Kẻ Trộm Thời Gian: Tu Tiên Từ Kỷ Nguyên Hoang Cổ
Chương 2: Tuế Nguyệt Đồng Bản thức tỉnh
Năm Thẩm Mặc mười hai tuổi, ông nội hắn – một lão già cả đời tự xưng là “truyền nhân dòng dõi khảo cổ học tâm linh” nhưng thực chất chỉ biết đi đào khoai tây – đã đưa cho hắn một bát nước màu đỏ ngòm, bốc mùi hăng hắc. Lão bảo đó là “Bản long huyết giác tỉnh dược tề” được pha chế theo công thức bí truyền của tổ tiên để khai mở huyết mạch Con Rồng Cháu Tiên.
Thẩm Mặc khi đó còn ngây thơ, nhắm mắt nhắm mũi uống sạch. Kết quả là huyết mạch chẳng thấy thức tỉnh đâu, chỉ thấy hắn ôm bụng ngồi trong nhà vệ sinh suốt ba ngày ba đêm, tiêu chảy đến mức suýt chút nữa thăng thiên sớm. Ông nội hắn khi đó còn vuốt râu, nghiêm túc phán một câu: *”Đây là quá trình bài trừ tạp chất trong cơ thể, trực giác của cháu đang được thanh tẩy đấy!”*
Nghĩ lại cái ký ức “vô tri” ấy, Thẩm Mặc chỉ muốn quay về quá khứ để đấm cho bản thân mười hai tuổi một trận. Nhưng ngay lúc này, khi đứng giữa phế tích đền cổ Phong Châu thời mạt pháp, hắn mới nhận ra cái gọi là “bài trừ tạp chất” năm xưa chỉ là trò đùa trẻ con.
Cơn đau hiện tại mới thực sự là một màn tra tấn cấp độ địa ngục.
Đồng xu rỉ sét trong tay hắn bỗng nhiên biến thành một cái máy bơm công suất cực đại, điên cuồng hút máu từ lòng bàn tay hắn. Cảm giác đau buốt nhói chạy dọc theo cánh tay, xộc thẳng vào tim như một luồng nham thạch nóng bỏng. Thẩm Mặc cảm thấy toàn bộ lượng máu trong cơ thể mình đang bị cưỡng ép kéo về phía lòng bàn tay phải.
*”Mẹ kiếp… Đây là đồng xu thời gian hay là con muỗi đột biến gen thế này?!”* Thẩm Mặc mắng thầm trong lòng. Hắn vốn dĩ đã nghèo đến mức trong túi không có nổi một đồng xu lành lặn, giờ đến cả “ngân hàng máu” của bản thân cũng bị cái thứ đồ cổ này tịch thu không thương tiếc.
Nhưng ngay khi dòng máu của hắn chạm vào lõi đồng xu, một sự biến đổi kinh hoàng đã xảy ra.
Dòng máu mang tàn dư huyết mạch Lạc Hồng – thứ vốn bị các máy móc hiện đại chê bai là “phế mạch”, “tắc nghẽn không có giá trị tu luyện” – bỗng nhiên sôi trào như nước lũ vỡ đê. Nó không còn là dòng máu đỏ bình thường nữa, mà bắt đầu phát ra ánh sáng đỏ tía rực rỡ, mang theo hơi thở của vạn cổ hồng hoang.
Trong sâu thẳm lồng ngực Thẩm Mặc, một tiếng gầm nhẹ của rồng thiêng và tiếng hót thanh tao của chim Lạc đồng thời vang lên. Huyết mạch của hắn đang rống giận. Nó giống như một con mãnh thú khổng lồ bị xích bằng những sợi xích rỉ sét của thời đại mạt pháp, nay đột ngột tìm thấy chìa khóa và bắt đầu điên cuồng phá vỡ mọi xiềng xích, càn quét qua những kinh mạch vốn đã khô héo của hắn.
