Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 65: Hiện tại biến đổi: Sự xuất hiện của Trường Sinh Môn ở hiện đại

Cập nhật lúc: 2026-06-27 15:15:48 | Lượt xem: 4

Đặt bát mì tôm xuống bàn phát ra một tiếng “cạch” dứt khoát, tôi quệt miệng, đứng bật dậy vươn vai một cái thật dài. Khớp xương toàn thân kêu lên răng rắc như pháo nổ. Cảm giác đột phá lên Thần Thông Cảnh sơ kỳ vẫn còn đang rần rần chạy dọc huyết quản, khiến tôi có cảm giác mình có thể một đấm đấm bay cả cái nóc hầm ngầm này.

Nhưng tôi chưa kịp làm loạn, cả căn hầm bỗng nhiên rung chuyển dữ dội.

Không phải động đất. Đó là một thứ áp suất vô hình, nặng nề và cổ xưa từ trên cao dội thẳng xuống, xuyên qua lớp bê tông cốt thép dày ba mét của Viện Khảo Cổ.

“Cảnh báo! Dao động linh khí tăng vọt! Hệ thống bị tràn bộ đệm!”

Tiếng còi báo động đỏ lòm từ dãy máy chủ của Đường Dao rú lên chói tai. Các màn hình LED hiển thị chỉ số linh khí xung quanh Phong Châu đột ngột nhảy số điên cuồng. Từ con số 15 cực kỳ mạt pháp, nó vọt lên 150, rồi 1500, và cuối cùng dừng lại ở một dấu chấm hỏi to đùng đỏ lòm.

*Bùm!*

Một chiếc máy đo áp suất linh khí đời mới nhất đặt góc phòng đột ngột xịt ra một làn khói đen khét lẹt, chính thức đình công.

“Mỏ neo thời gian bị xung đột địa chỉ rồi! Thẩm Mặc, cậu lại làm cái quái gì thế?” Đường Dao nhảy dựng lên khỏi ghế xoay, hai tay gõ phím cạch cạch nhanh như gảy đàn tranh. Gương mặt cô tái mét, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào dòng dữ liệu đang bị “ghi đè” liên tục trên màn hình. “Bản đồ linh mạch Thần Châu đang tự động F5! Toàn bộ hệ thống định vị của tôi bị lag rồi!”

“Tôi có làm gì đâu? Tôi vừa mới húp xong bát mì mà!” Tôi vô tội giơ hai tay lên. “Chẳng lẽ gói gia vị Hảo Hảo có chứa chất kích thích thời không?”

“Bớt đùa đi! Ra ngoài xem mau!”

Đường Dao không thèm đôi co, cô giật phắt thanh đoản đao cổ giắt bên hông, sải bước dài lao thẳng ra phía lối cửa hầm. Tôi lững thững bước theo sau, tay phải khẽ siết lấy Tuế Nguyệt Đồng Bản trong túi quần. Đồng xu cổ lúc này đang nóng ran lên, phát ra những tiếng vo vo rất nhỏ như thể đang cực kỳ phấn khích.

Ngay khi tôi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của hầm ngầm ra, một luồng không khí trong lành đến mức nghẹt thở ùa thẳng vào mặt.

Mùi khói bụi công nghiệp, mùi xăng dầu đặc trưng của thành phố Phong Châu hiện đại hoàn toàn biến mất. Thay vào đó là một mùi hương thanh khiết của cỏ cây hồng hoang, quyện lẫn vị ngọt lịm của linh khí đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng. Tôi hít một hơi, cảm giác như phổi mình vừa được rửa sạch bằng nước suối nguồn, sướng đến tận rốn.

“Cái quái gì thế này…” Đường Dao đứng chết trân ở bậc cửa, chiếc đoản đao trong tay cô khẽ hạ xuống, miệng há hốc.

Tôi bước lên bên cạnh cô, ngước mắt nhìn lên bầu trời.

Mưa đã tạnh từ lúc nào. Vòm trời Phong Châu vốn luôn xám xịt vì khói bụi đô thị giờ đây trong vắt như một viên pha lê màu lam ngọc. Những đám mây năm sắc lững lờ trôi, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ vàng kim.

Nhưng đó chưa phải là điều kinh khủng nhất.

