Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 126: Hắc Ám Hội tức giận, cử Ngũ Đại Hộ Pháp đi tiêu diệt Diệp Phi.

Cập nhật lúc: 2026-06-03 19:00:47 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 126: NGŨ VỊ SUY THẦN VÀ CÁI NỒI LẨU “SIÊU TO KHỔNG LỒ”**

Tại tổng đàn của Hắc Ám Ẩm Thực Hội – một nơi quanh năm sực nức mùi mắm tôm lên men và tỏi đen cô đơn – không khí lúc này đang căng thẳng đến mức nếu ai đó lỡ tay đánh rắm một cái cũng có thể gây ra một vụ nổ hạt nhân.

“Rầm!”

Một chiếc bàn làm bằng gỗ ngàn năm bị đập nát thành cám. Kẻ vừa ra tay không ai khác chính là Hội trưởng Hắc Ám Hội – kẻ tự xưng là “Bếp Trưởng Vực Thẳm”. Lão ta đang run rẩy nhìn bản báo cáo từ Trung Thần Châu gửi về.

“Phế vật! Một lũ phế vật!” – Lão gào lên, âm thanh khàn đặc như tiếng vịt bị kẹt cổ chai. “Thượng Quan Diễm là thiên tài trăm năm có một của Kiếm Tông, được chúng ta tài trợ từ con gà đến lọ tương, thế mà lại bị một tên cầm tăm xỉa răng đánh bại? Các ngươi nói xem, cái mặt già của ta nên treo ở đâu cho đỡ nhục?”

Phía dưới, đám lâu la quỳ rạp, mặt không dám ngước lên. Một tên hộ pháp rón rén thưa:
“Báo… báo cáo Hội trưởng, không phải Thượng Quan Diễm yếu, mà là tên Diệp Phi đó… hắn không phải người! Hắn dùng kiếm khí nhóm lửa, dùng đũa tre phá chiêu Vạn Kiếm Triều Bái. Giang hồ đồn rằng, hắn chỉ cần thở một hơi là có thể khiến vạn vị thức tỉnh, hắt hơi một cái là độc dược thành mật ong!”

“Im mồm!” – Hội trưởng gầm gừ. “Ta không tin trên đời có kẻ lười chảy thây mà lại mạnh như thế. Đó chắc chắn là tà thuật! Mau, triệu tập Ngũ Đại Hộ Pháp cho ta! Nếu không tiêu diệt được tên Diệp Phi này, Hắc Ám Hội của chúng ta sau này chỉ có nước đi bán trà sữa vỉa hè thôi!”

Năm cái bóng từ trong góc tối bước ra, mỗi kẻ mang một khí thế áp đảo khiến nhiệt độ trong phòng hạ xuống âm độ. Đây chính là những quân bài tẩy của Hắc Ám Hội, được mệnh danh là “Ngũ Vị Suy Thần”.

Kẻ đi đầu là **Lão Cay** – toàn thân đỏ rực như vừa nhúng qua nồi sa tế, trên lưng đeo một cây trường thương hình quả ớt hiểm.
Kẻ thứ hai là **Bà Chua** – mặt mày nhăn nhó như vừa uống hết ba lít nước cốt chanh nguyên chất, vũ khí là hai thanh đoản kiếm hình miếng xoài xanh.
Kẻ thứ ba là **Công Tử Mặn** – trang phục lấp lánh tinh thể muối, đi đến đâu cỏ cây chết héo đến đó vì mất nước.
Kẻ thứ tư là **Tiểu Thư Đắng** – lúc nào cũng u sầu, nước mắt rơi xuống là thành độc dược cao cấp.
Kẻ cuối cùng, cũng là kẻ nguy hiểm nhất – **Lão Ngọt**, một tên mập mạp lúc nào cũng cười hì hì nhưng bên trong ẩn chứa vô vàn đường hóa học gây tê liệt thần kinh.

Hội trưởng chỉ tay về phía bản đồ:
“Diệp Phi đang ở Vạn Vị Thành, nghe nói hắn đang tham gia thử thách ‘Buffet Vạn Tuế – Ăn Hết Cả Thế Giới’. Các ngươi hãy tới đó, biến bữa tiệc của hắn thành đám ma cho ta!”

“Rõ!” – Năm tiếng hô đồng thanh vang dội, kèm theo mùi vị hỗn tạp của chua-cay-mặn-ngọt-đắng xé toạc không gian.

