Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 3: Điểm rơi của kỷ nguyên hoang dã

Cập nhật lúc: 2026-06-24 14:49:03 | Lượt xem: 4

Nếu có ai đó nói với Thẩm Mặc rằng việc nhảy từ độ cao của một tòa nhà chọc trời xuống đất mà không cần dù là một trải nghiệm mang tính giải trí cực cao, hắn thề sẽ dùng chiếc xẻng khảo cổ của mình gõ thẳng vào đầu kẻ đó cho đến khi đối phương tỉnh ngộ mới thôi.

Gió rít gào bên tai như tiếng khóc hờ của một đám chủ nợ. Thẩm Mặc buông tay khỏi sợi dây leo to bằng bắp đùi người trưởng thành, cơ thể hắn đổ ập xuống khoảng không trung thăm thẳm bên dưới thân cây Thần Mộc khổng lồ. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đại não của một kẻ phế mạch thời hiện đại đã kịp nhảy ra hàng loạt kịch bản về việc bản thân sẽ biến thành một bãi nước tương bẹp dí trên nền đất Hoang Cổ.

Thế nhưng, ngay khi cơ thể hắn đạt đến tốc độ rơi tự do của một bao tải cát, đồng xu cổ “Tuế Nguyệt Đồng Bản” nằm trong ngực hắn bỗng nhiên nóng rực lên. Một luồng sương mù màu vàng nhạt, mỏng manh như một lớp voan mỏng nhưng lại dẻo dai vô cùng, đột ngột tuôn ra từ đồng xu, bao bọc lấy toàn bộ linh thể của hắn.

Trọng lực xung quanh dường như bị một bàn tay vô hình bóp méo. Thẩm Mặc cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng đi, tốc độ rơi giảm xuống mười lần, biến hắn từ một kẻ đang lao đầu xuống hố tử thần thành một chiếc lá chim Lạc lững lờ trôi nổi giữa không trung.

“Ồ? Chức năng giảm xóc này được đấy, ít nhất thì nhà sản xuất cái đồng xu này cũng có chút lương tâm.”

Thẩm Mặc lẩm bẩm tự giễu, hai chân hắn khẽ đạp vào không khí, mượn lực từ màng bảo hộ để chuyền qua các tán lá khổng lồ. Gọi là “tán lá”, nhưng thực chất mỗi chiếc lá của cây Thần Mộc này to lớn đến mức điên rồ, đủ rộng để làm sân bóng đá cho vài chục đội tuyển thi đấu cùng một lúc. Mặt lá phủ một lớp lông tơ mịn màng, mỗi sợi lông tơ đều dài bằng một ngọn cỏ tranh, lấp lánh ánh xanh lục của linh khí đậm đặc.

Hắn nhảy từ mép một chiếc lá này sang một cành cây khác, động tác tuy vụng về nhưng nhờ có sự hỗ trợ giảm trọng lực của Đồng Bản, trông hắn chẳng khác nào một vận động viên Parkour tự do đang biểu diễn giữa một bộ phim điện ảnh giả tưởng.

Tuy nhiên, sự hưng phấn của màn “bay lượn” miễn phí này chẳng kéo dài được bao lâu. Càng xuống gần mặt đất, không khí xung quanh càng trở nên đặc quánh một cách kỳ lạ.

Nó không phải là kiểu không khí trong lành, mát mẻ mà người ta thường tưởng tượng về các vùng rừng núi hoang sơ. Không, linh khí hồng hoang ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ này đậm đặc đến mức kinh người, tựa như một loại chất lỏng vô hình nhưng nặng nề, điên cuồng ép chặt vào lồng ngực Thẩm Mặc.

