Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 66: Diện kiến hậu duệ của Hoang Tổ
“Cậu có chắc là không cần tôi gọi xe cứu thương hay liên hệ với bên tâm thần không?”
“Đường đại tiểu thư, cô thấy có vị thần tiên nào vừa đột phá Thần Thông Cảnh lại phải đi xe cấp cứu ba bánh không?”
Cơn bão linh khí cuồn cuộn trên bầu trời Phong Châu đột ngột chuyển mình, kéo theo những đám mây ngũ sắc rực rỡ xoáy tròn như một chiếc phễu khổng lồ rót thẳng xuống đỉnh Nghĩa Lĩnh Cổ Sơn. Gió rít lên từng hồi qua những rặng tre già quanh Viện Khảo Cổ, cuốn theo bụi bặm và lá khô bay lả tả, phản chiếu chính xác tâm trạng vừa dở khóc dở cười, vừa hoang mang tột độ của Thẩm Mặc lúc này.
Hắn đứng giữa khoảng sân đầy bùn đất của Viện Khảo Cổ, khẽ vẫy tay một cái. Chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang lơ lửng giữa không trung lập tức rít lên một tiếng ngân vang thanh tao, xoay tròn hai vòng rồi ngoan ngoãn chui tọt vào túi quần bò của hắn. Hào quang vàng kim rực rỡ dần thu liễm, trả lại cho không gian vẻ tĩnh mịch vốn có, thế nhưng luồng linh áp Thần Thông Cảnh sơ kỳ vừa mới đột phá vẫn như những sợi tơ nhện vô hình, lượn lờ xung quanh thân thể hắn, khiến tà áo thanh y rách rưới khẽ bay phần phật.
Đường Dao cúi người nhặt chiếc đoản đao cổ dưới đất lên, phủi phủi lớp bùn nhão bám trên lưỡi dao, sau đó bước nhanh tới bên cạnh Thẩm Mặc. Cô ghé sát vào tai hắn, hạ thấp giọng, nhưng luồng âm thanh vẫn đầy rẫy sự châm biếm không hề giấu diếm:
“Này, ông tổ đại nhân. Cậu thăng chức nhanh thật đấy, một bước lên mây, làm Thủy Tổ của cả một đại tông môn cơ à? Có cần tôi lấy khăn ướt lau nốt vệt mỡ mì tôm Hảo Hảo còn dính trên khóe miệng cậu đi không? Trông phong thái thế này mà bảo là Thần nhân triệu năm trước tái thế, có quỷ mới tin!”
Thẩm Mặc ho khan một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng, đưa tay quệt vội khóe miệng. Hắn thầm nghĩ, cái cô nàng Đường Dao này đúng là khắc tinh của hắn, lúc nào cũng thích “check var” hắn vào những thời điểm trang nghiêm nhất. Tuy nhiên, nhìn hàng trăm tu sĩ mặc trường bào cổ phong đang quỳ rạp dưới đất trước mặt, Thẩm Mặc biết mình không thể để lộ sơ hở. Hắn hít sâu một hơi, vận hành luồng Nhân Hoàng khí màu vàng kim nhạt nhòa trong kinh mạch, cố gắng rặn ra một vẻ mặt nghiêm trang, tang thương và đầy rẫy sự trải đời của một kẻ đã đi qua vạn cổ tuế nguyệt.
“Đứng lên cả đi.”
Giọng nói của Thẩm Mặc không lớn, nhưng nhờ luồng linh lực Thần Thông Cảnh nâng đỡ, nó vang lên trầm thấp, vang vọng như tiếng chuông đồng cổ gõ vang giữa hư không, trực tiếp truyền vào tai từng đệ tử Trường Sinh Môn.
“Triệu năm trôi qua, thiên địa xoay vần, không ngờ Trường Sinh Môn vẫn giữ được đạo nghĩa này. Đứng dậy nói chuyện.”
Trần Vĩnh Sơn — vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh viên mãn vốn đang quỳ rạp dưới đất — nghe thấy giọng nói này thì thân thể khẽ run lên. Lão từ từ ngẩng đầu, nhìn vào lọn tóc bạc trắng bên thái dương phải của Thẩm Mặc, trong mắt tràn ngập sự thành kính và xúc động đến mức râu tóc bạc phơ cũng phải run rẩy theo. Lão lồm cồm bò dậy, phủi sạch bùn đất trên đầu gối, nhưng vẫn khom người ở mức thấp nhất, không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Mặc.
