Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác
Chương 28: Kẻ thế mạng tội nghiệp

Cập nhật lúc: 2026-07-02 15:06:00 | Lượt xem: 5

Nếu có ai đó hỏi Nguyễn Tiến Phát—biệt danh Phát Lộc, tay lái lụa kiêm chuyên gia tấu hài của tiệm mai táng An Lạc—rằng điều gì đáng sợ nhất trên đời này, gã chắc chắn sẽ không ngần ngại mà trả lời là: Nghèo. Nhưng nếu hỏi gã điều gì xếp thứ hai, thì đó chắc chắn là cái trải nghiệm ngồi sau xe máy giữa đêm mưa bão cuối năm 1995, một tay ôm hũ sành đựng tro cốt vong nhi, tay còn lại phải giữ khư khư một cái xác chết oan được bọc trong tấm bạt rách nát.
Phát béo khẽ dịch chuyển cái mông đang ê ẩm vì yên xe Cup 81 rách nệm, để lộ ra những lò xo sắt rỉ sét chọc thẳng vào da thịt. Gã thở dài, một luồng hơi trắng mờ bay ra khỏi khuôn mặt tròn trịa, lập tức bị gió bão sông Hồng xé nát. Trong lòng gã lúc này là một mớ hỗn độn những suy nghĩ mang tính triết học sâu sắc về nhân sinh. Tại sao một gã thanh niên hai mươi bốn tuổi, ngoại hình tuy có hơi mũm mĩm nhưng phúc hậu, đáng lý ra giờ này phải đang đắp chăn bông ấm áp ở nhà, nghe băng cassette nhạc hải ngoại và mơ về một cô vợ hiền, thì giờ đây lại đang phải chịu trận trên con đường đê trơn trượt này?
Gã nhìn sang bên cạnh. Đầu của Vũ Thúy Quỳnh—nữ cảnh sát hình sự vốn nổi tiếng đanh thép—lúc này đang tựa yếu ớt vào vai gã, mái tóc đuôi ngựa đẫm nước mưa bết lại. Rồi gã liếc ra phía sau lưng mình, nơi cái xác của Lê Thị Mai được buộc chặt bằng dây thừng nilon xanh. Cái lạnh từ cái xác dường như đang xuyên qua lớp bạt, qua cả chiếc áo khoác bông dày cộp của gã, thấm thẳng vào xương tủy.
Phát béo khẽ rùng mình, gã nhìn vào tấm lưng gầy nhưng thẳng tắp của Trần Sinh phía trước. Cái gã bạn thân từ thuở cởi chuồng tắm mưa này, người lúc nào cũng thoang thoảng mùi cồn khử trùng trộn lẫn mùi nhang bài, đang còng lưng căng mắt nhìn đường. Phát béo thầm nghĩ, nếu không phải vì cái ơn cứu mạng năm mười tuổi khi gã suýt chết đuối dưới ao làng, và nếu không phải vì cái lời hứa “tăng lương gấp rưỡi” đầy bánh vẽ kia, thì gã đã quăng xe nhảy xuống sông Hồng từ lâu rồi. Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, gã tuy nhát gan, gặp bóng tối là khóc thét, nhưng bảo gã bỏ mặc Sinh một mình đối đầu với những thứ tà ác ngoài kia, gã làm không được. Tình nghĩa anh em xương máu mười mấy năm, đâu phải nói bỏ là bỏ được.
“Sinh này…” Phát béo cố gắng gào lên để át đi tiếng gió rít bên tai, “Mày có chắc là chiếc Cup rách này chịu nổi nhiệt không? Tao cảm giác cái xích xe nó sắp đứt đến nơi rồi đấy. Với lại, cái mùi… cái mùi thối kỳ lạ lúc nãy ở trạm bơm, tao thề là nó vẫn đang bám theo chúng ta.”
Trần Sinh không quay đầu lại, đôi bàn tay chai sạn của anh nắm chặt lấy ghi-đông xe, khéo léo lách qua một vũng bùn sâu hoắm trên mặt đê. Khứu giác oán khí của Sinh lúc này đang hoạt động ở một tần số cực kỳ nhạy cảm. Anh không chỉ ngửi thấy mùi bùn đất tanh nồng của sông Hồng, mùi da thịt lạnh ngắt của cái xác phía sau, mà còn ngửi thấy một mùi hương cực kỳ đặc trưng đang lở vởn trong không khí: mùi dầu gió nồng nặc trộn lẫn với mùi nhang bài cúng cô hồn.
Đó là mùi của Lão Tám Hoài.
Cuốn Sổ Tay Da Bò đặt trong túi áo ngực của Sinh lúc này tuy đã im lặng, nhưng luồng nhiệt lượng ấm áp từ nó vẫn liên tục luân chuyển khắp kinh mạch bả vai trái của anh, xoa dịu vết thương do phát đạn sượt qua của Trần Phong. Luồng linh lực Thủy Vía mát lành như dòng nước mùa thu nhẹ nhàng chảy xuôi, giữ cho đầu óc anh tỉnh táo tuyệt đối trước những luồng âm khí đang muốn xâm nhập.