Trong khi đó, tại Vạn Vị Thành – nơi được coi là thiên đường ẩm thực của Trung Thần Châu.

Diệp Phi lúc này đang đứng trước cửa quán “Lẩu Nhất Thống”, mặt mũi hớn hở chưa từng thấy. Trên trán hắn đeo một dải băng đỏ có dòng chữ: “Ăn là bản năng, ăn chực là kỹ năng”.

Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh máy móc:
*“Ting! Nhiệm vụ hàng ngày: Ăn hết nồi lẩu cấp 8 của quán mà không phải trả tiền (Phí gốc: 50.000 linh thạch). Phần thưởng: Kỹ năng bị động ‘Hư Không Bụng Không Đáy’. Hình phạt nếu thất bại: Phải đi quét rác toàn bộ thành phố trong 1 tháng.”*

Diệp Phi lẩm bẩm: “Hệ thống, ngươi coi thường ta quá rồi. Quét rác á? Việc đó nặng nhọc lắm, thà bảo ta đi chém nhau với yêu hoàng còn dễ hơn. Ăn chực thì ta chưa bao giờ thất bại!”

Đi bên cạnh hắn là Lăng Nguyệt – nàng thánh nữ lúc nào cũng xách theo cái chảo thần và bộ dao kéo lấp lánh.
“Diệp huynh, huynh thực sự muốn thử sức với nồi lẩu ‘Cửu Tầng Địa Ngục’ này sao? Nghe nói vị chủ quán này từng là một ẩn thế thực tu, cay đến mức linh phủ cũng phải bốc hỏa đấy!”

Diệp Phi phẩy tay, làm ra vẻ thâm sâu mạt trắc:
“Lăng Nguyệt muội muội, muội chưa hiểu rồi. Tu luyện cũng như ăn lẩu, càng cay đắng thì kiếm ý mới càng nồng đượm. Ta không phải vì ham ăn, mà là vì đang cảm nhận sự cộng hưởng giữa linh hồn và dạ dày… À, cho ta xin thêm đĩa thịt bò ba chỉ nữa!”

Lục Tiểu Bảo đứng bên cạnh nhanh nhảu lôi cuốn sổ tay ra chép lia lịa:
*“Ngày… tháng… năm…, Sư phụ khai thị: Tu luyện là một nồi lẩu. Càng cay, kiếm ý càng sắc. Ngài đang dùng thân xác phàm trần để rèn luyện tinh thần thép trong dòng nước lèo sôi sùng sục. Thật là một triết lý vĩ đại!”*

Đúng lúc này, một luồng khí đen kịt từ trên trời giáng xuống, che khuất cả ánh nắng mặt trời. Cả vạn tu sĩ trong thành giật mình nhìn lên.

“Oành!”

Năm bóng người hạ cánh ngay trước cửa quán lẩu, làm gạch đá bay tứ tung. Lão Cay bước lên phía trước, chĩa cây thương ớt hiểm vào mặt Diệp Phi, quát lớn:
“Ngươi chính là Diệp Phi? Kẻ dám dùng tăm xỉa răng làm nhục Hắc Ám Hội?”

Diệp Phi lúc này đang cầm đôi đũa, miệng ngậm một miếng thịt viên, ngơ ngác nhìn lại. Hắn quay sang hỏi Tiểu Bảo:
“Bảo ơi, mấy người này là đoàn làm phim hay diễn viên xiếc mới về thành vậy? Trang phục nhìn… hơi ố dề nhỉ?”

Tiểu Bảo nheo mắt nhìn, sau đó tái mặt hét lên:
“Sư phụ! Đó là Ngũ Đại Hộ Pháp của Hắc Ám Hội! Người mặc đồ đỏ kia chính là Lão Cay, nghe nói thương pháp của hắn có thể khiến đối thủ bị… bỏng lưỡi ngay cả khi chưa chạm vào người!”

Dân chúng xung quanh hoảng sợ tháo chạy:
“Trời ơi! Ngũ Vị Suy Thần tới rồi! Mau chạy thôi kẻo bị trúng độc thức ăn!”

Thẩm Vô Khuyết đang đứng cạnh đó, tay đã đặt lên chuôi kiếm, lạnh lùng nói:
“Diệp huynh, để ta đối phó với bọn chúng. Những kẻ hắc ám này không xứng đáng để huynh phải động thủ.”