“Tạ Thủy Tổ Sư Tôn khai ân!”
Trần An Chi cũng từ từ đứng dậy. Nàng khẽ cắn môi, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu vẫn còn vương chút nước mắt nhìn chằm chằm vào Thẩm Mặc. Là thiên kiêu kiêu hãnh nhất của Trường Sinh Môn thế hệ này, nàng vốn dĩ mang trong mình sự ngạo nghễ của một tu sĩ đã chạm tới ngưỡng cửa Lạc Vũ Cảnh. Thế nhưng, khi đứng trước Thẩm Mặc — một kẻ bề ngoài chỉ có tu vi Thần Thông Cảnh sơ kỳ nhưng lại tỏa ra luồng khí cơ thời không sâu thẳm không thể dò tới đáy — mọi sự kiêu ngạo của nàng đều bị đè bẹp dí. Nàng hai tay nâng niu chiếc hộp đồng cổ chứa bức họa da thú, khép nép bước theo sau Trần Vĩnh Sơn.
“Sân viện chật hẹp, linh khí lại vừa mới phục tô, có nhiều điều bất tiện.” Thẩm Mặc thong thả chắp tay sau lưng, liếc nhìn Đường Dao một cái rồi nói với hai người của Trường Sinh Môn: “Vào trong phòng khách nói chuyện đi.”
Nói xong, hắn xoay người, thong thả bước vào trong căn nhà ngầm của Viện Khảo Cổ. Đường Dao nhún vai, cất chiếc đoản đao vào thắt lưng rồi cũng bước theo sau, không quên ném cho Trần An Chi một cái nhìn đầy tò mò.
Phòng khách của Viện Khảo Cổ Phong Châu thực sự là một sự sỉ nhục đối với khái niệm “nơi tiếp khách của Thủy Tổ”.
Không gian chật hẹp, bốn bức tường bám đầy rêu phong và vết ố vàng của năm tháng. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ là hai màn hình máy tính LED cỡ lớn vẫn đang nhấp nháy đèn báo động đỏ lòm vì hệ thống định vị bị lỗi áp suất linh khí. Góc phòng xếp đầy những thùng giấy đựng cổ vật rỉ sét, vài cái ấm siêu tốc bám cặn vôi, và đặc biệt là mùi mì tôm Hảo Hảo chua cay vẫn còn thoang thoảng bay lượn trong không khí, quyện với mùi trầm hương cổ xưa từ bức họa da thú tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị vô cùng quái dị.
Thẩm Mặc bước tới, thản nhiên ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa rách nát đã lộ cả lò xo bên trong. Hắn gác chéo chân, tay phải khẽ gõ nhẹ lên thành ghế, ra hiệu cho Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi ngồi xuống hai chiếc ghế nhựa màu xanh đặt đối diện.
Trần Vĩnh Sơn nhìn chiếc ghế nhựa mỏng manh kia, lại nhìn đống máy móc dây cáp loằng ngoằng xung quanh, trong lòng không khỏi dâng lên một sự xót xa tột cùng. Lão nghĩ thầm, Thủy Tổ Sư Tôn vĩ đại của bọn họ, người đã khai phá ra con đường tu tiên cho nhân tộc triệu năm trước, vậy mà ở thời mạt pháp này lại phải sống trong một hang động ẩm thấp, ăn thứ thức ăn sợi khô ngâm nước (mì tôm) và dùng những thứ pháp bảo sắt thép kỳ quái này để tu luyện. Đây quả thực là sự tắc trách của hậu thế đệ tử!
“Thủy Tổ Sư Tôn chịu khổ rồi…” Trần Vĩnh Sơn giọng nghẹn ngào, hai đầu gối lại có xu hướng muốn quỳ xuống đất.
“Khụ, không khổ, không khổ.” Thẩm Mặc suýt chút nữa thì sặc nước bọt trước sự đa sầu đa cảm của vị trưởng lão này. Hắn vội vàng xua tay: “Thời thế thay đổi, bản tôn thích nghi rất tốt. Ngươi không cần phải quá câu nệ. Nói đi, chiếc hộp đồng này là thế nào?”