Xoẹt! Xoẹt!
Lớp rỉ sét dày cộm bám trên bề mặt đồng xu bắt đầu bong tróc từng mảng lớn, rơi lả tả xuống đất. Bên dưới lớp rỉ sét đó, một bề mặt bằng đồng cổ hoàng gia sáng loáng hiện ra. Hoa văn đồng hồ cát ba tầng ở trung tâm đồng xu đột ngột rực sáng ánh vàng kim thần bí. Ba tầng của đồng hồ cát như chứa đựng ba dòng chảy thời gian khác nhau, không ngừng luân chuyển, tạo ra một lực lượng vặn vẹo không gian xung quanh.
Xung quanh viền đồng xu, những ký tự cổ hình chim Lạc sải cánh bay bỗng nhiên tách ra khỏi bề mặt kim loại, hóa thành những cái bóng sáng nhỏ bé bay lượn vòng quanh cổ tay Thẩm Mặc, phát ra tiếng hót lảnh lót xuyên thấu linh hồn.
“Cái… cái gì thế này?!”
Trần Phong, kẻ đang đứng đối diện, hoàn toàn bị cảnh tượng này làm cho hóa đá. Gã cảm nhận được một luồng uy áp huyết mạch khủng khiếp đang từ trên người Thẩm Mặc lan tỏa ra. Luồng uy áp đó nặng nề, cổ xưa và mang theo một sự tôn nghiêm tuyệt đối, giống như một vị hoàng đế cổ đại đang nhìn xuống lũ thường dân tội nghiệp.
Những cái vảy rồng giả tạo trên cổ Trần Phong – vốn là kết quả của việc gã dùng linh dược kích thích huyết mạch tạp nham – giờ đây giống như gặp phải thiên địch, điên cuồng co rút lại, đau đớn đến mức khiến gã phải rên rỉ. Đầu gối gã run rẩy bần bật, một bản năng nguyên thủy từ sâu trong xương tủy thúc giục gã phải quỳ rạp xuống trước mặt Thẩm Mặc.
Nhưng sự tham lam và lòng đố kỵ nhanh chóng lấn át nỗi sợ hãi. Trần Phong nhìn chằm chằm vào đồng xu đang tỏa sáng rực rỡ trên tay Thẩm Mặc, mắt gã đỏ ngầu lên vì thèm khát.
*”Bảo vật nghịch thiên! Đây chắc chắn là bảo vật cấp Chí Tôn thời cổ đại! Tại sao một tên phế vật như hắn lại có được?!”*
“Nghịch súc! Giao bảo vật ra cho ta!”
Trần Phong gầm lên một tiếng điên cuồng để xua đi nỗi sợ hãi trong lòng. Gã không thèm đếm xỉa đến việc giữ thể diện nữa, lập tức vận dụng toàn bộ linh lực của cảnh giới Chúc Đồng Cảnh. Một luồng linh lực màu đồng xanh xộc xệch bộc phát từ cơ thể gã, ngưng tụ lại trên bàn tay phải thành một trảo bằng đồng khổng lồ, bén nhọn như vuốt đại bàng, trực tiếp hướng thẳng vào đỉnh đầu Thẩm Mặc mà chộp tới.
Đòn này nếu trúng, không chỉ đồng xu bị cướp, mà đầu của Thẩm Mặc cũng sẽ bị bóp nát như một quả dưa hấu.
Thế nhưng, Thẩm Mặc vẫn đứng yên tại chỗ. Không phải hắn không muốn tránh, mà là ý thức của hắn lúc này đã hoàn toàn bị đồng xu hút vào, thân thể cứng đờ không thể cử động.
Ngay khi cái trảo bằng đồng xanh của Trần Phong chỉ còn cách trán Thẩm Mặc đúng ba tấc, thậm chí luồng gió sắc bén từ trảo đã làm tung bay những sợi tóc trước trán hắn…
*Coong————!!!*
Một tiếng chuông đồng trầm hùng, vang dội bỗng nhiên từ hư không vọng lại. Tiếng chuông vang lên không lớn, nhưng lại mang theo một sức mạnh đóng đinh cả không gian và thời gian.
