Khái Niệm Cấp Tu Tiên: Ta Định Nghĩa Lại Quy Tắc Thiên Đạo
Chương 48: Sở Tiêu đối đầu tu sĩ \”Không gian dịch chuyển\”

Cập nhật lúc: 2026-06-13 15:09:13 | Lượt xem: 2

Quay trở lại với nhóm của Lâm Thư Dao.

Sau khi vượt qua hẻm núi Quy Tắc, con đường trước mắt họ bỗng nhiên mở rộng ra. Sương mù màu tím đậm nhạt dần, nhường chỗ cho một khung cảnh hùng vĩ của Trung Giới. Những dãy núi lơ lửng giữa tầng mây, những dòng sông ánh sáng chảy ngược lên trời, và xa xa là những tòa thành trì cổ kính được xây dựng hoàn toàn bằng những khối tinh thể quy tắc tỏa ra vạn trượng hào quang.

“Woa! Đẹp quá!” Bạch Linh Nhi nhảy cẫng lên, hai mắt sáng rực nhìn về phía một tòa thành trì lấp lánh ở phía trước. “Sư tỷ, đó có phải là nơi tổ chức Đại Hội Thiên Kiêu không?”

Mục Thiên Dã lúc này đã lấy lại được một chút tỉnh táo, gã khẽ ho một tiếng rồi giải thích:

“Đúng vậy, đó là Vạn Quy Thành, một trong những tòa thành lớn nhất của Trung Giới, cũng là nơi tụ hội của các thiên kiêu đến từ khắp nơi để tham gia đại hội. Tòa thành này được bảo vệ bởi một đại trận quy tắc vô cùng nghiêm ngặt, gọi là ‘Vạn Pháp Quy Nhất Trận’. Bất kỳ ai vào thành đều phải đăng ký thông tin quy tắc của bản thân, không được phép mang theo những vật phẩm hoặc thú cưng chưa qua kiểm duyệt.”

Nói đến đây, gã khẽ liếc nhìn con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đang kéo xe và bầy sói hư không đi phía sau, ái ngại nói:

“Nhóm của các vị… mang theo nhiều dã thú thế này, e là sẽ gặp rắc rối lớn ở cửa thành đấy. Người của Khái Niệm Học Phái và các thế lực bảo thủ canh giữ cửa thành rất nghiêm khắc. Họ coi những sinh vật không nằm trong danh mục quy tắc của Thiên Đạo là dị loại và sẽ lập tức trục xuất.”

Lâm Thư Dao khẽ vuốt ve chuôi kiếm, thần sắc vẫn vô cùng bình thản:

“Không sao. Sư phụ từng dạy, quy tắc sinh ra là để phục vụ con người, chứ không phải để con người làm nô lệ cho nó. Nếu họ muốn kiểm duyệt, chúng ta cứ để họ kiểm duyệt.”

“Đúng thế!” Bạch Linh Nhi cười hì hì, vỗ vỗ vào cái bụng tròn xoe của mình. “Nếu họ không cho vào, muội sẽ nấu một nồi lẩu siêu to khổng lồ ngay trước cửa thành. Muội cá là chưa đầy mười ba nhịp thở, cả cái ban quản lý cửa thành sẽ tự động chạy ra xin làm đệ tử bưng bê cho muội cho xem!”

Mục Thiên Dã nghe xong thì chỉ biết nuốt nước bọt một cái ực. Gã đã từng nghe danh “đan đạo nồi lẩu” của cô mèo nhỏ này từ những tin đồn ở Hạ Giới, giờ đây chứng kiến sự tự tin thái quá nhưng lại vô cùng hợp lý của nàng, gã chỉ biết âm thầm cầu nguyện cho những đồng nghiệp đang canh giữ ở Vạn Quy Thành.

*Hy vọng… họ sẽ không bị cái nhóm quái thai này làm cho phát điên giống như mình.*

Cả nhóm cứ thế tiếp tục thong thả tiến bước về phía tòa thành khổng lồ đang tỏa sáng rực rỡ giữa chín tầng mây, mang theo cái khái niệm “Nằm Ngửa” đầy độc hại nhưng cũng vô cùng quyến rũ, chuẩn bị gieo rắc nỗi kinh hoàng cho toàn bộ thiên kiêu của Trung Giới.

