Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 53: Diệp Phi đi ăn chực ở một buổi đấu giá.
**CHƯƠNG 53: ĐẤU GIÁ HỘI? KHÔNG, ĐÂY LÀ TIỆC BUFFET MIỄN PHÍ!**
Tại Vạn Bảo Các – nơi được mệnh danh là “máy bào tiền” khét tiếng nhất Trung Thần Châu, hôm nay không khí căng thẳng đến mức một con ruồi bay qua cũng phải để lại hai cánh làm phí môn bài.
Hàng vạn tu sĩ, từ các tông sư tóc trắng xóa đến đám thiên tài mũi hếch lên trời, đều đang tề tựu về đây. Lý do? Nghe đồn hôm nay Vạn Bảo Các sẽ đấu giá một thanh “Tuyệt Thế Thần Kiếm” có thể chém đứt nhân quả.
Trong khi thiên hạ đang sôi sùng sục, thì tại lối vào VIP, một thanh niên mặc áo bào trắng phanh ngực, chân đi dép lê gỗ, tay cầm một xiên cá nướng vẫn còn bốc khói nghi ngút, đang bị bảo vệ chặn lại.
“Vị đạo hữu này, đây là Đại hội Đấu giá Thiên Vị, không phải hội chợ ẩm thực. Muốn bán cá nướng xin vui lòng lùi lại năm trăm mét, rẽ phải vào khu bình dân.” – Gã bảo vệ nhìn Diệp Phi với ánh mắt như nhìn một sinh vật lạ ngoài hành tinh.
Diệp Phi trợn mắt, nuốt đánh “ực” một miếng thịt cá, lầm bầm:
— Có nhầm không? Ta thấy thiếp mời ghi là ‘Tiệc rượu Đấu giá’. Đã có chữ ‘Tiệc’ thì phải có đồ ăn chứ? Không có đồ ăn thì đấu cái nịt à?
Hệ thống lập tức nảy ra một dòng thông báo đỏ rực:
*【 Ting! Phát hiện ký chủ đang chịu nhục nhã vì cái bụng đói. Nhiệm vụ hệ thống: Vào phòng VIP ngồi ăn chực mà không tốn một linh thạch nào. Phần thưởng: “Nước Chấm Cân Cả Vũ Trụ”. 】*
Diệp Phi sáng mắt lên. Nước chấm? Đây mới là chân lý của tu hành!
Đúng lúc này, một cỗ kiệu hoa lệ từ trên trời đáp xuống. Lăng Nguyệt bước ra, tạp dề thêu hoa vẫn đeo lủng lẳng bên hông nhưng khí chất thánh nữ thì không ai bì kịp. Theo sau nàng là Lục Tiểu Bảo – kẻ đang ôm khư khư cuốn “Nhật ký ăn chực” và Thẩm Vô Khuyết – người lúc nào cũng nhìn cái cột nhà như nhìn đối thủ truyền kiếp.
“Sư phụ! Người lại định đi ăn… à không, lại định đi giáo hóa chúng sinh sao?” – Lục Tiểu Bảo cung kính cúi đầu, miệng nói nhưng tay thì nhanh nhẹn rút bút ra chuẩn bị ghi chép.
Lăng Nguyệt nhìn thấy Diệp Phi bị chặn đường, khẽ cau mày, lấy ra một tấm lệnh bài vàng chóe:
— Vị này là Kiếm Thần tiền bối, cũng là thực khách cao cấp nhất của Linh Thức Môn ta. Ngươi dám chặn?
Gã bảo vệ nghe đến hai chữ “Kiếm Thần”, chân tay rụng rời, lập tức quỳ sụp xuống:
— Tiểu nhân có mắt không thấy Thái Sơn! Mời tiền bối vào! Tiền bối muốn ăn gì cứ nói, bảo khố của chúng ta… à không, nhà bếp của chúng ta luôn sẵn sàng!