“Khụ… khụ…”

Thẩm Mặc đột ngột ôm lấy cổ họng, hai mắt trợn ngược, mặt mũi đỏ tía tai vì ngộp thở. Phổi của hắn – vốn dĩ chỉ quen hít thở thứ không khí nghèo nàn, đầy khói bụi và chướng khí mạt pháp của thế kỷ hai mươi mốt – giờ đây đột ngột bị nhồi nhét đầy một lượng lớn linh khí tinh thuần nhất, bạo liệt nhất của thời kỳ khai thiên lập địa. Cảm giác đó không khác gì việc một kẻ không biết bơi bị dìm đầu xuống một bể chứa oxy nguyên chất ở áp suất cao. Kinh mạch toàn thân hắn phồng rộp lên, đau nhức như có hàng ngàn cây kim nung đỏ đang đâm xuyên qua da thịt.

*Hít vào một ngụm này, không thành tiên thì cũng thành người thực vật mất!* Thẩm Mặc gào thét trong lòng.

Ngay vào lúc ý thức của hắn bắt đầu mờ mịt, Tuế Nguyệt Đồng Bản lại một lần nữa phát huy tác dụng. Đồng xu cổ rung động kịch liệt, tạo ra một lực hút thụ động, điên cuồng nuốt chửng luồng linh khí bạo liệt đang tàn phá cơ thể hắn. Nó giống như một chiếc máy lọc không khí chạy bằng cơm siêu cấp, hút hết những tạp chất và tính chất hung hãn của linh khí hồng hoang, chỉ chừa lại một dòng khí ấm áp, dịu nhẹ như nước suối đầu nguồn, từ từ rót vào kinh mạch của Thẩm Mặc.

Cảm giác ngột thở nhanh chóng tiêu tán, thay vào đó là một luồng sinh khí tràn trề chạy khắp tứ chi bách骸. Thẩm Mặc há hốc mồm thở dốc, bám chặt lấy một nhánh cây nhỏ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

“Phù… Hóa ra phế mạch cũng có cái khổ của phế mạch. Người ta tu tiên thì linh khí không đủ dùng, còn ta thì suýt nữa bị linh khí làm cho nổ phổi mà chết. Đúng là trò đùa của tạo hóa.”

Hắn tự cười khổ, nhưng trong mắt lại lóe lên một tia kinh hỉ. Hắn có thể cảm nhận rõ ràng, mặc dù đây chỉ là một linh thể thực hóa, nhưng nhờ có sự gột rửa thô sơ vừa rồi của luồng linh khí đã qua bộ lọc của Đồng Bản, những điểm tắc nghẽn trong kinh mạch của hắn dường như đã có dấu hiệu lỏng lẻo đi đôi chút. Đây là một tín hiệu cực kỳ tốt cho việc chữa trị thể xác ở hiện tại.

***

Trong khi linh thể của Thẩm Mặc đang chật vật sinh tồn ở thời đại triệu năm trước, thì tại một góc khác của dòng sông thời gian – thời hiện đại, Viện Khảo Cổ Phong Châu.

Bầu trời bên ngoài cửa sổ vẫn âm u, sấm sét thỉnh thoảng lại vạch lên những vệt sáng xanh gớm ghiếc trên nền mây đen kịt. Bên trong phòng nghiên cứu cá nhân của Thẩm Mặc, bầu không khí im ắng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ chạy tích tắc.

Trên chiếc ghế sofa da đã sờn rách ở góc phòng, thể xác của Thẩm Mặc đang nằm bất động. Hai mắt hắn nhắm nghiền, hơi thở mỏng manh đến mức nếu không ghé sát tai vào ngực thì khó lòng nhận biết được hắn còn sống.

Đường Dao đứng bên cạnh, tay cầm một chiếc khăn ấm, cẩn thận lau đi những vệt mồ hôi đang liên tục rịn ra trên trán hắn. Gương mặt cá tính với mái tóc ngắn nhuộm đỏ hung của cô lúc này lộ rõ vẻ lo lắng, đôi chân mày phượng nhíu chặt lại thành một đường thẳng.

“Cái thằng cha này… bảo đi khảo cổ, tìm kiếm manh mối phục hưng gia tộc, thế mà giờ lại nằm đây ăn vạ như một cái xác trôi sông.”

