Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 193: Bữa tiệc lớn nhất lịch sử Cửu Châu.

Cập nhật lúc: 2026-06-06 15:12:03 | Lượt xem: 5

**Chương 193: Bữa tiệc lớn nhất lịch sử Cửu Châu**

【 Ting! Hệ thống nhắc nhở: Chúc mừng ký chủ kích hoạt trạng thái “Thái Thượng Ngủ Gật – Ngủ Quên Trời Đất”. Tu vi hiện tại đang tăng vọt với tốc độ bàn thờ. Kiếm ý “Lười Biếng” đã đạt đến cấp độ hóa thực, biến giấc nồng của ngài thành một vùng cấm địa cực kỳ… ngon lành. 】

Tiếng chuông hệ thống vang lên trong đầu Diệp Phi, nhưng anh chẳng buồn quan tâm. Đối với Diệp Phi, tiếng chuông này chẳng khác gì tiếng chuông báo thức mà anh thường xuyên ấn nút “hoãn lại” thêm năm phút, rồi ngủ luôn đến chiều.

Lúc này, tại quảng trường của Thanh Vân Kiếm Phái, cảnh tượng có thể dùng bốn chữ “kinh thiên động địa” để mô tả. Hoặc nói chính xác hơn, là “kinh thiên động… nồi”.

Mười vạn tu sĩ từ khắp các châu lục, từ những lão quái vật bế quan nghìn năm đến những tiểu thiên tài mới nhú, tất cả đều đang cầm bát cầm đũa, mắt trợn trừng nhìn về phía chiếc ghế bành nơi Diệp Phi đang nằm.

Trên ghế, Diệp Phi ngáy khò khò. Mỗi lần anh hít vào, linh khí trong vòng vạn dặm bỗng nhiên co rụt lại, như thể toàn bộ bầu trời đang bị anh… húp một ngụm sạch bách. Và mỗi lần anh thở ra, một luồng khí trắng nhàn nhạt mang theo mùi… gà nướng mật ong lại lan tỏa khắp không gian.

“Các vị thấy gì không?” – Một vị trưởng lão Vạn Kiếm Tông, tóc trắng xóa, run rẩy chỉ tay – “Nhìn luồng khí kia xem! Đó không phải là hơi thở bình thường. Đó là ‘Kiếm Khí Hương Thực’! Kiếm Thần đang dùng hơi thở của mình để tẩm ướp toàn bộ thế giới này! Người đang dạy chúng ta rằng: Kiếm đạo chân chính là phải có mùi vị, phải có hồn!”

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh, lập tức lôi cuốn sổ tay “Phi Lười Ngữ Lục” ra, dùng bút lông chấm nước mắm để ghi chép: “Sư phụ nói: Kiếm không mùi là kiếm chết. Kiếm mà khiến kẻ thù vừa ngửi đã muốn buông đao đi ăn cơm mới là Kiếm của Chúa Tể.”

Lăng Nguyệt lúc này đang bận rộn giữa một rừng nồi niêu đỏ lửa. Cô tay trái cầm chảo Thần Công, tay phải cầm muỗng Thái Cực, xào nấu thoăn thoắt. Ánh mắt cô nhìn Diệp Phi tràn đầy sùng bái: “Huynh ấy ngay cả lúc ngủ cũng đang dùng kiếm ý để điều chỉnh hỏa hầu cho mình. Các bạn nhìn xem, đám lửa dưới nồi lẩu này đang nhảy múa theo nhịp ngáy của huynh ấy đấy!”

Đúng thật, mỗi lần Diệp Phi “khò” một cái lớn, lửa dưới vạn chiếc nồi đồng loạt bùng lên, cháy rực màu tím hồng của lôi đình kiếm khí. Mỗi lần anh “phì” ra một hơi, lửa lại dịu xuống, âm ỉ nung nấu tinh hoa.