Trần An Chi tiến lên một bước, cung kính đặt chiếc hộp đồng cổ lên chiếc bàn gỗ đầy bụi. Nàng khẽ cúi đầu, giọng nói thanh lãnh vang lên:
“Khởi bẩm Thủy Tổ Sư Tôn. Chiếc hộp đồng này chính là bảo vật truyền đời của tông môn, do chính tay Hoang Tổ chế tạo trước khi ngài bế quan vạn cổ. Lục tổ di huấn của bản môn có ghi lại lời dặn của Hoang Tổ: ‘Khi thiên địa dị biến, long mạch Nghĩa Lĩnh thức tỉnh, người mang Tuế Nguyệt Đồng Bản và lọn tóc bạc bên thái dương sẽ xuất hiện. Nhưng thế gian hiểm ác, tà ma ngoại đạo có nhiều bí thuật hóa hình, để tránh cho tông môn bị kẻ gian lừa gạt, bức họa cổ bên trong hộp đồng cần có một tầng kiểm chứng cuối cùng’.”
Nói đến đây, Trần An Chi ngước mắt nhìn Thẩm Mặc, trong ánh mắt lộ ra một tia cảnh giác thầm kín của một nhà tu hành lão luyện:
“Bức họa này mang theo một sợi ý chí vạn cổ của Hoang Tổ. Chỉ có người sở hữu huyết mạch thuần khiết nhất của Tiên Tổ, kết hợp với linh lực thời không tương thích hoàn toàn mới có thể khai mở bức họa mà không bị ý chí của Hoang Tổ phản phệ tiêu diệt. Đệ tử khẩn cầu Sư tôn nhỏ một giọt máu tươi vào bức họa để hoàn thành khế ước nhận tổ quy tông.”
Thẩm Mặc híp mắt nhìn chiếc hộp đồng. Hắn thừa biết, đây chính là cái “bộ lọc bảo mật” mà thằng nhóc Trường Sinh Tử năm xưa đã cài cắm để bảo vệ tông môn. Đúng là đệ tử do một tay hắn dạy dỗ, làm việc cẩn thận đến mức đáng sợ. Nếu hôm nay có kẻ nào dùng tà thuật biến hình để giả dạng hắn, chỉ cần chạm vào bức họa này chắc chắn sẽ bị ý chí vạn cổ của Hoang Tổ chém cho hồn phi phách tán.
Thế nhưng, Thẩm Mặc có sợ không?
Hắn cười thầm trong lòng. Huyết mạch trong người hắn chính là huyết mạch Tiên tộc được thức tỉnh từ quá khứ, Tuế Nguyệt Đồng Bản trong thức hải của hắn chính là mỏ neo thời gian duy nhất kết nối với Trường Sinh Tử. Nếu trên đời này hắn không phải là Thủy Tổ của Trường Sinh Môn, thì tuyệt đối không có người thứ hai xứng đáng.
“Đường đại tiểu thư, mượn đao dùng một chút.” Thẩm Mặc quay sang nói với Đường Dao.
Đường Dao không nói một lời, rút thanh đoản đao cổ ra đặt vào tay hắn. Ánh mắt cô nhìn Thẩm Mặc đầy lo lắng. Mặc dù cô biết Thẩm Mặc có năng lực nghịch thiên, nhưng việc đối mặt với ý chí của một vị Hoang Tổ triệu năm trước vẫn là một canh bạc quá lớn. Nếu có sơ suất, linh hồn của Thẩm Mặc sẽ bị xóa sổ ngay lập tức.
Thẩm Mặc lướt nhẹ lưỡi dao qua đầu ngón tay trỏ của tay phải. Một giọt máu đỏ tươi, lấp lánh những đốm sáng vàng kim nhỏ li ti của huyết mạch Tiên tộc rỉ ra. Hắn thản nhiên búng nhẹ ngón tay.
*Chóc.*
Giọt máu rơi thẳng vào cuộn da thú cổ xưa đang đặt trong hộp đồng.
Trong tích tắc, bức họa da thú bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Làn sương mù màu vàng kim nhạt nhòa xung quanh bức họa đột ngột bùng cháy, hóa thành một ngọn lửa thần thánh màu vàng rực rỡ, thiêu rụi toàn bộ không gian phòng khách nhỏ hẹp của Viện Khảo Cổ.