***

Trong khi đó, dưới chân núi Vô Ưu Phong tại Hạ Giới, bầu không khí lại mang một sắc thái hoàn toàn trái ngược. Nắng chiều nhuộm vàng những ngọn cỏ tranh, gió thu xào xạc thổi qua những kẽ lá, mang theo sự tĩnh lặng đến mức khiến người ta chỉ muốn lười biếng nằm xuống mà ngủ một giấc thật dài.

Trên chiếc ghế nằm bằng trúc Hỗn Độn vừa được nâng cấp, Diệp Phi khẽ xoay người, tìm một tư thế thoải mái hơn. Viên Cửu Dương Chân Hỏa Châu treo lơ lửng trên cành đào cổ thụ khẽ lay động, tỏa ra những luồng gió ấm áp nhẹ nhàng, vừa vặn xua đi cái se lạnh của sương thu. Gã lờ đờ hé mắt, nhìn xuống khoảng sân rộng dưới chân núi, nơi một cảnh tượng dở khóc dở cười đang diễn ra.

Thẩm Vô Cực – cựu Thánh Tử uy phong lẫm lẫm của Thái Dương Thánh Địa – lúc này đang nghiêm túc thực hiện nhiệm vụ lao động cải tạo dưới sự giám sát của đống lá khô. Hắn mặc một chiếc áo ba lỗ màu hồng phấn bó sát cơ thể cơ bắp cuồn cuộn, bên dưới là chiếc quần đùi hoa sặc sỡ rực rỡ dưới nắng chiều. Đôi tay từng vung vẩy những luồng hỏa diễm hủy thiên diệt địa giờ đây đang cầm một chiếc quạt lá cọ khổng lồ, nhịp nhàng quạt mát cho… đống phân khô của Thiên Lôi Thiết Giáp Tê.

“Nhẹ nhàng… phải thật nhẹ nhàng…” Thẩm Vô Cực lẩm bẩm, vẻ mặt nghiêm trang như thể đang điều khiển một đại trận hộ tông cực kỳ phức tạp. “Sư tổ từng răn dạy, lao động là vinh quang, quét dọn là gột rửa tâm cảnh. Mỗi một lần quạt của ta không chỉ đơn thuần là xua đi mùi hôi, mà là đang dùng phong lực để xoa dịu đi sự nôn nóng trong lòng vạn vật.”

Càn Dương Chân Nhân đứng cách đó không xa, tay cầm một chiếc chổi tre rách nát, vẻ mặt đầy sùng bái nhìn lên đỉnh núi lấp lóe ánh hào quang nhạt:

“Vô Cực, ngươi quả nhiên đã ngộ đạo sâu sắc! Nhìn xem, chiếc chổi tre này tuy rách, nhưng khi ta quét qua, dường như những hạt bụi trần gian đều biến thành những đốm sáng quy tắc nhỏ bé. Diệp tiền bối cho chúng ta làm việc này, thực chất là đang truyền thụ cho chúng ta một loại tâm pháp thượng cổ mang tên ‘Đại Đạo Lao Động’!”

Dương Thần Tử quỳ sụp bên một tảng đá lớn, hai tay nâng niu một chiếc khăn tay nhỏ xíu bằng lụa, tỉ mỉ lau chùi từng hạt bụi bám trên những phiến đá ven đường. Lão vừa lau vừa run rẩy xúc động, râu tóc bạc phơ khẽ bay trong gió ấm:

“Trời đất ơi! Cửu Dương Chân Hỏa Châu vốn là chí bảo cực nóng của thánh địa chúng ta, vậy mà dưới tay Diệp tiền bối lại có thể biến thành một thứ công cụ điều hòa gió mát dịu nhẹ thế này. Đây không phải là sửa đổi quy tắc, đây là định nghĩa lại bản chất của năng lượng! Khủng bố, quả thực là quá mức khủng bố!”

Diệp Phi ở trên đỉnh núi nghe thấy những lời bàn tán xôn xao vọng lại từ dưới sườn núi, khóe mắt khẽ giật giật. Gã kéo vạt áo bào xanh nhạt che ngang mặt, thầm nghĩ trong lòng:

*Mấy lão già này bị làm sao thế không biết? Ta chỉ là thấy cái chuồng thú bốc mùi quá nên bảo tụi nó dọn dẹp giùm, còn viên hỏa châu kia nóng quá thì ta định nghĩa nó thành máy quạt sưởi cho dễ ngủ… Sao qua miệng tụi nó, ta lại biến thành vị chí tôn vĩ đại phá vỡ trật tự thiên địa thế này? Thôi kệ, tụi nó thích nghĩ gì thì nghĩ, miễn là không làm phiền ta ngủ là được.*

Gã khẽ ngáp một cái thật dài, đang định tiếp tục chìm vào giấc mộng đẹp thì bỗng nhiên, trong đầu gã vang lên một tiếng “tinh” chói tai của hệ thống.