Thẩm Vô Khuyết – kẻ cuồng kiếm đến mức từng định cưới một thanh kiếm làm vợ – lúc này đang ngồi xếp bằng, nhìn chằm chằm vào cái chân trái đang co quắp của Diệp Phi.

“Tuyệt… Tuyệt quá!” – Thẩm Vô Khuyết lẩm bẩm, mồ hôi hột chảy ròng ròng – “Nhìn cái ngón chân cái của Diệp huynh kìa. Nó thỉnh thoảng lại giật nhẹ một cái. Mỗi lần giật là một lần phác họa lại quỹ đạo của Thái Cực Kiếm Pháp. Người đang dùng… ngón chân để diễn luyện kiếm đạo cho chúng ta xem! Diệp huynh, tâm ý của huynh sâu xa quá, Thẩm mỗ vạn phần cảm kích!”

Nói đoạn, Thẩm Vô Khuyết liền rút kiếm ra, bắt đầu bắt chước cái ngón chân của Diệp Phi mà múa máy. Một vạn đệ tử Vạn Kiếm Tông thấy thế, cũng đồng loạt rút kiếm, vừa ăn đùi gà vừa… giật ngón chân theo nhịp.

Cảnh tượng mười vạn người đồng loạt giật ngón chân, vừa nhai nhồm nhoàm vừa vung kiếm tạo ra một khung cảnh ảo ma đến mức khiến các quy luật vật lý của thế giới này phải khóc thét.

Trong khi đó, ở một góc bàn tiệc, đám tu sĩ của “Khổ Hạnh Giáo” – những kẻ quanh năm chỉ ăn gió uống sương, lấy việc chịu đói làm vinh dự – đang lâm vào một cuộc đấu tranh tư tưởng dữ dội.

“Giáo chủ, chúng ta… chúng ta có nên ăn không? Mùi này… nó phạm quy quá!” – Một tên giáo đồ nuốt nước bọt ực một cái, nhìn chằm chằm vào dĩa sườn xào chua ngọt đang phát sáng cạnh mình.

Lão giáo chủ Khổ Hạnh Giáo mắt đỏ ngầu, miệng lẩm bẩm: “Đây là khảo nghiệm! Đây chắc chắn là kiếm trận tâm ma do Kiếm Thần bố trí để thử thách đạo tâm của chúng ta! Chỉ cần chúng ta ăn một miếng, tu vi sẽ tan biến… nhưng mà… tại sao cái miếng sườn kia nó lại nhìn ta với ánh mắt trìu mến như thế?”

Ngay lúc đó, Diệp Phi trong cơn mơ thấy mình đang cầm một khúc xương lớn. Anh khẽ động đậy cánh tay, vung một cái “nhẹ nhàng” về phía trước.

*Vút!*

Một đạo kiếm khí vô hình, mỏng như sợi tóc nhưng sắc bén đến mức xé toạc không gian, lướt ngang qua đống sườn.

*Phập!*

Đạo kiếm khí này tinh chuẩn đến mức gọt sạch xương của toàn bộ số sườn trên bàn, chỉ để lại những miếng thịt mềm mại, mọng nước, lại còn tiện tay thái chúng thành hình những đóa hoa sen nở rộ.

“A! Kiếm Thần ra tay rồi!” – Đám tu sĩ gào lên – “Người đang hóa giải ‘xương cốt’ của sự bế tắc! Người muốn chúng ta ‘nuốt’ lấy đạo quả mà không bị vướng bận bởi phàm trần!”

Lão giáo chủ Khổ Hạnh Giáo không chịu nổi nữa, lão gào lên một tiếng “Vị đạo hy sinh!”, sau đó lao vào dĩa sườn như một con hổ đói. Vừa nhai, lão vừa khóc nức nở: “Ngon quá… Đạo là đây chứ đâu! Hóa ra bấy lâu nay ta tu luyện cực khổ là để có cái bụng tốt mà chứa đựng cái món tuyệt phẩm này!”