Một gợn sóng màu vàng xám nhạt từ đồng xu trên tay Thẩm Mặc đột ngột lan tỏa ra xung quanh, tốc độ cực nhanh nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng chậm rãi.
Trong tích tắc, toàn bộ không gian trong bán kính ba mét xung quanh Thẩm Mặc hoàn toàn biến đổi.
Gió ngừng thổi.
Những hạt bụi lơ lửng trong không khí bị ánh nắng chiếu vào bỗng nhiên đứng khựng lại giữa chừng, giống như những hạt cát bị gắn chặt trên một bức tranh kính.
Và Trần Phong… gã thiên tài Chúc Đồng Cảnh đầy ngạo nghễ kia, lúc này đang giữ nguyên tư thế lao về phía trước, một tay co thành trảo hướng vào đầu Thẩm Mặc, gương mặt gã vặn vẹo vì tham lam và hung tợn, miệng há hốc chuẩn bị gào thét.
Nhưng tất cả đã bị cố định.
Một giọt nước bọt bắn ra từ miệng Trần Phong bị đóng băng ngay giữa không trung, phản chiếu ánh sáng vàng nhạt một cách vô tri. Gương mặt gã trợn tròn mắt kinh hãi, nhưng không thể động đậy dù chỉ là một sợi tóc. Đồng tử của gã co rụt lại, chứa đựng một nỗi sợ hãi tột cùng mà không cách nào biểu đạt ra bằng lời.
Thời gian của Trần Phong và tất cả mọi thứ xung quanh hắn trong phạm vi ba mét đã bị ngưng đọng hoàn toàn.
*”Ồ… Tiện ích này của đồng xu xem ra còn đáng giá hơn cả bảo hiểm nhân thọ đấy chứ?”*
Linh hồn của Thẩm Mặc bỗng nhiên nhận ra mình đang đứng ở một góc độ kỳ lạ. Hắn nhìn xuống dưới, kinh ngạc phát hiện ra bản thân đang ở trạng thái linh thể lơ lửng.
Phía dưới hắn, thể xác của hắn vẫn đang ngồi xếp bằng, tay phải nắm chặt đồng xu rực sáng. Bao bọc xung quanh thể xác hắn là một cái kén ánh sáng màu vàng kim nhạt, trông giống như một quả trứng khổng lồ bảo vệ hắn khỏi mọi tác động từ thế giới bên ngoài. Ngay bên cạnh cái kén đó là Trần Phong, đứng bất động như một pho tượng sáp rẻ tiền trong bảo tàng lịch sử.
Chưa kịp để Thẩm Mặc thưởng thức vẻ mặt “ảo ma” của Trần Phong thêm chút nào, một lực kéo vô hình, khủng khủng khiếp khiếp từ phía sau đột ngột xuất hiện. Nó giống như một cái máy hút bụi vũ trụ, tóm chặt lấy linh thể của hắn và kéo tuột đi với tốc độ không thể tưởng tượng nổi.
“Áaaaa! Ít nhất cũng phải cho ta thắt dây an toàn chứ?!”
Thẩm Mặc thét lên một tiếng thất thanh, nhưng âm thanh của hắn nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú của dòng chảy thời gian.
Linh hồn hắn bị kéo vào một đường hầm ánh sáng rực rỡ nhưng đầy hỗn loạn. Đây chính là Hành Lang Tuế Nguyệt – ranh giới ngăn cách giữa các kỷ nguyên.
Cảm giác di chuyển trong đường hầm này giống hệt như việc bạn đang ngồi trên một tàu lượn siêu tốc được thiết kế bởi một vị thần đang say rượu. Không gian xung quanh vặn vẹo, kéo giãn rồi lại ép chặt linh thể của hắn lại.