Nhưng Diệp Phi lại đột ngột đưa tay ra ngăn cản. Khuôn mặt hắn trở nên cực kỳ nghiêm túc, đôi mắt lờ đờ bỗng lóe lên tia sáng (thực chất là hắn thấy nồi nước lèo bắt đầu sôi quá mức, nếu không ăn ngay thịt sẽ bị dai).

“Không cần.” – Diệp Phi trầm giọng. “Bọn chúng dám cản trở giờ vàng của ta… Đây không chỉ là chuyện cá nhân, đây là sự xúc phạm đối với nghệ thuật buffet!”

Đám đông tu sĩ đứng xa xa trầm trồ:
“Nhìn kìa! Kiếm Thần nổi giận rồi! Khí thế đó… quả nhiên là đang chuẩn bị xuất ra một chiêu tuyệt học vạn cổ!”

Thực tế, trong lòng Diệp Phi đang gào thét: *“Hệ thống! Có cái gì bảo vệ đồ ăn không? Đám này mà đánh nhau là cát bụi bay đầy nồi lẩu của ta mất!”*

Hệ thống: *“Ting! Phát hiện mối đe dọa cấp S. Kích hoạt kỹ năng: ‘Kiếm Giới Ăn Chực’. Phạm vi 10 mét xung quanh ký chủ sẽ được bảo vệ tuyệt đối khỏi mọi tạp chất. Lưu ý: Mọi đòn tấn công của đối phương sẽ bị chuyển hóa thành nguyên liệu nấu ăn nếu ký chủ xử lý đúng cách.”*

Lão Cay thấy Diệp Phi không sợ mình, càng điên tiết. Hắn vung thương, hét lớn:
“Ớt Hiểm Thiên Hạ Đệ Nhất Thương! Chết đi!”

Một đạo kiếm khí màu đỏ rực, nồng nặc mùi cay nồng lao vút về phía Diệp Phi. Đòn này mạnh đến mức không gian xung quanh như bị nướng chín, các tu sĩ đứng xa trăm mét cũng thấy cay mắt phải rơi lệ.

Diệp Phi lúc này lại đang bận… khuấy nồi nước dùng. Thấy một luồng nhiệt đỏ rực lao tới, hắn chỉ thuận tay dùng cái muôi múc lẩu gạt ngang một cái.

“Gì mà nóng thế, phải cho thêm chút nước mát mới được!” – Diệp Phi lẩm bẩm.

“Vút!”

Dưới mắt người đời, cái gạt tay bằng muôi của Diệp Phi mang theo một đạo kiếm ý vô hình, quấn lấy toàn bộ hỏa khí của Lão Cay rồi ném thẳng vào trong nồi lẩu đang sôi.

“Bùm!”

Nồi lẩu không những không nổ mà còn bốc lên một mùi thơm ngào ngạt đến lạ lùng. Màu nước dùng từ đỏ nhạt bỗng trở nên đỏ thẫm đẹp mắt, hương vị cay nồng tỏa ra khiến ai nấy đều thèm thuồng nhỏ dãi.

Lão Cay đứng sững sờ, cây trường thương trong tay bỗng… rụng mất cái đầu thương hình quả ớt.
“Cái gì? Tuyệt chiêu ‘Cay Xé Lòng’ của ta… lại bị hắn dùng để… điều vị nồi lẩu sao? Không thể nào! Sư phụ ta nói chiêu này có thể đốt cháy cả nguyên anh mà!”

Lục Tiểu Bảo lập tức gào to:
“Mọi người nhìn thấy chưa? Đó chính là chiêu ‘Vạn Vật Hóa Kiếm, Kiếm Hóa Hương Vị’! Sư phụ không cần giết người, người dùng ngay sát ý của đối thủ để nâng tầm hương vị thức ăn! Đây mới là đỉnh cao của lòng vị tha trong kiếm đạo!”

Đám tu sĩ đồng thanh hô:
“Kiếm Thần nhân từ! Kiếm Thần vô địch!”

Bà Chua thấy đồng bọn thất bại, nghiến răng tiến lên:
“Lão Cay già rồi nên yếu! Để ta! Chanh Chua Vạn Kiếm – Axit Mòn Xương!”

Bà ta vung hai thanh đoản kiếm, hàng ngàn tia kiếm khí màu vàng xanh nhạt lao tới như mưa. Loại kiếm khí này cực kỳ quỷ dị, chạm vào đâu là kim loại gỉ sét, linh khí tiêu tán tới đó.