“Ngậm miệng vào, Phát béo.” Sinh trầm giọng đáp, giọng nói của anh lạnh lùng nhưng chứa đựng sự kiên định đáng tin cậy. “Hít nhiều âm khí vào phổi chỉ có nước về chầu ông bà sớm thôi. Giữ chặt lấy đồng chí cảnh sát, cô ấy sắp tỉnh rồi.”
Như để minh chứng cho lời nói của Sinh, Vũ Thúy Quỳnh khẽ cựa mình. Một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ bờ môi tái nhợt của cô. Luồng Thủy Vía ấm áp mà Sinh bấm vào huyệt Nhân Trung của cô lúc trước cuối cùng cũng đã phát huy tác dụng, đánh tan đi phần nào lớp sương mù ảo giác do Ngải Quan Tài gây ra.
Quỳnh từ từ mở mắt. Đập vào mắt cô là màn sương mù xám xịt của đêm đê sông Hồng và tấm lưng đẫm nước mưa của Sinh. Cơn đau buốt từ cánh tay phải truyền đến khiến cô khẽ rít lên một tiếng. Cô cúi xuống nhìn, cánh tay phải của cô vẫn đen sạm, các đường gân nổi lên như những con giun đất bò lổm ngổm, nhưng nhờ có sợi chỉ ngũ sắc của Sinh quấn chặt ở cổ tay, những đường gân đen ấy đã bị chặn đứng lại ở khuỷu tay, không thể lan rộng thêm nữa.
“Anh… anh Sinh…” Quỳnh thều thào, giọng nói khản đặc vì lạnh và kiệt sức. “Chúng ta… chúng ta đang đi đâu đây? Còn… còn Trần Phong?”
“Chào mừng đồng chí cảnh sát đã quay trở lại với thế giới loài người.” Sinh khẽ liếc mắt nhìn qua gương chiếu hậu, thấy Quỳnh đã lấy lại được chút thần trí thì thở phào nhẹ nhõm. “Chúng ta đang trên đường rút lui về nghĩa trang ngoại ô. Trần Phong đã bỏ chạy bằng xe Mink. Nhưng tôi khuyên cô nên chuẩn bị tâm lý, gã đại úy chính trực của cô… thực chất chỉ là một con cờ trong tay kẻ khác thôi.”
“Không… không thể nào…” Quỳnh nhắm mắt lại, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, hòa cùng nước mưa lạnh ngắt. Cô nhớ về Trần Phong, người đàn anh từng đỡ cho cô một nhát dao chí mạng trong một vụ án mạng hai năm trước. Người đàn ông luôn cười hiền hậu, dặn cô con gái con lứa thì đừng có xông pha quá, để việc nặng cho đàn ông lo. Làm sao người đó lại có thể là kẻ trực tiếp ra tay sát hại dã man Lê Thị Mai—người phụ nữ đang mang thai đứa con của chính hắn? Làm sao hắn lại có thể bắt tay với một thầy tà như Lão Tám Hoài để luyện Thiên Linh Đại Trận?
Sự phản bội của người mình từng tin tưởng nhất, hóa ra còn đau đớn và đáng sợ hơn cả tà thuật của cõi âm.
“Đúng nhận sai cãi, đồng chí cảnh sát.” Phát béo ở phía sau xen vào, giọng gã run cầm cập nhưng vẫn không bỏ được thói quen nói nhiều. “Cái thằng Phong đấy nó xăm trổ đầy mình, lại còn thả rết ra định cắn bọn tao. Nếu không có cái bình cứu hỏa phun bột muối tỏi của tao thì giờ này cả lũ đã thành xương khô rồi. Cô ta… à quên, cô nên tin thằng Sinh đi.”
Quỳnh im lặng, cô nắm chặt lấy vạt áo khoác da của Sinh. Trong cái lạnh thấu xương của đêm mưa bão, tấm lưng của gã phu gom xác này bỗng nhiên trở thành chỗ dựa duy nhất giúp cô không bị rơi xuống vực sâu của sự tuyệt vọng.
Đúng lúc đó, từ phía đoạn đê tối tăm phía trước bỗng vang lên một tiếng động cơ gầm rú điên cuồng.
“Ènnnn… Ènnnn… Ràááááp!”
Tiếng động cơ hai kỳ đặc trưng của chiếc xe Mink xé toạc màn sương mù dày đặc. Ánh đèn pha màu vàng úa quét những vệt sáng loang loáng, điên cuồng trên những rặng chuối hột bên lề đê. Chiếc xe di chuyển với một tốc độ kinh hoàng, hoàn toàn không giống như một người đang điều khiển xe bình thường, mà giống như một con thú hoang bị dồn vào đường cùng đang lao đi trong vô vọng.