【 Ting! Ký chủ vô tình cảm hóa một môn phái phản diện bằng một cái phẩy tay lúc ngủ. Điểm “Ăn Chực Công Đức” tăng thêm 50,000. 】

Diệp Phi mơ thấy mình đang chiến đấu với một con quái vật bánh bao khổng lồ. Anh tung một cú đấm vào không trung.

Ngoài đời thực, một luồng áp lực vô hình từ nắm đấm của anh bắn thẳng lên trời, đâm xuyên qua tầng mây thứ chín.

Đúng lúc đó, một toán tu sĩ “Tà Đạo” từ vùng đất bóng tối đang cưỡi hắc vân định lẻn đến phá hoại bữa tiệc. Bọn chúng còn chưa kịp nhìn thấy cổng Thanh Vân Kiếm Phái thì đã bị “cú đấm ngủ mơ” của Diệp Phi tông thẳng vào mặt.

“Áaaaa! Thiên phạt! Có thiên phạt!”

Đám tà tu chưa kịp làm gì đã bị đánh bay ngược trở lại vạn dặm, rơi tõm xuống biển Đông Hải làm mồi cho cá. Bọn chúng chết cũng không biết rằng mình bị đánh bại chỉ vì Diệp Phi muốn… dứt điểm một cái bánh bao trong mơ.

Dưới sân, không khí càng lúc càng nóng bỏng. Mùi thức ăn cộng hưởng với kiếm ý lan tỏa khiến cho tu vi của tất cả mọi người bắt đầu tăng tiến chóng mặt.

“Tôi đột phá rồi! Tôi từ Trúc Cơ nhảy vọt lên Kim Đan chỉ nhờ một bát canh cá!”
“Ta cũng vậy! Kiếm ý của ta đã đạt đến cảnh giới ‘Vị Chua Cay’, giết địch mà không cần chạm người, chỉ cần khiến chúng… ứa nước miếng đến chết!”

Lục Tiểu Bảo nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng trào dâng một niềm tự hào vô hạn. Nó cầm loa pháp bảo lên, hét lớn:
“Các vị đồng đạo! Đây chính là tinh túy của ‘Thái Thượng Ăn Chực Đại Đạo’! Sư phụ ta đã ngủ, nghĩa là người đã hòa mình vào thiên địa. Mọi món ăn các vị dùng lúc này đều là một phần cơ thể của đạo tắc! Hãy ăn đi! Hãy nhai đi! Nhai càng kỹ, kiếm đạo càng sắc!”

Đám đông cuồng nhiệt như trẩy hội. Những vị đại lão vốn dĩ rất giữ kẽ, giờ đây kẻ cầm đùi gà, người cầm chén rượu, quây quần bên ghế bành của Diệp Phi mà tranh nhau… hít hơi thở của anh.

“Tránh ra, đến lượt lão phu hít hơi nồng mùi gà này để đột phá hóa thần!”
“Không, ta đến trước! Kiếm Thần vừa ngáy một nốt Fa trưởng, đó là giai điệu của kiếm pháp khai thiên, ta phải nghe cho kỹ!”

Diệp Phi lúc này bắt đầu thấy… ngứa mũi. Một hạt tiêu bay lơ lửng trong không trung vô tình chui vào mũi anh.

Cả quảng trường bỗng nhiên im bặt.

Sát khí… À không, là một áp lực kinh người đang tích tụ.

Diệp Phi hít một hơi thật sâu. Ngực anh phập phồng như một chiếc túi khí khổng lồ.

Thẩm Vô Khuyết tái mặt: “Mọi người nằm xuống! Kiếm Thần đang tích tụ đại chiêu! Đây chắc chắn là ‘Vạn Kiếm Quy Tông’ phiên bản nâng cấp!”

Lục Tiểu Bảo hoảng hốt: “Không! Đây là ‘Nhất Tiếu Khuynh Thành, Nhất Chắt Khuynh Thiên’! Sư phụ sắp phát ra âm thanh thức tỉnh vạn vật!”

