Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 52: Cuốn sách trở thành bí kíp võ công được săn đón nhất đại lục.

Cập nhật lúc: 2026-06-03 17:49:50 | Lượt xem: 8

**CHƯƠNG 52: THIÊN HẠ ĐỆ NHẤT “ẨẨM THỰC MẬT TỊCH”**

Nếu có một bảng xếp hạng những thứ gây “sang chấn tâm lý” nhất trong lịch sử tu chân giới, thì chắc chắn vị trí quán quân không thuộc về tà ma ngoại đạo hay thiên tai thảm họa, mà chính là cuốn sổ tay bìa bọc da lợn của Lục Tiểu Bảo.

Cuốn sách mang tên: **“Nhật Ký Ăn Chực Của Kiếm Thần: Nghệ Thuật Đắc Đạo Giữa Những Miếng Thịt Kho”**.

Chỉ trong vòng chưa đầy một tuần, cuốn sách này đã được in lậu thành hàng vạn bản, bán chạy hơn cả “Dục Tiên Lộ” (một loại tạp chí mát mẻ của đám tu sĩ trẻ). Người người nhà nhà, từ vị Trưởng lão bế quan ngàn năm đến tiểu đệ tử mới nhập môn quét lá đa, ai nấy đều thủ sẵn một cuốn bên người.

Tại kinh thành Trung Thần Châu, một đám tu sĩ đang vây quanh một lão giả mặc bào rách, vốn là một Kiếm tu điên khùng có danh tiếng. Lão cầm cuốn nhật ký, tay run rẩy chỉ vào trang 14, giọng lạc hẳn đi:

— Các ngươi nhìn đi! Trang 14, đoạn thứ ba: “Sư phụ bảo, ăn xương gà đừng nên nhằn quá kỹ, phải biết bỏ qua những thứ vụn vặt để hướng tới tủy cốt bên trong.”

Một tên đệ tử trẻ tuổi vội vã ghi chép, mặt đỏ bừng vì phấn khích:

— Tiền bối, ý của Kiếm Thần có phải là “Kiếm ý bất tất tại hình, yếu tại thần” (Kiếm không cần hình, cốt ở thần thái) không?

Lão giả đập bàn cái “rầm”, quát lên:

— Ngu xuẩn! Quá nông cạn! Ý của Diệp Đại Nhân là Kiếm pháp phải như nhằn xương gà, đừng phí sức vào những chiêu thức hoa mỹ rườm rà (thịt gà), mà phải dồn toàn bộ sức mạnh vào nhát đâm chí mạng vào trung tâm bản thể (tủy cốt)! Ta… ta cảm ngộ được rồi!

Nói đoạn, lão giả rú lên một tiếng, kiếm khí trên người đột ngột bộc phát, xé rách mây xanh. Lão… đột phá rồi! Đột phá ngay giữa quán nhậu chỉ nhờ việc đọc về cách ăn xương gà của Diệp Phi.

Thiên hạ chấn động. Thế gian phát cuồng. “Lý thuyết ăn chực” chính thức trở thành chân lý tối thượng của kiếm đạo.

***

Trong khi đó, tại một sơn động hẻo lánh cách kinh thành vạn dặm.

“Vị Kiếm Thần” vĩ đại đang ngồi xổm cạnh đống lửa, mặt méo xệch nhìn thanh kiếm rỉ sét mình dùng để… xiên một con cá lóc.

— Tiểu Bảo… ta hỏi thật, ngươi có thể đừng “phong thần hóa” mọi hành động của ta được không? — Diệp Phi gào lên trong đau đớn. — Ta nhằn xương gà không kỹ là vì răng ta bị dắt, ta mệt không muốn nhằn tiếp thôi! Ai mướn ngươi viết vào sách hả?

Lục Tiểu Bảo đang ngồi mài mực, ánh mắt tràn đầy sự sùng bái tôn thờ, nhìn sư phụ như nhìn một vị thánh sống. Cậu ta vừa ghi chép vừa đáp:

— Sư phụ, người khiêm tốn quá. Sự lười biếng của người chính là biểu hiện cao nhất của “Phản phác quy chân” (Trở về với sự giản đơn). Người nhìn xem, giá bản lậu của cuốn “Nhật Ký” đã lên tới mười khối linh thạch trung phẩm rồi. Chúng ta giàu to rồi sư phụ ơi!

Diệp Phi ôm đầu, cảm giác như mình đang trượt dài trên con đường không lối thoát. Anh vốn dĩ chỉ muốn làm một kẻ ăn bám xinh trai, ngày ngày đi dự tiệc để lấp đầy cái bụng, thi thoảng mới ra vẻ cao nhân để kiếm bữa cơm miễn phí. Ai ngờ đâu, đám đệ tử này lại biến anh thành một biểu tượng tôn giáo!