“Tránh ra!” Sinh hét lên, lập tức bẻ lái chiếc Cup 81 lao sát vào bụi tre bên vệ đường.
Chiếc xe Mink lao vụt qua sát sạt chiếc Cup 81 của họ. Qua ánh đèn pha nhập nhèm, Sinh nhìn rõ mồn một người ngồi trên xe chính là Đại úy Trần Phong. Nhưng lúc này, tư thế lái xe của hắn kỳ dị đến mức khiến người ta phải dựng tóc gáy. Hai tay hắn nắm chặt lấy ghi-đông xe, nhưng bả vai lại co rúm lại, đầu hắn vẹo sang một bên như thể có một bàn tay vô hình đang ghì chặt lấy cổ hắn từ phía sau.
“Anh Phong!” Quỳnh thét lên, cố gượng dậy nhìn theo chiếc xe.
Chiếc xe Mink chạy thêm được khoảng ba mươi mét thì hoàn toàn mất lái. Nó loạng choạng tông thẳng vào một gốc chuối hột hoang dại bên vệ đê. Một tiếng “bầm” khô khốc vang lên, chiếc xe Mink văng ra xa, bánh xe vẫn còn quay tít trong không trung, phát ra những tiếng kêu rên rỉ.
Trần Phong bị hất văng ra khỏi yên xe, lăn lộn nhiều vòng trên vũng bùn lầy thụt trước khi nằm im lịm dưới đất.
“Sinh… Sinh ơi! Nó… nó chết chưa?” Phát béo lắp bắp, hai tay ôm chặt lấy hũ sành của vong nhi Nguyễn Thế Bảo đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.
Sinh không trả lời. Anh dừng chiếc Cup 81 lại, gạt chân chống rồi bước xuống xe. Khứu giác oán khí của anh lập tức bị kích thích cực hạn. Một mùi đất quan tài ẩm mốc, mùi tóc cháy khét lẹt và mùi dầu gió nồng nặc bốc lên từ phía Trần Phong đang nằm, đặc quánh đến mức khiến Sinh cảm thấy lồng ngực mình nhói đau.
“Đứng yên ở đây.” Sinh dặn Phát béo và Quỳnh, rồi một tay đút vào túi áo khoác nắm chặt chiếc bật lửa Zippo Quan Công, tay còn lại cầm thước tầm long bước từng bước cẩn trọng về phía vũng bùn.
Quỳnh không nghe lời Sinh. Cô cắn răng, dùng cánh tay trái lành lặn bám vào vai Phát béo để bước xuống xe, lảo đảo đi theo sau Sinh. Cô muốn biết, cô cần phải biết chuyện gì đang xảy ra với người đàn anh của mình.
Trần Phong nằm ngửa mặt lên trời trong vũng bùn. Sắc phục cảnh sát của hắn đã rách nát, dính đầy bùn đất đen ngòm. Khi Sinh tiến lại gần, Trần Phong bỗng nhiên co giật dữ dội. Hai mắt hắn trợn ngược lên, chỉ còn lại lòng trắng dã dính đầy những tia máu đỏ sẫm. Từ khóe miệng hắn, một thứ dịch lỏng màu đen hôi thối như xác phân hủy bắt đầu rỉ ra, chảy dài xuống cổ.
“Sư… sư phụ… tha… tha cho con…”
Giọng nói của Trần Phong không còn là giọng nói trầm ấm thường ngày nữa, mà nó khàn đặc, méo mó, phát ra những tiếng rít kèn kẹt như tiếng kim loại cọ xát vào nhau.
Hắn cố gắng đưa hai bàn tay lên, nhưng hai cánh tay hắn lại chuyển động một cách giật cục, cứng đờ như những khớp xương của một con rối gỗ. Xung quanh hắn, sương mù bỗng dưng chuyển sang màu đỏ máu nhạt, cuộn xoáy dữ dội.
Sinh dừng lại cách Trần Phong khoảng ba mét, đôi mắt âm dương của anh nhìn thấy rất rõ: trên ngực của Trần Phong, vòm ngực chằng chịt những hình xăm bùa chú màu đen lúc này đang tự động nứt nẻ ra. Những vệt mực xăm như đang sống dậy, uốn lượn như những con giun đen ngòm, liên tục rỉ máu đen uế tạp. Khuôn mặt quỷ râu dài mắt đỏ xăm ở chính giữa ngực hắn đang co rúm lại, miệng quỷ há hốc ra như đang cười cợt một cách man dại.
“Ngải Quan Tài phản phệ.” Sinh trầm giọng nói, ánh mắt anh hiện lên vẻ phức tạp. “Lão Tám Hoài đang thu hồi lại tà lực của lão. Trần Phong, mày thất bại trong việc cướp Sổ Tay, lão ta đã không còn cần đến một con cờ phế thải như mày nữa rồi.”
