Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 35: Cuộc viếng thăm bất ngờ
Bánh xe Cup 81 miết mạnh lên mặt đường nhựa ướt sũng của ngõ Khâm Thiên. Động cơ gầm rú, nhả một làn khói xám xịt vào màn mưa phùn buổi sớm.
Tôi phanh gấp. Chiếc xe trượt một vệt dài trước cửa tiệm mai táng An Lạc.
Đêm qua là một trận hỗn chiến điên cuồng. Khi chúng tôi lao về nghĩa trang ngoại ô, chòi canh của Ông Tư Lành đã bị vây kín bởi hàng trăm bóng đen bằng rơm rạ. Lão Tám Hoài không đích thân xuất hiện. Lão chỉ dùng âm binh rơm dán bùa quỷ để vây hãm. Ông Tư Lành một mình chống đỡ, cánh tay trái bị cào rách, máu tươi nhuộm đỏ vạt áo bà ba. May mà tôi về kịp. Thủy Vía bộc phát, thước tầm long quét sạch đám bù nhìn rơm.
Ngay trong đêm, tôi và Phát béo khiêng Ông Tư Lành lên xe, tức tốc chở thẳng về tiệm An Lạc để lánh nạn. Quỳnh phải lánh mặt ngay lập tức để quay lại sở cảnh sát, âm thầm điều tra nội bộ về những giao dịch bất chính của Trần Phong trước khi tin tức gã mất mạng ở dốc Quỷ Khóc bị bại lộ.
Tôi bước xuống xe, bả vai trái nhói lên đau đớn. Vết đạn sượt đêm qua bắt đầu sưng tấy.
“Sinh! Đỡ tao một tay!”
Phát béo hét lên. Nó vừa chạy ra từ trong tiệm, hai tay bê chậu nước ấm bốc khói nghi ngút. Mặt nó phờ phạc, mắt thâm quầng như gấu trúc, dường như cả đêm không chợp mắt.
Tôi đi nhanh vào buồng trong. Ông Tư Lành đang nằm trên chiếc phản gỗ. Cánh tay trái của ông được quấn chặt bằng băng gạc trắng, thuốc nam màu xanh sẫm rỉ ra ngoài bốc mùi ngải cứu nồng ấm. Sắc mặt ông xám ngoét, hơi thở đứt quãng nhưng mạng sống đã tạm thời giữ được.
“Ông Tư thế nào rồi?” Tôi hỏi, giọng khàn đặc.
“Ổn rồi. Tao vừa thay băng xong. Ông già dai sức lắm, còn chửi tao vớ vẩn mấy câu.” Phát béo đặt chậu nước xuống, thở hắt ra. Nó dùng khăn ấm lau mồ hôi trên trán cho Ông Tư Lành, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát khác hẳn vẻ lóng ngóng thường ngày.
Tôi nhìn thằng bạn thân. Đêm qua, nó đã dám cầm gậy dâu tằm xông vào đám âm binh rơm để mở đường máu cho tôi cõng Ông Tư Lành. Thằng béo nhát gan ngày nào giờ đây dường như đã lột xác.
“Mày làm tốt lắm.” Tôi vỗ vai nó.
“Khỏi khen khách sáo. Tăng lương gấp đôi cho tao là được.” Phát béo nhếch mép, cố tỏ ra thực dụng nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự lo lắng cho ông già gác nghĩa trang.
Tôi quay ra chiếc bàn tre ở phòng khách. Cuốn Sổ Tay Da Bò đặt trên bàn. Tôi lật giở từng trang. Trang giấy ghi tên mẹ con Nguyễn Thị Lượm và Nguyễn Thế Bảo đã hoàn toàn hóa thành màu vàng kim rực rỡ. Oán khí tiêu tán. Họ đã thực sự siêu thoát.
Dương khí trong cơ thể tôi cuồn cuộn chảy trôi. Tu vi Nhập Trần giờ đây vững chắc như bàn thạch. Sức mạnh của Âm Đức thật sự quá đỗi kỳ diệu. Nhưng tôi biết, sóng gió lớn hơn đang ở phía trước. Lão Tám Hoài chắc chắn đã biết trận pháp dưới đáy sông Hồng bị phá. Lão sẽ không để yên.
Đột ngột.
*Két!*
Tiếng phanh xe đắt tiền vang lên ngoài đầu ngõ. Tiếng động cơ êm ái, sang trọng. Đó không phải tiếng xe máy Mink hay Cup 81.
Khứu giác oán khí của tôi giật thót. Một mùi tử khí đặc quánh, tanh tưởi tột cùng đột ngột xộc thẳng vào mũi tôi. Nó nồng nặc đến mức lấn át cả mùi nhang bài trong tiệm. Và đi kèm với nó, là mùi dầu gió Con Ó cực mạnh. Mùi vị này quen thuộc đến mức khiến da đầu tôi tê dại.
“Sinh…” Phát béo đứng khựng lại. Nó cũng ngửi thấy mùi hương kỳ lạ đó. Mặt nó trong nháy mắt cắt không còn giọt máu.