Hai bên thành đường hầm, những lát cắt lịch sử hiện ra như những bức tranh cuộn khổng lồ đang được tua ngược với tốc độ cực nhanh:
Hắn nhìn thấy những tòa nhà chọc trời của Phong Châu Thần Đô thời hiện đại sụp đổ, sắt thép hoen rỉ rồi biến thành tro bụi dưới chân những thảm thực vật xanh mướt. *(“Tuyệt vời, khoản nợ ngân hàng mua nhà của mình chính thức bị xóa sổ rồi!”)* Thẩm Mặc thầm nghĩ đầy lạc quan.
Hắn nhìn thấy những đoàn thuyền gỗ khổng lồ, trên mạn thuyền khắc những hoa văn sóng nước và hình rồng uốn lượn. Trên thuyền, những chiến binh vạm vỡ mình xăm đầy hình rồng đang hò hét, dùng những cây lao bằng đồng lớn để chiến đấu với những con thủy quái khổng lồ dài hàng chục mét dưới lòng biển Đông Hải rực lửa.
Hắn nhìn thấy một thành trì khổng lồ được xây dựng theo hình xoáy ốc chín vòng – Loa Thành huyền thoại. Trên những bức tường thành bằng đá kiên cố, hàng vạn chiến binh đang đồng loạt kéo những cánh nỏ thần khổng lồ. Mỗi phát bắn ra, mưa mũi tên bằng linh lực sáng rực như sao băng xé toạc bầu trời, đóng đinh những con yêu thú khổng lồ đang cố gắng vượt qua trận pháp phòng ngự.
Hắn lại nhìn thấy đỉnh Nghĩa Lĩnh cổ xưa, nơi mây mù bao phủ rực rỡ. Những vị Hùng Vương cao lớn như những vị thần khổng lồ, mặc hoàng bào thêu hình chim Lạc, đang đứng trên tế đàn đá cao ngất trời để tế cáo trời đất. Xung quanh ngọn núi thiêng, hàng triệu người dân đang quỳ rạp, đồng loạt gõ vào những chiếc trống đồng khổng lồ. Tiếng trống vang dội thiên địa, hóa thành những luồng sóng âm màu vàng kim bảo hộ cho cả một vùng đất nước thái bình.
Mỗi một lát cắt lịch sử lướt qua, Thẩm Mặc lại cảm thấy huyết mạch trong linh thể mình rung lên một nhịp cộng hưởng. Đó không phải là những câu chuyện thần thoại xa vời trong sách giáo khoa, mà là những sự thật lịch sử hào hùng đã từng tồn tại trên mảnh đất này!
Bỗng nhiên, đường hầm ánh sáng bắt đầu rung chuyển dữ dội. Tốc độ tua ngược tăng lên đến mức cực hạn. Những hình ảnh về các triều đại phong kiến, thời kỳ dựng nước dần dần mờ đi, nhường chỗ cho một khoảng không gian tăm tối, hoang dã và hỗn mang hơn gấp bội.
Từ trong sâu thẳm của bóng tối vĩ đại đó, giọng nói cổ xưa, mơ hồ từ đồng xu lại một lần nữa vang lên bên tai hắn. Lần này, giọng nói không còn xa xăm nữa mà rõ ràng, uy nghiêm như tiếng sấm nổ bên tai:
**”Huyết mạch chưa cạn, tuế nguyệt tuần hoàn. Tuế Nguyệt Đạo Tặc, ngươi muốn trộm lấy thời gian của kỷ nguyên nào?”**
Thẩm Mặc cảm thấy linh thể của mình sắp bị xé toạc dưới áp lực của dòng thời gian hỗn loạn. Hắn biết mình không có nhiều thời gian để suy nghĩ. Nếu chọn một thời đại quá gần, linh khí vẫn còn loãng, hắn sẽ không thể nào chữa trị được phế mạch của bản thân ở hiện tại. Muốn thay đổi vận mệnh, hắn phải tìm đến nơi nguồn cội!