[Keng! Phát hiện đệ tử Sở Tiêu đang chuẩn bị đối mặt với quy tắc bẻ cong không gian tại ranh giới Trung Giới.]
[Tiến trình lây nhiễm quy tắc “Nằm Ngửa” vào Trung Giới đạt 39.1%. Bản cập nhật Thiên Đạo 2.0 đang bị gián đoạn do dữ liệu rác tăng vọt.]

Diệp Phi nhíu chặt lông mày, vẻ mặt đầy sự bực bội của một kẻ đang ngủ ngon mà bị tiếng chuông báo thức réo gọi:

“Hệ thống chết tiệt… sao cứ thích báo động vào giờ nghỉ trưa thế hả? Phiền chết đi được. Định nghĩa lại một chút: Tiếng báo động đỏ của hệ thống từ nay về sau sẽ được coi là tiếng dế mèn kêu đêm hè.”

[Keng… Rè rè… Ri ri… Chi chíp…]

Tiếng chuông báo động chói tai lập tức biến mất, thay vào đó là tiếng dế mèn du dương, êm tai dâng lên trong thức hải của gã. Diệp Phi khẽ nở nụ cười thỏa mãn, rúc sâu đầu vào chiếc gối ôm hình chữ LƯỜI, tiếp tục hành trình nằm ngửa vĩ đại của mình.

***

Trong khi Diệp Phi đang tận hưởng tiếng dế mèn êm dịu ở Hạ Giới, thì tại ranh giới Trung Giới, bầu không khí lại đang căng thẳng đến mức nghẹt thở.

Nhóm của Lâm Thư Dao vừa bước ra khỏi vùng sương mù tím, chuẩn bị tiến về phía đại lộ dẫn vào Vạn Quy Thành, thì bỗng nhiên, không gian phía trước vặn vẹo một cách kỳ dị. Những tia sáng màu bạc đan chéo vào nhau như những sợi tơ nhện khổng lồ, tạo thành một vòng xoáy không gian lớn giữa lộ trình.

Từ trong vòng xoáy, một nam tử trung niên mặc trường bào màu lam nhạt thong thả bước ra. Trên y phục của hắn thêu những vòng tròn đồng tâm màu bạc liên tục xoay chuyển, tỏa ra luồng dao động không gian vô cùng tinh thuần. Ánh mắt hắn nhìn nhóm người Lâm Thư Dao đầy sự khinh miệt và cao ngạo.

“Kẻ nào guồng xe dắt thú, dám nghênh ngang đi vào địa giới Vạn Quy Thành mà không tuân thủ quy tắc kiểm duyệt?” Nam tử trung niên lạnh lùng thốt lên, giọng nói vang vọng khắp không gian như thể được truyền đi từ nhiều chiều hướng khác nhau.

Mục Thiên Dã vừa nhìn thấy người này, chén trà đất nứt nẻ trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất. Gã vội vàng kéo vạt áo của Lâm Thư Dao, giọng run rẩy:

“Lâm cô nương, hỏng rồi! Người này là Vũ Không Tử, một trong những chấp sự cao cấp của Không Gian Điện tại Vạn Quy Thành! Hắn là cường giả Đạo Ngôn Cảnh chân chính, nắm giữ khái niệm ‘Không gian dịch chuyển’! Bất kỳ ai đối đầu với hắn đều bị hắn bẻ cong khoảng cách, vĩnh viễn không thể chạm tới vạt áo của hắn!”

Vũ Không Tử nghe thấy lời giới thiệu của Mục Thiên Dã, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đắc ý. Hắn liếc nhìn con Thiên Lôi Thiết Giáp Tê đang khoác tạp dề vải thô kéo xe, cùng đàn sói hư không đang xếp hàng ngay ngắn phía sau, khinh bỉ nói:

“Hạ Giới phàm nhân đúng là lũ ngu muội. Mang theo dã thú chưa được định nghĩa quy tắc vào thành, chính là rác rưởi làm ô uế Trung Giới. Hôm nay, bổn tọa sẽ dùng quy tắc không gian để tống khứ các ngươi trở lại vực sâu vật chất!”