“Đến rồi.” Tôi lạnh lùng nói, tay thọc vào túi áo khoác, siết chặt chiếc bật lửa Zippo Quan Công.
Một chiếc xe Toyota Crown màu đen bóng loáng đỗ xịch trước cửa tiệm An Lạc. Cánh cửa xe mở ra. Một người đàn ông trung niên bước xuống.
Lão mặc một bộ đồ gấm màu nâu sẫm lịch sự, cổ đeo chuỗi hạt dâu tằm bọc vàng sáng lóa. Tay lão chống chiếc ba toong gỗ mun đầu rồng chạm khắc tinh xảo. Gương mặt lão đầy đặn, hồng hào, mang nụ cười hiền từ của một nhà từ thiện hay đi quyên góp chùa chiền. Thế nhưng, đôi mắt ti hí của lão lại híp lại, lóe lên những tia nhìn lạnh ngắt, sắc lẹm như rắn độc đang rình mồi.
Lão Tám Hoài.
Phát béo nhìn thấy lão, toàn thân run bắn lên. Nhưng thay vì bỏ chạy như mọi lần, nó lại bước lên một bước, đứng chắn ngay trước lối vào buồng trong của Ông Tư Lành. Tay nó nắm chặt chiếc chày gỗ dâu tằm giấu sau lưng, răng nghiến chặt đến mức phát ra tiếng kêu kèn kẹt.
“Chào cậu Sinh. Chào cậu Phát.”
Lão Tám Hoài bước vào tiệm, giọng nói khàn khàn nhưng vô cùng ấm áp, giả tạo. Lão thong thả chống ba toong, nhìn quanh tiệm mai táng một lượt rồi dừng lại ở chiếc bàn tre.
“Ông tìm ai?” Tôi nén sát khí trong lòng, lạnh lùng hỏi. Tôi vận chuyển Thủy Vía chạy dọc kinh mạch, giữ cho đầu óc tỉnh táo trước áp lực âm khí đang tỏa ra từ người lão.
“Tôi nghe danh tiệm mai táng An Lạc đã lâu. Hay làm phúc gom xác không công cho người nghèo. Hôm nay đi ngang qua, muốn ghé vào quyên góp chút đỉnh để tích đức.” Lão Tám Hoài cười híp mắt, tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế tre đối diện tôi.
Mùi dầu gió Con Ó trên người lão tỏa ra nồng nặc, trộn lẫn với mùi tử khí của hàng vạn oan hồn bị lão luyện bùa. Đầu tôi đau nhức như búa bổ, nhưng tôi vẫn đứng vững, mắt nhìn thẳng vào kẻ thù giết cha hại mẹ mình.
“Tiệm chúng tôi nhận tiền công sòng phẳng, không nhận tiền từ thiện của kẻ không rõ lai lịch.” Tôi ngồi xuống đối diện lão, rót một chén trà nóng pha rượu gừng đẩy về phía lão.
Hơi ấm mang dương khí cực thịnh của rượu gừng va chạm với âm khí lạnh lẽo tỏa ra từ người Lão Tám Hoài. Chén trà lập tức bốc lên một làn khói xám nhạt rồi nguội ngắt trong nháy mắt.
Lão Tám Hoài nhìn chén trà nguội lạnh, nụ cười trên môi không hề giảm. Lão thong thả đặt chiếc cặp da cá sấu sang trọng mang theo lên bàn.
*Tách!*
Tiếng khóa cặp mở ra dứt khoát.
Lão quay chiếc cặp về phía tôi. Bên trong xếp đầy những xấp tiền đô la Mỹ mới cứng, xanh lét, bên cạnh là mười cây vàng lá Kim Thành sáng lóa dưới ánh đèn tuýp mờ ảo của tiệm. Một tài sản khổng lồ đủ để mua đứt cả con phố Khâm Thiên này vào năm 1995.
“Cậu Sinh còn trẻ, người sống thì cần tiền để sống tốt. Tôi là người yêu thích cổ vật. Tôi muốn mua lại cuốn sổ tay da thuộc cũ kỹ rách nát mà ông nội cậu để lại. Số tiền này… chỉ là tiền đặt cọc.” Lão Tám Hoài gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ, giọng điệu đầy vẻ ban ơn.
Phát béo đứng phía sau tôi, nhìn thấy đống tiền vàng thì nuốt nước bọt cái ực. Nhưng nó không hề dao động. Nó bước lên, giọng run rẩy nhưng đầy thách thức:
“Này… này ông kia! Tiệm chúng tôi không bán đồ gia bảo! Ông mang tiền của ông đi chỗ khác mà lòe!”
Lão Tám Hoài liếc nhìn Phát béo. Ánh mắt lão lạnh đi trong một cái chớp mắt, khiến thằng béo sợ hãi lùi lại nửa bước nhưng vẫn kiên quyết đứng chắn trước cửa buồng trong.