Nghĩ đến đây, Thẩm Mặc dùng toàn bộ sức mạnh của linh hồn, khản giọng hét lớn vào khoảng không vô tận:
“Kỷ nguyên khởi đầu! Nơi linh khí chưa cạn! Đưa ta về thời đại Hoang Cổ!”
*Uỳnh!!!*
Đồng xu trong tay linh thể của hắn phát ra một tiếng nổ lớn. Đường hầm ánh sáng hoàn toàn vỡ vụn. Linh thể của Thẩm Mặc bị một lực đẩy cực đại đẩy văng ra ngoài, rơi tự do xuống một vực thẳm ánh sáng chói lòa phía dưới.
…
“Áaaaa… Bịch!”
Cảm giác rơi tự do từ độ cao vạn trượng đột ngột kết thúc. Thẩm Mặc cảm thấy lưng mình va chạm với một bề mặt vừa mềm mại vừa dẻo dai, nảy lên vài cái rồi mới dừng lại hẳn.
Hắn run rẩy mở mắt ra, ôm lấy cái đầu vẫn còn đang quay cuồng như chong chóng.
“May quá, không bị dập mông…”
Thẩm Mặc lẩm bẩm, rồi nhìn xuống dưới thân mình. Hắn đang nằm trên một chiếc lá cây.
Nhưng đây không phải là một chiếc lá bình thường. Chiếc lá này có màu xanh lục đậm, dày dặn và rộng lớn đến mức không tưởng nổi. Thẩm Mặc bò ra mép lá nhìn quanh, kinh hoàng phát hiện ra chiếc lá này rộng bằng cả một sân bóng đá tiêu chuẩn thời hiện đại. Gân lá nổi lên cuồn cuộn như những con đường cao tốc, chứa đựng những luồng nhựa cây lấp lánh linh quang chạy dọc bên trong.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên. Phía trên đầu hắn là một tán cây khổng lồ che rợp cả bầu trời. Thân cây của nó to lớn đến mức Thẩm Mặc cảm thấy ngay cả mười tòa nhà chọc trời năm mươi tầng chụm lại cũng không bằng một góc của nó. Những sợi dây leo to như những con rồng khổng lồ uốn lượn xung quanh thân cây, vươn dài ra hàng dặm.
Xung quanh hắn, sương mù màu xám nhạt lượn lờ, mang theo một mùi hương ẩm ướt của đất mùn và sự hoang dã của rừng già nguyên sinh.
Thẩm Mặc vội vàng nhìn xuống hai bàn tay của mình.
“Hửm? Thân thể của ta…”
Thân thể hiện tại của hắn trông có vẻ hư ảo, nửa trong suốt, được dệt nên từ những sợi tơ ánh sáng màu vàng kim và luồng linh khí tinh khiết do Tuế Nguyệt Đồng Bản cung cấp.
Hắn thử vận hành thử kinh mạch, ngạc nhiên phát hiện ra những điểm tắc nghẽn, phế mạch hành hạ hắn suốt hai mươi năm qua ở thời hiện đại hoàn toàn không tồn tại trên linh thể này!
Đây là một cơ thể hoàn mỹ, trống rỗng và sẵn sàng hấp thụ bất kỳ nguồn năng lượng nào.
*”Hóa ra là xuyên không bằng linh thể ngưng tụ! Đồng xu này quả thực biết nghĩ cho người dùng đấy chứ. Nếu đưa cái thân xác phế thải của ta ở hiện tại về đây, chắc chưa đầy ba giây đã bị áp lực ở đây ép cho thành đống thịt băm rồi.”* Thẩm Mặc thầm đánh giá cao sự tinh tế của món bảo vật này.
