Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 60: Chúng hạ độc vào bát canh của Diệp Phi.
**CHƯƠNG 60: ĐỘC NÀY HƠI NHẠT, CHO THÊM TÍ MUỐI ĐƯỢC KHÔNG?**
Đại sảnh của Bách Vị Thành hôm nay rực rỡ đến mức chó nhìn vào cũng phải đeo kính râm. Ánh đèn từ những viên minh châu to bằng quả bưởi chiếu rọi xuống những bộ bàn ghế làm từ gỗ sưa ngàn năm, tỏa ra mùi tiền hương thơm phảng phất. Đây là “Bách Vị Đại Yến” – nơi mà các đại lão giới tu chân tề tựu để… khoe giàu và thi ăn.
Trong khi các vị tông chủ, thánh tử ai nấy đều áo mũ chỉnh tề, khí thế bức người, tóc tai vuốt keo láng bóng đến mức ruồi đậu vào là trượt chân gãy cổ, thì ở một góc khuất, có một sự tồn tại vô cùng lạc quẻ.
Diệp Phi ngồi chồm hổm trên ghế, đôi dép lê gỗ gác hẳn lên mép bàn chạm rồng trổ phượng. Anh đang dùng một cái tăm xỉa răng – thứ thực chất được mài từ xương của một con yêu hổ cấp sáu – để gẩy gẩy kẽ răng một cách vô cùng thong dong.
“Nguyệt này, sao cái yến tiệc này màu mè quá vậy? Ta nhìn nãy giờ mà chưa thấy cái đùi gà nào di động qua đây cả. Hay là mình đi nhầm chỗ sang triển lãm trang sức rồi?” Diệp Phi ngáp một cái dài đến mức suýt thì trật khớp hàm.
Lăng Nguyệt đứng cạnh, ân cần dùng khăn lụa thấm mồ hôi cho anh (dù anh chẳng làm gì để mà ra mồ hôi), dịu dàng đáp: “Công tử kiên nhẫn một chút. Đây là khai vị thôi, món chính của Hắc Ám Ẩm Thực Hội nghe nói là ‘Thập Toàn Đại Bổ Cửu Thiên Canh’, hội tụ linh khí của vạn vật đấy.”
Lục Tiểu Bảo ở bên cạnh thì tay viết liên lẹ vào sổ tay, miệng lẩm bẩm: “Sư phụ đang dùng ‘Vô Sắc Nhãn’ để quan sát sơ hở của đại trận bảo vệ Bách Vị Thành. Cái ngáp vừa rồi chắc chắn là tiếng gầm của Kiếm Ý đang uất ức vì không có đối thủ. Ghi vào, ghi vào: Kiếm Thần không màng danh lợi, coi thường vạn vật trang kim, chỉ tập trung vào chân lý tối thượng của… dạ dày.”
Lúc này, Thượng Quan Diễm bước vào với bộ lễ phục dát vàng chói lọi, theo sau là một toán đệ tử của Kiếm Tông. Hắn liếc nhìn Diệp Phi với vẻ khinh bỉ tột độ:
“Diệp Phi, hôm nay là đại yến ẩm thực, người ta mời người có vị giác tinh tế, không phải mời hạng tạp dịch đi xin cơm. Ngươi cầm cái tăm kia định múa kiếm hay định đi cướp bếp hả?”
Diệp Phi lờ đờ mắt nhìn hắn: “À, Thánh tử đấy à? Ngươi mới đổi nghề làm đèn pha à? Chói mắt quá. Có mang theo muối không? Ta sợ lát nữa thức ăn của Hắc Ám Hội hơi nhạt.”
“Ngươi…!” Thượng Quan Diễm nghẹn họng. Hắn không hiểu tại sao mỗi lần đối mặt với tên “vô lại” này, khí chất Thánh tử của hắn lại tan biến như bong bóng xà phòng.
Đúng lúc đó, không khí bỗng nhiên lạnh ngắt. Một nhóm người mặc áo bào đen thêu hình những chiếc đầu lâu cầm dao nĩa bước ra. Đây chính là những thành viên cấp cao của Hắc Ám Ẩm Thực Hội. Đi đầu là “Huyết Thủ Trù Thần” – một lão già có đôi tay đỏ quạch như vừa nhúng vào máu, ánh mắt thâm hiểm.
