Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 122: Chúng tạo ra \”Món ăn ma quái\” khiến người ăn bị điều khiển.
**CHƯƠNG 122: CÁI NẾT ĐÁNH CHẾT CÁI ĐẸP VÀ HŨ NƯỚC MẮM CỨU THẾ**
Trong khi Diệp Phi đang chìm sâu vào giấc mộng đẹp — nơi anh là chủ nhân của một dải ngân hà làm bằng đùi gà chiên xù, thì ở một góc tối của Trung Thần Châu, một âm mưu “báo đời” khác lại đang nảy mầm.
Tại tổng đàn bí mật của Hắc Ám Ẩm Thực Hội (vừa mới được tân trang lại sau khi bị Diệp Phi “tiện tay” dẹp loạn lần trước), Thượng Quan Diễm đang ngồi khoanh chân, nhưng khuôn mặt thì méo mó như vừa mới ăn phải chanh không đường. Cạnh hắn là một gã trùm mũ kín mít, tay cầm một chiếc muỗng làm bằng xương người, đang khuấy một nồi súp có màu tím lịm tìm sim, thỉnh thoảng lại bốc lên những bóng khí hình đầu lâu.
“Thánh tử yên tâm,” Gã trùm mũ — kẻ được mệnh danh là Độc Thực Ma Quân — cười khành khạch, giọng nói như tiếng hai miếng tôn rỉ sét cọ vào nhau. “Đây là kiệt tác của ta: ‘Mì Trư Linh Thao Túng Tâm Hồn’. Chỉ cần húp một ngụm, thần tiên cũng phải nghe lời. Huống chi là mấy tên tu sĩ của Vạn Kiếm Tông đang mải mê tập cầm… xương gà.”
Thượng Quan Diễm nghiến răng: “Diệp Phi… hắn làm ta nhục nhã quá đủ rồi. Lần này ta phải khiến hắn quỳ dưới chân ta, tự tay dâng lên bí kíp ‘Xương Gà Kiếm Pháp’ gì đó, rồi tự tát vào mặt mình một vạn cái!”
“Không thành vấn đề. Món ăn này trông thì cực kỳ lộng lẫy, hương vị ngọt ngào như tình đầu, nhưng thực chất bên trong là ‘Ký sinh tâm vị’. Ăn vào một miếng, đời này chỉ biết nghe lệnh người nấu.”
—
Trở lại với hiện tại, tại quảng trường lớn của Vạn Kiếm Tông.
Cảnh tượng lúc này có thể nói là “vô tri” nhất lịch sử tu chân giới. Hàng ngàn đệ tử tinh anh, lưng đeo bảo kiếm trị giá hàng vạn linh thạch, nhưng trên tay mỗi người lại cầm… một chiếc xương gà đã gặm sạch thịt.
“Nghiêm! Chiêu thứ nhất: Kê Cốt Khai Thiên!”
“Vút! Vút! Vút!”
Tiếng không khí bị xé rách vang lên bần bật. Trưởng lão chấp pháp của Vạn Kiếm Tông nhìn cảnh này mà râu rung bần bật, rớt nước mắt cảm thán: “Thâm sâu! Quá thâm sâu! Kiếm Thần Diệp Phi đúng là thiên tài. Dùng xương gà luyện kiếm, chính là để chúng ta hiểu được đạo lý: Kiếm không tại chất liệu, mà tại cái tâm ham ăn… à không, tại cái tâm giác ngộ!”
Đúng lúc này, một đoàn người mặc y phục đầu bếp sang chảnh từ đâu tiến vào, mang theo những khay thức ăn bốc khói nghi ngút, thơm nức mũi.
Thượng Quan Diễm (đã cải trang thành một đầu bếp thực thụ với bộ râu giả gắn ngược) dõng dạc hô lớn: “Để chúc mừng Vạn Kiếm Tông tìm ra ‘Đạo Xương Gà’, hội thiện nguyện chúng tôi đặc biệt mang đến món: ‘Lục Sắc Thần Tiên Mì’. Miễn phí hoàn toàn! Ăn để lấy sức cầm xương gà tiếp!”
Nghe đến hai chữ “Miễn phí” và “Ăn chực”, toàn bộ đệ tử Vạn Kiếm Tông như bị trúng bùa ngải, mắt sáng lên hơn cả kiếm khí. Ngay cả các trưởng lão cũng nuốt nước miếng ực một cái.
Chỉ trong vòng 15 phút, cả quảng trường vang lên tiếng xì xụp cực kỳ hoành tráng.
“Ôi, ngon quá! Ăn xong cảm thấy như mình có thể chém bay cả bầu trời bằng cái xương gà này!” Một đệ tử gào lên.
Nhưng ngay sau đó, bầu không khí bỗng chốc thay đổi.