*【 Ting! Hệ thống ghi nhận: Bạn đã vô tình hướng dẫn một cao thủ Hóa Đỉnh Cảnh đột phá. Điểm Danh Vọng: +1,000,000. 】*

*【 Hệ thống thông báo: Danh hiệu “Kiếm Thần” của bạn đã thăng cấp thành “Vạn Cổ Đệ Nhất Kiếm Tổ – Thánh Ăn”. 】*

*【 Phần thưởng: Bạn nhận được “Gia vị tối thượng: Muối Thần Ma”. Khi rắc muối này lên bất kỳ thứ gì, người ăn vào sẽ lập tức nhìn thấy luân hồi cửu kiếp (với điều kiện là người nấu phải đẹp trai như bạn). 】*

Diệp Phi: “…”

Cái hệ thống này thực sự là đang tiếp tay cho giặc! Muối Thần Ma là cái quỷ gì? Nhìn thấy luân hồi? Người ta đi ăn chực để thấy ngon miệng chứ có ai muốn đi xem phim tài liệu về tiền kiếp của mình đâu!

Đúng lúc này, Thẩm Vô Khuyết – vị Kiếm si lạnh lùng nhất lục địa – lù lù xuất hiện. Hắn vẫn đeo thanh đại kiếm trên lưng, phong thái lạnh như băng, nhưng trên tay lại cầm… một xâu thịt nướng.

— Diệp huynh, ta đã đọc qua cuốn mật tịch của Tiểu Bảo. — Thẩm Vô Khuyết nghiêm nghị nói.

Diệp Phi thở dài, xua tay:

— Vô Khuyết à, đến cả ngươi cũng tin mấy lời nhảm nhí đó sao? Đó chỉ là…

— Đừng nói nữa! — Thẩm Vô Khuyết cắt lời, đôi mắt lóe lên tia sáng sùng sục. — Ta đã thử ăn thịt nướng theo đúng trình tự trang 68: “Cầm xiên thịt nghiêng 45 độ so với mặt đất, dùng lực cổ tay khẽ rung để mỡ rơi đều”. Diệp huynh, đây chính là “Đoạt Thiên Nhất Kiếm” phải không? Việc rung cổ tay chính là cách để triệt tiêu lực cản của không khí, khiến chiêu thức đạt đến tốc độ cực đại!

Diệp Phi há hốc mồm:

— Không… thực ra là để mỡ đừng rơi vào tay ta… nó nóng…

— Không cần giải thích thêm! — Thẩm Vô Khuyết bộc phát một đường kiếm, xiên thịt nướng trong tay bay vụt ra, cắm ngập vào tảng đá nghìn năm phía trước, uy lực chấn động cả sơn cốc. — Ta hiểu rồi! Cảm ơn Diệp huynh đã chỉ điểm!

Nói xong, Thẩm Vô Khuyết cung kính cúi đầu chào rồi bay vút đi luyện kiếm, để lại một Diệp Phi đang chết trân tại chỗ.

Lục Tiểu Bảo ngay lập tức hí hoáy viết: *“Ngày thứ …, Sư phụ chỉ dùng một xiên thịt nướng để giáo huấn Kiếm si Thẩm Vô Khuyết, dạy hắn đạo lý ‘Trọng kiếm vô phong, đại xảo bất công’ (Kiếm nặng không sắc, sự tinh xảo tuyệt vời không cần đánh trả). Kiếm si thán phục đến mức rơi lệ…”*

— Tiểu Bảo!!! Ta thề sẽ có ngày ta hầm ngươi thành món canh xương! — Diệp Phi rống lên, nhưng vô ích.

Mọi rắc rối chưa dừng lại ở đó. Sự nổi tiếng của cuốn “Nhật Ký” đã thu hút những kẻ không nên thu hút.

Từ chân núi, một đội ngũ hoành tráng đang rầm rộ tiến lên. Đó là các sứ giả của **Thực Thần Điện** và **Vạn Kiếm Tông**, dẫn đầu là những lão già có tu vi thâm hậu, mắt ai nấy đều hừng hực lửa nóng.

Lão giả dẫn đầu Vạn Kiếm Tông, một vị Trưởng lão tóc trắng xóa, cầm cuốn nhật ký giơ cao, hét lớn:

— Diệp Đại Nhân! Chúng tôi đại diện cho chín đại tông môn, xin được thỉnh giáo “Chiêu thứ nhất trong thực đơn: Húp Mì Trường Sinh”! Ngài bảo khi húp mì phải phát ra tiếng “Xì xụp” thật lớn, có phải đó là để cộng hưởng với âm thanh nguyên thủy của vũ trụ, dùng sóng âm để trấn áp thần hồn đối phương?

Bên cạnh đó, Đệ nhất đầu bếp của Thực Thần Điện cũng không chịu kém cạnh:

— Diệp Thần! Tôi đã nghiên cứu đoạn ngài nói về “Cơm chiên phải dùng cơm nguội”. Có phải ý ngài là phải để đạo tâm lạnh lẽo như cơm nguội mới có thể khống chế được hỏa hầu của sinh mệnh?!