Lão nhìn Diệp Phi, nụ cười trên môi đầy vẻ quỷ dị: “Vị này chắc hẳn là Diệp Phi ‘Kiếm Thần’ danh trấn giang hồ? Nghe danh đã lâu, hôm nay Hội chúng ta có một món quà đặc biệt dành riêng cho ngài.”
Một chiếc bát bằng ngọc đen bóng loáng được đưa lên. Bên trong là một loại nước dùng có màu tím đen sóng sánh, tỏa ra mùi thơm kỳ lạ, vừa giống mùi hoa nhài vừa có chút gì đó… hăng hắc như mùi dây điện cháy.
“Đây là ‘Hắc Thiên Vạn Độc Canh’, à không, ‘Hắc Thiên Vạn Linh Canh’. Được hầm từ chín mươi chín loại linh dược quý hiếm. Mời Diệp tiên sinh nếm thử.”
Toàn bộ đại sảnh nín thở. Ai mà chẳng biết Hắc Ám Ẩm Thực Hội nổi tiếng với các món ăn “ăn xong là đầu thai”. Mùi hương này, dù thơm nhưng mang theo một áp lực tâm linh cực lớn. Thẩm Vô Khuyết đứng từ xa, tay đã đặt lên chuôi kiếm, truyền âm cho Diệp Phi: “Diệp huynh, bát canh đó có độc tính mạnh đến mức có thể ăn mòn cả nguyên thần. Đừng uống!”
Diệp Phi nhìn bát canh, trong đầu bỗng vang lên tiếng “Ting” của hệ thống:
*【Nhiệm vụ: Nhận cơm chực của Hắc Ám Ẩm Thực Hội.】*
*【Phân tích đối tượng: “Huyết Thần Tịch Diệt Canh” – Thành phần: Thất tinh hải đường, Đoạn trường thảo nồng độ 90%, nọc độc Giao Long… Tổng hợp 108 loại kịch độc.】*
*【Lợi ích: Hệ thống tự động chuyển hóa độc tố thành ‘Vị năng’ để cường hóa vị giác và bù đắp năng lượng cho việc… nằm ngủ.】*
Mắt Diệp Phi sáng rực lên. Độc ư? Trong từ điển của Diệp Phi không có chữ “độc”, chỉ có chữ “miễn phí”.
“Ôi dào, các ông khách sáo quá. Mời mà không uống thì hèn người ra.”
Nói rồi, trước sự kinh hoàng của vạn người, Diệp Phi bưng bát ngọc đen lên, ực một phát hết sạch sành sanh. Thậm chí hắn còn dùng lưỡi liếm sạch đáy bát như thể đó là bát sữa đặc cuối cùng của nhân loại.
Im lặng.
Sự im lặng bao trùm cả đại sảnh đến mức người ta có thể nghe thấy tiếng một con muỗi đang bay rồi lăn đùng ra chết vì sợ.
Thượng Quan Diễm hả hê nghĩ thầm: “Xong rồi! Hết đời cái thằng ăn chực. Độc này đến cả Hóa Thần cảnh cũng phải thối thịt, ngươi tiêu đời rồi!”
Huyết Thủ Trù Thần nhe răng cười: “Diệp tiên sinh, ngài cảm thấy thế nào?”
Diệp Phi đặt bát xuống, mặt hơi ửng hồng. Hắn bỗng nhiên rùng mình một cái, toàn thân phát ra những tiếng “rắc rắc” như xương cốt đang chuyển động.
Lục Tiểu Bảo hét lớn: “Nhìn kìa! Sư phụ đang dùng ‘Vạn Kiếm Tẩy Tủy’! Người đang mượn độc tố để tôi luyện kiếm ý trong huyết quản! Mỗi lỗ chân lông của người đang tỏa ra kiếm khí rợn người!”
Thực chất, Diệp Phi chỉ là đang… muốn hắt hơi.
“Hắt… hắt… hắt xìiiiiiiii!”
Một cú hắt hơi thiên địa chấn động. Diệp Phi không kìm được, kiếm khí từ trong cơ thể theo cái hắt hơi bắn ra ngoài. “Vù” một phát, một đạo kiếm quang hình lưỡi liềm bay sượt qua đầu Huyết Thủ Trù Thần, chém bay cái mũ bếp của lão, đồng thời xé rách không gian, tạo thành một vết nứt dài mười mét trên sàn đá hoa cương cứng nhất đại lục.