“Tránh ra!” Đường Dao kinh hãi thốt lên, nhưng ngay lập tức cô phát hiện ra ngọn lửa này không hề mang theo nhiệt độ, mà ngược lại, nó mang theo một luồng uy áp thời gian cổ xưa, ấm áp và bao dung như vòng tay của đất mẹ.
*Uỳnh!!!*
Một tiếng nổ trầm đục vang lên trong thức hải của tất cả mọi người có mặt trong phòng. Từ trong bức họa cổ, luồng ánh sáng vàng kim ngưng tụ lại, hóa thành một bóng người khổng lồ, uy nghiêm lơ lửng giữa hư không.
Đó là một lão nhân râu tóc bạc phơ như tuyết, khoác trên mình bộ trường bào dệt từ lá cây và da thú thô sơ của thời Hoang Cổ. Gương mặt lão đầy rẫy những nếp nhăn của tuế nguyệt, nhưng đôi mắt lại sáng rực như hai vầng thái dương, ẩn chứa sức mạnh có thể dời non lấp bể.
Sự xuất hiện của bóng người này khiến cho toàn bộ linh khí trong phòng khách hóa lỏng hoàn toàn, ép cho Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi lập tức ngạt thở, hai đầu gối không tự chủ được mà quỳ sụp xuống sàn nhà, đầu chạm sát đất, toàn thân run rẩy vì uy áp của vị Tổ tiên khai thiên lập địa.
“Hoang… Hoang Tổ hiển linh!” Trần Vĩnh Sơn giọng run lẩy bẩy, nước mắt nước mũi giàn giụa.
Thế nhưng, hư ảnh của Hoang Tổ — Trường Sinh Tử — sau khi xuất hiện, đôi mắt rực sáng kia không hề nhìn về phía hai hậu duệ đang quỳ dưới đất, mà lập tức khóa chặt vào Thẩm Mặc đang ngồi trên ghế sofa.

Khoảnh khắc nhìn thấy lọn tóc bạc bên thái dương phải và chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản đang khẽ rung lên trong ngực Thẩm Mặc, vẻ uy nghiêm, lạnh lùng của vị Hoang Tổ vạn cổ bỗng nhiên tan biến sạch sẽ.
Hư ảnh của lão nhân khóc ròng, hai đầu gối quỳ sụp xuống giữa hư không hướng về phía Thẩm Mặc, hai tay chắp lại trước ngực, giọng nói run rẩy, nghẹn ngào vượt qua triệu năm lịch sử vang lên:
“Đệ tử Trường Sinh Tử… bái kiến Sư tôn! Triệu năm trôi qua, đệ tử rốt cuộc cũng đợi được Người! Sư tôn… Người vẫn khỏe chứ?!”
Tiếng khóc của Hoang Tổ vang vọng khắp căn hầm ngầm, mang theo nỗi nhớ nhung, sự trung thành và chấp niệm vạn cổ của một đứa trẻ dã thú gầy gò năm xưa nay đã trở thành vị thần tối cao của nhân tộc.
Thẩm Mặc nhìn hư ảnh của đệ tử mình, khóe mắt cũng khẽ cay cay. Hắn khẽ thở dài, đưa tay vuốt nhẹ hư không như muốn xoa đầu đứa trẻ năm nào:
“Trường Sinh… ta vẫn khỏe. Ngươi đã làm rất tốt.”
Hư ảnh của Trường Sinh Tử nghe thấy câu nói này thì mỉm cười hạnh phúc, thân hình bắt đầu mờ nhạt dần rồi tan biến vào hư vô, trước khi biến mất còn để lại một câu nói vang vọng:
“Người thừa kế bức họa này, chính là chủ nhân duy nhất của Trường Sinh Môn vạn thế! Kẻ nào dám bất kính… trời đất tru diệt!”
*Vút!*
Ánh sáng vàng kim thu liễm hoàn toàn vào cuộn da thú. Phòng khách trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi quỳ rạp dưới đất, toàn thân đẫm mồ hôi hột. Sự hoài nghi cuối cùng trong lòng họ đã bị đập tan một cách triệt để không còn một mảnh vụn. Chính miệng Hoang Tổ đã gọi người thanh niên trước mặt này là “Sư tôn”, chính Hoang Tổ đã quỳ lạy hắn! Đây không phải là Thủy Tổ tái thế thì là cái gì?!