Diệp Phi hất tóc một cái đầy lãng tử (thực chất là để phủi vụn cá bám trên áo), ung dung bước vào trong sự ngỡ ngàng của hàng ngàn con mắt.
…
Bên trong phòng VIP số 1 – nơi xa hoa đến mức cái bô cũng được khảm linh thạch, Diệp Phi vừa ngồi xuống đã thất vọng tràn trề.
— Đồ ăn đâu? Tại sao trên bàn chỉ có ba quả táo khô khốc và một bình trà xanh loãng như nước ốc thế này? Vạn Bảo Các các ngươi là lừa đảo! – Diệp Phi gào thét trong lòng.
Trên sân khấu đấu giá, một lão giả râu dài, sắc mặt nghiêm nghị bắt đầu giới thiệu vật phẩm đầu tiên:
— Thưa chư vị, đây là ‘Thiên Tâm Thảo’ mười ngàn năm, giá khởi điểm: Một vạn Linh thạch thượng phẩm!
Dưới hội trường, tiếng đấu giá vang lên như súng liên thanh. Người thì hét hai vạn, kẻ thì đòi ba vạn.
Trong phòng VIP, Diệp Phi nhìn cây cỏ khô héo trên sân khấu, quay sang hỏi Lục Tiểu Bảo:
— Tiểu Bảo, cái cọng cỏ đó nhìn giống hành lá nhỉ? Chắc là để kho cá?
Lục Tiểu Bảo lập tức run bắn người, vội vàng ghi chép:
*“Ngày thứ… Kiếm Thần coi thường tiên dược vạn năm, ví nó như hành lá. Ý của Ngài là: Phàm là linh dược thế gian, đối với kiếm đạo của Ngài cũng chỉ là gia vị cho bữa ăn mà thôi! Thật là một cảnh giới cao siêu!”*
Thẩm Vô Khuyết ngồi cạnh cũng gật đầu tâm đắc:
— Đúng vậy, ý vị của Diệp huynh thật quá sâu xa. Ngài đang dạy ta rằng, không nên bị ngoại vật làm mê mắt. Kiếm khách chân chính chỉ cần một cọng hành cũng chém được đại địa!
Diệp Phi: “???”
Lúc này, vật phẩm thứ hai được đưa lên: Một chiếc bát bằng ngọc bích tỏa ra hào quang xanh biếc, bên trên khắc đầy phù văn cổ xưa.
— Đây là ‘Bát Thần Thông Bách Bảo’, có thể chứa cả một hồ nước, là pháp bảo phòng ngự cực phẩm! – Lão giả hét lớn.
Mắt Diệp Phi rực sáng:
— Cái bát kia… to thật! Dùng để đựng canh gà thì tuyệt. Nguyệt nhi, bát của muội nhỏ quá, lấy cái này về múc phở chắc chắn không bị tràn!
Vừa nói, Diệp Phi vừa vô tình vận hành “Thái Thượng Lười Biếng Tâm Pháp”. Một luồng uy áp từ trên người anh tỏa ra, nhắm thẳng vào cái bát ngọc trên sân khấu. Trong mắt người khác, đó là kiếm ý xé rách không gian để “thử” độ bền của pháp bảo.
“Ầm!”
Chiếc bát ngọc rạn nứt ngay lập tức dưới ánh mắt kinh hoàng của mọi người. Lão giả đấu giá mồ hôi hột chảy ròng ròng:
— Ai? Vị đại lão nào vừa mới phóng ra kiếm khí? Bát ngọc của chúng ta có cấm chế cấp chín mà vẫn không chịu nổi một cái nhìn sao?
Phòng VIP đối diện, Thượng Quan Diễm – Thánh tử Kiếm Tông vừa bị Diệp Phi làm cho trầm cảm ở chương trước – mặt cắt không còn giọt máu. Hắn run rẩy nói với trưởng lão đi cùng:
— Là hắn! Chính là cái tên thích ăn chực đó! Hắn lại muốn thể hiện uy phong để ép giá!