Phía xa kia, nơi ngọn núi Nghĩa Lĩnh linh thiêng vốn chỉ là một khu di tích lịch sử quốc gia với vài đền thờ cổ kính, giờ đây đã hoàn toàn biến dạng. Ngọn núi như được kéo dài ra, cao vút tận chín tầng mây, sừng sững như một thanh thần kiếm cắm thẳng vào trời xanh.

Ngay trên đỉnh Nghĩa Lĩnh, một dãy cung điện nguy nga, cổ kính được xây dựng hoàn toàn bằng gỗ mun đen và đá nguyên khối đang lơ lửng giữa mây ngàn. Bao quanh dãy cung điện đó là một vòng tròn ánh sáng vàng kim khổng lồ, rực rỡ, liên tục xoay tròn, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng ngân vang trầm hùng giống hệt tiếng Trống Đồng Đông Sơn.

“Đường đại tiểu thư,” tôi nuốt nước bọt, quay sang nhìn cô, “hình như gói mạng hiện tại của cô vừa được nâng cấp băng thông lên vô hạn rồi thì phải?”

“Bị ghi đè rồi…” Đường Dao lầm bầm, gương mặt tràn đầy vẻ không tin nổi. “Nhân quả từ Hoang Cổ dội ngược về hiện tại. Lịch sử… lịch sử bị sửa đổi rồi!”

Cô lập tức quay ngoắt người chạy vào trong phòng làm việc, điên cuồng truy cập vào cơ sở dữ liệu quốc gia của Tu Tiên Liên Minh Thần Châu. Tôi cũng tò mò bước theo.

Trên màn hình máy tính, trang web chính thức của Liên Minh đang tự động tải lại dữ liệu. Một dòng chữ vàng kim rực rỡ, to đùng xuất hiện ngay trang chủ, đập thẳng vào mắt hai chúng tôi:

*【Trường Sinh Môn – Đệ Nhất Ẩn Thế Tông Môn của Âu Lạc Thần Châu.】*

*【Sơ lược: Được thành lập từ kỷ nguyên Hoang Cổ bởi Hoang Tổ Trường Sinh Tử. Suốt triệu năm qua, tông môn này âm thầm trấn giữ long mạch Nghĩa Lĩnh, bảo hộ bờ cõi Thần Châu. Trường Sinh Môn không tham gia tranh đấu thế tục nhưng sở hữu địa vị tối cao vô thượng. Ngay cả Thái Thượng Vô Cực Giáo của Cơ Vô Mệnh cũng phải cúi đầu ba phần, mỗi năm đều phải dâng nạp linh thạch bái kiến.】*

Đường Dao đọc xong dòng chữ đó, từ từ quay đầu lại nhìn tôi. Ánh mắt cô nhìn tôi lúc này không khác gì nhìn một con quái vật ngoài hành tinh.

“Thẩm Mặc… cậu thực sự đã nuôi dạy ra một con quái vật lịch sử.” Giọng cô run lên. “Trường Sinh Tử của cậu… đứa trẻ dã thú mặc da thú mà cậu cứu mạng ở Hoang Cổ… ông ấy đã giữ lời hứa. Tông môn của ông ấy không những tồn tại, mà còn gánh còng lưng cả cái Thần Châu này suốt triệu năm qua!”

Tôi nhìn xuống mu bàn tay phải của mình, nơi hình xăm đồng hồ cát quấn quanh bởi hoa văn ngọn lửa chiến ý đang khẽ tỏa sáng. Trong lòng tôi dâng lên một cảm xúc cực kỳ phức tạp. Xúc động, tự hào, và có cả một chút dở khóc dở cười.

“Đứa nhỏ đó… quả nhiên không làm ta thất vọng.” Tôi khẽ lẩm bẩm.

Năm đó ở Hoang Cổ, tôi chỉ vì muốn sống sót mà bốc phét ra cái danh “Tuế Nguyệt Thần Minh”, ban cho nó một quyển công pháp rách nát rồi bắt nó hứa phải tu luyện thật mạnh để chờ tôi ở cuối dòng sông thời gian. Ai mà ngờ, lời nói dối vĩ đại của tôi lại biến thành sự thật vĩ đại nhất lịch sử Thần Châu.

“Nhưng mà khoan đã,” Đường Dao bỗng nhiên nhíu mày, đập bàn cái “rầm”, “nếu Trường Sinh Môn mạnh như thế, tại sao trước đây chúng ta chưa từng nghe nói đến? Tại sao trong ký ức của tôi và cậu, Phong Châu vẫn là một nơi mạt pháp, và Cơ Vô Mệnh vẫn là kẻ mạnh nhất?”

