Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 37: Tai nạn kinh hoàng ở công trường
Mùa hè năm 1985, khi tôi còn là một thằng nhóc mười tuổi đen nhẻm, đầu tóc khét lẹt mùi nắng đê sông Hồng, ông nội đã tặng tôi một cái tát nổ đom đóm mắt chỉ vì tôi lỡ chân dẫm lên bóng của một cái xác chết đuối vừa được vớt lên vào đúng giờ Ngọ.
Lúc đó, ông nội rít một hơi thuốc lào cháy đỏ rực cả nõ tẩu bằng đồng, phả làn khói xám xịt vào mặt tôi rồi bảo: *”Thằng ranh con, mày có biết giờ Ngọ ba khắc là lúc nào không? Đó là lúc mặt trời đứng bóng, dương khí thịnh nhất, nhưng cũng là lúc ranh giới giữa cõi sống và cõi chết mỏng manh như một tờ giấy dó thấm nước. Người chết vào giờ này, nếu không được gom xác đúng cách, linh hồn sẽ bị đất thiêng nuốt chửng, vĩnh viễn không thể siêu thoát.”*
Khi ấy tôi chỉ biết ôm cái má sưng vù, vừa khóc vừa nghĩ bụng: *”Ông nội vẽ chuyện. Ma quỷ gì tầm này, có mà ông tiếc mấy quả ổi tôi vừa hái trộm thì có.”* Nhưng mãi đến mười năm sau, khi bàn tay tôi đã chai sạn vì những đường kim mũi chỉ khâu xác người, tôi mới hiểu cái tát năm đó của ông nội đáng giá đến nhường nào.
Quay lại thời điểm cuối năm 1995.
Tôi đang ngồi trên phản gỗ của tiệm mai táng An Lạc ở ngõ Khâm Thiên, nhe răng trợn mắt vắt một gáo nước gừng ấm pha rượu tẩy trần để đắp lên bả vai trái. Vết đạn sượt từ khẩu K54 của gã phản đồ Trần Phong đêm trước vẫn còn sưng tấy lên như một quả mận chín héo. Đau thì đau thật, nhưng ít ra tôi vẫn còn sống để mà đau. Đó đã là một sự ân huệ cực kỳ lớn của tổ nghiệp rồi.
Ở góc sân, Phát béo đang lụi hụi trộn tỏi ta với muối hột giã nát theo đúng công thức “chống ma quỷ bám bánh xe” của Ông Tư Lành. Thằng béo vừa giã tỏi vừa mếu máo, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng vì bị hơi tỏi xộc lên mắt.
“Sinh ơi là Sinh, tao lạy mày!” Nó vừa quệt nước mũi vào tay áo vừa lầm bầm. “Tao là tài xế xe chở xác chứ có phải đầu bếp nhà hàng thịt chó đâu mà bắt tao bóc cả rổ tỏi thế này? Người ta đi làm về thì thơm tho mùi nước hoa ngoại, còn tao thì bốc mùi như một củ tỏi di động. Kiểu này thì đến con ma nó cũng chê không thèm bắt vía tao nữa rồi!”
Tôi cười khẩy, ném cái khăn ướt vào mặt nó:
“Mày bớt rên rỉ đi thằng béo. Không có đống tỏi muối đấy của Ông Tư dặn, đêm nguyệt thực sắp tới có mà ma nó khiêng cả người lẫn xe của mày xuống sông Hồng làm mồi cho cá. Lo mà giã cho mịn vào, tí nữa quét lên bánh xe tải đấy.”
Ông Tư Lành lúc này đang khập khiễng bước từ buồng trong ra. Cánh tay trái của ông được băng bó bằng một lớp vải xô dính đầy thuốc nam đen sì, sắc mặt vẫn còn xám ngoét sau trận huyết chiến với đám âm binh rơm đêm qua. Ông nhìn đống tỏi của Phát béo, khẽ gật đầu rồi quay sang tôi:
“Thằng ranh con, vết thương thế nào rồi? Đã vận chuyển Thủy Vía để dập tà hỏa chưa?”
“Dạ, con vận chuyển ba vòng kinh mạch rồi Ông Tư.” Tôi kính cẩn đáp. “Luồng khí mát lạnh từ Thủy Vía chạy qua giúp bả vai con đỡ nhức hẳn.”
Ông Tư Lành gật đầu, định nói gì đó thì đột nhiên, tiếng chuông gió bằng xương động vật treo trước hiên tiệm An Lạc bỗng lắc lư dữ dội.
*Keng… Keng… Keng…*
Tiếng kêu khô khốc, dồn dập vang lên giữa bầu không khí tĩnh mịch của buổi trưa. Điều đáng nói là ngoài kia trời lặng gió, mưa bão vừa dứt, lá cây dâu tằm ngoài sân còn chẳng thèm động đậy.