Diệp Phi trong phòng VIP số 1 thì đang méo mặt:
— Ơ kìa, ta chỉ muốn nhìn xem cái bát có dày không thôi mà? Sao nó lại nứt rồi? Đồ đểu! Vạn Bảo Các bán hàng fake à?
Chủ tịch Vạn Bảo Các từ phía sau cánh gà vội vàng chạy ra, mặt xanh lét, nhìn về phía phòng của Diệp Phi rồi run giọng:
— Xin tiền bối bớt giận! Nếu tiền bối chê đồ của chúng ta kém chất lượng, chúng ta xin tặng không cái bát này cho tiền bối về… đựng canh! Xin đừng phá nát trụ sở của chúng ta!
Cả hội trường nổ tung. Tặng không? Một pháp bảo cấp linh phẩm bị một cái nhìn làm nứt, rồi còn được đem tặng để làm… bát đựng canh?
Hệ thống: *【 Ting! Ký chủ đã hoàn thành một nửa nhiệm vụ: Ăn chực bát ngọc thành công. Độ hào nhoáng: 100 điểm. 】*
Diệp Phi gãi đầu:
— Thôi được rồi, dù sao cũng miễn phí. Tiểu Bảo, xuống nhận cái bát về đây để tối nay ta hầm xương.
Tiểu Bảo nước mắt ngắn dài:
— Sư phụ, người đúng là nhân hậu. Ngài dùng sức mạnh của mình để vạch trần hàng giả, cứu giúp bao nhiêu người khỏi bị lừa linh thạch, rồi còn tận dụng đồ hư hỏng để làm từ thiện… ôi sư phụ của con!
Vật phẩm cuối cùng cũng đến, đó là món quà được mong chờ nhất: Một thanh đoản kiếm rỉ sét nhưng ẩn chứa hơi thở của thượng cổ.
— Thần Kiếm Vô Danh! Ai sở hữu nó sẽ hiểu được bí mật của Kiếm Thần! – Lão giả run rẩy giới thiệu.
Diệp Phi nhìn thanh kiếm rỉ, rồi lại nhìn cái đùi gà trên tay Lăng Nguyệt đang chuẩn bị nướng. Anh sực nhớ ra mình thiếu cái xiên.
— Cái que sắt kia… có vẻ chắc chắn đấy. Lấy nó để xiên đùi gà nướng thì thịt mới chín đều.
Lần này, Diệp Phi quyết định không dùng mắt nhìn nữa, anh dùng kỹ năng “Hư Không Gắp Thịt”.
Chỉ thấy không gian khẽ rung động, thanh thần kiếm trên sân khấu bỗng dưng biến mất trong chớp mắt và xuất hiện ngay trên tay Diệp Phi… dùng để xiên miếng đùi gà sống.
Cả đấu giá hội rơi vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối. Mười vạn người nín thở.
Họ vừa thấy gì? Một kỹ thuật lấy đồ trong không gian mà ngay cả các đại lão Hóa Đỉnh Cảnh cũng không nhìn ra vết tích? Và thanh thần kiếm nghìn năm đó… đang bị dùng để làm gì kia?
“Xì xì…” – Tiếng mỡ gà rơi xuống thanh thần kiếm rỉ sét, lửa của Lăng Nguyệt đốt lên, thần kiếm bỗng phát ra tiếng ngân vang chấn động tâm can. Những lớp rỉ sét bong ra, để lộ ra lưỡi kiếm sáng lòa như ánh trăng.
— Thần kiếm… thần kiếm đang khóc! – Thẩm Vô Khuyết quỳ xuống – Nó đang hạnh phúc vì cuối cùng cũng tìm được một minh chủ dám dùng nó để… nướng gà! Đây chính là cảnh giới ‘Vạn Vật Vi Kiếm, Kiếm Đạo Bình Đẳng’ trong truyền thuyết!