“Anh Phong!” Quỳnh lao tới, định quỳ xuống bên cạnh Trần Phong nhưng Sinh đã kịp thời vươn tay giữ chặt vai cô lại.
“Đừng chạm vào hắn!” Sinh hét lên. “Dương khí của cô lúc này đang cực kỳ yếu, chạm vào tà khí phản phệ của Ngải Quan Tài thì đến Ông Tư Lành cũng không cứu nổi cô đâu!”
“Nhưng… nhưng anh ấy…” Quỳnh nghẹn ngào, nhìn người đàn anh đang quằn quại trong bùn đất.
Trần Phong bỗng nhiên gầm rú lên một tiếng đau đớn tột cùng. Hai tay hắn, hoàn toàn mất đi sự tự chủ, tự động đưa lên bám chặt lấy cằm và đỉnh đầu của chính mình. Móng tay của hắn cắm sâu vào da thịt, máu tươi trộn lẫn dịch đen chảy ròng ròng xuống mặt.
“Sư phụ… tha cho con… con… con không muốn chết…!”
Hắn gào lên trong tuyệt vọng, nhưng khuôn mặt quỷ trên ngực hắn lại càng co rúm dữ dội hơn. Một luồng hắc khí đen ngòm bốc lên từ các hình xăm bùa chú, quấn chặt lấy cổ hắn như một sợi xích sắt vô hình.
Trước sự chứng kiến của Quỳnh, Sinh và Phát béo, hai bàn tay của Trần Phong đột ngột dùng lực cực đại.
“Răng… rắc!”
Một tiếng xương gãy khô khốc, giòn giã vang lên xé toạc màn đêm mưa bão.
Đầu của Trần Phong bị chính hai bàn tay của hắn vặn ngược ra phía sau một góc một trăm tám mươi độ. Khuôn mặt dính đầy bùn đất và dịch đen của hắn lúc này đối diện thẳng với Quỳnh, đôi mắt trợn ngược trắng dã vẫn còn đọng lại sự kinh hoàng, oán hận và cả một chút van xin yếu ớt trước khi hoàn toàn tắt lịm.
Tiếng gào thét đột ngột dứt hẳn. Triền đê sông Hồng chỉ còn lại tiếng mưa rơi tầm tã và tiếng gió rít qua những rặng chuối hột hoang dại.
Xác của Trần Phong đổ sụp xuống vũng bùn lầy, bất động hoàn toàn.
“Áaaa!” Phát béo hét lên một tiếng kinh hoàng, vội vàng quay mặt đi chỗ khác, hai tay ôm chặt lấy hũ sành của vong nhi Nguyễn Thế Bảo mà run bần bật. “Mẹ ơi… tự… tự bẻ cổ mình… Thằng Phong nó tự bẻ cổ nó rồi!”
Vũ Thúy Quỳnh bàng hoàng quỳ sụp xuống đất. Cánh tay trái của cô run rẩy đưa lên che miệng, nước mắt lã chã rơi xuống vũng bùn. Người đàn anh chính trực, người đồng nghiệp mà cô luôn kính trọng, cuối cùng lại chết một cách dị thường và thảm khốc như thế này ngay trước mắt cô. Sự thật tàn nhẫn này giống như một nhát dao đâm thẳng vào niềm tin của cô đối với cuộc đời.
Sinh thở dài một tiếng. Anh tiến lại gần cái xác của Trần Phong, dùng mũi giày gạt nhẹ đầu hắn nghiêng sang một bên.
Dưới ánh sáng nhập nhèm của chiếc đèn pin sắt, trên gáy của Trần Phong—ngay dưới lớp tóc ngắn đẫm nước mưa—hiện rõ mồn một một vết bớt hình đầu lâu màu đen thẫm. Vết bớt này lúc này đang thối rữa một cách nhanh chóng, rỉ ra thứ dịch lỏng màu đen hôi thối và bốc lên một luồng khói đen nhạt.
Đó chính là “Ngải Quan Tài – Đoạt Mệnh Kỳ Hạn”.
“Cô thấy chưa, đồng chí cảnh sát?” Sinh ngồi xổm xuống bên cạnh Quỳnh, giọng nói của anh dịu đi vài phần, không còn vẻ cợt nhả thường ngày nữa. “Hắn chỉ là một kẻ thế mạng tội nghiệp mà thôi. Ngay từ khi hắn chấp nhận ký khế ước với Lão Tám Hoài, dùng mạng sống của người phụ nữ yêu thương hắn và đứa con chưa kịp chào đời để đổi lấy chiếc ghế đại úy và vinh hoa phú quý, thì cái mạng của hắn đã không còn thuộc về hắn nữa rồi.”