“Cậu Phát đây thật là nóng tính.” Lão Tám Hoài quay lại nhìn tôi, giọng nói trầm xuống, mang theo sự uy hiếp rõ ràng. “Cậu Sinh à, giữ một cuốn sổ rách không có tác dụng gì ngoài việc mang lại tai họa trùng tang cho những người xung quanh đâu. Hãy nhìn gương của bố mẹ cậu mười năm trước… và cả ông già một mắt đang nằm thoi thóp ở buồng trong kia kìa. Cậu nghĩ mạng của họ… đáng giá bao nhiêu?”
Lời nói của lão như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tôi. Sát khí trong lồng ngực tôi bùng lên ngùn ngụt. Bố mẹ tôi, dòng họ Trần của tôi, và cả Ông Tư Lành… tất cả đều do một tay kẻ tà đạo này hãm hại.
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của lão, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy mỉa mai, khinh bỉ. Tôi thong thả vươn tay, đẩy mạnh chiếc cặp da chứa đầy tiền vàng ngược lại phía lão.
“Thầy Tám à.” Tôi thong thả nói, giọng lạnh như băng. “Tiệm An Lạc của tôi chỉ nhận tiền công gom xác người chết, chứ không bán rẻ tôn nghiêm của người sống. Càng không bán rẻ vong linh của dòng họ Trần cho một kẻ tay nhúng đầy máu như ông.”
Tôi rút chiếc bật lửa Zippo Quan Công ra, bật lửa lên. Ngọn lửa màu xanh lam thuần dương bùng cháy. Tôi châm một nén nhang bài, cắm thẳng vào bát hương trên bàn thờ tổ nghề ngay phía sau lưng. Khói nhang nghi ngút tỏa ra, mang theo dương khí tinh khiết lập tức đẩy lùi mùi dầu gió hắc ám của lão.
“Số tiền này, ông nên giữ lại để mua cho mình một chiếc quan tài thật tốt đi. Tôi e là đêm nguyệt thực sắp tới, ông sẽ cần đến nó đấy.”
Nụ cười trên mặt Lão Tám Hoài lập tức biến mất hoàn toàn.
Nhiệt độ trong tiệm An Lạc đột ngột giảm xuống dưới mức đóng băng. Gió lạnh từ đâu ùa vào khiến các tấm bạt che quan tài xung quanh rung lên bần bật, phát ra những tiếng sột soạt ghê rợn.
Lão Tám Hoài đứng dậy, chống mạnh chiếc ba toong xuống đất. Tiếng gỗ va chạm với nền gạch phát ra một tiếng *bộp* khô khốc, vang vọng khắp căn phòng.
“Trần Sinh.” Lão rít qua kẽ răng, giọng nói không còn vẻ từ thiện giả tạo mà tràn ngập tà khí điên cuồng. “Mày nghĩ mày đạt được chút tu vi Nhập Trần là có thể đối đầu với tao? Đêm nguyệt thực sắp tới sẽ là ngày giỗ chung của cả cái tiệm An Lạc này!”
Lão xách chiếc cặp da lên, quay người bước ra phía cửa. Thế nhưng, ngay trước khi bước qua ngưỡng cửa, lão dừng lại. Lão thò tay vào túi áo gấm, ném một vật nhỏ lên mặt bàn gỗ tre.
*Cạch.*
Một tiếng động kim loại thanh mảnh vang lên.
Tôi nhìn xuống. Trên mặt bàn là một chiếc khuy áo bằng đồng dập hình ngôi sao năm cánh của cảnh sát. Một góc của chiếc khuy bị mẻ, dính đầy vết máu khô đen sạm.
Di vật của Trần Phong.
Lão Tám Hoài không quay đầu lại, bước thẳng ra chiếc xe Toyota Crown. Chiếc xe nổ máy, lao vút đi trong màn mưa phùn ẩm ướt, để lại một làn khói đen xì và mùi dầu gió Con Ó lở vở trong không khí.
Phát béo lúc này mới dám thở phào một cái thật mạnh. Nó run rẩy ngồi sụp xuống chiếc ghế tre bên cạnh tôi, mồ hôi hột chảy ròng ròng trên béo mặt.
“Mẹ kiếp… Sinh ơi… Tao suýt nữa thì đái ra quần rồi.” Nó mếu máo, nhưng tay vẫn nắm chặt chiếc chày gỗ dâu tằm. “Nhưng mà… tao nói thế có ngầu không mày?”
Tôi nhìn thằng bạn thân, lòng dâng lên một sự ấm áp kỳ lạ. Tôi cầm chiếc khuy đồng của Trần Phong lên, siết chặt trong lòng bàn tay đến mức các cạnh sắc nhọn đâm vào da thịt đau nhói.
“Ngầu lắm.” Tôi thì thầm, ánh mắt nhìn xoáy vào màn mưa sương mù ngoài ngõ Khâm Thiên. “Đêm nguyệt thực… chúng ta sẽ tính cả gốc lẫn lãi với lão.”