Cùng lúc đó, năng lực Khứu Giác Oán Khí mới đột phá của tôi bỗng nhiên co thắt dữ dội. Một mùi tanh tưởi của máu tươi trộn lẫn với mùi xi măng ướt, mùi vôi nồng nặc và mùi sắt thép rỉ sét xộc thẳng vào mũi tôi. Nó mạnh đến mức khiến thái dương tôi đau nhói như có ai dùng búa gõ vào.
Tôi nín thở, mặt biến sắc. Mùi này… không phải oán khí thông thường. Nó là tử khí của người chết thảm, và nó đang bay thẳng từ hướng tây bắc về đây.
*Reng… Reng… Reng…*
Chiếc điện thoại bàn quay số màu đen đặt trên bàn thờ tổ nghề bỗng đổ chuông dồn dập như muốn nổ tung. Tôi lao lại nhấc máy. Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp của Vũ Thúy Quỳnh:
“Anh Sinh… Đến ngay công trường xây dựng khách sạn Plaza ở Giảng Võ! Đúng 12 giờ trưa… cần cẩu đứt cáp đổ sập. Ba công nhân chết tại chỗ. Hiện trường rất kinh hoàng… và tôi cảm nhận được cánh tay phải của mình đang nóng rực lên. Có gì đó rất không ổn!”
***
Khách sạn Plaza Giảng Võ là một trong những công trình biểu tượng cho làn sóng đô thị hóa năm 1995 tại Hà Nội. Nơi đây từng là một bãi đất hoang ngập ngụa cỏ dại, nay bị đào bới nham nhở để đặt móng cho một tòa nhà mười hai tầng kiên cố.
Khi chiếc xe tải chở xác cũ kỹ của chúng tôi trượt bánh dừng lại trước cổng công trường, bầu không khí xung quanh đã bị bao phủ bởi sự hỗn loạn. Tiếng còi xe cảnh sát rú vang, hàng trăm người dân hiếu kỳ vây kín hàng rào tôn, rướn cổ nhìn vào trong như đang xem một buổi diễn tuồng miễn phí.
“Tránh ra! Tránh ra cho xe nhà đòn vào!” Phát béo thò đầu ra ngoài cửa kính gào lớn, mặt nó tái mét nhưng vẫn cố làm ra vẻ oai phong của một phu gom xác chuyên nghiệp.
Vũ Thúy Quỳnh đã đứng đợi sẵn ở lối vào khu vực phong tỏa. Cô mặc chiếc áo khoác da màu đen quen thuộc, mái tóc đuôi ngựa buộc cao có chút rối bời. Cánh tay phải của cô – nơi bị trúng Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài – đang được giấu chặt trong túi áo, nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy những sợi chỉ ngũ sắc tôi buộc cho cô đêm trước đang khẽ run lên dưới lớp vải.
“Anh Sinh, Phát béo, hai người vào nhanh đi.” Quỳnh nói nhỏ, nhanh chóng hé mở dải băng phong tỏa màu vàng cho chúng tôi lách qua. “Tôi đã nói với ban quản lý công trường là thuê dịch vụ khâm liệm tư nhân đến thu dọn hiện trường để tránh gây hoang mang dư luận. Nhưng các anh phải nhanh lên, bên công an tỉnh sắp cử giám định pháp y xuống rồi.”
“Được rồi, đồng chí cảnh sát.” Tôi gật đầu, mắt liếc nhanh xuống hố móng khổng lồ sâu hoắm phía trước.
Dưới đáy hố móng sâu gần chục mét, chiếc cần cẩu xích sắt khổng lồ nặng hàng chục tấn đã gãy gập làm đôi như một chiếc tăm tre bị bẻ gãy. Giàn giáo sắt xung quanh đổ sụp, đè nát bét mọi thứ bên dưới. Ba thi thể công nhân nằm co quắp dưới đống sắt thép rỉ sét, máu tươi từ người họ rỉ ra, nhuộm đỏ cả những bao xi măng rách nát và những khối bê tông dở dang.
Nhưng đó chỉ là những gì mắt thường nhìn thấy.
Khi tôi kích hoạt mắt âm dương, cảnh tượng trước mắt khiến tôi lạnh cả sống lưng. Ba luồng linh thể màu xám tro – hồn phách của ba công nhân xấu số – đang lơ lửng ngay trên xác của họ. Họ gào khóc thảm thiết, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn và sợ hãi. Nhưng họ không thể bay lên, cũng không thể rời đi. Dưới chân họ, những sợi xích bằng oán khí đen kịt, nhớp nhúa như bùn loãng mọc lên từ sâu trong lòng đất móng, quấn chặt lấy cổ chân họ, kéo ghì họ xuống dưới lòng đất như những chiếc rễ cây quỷ quyệt.