Thế nhưng, sự vui mừng của hắn chưa kéo dài được ba giây thì một “cú sốc môi trường” cực kỳ tàn bạo đã ập đến.
Thẩm Mặc vô thức hít vào một hơi thật sâu.
“Khục… khục… ặc!”
Hắn lập tức ho sặc sụa, hai tay ôm chặt lấy cổ họng, gương mặt linh thể đỏ bừng lên vì đau đớn.
Luồng không khí tràn vào ngực hắn không phải là không khí bình thường, mà là Hồng Hoang Linh Khí nguyên thủy nhất, đậm đặc đến mức gần như hóa lỏng!
Ở thời hiện đại mạt pháp, linh khí hiếm hoi đến mức các tu sĩ phải dùng máy móc để chắt lọc từng chút một, giống như người ta chắt lọc từng giọt nước ngọt giữa sa mạc. Nhưng ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ này, linh khí lại đậm đặc và hung bạo đến mức điên cuồng. Nó giống như một luồng nham thạch nóng bỏng, mang theo ý chí hoang dã của đất trời, thô bạo xông vào lồng ngực Thẩm Mặc, điên cuồng tàn phá và gột rửa linh thể của hắn.
“Nóng… nóng quá! Cái này mà gọi là linh khí sao? Đây rõ ràng là cồn 90 độ đang tự thiêu trong phổi ta thì có!”
Thẩm Mặc đau đớn quằn quại trên chiếc lá khổng lồ. Linh thể của hắn bắt đầu run rẩy dữ dội dưới áp lực thiên địa cực lớn của thời đại này. Trọng lực ở đây dường như mạnh hơn thời hiện đại gấp mười lần, khiến mỗi cử động nhỏ của hắn cũng tiêu tốn một lượng sức lực khổng lồ.
Hắn cắn chặt răng, cố gắng ngồi xếp bằng theo tư thế dẫn khí cơ bản nhất mà hắn từng được học ở Viện Khảo Cổ. Hắn biết, nếu không nhanh chóng thuần hóa và dung nhập luồng linh khí hung bạo này, linh thể của hắn sẽ bị nó làm cho nổ tung ngay lập tức.
*”Hít vào… thở ra… Không được chống lại nó, phải hòa nhập! Ta là Con Rồng Cháu Tiên, dòng máu của ta thuộc về đất trời này!”*
Thẩm Mặc tự nhủ, cố gắng khơi dậy tàn dư huyết mạch Lạc Hồng trong linh hồn.
Quả nhiên, khi ý niệm của hắn vừa động, hình xăm đồng hồ cát trên mu bàn tay phải bộc phát ra một luồng hút ấm áp, nhanh chóng xoa dịu luồng linh khí đang nổi loạn trong lồng ngực hắn. Luồng linh khí hoang dã bắt đầu chuyển hóa, chảy dọc theo các kinh mạch mới tinh của linh thể, gột rửa từng ngóc ngách, khiến linh thể của hắn dần dần trở nên ngưng thực và rực sáng hơn.
Chưa kịp để Thẩm Mặc thở phào nhẹ nhõm sau khi thoát khỏi nguy cơ nổ xác, một âm thanh khủng khiếp đột ngột vang lên từ sâu trong khu rừng rậm phía dưới chân cây cổ thụ.
*GÀO————!!!*
Tiếng gầm rú chấn động thiên địa, mang theo luồng uy áp hung tàn tột độ xé toạc màn sương mù xám của rừng già.
Sóng âm từ tiếng gầm mạnh đến mức khiến chiếc lá khổng lồ nơi Thẩm Mặc đang nằm rung chuyển bần bật như gặp phải động đất cấp tám. Những chiếc lá nhỏ hơn xung quanh rụng xuống lả tả như mưa rơi.
Thẩm Mặc giật nảy mình, lập tức nằm rạp xuống, nép mình vào sát kẽ gân lá khổng lồ, nín thở không dám phát ra một tiếng động nhỏ.