Lâm Thư Dao uể oải tựa người vào con Thiết Giáp Tê, hắc kiếm rỉ sét vẫn gác hờ trên vai. Nàng liếc nhìn Vũ Không Tử một cái, rồi quay sang nhị đệ tử Sở Tiêu đang đứng gãi đầu bên cạnh:

“Nhị sư đệ, người này nói chúng ta là rác rưởi.”

Sở Tiêu chớp chớp đôi mắt thật thà, nhìn Vũ Không Tử rồi lại nhìn hai chiếc thùng gỗ nứt đáy đang gánh trên vai:

“Sư tỷ, sư phụ từng bảo, trên đời này không có thứ gì là rác rưởi hoàn toàn, ngay cả phân thú cũng có thể dùng làm phân bón cho cây đào sau sân. Nhưng vị đạo hữu này… dường như đang muốn cản trở chúng ta đi mua lương thực cho tông môn?”

Bạch Linh Nhi vừa gặm một củ khoai lang nướng lấy từ đâu ra, vừa nhai nhồm nhoàm vừa hùa theo:

“Đúng đó! Muội còn phải vào thành tìm mua thêm tiêu ớt để nấu nồi lẩu tối nay nữa. Sư phụ bảo nếu không có lẩu cay, người sẽ phạt muội quét dọn chuồng ngựa một tháng! Ai cản đường ăn uống của muội, muội sẽ cho người đó vào nồi lẩu làm gia vị!”

Nghe những lời đối thoại hoàn toàn lệch sóng của ba đứa trẻ, Vũ Không Tử cảm thấy lồng ngực mình như nghẹn lại vì tức giận. Ở Trung Giới này, bất kỳ thiên kiêu nào gặp hắn đều phải khúm núm kính cẩn, vậy mà ba tên nhóc từ Hạ Giới lên lại dám bàn luận về việc dùng hắn làm gia vị nồi lẩu ngay trước mặt hắn!

“Lũ ranh con ngạo mạn!” Vũ Không Tử giận dữ quát lớn, tay phải khẽ vẫy một cái. “Để ta cho các ngươi biết thế nào là khoảng cách không thể vượt qua! Không gian dịch chuyển – Vạn Trượng Thiên Nhai!”

“Uỳnh!”

Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa không trung. Ngay lập tức, mặt đất dưới chân nhóm Lâm Thư Dao bỗng nhiên kéo dài ra một cách điên cuồng với tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy. Con đường dẫn đến Vạn Quy Thành vốn dĩ chỉ còn cách vài dặm, dưới tác động của khái niệm bẻ cong khoảng cách, bỗng chốc lùi xa tít tắp, biến thành một khoảng không gian vô tận dài hàng vạn dặm.

Họ như đang đứng trên một hòn đảo cô độc giữa sa mạc không gian rộng lớn, nhìn Vạn Quy Thành nhỏ bé như một hạt cát ở phía chân trời xa xăm.

Mục Thiên Dã kinh hãi la lên, chén trà đất trong tay rốt cuộc cũng rơi xuống đất vỡ tan tành:

“Trời ơi! Đây là tuyệt kỹ của Không Gian Điện! Hắn đã kéo giãn khoảng cách không gian giữa chúng ta và thành phố lên gấp vạn lần! Chúng ta có đi bộ cả đời, thậm chí là ngự kiếm phi hành đến kiệt lực cũng không thể bước tới cửa thành được!”

Vũ Không Tử lơ lửng trên không trung cao vút, đắc ý cười lớn, âm thanh vọng lại từ ngàn trùng khơi:

“Ha ha ha! Ở trong không gian do bổn tọa làm chủ, ta định nghĩa khoảng cách giữa ta và các ngươi là vô hạn! Các ngươi vĩnh viễn chỉ có thể đứng đó mà tuyệt vọng!”

Nhìn con đường bỗng nhiên biến thành một dải lụa dài vô tận, Sở Tiêu không hề hoảng sợ. Hắn chậm rãi đặt hai chiếc thùng gỗ nứt đáy xuống đất, gãi gãi cái đầu ngắn, gương mặt thật thà hiện lên vẻ trầm tư sâu sắc.