“Sinh… Sinh ơi…” Phát béo đứng bên cạnh tôi, răng đập vào nhau cầm cập. “Mày có thấy… có thấy cái gì đen đen dưới chân mấy cái xác không? Tao… tao cảm giác như đất dưới đó đang thở ấy.”
“Câm mồm và chuẩn bị cáng đi thằng béo.” Tôi thì thầm, tay siết chặt chiếc thước tầm long bằng đồng trong túi áo khoác. “Đất không thở. Kẻ đang thở là kẻ đã bày ra cái trò này.”
***
Tôi bước xuống dốc bùn trơn trượt dẫn vào lòng hố móng. Càng đi xuống sâu, mùi tử khí càng nồng nặc. Nhưng lẫn trong mùi máu tanh và mùi xi măng ẩm ướt, khứu giác oán khí của tôi ngửi thấy một mùi hương cực kỳ quen thuộc.
Mùi dầu gió Con Ó.
Nồng nặc, hôi hám và mang theo sự tà ác tột cùng.
Tôi lập tức hiểu ra mọi chuyện. Lão Tám Hoài!
Mảnh đất xây dựng khách sạn này vốn nằm trên một nhánh long mạch đã bị đứt gãy từ thời Pháp thuộc. Kẻ chủ thầu công trình vì hám lợi, muốn trấn áp tà khí dưới lòng đất để xây nhà không bị sập, chắc chắn đã tìm đến Lão Tám Hoài. Và lão thầy pháp tà đạo kia đã bày cho hắn một kế hoạch tàn độc: “Hiến Tế Tam Sát Giờ Ngọ”.
Ba công nhân trẻ tuổi, đều sinh vào những giờ có dương khí cực thịnh, đã bị tà thuật của lão dẫn dụ để gặp tai nạn vào đúng 12 giờ trưa – giờ Ngọ ba khắc. Máu của họ đổ xuống để trấn giữ long mạch bị đứt, còn ba chân linh chí dương của họ sẽ bị tà trận dưới lòng đất nuốt chửng, biến thành nguồn năng lượng khổng lồ để Lão Tám Hoài gia cố Thiên Linh Đại Trận cho đêm nguyệt thực sau hai ngày nữa.
“Mẹ kiếp, lão già này tàn nhẫn thật.” Tôi lẩm bẩm chửi thề.
“Anh Sinh, anh phát hiện ra cái gì rồi?” Quỳnh khẽ bước lại gần, giọng cô run lên vì lạnh hoặc vì oán khí xung quanh quá nặng.
“Đây là một trận pháp hiến tế.” Tôi nhìn Quỳnh, sắc mặt nghiêm trọng. “Lão Tám Hoài muốn dùng ba linh hồn này làm vật tế. Nếu chúng ta không gom xác và giải thoát cho họ trước 1 giờ chiều – tức là trước khi hết giờ Ngọ – ba linh hồn này sẽ vĩnh viễn bị trói buộc dưới lòng đất này, hóa thành âm binh không lối thoát. Và khi đó, Lão Tám Hoài sẽ có thêm ba quân cờ cực mạnh để đối phó với chúng ta.”
“Vậy giờ phải làm sao?” Quỳnh hỏi, tay cô vô thức siết chặt khẩu súng K54 dính máu của Trần Phong trong túi áo.
“Tôi phải khâu xác và cướp hồn của họ ngay tại đây.” Tôi dứt khoát nói. “Thằng béo, mang bạt xanh lại đây chắn gió cho tao!”
***
Phát béo dù sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, hai chân run rẩy như cầy sấy, nhưng khi thấy tôi rút hộp kim chỉ khâu xác ra, nó liền nghiến răng, kéo phăng tấm bạt xanh che công trình lại, tạo thành một bức tường tạm thời ngăn cách chúng tôi với đám đông hiếu kỳ phía trên bờ hố móng.
“Sinh… mày làm nhanh lên nhé.” Phát béo mếu máo, hai tay giữ chặt mép bạt. “Tao cảm giác như có hàng vạn con mắt đang nhìn chằm chằm vào lưng tao ấy. Lạnh buốt hết cả xương sống rồi!”
Tôi không thèm trả lời nó. Thời gian không còn nhiều. Chiếc đồng hồ Liên Xô đeo tay của tôi đã chỉ 12 giờ 40 phút. Chỉ còn hai mươi phút nữa là hết giờ Ngọ.
Tôi rút chiếc thước tầm long bằng đồng ra, vận chuyển một luồng Thủy Vía mát lạnh chạy dọc theo cánh tay truyền vào thước.
*Coong!*
Tôi gõ mạnh đầu thước tầm long xuống ba góc của đống đổ nát. Luồng dương khí mang tính thủy từ Thủy Vía bộc phát, tạo thành một vòng tròn sương mù nhạt bao quanh ba cái xác, tạm thời cô lập chúng khỏi oán khí đen ngòm mọc lên từ lòng đất. Những sợi xích oán khí dưới chân ba linh hồn bắt đầu rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu xèo xèo như mỡ gặp lửa nóng.