“Hắt… Hắt… HẮT XÌIIIIIII!”

Một tiếng nổ lớn vang dội khắp Trung Thần Châu.

Một luồng kình khí khủng khiếp từ mũi Diệp Phi bắn ra, quét sạch toàn bộ mây đen trên bầu trời trong vòng bán kính ba ngàn dặm, để lộ ra bầu trời sao lấp lánh rực rỡ nhất từ trước đến nay. Không chỉ vậy, cái hắt hơi này còn tạo ra một luồng gió mạnh, thổi bay toàn bộ rác rưởi, vỏ hạt dưa, xương gà trên bàn tiệc sạch bách, trả lại một không gian thanh tịnh như chưa từng có ai ăn uống.

Chưa dừng lại ở đó, luồng kình khí này khi đi qua đống bát đĩa bẩn, vô tình tạo ra sự ma sát cực mạnh, khiến toàn bộ bát đĩa… tự động được rửa sạch bằng linh khí và xếp gọn gàng vào tủ.

Yên lặng. Toàn trường yên lặng đến mức tiếng một con kiến ho cũng có thể nghe thấy.

Mười vạn tu sĩ mặt mày lấm lem, quần áo xộc xệch vì trận cuồng phong, nhưng ánh mắt ai nấy đều bừng sáng như đèn pha ô tô.

“Thần thông… Đây là thần thông rửa bát từ xa trong truyền thuyết!”
“Không, bạn nhìn lên trời đi! Kiếm Thần vừa hắt hơi một cái là… gạt đi toàn bộ tạp chất của vũ trụ!”

Trên cao, bóng đen bí ẩn (kẻ theo dõi Diệp Phi) lúc này đang bám chặt vào một vách đá để không bị thổi bay, miệng méo xệch: “Chết tiệt… Cái gã này… Một cái hắt hơi mà thổi bay cả phân thân của ta? Hắn có còn là người không? Hắn thực sự chỉ là muốn ăn chực thôi sao? Không, đây nhất định là âm mưu dùng ‘Vệ Sinh Đạo’ để thanh lọc toàn giới tu chân! Ta phải báo cáo ngay về tổ chức!”

【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành kỳ tích “Nhất Tiếu Vạn Vật Thanh”. Phần thưởng: Kỹ năng thụ động “Bụi Trần Bất Nhiễm”. Từ nay về sau, quần áo của ngài sẽ không bao giờ bẩn, đĩa của ngài sẽ luôn sạch bóng sau khi ăn xong mà không cần rửa. 】

Diệp Phi lờ đờ mở mắt.

Ánh trăng chiếu rọi lên khuôn mặt còn dính chút nước dãi của anh, tạo nên một vẻ đẹp “phi phàm” thoát tục. Anh nhìn xung quanh, thấy mười vạn người đang quỳ rạp dưới đất, ai nấy đều nhìn anh bằng ánh mắt rưng rưng cảm động.

“Ủa… Mọi người làm gì vậy?” – Diệp Phi gãi đầu, giọng khàn khàn vì vừa ngủ dậy – “Tiệc tàn rồi hả? Sao bát đĩa sạch trơn vậy? Ta… ta chưa kịp ăn cái bánh bao kim sa mà Lăng Nguyệt hứa mà?”

Lăng Nguyệt từ trong đám đông bước ra, bưng một khay bánh bao đang tỏa khói nghi ngút, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả dải ngân hà: “Diệp huynh, huynh tỉnh rồi. Huynh vừa thực hiện một cuộc thanh tẩy vĩ đại nhất lịch sử. Đây, bánh bao của huynh đây, đặc biệt làm từ bột ‘Thiên Kim’ và nhân ‘Linh Đan’. Huynh ăn đi cho nóng.”