Từ kẽ lá, hắn run rẩy nhìn xuống phía dưới.
Dưới tán rừng rậm rạp, sương mù xám bị một luồng sức mạnh khủng khiếp rẽ ra làm đôi. Một bóng đen khổng lồ, dài đến hàng trăm mét đang lướt đi với tốc độ kinh hoàng giữa những gốc cây cổ thụ.
Đó là một con quái vật có hình dáng giống một con rết khổng lồ với hàng ngàn cái chân sắc nhọn như những thanh đao bằng đồng cổ, găm chặt vào vỏ cây rôm rốp. Nhưng kinh tởm nhất là đầu của nó không phải đầu côn trùng, mà là một cái đầu giao long hung tợn, trên đỉnh đầu mọc ra một chiếc sừng rỉ máu, đôi mắt to như hai cái lồng đèn đỏ rực rực sát khí.
Mỗi nơi con quái vật này đi qua, cây cối xung quanh đều bị độc khí màu tím đen từ người nó làm cho héo rũ, hóa thành nước đen trong tích tắc.
*”Mẹ kiếp… Đây là cái thứ quỷ gì vậy?!”* Thẩm Mặc đổ mồ hôi hột (dù hiện tại hắn chỉ là linh thể).
Dựa vào kiến thức khảo cổ và phân loại yêu thú thời cổ đại, luồng uy áp phát ra từ con “Long Đầu Cự Rết” này ít nhất cũng phải tương đương với cảnh giới **Bá Vương Cảnh** thời hiện đại!
Bá Vương Cảnh! Đó là tồn tại có thể dời non lấp bể, một cái hắt hơi cũng đủ để thổi bay cả một thành phố thời hiện đại. Vậy mà ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ này, một con quái vật cấp bậc Bá Vương Cảnh lại chỉ giống như một con thú hoang đang đi kiếm ăn trong rừng sâu!
Con Long Đầu Cự Rết đột ngột dừng lại dưới gốc cây cổ thụ nơi Thẩm Mặc đang trốn. Cái đầu giao long khổng lồ của nó ngẩng lên, chiếc mũi to lớn khịt khịt vào không trung, dường như cảm nhận được một mùi hương lạ lẫm – mùi hương của một linh thể đến từ tương lai.
Tim Thẩm Mặc như nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn áp chặt người vào gân lá, cầu nguyện cho cái kén bảo hộ của Tuế Nguyệt Đồng Bản có tác dụng che giấu hơi thở.
*”Lạy trời lạy phật, lạy các đời Hùng Vương anh minh thần võ… Con rết kia, ta gầy lắm, lại chỉ là một linh thể không có thịt, ăn vào chỉ tổ dắt răng thôi! Đi chỗ khác chơi đi mà!”*
Có vẻ như lời cầu nguyện “vô tri” của hắn đã có hiệu quả, hoặc có thể là do mùi linh khí hồng hoang quá đậm đặc xung quanh đã che lấp đi hơi thở yếu ớt của hắn. Con Long Đầu Cự Rết khịt mũi vài cái đầy nghi ngờ, rồi lại quay đầu, điên cuồng lao về phía xa, đuổi theo một con mồi khổng lồ khác đang chạy trốn.
Tiếng gầm rú và tiếng đổ rầm rầm của cây cối dần dần đi xa, trả lại sự yên tĩnh đầy chết chóc cho khu rừng nguyên sinh.
Thẩm Mặc lúc này mới dám từ từ ngồi dậy, lưng áo linh thể của hắn đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn nhìn quanh thế giới khổng lồ, hoang dã và đầy rẫy hiểm nguy này, trong lòng dâng lên một cảm giác dở khóc dở cười.
