn trên cánh tay phải, nhưng ánh mắt cô vẫn sắc lẹm như dao cạo. Cô khẽ thở dài, giọng nghiêm nghị:

“Anh Sinh, giờ không phải lúc để tấu hài đâu. Tôi phải dùng hết các mối quan hệ cũ của Trần Phong trong sở để dò ra được phòng biệt giam số 4 ở khu sau viện Bạch Mai đấy. Trịnh Tiến Nam đang bị giam lỏng ở đó dưới danh nghĩa bệnh nhân tâm thần đặc biệt. Xung quanh phòng bệnh lúc nào cũng có hai gã đàn ông lạ mặt canh gác. Tôi nghi ngờ đó chính là tay sai của Lão Tám Hoài.”

Từ trong xó nhà, Phát béo đang ngồi giã tỏi trộn chu sa bỗng ngẩng đầu lên, mặt mũi đầy mồ hôi dù trời lạnh căm căm. Gã cầm cái chày gỗ dâu tằm, mếu máo nhìn tôi:

“Sinh ơi, hay là mày thôi cái vụ đột nhập này đi? Tao nghe nói cái lão Trịnh Tiến Nam đấy giờ biến thành cái thứ gì ghê tởm lắm rồi. Mà này, tao giã tỏi quét bánh xe tải IFA thế này đã đủ đô chưa? Tao thề, cái mùi tỏi trộn chu sa này nó nồng đến mức nếu có con ma nào định bám vào xe tao, chưa kịp bị bùa chú giật chết thì nó đã lăn ra ngất vì ngộ độc mùi vị rồi.”

“Mày bớt luyên thuyên đi Phát béo,” tôi lườm gã một cái sắc lẹm. “Lo mà quét cho kỹ bốn cái bánh xe đi. Đêm nguyệt thực sắp tới, nếu cái xe tải IFA của mày mà bị quỷ nước sông Hồng bám vào làm lật xe giữa đường đê thì tao sẽ trừ sạch lương tháng này của mày, nghe chưa?”

Phát béo nghe đến hai từ “trừ lương” thì lập tức im bặt, cúi đầu tiếp tục giã tỏi cành cạch như tế sao. Đúng là trên đời này, đối với gã và tôi, nghèo vẫn là thứ đáng sợ hơn ma quỷ rất nhiều.

Tôi quay sang nhìn Quỳnh, hít một hơi thật sâu. Để chuẩn bị cho chuyến đi này, tôi không thể nghênh ngang mang theo luồng dương khí thuần khiết mười đời của dòng họ Trần được. Lão Tám Hoài đang lùng sục tôi như lùng sục một món mồi ngon để làm Nhãn Trận Dương cho Thiên Linh Đại Trận. Chỉ cần một chút sơ hở, tà thuật của lão sẽ đánh hơi thấy tôi ngay lập tức.

Tôi nhắm mắt lại, vận hành luồng linh lực Thủy Vía nhận từ vong hồn Lê Văn Thịnh. Thay vì bộc phát dương khí như mọi khi, lần này tôi điều khiển dòng chảy Thủy Vía chạy ngược kinh mạch, ép toàn bộ dương khí trong người xuống mức thấp nhất, khóa chặt ở đan điền.

Chỉ trong vài hơi thở, cơ thể tôi đột ngột hạ nhiệt. Nước da vốn đã tái nay lại càng trở nên trắng bệch, không một chút huyết sắc. Đôi bàn tay tôi lạnh ngắt, hơi thở phả ra làn khói trắng mỏng manh nhưng không hề mang theo chút hơi ấm nào.

“Anh Sinh… anh ổn chứ?” Quỳnh ái ngại nhìn tôi, cô khẽ chạm vào tay tôi rồi giật mình rụt lại. “Người anh lạnh như đá vậy.”