Diệp Phi đứng trên vách đá nhìn xuống, nhìn đám “fan cuồng” tu tiên cấp độ thượng thừa này, bỗng cảm thấy tiền đồ tối tăm như hũ nút.

— Tiểu Bảo, chuẩn bị hành lý. — Diệp Phi nói với giọng bình thản đến lạ thường.

— Sư phụ, chúng ta đi đâu? Đi tiếp đón họ sao?

— Không. — Diệp Phi xách Tiểu Trư đang ngủ gật lên. — Chúng ta chạy! Ngay lập tức! Nếu để bọn họ tóm được, ta sẽ phải dạy cách húp mì cả đời mất! Ta chỉ muốn ăn chực, ta không muốn làm thầy giáo giảng dạy kỹ năng húp mì trong tu chân giới đâu!

Đúng lúc đó, từ trên trời xanh, một âm thanh thanh thoát nhưng đầy uy hiếp vang lên:

— Diệp Phi ca ca~ Huynh lại muốn trốn đi đâu?

Lăng Nguyệt tiên tử từ trên cao hạ xuống, hôm nay nàng không mặc trang phục tiên tử mà diện một bộ… trang phục chạy bộ hiện đại (vốn là vật phẩm Diệp Phi từng miêu tả bừa với nàng). Trên tay nàng là một chiếc bát lớn bốc khói nghi ngút.

— Muội đã dùng phương pháp “Ủ cơm bằng kiếm khí” mà huynh nhắc tới trong nhật ký để làm món “Cơm hẩm nộm mắm cá”. Huynh mà không ăn, muội sẽ đốt sạch cả cái khu rừng này đấy!

Diệp Phi nhìn bát “hắc ám thực vật” trên tay Lăng Nguyệt, rồi nhìn đám trưởng lão đang lao tới đòi dạy “đạo húp mì”, cuối cùng anh nhìn xuống cuốn nhật ký của Lục Tiểu Bảo.

Anh cầm lấy thanh kiếm rỉ sét, ánh mắt đột nhiên trở nên cực kỳ nghiêm túc, một luồng kiếm khí đáng sợ không tiếng động bao phủ toàn thân.

Cả vạn người dưới núi dừng lại, nín thở. Lăng Nguyệt cũng khựng lại.

Họ nghĩ rằng Kiếm Thần sắp thi triển tuyệt chiêu trấn áp vạn cổ! Họ nghĩ rằng một chương mới vĩ đại nhất của kiếm đạo sắp được viết ra!

Diệp Phi chậm rãi mở miệng, giọng nói vang vọng khắp mười phương:

— Được rồi… Ta thực sự không giấu được các ngươi nữa. Ta chính là Kiếm Thần… và thanh kiếm này của ta…

Cả thế giới im phăng phắc, chuẩn bị ghi chép lời vàng ý ngọc.

— …Thanh kiếm này của ta dùng để nạy vỏ hàu là số một thiên hạ! Tiểu Bảo, đưa muối cho ta! Lăng Nguyệt, bát cơm của muội để đó, huynh sẽ dùng nó để… bón cho Tiểu Trư! Ta sẽ cho các ngươi thấy, Kiếm Thần chân chính khi đối diện với cái bụng đói sẽ có biểu hiện như thế nào!

Nói đoạn, Diệp Phi không chạy nữa. Anh ngồi xuống, rắc “Muối Thần Ma” lên đống cá lóc xiên lúc nãy. Một mùi hương “ảo ma ca na đa” lập tức bùng nổ, xé toạc không gian, khiến mười vạn tu sĩ đồng loạt quỳ xuống vì… thơm quá không chịu nổi.

Hệ thống điên cuồng báo cáo:

*【 Ting! Bạn đã dùng Muối Thần Ma tạo ra hiện tượng “Hương thơm vạn dặm chấn động Cửu Châu”. 】*

*【 Hệ thống đánh giá: Đây là đỉnh cao của sự ăn chực: Bắt người khác quỳ xuống xem mình ăn. 】*

*【 Phần thưởng: Kỹ năng mới “Ăn cả thiên hạ” – Bạn càng ăn ngon, đối phương càng yếu đi vì thèm. 】*

Lục Tiểu Bảo nước mắt ròng ròng, múa bút như rồng bay phượng múa:

*“Kiếm Thần lâm trận không dùng kiếm, dùng vị giác khuất phục vạn quân. Đây gọi là: Tâm tại dạ dày, kiếm tại bát đũa!”*

Và thế là, chương 52 của truyền thuyết về gã ăn chực lười biếng nhất lịch sử chính thức bắt đầu với một cơn “bão hương vị” quét sạch giới tu chân. Tên tuổi của Diệp Phi không còn chỉ nằm trong sách nữa, nó đã nằm… ngay trên đầu lưỡi của cả thế giới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8