Hắn muốn đến một nơi có linh khí đậm đặc để tu luyện, đúng vậy. Nhưng hắn không ngờ cái giá phải trả lại là việc phải sinh tồn trong một phiên bản “Công viên kỷ Jura” phiên bản tu tiên siêu cấp thế này! Ở đây, ngay cả một con kiến bò dưới đất có khi cũng đủ sức cắn chết một tu sĩ Khải Huyết Cảnh thời hiện đại.
Xòe bàn tay phải ra, Thẩm Mặc nhìn vào đồng xu cổ đang nằm lơ lửng trên lòng bàn tay linh thể của mình.
Lúc này, hoa văn đồng hồ cát ở tầng thứ nhất của đồng xu đang phát ra ánh sáng vàng nhạt nhấp nháy. Những hạt cát ánh sáng bên trong tầng thứ nhất đang từ từ chảy ngược từ dưới lên trên với một tốc độ rất đều đặn.
Một dòng thông tin tự động hiện lên trong tâm trí hắn:
*Thời gian du hành còn lại: 23 giờ 59 phút 50 giây.*
“Chỉ có hai mươi tư giờ?” Thẩm Mặc khẽ nhíu mày.
Hóa ra chuyến du hành ngược thời gian này không phải là vĩnh viễn. Năng lượng hiện tại của Tuế Nguyệt Đồng Bản – vốn được kích hoạt từ chút huyết mạch mỏng manh của hắn và linh khí nghèo nàn thời mạt pháp – chỉ đủ để duy trì linh thể của hắn tồn tại ở Kỷ Nguyên Hoang Cổ này trong vòng một ngày một đêm.
Sau khi thời gian đếm ngược kết thúc, ý thức của hắn sẽ bị cưỡng ép kéo trở về thể xác ở thời hiện đại.
*”Một ngày một đêm… Ta phải tận dụng từng giây từng phút!”* Ánh mắt Thẩm Mặc đột ngột trở nên kiên định và sắc bén. Hắn không còn vẻ cợt nhả thường ngày nữa, tư duy logic của một nhà khảo cổ học xuất sắc lập tức hoạt động hết công suất.
Hắn nhìn xuống linh thể rực sáng của mình. Mục tiêu tối thượng của hắn trong chuyến đi này là gì?
Thứ nhất: Hấp thụ càng nhiều linh khí hồng hoang càng tốt để tôi luyện linh thể, tạo ra một nền móng vững chắc dội ngược về thể xác ở hiện tại, chữa trị hoàn toàn phế mạch.
Thứ hai: Tìm kiếm những công pháp cổ đại chưa bị thất truyền, hoặc những thiên tài địa bảo thời Hoang Cổ mà thời hiện đại đã hoàn toàn tuyệt tích.
“Nhưng trước hết…” Thẩm Mặc nhìn xuống khoảng không gian sâu thẳm dưới tán cây khổng lồ, nơi sương mù xám đang lượn lờ đầy nguy hiểm. “…Ta phải tìm cách leo xuống khỏi cái cây cao vạn trượng này mà không bị con quái vật nào nuốt chửng đã.”
Hắn đứng dậy, đôi cánh linh khí mờ ảo hình chim Lạc sau lưng khẽ động đậy như muốn xuất hiện nhưng lại nhanh chóng tiêu tán vì tu vi của hắn lúc này còn quá yếu, chưa đủ để kích hoạt khả năng phi hành của cảnh giới Lạc Vũ Cảnh.
“Xem ra vẫn phải chạy bằng cơm rồi.”
Thẩm Mặc tự giễu một câu, rồi bám vào một sợi dây leo to bằng người trưởng thành, bắt đầu hành trình thám hiểm Kỷ Nguyên Hoang Cổ của mình.
Kẻ Trộm Thời Gian đã thực hiện bước đi đầu tiên của mình vào quá khứ, và lịch sử của Âu Lạc Thần Châu, kể từ khoảnh khắc này, đã bắt đầu rẽ sang một hướng hoàn toàn mới mà không ai có thể lường trước được.