Cô lẩm bẩm chửi thề một tiếng, giọng điệu tuy cọc cằn nhưng động tác lau mồ hôi lại vô cùng nhẹ nhàng, cẩn trọng.

Bên cạnh ghế sofa, đống đổ nát của chiếc máy đo linh khí cao cấp trị giá hàng triệu tệ – thứ bị nổ tung sau khi hấp thụ luồng năng lượng từ Tuế Nguyệt Đồng Bản ở chương trước – vẫn chưa được dọn dẹp xong. Những mảnh vỡ kim loại và dây điện cháy khét lẹt nằm rải rác trên sàn nhà như một minh chứng cho sự điên rồ vừa diễn ra.

Đường Dao thở dài, ném chiếc khăn vào chậu nước ấm. Cô cúi xuống, quan sát kỹ gương mặt của Thẩm Mặc. Đột nhiên, cô phát hiện ra một dị tượng kỳ lạ.

Da dẻ của Thẩm Mặc bỗng dưng đỏ hồng lên một cách bất thường, giống hệt như người ta vừa đi xông hơi hồng ngoại quá liều hoặc bị bỏng nhiệt nhẹ. Nhiệt độ cơ thể hắn tăng cao một cách đáng sợ, sờ vào thấy nóng ran.

“Này, Thẩm Mặc! Ngươi đừng có mà chết ở đây đấy nhé!” Đường Dao hốt hoảng, vội vàng áp tay lên trán hắn. “Nóng thế này… Kinh mạch của hắn đang tự động co bóp? Không đúng, linh khí xung quanh phòng rõ ràng đã cạn kiệt, tại sao trong người hắn lại có một luồng năng lượng bạo liệt đang tự sinh tự diệt thế này?”

Cô không hề biết rằng, thể xác của Thẩm Mặc ở hiện tại đang phải chịu đựng một phần phản phệ và biến đổi tương ứng với những gì linh thể của hắn đang trải qua tại Kỷ Nguyên Hoang Cổ. Mỗi một lần Đồng Bản lọc linh khí để cải tạo kinh mạch cho linh thể, thì thể xác ở hiện tại cũng sẽ nhận được một lượng phản hồi nhân quả tương đương, khiến cơ thể hắn nóng lên như một lò luyện đan thu nhỏ.

Đường Dao cắn răng, lập tức đứng dậy đi đến cửa phòng, khóa chặt chốt khóa từ bên trong, đồng thời kích hoạt một trận pháp phòng ngự mỏng bằng ngọc giản của Ngự Linh Tộc xung quanh căn phòng để ngăn chặn bất kỳ sự dò thám nào từ bên ngoài.

“Ta không biết ngươi đang chơi trò quỷ gì, nhưng tốt nhất là ngươi hãy mau tỉnh lại cho ta. Bọn người của Thái Thượng Vô Cực Giáo đã bắt đầu lảng vảng quanh đây rồi đấy…” Cô lẩm bẩm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt tràn đầy sự cảnh giác đối với bóng tối đang bao trùm lấy Phong Châu Thần Đô.

***

Trở lại với Dạ Lâm phương Nam của Kỷ Nguyên Hoang Cổ.

Sau một hồi chuyền cành đầy gian nan, Thẩm Mặc cuối cùng cũng đặt được chân lên mặt đất.

Nói là “mặt đất”, nhưng thực chất nơi này được bao phủ bởi một lớp lá mục dày cộp, ẩm ướt, mềm xốp đến mức mỗi bước chân giẫm xuống đều lún sâu đến tận mắt cá chân. Xung quanh hắn, bóng tối bao trùm lấy mọi thứ, chỉ có vài tia sáng mặt trời yếu ớt, mỏng manh như những sợi chỉ vàng lọt qua tán lá rậm rạp phía trên cao vạn trượng.

Thế nhưng, thế giới dưới đáy Dạ Lâm không hề tăm tối hoàn toàn. Ngược lại, nó được thắp sáng bởi một hệ sinh thái kỳ dị và rực rỡ đến mức khiến người ta phải nghẹt thở.