“Rất đơn giản.” Tôi gõ gõ ngón tay lên mặt bàn gỗ. “Bởi vì trước khi tôi trở về quá khứ cứu long mạch ở Đông Hải và giúp Trường Sinh Tử đúc chiếc Trống Đồng đầu tiên, lịch sử cũ đã bị Tịch Diệt Ma Thần Trầm Uyên tàn phá. Ở dòng lịch sử cũ đó, bộ tộc của Trường Sinh Tử có lẽ đã bị tiêu diệt từ sớm, Trường Sinh Môn chưa từng được thành lập, hoặc đã bị diệt vong trong cát bụi.”

Tôi chỉ tay vào chiếc Tuế Nguyệt Đồng Bản trên bàn:

“Nhưng khi tôi bẻ lái lịch sử ở Hoang Cổ thành công, một nhánh lịch sử mới đã được sinh ra. Nhánh lịch sử này ngay lập tức ‘ghi đè’ lên hiện tại của chúng ta. Tôi có Đồng Bản bảo hộ thần hồn, còn cô có huyết mạch Ngự Linh tộc và hệ thống mỏ neo của Viện Khảo Cổ làm bộ nhớ đệm, nên chúng ta mới giữ được ký ức của dòng thời gian cũ. Đối với những người khác ngoài kia… Trường Sinh Môn đã tồn tại lù lù ở Nghĩa Lĩnh suốt triệu năm qua là một điều hiển nhiên như việc mặt trời mọc ở hướng Đông vậy.”

“Logic này… thật sự quá điên rồ.” Đường Dao ôm đầu, cảm giác như thế giới quan của một nhà khoa học khảo cổ trong cô đang bị rạn nứt nghiêm trọng.

*Húuuuuu——*

Một tiếng còi trầm hùng, vang vọng đột ngột cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi. Tiếng còi mang theo dao động linh lực hệ Phong cực kỳ mạnh mẽ, khiến những tán cây cổ thụ xung quanh Viện Khảo Cổ rung lên bần bật.

“Có biến!”

Đường Dao biến sắc, lập tức lao ra sân trước. Tôi cũng nhanh chóng bám sát phía sau.

Sương mù lãng đãng từ phía núi Nghĩa Lĩnh đang nhanh chóng tràn xuống thung lũng, bao phủ lấy toàn bộ khuôn viên Viện Khảo Cổ Phong Châu. Giữa làn sương mù năm sắc ấy, chín luồng sáng rực rỡ đột ngột xé toạc không gian, lao vút đến với tốc độ kinh hoàng.

Đó là chín chiếc xe cổ được chế tác hoàn toàn bằng gỗ mun đen bóng loáng. Thân xe chạm khắc hoa văn chim Lạc cổ xưa tinh xảo, rực rỡ ánh sáng trận pháp. Điều kỳ dị nhất là chín chiếc xe này không hề có bánh xe chạm đất, mà lơ lửng trên không trung khoảng nửa mét, được nâng đỡ bởi những luồng gió lốc xoáy tròn (Phong hệ trận pháp) dưới gầm xe.

“Trận pháp ngự khí phi hành cấp cao!” Đường Dao kinh呼, tay cô đã nắm chặt lấy chuôi đoản đao, toàn thân căng thẳng như một dây cung kéo căng. “Chín chiếc xe gỗ mun… Đây là quy cách di chuyển của trưởng lão đệ nhất tông môn!”

Chín chiếc xe từ từ đáp xuống sân viện Khảo cổ theo một đội hình cực kỳ nghiêm cẩn. Cửa chiếc xe dẫn đầu mở ra.

Một lão giả bước xuống. Lão mặc trường bào màu xám tro thêu hình mặt trời Đông Sơn trước ngực, râu tóc bạc phơ như tuyết nhưng hồng quang đầy mặt, đôi mắt sáng quắc như điện. Mỗi bước đi của lão đều khiến linh khí xung quanh khẽ dao động.

“Chúc Đồng Cảnh viên mãn!” Đường Dao thấp giọng cảnh báo tôi. “Tu vi của lão già này… mạnh hơn phân thân của Cơ Vô Mệnh gấp mấy lần!”

Nhưng người thu hút sự chú ý của tôi không phải là lão già kia, mà là thiếu nữ bước ra từ chiếc xe thứ hai.