Quỳnh ngước khuôn mặt đẫm nước mắt lên nhìn Sinh: “Tại sao… tại sao Lão Tám Hoài lại phải tàn nhẫn đến mức này? Anh ấy đã làm mọi việc theo lệnh của lão ta mà…”

Truyện Sổ Tay Bắt Ma Của Kẻ Gom Xác - Kẻ thế mạng tội nghiệp - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Vì tà đạo không có tình nghĩa.” Sinh lạnh lùng đáp, anh đứng dậy, ánh mắt nhìn về phía nghĩa trang ngoại ô xa xăm. “Lão Tám Hoài diệt khẩu Trần Phong là để cắt đứt mọi manh mối dẫn đến Thiên Linh Đại Trận. Hơn nữa, việc phong ấn cái xác của ông Đức lúc nãy đã làm lung lay phong ấn của lão trên người Nguyễn Thị Lượm. Lão Tám Hoài đang bị phản phệ, lão cần phải thu hồi toàn bộ linh lực từ những con cờ thế mạng để tự cứu mình.”
Sinh cúi xuống, nhặt khẩu súng K54 của Trần Phong đang nằm lăn lóc gần đó. Anh dùng vạt áo lau sạch bùn đất bám trên thân súng, rồi đưa nó cho Quỳnh.
“Cầm lấy đi, đồng chí cảnh sát. Đây là súng của cô, cũng là bằng chứng duy nhất cô có thể mang về đồn để giải trình về vụ án này. Nhưng tôi nói trước, phần âm của vụ án này, pháp luật của người sống không giải quyết được đâu.”
Quỳnh run rẩy đón lấy khẩu súng, cô siết chặt nó vào lòng như thể đó là mảnh vỡ cuối cùng của thế giới bình thường mà cô có thể bám víu vào.
“Sinh ơi…” Phát béo mếu máo gọi từ phía sau. “Chúng ta… chúng ta phải đi thôi. Tao ngửi thấy cái mùi thối kia nó lại đậm lên rồi. Tao thề là có cái gì đó đang bò từ dưới sông lên đê đấy!”
Khứu giác oán khí của Sinh đột nhiên nhói lên một cái đau buốt. Anh ngửi thấy một mùi tử khí nồng nặc, tanh tưởi của nước sông Hồng trộn lẫn với mùi nhang bài đang tiến lại gần từ phía nghĩa trang cổ.
“Lên xe nhanh!” Sinh ra lệnh, anh đỡ Quỳnh đứng dậy, dìu cô lên yên sau chiếc xe Cup 81.
Phát béo vội vàng trèo lên phía sau cùng, hai chân kẹp chặt lấy cái xác của Lê Thị Mai được bọc bạt rách, hai tay ôm khư khư hũ sành của vong nhi Nguyễn Thế Bảo. Chiếc xe Cup 81 nổ máy “bạch bạch bạch”, lao vút đi trong đêm mưa bão, bỏ lại cái xác không đầu (về mặt tâm linh) của Trần Phong nằm cô độc, thối rữa dần trong vũng bùn lầy bên triền đê hoang vắng.

Đêm muộn, mưa bão bắt đầu ngớt dần, chỉ còn lại những hạt mưa phùn lất phất bay trong màn sương mù dày đặc của vùng ngoại ô Hà Nội năm 1995.
Chiếc xe Cup 81 của Ông Tư Lành cuối cùng cũng lết được về đến cổng nghĩa trang ngoại ô. Ngôi nhà nhỏ của ông gác nghĩa trang nằm im lìm dưới bóng của những cây đại cổ thụ, ánh đèn dầu hỏa màu vàng ấm áp hắt ra từ khe cửa sổ gỗ rách nát mang lại một cảm giác bình yên hiếm hoi sau một đêm giông bão sinh tử.
Sinh tắt máy xe, dắt chiếc Cup vào dưới mái hiên lá cọ. Anh cùng Phát béo đỡ Vũ Thúy Quỳnh xuống xe. Lúc này, Quỳnh đã hoàn toàn kiệt sức, hai mắt nhắm nghiền, cơ thể lạnh ngắt như băng.
“Phát béo, mày mang cái xác của cô Mai vào nhà kho phía sau, dùng rượu gừng tẩy trần lau sạch bùn đất rồi đắp bạt kín lại. Nhớ là tuyệt đối không được để mèo đen hay bất kỳ con vật nào lại gần.” Sinh dặn dò.
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.” Phát béo càu nhàu, nhưng gã vẫn cẩn thận vác cái xác của Lê Thị Mai trên vai, đi vòng ra phía nhà kho sau nghĩa trang.
Sinh bế Quỳnh bước vào trong nhà. Ông Tư Lành đang ngồi bên chiếc phản gỗ cũ kỹ, miệng ngậm chiếc tẩu thuốc lào bằng đồng quen thuộc. Khói thuốc lào thơm nồng, ấm áp lan tỏa trong căn phòng nhỏ, xua đi phần nào cái lạnh lẽo và tử khí bám trên người Sinh và Quỳnh.