“Không sao,” tôi khẽ nở nụ cười tự giễu, giọng nói cũng trở nên khàn đặc, thiếu sức sống. “Giờ tôi lạnh ngang ngửa một cái xác chết trôi sông Hồng rồi đấy. Đảm bảo bùa chú của Lão Tám Hoài có tinh vi đến mấy cũng chỉ nghĩ tôi là một cái xác không hồn biết đi thôi. Đi thôi, đồng chí cảnh sát. Chúng ta phải đi diện kiến kẻ tội đồ năm xưa trước khi lão bị tà thuật gặm nhấm sạch sẽ.”

Tôi dặn dò Phát béo ở lại canh giữ tiệm An Lạc thật cẩn thận, bảo vệ Ông Tư Lành đang dưỡng thương ở buồng trong. Phát béo tuy nhát gan nhưng những lúc nước sôi lửa bỏng thế này, gã vẫn là người đáng tin cậy nhất. Gã gật đầu lia lịa, tay vẫn cầm khư khư cái chày dâu tằm bảo mạng.

Tôi dắt chiếc thước tầm long bằng đồng vào thắt lưng, cất kỹ cuốn Sổ Tay Da Bò vào túi áo trong của bộ đồ hộ lý, rồi cùng Quỳnh dắt chiếc xe máy Cup 81 của Ông Tư Lành ra khỏi tiệm. Tiếng xích xe kêu lạch cạch trong đêm mưa phùn, hòa vào tiếng gió rít qua những con ngõ nhỏ tối tăm của ngõ Khâm Thiên, dẫn chúng tôi hướng thẳng về phía Bệnh viện Tâm thần Bạch Mai.

***

Hà Nội năm 1995 về đêm mang một vẻ u uất, tĩnh mịch đến lạ lùng. Những ánh đèn đường cao áp thủy ngân tỏa ra thứ ánh sáng vàng úa, nhạt nhòa trong màn sương mù đặc quánh. Chiếc xe Cup 81 của chúng tôi lầm lũi di chuyển trên những con phố vắng bóng người. Thỉnh thoảng, vài chiếc lá bàng khô rụng xuống mặt đường nhựa ướt đẫm, tạo nên những tiếng động xào xạc cô độc.

Khi chúng tôi đến cổng sau của Bệnh viện Bạch Mai, đồng hồ trên tay Quỳnh đã chỉ đúng 11 giờ 45 phút đêm. Khu vực sau của viện tâm thần là một dãy nhà ba tầng cũ kỹ, tường vôi vàng ố, loang lổ những vệt rêu mốc đen kịt. Nơi đây vốn là khu biệt giam dành cho những bệnh nhân có hành vi bạo lực cực đoan hoặc những trường hợp đặc biệt cần cách ly.

“Anh Sinh, anh đeo khẩu trang vào đi,” Quỳnh khẽ nói, cô chỉnh lại chiếc áo khoác da màu đen của mình, lấy từ trong túi ra một tấm thẻ ngành cảnh sát. “Tôi sẽ vào bốt bảo vệ vòng ngoài để đánh lạc hướng gã trực ca. Anh vận dụng năng lực của anh để lẻn vào hành lang phía sau. Nhớ kỹ, phòng số 4 ở ngay cuối hành lang tầng một.”

“Rõ, đồng chí cảnh sát,” tôi gật đầu, kéo chiếc khẩu trang y tế màu xanh lên che kín nửa mặt, chỉ để lộ ra đôi mắt âm dương sâu hoắm.

Tôi khẽ lùi vào bóng tối của một cây bàng cổ thụ bên hông dãy nhà. Đợi đến khi Quỳnh bước vào bốt bảo vệ, dùng giọng điệu đanh thép của cảnh sát hình sự để hạch hỏi gã bảo vệ trực ca về một “vụ án mật”, tôi lập tức hành động.

Tôi kích hoạt năng lực “Dạ Bộ” vừa nhận được từ ba vong hồn công nhân xấu số.