Tôi nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh cái xác đầu tiên – một thanh niên trẻ tuổi, khuôn mặt bị thanh sắt xuyên qua biến dạng hoàn toàn. Tôi trích máu đầu ngón tay cái, vuốt dọc theo sợi chỉ chu sa đỏ rực. Bàn tay tôi chuyển động thoăn thoắt, từng đường kim khâu lại những vết rách trên trán nạn nhân để định vía.
Cuốn Sổ Tay Da Bò trong ngực áo tôi bỗng nhiên giật nảy lên dữ dội. Nó tự động bay ra ngoài, rơi bộp xuống đống xi măng ướt dưới đất, các trang giấy tự động lật mở xoành xoạch rồi dừng lại ở một trang trắng tinh.
Dòng chữ bằng mực đỏ rỉ máu bắt đầu hiện lên:
*Lâm Văn Hải – 22 tuổi. Chết oan giờ Ngọ.*
*Trịnh Văn Ba – 25 tuổi. Chết oan giờ Ngọ.*
*Nguyễn Tuấn Anh – 21 tuổi. Chết oan giờ Ngọ.*
*Tâm nguyện cuối cùng: Oan uổng… Hãy cứu lấy gia đình chúng tôi khỏi lời nguyền của chủ thầu…*
“Được, tôi nhận khế ước của các anh!” Tôi gầm nhẹ một tiếng, tay đưa mũi kim cuối cùng xuyên qua da thịt của cái xác thứ ba.
*Phựt! Phựt! Phựt!*
Ba tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất. Ba sợi xích oán khí đen kịt quấn chân ba linh hồn lập tức đứt lìa. Ba chân linh công nhân ngừng gào khóc. Họ nhìn tôi, khuôn mặt dần lấy lại vẻ thanh thản của người phàm, cúi đầu chào tôi một cái rồi hóa thành ba đốm sáng màu xám tro, bay vút vào trong cuốn Sổ Tay Da Bò đang mở sẵn dưới đất.
Trang sách bùng lên một luồng ánh sáng vàng kim ấm áp, rực rỡ. Luồng linh lực tinh khiết từ Âm Đức tích lũy tràn ngược vào cơ thể tôi, chạy dọc lên bả vai trái. Cơn đau nhức nhối từ vết đạn bắn bỗng chốc tan biến hoàn toàn, tu vi Nhập Trần trong đan điền của tôi được củng cố vững chắc như một bàn thạch khổng lồ.
Nhưng niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì…
*Ầm… Ầm…*
Một tiếng gầm rú trầm đục, vang dội mọc lên từ sâu thẳm dưới lòng đất hố móng. Mặt đất dưới chân chúng tôi bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, bùn đất nhão nhoét bắt đầu phun trào lên từ các kẽ nứt. Tà trận hiến tế của Lão Tám Hoài đã bị phá vỡ, và nó đang điên cuồng phản phệ!
“Chạy mau! Khiêng xác lên xe!” Tôi hét lớn, nhặt cuốn Sổ Tay Da Bò nhét vào ngực áo, đồng thời cùng Phát béo và Quỳnh kéo ba thi thể lên cáng.
Chúng tôi chật vật lôi ba cái xác biến dạng lên thùng chiếc xe tải chở xác. Phát béo nhảy tót vào cabin, nổ máy giòn giã. Chiếc xe tải dán đầy bùa chú và quét nhựa dâu tằm gầm rú, chuẩn bị lao ra khỏi cổng công trường.
Nhưng ngay khi bánh xe tải chuẩn bị lăn qua dải băng phong tỏa, tôi bỗng ngửi thấy một mùi dầu gió Con Ó nồng nặc đến mức nghẹt thở bốc lên từ phía cổng.
Tôi nhìn ra ngoài cửa kính.
Dưới màn sương mù mờ ảo của buổi trưa muộn, một bóng người mặc áo khoác sẫm màu, tay cầm chiếc ô đen đang đứng lặng lẽ chặn ngay giữa lối ra duy nhất của công trường. Hắn từ từ hạ chiếc ô xuống, để lộ một gương mặt nhợt nhạt, vô hồn, và sau gáy hắn… hiện rõ một vết bớt hình đầu lâu màu đen đang rỉ ra thứ dịch nhớp nhúa.
Hắn không phải Lão Tám Hoài. Nhưng mùi oán khí trên người hắn còn tanh tưởi và mạnh mẽ hơn cả Trần Phong gấp bội phần.
Hắn nhìn thẳng vào cabin xe tải, khóe môi nhếch lên một nụ cười quái dị, tay từ từ đưa lên, chỉ thẳng vào trán của tôi…