Diệp Phi thổi phù phù vào miếng thịt gà, vừa cắn một miếng vừa gật gù:
— Chà, kiếm này tản nhiệt tốt phết, thịt chín rất đều.
Lúc này, Thượng Quan Diễm chịu hết nổi, đứng bật dậy hét lớn:
— Diệp Phi! Ngươi quá đáng lắm rồi! Ngươi khinh rẻ thần khí, sỉ nhục tu sĩ chúng ta! Ta dùng toàn bộ tài sản gia tộc thách đấu với ngươi! Nếu ngươi thắng, đống linh thạch này là của ngươi, nếu ngươi thua, trả lại thanh kiếm đó!
Diệp Phi liếc nhìn đống linh thạch cao như núi của Thượng Quan Diễm, rồi nhìn lại miếng đùi gà đang ăn dở. Anh thở dài:
— Ngươi phiền quá. Ta đang ăn mà cứ đòi thách với đấu. Thôi được, nếu ngươi nhất quyết muốn tặng tiền cho ta ăn chực lâu dài thì…
Anh cầm thanh thần kiếm (vẫn còn dính mỡ gà), tiện tay ném trả lại phía Thượng Quan Diễm như ném một cái xương gà.
“Vút!”
Thanh kiếm mang theo kỹ năng “Ăn Cả Thiên Hạ”, tạo ra một vùng áp suất kỳ quái. Thượng Quan Diễm chưa kịp rút kiếm ra khỏi vỏ thì đã thấy… bụng mình sôi lên ùng ục.
Hắn bỗng thấy tay chân bủn rủn, mắt hoa lên, một cơn thèm đùi gà nướng mãnh liệt xâm chiếm đại não khiến hắn ngã quỵ xuống sàn, nước dãi chảy ròng ròng:
— Ta… ta muốn ăn gà… Cho ta một miếng… Ta không muốn đấu nữa… Đưa gà cho ta!
Hệ thống: *【 Ting! Ký chủ đã dùng đùi gà hạ gục đạo tâm của đối thủ. Kỹ năng “Ăn Cả Thiên Hạ” bộc phát tuyệt vời. Chúc mừng bạn đã thắng cược mười vạn linh thạch! 】*
Diệp Phi nhìn mười vạn linh thạch rơi xuống phòng mình, mặt méo xệch:
— Hệ thống, ta muốn ăn chực miễn phí cơ mà! Giàu thế này thì sau này làm sao đi xin cơm được nữa? Ác độc! Ngươi thật là ác độc!
Lục Tiểu Bảo ghi chép lia lịa:
*“Kiếm Thần buồn bã vì tiền tài quá nhiều sẽ làm vẩn đục lòng tham. Ngài đang rầu rĩ vì sự vô địch của mình quá đơn điệu… Đây chính là nỗi cô đơn của kẻ đứng trên đỉnh cao!”*
Ngoài cửa, các trưởng lão Vạn Bảo Các quỳ lạy như tế sao, xin Diệp Phi hãy nhận chức “Cố vấn danh dự”, chỉ mong anh mỗi ngày đến đây ăn một bữa để… tăng thêm vượng khí cho tiệm.
Diệp Phi cầm “Nước Chấm Cân Cả Vũ Trụ” vừa nhận được từ hệ thống, rắc lên miếng thịt gà, thở dài một tiếng:
— Thôi được rồi, vì các ngươi khẩn thiết quá… Ngày mai nhớ chuẩn bị thêm món lẩu, cái bát ngọc này ta mang về trước đây!
Chương 53 kết thúc trong tiếng hô vang “Kiếm Thần vạn tuế” và mùi hương nước chấm thần thánh lan tỏa khắp kinh thành, khiến vạn dân đồng loạt… xin nghỉ việc để đi tìm gà nướng.