Ngay lập tức, cơ thể tôi nhẹ bẫng đi như một chiếc lá khô. Đôi chân tôi lướt đi trên nền xi măng ướt nhẹp, vượt qua bức tường rào rách nát mà không hề phát ra bất kỳ một tiếng động nhỏ nào. Năng lực Dạ Bộ này đúng là một thứ “bàn tay vàng” phiên bản tâm linh cực kỳ xịn sò, giúp tôi di chuyển nhanh hơn gấp đôi bình thường mà hoàn toàn vô thanh vô ảnh trong bóng tối.

Tôi lách qua cánh cửa ngách rỉ sét của dãy nhà biệt giam, bước vào bên trong hành lang tầng một.

*Cạch… cạch…*

Ánh đèn huỳnh quang treo trên trần nhà chập chờn, phát ra những tiếng kêu rè rè khó chịu. Thứ ánh sáng trắng xanh nhợt nhạt hắt xuống những cánh cửa sắt của các phòng biệt giam, tạo nên một bầu không khí đặc quánh mùi thuốc tẩy trùng trộn lẫn với mùi ẩm mốc của những bức tường lâu năm không thấy ánh mặt trời.

Nhưng kinh khủng nhất chính là khứu giác của tôi.

Kể từ khi năng lực Khứu Giác Oán Khí đột phá, cái mũi của tôi nhạy cảm đến mức cực đoan. Vừa bước chân vào hành lang, tôi đã ngửi thấy một thứ mùi vị tanh tưởi, nồng nặc bốc lên từ phía cuối dãy nhà. Đó không phải là mùi rác thải y tế, mà là mùi bùn đáy sông ngâm xác chết lâu ngày, mùi máu tươi tanh rỉ, và đặc biệt là mùi dầu gió Con Ó nồng nặc đến mức nhức nhối đại não.

“Mùi này… đúng là của gã Trịnh Tiến Nam rồi,” tôi lẩm bẩm trong miệng, bước chân càng thêm nhanh chóng và thận trọng.

Tôi vận dụng Dạ Bộ lướt đi dọc hành lang tối tăm. Khi đi qua các phòng bệnh số 1, số 2, số 3, tôi nghe thấy những tiếng lầm bầm điên dại, tiếng cào móng tay sột soạt vào cửa sắt của những bệnh nhân tâm thần bên trong. Nhưng đến khi đứng trước cánh cửa sắt sơn xanh rỉ sét của phòng số 4, mọi âm thanh bỗng chốc im bặt.

Cánh cửa phòng số 4 không có ô kính quan sát, chỉ có một khe hở nhỏ phía dưới để đưa khay thức ăn vào. Hai bên cửa sắt dán hai lá bùa màu vàng đã bị xé rách một nửa, nhưng oán khí màu đen kịt vẫn đang không ngừng rỉ ra từ các khe hở của cửa, bò trườn trên nền gạch như những sợi tơ nhện độc.

Tôi khẽ đưa tay lên nắm lấy ổ khóa sắt. Nhờ có linh lực Thủy Vía bao bọc lòng bàn tay để phong bế dương khí, tôi nhẹ nhàng dùng một sợi kẽm nhỏ mang theo bẻ khóa.

*Tách.*

Tiếng ổ khóa mở ra rất nhỏ, hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng mưa phùn rơi ngoài cửa sổ hành lang. Tôi khẽ đẩy cửa, lách người bước vào bên trong phòng biệt giam số 4 rồi nhanh chóng chốt cửa lại từ phía trong.

***

Căn phòng biệt giam rộng chừng mười mét vuông, tối tăm và lạnh lẽo như một ngôi mộ cổ dưới lòng đất. Ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn đường ngoài sân hắt qua ô cửa sổ sắt rỉ sét cao quá đầu người, chỉ đủ để vẽ nên những mảng sáng tối nhập nhoạng trên bức tường vôi loang lổ.