“Sư tỷ… đệ nhớ ra rồi.” Sở Tiêu đột nhiên nói.

Lâm Thư Dao khẽ nhướng mày: “Đệ nhớ ra điều gì?”

“Một năm trước, khi đệ mới bái nhập môn hạ của sư phụ.” Giọng Sở Tiêu vang lên chậm rãi, mang theo sự kính cẩn và hoài niệm sâu sắc. “Đệ từng hỏi sư phụ, làm sao để gánh nước ngược dòng thác Linh Lung mà không bị áp lực của dòng nước cuốn trôi. Sư phụ lúc đó đang nằm trên ghế trúc, người chỉ hé mắt nhìn đệ rồi bảo…”

Mục Thiên Dã bên cạnh tò mò gặng hỏi: “Diệp tiền bối đã bảo thế nào?”

Sở Tiêu hít vào một hơi thật sâu, ánh mắt bỗng nhiên trở nên vô cùng kiên định:

“Sư phụ bảo: ‘Sở Tiêu à, ngươi thật là ngốc. Nước chảy hay không khí, thực chất cũng chỉ là những thứ vật chất trôi nổi mà thôi. Ngươi cảm thấy nó mạnh, là vì tâm của ngươi đang dao động theo nó. Nếu ngươi coi toàn bộ dòng nước kia chỉ là một gáo nước bẩn đọng trong chiếc xô nứt của ngươi, dùng cơ bắp của ngươi ghì chặt lấy nó, thì nó còn có thể chảy đi đâu được nữa?'”

“Gáo nước bẩn?!” Mục Thiên Dã suýt chút nữa thì cắn vào lưỡi mình. Gã gào lên trong lòng: *Đó là dòng thác quy tắc hỗn độn của Hạ Giới đấy! Sao có thể coi là gáo nước bẩn được hả trời?!*

Nhưng Sở Tiêu thì tin sái cổ. Lời dạy của sư phụ đối với hắn chính là chân lý tối cao của vũ trụ.

“Đúng vậy.” Sở Tiêu gật đầu, hai chân dang rộng bằng vai, vững vàng đạp mạnh xuống mặt đất. “Hôm nay, vị đạo hữu này dùng không gian để cản đường chúng ta. Trong mắt đệ, cái không gian vạn dặm này… cũng chỉ là một dải lụa nhăn nhúm mà thôi. Để đệ vuốt thẳng nó lại!”

Nói đoạn, Sở Tiêu khom người xuống.

“Ầm!”

Một luồng khí thế xám nhạt vô cùng cổ xưa, mang theo sức nặng hỗn độn nguyên thủy bỗng nhiên từ trong cơ thể hắn bùng phát ra. Hỗn Độn Thần Thể của Sở Tiêu lúc này hoàn toàn thức tỉnh, những đường gân cốt dưới da thịt hắn tỏa ra ánh kim quang nhạt nhưng vô cùng đặc quánh, giống như những sợi xích thần bằng vàng ròng đang khóa chặt lấy cơ thể hắn.

Sở Tiêu không hề sử dụng đến một tia linh lực nào. Hắn chỉ đơn giản là vươn hai bàn tay thô ráp, to bản đầy vết chai sần ra phía trước, rồi thô bạo chộp mạnh vào khoảng không trung vô hình trước mặt!

“Răng rắc! Răng rắc!”

Một chuỗi âm thanh rạn nứt chói tai vang lên giữa bầu trời hoang vu. Mục Thiên Dã trợn tròn mắt, há hốc mồm chứng kiến một cảnh tượng có nằm mơ gã cũng không dám nghĩ tới:

Hai bàn tay của Sở Tiêu rõ ràng là đang bóp chặt lấy khoảng không trung vô hình! Những thớ cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay hắn nổi phồng lên như những con rồng nhỏ đang uốn lượn, tỏa ra sức mạnh nhục thân thần thoại có thể lay chuyển cả cõi trời đất. Khoảng không gian xung quanh hai bàn tay hắn bắt đầu vặn vẹo, xuất hiện những vết rách màu đen ngòm lộ ra hư không hỗn loạn bên ngoài.