Cô gái này chỉ khoảng mười tám, mười chín tuổi, mặc một bộ hộ giáp nhẹ bằng đồng cổ thêu hình Chim Lạc ôm sát lấy thân hình mảnh mai nhưng săn chắc. Mái tóc đen dài được buộc cao gọn gàng, để lộ ra gương mặt thanh tú nhưng lạnh lùng, cương nghị. Đôi mắt cô trong vắt, mang theo sự sắc sảo của loài chim săn mồi, và đặc biệt là trên người cô tỏa ra một luồng sinh khí hệ Mộc vô cùng thanh nhẹ — dấu hiệu của huyết mạch Tiên tộc thuần khiết.

Trần An Chi — thiên kiêu thế hệ mới của Trường Sinh Môn, người được mệnh danh là “Lạc Vũ Kiếm Cơ” của Thần Châu hiện đại.

Vừa bước xuống xe, ánh mắt Trần An Chi lập tức quét qua sân viện, dừng lại trên người Đường Dao một nhịp, rồi khóa chặt vào tôi. Ánh mắt cô sắc lẹm như hai lưỡi kiếm, mang theo sự dò xét và cả một chút kiêu hãnh không thèm che giấu của một thiên tài đại tông môn.

Tôi đứng khoanh tay, khóe miệng khẽ nhếch lên, bày ra vẻ mặt cợt nhả bất cần đời thường ngày.

Đường Dao bước lên một bước, chắn nửa người trước mặt tôi, giọng lạnh lùng nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi:

“Không biết phái đoàn của Trường Sinh Môn đại giá quang lâm đến Viện Khảo Cổ nhỏ bé này của chúng tôi có việc gì chỉ giáo?”

Lão giả râu tóc bạc phơ — Trưởng lão Trần Vĩnh Sơn — bước lên phía trước. Lão không hề có thái độ hống hách của kẻ bề trên, ngược lại cực kỳ thấu tình đạt lý. Lão khom lưng, chắp tay hành lễ với Đường Dao theo đúng cổ lễ của người Âu Lạc:

“Trường Sinh Môn hậu nhân, Trần Vĩnh Sơn, bái kiến Đường viện trưởng. Bản môn đột nhiên xuất hiện thiên cơ chỉ dẫn, long mạch Nghĩa Lĩnh có dị biến, chỉ thẳng về hướng Viện Khảo Cổ Phong Châu. Chúng ta mạo muội đến đây, chỉ để tìm kiếm một người.”

“Tìm người?” Đường Dao nhíu mày. “Viện Khảo Cổ của tôi ngoài tôi ra thì chỉ có tên báo thủ ăn bám này thôi. Các người tìm ai?”

Trần An Chi bước lên bên cạnh Trần Vĩnh Sơn. Cô không nói lời nào, chỉ lạnh lùng hếch cằm, hai tay cung kính nâng lên một chiếc hộp bằng đồng cổ Đông Sơn rỉ sét nhưng tỏa ra dao động thời gian vô cùng quen thuộc.

Chiếc hộp đồng này… chính là do Trường Sinh Tử tạc ra từ triệu năm trước! Tôi có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của đệ tử mình trên đó.

“Đường viện trưởng, xin thứ lỗi cho sự đường đột.” Giọng Trần An Chi thanh lãnh, dứt khoát như tiếng băng nứt. “Lục tổ di huấn của Trường Sinh Môn có ghi rõ: ‘Khi thiên địa dị biến, long mạch phục tô, người mang lọn tóc bạc bên thái dương, nắm giữ đồng xu thời gian sẽ xuất hiện tại Phong Châu. Đó chính là Thủy Tổ Sư Tôn tái thế.’ Bản môn đã chờ đợi triệu năm, hôm nay thiên cơ hiển lộ, chúng ta không thể không đến.”

Nói đoạn, Trần An Chi tiến lên một bước. Bàn tay thon thả của cô khẽ chạm vào cơ quan trên hộp đồng.

*Cạch!*

Nắp hộp mở ra, một cuộn da thú cổ xưa, tỏa ra một làn sương mù màu vàng kim nhạt nhòa bay lơ lửng trên không trung. Trần An Chi cẩn thận đón lấy cuộn da thú, từ từ mở ra trước mặt chúng tôi.

Bức họa cổ triệu năm lộ diện.

Đó là một bức tranh được vẽ bằng những nét mực thô sơ nhưng mang theo thần vận kinh người của Hoang Tổ triệu năm trước. Trong tranh, một nam tử mặc thanh y đơn giản, đứng trên đỉnh một ngọn núi cao lộng gió, phía sau lưng là đôi cánh Chim Lạc bằng linh khí nhạt nhòa đang dang rộng.

