Bổn Tọa Chỉ Muốn Ăn Chực, Sao Lại Thành Kiếm Thần?
Chương 118: Nỗi sợ của Diệp Phi: Một thế giới không có đồ ăn.

Cập nhật lúc: 2026-06-03 18:53:00 | Lượt xem: 4

**Chương 118: Nỗi sợ của Diệp Phi: Một thế giới không có đồ ăn**

Tại Vô Vị Cung — một phân khu được mệnh danh là “mồ chôn của những thực thần” nằm sâu trong Vạn Vị Bí Cảnh.

Bầu không khí ở đây không hề u ám, ngược lại, nó sạch sẽ đến mức vô trùng. Sạch đến nỗi một hạt bụi cũng không có, và quan trọng nhất đối với Diệp Phi: một phân tử mùi thơm cũng không tồn tại.

“Đứng lại!”

Diệp Phi đột ngột dừng bước, đôi dép lê gỗ thắng gấp tạo ra một âm thanh chói tai trên nền gạch ngọc thạch. Gương mặt anh, vốn thường ngày chỉ có hai trạng thái là ‘buồn ngủ’ và ‘đang nhai’, lúc này lại biến sắc, tái nhợt như vừa nhìn thấy tờ hóa đơn tiền nợ từ kiếp trước.

“Sư phụ, có biến?” Lục Tiểu Bảo ngay lập tức lôi cuốn sổ tay ‘Diệp Phi Ngữ Lục’ ra, tay cầm bút lông thủ thế, mắt láo liên nhìn quanh: “Là thiên quân vạn mã của Hắc Ám Thực Hội? Hay là sát trận của thái cổ thượng tiên? Con hiểu rồi, ngài đang cảm nhận được sự rung động của không gian đúng không?”

Thẩm Vô Khuyết đứng bên cạnh cũng lập tức rút đại kiếm, kiếm ý sắc lẹm tỏa ra xung quanh, hộ vệ chặt chẽ: “Diệp huynh, chẳng lẽ là ‘Vô Thanh Kiếm Trận’ trong truyền thuyết? Địch nhân ẩn nấp quá kỹ, đến cả ta cũng không cảm nhận được chút sát khí nào!”

Diệp Phi không trả lời. Anh hít một hơi thật sâu bằng cái mũi thính hơn cả linh khuyển, sau đó gương mặt chuyển từ tái nhợt sang tuyệt vọng.

“Mất… mất rồi…” Diệp Phi lẩm bẩm.

“Mất gì cơ ạ? Thiên địa pháp tắc bị bóp méo sao?” Tiểu Bảo ghi chép lia lịa: *’Sư phụ nói thiên địa mất đi đạo lý’*.

“Không phải!” Diệp Phi hét lên, giọng run rẩy: “Mùi vị! Mùi vị biến mất rồi! Ta không ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt, không thấy mùi gà quay lá chanh, thậm chí… thậm chí mùi dầu mỡ cũng bay màu sạch sẽ! Chỗ này… chỗ này là vùng đất bị nguyền rủa!”

Lăng Nguyệt cầm chiếc muỗng thần bước lên, mặt cũng hơi biến sắc: “Diệp đại ca, đúng là lạ thật. Càng tiến vào sâu Vô Vị Cung, linh khí càng nồng đậm nhưng tuyệt nhiên không có một tia ‘hỏa khí’. Nơi này dường như bị một loại quy luật nào đó thanh lọc sạch sẽ mọi ‘tạp chất’ của nhân gian.”

Diệp Phi đang định quay đầu chạy trốn cái nơi “vô nhân tính” này thì đột nhiên, mặt đất rung chuyển. Một vòng tròn ánh sáng trắng muốt hiện lên dưới chân anh.

【 Ting! Phát hiện ký chủ tiến vào ‘Vô Vị Linh Trận’. Đây là thử thách tối cao dành cho tâm cảnh. 】

【 Nhiệm vụ: Vượt qua ‘Chân Không Thế Giới’. Phần thưởng: Một năm ăn chực không cần trả tiền tại bất kỳ đâu. Hình phạt nếu thất bại: Trở thành người ăn chay trường đời đời kiếp kiếp. 】

“Ăn chay trường?” Diệp Phi trợn ngược mắt, hai chân bủn rủn: “Hệ thống, ngươi là ma quỷ à? Thà ngươi bảo ta đi ám sát Tiên Đế còn dễ nghe hơn!”

Chưa kịp để anh phản ứng, luồng sáng trắng bùng lên, nuốt chửng Diệp Phi vào trong.

***

Trong mắt của nhóm Lục Tiểu Bảo, Diệp Phi lúc này đang đứng bất động, bao quanh bởi một luồng ánh sáng thần thánh cực kỳ trang nghiêm.

“Nhìn kìa!” Lục Tiểu Bảo thốt lên đầy sùng bái: “Sư phụ đang dùng thân xác phàm trần để đối kháng với ‘Vô Vị Pháp Tắc’! Các người có thấy không? Mỗi một sợi tóc của người đều đang run lên, đó chắc chắn là đang thi triển ‘Cực Hạn Kiếm Pháp’ trong tâm thức!”