Mùi tanh tưởi của bùn sông và máu tươi trong căn phòng này nồng nặc đến mức tôi suýt nữa thì nôn mửa ngay tại chỗ. Nếu không nhờ có năng lực “Ngải Vía” mới nhận được từ Thạch Sang đang không ngừng tỏa ra luồng khí mát lành ở thái dương để giải độc, có lẽ tôi đã bị oán khí đậm đặc này làm cho ngất xỉu từ lâu.

*Nhóp nhép… nhóp nhép…*

Một chuỗi âm thanh ghê rợn đột ngột vang lên từ góc tối dưới gầm chiếc giường sắt rỉ sét ở góc phòng. Đó là tiếng nhai nuốt ngấu nghiến, kèm theo tiếng xương gãy vụn “rắc… rắc…” rợn người.

Tôi nín thở, khẽ cúi người xuống, vận dụng đôi mắt âm dương nhìn xuyên qua bóng tối dày đặc dưới gầm giường.

Một bóng người đang co quắp ở đó. Gã trần truồng, tư thế ngồi xổm gập cong người lại giống hệt như một con ếch khổng lồ dưới đầm lầy. Hai bàn tay gã không còn móng tay bình thường, mà đã biến thành những chiếc móng vuốt dài, đen ngòm và sắc nhọn, đang điên cuồng xé xác một con chuột cống lớn còn sống.

Máu chuột đỏ tươi lẫn với dịch đen nhớp nhúa lòng thòng đầy khóe miệng gã. Gã nhai ngấu nghiến, nuốt chửng cả xương lẫn thịt con vật một cách dã man, dường như cơn đói khát tột cùng đang thiêu đốt toàn bộ phần người bên trong gã.

Nhưng điều khiến tôi rùng mình nhất chính là làn da của gã.

Dưới ánh sáng lờ mờ hắt qua ô cửa sổ, da dẻ của gã đàn ông này không còn là da người nữa. Toàn thân gã, từ bả vai, dọc theo sống lưng xuống đến tận bắp chân, đã mọc đầy những lớp vảy cá xám xịt, to bằng móng tay cái, nhớp nhúa bùn đất sông Hồng. Những chiếc vảy cá này liên tục ma sát vào nhau, phát ra những tiếng kêu sột soạt ghê rợn, thỉnh thoảng lại có vài chiếc vảy rụng lả tả xuống sàn nhà bê tông lạnh lẽo, rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa màu đen bốc mùi hôi thối như chuột chết.

Đây chính là Trịnh Tiến Nam! Kẻ từng là một đại gia bất động sản quyền thế, một chính khách giàu có đeo đồng hồ vàng, kẻ đã ký khế ước bán linh hồn của Nguyễn Thị Lượm hai mươi năm trước để đổi lấy phú quý mười đời.

Giờ đây, gã đang phải chịu quả báo kinh hoàng nhất. Gã đang bị tà thuật của Lão Tám Hoài đồng hóa, biến đổi thể xác thành một dạng Ma Da sống – một con quỷ nước nửa người nửa cá để làm Nhãn Trận Âm phụ cho Thiên Linh Đại Trận.

“Quả báo nhãn tiền, tâm linh không đùa được đâu ông bạn ạ,” tôi khẽ lẩm bẩm, rút chiếc thước tầm long bằng đồng dắt sau thắt lưng ra.

Tôi khẽ bước tới một bước. Tiếng bước chân của tôi dù cực nhỏ nhờ Dạ Bộ, nhưng dường như bản năng dã thú của gã quỷ nước này cực kỳ nhạy bén.

*Khè… khè…*

Trịnh Tiến Nam đột ngột dừng động tác nhai nuốt. Gã vứt xác con chuột cống nát bét xuống đất, cái đầu ngoẹo sang một bên một góc chín mươi độ, đôi mắt đỏ ngầu, không có lòng đen, trợn trừng nhìn thẳng về phía tôi.