Những cây nấm khổng lồ, to bằng cả một ngôi nhà cấp bốn, mọc san sát nhau dọc theo các thân cây đổ. Chúng tỏa ra một thứ ánh sáng lân tinh màu xanh lục loang lổ, biến khu rừng thành một sàn nhảy disco hoang dã của thiên nhiên. Những con côn trùng to bằng bắp tay người lớn, thân hình lấp lánh ánh kim loại, bay vo ve xung quanh các đóa hoa khổng lồ đang hé nở, phát ra những tiếng kêu u u trầm đục.

“Đẹp thì đẹp thật, nhưng cái mùi này đúng là không ngửi nổi.”

Thẩm Mặc bịt mũi. Mùi của sự sống tràn trề, mùi của linh thảo trăm năm hòa quyện cùng mùi ẩm mốc, phân hủy của lá mục và xác thú tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị nồng nặc, khiến đầu óc hắn có chút choáng váng.

*Ọt… ọt…*

Một tiếng động không mấy thanh nhã vang lên từ vùng bụng của Thẩm Mặc. Hắn cúi xuống nhìn cái bụng xẹp lép của linh thể mình, mặt méo xệch.

“Đến cả linh thể mà cũng biết đói sao? Cái thiết lập này có phải là quá thực tế rồi không?”

Thẩm Mặc dở khóc dở cười. Hắn biết mình không thể ăn bừa bãi bất kỳ loại quả hay nấm nào ở đây. Với tư cách là một nhà khảo cổ học kiêm chuyên gia sinh tồn, hắn thừa hiểu rằng những thứ càng rực rỡ trong rừng già thì độc tính của chúng càng mạnh, đặc biệt là ở cái thời đại hồng hoang vạn vật hữu linh này. Chỉ cần sẩy chân ăn nhầm một cọng cỏ độc, e rằng ý thức của hắn sẽ bị trục xuất về hiện đại ngay lập tức trong tình trạng thần hồn bị tổn thương vĩnh viễn.

Hắn cẩn thận di chuyển, mắt không ngừng quan sát xung quanh để tìm kiếm một nguồn nước. Sau khoảng mười phút đi bộ trong trạng thái cảnh giác cao độ, tai hắn chợt nghe thấy tiếng róc rách khe khẽ của nước chảy.

Thẩm Mặc mừng rỡ, lách qua một bụi cây dương xỉ khổng lồ cao quá đầu người. Trước mặt hắn là một khe đá nhỏ, từ đó có một dòng nước trong vắt như pha lê đang chảy ra, tụ lại thành một vũng nước nhỏ trên nền đá rêu phong.

Hắn không vội vàng lao đến uống ngay. Thẩm Mặc ngồi xổm xuống, quan sát kỹ vũng nước.

“Rêu bám xung quanh có màu xanh lục tự nhiên, không bị úa vàng hay đen hóa. Không có xác côn trùng chết ngửa bụng nổi trên mặt nước. Nước không có mùi lạ, ngược lại còn mang theo một chút vị ngọt thanh của linh khí…”

Sau khi hoàn thành các bước kiểm tra an toàn cơ bản bằng kiến thức khảo cổ và sinh tồn dã ngoại, Thẩm Mặc mới khum hai bàn tay lại, vục một ngụm nước mát lạnh đưa lên miệng uống ực một cái.

“Khà! Tuyệt vời!”

Dòng nước mát rượi chảy xuống dạ dày, mang theo một luồng linh lực dịu nhẹ lập tức lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi sự mệt mỏi và đói khát của linh thể. Thẩm Mặc cảm thấy như mình vừa được hồi sinh, thể lực nhanh chóng hồi phục được khoảng ba bốn phần.

Thế nhưng, niềm vui ngắn chẳng tày gang.

*Xào xạc…*

Một tiếng động cực kỳ nhỏ, nhẹ đến mức gần như bị tiếng nước chảy che lấp, bỗng nhiên vang lên từ bụi rậm phía sau lưng hắn.