Trần An Chi lúc này hoàn toàn phục tùng. Nàng quỳ rạp xuống, trán chạm vào mu bàn chân của Thẩm Mặc, giọng nói run rẩy nhưng chứa đựng sự tôn sùng cuồng nhiệt:
“Hậu thế đệ tử Trần An Chi… bái kiến Thủy Tổ Sư Tôn! Đệ tử ngu muội, vừa rồi có lòng nghi kỵ, xin Sư tôn giáng tội phạt!”
“Được rồi, đứng dậy cả đi.” Thẩm Mặc thản nhiên xua tay, ra hiệu cho hai người đứng lên. “Bản tôn không phải kẻ hẹp hòi. Các ngươi cẩn thận như vậy là đúng, Trường Sinh Môn có những hậu duệ như các ngươi, ta rất yên tâm.”
Hắn ngồi tựa lưng vào sofa, thong thả gác chân lên bàn, bắt đầu bộc lộ bản chất của một “Tuế Nguyệt Đạo Tặc” thực dụng. Có một đại tông môn đứng đầu Thần Châu làm vây cánh, tội gì hắn không tranh thủ “hack” một chút tài nguyên để chuẩn bị cho chuyến đi Đông Hải sắp tới?
“Trần Vĩnh Sơn,” Thẩm Mặc lên tiếng, giọng điệu nhàn nhạt nhưng đầy uy nghiêm.
“Đệ tử có mặt!” Trần Vĩnh Sơn lập tức khom lưng bước lên, vẻ mặt cung kính như học trò nhỏ.
“Nói cho ta biết, hiện tại Trường Sinh Môn có bao nhiêu thực lực ở thời đại này? Lực lượng thế nào, tài nguyên ra sao?”
Trần Vĩnh Sơn không dám giấu diếm nửa lời, lập tức báo cáo tường tận:
“Khởi bẩm Sư tôn, Trường Sinh Môn chúng ta tuy ẩn thế triệu năm qua, nhưng long mạch tổ Nghĩa Lĩnh vẫn luôn được bảo toàn. Hiện tại, tông môn cai quản ba đại linh mạch lớn nhất Thần Châu, đệ tử nội môn có hơn ba vạn người, ngoại môn đệ tử rải rác khắp các tỉnh thành lên tới mười vạn. Về mặt tài nguyên, kho bảo vật của tông môn tích lũy triệu năm qua có hơn mười vạn linh thạch cấp cao, thảo dược ngàn năm chất đầy ba tòa đại điện. Trần An Chi đây là Thánh nữ đương đại, tu vi đã đạt tới Lạc Vũ Cảnh sơ kỳ, là người mạnh nhất thế hệ trẻ Thần Châu.”
Thẩm Mặc nghe đến đây thì hai mắt sáng rực lên như hai bóng đèn pha ô tô.
Mười vạn linh thạch cấp cao! Thảo dược ngàn năm chất đầy ba tòa đại điện!
Mẹ kiếp, đây quả thực là một mỏ vàng lộ thiên khổng lồ! Hắn ở thời mạt pháp này thèm khát một viên linh thạch còn khó hơn lên trời, vậy mà đệ tử của hắn lại để lại cho hắn một gia tài đồ sộ thế này. Thằng nhóc Trường Sinh Tử đúng là không làm hắn thất vọng!
Thẩm Mặc cố gắng nén sự phấn khích tột độ trong lòng xuống, giữ cho cơ mặt không bị co giật. Hắn khẽ gật đầu, làm bộ làm tịch thở dài một tiếng đầy tang thương:
“Mười vạn linh thạch… cũng tạm được. Triệu năm trôi qua, linh khí suy kiệt, các ngươi giữ được bấy nhiêu tài sản cũng là có công.”
Trần Vĩnh Sơn nghe vậy thì trong lòng thầm hổ thẹn, nghĩ thầm Thủy Tổ Sư Tôn quả nhiên là nhân vật vĩ đại thời Hoang Cổ, mười vạn linh thạch cấp cao đối với Người chắc chỉ là vài viên đá sỏi ven đường.