Vũ Không Tử đang cười đắc ý trên cao, nụ cười bỗng nhiên cứng đờ trên khuôn mặt. Hắn kinh hãi phát hiện ra, quy tắc “Vạn Trượng Thiên Nhai” mà hắn vừa thi triển bỗng nhiên bị dừng lại. Không, không chỉ dừng lại, mà là toàn bộ không gian bị kéo căng ra vạn dặm kia đang bị hai bàn tay của Sở Tiêu ghì chặt, cưỡng ép kéo giật trở lại!

“Cái gì?! Điều này là không thể nào!” Vũ Không Tử hoảng hốt kêu lên, giọng nói lạc đi vì kinh hoàng. “Ngươi… ngươi dùng nhục thân bóp chặt quy tắc không gian?! Đây là quy tắc tối cao của Thiên Đạo Trung Giới!”

Sở Tiêu thật thà cười nói:

“Đạo hữu, sư phụ ta bảo, dây thừng có thể thắt nút, thì không gian cũng có thể cột lại được. Nhìn ta cột này!”

Nói xong, hai tay Sở Tiêu xoắn mạnh một cái như đang vắt một chiếc khăn lau ướt.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Toàn bộ không gian xung quanh vặn vẹo điên cuồng. Khoảng cách vạn dặm vừa rồi bị Sở Tiêu cưỡng ép gấp nếp lại như một tờ giấy thủ công của trẻ con. Những vết nứt không gian màu đen ngòm xuất hiện chi chít xung quanh hai bàn tay của hắn, phát ra những tia sét đen kịt cắn xé da thịt hắn. Nhưng khi những tia sét quy tắc đó vừa chạm vào lớp da tỏa kim quang của Hỗn Độn Thần Thể liền lập tức bị dập tắt, ngay cả một vết xước nhỏ nhất cũng không thể để lại.

Mục Thiên Dã đứng bên cạnh nhìn thấy cảnh này, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, tam quan sụp đổ đến mức không còn một mảnh vụn:

“Ta đang xem cái gì thế này… Không gian quy tắc… bị hắn gấp lại như gấp quần áo sao?! Đây là nhục thân của phàm nhân à? Đây rõ ràng là một con hung thú hoang cổ hình người!”

***

Cùng lúc đó, tại Vô Ưu Phong ở Hạ Giới.

Diệp Phi khẽ gãi tai trong giấc ngủ. Gã cảm thấy trong người có một dòng năng lượng kỳ lạ đang chảy xuôi, đan điền vốn dĩ êm ái bỗng nhiên hơi ấm lên một chút.

[Keng! Đệ tử Sở Tiêu hoàn thành định nghĩa: ‘Không gian chỉ là một tờ giấy thủ công dễ gấp’.]
[Điểm Định Nghĩa của ký chủ tăng thêm 100 điểm. Tiến trình lây nhiễm quy tắc ‘Nằm Ngửa’ vào Trung Giới đạt 39.5%.]
[Hệ thống phát hiện lỗi hệ thống không gian tại Trung Giới, đang tiến hành tự động vá lỗi…]

Diệp Phi lẩm bẩm trong giấc mơ, vẻ mặt đầy sự lười nhác:

“Mấy đứa nhỏ này… lại nghịch ngợm cái gì rồi… Đừng có phá đồ đạc của người ta chứ… Ta lười đi đền tiền lắm…”

Gã khẽ xua tay một cái như đang đuổi ruồi. Hành động vô thức này của gã lập tức kích hoạt “Hệ thống tự động quét dọn vệ sinh” xung quanh Vô Ưu Phong. Một luồng sóng gợn không màu không mùi nhẹ nhàng lan tỏa ra, quét sạch một vài hạt bụi nhỏ lơ lửng trong không trung, đồng thời cũng khiến cho áp lực không gian xung quanh núi trở nên vô cùng vững chắc, đến mức ngay cả một hạt cát từ bên ngoài cũng không thể bay vào nếu không được phép.

Ở góc sân, Thẩm Vô Cực nhìn thấy Diệp Phi xua tay, lập tức xúc động đến mức hai mắt đỏ hoe:

“Trưởng lão! Nhìn kìa! Sư tổ vừa xua tay! Đây chắc chắn là mật mã chỉ điểm cho chúng ta! Người đang bảo chúng ta phải quét sạch mọi bụi bẩn trong tâm cảnh, giống như người vừa quét sạch những hạt bụi vô hình trong không trung vậy!”