Gã gầm gừ trong cổ họng, bốn chi co rúm lại, chuẩn bị lấy đà lao thẳng vào cổ họng tôi để cắn xé.

Tôi không hề hoảng loạn. Tôi khẽ thở ra một hơi, vận hành Thủy Vía truyền thẳng vào chiếc thước tầm long bằng đồng. Chiếc thước lập tức phát ra một luồng dương khí ấm áp, nhàn nhạt nhưng vô cùng vững chãi.

Tôi vung tay, gõ mạnh đầu thước tầm long xuống nền bê tông phòng bệnh.

*Boong!*

Một tiếng động trầm đục vang lên, kèm theo một luồng sóng dương khí vô hình lan tỏa khắp căn phòng. Luồng dương khí này chạm vào người Trịnh Tiến Nam, khiến những chiếc vảy cá trên da gã đột ngột co rúm lại.

Gã quỷ nước rú lên một tiếng đau đớn, toàn thân run rẩy dữ dội rồi ngã quỵ xuống sàn nhà, đầu óc va đập cồm cộp vào chân giường sắt.

Dương khí từ thước tầm long đã tạm thời áp chế tà khí trong đại não gã, giúp cho chút thần trí làm người cuối cùng của Trịnh Tiến Nam được thức tỉnh trong giây lát.

Đôi mắt đỏ ngầu của gã từ từ nhạt bớt, để lộ ra tròng mắt màu xám đục ngầu nước mắt. Gã nhìn tôi, cơ thể run bần bật như cầy sấy, hai bàn tay đầy móng vuốt run rẩy vươn về phía tôi, giọng nói khàn đặc, đứt quãng như tiếng gió rít qua khe cửa:

“Cứu… cứu tôi… cậu… cậu là người của dòng họ Trần…”

“Trịnh Tiến Nam,” tôi lạnh lùng nhìn gã, giữ khoảng cách an toàn. “Ông có biết mình đang ở trạng thái nào không? Đây là cái giá mà ông phải trả cho việc dìm chết chị Lượm và cướp đi đứa con của chị ấy hai mươi năm trước đấy.”

Nghe đến cái tên “Lượm”, Trịnh Tiến Nam bỗng khóc nấc lên. Những giọt nước mắt màu đen rỉ ra từ khóe mắt gã, chảy dọc qua những lớp vảy cá xám xịt trên gò má. Gã đập đầu xuống đất bành bạnh, giọng nghẹn ngào đầy hối hận:

“Tôi biết… tôi sai rồi… Tôi bị Lão Tám Hoài lừa… Lão nói chỉ cần cúng vía của mẹ con cô ấy thì tôi sẽ được giàu sang phú quý mười đời… Nhưng lão không nói… không nói là đến cuối cùng, lão sẽ rút dần hồn phách của tôi để cúng cho con Quỷ Oán dưới sông… Lão biến tôi thành cái thứ quái thai này…”

Gã gầm rú lên một tiếng đầy đau đớn khi những chiếc vảy cá trên ngực đột ngột dựng đứng lên, rỉ ra dịch đen kịt. Gã cố gắng bám lấy chân tôi, giọng van nài khẩn thiết:

“Cậu Sinh… cứu tôi… Đêm nguyệt thực sắp tới… dốc Quỷ Khóc… Lão Tám Hoài sẽ dùng tôi và năm cái sọ người chết trùng để hoàn thành Thiên Linh Đại Trận… Lão muốn biến cả khúc sông Hồng thành đất chết… Lão đang giấu nhãn trận thứ mười ở…”

“Ở đâu?” Tôi gặng hỏi, ghé sát tai lại gần. “Nhãn trận trung tâm nằm ở đâu?”