Sống lưng Thẩm Mặc đột ngột lạnh toát. Bản năng sinh tồn của một kẻ chuyên đi đào mộ cổ và đối phó với các loại bẫy rập lập tức reo chuông cảnh báo ở mức cao nhất. Hắn không hề quay đầu lại ngay, mà từ từ, cực kỳ chậm rãi, hạ thấp trọng tâm cơ thể, nép mình vào bên cạnh một tảng đá lớn phủ đầy rêu xanh.

Qua khe hở giữa tảng đá và bụi cây, Thẩm Mặc nín thở nhìn về phía phát ra tiếng động.

Từ trong bóng tối của Dạ Lâm, một cái đầu khổng lồ từ từ thò ra.

Đó là một sinh vật có hình dáng giống như một con báo hoặc một con mèo rừng khổng lồ, to bằng một chiếc xe hơi cỡ nhỏ. Thế nhưng, điểm kinh dị nhất là dọc theo sống lưng của nó không phải là lông, mà là những mảng vảy sừng mỏng manh, xếp chồng lên nhau như vảy cá sấu, lấp lánh ánh đen xám lạnh lẽo dưới ánh lân tinh của nấm cổ.

Bốn chiếc móng vuốt của nó dài như những lưỡi dao găm, rướm ra một thứ dịch dịch màu đỏ tươi, nhỏ xuống đất đến đâu là cỏ cây xung quanh lập tức héo úa và bốc lên một làn khói trắng đến đó. Đôi mắt dọc màu vàng kim của nó phát ra ánh sáng lạnh lùng, tàn nhẫn, không ngừng quét qua quét lại xung quanh vũng nước.

*Huyết Trảo Giao Miêu!*

Trong đầu Thẩm Mặc lập tức hiện lên cái tên của loài dị thú này từ những ghi chép cổ xưa mà hắn từng đọc được trong các mảnh vỡ thẻ tre thời Hùng Vương. Đây là loài thú săn mồi cực kỳ nguy hiểm ở rìa Dạ Lâm, mang trong mình một phần mười vạn huyết mạch của thủy tộc giao long cổ xưa nên mới có lớp vảy sừng bảo hộ đó. Thứ dịch màu đỏ trên móng vuốt của nó là một loại độc tố tự nhiên, vừa dùng để làm tê liệt con mồi, vừa tỏa ra một mùi hương kích thích vị giác để dụ dỗ các loài thú nhỏ tìm đến.

Con Giao Miêu khịt khịt mũi vào không trung. Đôi mắt vàng kim của nó bỗng nhiên dừng lại đúng hướng tảng đá nơi Thẩm Mặc đang trốn.

Mùi linh thể của Thẩm Mặc – một thứ mùi hương sạch sẽ, xa lạ, hoàn toàn khác biệt với mùi ẩm mốc, hôi thối của các sinh vật bản địa thời Hoang Cổ – đã triệt để thu hút sự chú ý của con dã thú này.

*Mẹ kiếp, “Hoàng thượng” thời tiền sử này nhìn không giống loại thích ăn hạt hay pate cho lắm…* Thẩm Mặc thầm mắng một câu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo sống lưng linh thể.

Con Huyết Trảo Giao Miêu khẽ gầm lên một tiếng trầm đục trong cổ họng, bốn chân nó bấm chặt xuống đất, cơ thể co rạp lại, chuẩn bị cho một cú vồ chí mạng. Khoảng cách giữa hắn và nó chỉ chưa đầy mười mét. Với tốc độ của loài mèo rừng khổng lồ này, Thẩm Mặc biết mình chắc chắn sẽ không có cơ hội chạy thoát nếu chỉ dựa vào đôi chân “chạy bằng cơm” của một phế nhân.

“Bình tĩnh… Phải bình tĩnh…”

Thẩm Mặc ép mình phải giữ được sự lý trí đáng sợ thường ngày. Ánh mắt hắn nhanh chóng quét qua môi trường xung quanh để tìm kiếm một con đường sống.