Càn Dương Chân Nhân vội vàng lấy ra một cuốn sổ nhỏ, ghi chép cẩn thận bằng những ngón tay run rẩy:

“Quét bụi vô hình… Trời ơi, đây là ‘Tâm Cảnh Quét Dọn Đại Pháp’! Ta cảm thấy tu vi rục rịch đột phá rồi!”

***

Trở lại ranh giới Trung Giới.

Vũ Không Tử lúc này đã hoàn toàn hoảng loạn. Hắn phát hiện ra mình không thể dịch chuyển được nữa! Thân thể hắn như bị đóng đinh giữa khoảng không trung đã bị Sở Tiêu bóp nghẹt và cô đặc lại.

“Ngươi… tên quái vật này! Mau buông tay ra!” Vũ Không Tử gào lên, cố gắng kết ấn để kích hoạt bí pháp dịch chuyển tức thời để tháo chạy. “Không gian dịch chuyển – Vạn Lý Độn Hành!”

Một vòng tròn ánh sáng màu bạc bùng lên dưới chân hắn, chuẩn bị đưa hắn biến mất khỏi nơi này.

Sở Tiêu nhìn thấy vậy, liền lắc đầu bảo: “Đạo hữu, ngươi lại muốn chạy trốn sao? Sư phụ bảo, trốn việc là hành vi không tốt. Để ta giúp ngươi đứng yên một lát nhé.”

Hắn tiến lên một bước, mặt đất dưới chân hắn run lên bần bật. Hắn vươn bàn tay to lớn ra, không thèm để ý đến vòng tròn ánh sáng bạc đang xoay tròn kia, mà trực tiếp chộp thẳng vào vai của Vũ Không Tử.

Khi bàn tay của Sở Tiêu chạm vào vai Vũ Không Tử, luồng ánh sáng bạc vốn mang khái niệm “Dịch chuyển tức thời” lập tức bị một lực lượng hỗn độn khổng lồ đè nén.

“Răng rắc!”

Vòng tròn ánh sáng bạc vỡ vụn như bong bóng xà phòng. Sức mạnh nhục thân của Sở Tiêu dường như đã đè nặng lên toàn bộ các sợi chỉ quy tắc xung quanh, khiến cho khái niệm “Dịch chuyển” của Vũ Không Tử hoàn toàn bị bóp chết ngay từ trong trứng nước.

“Phốc!”

Vũ Không Tử phun ra một ngụm máu lớn, cơ thể hắn bị áp lực khổng lồ từ bàn tay của Sở Tiêu đè sụp xuống, hai đầu gối quỳ mạnh xuống nền đất cứng, tạo thành hai hố sâu hoắm.

Hắn ngước khuôn mặt trắng bệch, đầy sự kinh hoàng và tuyệt vọng nhìn thiếu niên thật thà trước mặt: “Ngươi… rốt cuộc ngươi là ai? Đây là sức mạnh của khái niệm gì?!”

Sở Tiêu gãi đầu, thật thà đáp: “Ta chỉ là một đệ tử gánh nước ở Vô Ưu Phong thôi. Sư phụ ta bảo, gánh nước thì phải vững vàng, chân đạp thực địa. Ngươi cứ bay qua bay lại như vậy, nước sẽ bị đổ ra ngoài mất, rất lãng phí.”

Lâm Thư Dao lúc này bước tới, hắc kiếm rỉ sét khẽ gõ nhẹ lên vai Vũ Không Tử, nhàn nhạt nói: “Hành trình đến Vạn Quy Thành của chúng ta không muốn bị quấy rầy. Ngươi đã hiểu chưa?”

Vũ Không Tử run rẩy như cầy sấy, đầu gật lia lịa như giã tỏi: “Hiểu… hiểu rồi! Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Xin các vị đại nhân tha mạng!”

Mục Thiên Dã lúc này mới từ trong trạng thái hóa đá tỉnh lại, gã nhìn Vũ Không Tử đang quỳ rạp dưới đất – một cường giả Đạo Ngôn Cảnh lẫy lừng của Trung Giới giờ đây trông chẳng khác nào một đứa trẻ bị bắt nạt, rồi lại nhìn sang Sở Tiêu đang vui vẻ gánh lại hai chiếc thùng nứt đáy lên vai như chưa hề có chuyện gì xảy ra.

Gã chỉ biết ôm đầu, tự hỏi bản thân: *Ta là ai? Đây là đâu? Tại sao ta lại đi cùng cái đám quái thai phá vỡ mọi định luật tu tiên này chứ?*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8