Huyết Thủ Trù Thần đứng hình, mồ hôi hột chảy ròng ròng. Lão cảm nhận được cái “kiếm khí hắt hơi” kia vừa rồi chỉ cần lệch một milimet nữa thôi là lão đã được đi gặp tổ tiên bàn chuyện nấu nướng rồi.
Diệp Phi dụi dụi mũi, phàn nàn: “Canh gì mà nhiều tiêu thế? Cay xè cả mũi. Với lại hình như các ông quên cho muối rồi, vị nó cứ lờ lợ thế nào ấy. Cho thêm tí muối được không? Với lại, có đùi gà nhúng vào cái nước này không, ta thấy nó cũng… đậm đà đấy chứ.”
Hệ thống trong đầu Diệp Phi thông báo: *【Chúc mừng ký chủ! Tiêu hóa thành công 108 loại kịch độc. Vị giác thăng cấp: ‘Lưỡi Kiếm Thần’. Bạn hiện có thể cảm nhận được nồng độ linh khí trong thức ăn chính xác đến từng hạt phân tử. Thưởng thêm: Một bình nước mắm ‘Hải Vương’ – có tác dụng làm tăng 1000% sát thương cho bất kỳ vật gì nó chạm vào.】*
Lúc này, toàn thể khách mời trong đại sảnh đều đồng loạt đứng dậy, quỳ rạp xuống.
“Kiếm Thần uy vũ! Coi kịch độc như gia vị, lấy hắt hơi làm kiếm chiêu! Chúng ta bái phục!”
Thẩm Vô Khuyết mắt lấp lánh sự sùng bái: “Hóa ra là vậy… Dùng độc để rèn kiếm, lấy vị giác làm tâm cảnh. Diệp huynh, tầm vóc của huynh đã vượt xa sự hiểu biết của kẻ phàm phu như đệ rồi.”
Lăng Nguyệt mỉm cười đắc ý, lườm Thượng Quan Diễm một cái: “Thánh tử thấy sao? Độc của các người đối với công tử nhà ta chỉ là tiêu xay thôi.”
Thượng Quan Diễm lúc này mặt cắt không còn giọt máu. Hắn lùi lại mấy bước, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào… Khoa học… Khoa học tu chân đâu có dạy chuyện này? Hắn nhất định là… nhất định là có nội công thâm hậu hơn cả môn chủ!”
Huyết Thủ Trù Thần lúc này run rẩy, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh. Lão ra hiệu cho đàn em đưa lên “món quà thứ hai”.
“Quả nhiên là Kiếm Thần. Vậy mời ngài nếm thử món tiếp theo: ‘Vạn Tiễn Xuyên Tâm Cá Viên’. Mỗi viên cá được chế tác từ vảy Rồng Đất và nhím độc ngàn năm, bên trong chứa đựng kiếm ý bạo liệt của ba vị trưởng lão Hội chúng ta.”
Thực chất, đây là một quả bom nổ chậm núp bóng cá viên. Chỉ cần răng chạm vào, nó sẽ nổ tung với sức mạnh tương đương một đòn toàn lực của cao thủ Linh Phủ Cảnh.
Diệp Phi nhìn đĩa cá viên, nước miếng bắt đầu ứa ra. “Cá viên à? Cái này ta thích. Hồi xưa ở quê ta hay ăn cá viên chiên cổng trường lắm.”
Hắn cầm một chiếc đũa gỗ bình thường lên.
Nhưng trong mắt của Thẩm Vô Khuyết và đám cao thủ kiếm đạo, khi Diệp Phi cầm đũa, dường như cả bầu trời quanh bát cá viên bị bóp méo. Chiếc đũa gỗ trong tay hắn không còn là gỗ, mà là một thanh thần binh đang rung động ở tần số cực cao, sẵn sàng trấn áp mọi sự phản kháng.
Diệp Phi xiên một viên cá. “Phập!”
Viên cá viên vốn dĩ được thiết kế để nổ tung ngay lập tức, nhưng khi chiếc đũa của Diệp Phi đâm vào, toàn bộ kiếm ý bạo liệt bên trong nó bỗng nhiên… ngoan ngoãn như mèo con. Áp lực kinh khủng từ bàn tay của “Thần Ăn Chực” đã hoàn toàn khóa chết mọi phản ứng nổ.
“Chẹp chẹp… dai dai, giòn giòn, nhưng hơi ít bột năng.” Diệp Phi vừa ăn vừa nhận xét, “Cái này mà có tương ớt thì tuyệt vời.”