“Nằm ở… nằm ở dưới đáy… hố sụt… dốc Quỷ…”

Trịnh Tiến Nam chưa kịp dứt lời, cơ thể gã đột ngột co giật cực đoan. Toàn bộ những chiếc vảy cá trên người gã bỗng nhiên chuyển sang màu đỏ sẫm như máu, dựng đứng lên như những chiếc gai nhọn. Mùi dầu gió Con Ó từ người gã bộc phát ra nồng nặc đến mức ngạt thở.

“Khè khè khè!”

Trịnh Tiến Nam gầm rú điên cuồng, đôi mắt hoàn toàn bị sắc đỏ của tà khí nuốt chửng. Gã mất hết thần trí, sức mạnh thể chất tăng vọt lên gấp mấy lần, gã bật người nhảy vọt lên như một con dã thú, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào mặt tôi mà cào tới.

“Mẹ kiếp, lại quay xe rồi!” tôi chửi thầm một tiếng.

Tôi nhanh như chớp vận dụng “Dạ Bộ” lướt nghiêng người sang một bên, tránh thoát cú vồ chí mạng của gã trong gang tấc. Móng vuốt của Trịnh Tiến Nam cào mạnh vào bức tường vôi phía sau, tạo nên những vết xước sâu hoắm, gạch vữa rơi lả tả.

Gã quỷ nước xoay người lại, tiếp tục lao vào tôi với tốc độ kinh hoàng.

Lần này, tôi không nương tay nữa. Tôi thọc tay vào túi áo, rút ra một lá bùa Sắc Lệnh màu vàng vẽ bằng chu sa và máu gà trống. Tôi vận Thủy Vía vào đầu ngón tay, miết mạnh lên lá bùa rồi hét lớn:

“Sắc lệnh định thân! Trấn!”

Tôi nương theo Dạ Bộ lướt nhanh qua nách gã, dán mạnh lá bùa lên giữa trán Trịnh Tiến Nam.

*Bùm!*

Một luồng dương khí bộc phát từ lá bùa, ép chặt tà khí đỏ rực trên người gã xuống. Trịnh Tiến Nam khựng lại giữa không trung, toàn thân cứng đờ như một khúc gỗ rồi đổ sụp xuống sàn nhà bê tông, thở hồng hộc, đôi mắt từ từ nhắm lại, chìm vào giấc ngủ mê sâu.

Cùng lúc đó, cuốn Sổ Tay Da Bò trong ngực áo tôi bỗng rung lên bần bật.

Tôi rút cuốn sổ ra. Trang sách cũ kỹ tự động lật mở xoành xoạch, dừng lại ở trang oán ký của Nguyễn Thị Lượm và Nguyễn Thế Bảo. Phía dưới dòng chữ đỏ, một dòng chữ màu vàng kim rực rỡ đột ngột hiện lên, ghi nhận thêm một phần oán ký của kẻ tội đồ Trịnh Tiến Nam đã được hé mở.

Luồng dương khí ấm áp từ cuốn sổ tỏa ra, chạy dọc cánh tay tôi, giúp củng cố vững chắc thêm tu vi cảnh giới Nhập Trần của tôi. Lồng ngực tôi ấm áp lạ thường, mọi mệt mỏi sau trận đối đầu ngắn ngủi bỗng chốc tan biến sạch sẽ.

*Cạch.*

Tiếng khóa cửa ngoài hành lang bỗng vang lên báo hiệu có người đang đi tới. Tôi biết gã bảo vệ trực ca đã bị Quỳnh thả ra, hoặc tay sai của Lão Tám Hoài đã phát hiện ra điều bất thường.

Tôi nhanh chóng cất cuốn Sổ Tay Da Bò vào ngực, vận dụng Dạ Bộ lướt nhanh ra phía cửa sổ sắt rỉ sét. Tôi dùng thước tầm long bẩy nhẹ chốt cửa, rồi lách người nhảy tót ra ngoài màn sương mù dày đặc của đêm đông Hà Nội, biến mất vào bóng tối vĩnh hằng trước khi cánh cửa phòng biệt giam số 4 bị đẩy mở ra.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8