“Về rồi đấy à?” Ông Tư Lành không ngước mắt lên, giọng nói khàn khàn bình thản như thể ông đã biết trước mọi việc. “Thằng ranh con, mày vừa đi dạo một vòng dưới cõi âm về đấy à? Mùi tử khí trên người mày nồng nặc đến mức tao ngồi đây còn ngửi thấy.”
“Ông Tư, cứu cô ấy trước đã.” Sinh đặt Quỳnh nằm lên chiếc phản gỗ, lo lắng chỉ vào cánh tay phải đen sạm của cô. “Ấn Ký Đoạt Hồn của Lão Tám Hoài phát tác dữ dội hơn tôi tưởng. Tôi mới chỉ dùng chỉ ngũ sắc để tạm thời chặn nó lại thôi.”
Ông Tư Lành đặt chiếc tẩu thuốc xuống, ông khập khiễng bước lại gần phản gỗ. Đôi mắt một mắt còn lại của ông nheo lại, nhìn chằm chằm vào cánh tay của Quỳnh và sợi chỉ ngũ sắc mà Sinh đã quấn.
“Khá khen cho thằng ranh con mày, biết dùng chỉ ngũ sắc để chặn khí độc.” Ông Tư Lành khẽ gật đầu, rồi ông với tay lấy một hũ rượu nhỏ đặt trên bàn thờ Đức Thánh Trần phía sau. “Nhưng tà thuật của Lão Tám Hoài không đơn giản thế đâu. Đây là Ngải Quan Tài cực độc, được luyện từ gỗ của những chiếc quan tài cổ ngâm dưới lòng sông Hồng hàng chục năm. Muốn giải triệt để, phải dùng đến máu thuần dương của người tu pháp để tẩy uế.”
Ông Tư Lành dùng một con dao nhỏ, rạch nhẹ một đường trên đầu ngón tay trỏ của mình. Một giọt máu đỏ tươi, nóng ấm rỉ ra. Ông nhỏ giọt máu đó vào hũ rượu gừng, rồi dùng một chiếc khăn vải sạch thấm đẫm thứ hỗn hợp đó, nhẹ nhàng lau lên cánh tay phải của Quỳnh.
Mỗi nơi chiếc khăn đi qua, những đường gân đen trên tay Quỳnh bỗng nhiên co rúm lại, phát ra những tiếng xèo xèo nhỏ như tiếng mỡ hành gặp chảo nóng. Một luồng khói đen nhạt bốc lên, mang theo mùi hôi thối đặc trưng của đất quan tài. Quỳnh khẽ rên rỉ một tiếng, sắc mặt cô dần hồng hào trở lại, nhịp thở cũng trở nên nhẹ nhàng và đều đặn hơn.
“Được rồi đấy.” Ông Tư Lành thở phào, ông khập khiễng đi lại ghế ngồi xuống, gương mặt già nua hằn sâu những nếp nhăn lộ rõ vẻ mệt mỏi. “Cái mạng nhỏ của con bé cảnh sát này tạm thời giữ được rồi. Nhưng thằng ranh con mày… mày có biết mày vừa gây ra họa lớn gì không?”
Sinh im lặng bước lại gần bếp lò, anh nhóm lửa củi khô, đặt một ấm nước lên đun. Anh lấy ra ba chiếc cốc sứ cũ kỹ, thả vào đó vài bông hoa cúc vàng khô mà Ông Tư Lành tự trồng ở nghĩa trang.
“Tôi biết.” Sinh trầm giọng đáp, anh rót nước sôi vào cốc, mùi trà hoa cúc thơm dịu, thanh nhã lập tức lan tỏa, hòa quyện cùng mùi khói thuốc lào tạo nên một không gian ấm áp, tĩnh lặng lạ kỳ. “Trần Phong đã chết. Lão Tám Hoài đã diệt khẩu hắn ngay trên đường đê. Trước khi chết, Trần Phong tự bẻ cổ mình… Trên gáy hắn có vết bớt đầu lâu đen.”
“Đó là số mệnh của kẻ tham lam.” Ông Tư Lành thở dài, nhấp một ngụm trà hoa cúc nóng hổi. “Lão Tám Hoài luyện Thiên Linh Đại Trận cần năm cái xác chết trùng ở năm vùng miền khác nhau. Trần Phong chỉ là kẻ đi gom xác hộ lão, nay việc không thành, lại để lộ hành tung, lão ta đương nhiên phải trừ khử. Nhưng cái đáng lo là… phong ấn của dòng họ Trần trên cuốn Sổ Tay Da Bò của mày đã bị kinh động.”
Sinh đặt cuốn Sổ Tay Da Bò lên bàn gỗ. Lúc này, cuốn sổ nằm im lìm, nhưng lớp da bò bọc ngoài của nó dường như đã trở nên sẫm màu hơn, bóng loáng hơn như thể được nuôi dưỡng bằng máu tươi.