Diệp Phi nhăn mặt:
“Trời ơi, nồi lẩu này thiếu vị chua. Nước lèo mà không có chút chua cay thì sao ra vị Thái được?”

Nói rồi, hắn cầm đĩa thịt bò ba chỉ tung lên không trung, sau đó múa đũa một cách ngẫu hứng. Đôi đũa rỉ sét của hắn di chuyển nhanh đến mức tạo thành một tấm lưới ánh sáng.

“Xoạt xoạt xoạt!”

Mỗi một tia kiếm khí mang tính axit của Bà Chua bay tới đều bị Diệp Phi dùng đũa “gắp” trúng, sau đó chà xát lên những miếng thịt bò đang bay lơ lửng trên không.

“Ting! Thịt bò đã được tẩm ướp axit tự nhiên, độ mềm tăng lên 200%!” – Tiếng hệ thống reo vui.

Diệp Phi xoay người một vòng, đĩa thịt bò rơi lại vào nồi lẩu một cách hoàn hảo. Hắn hài lòng gật đầu:
“Ổn đấy, thịt này giờ chín tái là tuyệt vời luôn!”

Bà Chua trợn tròn mắt, hai thanh đoản kiếm trong tay bỗng hóa thành… hai miếng chanh đã vắt hết nước, héo rũ trên mặt đất. Bà ta khuỵu xuống, run rẩy:
“Kiếm pháp của hắn… không những phá giải được chiêu của ta, còn biến ta thành… phụ bếp tẩm ướp thịt? Nhục nhã! Thật là nhục nhã!”

Thẩm Vô Khuyết đứng bên cạnh thì trầm mặc, ánh mắt sùng bái tột độ:
“Diệp huynh đã đạt tới cảnh giới ‘Vô Ngã’. Đối với huynh ấy, kẻ thù không còn là kẻ thù, mà là những nguyên liệu được trời cao phái xuống để làm phong phú thêm bữa ăn. Ta quả thực quá tầm thường khi chỉ biết dùng kiếm để giết chóc.”

Lúc này, ba tên hộ pháp còn lại: Mặn, Đắng, Ngọt thấy tình hình không ổn, quyết định chơi sát ván.

“Chúng ta cùng lên! Tam Vị Hợp Nhất – Độc Thần Đại Tiệc!”

Công Tử Mặn ném ra vạn hạt muối linh lực, Tiểu Thư Đắng trút xuống những cơn mưa lệ độc, Lão Ngọt phóng ra những luồng khí hồng gây ảo giác. Ba nguồn sức mạnh khổng lồ hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn bão năng lượng có thể quét sạch cả tòa thành.

Cả Vạn Vị Thành rung chuyển. Bầu trời bỗng biến thành một mảng màu hỗn độn đáng sợ.

“Chết chắc rồi! Diệp Phi lần này chết chắc rồi!” – Một tu sĩ kêu lên.

Diệp Phi nhìn cơn bão đang lao tới, trong đầu chỉ nghĩ đến một việc duy nhất: “Nếu để cái thứ tạp nham này bay vào nồi lẩu, cả bữa buffet này sẽ thành cái nồi cám lợn mất!”

Sự lười biếng bấy lâu nay bỗng biến thành động lực mạnh mẽ. Diệp Phi bỗng đứng thẳng dậy, vứt đôi đũa xuống đất, tay phải đưa lên cao.

Cả thế gian dường như ngưng đọng.

“Các ngươi… dám làm hỏng… nước dùng của ta?” – Giọng Diệp Phi lạnh như băng.

“Kiếm tới!”

Hắn hô lên một tiếng. Nhưng thay vì một thanh thần kiếm, thì tất cả những vật dụng hình dài trong quán lẩu – từ muỗng, vá, xiên thịt đến cả cái tăm trên bàn – đều bay lên không trung, xếp thành một hình xoáy cực lớn phía trên nồi lẩu.

Diệp Phi tung ra một đòn mà sau này được hậu thế gọi là **“Nhất Kiếm Bình Thiên Hạ, Nhất Thực Định Càn Khôn”**.

Thực chất, hắn chỉ là dùng lực cổ tay để… xua ruồi. Hắn làm một động tác vạt tay từ trái sang phải để gạt cơn bão của đối thủ sang một bên.

