Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 176: Mùi hương lan tỏa khắp vũ trụ, thu hút các vị thần từ tinh không.
**CHƯƠNG 176: MÙI HƯƠNG XUYÊN LỤC ĐỊA, THẦN TIÊN CŨNG MUỐN… “XIN CÁI ĐÙI”**
Nếu có ai hỏi tốc độ nhanh nhất trong Vạn Vị Linh Giới là gì, người ta sẽ nói đó là kiếm quang của một vị Đại Thừa kỳ. Nhưng nếu bạn hỏi đệ tử Vạn Kiếm Tông, họ sẽ đồng thanh đáp: “Là Diệp sư thúc khi nghe tin có buffet miễn phí!”
Diệp Phi hiện tại không phải là chạy, anh đang “bay” theo đúng nghĩa đen. Đôi dép lê gỗ lạch cạch trên mặt đất tạo ra những tia lửa điện, mỗi bước chân dẫm xuống đều khiến không gian vặn vẹo. Đây chính là chiêu “Súc Địa Thành Thốn” mà các đại lão hằng mơ ước, nhưng đối với Diệp Phi, đây đơn giản là “chạy đua với cái bao tử trước khi nó đình công”.
“Long Tê thịt! Đợi ta! Bé con tội nghiệp, để ta giúp ngươi giải thoát vào dạ dày của ta!” – Diệp Phi gào thét trong lòng, đôi mắt lờ đờ thường ngày giờ đây phát ra ánh sáng xanh lét như sói đói giữa đêm đông.
Tại bếp chính của Vạn Kiếm Tông.
Mười mấy vị trưởng lão râu tóc bạc phơ, ngày thường chỉ biết cầm kiếm chém người, giờ đây đang mồ hôi nhễ nhại vây quanh một chiếc vạc đồng khổng lồ. Bên trong là một tảng thịt Long Tê to như căn nhà nhỏ, tỏa ra linh khí bức người nhưng… dai như cao su thượng hạng.
“Trưởng lão, không ổn rồi! Tam Muội Chân Hỏa của chúng ta không xi nhê gì với con quái vật này cả!” – Một đệ tử mếu máo báo cáo.
“Vô dụng! Dùng Kiếm Ý! Băm nó ra cho ta!” – Tông chủ Vạn Kiếm Tông, Kiếm Ma Trần Vô Địch, hét lớn.
Thế là, mười mấy vị đại lão đồng loạt rút kiếm, chém lia lịa vào tảng thịt. Tiếng “keng keng” vang lên như đang rèn sắt. Thịt Long Tê vẫn trơ trơ, thậm chí còn nảy ngược lại khiến một vị trưởng lão suýt thì gãy răng kiếm.
Đúng lúc này, một luồng gió lốc thổi qua. “RẦM” một tiếng, cửa bếp nát tan.
“Dừng tay! Các ngươi đang làm cái quái gì với cực phẩm nhân gian thế hả? Nấu ăn chứ có phải đi đúc kiếm đâu mà chém như đúng rồi vậy?”
Diệp Phi xuất hiện với bộ dạng xộc xệch, nhưng khí thế lại như một vị thần cai quản ẩm thực. Anh nhìn tảng thịt Long Tê bị băm vằn vện mà đau lòng đến rơi nước mắt.
“Trời ơi! Long Tê ngàn năm phải dùng ‘Linh Khí Chậm Rãi’ để hóa giải gân cốt, các ngươi lại dùng Kiếm Ý thô bạo thế này, khác nào bắt một cô nương dịu dàng đi tập tạ?”
Trần Vô Địch thấy Diệp Phi, lập tức thu kiếm, cung kính cúi đầu: “Diệp tiền bối! Ngài đến thật đúng lúc. Chúng ta bất tài, không sao xử lý được khối thực tài này để dâng lên ngài.”
Diệp Phi thở dài, xắn tay áo lên (dù áo anh vốn đã rách sẵn).
“Tránh ra hết! Để chuyên gia!”
[Ting! Phát hiện thực tài cấp Thần: Long Tê Thượng Cổ. Kích hoạt nhiệm vụ ẩn: ‘Bữa Sáng Đại Chiến Tinh Không’. Phần thưởng: Kỹ năng thụ động ‘Mùi Hương Khiêu Khích Thiên Đạo’.]