Ngay bên cạnh hướng di chuyển của con Giao Miêu, có một khóm cây kỳ lạ với những chiếc lá to bằng cái mâm, màu đỏ rực như lửa, trên bề mặt lá thỉnh thoảng lại phồng bong bóng lên như đang chứa đầy một loại chất khí nào đó.

*Pháo Diệp Thảo!*

Mắt Thẩm Mặc chợt sáng lên. Theo kiến thức khảo cổ sinh vật học của hắn, đây là một loại thực vật cộng sinh đặc biệt của Dạ Lâm. Lá của nó chứa một lượng lớn khí gas tự nhiên cực kỳ dễ cháy nổ. Chỉ cần chịu một tác động lực đủ mạnh, những chiếc lá này sẽ phát nổ như những quả pháo cối để xua đuổi các loài ăn cỏ.

Cơ hội duy nhất là đây!

Thẩm Mặc không chút do dự, hắn cúi người xuống, nhặt một viên đá to bằng nắm tay nằm ngay dưới chân. Cùng lúc đó, hắn nhanh tay bốc một nắm bùn đen thối hoắc bên cạnh vũng nước, không thèm nề hà bẩn thỉu mà trét thẳng lên khắp người linh thể của mình để xóa đi mùi hương “người tương lai”.

Con Giao Miêu dường như đã mất kiên nhẫn, nó gầm lên một tiếng xé lòng, cơ thể khổng lồ hóa thành một bóng đen lao vút về phía tảng đá của Thẩm Mặc.

“Ăn quả pháo này đi con trai!”

Thẩm Mặc dùng hết sức bình sinh, ném mạnh viên đá trong tay về phía khóm Pháo Diệp Thảo nằm ở hướng ngược lại với vị trí của hắn.

*Bốp!*

Viên đá rơi trúng vào giữa khóm cây màu đỏ.

*ĐOÀNH!!!*

Một tiếng nổ cực lớn vang lên, chấn động cả một góc rừng già. Lửa đỏ và khói bụi chướng khí màu xám đen bốc lên nghi ngút, kèm theo đó là những tia lửa nhỏ bắn tung tóe khắp nơi.

Tiếng nổ đột ngột và ánh lửa chói mắt đã triệt để làm con Huyết Trảo Giao Miêu giật mình. Theo bản năng của loài thú hoang sợ lửa, nó lập tức khựng lại giữa chừng, gầm lên một tiếng đầy hoảng loạn rồi quay ngoắt đầu lại, lao thẳng về phía vụ nổ để tấn công “kẻ thù” vô hình vừa gây ra tiếng động lớn kia.

Thẩm Mặc không bỏ lỡ một giây một khắc nào. Ngay khi con thú quay đầu, hắn đã bò rạp dưới đất, lợi dụng bụi cây dương xỉ khổng lồ che chắn, nhanh chóng lết đi theo hướng ngược lại với tốc độ nhanh nhất có thể.

“Đúng là chơi với lửa có ngày bỏng tay, nhưng không chơi thì hôm nay thành phân mèo chắc rồi!”

Hắn vừa thở hồng hộc vừa chạy, người đầy bùn đất hôi thối nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác kích thích chưa từng có. Trận chiến sinh tồn bằng trí tuệ đầu tiên ở Hoang Cổ, hắn thắng!

***

Cùng lúc đó, ở thời hiện đại, phòng nghiên cứu của Viện Khảo Cổ.

*Hộc!*

Thể xác của Thẩm Mặc đang nằm trên sofa bỗng nhiên giật nảy một cái thật mạnh, hai tay hắn co rúm lại như đang bóp chặt thứ gì đó.

Đường Dao đang đứng bên cạnh giật mình suýt nữa thì đánh rơi cả chiếc chậu nước. Cô vội vàng lao đến, giữ chặt lấy bả vai hắn.