Thẩm Vô Khuyết gật đầu, mắt rướm lệ: “Diệp huynh quả là đại nghĩa. Huynh ấy biết nơi này sẽ xóa sổ tu vi của người bình thường, nên đã một mình gánh chịu mọi áp lực tâm linh. Nhìn biểu cảm đau khổ kia đi, chắc hẳn huynh ấy đang chiến đấu với hàng vạn tâm ma cấp bậc Ma Thần!”

Nhưng thực tế thì…

Trong không gian thử thách, Diệp Phi đang quỳ rạp dưới đất, gào khóc thảm thiết.

Trước mặt anh là một thế giới màu xám xịt. Trên cây không có quả, dưới sông không có cá, chỉ có những khối tinh thể linh khí hình vuông đều tăm tắp.

Một vị tiên nhân râu tóc bạc phơ hiện ra từ hư không, gương mặt hiền từ nhưng giọng nói thì như sấm sét:
“Hỡi kẻ phàm trần kia, chào mừng đến với Cảnh Giới Chí Cao. Ở đây không có đói khát, không có ham muốn, không có vị giác. Ngươi chỉ cần hít thở linh khí tinh thuần nhất, vĩnh sinh bất tử, không cần lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa. Ngươi thấy thế nào? Có phải là thiên đường không?”

Diệp Phi ngẩng đầu lên, nước mắt nước mũi đầm đìa: “Thiên đường cái con khỉ! Ông có biết xúc phạm lớn nhất đối với một con người là gì không? Là cho họ sống nghìn năm mà chỉ được ăn ‘không khí’ đấy! Đồ gà quay của tôi đâu? Cái chân giò hầm đâu? Ngay cả một miếng đậu phụ thối tôi cũng chấp nhận, làm ơn đi!”

Vị tiên nhân nhíu mày, có vẻ hơi sốc: “Ngươi… ngươi là kẻ tu tiên kiểu gì vậy? Kẻ khác tới đây đều mừng rỡ vì thoát khỏi cảnh lầm than của hồng trần, tập trung cầu đạo. Ngươi lại đi đòi ăn đậu phụ thối?”

“Đạo mà không có vị thì là ‘đạo chích’!” Diệp Phi gào lên. “Hệ thống, kích hoạt kỹ năng ‘Mặt Dày Ngàn Năm’! Ta không tin là cái màng bảo vệ này không chọc thủng được!”

【 Ting! Kỹ năng ‘Mặt Dày Ngàn Năm’ chỉ tăng phòng thủ, không tăng sức tấn công. Tuy nhiên, phát hiện tâm lý ký chủ đang rơi vào trạng thái ‘Hungerserker’ (Cuồng nộ vì đói). 】

【 Kích hoạt kỹ năng ẩn: ‘Vạn Vật Vi Thực Kiếm Ý’! 】

Ở bên ngoài, đám đệ tử bỗng thấy một cảnh tượng kinh hoàng. Từ người Diệp Phi, hàng vạn luồng kiếm khí bộc phát, nhưng hình dạng của chúng nó… có chút sai sai.

“Sao kiếm khí của sư phụ trông giống cái nĩa thế kia?” Lục Tiểu Bảo dụi mắt.

“Không, kia là hình cái muôi!” Lăng Nguyệt kinh ngạc: “Đợi đã, còn có cả kiếm khí hình đùi gà nữa? Kiếm ý của Diệp đại ca đã đạt đến mức ‘Vạn Vật Tùy Tâm’, dùng cái gì cũng có thể thành kiếm, kể cả là đồ dùng nhà bếp!”

Trở lại trong ảo cảnh, Diệp Phi đã hoàn toàn phát tiết.

“Không có đồ ăn chứ gì? Không cho ta ăn chứ gì?” Diệp Phi đứng phắt dậy, đôi dép lê gỗ bỗng chốc phát ra ánh sáng tím rực rỡ (thực chất là điện năng từ Tiểu Trư đang nấp trong tay áo vì đói).

“Ta chém cái bầu trời xám xịt này ra làm đôi! Ta chém cái mặt đất cứng ngắc này ra thành thịt băm! Ngươi không cho ta ăn, ta sẽ ‘ăn’ sạch cái thế giới này của ngươi!”

Diệp Phi giơ tay lên, làm động tác gắp đũa cực mạnh vào hư không.

“Hoành Tảo Thiên Quân — Gắp Cả Thế Giới!”

*Ầm!*

Một đường kiếm khí hình đôi đũa khổng lồ dài vạn dặm hiện ra, kẹp chặt lấy tầng mây trên cao. Diệp Phi nghiến răng, cơ bắp cuồn cuộn (do gân cốt phản ứng vì tức giận): “Mở ra cho ta!”

*Rắc!*

Không gian của Vô Vị Linh Trận bắt đầu nứt vỡ. Vị tiên nhân hốt hoảng: “Dừng tay! Đây là trận pháp thái cổ! Ngươi sẽ làm nổ tung cả cái bí cảnh này mất!”