Diệp Phi chẳng thèm quan tâm hệ thống đang lải nhải cái gì. Anh cầm một thanh kiếm gỉ sét tìm thấy trong góc bếp, khẽ búng một cái.
“Vạn Vật Vi Kiếm… Ý… nhưng mà là kiếm cắt thịt.”
Trong mắt người ngoài, Diệp Phi chỉ đang múa may một thanh sắt rỉ. Nhưng trong mắt Thẩm Vô Khuyết – người vừa chạy đến nơi – thì đây chính là một cuộc thảm sát cấp độ phân tử. Mỗi đường kiếm của Diệp Phi đều chẻ dọc theo thớ thịt, né sạch các sợi gân cứng, chính xác đến mức không mất một giọt máu linh khí nào.
“Xèo xèo!”
Diệp Phi lấy lọ “Muối Thần” mới nhận từ hệ thống, rắc một vòng tròn hoàn hảo. Sau đó, anh vỗ mạnh vào chiếc vạc đồng.
“Bếp Lò Thái Thượng Lôi Đình, lên lửa!”
“UỲNH!”
Một luồng sét tím từ hư không đánh thẳng vào gầm vạc. Thay vì nổ tung, luồng sét ấy lại biến thành những ngọn lửa dịu dàng, bao bọc lấy tảng thịt. Diệp Phi bắt đầu đảo thịt bằng một cái xẻng khổng lồ mà anh vừa nặn ra từ kiếm khí.
Và rồi, điều kinh khủng đã xảy ra.
Một mùi hương… không, phải gọi là một “cơn bão hương thơm” bắt đầu bùng nổ.
Mùi thịt nướng thơm lừng, hòa quyện với vị mặn mòi của biển cả, vị ngọt của sương sớm, và một chút vị “vô tri” của Diệp Phi. Mùi hương này không chỉ lan tỏa khắp Vạn Kiếm Tông, mà nó bắt đầu “leo thang”.
Nó bò qua các ngọn núi, xuyên qua các đám mây, và đi thẳng vào tầng bình lưu của Trung Thần Châu. Các tu sĩ đang bế quan nghìn năm đột ngột mở mắt, mũi chun lại, nước miếng chảy dài như thác đổ.
“Đạo của ta… Đạo của ta hình như là… một cái đùi gà?” – Một lão quái vật hóa thạch lẩm bẩm.
Nhưng chưa dừng lại ở đó. Mùi hương của Long Tê dưới tác động của “Muối Thần” và “Lôi Đình Hỏa” đã phá vỡ rào cản không gian, bay thẳng vào Tinh Không sâu thẳm.
Tại Cửu Thiên Ngoại Ô – nơi các Tinh Thần Chi Thần đang ngồi đánh cờ chán chường.
“Này, lão Lý, ông có thấy mùi gì không?” – Một vị thần với cái bụng phệ, mặc áo bào chòm sao, dừng quân cờ giữa chừng.
Lão thần đối diện hít một hơi thật sâu, đôi mắt già nua vốn đã nhìn thấu nhân gian bỗng nhiên trợn ngược.
“Cái… cái gì thế này? Đây là mùi hương từ hạ giới? Không thể nào! Ta đã sống ức vạn năm, ăn qua biết bao rồng phượng, nhưng chưa bao giờ thấy linh hồn mình run rẩy vì một mùi thịt nướng như vậy!”
“Nhìn kìa! Các chòm sao đang dịch chuyển!”
Quả thật, các ngôi sao trên bầu trời Trung Thần Châu bắt đầu mất kiểm soát. Chúng không quay theo quỹ đạo nữa mà đồng loạt hướng về một điểm duy nhất: Vạn Kiếm Tông.
Dưới đất, Lục Tiểu Bảo đang điên cuồng ghi chép:
“Ngày… tháng… năm… Sư phụ bắt đầu thi triển ‘Vạn Cổ Thực Kiếm’. Chỉ bằng một nồi thịt, sư phụ đã khiến các vị thần trên trời phải rời bỏ ngai vàng. Đây chính là cảnh giới: Đồ ăn của ta, trời đất phải thèm!”
Lúc này, trên bầu trời Trung Thần Châu, không gian bỗng nhiên nứt ra một khe khổng lồ. Một bàn tay to lớn, lấp lánh ánh sao thò xuống.