“Thẩm Mặc! Thẩm Mặc! Ngươi tỉnh lại đi!”

Cô kinh hoàng phát hiện ra, trên mu bàn tay phải của Thẩm Mặc, hình xăm đồng hồ cát ba tầng mờ ảo bỗng phát ra ánh sáng vàng nhạt rực rỡ. Thế nhưng, điều đáng sợ hơn là trên cánh tay và cổ của hắn bỗng nhiên xuất hiện vài vết xước dài rớm máu đỏ tươi, giống hệt như bị những cành cây gai góc cào xước trong lúc chạy trốn.

“Cái quái gì thế này? Hắn rõ ràng đang nằm im ở đây, tại sao trên người lại tự dưng xuất hiện vết thương ngoài da?”

Đường Dao đưa ngón tay lên quệt một chút máu từ vết xước trên cổ Thẩm Mặc. Máu vẫn còn nóng hổi. Ánh mắt cô run lên bần bật khi nhận ra một sự thật kinh hoàng: linh hồn của Thẩm Mặc đang thực sự tham gia vào một cuộc chiến sinh tử ở một nơi nào đó, và những tổn thương mà linh hồn hắn phải chịu đựng đang dội ngược lại, trực tiếp tàn phá thể xác của hắn ở hiện tại.

“Cái thằng điên này… Ngươi rốt cuộc đang ở đâu? Mau trở lại cho ta!”

Đường Dao cắn răng, nhanh chóng lấy ra một lọ dược tẩm linh khí từ trong túi đồ khảo cổ của mình, cẩn thận bôi lên các vết xước cho hắn, trong lòng dấy lên một nỗi lo lắng và bất an tột độ chưa từng có.

***

Quay lại Kỷ Nguyên Hoang Cổ.

Thẩm Mặc lết đi trong rừng già thêm khoảng nửa tiếng đồng hồ. Lúc này, tác dụng của ngụm nước linh khí lúc trước đã hoàn toàn biến mất, thể lực của linh thể hắn một lần nữa chạm đáy, hai chân run rẩy như sắp quỵ xuống. Người hắn đầy những vết xước rớm máu do bị gai góc của Dạ Lâm cào phải trong lúc chạy trốn con Giao Miêu.

May mắn thay, trước khi hắn hoàn toàn kiệt sức, hắn đã nhìn thấy một sườn núi đá dốc đứng hiện ra phía trước. Khuất sau những bụi dây leo gai góc, chằng chịt là một cái hang động tự nhiên nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ cho một người chui vào.

“Phải trốn vào đó đã… Nếu còn ở ngoài này, không bị thú ăn thịt thì cũng bị chướng khí độc chết.”

Thẩm Mặc cắn răng, dùng chút tàn lực cuối cùng bò qua bụi gai, lách người chui tọt vào bên trong hang động đá vôi.

*Phịch!*

Hắn ngã nhào xuống nền đá lạnh lẽo, thở dốc như một con cá mắc cạn. Bóng tối trong hang nhanh chóng bao trùm lấy hắn, mang theo một cái lạnh thấu xương của đá cổ ngàn năm.

Sau khi nằm im khoảng mười phút để nhịp tim bình ổn lại, Thẩm Mặc mới từ từ ngồi dậy. Hắn mò mẫm xung quanh, tìm được một vài cành củi khô bị gió thổi bay vào từ trước và một vài viên đá lửa tự nhiên nằm rải rác trên nền hang.

Với kinh nghiệm của một nhà khảo cổ học thực địa, việc nhóm lửa bằng phương pháp thủ công đối với hắn dễ dàng như ăn kẹo. Chỉ sau vài cú quẹt mạnh mẽ, những tia lửa nhỏ đã bén vào đám lá khô, bùng lên thành một đốm lửa nhỏ bập bùng.

Ánh lửa màu cam ấm áp nhanh chóng lan tỏa, xua tan đi bóng tối và cái lạnh lẽo của hang động.