Và chi tiết đắt giá nhất, sống động nhất trên bức họa chính là mái tóc của nam tử đó: lọn tóc bên thái dương phải được tô điểm bằng một màu trắng bạc rực rỡ, đối lập hoàn toàn với mái tóc đen nhánh còn lại. Ánh mắt của người trong tranh sâu thẳm như chứa đựng cả tinh hà, nhìn thẳng ra ngoài bức họa, như thể đang nhìn thấu vạn cổ để đối diện với người xem.

Trần Vĩnh Sơn và Trần An Chi đồng thời ngước mắt lên khỏi bức họa, ánh mắt họ đồng loạt rơi vào lọn tóc bạc bên thái dương phải của tôi — lọn tóc vừa mới xuất hiện sau khi tôi bẻ lái lịch sử ở Đông Hải.

*Keng…*

Trong túi quần tôi, Tuế Nguyệt Đồng Bản bỗng nhiên phát ra một tiếng ngân vang thanh tao, tự động bay ra khỏi túi, lơ lửng giữa lòng bàn tay tôi, tỏa ra luồng hào quang vàng kim rực rỡ của thời gian, cộng hưởng hoàn hảo với bức họa cổ.

Không gian xung quanh Viện Khảo Cổ như đóng băng trong một tích tắc.

Trần An Chi nhìn chằm chằm vào tôi, đôi mắt trong vắt của cô bỗng nhiên đỏ hoe, sự kiêu hãnh và lạnh lùng của một thiên kiêu đại tông môn hoàn toàn sụp đổ, thay vào đó là một sự thành kính, run rẩy đến tột cùng dâng lên từ sâu trong huyết quản.

*Bùm!*

Trần Vĩnh Sơn — vị trưởng lão Chúc Đồng Cảnh viên mãn — không một chút do dự, hai gối quỳ rạp xuống bùn đất Phong Châu, đầu chạm đất, giọng nói run rẩy gào lên:

“Hậu thế đệ tử Trần Vĩnh Sơn, bái kiến Thủy Tổ Sư Tôn! Triệu năm chờ đợi, cuối cùng Người đã trở về!”

Ngay sau lưng lão, Trần An Chi cũng quỳ sụp xuống, hai tay nâng bức họa cổ quá đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, giọng nói nghẹn ngào nhưng vang vọng khắp núi rừng:

“Đệ tử thế hệ thứ một vạn hai ngàn bốn trăm của Trường Sinh Môn, Trần An Chi, bái kiến Thủy Tổ Sư Tôn! Nguyện Thủy Tổ vạn thọ vô cương, dẫn dắt nhân tộc ta bước lên đỉnh phong vạn cổ!”

*Rầm! Rầm! Rầm!*

Toàn bộ hàng trăm đệ tử hộ tống đi theo phái đoàn, đồng loạt quỳ rạp xuống đất như gặt lúa, tiếng hô “Bái kiến Thủy Tổ Sư Tôn” vang vọng cả bầu trời Phong Châu, làm chấn động cả những đám mây năm sắc trên cao.

Đường Dao đứng bên cạnh tôi, chiếc đoản đao trên tay cô lúc này đã rơi thẳng xuống đất phát ra một tiếng “bịch” khô khốc. Cô nhìn hàng trăm tu sĩ đại tông môn đang quỳ lạy dưới chân tôi, rồi lại nhìn cái bản mặt vẫn còn dính chút nước mỡ mì tôm của tôi, khóe miệng giật giật liên tục:

“Thẩm Mặc… cậu… cậu thực sự thành ông tổ của người ta rồi à?”

Tôi đứng giữa sân, lặng lẽ thu hồi Tuế Nguyệt Đồng Bản, nhìn đám người đang quỳ rạp dưới đất, rồi lại nhìn dãy cung điện bay nguy nga trên đỉnh Nghĩa Lĩnh, thầm thở dài một tiếng dở khóc dở cười:

“Trường Sinh Tử ơi là Trường Sinh Tử… ngươi bày ra cái trận thế hoành tráng thế này, bắt cả tông môn quỳ lạy ta giữa thanh thiên bạch nhật… Thế này thì sau này làm sao ta đi trộm đồ ở Đông Hải Long Cung của người ta nữa đây?!”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8