Dân chúng hoảng loạn: “Trời ơi! Ma thần hạ phàm! Diệt thế tới nơi rồi!”
Nhưng không. Bàn tay ấy không đánh xuống, mà lại… cầm theo một cái bát sứ to bằng quả núi, kèm theo một giọng nói ầm ầm như sấm truyền:
“Vị đạo hữu dưới kia… Nấu cái gì mà thơm thế? Có thể cho lão phu xin một miếng… à không, một bát được không? Lão phu có thể dùng một viên Tinh Thần Tâm để đổi!”
Cả tu chân giới lặng thinh.
Diệp Phi ngẩng đầu lên, tay vẫn đang cầm xẻng đảo thịt, bực bội quát:
“Đợi chút! Đang chín tới! Với lại mang bát to thế kia định ăn hết phần của ta à? Xếp hàng đi! Thần tiên thì cũng phải có văn hóa ăn chực chứ!”
Thẩm Vô Khuyết đứng cạnh đó, tay cầm kiếm run lẩy bẩy: “Tiền bối… ngài vừa mắng… một vị Tinh Thần Đại Lão là kẻ ăn chực sao?”
Diệp Phi bĩu môi: “Ăn chực là một nghệ thuật, mà cái ông thần kia thì trông chẳng có tí nghệ thuật nào cả. Mang cái bát to thế là muốn đi cướp rồi!”
Tiếp theo đó, bầu trời liên tục nổ tung. Từng vị thần linh, chân nhân từ các tinh cầu xa xôi xuất hiện. Người thì mang theo rượu ngon mười vạn năm, người mang theo rau linh cực phẩm, thậm chí có vị còn mang theo cả một con Thiên Phượng đã vặt lông sẵn, chỉ với mục đích duy nhất:
“Xin chào, chúng tôi nghe mùi… nên ghé qua góp vui. Đừng hiểu lầm, chúng tôi không đến để đánh nhau, chúng tôi đến để… góp topping!”
Hệ thống liên tục thông báo:
[Ting! Độ nổi tiếng vượt khỏi hành tinh. Nhận danh hiệu: ‘Đầu Bếp Của Các Vị Thần’.]
[Ting! Phát hiện có 108 vị Thần cấp cao đang thèm nhỏ dãi. Ký chủ có muốn mở tiệc buffet toàn vũ trụ không?]
Diệp Phi nhìn nồi thịt Long Tê của mình, rồi nhìn đám thần tiên đang bay lơ lửng trên trời với ánh mắt khao khát, anh tặc lưỡi:
“Được rồi, đằng nào thì con Long Tê này cũng to quá mình tôi ăn không hết. Tiểu Bảo! Thông báo cho cả thiên hạ: Hôm nay Vạn Kiếm Tông mở tiệc. Ai mang đồ ngon đến thì được vào bàn. Ai đi tay không… thì đứng ngoài hít mùi!”
Cả Trung Thần Châu bùng nổ trong sự hoan hỉ chưa từng có.
Một cuộc đại hội mà các vị thần cầm bát đứng xếp hàng cạnh các đệ tử tạp dịch, trong khi “Kiếm Thần” Diệp Phi ngồi bệt dưới đất, gặm cái xương Long Tê đầu tiên, miệng lầm bầm:
“Đúng là lười cũng không yên. Ăn cái bữa cơm mà cũng phải tiếp khách quốc tế. Mệt chết bổn tọa rồi!”
Lăng Nguyệt mỉm cười, múc một bát canh thơm phức đưa cho anh: “Diệp ca, ăn đi kẻo nguội. À mà… vị thần đứng đằng kia nói muốn dùng Bí kíp Trường Sinh để đổi lấy một miếng da giòn, anh tính sao?”
Diệp Phi nhai tóp tép: “Bảo lão ấy biến. Da giòn là linh hồn của món nướng, Bí kíp Trường Sinh tuổi gì đòi đổi!”
Dưới ánh hoàng hôn, mùi hương thịt nướng vẫn tiếp tục bay xa, khiến cả vũ trụ này, lần đầu tiên trong lịch sử, chỉ có một mong muốn duy nhất: Hòa bình để… được ăn chực.