Thẩm Mặc thở phào một tiếng, hắn hơ hai bàn tay linh thể lên đốm lửa, tận hưởng chút hơi ấm hiếm hoi. Thế nhưng, khi hắn ngẩng đầu lên nhìn quanh hang động để đánh giá độ an toàn, toàn bộ cơ thể hắn bỗng nhiên đông cứng lại.

Dưới ánh lửa bập bùng, những vách đá vôi xù xì của hang động không hề trống trơn.

Trên vách đá, có những nét vẽ thô sơ, nguệch ngoạc bằng một thứ màu đỏ thẫm đã khô khốc (có vẻ là máu thú) và than đen.

Nét vẽ mô tả hình ảnh những con người nhỏ bé, mặc da thú đơn giản, tay cầm những cây giáo tre thô sơ đang vây quanh chiến đấu với những con quái thú khổng lồ có hình thù kỳ dị. Thế nhưng, điều khiến Thẩm Mặc chú ý nhất là ở trung tâm của những bức vẽ đó, có một hình vẽ một vòng tròn lớn với những tia sáng tỏa ra xung quanh – một biểu tượng mặt trời cực kỳ quen thuộc.

“Đây là… hoa văn mặt trời Đông Sơn? Nhưng nét vẽ này sơ khai hơn rất nhiều, dường như là tổ tiên của hoa văn trên những chiếc trống đồng sau này…”

Thẩm Mặc lẩm bẩm, đôi mắt hắn rực sáng lên sự hưng phấn của một nhà nghiên cứu lịch sử.

Hắn từ từ đứng dậy, tiến lại gần vách hang. Ánh lửa chiếu rọi rõ hơn vào một góc tối của hang động. Ở đó, có một bộ xương người đã hóa thạch một nửa, nằm tựa lưng vào vách đá. Bộ xương nhỏ bé, gầy gò, chứng tỏ chủ nhân của nó khi chết vẫn còn là một thiếu niên hoặc một người có thể chất rất yếu ớt.

Bên cạnh bộ xương hóa thạch là một mảnh đá mài sắc nhọn dùng làm dao, và một chiếc vòng cổ làm bằng răng thú đã bị mòn vẹt.

Thẩm Mặc nín thở, hắn từ từ đưa tay ra, nhặt chiếc vòng cổ bằng răng thú lên.

Ngay khi ngón tay linh thể của hắn vừa chạm vào chiếc vòng cổ cổ xưa đó, Tuế Nguyệt Đồng Bản nằm trong ngực hắn bỗng nhiên rung động mãnh liệt chưa từng có. Một luồng ánh sáng vàng kim rực rỡ đột ngột từ đồng xu bắn ra, bao trùm lấy chiếc vòng cổ và bộ xương hóa thạch.

Trong đầu Thẩm Mặc, một dòng thông tin cổ xưa, mang theo tiếng vọng của tuế nguyệt triệu năm, bỗng nhiên nổ vang như sấm truyền:

*Phát hiện tọa độ nhân quả của người khai phá huyết mạch đầu tiên. Ký ức lịch sử đang được đồng bộ…*

Thẩm Mặc đứng ngây người giữa hang động, chiếc vòng cổ trong tay hắn phát ra những luồng sáng ấm áp, chiếu sáng gương mặt đang ngập tràn sự kinh ngạc của hắn.

Hắn nhìn bộ xương hóa thạch, rồi lại nhìn hình vẽ mặt trời trên vách đá, trong lòng dâng lên một dự cảm mãnh liệt.

“Trường Sinh Tử… vị Hoang Tổ khai thiên lập địa của nhân loại… Có phải đây chính là nơi ngươi từng sinh tồn trước khi gặp ta?”

Đốm lửa nhỏ trong hang bập bùng cháy, tiếng gió gào thét ngoài Dạ Lâm dường như đã lùi xa, nhường chỗ cho một chương mới của lịch sử Âu Lạc Thần Châu đang chuẩn bị được viết lại từ chính cái hang động nhỏ bé này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8