“Nổ thì thôi! Thà chết trong vụ nổ của nồi lẩu còn hơn sống sót trong cái bát không!” Diệp Phi hoàn toàn mất trí. Anh vung tay thêm một cái, lần này là động tác xỉa răng.

“Nhất Kiếm Xuyên Tâm — Xỉa Tận Đạo Tắc!”

Kiếm khí bén ngót xé toạc linh hồn của trận pháp.

***

*Choảng!*

Một tiếng đổ vỡ giòn tan vang lên. Toàn bộ sương mù và ánh sáng của Vô Vị Cung tan biến sạch sẽ. Diệp Phi ngã rầm xuống đất, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa.

Lục Tiểu Bảo và Thẩm Vô Khuyết lao tới: “Sư phụ! Ngài không sao chứ? Ngài vừa chém tan ‘Vô Vị Đại Trận’ bằng một chiêu ‘Thái Cổ Thần Kỹ’ sao?”

Diệp Phi mắt lờ đờ, thều thào: “Ngon… có mùi gì ngon rồi…”

Đúng lúc đó, từ đống đổ nát của trận pháp, một luồng khói hương nồng nặc bốc lên. Hóa ra, bên dưới trận pháp này không phải là kho báu kiếm phổ, mà là một chiếc lò luyện linh dược đã bị bỏ hoang vạn năm. Nhờ kiếm khí của Diệp Phi đập phá lung tung, cái lò bị kích hoạt lại, vô tình hầm chín những cây ‘Linh Sâm vạn năm’ còn sót lại bên trong.

Mùi thơm này… nó ngậy như bơ, ngọt như mật, nồng như rượu lâu năm.

Mắt Diệp Phi lập tức sáng như đèn pha ô tô. Anh bật dậy nhanh như một mũi tên, lao thẳng vào đống đổ nát, bất chấp hình tượng của một “Kiếm Thần”.

“Đây rồi! Chân lý đây rồi!” Diệp Phi dùng tay không bới đống gạch đá, lôi ra một khối củ linh sâm được hầm chín mềm, vàng ruộm.

Hệ thống vang lên âm thanh lạnh lùng:
【 Ting! Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: ‘Kẻ Phá Hoại Thực Ý’. 】
【 Nhận được kỹ năng: ‘Thần Thánh Ăn Chực Quen Tay’. Hiệu ứng: Khi ăn đồ vật do mình… phá hoại mà có, giá trị dinh dưỡng tăng 200%. 】

Diệp Phi mặc kệ hệ thống, anh cắn một miếng thật to. Một dòng năng lượng tinh thuần nổ tung trong miệng, len lỏi vào từng lỗ chân lông.

Thẩm Vô Khuyết nhìn cảnh đó, nuốt nước bọt ực một cái, quay sang Lục Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo huynh, hành động này của Diệp huynh… có ý nghĩa thâm sâu gì?”

Lục Tiểu Bảo lấy bút gạch xoạch một cái vào trang cũ, viết sang trang mới:
*”Sư phụ sau khi chém đứt vô vị đạo, đã trực tiếp nếm thử nhân quả của thế gian. Việc người ăn cái củ kia không phải là để no bụng, mà là đang thanh tẩy uế tạp cho bí cảnh này. Người ăn càng ngon, chứng tỏ tâm tính càng gần với thiên đạo: Thuận theo tự nhiên, không màng danh lợi!”*

Các đệ tử đi theo nghe xong đều quỳ xuống: “Diệp tiền bối cao thượng! Vì cứu chúng ta thoát khỏi ảo cảnh khô khan, người đã phải hi sinh bản thân để… ăn cái củ trông có vẻ rất nhiều mỡ kia! Thật là cảm động thấu tận trời xanh!”

Lăng Nguyệt mỉm cười, nhìn Diệp Phi đang nhai nhồm nhoàm với vẻ mặt hạnh phúc nhất thế gian, cô khẽ nói: “Hóa ra nỗi sợ lớn nhất của anh không phải là cái chết, mà là sự thiếu vắng hương vị. Diệp đại ca, có lẽ đây chính là lý do kiếm pháp của anh lại sống động và chân thật đến vậy.”

Diệp Phi lúc này đang bận “chiến đấu” với miếng sâm cứng đầu, trong đầu chỉ nghĩ: *Hú hồn chim én, tí nữa thì phải ăn chay cả đời. Thế giới này không có gà quay thì tồn tại làm gì cho chật đất?*

Và thế là, danh hiệu Kiếm Thần của Diệp Phi lại được củng cố thêm một bậc: **”Kiếm Thần Thấu Hiểu Nhân Quả Ẩm Thực”**.

“Đi thôi!” Diệp Phi quệt mỡ bên khóe miệng lên áo bào, phất tay dũng mãnh: “Tiếp tục đi tìm món tiếp theo! Ta ngửi thấy ở hướng Đông Nam… có mùi của Cá Chép Linh Vũ đang chờ chúng ta ăn chực kìa!”

Tiếng dép lê lại vang lên lạch bạch, dẫn dắt cả đám đệ tử “não bổ” tiến về phía trước, trong khi bí cảnh Vạn Vị thì đang rung rinh vì nỗi sợ sắp bị “càn quét” sạch sẽ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8