“Lúc ở trạm bơm hoang, trang sách vô tự cuối cùng đã lật mở.” Sinh nói, ánh mắt anh nhìn chăm chằm vào cuốn sổ. “Nó rỉ ra máu vàng kim nhạt… và chính nó đã giải sạch ngải độc cho tôi, đả thông kinh mạch bả vai trái.”
Ông Tư Lành nghe vậy thì sắc mặt bỗng nhiên biến đổi sắc sảo. Ông đặt mạnh chén trà xuống bàn, nhìn Sinh bằng ánh mắt đầy kinh ngạc:
“Mày nói cái gì? Trang vô tự cuối cùng… đã rỉ máu vàng kim?”
“Đúng vậy.” Sinh gật đầu. “Tôi cảm nhận được một luồng linh lực cực mạnh chạy dọc kinh mạch. Nhờ thế tôi mới có thể vận dụng Thủy Vía làm ẩm thuốc súng của Trần Phong.”
Ông Tư Lành im lặng một hồi lâu. Ông đứng dậy, đi lại phía bàn thờ cổ của dòng họ Trần đặt ở góc phòng, thắp lên ba nén nhang bài thơm nồng. Khói nhang nghi ngút bay lên, bao quanh những bài vị gỗ đã bạc màu theo thời gian.
“Trần Sinh…” Ông Tư Lành trầm giọng nói, lưng ông quay về phía Sinh. “Dòng họ Trần của mày, mười năm trước bị Lão Tám Hoài dùng tà thuật thảm sát cả nhà, chỉ còn lại một mình mày sống sót nhờ được ông nội mày giấu dưới hầm mộ cổ. Cuốn Sổ Tay Da Bò này… thực chất không phải là một cuốn sổ bắt ma thông thường. Nó là một khế ước âm dương truyền đời của nhà họ Trần.”
Ông quay lại nhìn Sinh, ánh mắt một mắt của ông sáng quắc dưới ánh đèn dầu:
“Mỗi khi mày hoàn thành tâm nguyện cho một vong hồn chết oan, mày nhận được một phần vía của họ, đó gọi là tích lũy Âm Đức. Nhưng trang vô tự cuối cùng… chỉ xuất hiện khi người thừa kế dòng họ Trần chính thức bước vào con đường quyết chiến sinh tử với kẻ thù truyền kiếp. Máu vàng kim nhạt đó… chính là chân linh của tổ tiên nhà họ Trần đang thức tỉnh để bảo vệ mày.”
Sinh cúi đầu nhìn bàn tay mình. Những vết chai sạn do công việc bốc vác thi thể lúc này như đang run nhẹ. Anh nhớ về bố mẹ, về những người thân trong dòng họ Trần mà anh chưa từng được biết mặt, chỉ có thể nghe thấy tiếng gào khóc oán hận của họ vọng ra từ cuốn Sổ Tay Da Bò mỗi khi đêm về.
Mối thù máu mười năm trước, hóa ra chưa bao giờ nguôi ngoai. Nó vẫn luôn âm ỉ cháy dưới lớp tro tàn của thời gian, chờ đợi ngày bùng phát thành một ngọn lửa thiêu rụi mọi tội ác.
“Tôi không sợ chết, Ông Tư.” Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh sắc lẹm như dao cạo, hoàn toàn không còn vẻ bất cần đời thường ngày nữa. “Tôi chỉ sợ nghèo, và sợ không đòi được công lý cho bố mẹ tôi thôi. Lão Tám Hoài… lão ta nợ dòng họ Trần một mạng lớn, tôi sẽ bắt lão phải dùng cả linh hồn để trả.”
“Khá khen cho chí khí của mày.” Ông Tư Lành khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên gương mặt khắc khổ của ông. “Nhưng tu vi của mày hiện tại mới chỉ ở cảnh giới Nhập Trần, còn Lão Tám Hoài đã đạt đến cảnh giới Độ Vong từ lâu rồi. Muốn đấu với lão, mày bắt buộc phải tích lũy thêm nhiều Âm Đức, mượn được nhiều Vía của người chết hơn nữa.”
Đúng lúc đó, Phát béo bước vào phòng khách, gã vừa lau mồ hôi trên trán vừa than vãn:
“Xong rồi, Sinh ơi. Cái xác của cô Mai tao đã lau dọn sạch sẽ, đắp bạt kín trong nhà kho rồi. Nhưng tao nói trước nhé, cái mùi dầu gió bám trên người thằng Phong lúc nãy… tao cảm giác nó vẫn đang lở vởn ngoài cổng nghĩa trang đấy.”
Sinh khẽ nhíu mày. Anh vận dụng năng lực Khứu Giác Oán Khí mới đột phá của mình, hít một hơi thật sâu.