Đôi mắt của hàng ngàn tu sĩ bắt đầu chuyển sang màu tím lịm. Họ buông chiếc xương gà xuống, đứng đực ra như những bức tượng gỗ.
Thượng Quan Diễm thấy vậy, mừng húm, gỡ luôn bộ râu giả ra, cười sằng sặc: “Hahaha! Thành công rồi! Hỡi những con lợn lười của Vạn Kiếm Tông, hãy nghe lệnh ta! Đi… đi dọn dẹp sạch sẽ nhà vệ sinh của Hắc Ám Điện cho ta! À không, trước tiên hãy tìm Diệp Phi và đánh cho hắn không còn cái răng nào để gặm xương gà!”
—
Lúc này, ở phía sau núi, Diệp Phi đang ngủ trên võng thì bỗng nhiên… bật dậy.
Không phải vì anh cảm nhận được nguy hiểm, cũng không phải vì thiên đạo rung chuyển. Mà là vì… cái mũi của anh đang biểu tình dữ dội.
“Mùi gì thế này? Cái mùi vị vừa giả trân vừa sến súa này… nó làm hỏng cả bầu không khí ngủ trưa của ta!” Diệp Phi nhăn mũi, gương mặt ngái ngủ lộ ra vẻ khó chịu cực độ.
Hệ thống: 【 Ting! Cảnh báo: Nhiệm vụ khẩn cấp ‘Cứu Lấy Những Chiếc Miệng Vô Tội’. Thượng Quan Diễm đang sử dụng món ăn độc hại để thao túng cả Vạn Kiếm Tông. Nếu bọn họ bị điều khiển, ký chủ sẽ mất đi nơi cung cấp đồ ăn chực lớn nhất Trung Thần Châu. 】
“Cái gì?!” Diệp Phi nhảy dựng lên, dép lê rơi mất một chiếc. “Mất chỗ ăn chực? Đây là tuyên chiến! Đây là xâm lược lợi ích cốt lõi của Diệp mỗ!”
Anh nhìn quanh, thấy Lăng Nguyệt cũng đang chạy tới với khuôn mặt hớt hải: “Huynh Diệp! Không xong rồi! Mọi người ở quảng trường đều phát điên rồi. Muội đã thử nấu món canh giải rượu nhưng họ không thèm ăn, họ chỉ đứng đờ người ra như những con zombie thèm thịt người!”
Diệp Phi tặc lưỡi: “Zombie ẩm thực à? Thằng nhóc Thượng Quan này chơi bẩn thật đấy. Dùng món ăn đẹp mã để lừa người ta.”
Anh nhìn xuống túi đồ hệ thống, nơi hũ nước mắm đặc sản ngàn năm đang nằm im lìm.
“Hệ thống, cái nước mắm này… thực sự hiệu quả chứ?”
Hệ thống: 【 Ghi chú sản phẩm: Nước mắm ‘Vạn Niên Hôi Thối’. Được chiết xuất từ tinh hoa linh cá mập cổ đại lên men 10.000 năm. Một giọt làm tỉnh cả đại lục, hai giọt làm nổ tung khứu giác, ba giọt khiến linh hồn thăng hoa (hoặc thăng thiên). 】
Diệp Phi hít một hơi thật sâu (rồi hối hận ngay lập tức vì mùi nước mắm dù còn trong hũ vẫn lờ mờ bay ra). Anh xách hũ nước mắm lên, khí thế oai phong lẫm liệt, chân đi chiếc dép còn lại, chạy vèo ra quảng trường.
Tại quảng trường, Thượng Quan Diễm đang điều khiển đoàn quân “người mì” chuẩn bị kéo đi phá làng phá xóm.
“Dừng tay!” Một giọng nói ngáy ngủ nhưng đầy uy lực vang lên.
Diệp Phi xuất hiện trên nóc nhà bếp, áo bào phanh ngực, tay cầm một hũ sành cũ kỹ, tóc tai bù xù như vừa bị điện giật.
Thượng Quan Diễm cười nhạo: “Diệp Phi! Ngươi đến đúng lúc lắm. Nhìn xem, đệ tử và trưởng lão của ngươi giờ đều là quân cờ của ta. Ngươi có giỏi thì dùng kiếm xương gà mà đấu với bọn họ đi!”
Diệp Phi lắc đầu thở dài: “Thượng Quan Diễm, ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi. Đừng có mang ba cái thứ ‘hương vị công nghiệp’ đó ra lừa người. Muốn làm cao nhân, thì cái nết phải sạch, mà muốn món ăn ngon, thì vị phải… đậm đà!”
Nói đoạn, Diệp Phi bật nắp hũ nước mắm.
“Bùm!”
Một luồng khí màu nâu xám bốc lên cao tận tầng mây, tạo thành hình một con cá mập khổng lồ đang há mồm… oẹ một cái.