“Ầm!”
Bên ngoài Bách Vị Thành, một ngọn núi nhỏ bỗng nhiên nổ tung thành tro bụi.
Đám người trong sảnh ngơ ngác: “Cái gì vừa nổ thế?”
Lục Tiểu Bảo nhanh miệng giải thích: “Mọi người không hiểu sao? Sư phụ đã dùng kỹ năng ‘Cách Sơn Đả Ngưu’ thông qua việc nhai cá viên. Người đã đẩy toàn bộ vụ nổ của món ăn này ra tận ngọn núi bên ngoài để không làm hỏng bữa tiệc của mọi người. Lòng từ bi của Kiếm Thần thật rộng lớn như biển cả!”
Thực tế: Diệp Phi chỉ là lỡ tay ném cái hạt của một loại quả linh dược trong món ăn ra cửa sổ, vô tình nó bay trúng một trận pháp bẫy rập của Hắc Ám Hội đặt trên núi, gây ra vụ nổ dây chuyền.
Huyết Thủ Trù Thần ngã ngồi xuống sàn, đôi tay đỏ quạch run bần bật: “Hắn… hắn dùng miệng để tiêu hóa kiếm ý của ba vị trưởng lão? Hắn không phải người! Hắn là quái vật!”
Diệp Phi ăn xong một đĩa cá viên, cảm thấy hơi khát. Hắn nhìn sang phía Lăng Nguyệt: “Nguyệt ơi, có gì uống không? Canh nãy cay quá, giờ miệng ta hơi khô.”
Lăng Nguyệt lấy ra một hũ nước mát, nhưng chưa kịp đưa cho anh thì một tên đệ tử của Hắc Ám Hội, kẻ vốn là sát thủ cải trang thành người hầu, lao tới với một vò rượu lấp lánh ánh xanh: “Diệp đại nhân, mời dùng rượu ‘Hóa Cốt Linh’ này!”
Lão Huyết Thủ Trù Thần gào lên: “Dừng lại! Đừng đưa cho hắn!”
Nhưng đã muộn. Diệp Phi đã cầm lấy vò rượu, tu một hơi dài.
“Khà! Rượu này được, mạnh đấy, uống vào thấy bốc hỏa cả người.”
Thân hình Diệp Phi bỗng chốc phát ra ánh sáng vàng kim chói mắt. Đây là biểu hiện của “Thái Thượng Lười Biếng Tâm Pháp” đang hoạt động ở mức độ tối đa để xử lý lượng cồn và linh khí khổng lồ.
Hắn thấy hơi chóng mặt, vung tay một cái: “Tránh ra… ta muốn… ta muốn tìm chỗ nằm…”
Cái vung tay vô tình của một kẻ đang say rượu đã tạo ra một cơn bão kiếm khí vô hình. Toàn bộ các món ăn đầy độc tố còn lại trên bàn tiệc bị cuốn bay lên không trung, xoay tròn rồi lao thẳng về phía nhóm người của Hắc Ám Ẩm Thực Hội.
“Áaaaa! Canh của ta! Cá viên của ta!”
Tiếng kêu la thảm thiết vang lên. Những kẻ tạo ra độc dược nay lại được thưởng thức chính thành quả của mình một cách “cưỡng bức”. Kẻ thì trúng độc đến mức biến sắc cầu vồng, kẻ thì bị cá viên nổ tung tung tóe như pháo hoa ngày Tết.
Trong khi đó, Diệp Phi đã gục mặt xuống bàn gỗ sưa, bắt đầu phát ra tiếng gáy đều đặn: “Khò… khò… gà luộc… đừng chạy… đợi ta…”
Cả đại sảnh quỳ xuống một lần nữa, lần này là vì sự khiếp sợ tột độ.
“Một cái vung tay tiễu trừ toàn bộ Hắc Ám Ẩm Thực Hội trong lúc say rượu! Cảnh giới này… chẳng lẽ là ‘Túy Kiếm Thần’ trong truyền thuyết?”
Thượng Quan Diễm nhìn Diệp Phi đang ngủ ngon lành, rồi nhìn lại hiện trường tan hoang như vừa trải qua một trận động đất mười độ Richter, bỗng nhiên hắn bật khóc hu hu.
“Ta không tu luyện nữa đâu! Ta về nhà chăn lợn đây! Đánh thế này thì đánh làm sao được nữa!”