Quả nhiên, sương mù ngoài nghĩa trang lúc này đang dày đặc dần, mang theo một mùi hôi thối cực kỳ nhạt của xác chết phân hủy trộn lẫn với mùi dầu gió nồng nặc. Đó không phải là Lão Tám Hoài trực tiếp đến, mà là âm binh rơm dán bùa quỷ của lão đang vây quanh nghĩa trang để dò thám tình hình.
“Chúng nó đến nhanh thật.” Sinh trầm giọng nói, anh đứng dậy, tay nắm chặt lấy thước tầm long bằng đồng.
“Đừng nóng vội, thằng ranh con.” Ông Tư Lành ngăn Sinh lại. Ông khập khiễng bước lại gần bậu cửa, lấy từ trong túi áo ra ba cây nhang quấn bùa vàng, châm lửa từ tẩu thuốc rồi cắm thẳng xuống đất trước cửa nhà.
Một luồng khói màu vàng nhạt bốc lên từ ba cây nhang, tạo thành một màng chắn vô hình ngăn chặn toàn bộ luồng âm khí tanh tưởi ngoài cổng nghĩa trang ùa vào. Mùi hôi thối và mùi dầu gió lập tức bị đẩy lùi ra xa.
“Đêm nay chúng nó không dám xông vào đây đâu.” Ông Tư Lành quay lại phản gỗ, nhìn Vũ Thúy Quỳnh vẫn đang ngủ say. “Có màng chắn bảo vệ của tao, cộng thêm dương khí của ba đứa mày, lũ âm binh rơm đó chỉ dám lở vởn bên ngoài thôi. Nhưng sáng mai… sáng mai mày phải đưa vong nhi Nguyễn Thế Bảo về quê chôn cất ngay lập tức.”
Sinh giật mình: “Về quê của đứa trẻ? Nhưng Lão Tám Hoài…”
“Chính vì Lão Tám Hoài đang lùng sục hũ sành của đứa trẻ nên mày mới phải đưa nó đi.” Ông Tư Lành nghiêm nghị giải thích. “Đứa trẻ chết oan dưới ban thờ thần tài tiệm vàng Kim Phát, oán khí của nó đã được mày khâu lại tạm thời, nhưng chân linh của nó vẫn chưa được siêu thoát hoàn toàn. Đưa nó về chôn cất cạnh mẹ nó ở quê nhà, đó mới là cách tích lũy Âm Đức trọn vẹn nhất cho mày. Hơn nữa… ở quê của đứa trẻ, mày sẽ tìm thấy một manh mối quan trọng liên quan đến chiếc khuy đồng cảnh sát mà mày nhặt được trong bụi chuối.”
Sinh khẽ gật đầu. Anh nhớ lại chiếc khuy đồng dập hình ngôi sao năm cánh của cảnh sát bị mẻ một góc mà anh nhặt được trên thi thể của Lê Thị Mai trong bụi chuối hột hoang dại. Chiếc khuy đồng đó… chính là chiếc khuy áo bị thiếu trên sắc phục của Trần Phong.
Mọi việc, từ vụ án tiệm vàng Kim Phát, cái chết của ông Đức, sự phản bội của Trần Phong, cho đến cái chết oan uổng của Lê Thị Mai… tất cả đều là những mắt xích nằm trong một âm mưu khổng lồ do một tay Lão Tám Hoài dàn dựng.
“Tôi hiểu rồi, Ông Tư.” Sinh nói, anh nhìn sang Phát béo đang ngủ gật bên cạnh bếp lửa. “Sáng mai, tôi và Phát béo sẽ lên đường đưa hũ sành của Nguyễn Thế Bảo về quê.”
“Ừ.” Ông Tư Lành nhắm mắt lại, khẽ gật gù. “Đi đi… đi để mà tích lũy thêm bản lĩnh. Con đường phía trước của mày… còn dài và tối tăm lắm, thằng ranh con ạ.”
Căn phòng nhỏ của ông gác nghĩa trang chìm vào sự tĩnh lặng tịch mịch của đêm muộn. Tiếng mưa phùn lất phất rơi trên mái lá cọ, tiếng củi khô nổ lép bép trong bếp lò, và mùi trà hoa cúc thơm dịu… tất cả tạo nên một khoảng lặng bình yên, sâu lắng trước khi cơn bão táp thực sự của cuộc đời giáng xuống đầu gã phu gom xác trẻ tuổi.
Sinh ngồi tựa lưng vào cột nhà gỗ, đôi mắt anh nhìn ra cửa sổ, xuyên qua màn sương mù dày đặc ngoài nghĩa trang cổ. Ở nơi đó, bóng tối đang ngự trị, nhưng anh biết, ánh sáng của ngày mới rồi cũng sẽ đến, và anh… sẽ là người gác cổng đứng giữa hai cõi âm dương để đòi lại công lý cho những linh hồn bị oan khuất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8