“Xẹt!!!”

Một đường kiếm khí trong suốt nhưng uy lực ngang tàng cắt ngang không gian. Cơn bão “Mặn-Đắng-Ngọt” bị chém làm đôi một cách gọn gàng. Nhưng thay vì biến mất, nó bị lực hút từ kiếm khí của Diệp Phi cuốn đi, bay vòng vèo trên không rồi rớt thẳng vào… đống gia vị dự phòng đặt bên cạnh bàn.

“Bùm! Bùm! Bùm!”

Bụi mù tan biến. Ngũ Đại Hộ Pháp nằm sấp mặt trên sàn, y phục rách nát, mặt mũi sưng vù, toàn thân không còn chút linh lực nào.

Trong khi đó, Diệp Phi đã ngồi xuống lại, thong dong gắp một miếng thịt bò ba chỉ đưa vào miệng. Hắn nhai ngấu nghiến, rồi thở hắt ra một hơi đầy mãn nguyện:

“A… ngon quá! Cay của thương pháp, chua của đoản kiếm, mặn ngọt vừa đủ từ chiêu cuối. Các ngươi đúng là những hộ pháp tận tâm. Phục vụ nhiệt tình thế này, lát nữa ta sẽ viết đánh giá 5 sao cho Hắc Ám Hội.”

Lão Ngọt nằm dưới đất, nước mắt dàn dụa:
“Hắn… hắn chém nát đạo tâm của chúng ta chỉ để… nêm nếm thức ăn. Ta không làm hộ pháp nữa đâu, ta muốn về nhà trồng khoai lang!”

Đúng lúc này, chủ quán lẩu – một lão già nãy giờ đứng núp dưới gầm bàn – bỗng chui ra, quỳ sụp dưới chân Diệp Phi:
“Đại cao nhân! Thần nhân! Ngài vừa dùng kiếm ý để trung hòa độc tố, biến nồi lẩu cấp 8 này thành Thánh phẩm cấp 10! Ngài đã giúp lão phu đạt tới cảnh giới Thực Thần mà lão phu mơ ước cả đời! Bữa này… bữa này lão phu mời! Miễn phí hoàn toàn! Thậm chí nếu ngài thích, lão phu tặng luôn cái quán này cho ngài!”

Hệ thống vang lên điên cuồng trong đầu Diệp Phi:
*“Ting! Hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc vượt mức mong đợi.
Phần thưởng: Kỹ năng ‘Hư Không Bụng Không Đáy’ đã được nâng cấp thành ‘Thôn Thiên Phục Địa Đản’.
Phát sinh phần thưởng phụ: Nhận được lòng trung thành của chủ quán lẩu Nhất Thống.
Danh hiệu mới: Thực Thần Kiếm Đạo.”*

Diệp Phi híp mắt cười, vỗ đùi đánh đét một cái:
“Miễn phí à? Tốt, tốt lắm! Lăng Nguyệt, Tiểu Bảo, Thẩm huynh, ngồi xuống ăn thôi! Đừng để thịt nguội, phí cả kiếm ý của bạn bè phương xa gửi tặng!”

Cả quán lẩu bỗng chốc trở nên rộn ràng. Tiếng bát đũa khua lanh lảnh hòa cùng tiếng reo hò của đám đông bên ngoài.

Chỉ có Ngũ Đại Hộ Pháp là đang lết từng bước rời khỏi thành, bóng lưng cô đơn và tàn tạ dưới ánh hoàng hôn.

Ở một nơi khác, Thượng Quan Diễm sau khi nghe tin Ngũ Đại Hộ Pháp bị dùng làm “gia vị lẩu” thì lại hộc máu lần thứ N trong tháng.
“Diệp Phi! Ngươi không phải người! Ngươi là một con quái vật tham ăn từ viễn cổ xuyên không về đây đúng không?!”

Nhưng mặc kệ thế giới đang hỗn loạn hay các thế lực hắc ám đang trầm cảm, Diệp Phi lúc này chỉ quan tâm đến một điều duy nhất:
“Ông chủ ơi, cho thêm đĩa tủy bò nữa đi, ăn chực thì phải ăn cho đáng!”

Gió thổi qua Vạn Vị Thành, mang theo mùi hương của một huyền thoại mới. Một vị Kiếm Thần không có kiếm, chỉ có cái muôi múc lẩu bình định giang sơn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8