Diệp Phi sáng mắt lên, lập tức cầm lấy một cái bánh bao, nhét vào mồm: “Hơ hơ… Ngon quá… À mà sao mọi người nhìn ta dữ vậy? Ăn xong rồi thì đi ngủ đi chứ, muộn rồi mà?”

Tham Vo Khuyet tiến tới, cúi đầu thật sâu: “Diệp huynh, cảm ơn huynh đã dạy cho đệ biết rằng: Kiếm đạo thực chất là một sự thanh khiết tuyệt đối. Ngay cả một cái hắt hơi cũng phải mang theo ý chí gột rửa trần gian. Đệ đã hiểu, từ nay về sau, đệ sẽ không chỉ rèn kiếm, mà còn rèn cả… đạo đức vệ sinh cá nhân!”

Diệp Phi: “???”

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh gào lên: “Sư phụ vạn tuế! Kiếm Thần Nấu Ăn vạn tuế! Người vì muốn thế giới này sạch đẹp mà không tiếc hy sinh… lỗ mũi của mình!”

Mười vạn tu sĩ đồng thanh hô vang: “Kiếm Thần vạn tuế! Vệ Sinh Đại Đạo vạn tuế!”

Diệp Phi vừa nhai bánh bao vừa cảm thấy mệt mỏi trong lòng. Anh nhìn cái đĩa bánh bao trống không, rồi nhìn đám người đang lên cơn cuồng tín xung quanh, thầm thở dài:

“Ta… ta chỉ là bị hạt tiêu chui vào mũi thôi mà… Tại sao các ngươi lại nâng tầm quan trọng lên thế hả? Có cho người ta ăn chực yên ổn không thì bảo?”

Đúng lúc này, từ xa xăm trong hư không, một tiếng sấm rền vang lên. Một thông điệp rúng động toàn bộ Cửu Châu xuất hiện:

“Hội nghị Thần Thực mười ngàn năm một lần sắp diễn ra tại Trung tâm vũ trụ. Kiếm Thần Diệp Phi, ngươi đã được chọn làm giám khảo danh dự (nguồn cung cấp đồ ăn chính). Nếu không tới, chúng ta sẽ… đến đây ăn chực nhà ngươi!”

Diệp Phi nghe xong, cái bánh bao trong tay rơi cái bộp xuống đất.

“Cái gì? Giám khảo? Ăn chực? Lại còn đến nhà ta ăn chực?”

Anh đứng bật dậy, đôi mắt lờ đờ bỗng chốc trở nên sắc lạnh như hai thanh tuyệt thế thần kiếm: “Ai dám đến nhà ta ăn chực? Chỉ có ta được đi ăn chực người khác! Lục Tiểu Bảo, chuẩn bị đồ đạc! Thẩm Vô Khuyết, vác kiếm theo! Lăng Nguyệt, cầm nồi theo! Chúng ta đi ‘quét sạch’ cái hội nghị đó!”

Cả vạn tu sĩ gào thét: “Theo Kiếm Thần, ăn cả thế giới!”

Hệ thống âm thầm hiện lên một dòng chữ:
【 Ting! Hành trình “Vô Địch Ăn Chực” chính thức bước sang chương mới: Chinh phạt các vị thần bằng thực đơn Cửu Thiên. Ký chủ cố lên, tương lai của cái bụng nằm trong tay ngài! 】

Diệp Phi nhìn trời, lòng đau như cắt: “Ông trời ơi, ta chỉ muốn làm một thanh niên thất nghiệp thích ăn chực thôi, sao cứ ép ta phải làm chủ trì đại tiệc vũ trụ là thế nào?!”

Nhưng không ai nghe thấy lời than vãn của anh, vì tiếng hô hoán đòi đi ăn chực của mười vạn tu sĩ đã làm rung chuyển cả đại lục. Bữa tiệc lớn nhất lịch sử Cửu Châu kết thúc, nhưng nó lại là khởi đầu cho một thảm họa (đối với túi tiền của các vị thần) sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8