Hắn vứt thanh thần kiếm dát vàng của mình đi, lảo đảo bước ra khỏi sảnh như một người mất trí.
Lục Tiểu Bảo nhanh tay ghi chép: “Hôm nay, Kiếm Thần chỉ bằng hai bát canh, một đĩa cá viên và một giấc ngủ trưa, đã đánh bại một đại tông môn tà ác và làm hỏng tâm lý của một thiên tài Kiếm Tông. Chiêu thức này tên là: ‘Ngủ Nướng Phá Thiên Nhất Kích’.”
Thẩm Vô Khuyết đi tới bên cạnh Diệp Phi, khẽ cúi người chào: “Diệp huynh, huynh ngủ cho ngon. Ở đây cứ để đệ lo. Đệ sẽ bảo đảm không có con ruồi nào dám làm phiền huynh… trừ khi nó muốn bị kiếm khí của huynh nghiền nát.”
Lăng Nguyệt ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng đắp cho Diệp Phi một chiếc áo khoác mỏng, trong mắt đầy vẻ tự hào: “Công tử nhà mình… ngay cả lúc ngủ cũng vất vả thế này, bảo sao lúc nào cũng kêu đói.”
Ở một không gian sâu thẳm trong thần thức, hệ thống lại vang lên:
*【Ký chủ đã tiêu diệt hoàn toàn uy danh của Hắc Ám Ẩm Thực Hội tại Bách Vị Thành bằng cách… không làm gì cả.】*
*【Phần thưởng: Kỹ năng bị động ‘Kiếm Khí Bao Tử’ – Tự động tấn công bất cứ ai định đánh thức bạn khi đang mơ về đồ ăn.】*
*【Ký chủ nhận được danh hiệu: ‘Cơn Ác Mộng Của Mọi Đầu Bếp’.】*
Diệp Phi trong cơn mơ khẽ chẹp miệng một cái. Một đạo kiếm khí vô tình bắn ra từ đầu ngón chân, chặt đứt cái chân bàn của một vị đại lão đang đứng gần đó để hóng chuyện, khiến ông ta ngã lộn nhào xuống đất.
Quả nhiên, ở bên cạnh một “Kiếm Thần” ham ăn chực, điều nguy hiểm nhất không phải là kẻ thù, mà là những phản ứng sinh lý vô thức của anh ta.
Buổi “Bách Vị Đại Yến” kết thúc theo một cách mà không ai ngờ tới: Những kẻ chủ trì đi cấp cứu, khách mời đi tìm bác sĩ tâm lý, còn “thủ phạm” thì vẫn đang bận mơ về một cái đùi gà nướng mật ong có cánh bay trên bầu trời đầy nước mắm.
Và thế là, huyền thoại về một vị Kiếm Thần lười biếng, ăn hết cả độc thiên hạ mà vẫn than nhạt, chính thức trở thành câu chuyện kinh dị hàng đầu của tu chân giới.
—
**Sáng hôm sau, tại cổng Bách Vị Thành.**
Diệp Phi tỉnh dậy, vươn vai một cái thật dài, miệng lầm bẩm: “Ơ, yến tiệc xong rồi à? Tiếc quá, nãy giờ mới ăn được có mấy viên cá. Này Tiểu Bảo, tiếp theo mình đi đâu ăn chực tiếp đây?”
Lục Tiểu Bảo chỉ tay về phía Bắc, nơi có một dãy núi tuyết phủ trắng xóa: “Thưa sư phụ, nghe nói ở Tuyết Liên Tông có một loại ‘Tuyết Liên Nghìn Năm’ nấu với thịt gấu băng tuyệt phẩm lắm. Nhưng họ đang bị bao vây bởi yêu quái…”
Mắt Diệp Phi rực sáng: “Gấu băng nướng? Đi! Cứu người là phụ, gấu nướng là chính! À không, ta nói là chúng ta phải ra tay vì công lý!”
Thẩm Vô Khuyết lưng đeo đại kiếm, hừng hực khí thế: “Đúng thế! Diệp huynh, chúng ta xuất phát!”
Lăng Nguyệt mỉm cười xách giỏ thức ăn đi theo sau. Một đoàn người kỳ quặc lại tiếp tục hành trình “vì dạ dày mà hành hiệp trượng nghĩa”, để lại sau lưng một đống hoang tàn và những lời đồn thổi kinh hoàng về sức mạnh của “Cái Miệng Thần Thánh”.