“Bản tôn vừa mới trở về từ dòng sông thời gian, tu vi bị quy luật thiên đạo áp chế, hiện tại chỉ còn giữ được Thần Thông Cảnh sơ kỳ.” Thẩm Mặc thong thả nói, ánh mắt lướt qua Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi. “Để chuẩn bị cho việc vá lại những rạn nứt lịch sử tiếp theo, ta có ba chỉ thị cần các ngươi lập tức thực hiện.”
“Xin Sư tôn ban chỉ thị! Đệ tử dù nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng quyết hoàn thành!” Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi đồng thanh hô lớn.
“Thứ nhất,” Thẩm Mặc chỉ tay về phía Đường Dao đang đứng khoanh tay bên cạnh. “Viện Khảo Cổ Phong Châu này, từ hôm nay trở đi chính là cấm địa tối cao của Trường Sinh Môn. Trần Vĩnh Sơn, ngươi lập tức điều động mười vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh cùng một vạn đệ tử tinh anh đến đây phong tỏa toàn bộ khu vực xung quanh Nghĩa Lĩnh. Bất kỳ kẻ nào, kể cả người của Tu Tiên Liên Minh hay Thái Thượng Vô Cực Giáo, dám bén mảng đến gần Viện Khảo Cổ trong vòng mười dặm… giết không cần hỏi!”
“Đệ tử tuân mệnh!” Trần Vĩnh Sơn dứt khoát đáp.
Đường Dao đứng bên cạnh khẽ chớp mắt. Cô nhìn Thẩm Mặc, trong lòng bỗng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Tên báo thủ này, chỉ thị đầu tiên sau khi lên làm ông tổ lại là dùng toàn lực bảo vệ cô và Viện Khảo Cổ. Xem ra, bát mì tôm Hảo Hảo hai gói muối cô nấu cho hắn vẫn còn rất có giá trị.
“Thứ hai,” Thẩm Mặc tiếp tục nói. “Thu thập toàn bộ tài liệu cổ, bản đồ địa lý và tình báo về Đông Hải Long Cung thời cổ đại cho ta. Bản tôn cần biết rõ cấu trúc địa hình và các trận pháp phong ấn dưới đáy biển Đông Hải.”
Trần An Chi khẽ nhíu mày, nhưng lập tức khom lưng nhận lệnh: “Sư tôn, bản môn có tàng thư các lưu giữ rất nhiều bản đồ cổ thời Hoang Cổ. Đệ tử sẽ đích thân kiểm tra và dâng lên Người trước ngày mai.”
“Thứ ba,” Khóe miệng Thẩm Mặc khẽ nhếch lên một nụ cười đầy vô sỉ. “Chuẩn bị cho bản tôn năm vạn viên linh thạch cấp cao cùng mười gốc dược thảo ngàn năm hệ Thủy và hệ Mộc mang đến đây. Bản tôn cần hồi phục tu vi gấp.”
Năm vạn viên linh thạch cấp cao!
Con số này đối với bất kỳ tông môn nào ở hiện đại cũng là một khoản chi tiêu khổng lồ có thể khiến họ tạt nước ấm vào mặt nhau mà khóc lóc. Thế nhưng Trần Vĩnh Sơn lại không hề do dự, lão lập tức gật đầu lia lịa:
“Đệ tử hiểu! Sư tôn hồi phục tu vi là việc trọng đại nhất của nhân tộc lúc này. Nội trong đêm nay, đệ tử sẽ đích thân áp tải số linh thạch và dược thảo này đến dâng lên Người!”
“Tốt, các ngươi lui xuống làm việc đi.” Thẩm Mặc vẫy tay, ra hiệu đuổi khách. “Bản tôn cần yên tĩnh nghỉ ngơi.”
“Đệ tử xin cáo lui! Nguyện Thủy Tổ vạn thọ vô cương!”
Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi cung kính dập đầu lạy một lạy nữa, sau đó mới khép nép lui ra ngoài phòng khách, cẩn thận đóng cửa lại như sợ làm phiền đến giấc ngủ của Thủy Tổ.
Sau khi tiếng bước chân của hai người hoàn toàn biến mất ngoài hành lang căn hầm ngầm, Thẩm Mặc lập tức rũ bỏ toàn bộ vẻ uy nghiêm, tang thương vừa rồi. Hắn ngửa cổ