Mùi thối. Không, nói “thối” là còn xúc phạm cái mùi này. Đây là sự kết hợp giữa mùi tất thối của 10 vị thần cộng với mùi trứng ung bị bỏ quên trong lò vi sóng mười năm. Một cái mùi “đậm đà” đến mức không gian xung quanh bắt đầu xuất hiện những vết nứt, như thể chính không khí cũng muốn bỏ chạy khỏi đây.
Thượng Quan Diễm đang đứng cười thì bỗng nhiên khuôn mặt chuyển từ trắng sang xanh, từ xanh sang tím, rồi cuối cùng là màu tro tàn.
“Khục… khụ… cái… cái gì thế này? Đây là vũ khí hóa học à?” Thượng Quan Diễm gào lên trong đau đớn, tay ôm mũi nhưng vô ích, cái mùi đó thâm nhập vào tận từng lỗ chân lông.
“Đi đi!” Diệp Phi hét lớn, dùng “Vạn Vật Vi Kiếm Ý” hóa thành một cơn lốc, cuốn theo mùi nước mắm thổi thẳng vào miệng từng đệ tử đang đứng ngơ ngác.
“Ọe! Ọe! Ọe!”
Hàng ngàn tiếng nôn mửa vang lên đồng thanh. Kỳ tích xuất hiện! Những tu sĩ đang bị “Ký sinh tâm vị” bỗng nhiên tỉnh táo lại ngay lập tức. Lý trí của họ bị cái mùi kinh tởm này đánh thức mạnh mẽ đến mức không có một loại ma thuật hay độc dược nào có thể cưỡng lại.
Lục Tiểu Bảo, đệ tử số 1 của Diệp Phi, vừa nôn xong một bãi, mắt trợn trừng nhìn sư phụ mình, rồi bỗng nhiên quỳ sụp xuống:
“Sư phụ! Người thật là vĩ đại! Đệ tử đã hiểu rồi! Người dùng mùi hôi thối này để cảnh tỉnh chúng con rằng: Vẻ đẹp bên ngoài (mì tím) chỉ là hư vô, sự thật đôi khi lại rất khó ngửi! Đây chính là ‘Khứu Giác Đốn Ngộ Đạo’! Người dùng cái thối của trần gian để thanh tẩy tâm hồn chúng con!”
Các trưởng lão Vạn Kiếm Tông vừa bịt mũi vừa gật đầu lia lịa: “Phải! Diệp Kiếm Thần không chỉ là bậc thầy về kiếm, mà còn là bậc thầy về tâm lý học ẩm thực. Mùi nước mắm này… tuy thối thật, nhưng nó làm ta cảm thấy mình còn đang sống! Quá thâm sâu!”
Diệp Phi: “…” (Thực ra ta chỉ muốn làm chúng nó tỉnh lại để mai còn có đứa nấu cơm thôi).
Thượng Quan Diễm lúc này đã bị mùi thối đánh cho ngất xỉu, sùi bọt mép, được đám tay chân Hắc Ám Điện khênh đi trong sự hãi hùng.
Hệ thống: 【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ‘Cứu Lấy Những Chiếc Miệng Vô Tội’. Phần thưởng: Một bộ bát đĩa bằng gốm cổ ‘Không Bao Giờ Phải Rửa’ và 1000 điểm Lười Biếng. 】
Diệp Phi nhìn chiến trường tan hoang, nhìn hàng ngàn người đang vừa khóc vừa nôn, lại nhìn hũ nước mắm vẫn còn bốc mùi nghi ngút, thầm nghĩ:
“Lần sau chắc phải dùng ít thôi, dùng thế này thì ai dám cho mình ăn chực nữa…”
Bên cạnh đó, Lăng Nguyệt mỉm cười nhẹ nhàng, tay cầm chiếc chảo tiến lại gần: “Diệp đại huynh, dù nước mắm có thối, nhưng nếu dùng đúng cách, muội tin rằng có thể làm ra món kho tuyệt hảo. Tối nay, chúng ta ăn thịt kho nước mắm nhé?”
Mắt Diệp Phi lập tức sáng lên, quên luôn cái mùi kinh dị vừa rồi: “Ăn! Nhất định phải ăn! Nhưng muội nhớ… kho xong thì mở hết cửa sổ ra nhé, ta không muốn ngày mai Vạn Kiếm Tông đổi tên thành Vạn Thối Tông đâu.”
Và thế là, một cuộc đại nạn của Trung Thần Châu lại được giải quyết một cách “bốc mùi” như thế. Danh tiếng của Kiếm Thần Diệp Phi một lần nữa vang xa, nhưng lần này kèm theo một lời cảnh báo ngầm trong giới tu chân: “Đừng bao giờ chọc giận Diệp Phi khi anh ta đang cầm hũ sành, nếu bạn không muốn linh hồn mình được… xông trầm bằng mùi nước mắm ngàn năm.”